Rầm!
Âm thanh nặng nề của thứ gì đó vừa tiếp đất xé toạc màn đêm tĩnh mịch của trường THPT An Sơn.
Trên sân thượng của tòa nhà cao nhất trường, một bóng người gầy gò vừa rơi xuống khỏi mép lan can rào thép. Chỉ còn lại chiếc balô cũ kỹ, mở toang, bên trong là những trang sách chi chít chữ viết và công thức toán học, tất cả đều bị gạch chéo bằng mực đỏ, như một bản án cuối cùng.
Dưới nền xi măng lạnh lẽo của sân trường, thân thể của cậu học sinh nằm đó, máu từ từ lan rộng thành vũng đỏ thẫm dưới ánh trăng. Đôi mắt cậu mở trừng trừng, không chút sợ hãi, không chút hoảng loạn, như thể cú tiếp đất từ trên cao xuống vừa rồi chính là sự giải thoát cho cậu ta.
Những cơn gió Đông tràn qua mọi ngóc ngách của thị trấn Yên Phong. Từ trên cao, ánh trăng xanh chiếu rọi xuống mặt đất, khiến mọi thứ càng trở nên lạnh lẽo hơn.
***
“Này, mày hóng được tin gì chưa?”
“Vụ đêm qua đấy à?”
“Ừ? Đệch mợ, tao xem mấy cái video mờ tịt chúng nó gửi mà vẫn thấy rùng mình đây.”
“Tao đoán vụ này giống vụ của con Vy lớp mình ấy, tháng trước nó cũng tự nhiên hóa điên rồi phá tung cả lớp lên còn gì.”
Tiếng xì xầm to nhỏ vang lên trong lớp học 12A2, xen lẫn với tiếng kéo bàn ghế lạch cạch. Học sinh trong lớp đang túm tụm lại thành các nhóm mà bàn tán về chuyện gì đó. Không khí sáng thứ Hai buồn tẻ như thường lệ, nhưng hôm nay có gì đó khác lạ, một thứ căng thẳng vô hình lan toả trong không gian chật hẹp của căn phòng.
Tuyết Nhung và Tường Vy vừa bước chân vào cửa lớp, bỗng mọi người đều im bặt. Ánh mắt từ khắp nơi đổ dồn về phía hai cô gái, có vẻ tò mò, có vẻ dò xét, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
‘Rõ là đi ngoài hành lang thấy ồn ào lắm mà…?’
Tuyết Nhung ngơ ngác bước về chỗ ngồi, ném chiếc cặp sách lên bàn rồi ngồi xuống cạnh Tường Vy.
“Ê, tớ nghe nói đêm qua trường mình có học sinh tự tử đấy.” Tường Vy quay sang thì thầm với Tuyết Nhung.
Tuyết Nhung tròn mắt ngạc nhiên.
“Thật á?”
“Tớ cũng không biết, chỉ thấy người ta đồn ầm trên group trường thôi. Nghe nói là nhảy từ sân thượng tòa B xuống.”
“Haizzz, năm nay trường mình sao mà nhiều chuyện lạ thế không biết.”
Tuyết Nhung thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ về phía tòa nhà B, một cảm giác lạnh lẽo thoáng qua.
Đúng lúc tiếng trống vào tiết vang lên, một buổi học nữa lại bắt đầu.
Cô giáo Lan đang giảng bài về một đoạn trích của nhà văn Nam Cao. Giọng cô êm ái, đầy cảm xúc khi phân tích tâm trạng của nhân vật. Bảng đen đầy những dòng chữ viết về nghệ thuật tâm lý, về những tầng lớp cảm xúc ẩn sâu trong văn chương. Thế nhưng Tuyết Nhung nghe chẳng lọt chữ nào, cô cứ ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ về câu chuyện học sinh tự tử mà cô bạn thân kể cho mình lúc sáng, trong đầu quanh quẩn những thắc mắc.
‘Đau khổ đến mức nào mà phải chọn cách giải thoát ấy?’
‘Tại sao lại tự tử ở trường chứ?’
Mắt cô vô thức lướt qua toà nhà B đối diện. Sân thượng của toà nhà ấy vắng tanh, chỉ có vài cái bồn nước đã rỉ sét lớp vỏ bên ngoài. Ánh nắng buổi sáng chiếu xuống, tạo nên những bóng đổ dài trên mặt sàn bê tông.
Chợt, cô giật bắn người. Trên sân thượng, bóng dáng một cậu học sinh đang đứng trên ghế, cố trèo qua rào lưới thép cao hai mét. Tuyết Nhung nhìn chằm chằm về hướng đó, mắt mở to, tim đập thình thịch. Cậu học sinh kia cũng phải chật vật lắm mới thò được một chân qua rào thép, rồi từ từ... nghiêng người về phía trước.
“KHÔNG!”
Tuyết Nhung hét toáng lên, đứng phắt dậy khỏi ghế. Hành động ấy khiến cả lớp giật mình. Cô giáo Lan dừng giảng bài, viên phấn còn đang cầm trên không, quay lại nhìn Tuyết Nhung với vẻ ngạc nhiên lẫn lo lắng.
“Sao thế Nhung?”
Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía cô. Cô run rẩy chỉ tay ra ngoài cửa sổ:
“Cô ơi... sân thượng bên kia có người nhảy xuống!”
Cô giáo Lan vội vàng chạy đến cửa sổ, nhìn theo hướng Tuyết Nhung chỉ. Mấy bạn học sinh ngồi sát cửa sổ cũng thò đầu ra mà quan sát, mắt đăm đăm nhìn về tòa nhà B.
“Có ai đâu em?”
“Tớ ngồi đây nãy giờ cũng đâu thấy gì.”
Tuyết Nhung nhìn lại sân thượng, trên đó trống trơn, không có bóng người nào cả, cũng không có chiếc ghế nào. Học sinh mà cô vừa nhìn thấy đã... biến mất không dấu vết.
“Nhưng... nhưng em vừa thấy... có một bạn nam…”
Giọng cô nhỏ dần, tự cô cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Cả lớp im lặng, một vài bạn nhìn Nhung với ánh mắt kỳ lạ, có người lắc đầu, có người thì thầm:
“Đúng là bạn thân con Vy.”
“Em ổn chứ?” Cô giáo Lan bước lại gần, hỏi, giọng quan tâm nhưng cũng hơi nghi ngại.
Tường Vy quay sang nắm lấy tay cô, thì thầm:
“Cậu có nhìn nhầm không đấy?”
Tuyết Nhung lắc đầu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Cô cảm thấy hàng chục cặp mắt đang nhìn mình như một kẻ điên:
“Em... em xin phép cô ra ngoài rửa mặt cho tỉnh táo chút ạ. Chắc là em nhìn nhầm thôi.”
“Ừ, em đi đi. Nếu không khỏe thì xuống y tế nhé.”
Tuyết Nhung vội vàng bước ra khỏi lớp, phía sau vẫn là tiếng xì xào của các bạn cùng lớp như những mũi kim đâm vào lưng. Cô bước nhanh qua hành lang, tim đập loạn nhịp, nhưng không đi về phía nhà vệ sinh mà rẽ xuống cầu thang.
‘Chắc chắn mình không nhìn nhầm.’
Cô chạy xuống cầu thang, băng qua sân trường về phía toà nhà B. Gió lạnh thốc qua, nhưng lòng cô thì nóng như lửa đốt. Trái ngược với không khí nhộn nhịp của khu học chính tòa nhà A, tòa nhà B chuyên dùng cho các lớp thực hành và thư viện, nên giờ này gần như không có học sinh nào qua lại, chỉ có một vài giáo viên bộ môn đang làm nghiên cứu mà thôi.
Tuyết Nhung lao lên tầng thượng nhanh như một con sóc. Càng lên cao, không gian càng im lặng đến ngột ngạt. Ánh sáng chiếu qua khe cửa, tạo nên những vệt sáng tối kỳ lạ. Cuối cùng, cô đứng trước cánh cửa dẫn ra sân thượng, bàn tay run rẩy đặt lên tay nắm cửa. Tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hít một hơi thật sâu, cô xoay tay nắm và đẩy cửa ra.
Cạch!
“Ủa?”
Cánh cửa hé được một khoảng nhỏ liền bị chặn lại bởi một vật gì đó. Tuyết Nhung đóng cánh cửa lại, rồi đẩy mạnh ra một lần nữa, dồn hết sức lực vào cánh cửa.
Rầm!
Cánh cửa bật mở, hút theo gió lạnh ùa vào làm tóc cô tung bay. Sân thượng vắng tanh, những bồn nước cũ kỹ đứng yên lặng như những người khổng lồ đá, hàng rào lưới thép đã rỉ sét đi gần hết. Tuyết Nhung bước vào, mắt ngó nghiêng xung quanh dò xét từng ngóc ngách.
Không có ai cả.
“Lẽ nào mình nhìn gà hóa cuốc…?” Cô tự hỏi, cảm thấy hơi ngu ngốc.
Nhưng ngay lúc đó, một làn gió lạnh bất thường thổi qua, mang theo cảm giác rùng rợn khó tả. Nhiệt độ dường như giảm xuống đột ngột, khiến cô phải kéo chiếc khăn quàng cổ cao lên.
“Gió… đổi hướng rồi?”
Trong làn gió, cô nghe thấy tiếng khóc, tiếng khóc nhỏ nhẹ, xa xăm, như từ một nơi nào đó rất xa vọng lại. Tiếng khóc ấy buồn thảm, tuyệt vọng, như lời kêu cứu của một linh hồn lạc lối.
Cô đứng im, cảm giác ớn lạnh lan khắp cơ thể, da gà nổi khắp cánh tay. Cô nhìn quanh một lần nữa, vẫn là sân thượng không một bóng người. Nhưng tiếng khóc vẫn còn đó, ngày càng rõ hơn, ngày càng gần hơn. Tuyết Nhung giật nảy người, quay đầu tìm kiếm, nhưng phía sau cô chỉ có bức tường trống trơn và mấy cái bồn nước cũ kỹ.
“Có ai ở đây không?”
Giọng cô run run, văng vẳng trong không gian trống trải.
Không có câu trả lời, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ tấm lưới sắt, tạo nên âm thanh như tiếng rên rỉ. Tuyết Nhung nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh lại. Có thể chỉ là gió, có thể chỉ là tưởng tượng của cô sau sự việc vừa rồi. Cô quyết định đi vòng quanh sân thượng một lượt trước khi xuống.
Bước qua những chiếc bồn nước, giày cô chạm vào thứ gì đó trơn trượt. Cô cúi xuống nhìn, là một đống giấy lộn ướt sũng và nhăn nhúm. Sự tò mò lấn át nỗi sợ, cô bước đến gần, cúi xuống nhặt một tờ giấy lên. Đó là một bài kiểm tra môn Toán. Tiêu đề in đậm: “KIỂM TRA 45 PHÚT - ĐẠI SỐ 12”. Phía trên góc có tên: Trần Minh Hiếu - 12A5.
Và toàn bộ bài kiểm tra... bị gạch chéo bằng bút đỏ. Không phải đánh dấu sai, mà là những đường kẻ dày và đậm, đậm đến mức rách cả giấy. Ở góc trên, điểm số được viết rất lớn: 9/10. Nhưng con số ấy cũng bị gạch ngang dữ dội, như thể chủ nhân của nó căm ghét điểm số đó.
Cô nhặt thêm vài tờ nữa, tất cả đều có cùng một cái tên: Trần Minh Hiếu. Các bài kiểm tra, bài tập về nhà, tờ giấy nháp, tất cả đều bị gạch chéo theo cùng một cách thức. Một vài tờ còn có dấu nước, mực chữ nhòe đi thành những vệt xanh xám.
“Trần Minh Hiếu...”
Tuyết Nhung lẩm bẩm, tay cô run lên.
‘Sao đống giấy này lại ở đây?’
Cô tiếp tục lục lọi trong đống giấy lộn, và rồi một cuốn sổ nhỏ lộ ra, trang bìa đã rách nát, mép sổ cong vênh vì ẩm ướt.
‘Nhật ký?’
Những dòng chữ viết nguệch ngoạc, đầy nét mực lem, một số chỗ đã nhòe đi vì nước.
“20/10 - Hôm nay lại không được 10 điểm Toán. Quá nhục!!!”
“25/10 – Đầu với chả óc, học mãi đếch vào được chữ mẹ nào.”
“03/11 - Tao mệt quá rồi. Ông bà già nói nếu thi Đại học không đỗ thì đừng về nhà nữa. Tất cả là tại tao. Tại sao tao ngu thế này?”
“07/11 - Giải nhì thành phố mà còn bị chửi không ra gì. Họ muốn gì nữa? Họ muốn tao làm gì nữa? Tao đã cố hết sức rồi mà.”
Dòng cuối cùng được viết rất lớn, mực in hằn ra cả vài trang sau. Bàn tay viết đã run đến mức nét chữ méo mó:
“Tao thà chết còn sướng hơn là sống thế này!”
Tuyết Nhung thả cuốn nhật ký xuống, tay run bần bật. Cô cảm thấy ngực mình nghẹn lại, một luồng gió lạnh lại thổi qua, không khí xung quanh như đóng băng, Tuyết Nhung chợt có cảm giác như có ai đó đang đứng sau lưng mà nhìn chằm chằm vào cô.
‘A, mình đi hơi lâu rồi thì phải!’
Tuyết Nhung sực nhớ ra, cô nhặt lại quyển nhật ký, nhét vào túi áo, rồi chạy lại về lớp học. Đúng lúc ấy, tiếng trống hết tiết vang lên, cô càng chạy nhanh hơn về tòa nhà A trước khi có ai trông thấy cô. Trong đầu cô quẩn quanh những câu hỏi không lời đáp.
Quay trở về lớp, học sinh đã ùa ra ngoài gần hết, trong lớp chỉ còn vài mống người. Tuyết Nhung ngồi phịch xuống ghế, thở phào, cố điều hòa nhịp thở. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Tường Vy đưa cho cô một hộp Milo, hỏi:
“Cậu đi đâu lâu thế? Tớ lo lắm đấy.”
“À… tớ ngại quá nên trốn luôn. Mà này,” Tuyết Nhung nhỏ giọng xuống, nhìn quanh để chắc không ai nghe thấy, “cậu có thông tin gì về học sinh tự tử đêm qua không?”
“Tớ không. Đợi tớ chút.”
Tường Vy đáp, rồi mở điện thoại lên, truy cập vào nhóm “Hóng Hớt An Sơn”, chỉ mới lướt vài cái mà hàng loạt các video mờ căm với đủ góc quay sân thượng tòa B đã hiện ra. Thế nhưng khi bấm vào xem, tất cả đều báo “Không thể phát”, như thể đã bị ai đó gỡ đi mất.
“Ủa, đêm qua tớ còn xem được mà nhỉ.”
Tường Vy cố ấn thử thêm vài video khác, nhưng tất cả đều tương tự.
“Không xem được nữa đâu.”
Một bạn nam ngồi phía sau lên tiếng khiến cả hai giật mình quay lại. Đó là Hoàng, một tên khá nghịch ngợm trong lớp.
“Ơ, Hoàng à? Cậu biết gì về vụ này không?”
“Nhóm đó có cả giáo viên trường mà, còn lâu mấy ông bà ấy mới để những video ảnh hưởng đến trường xuất hiện trên mạng. Ban giám hiệu xóa hết rồi.”
“Bảo sao…” Tường Vy thở dài, tắt điện thoại đi. “Nhưng chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Thằng đó là Hiếu, bạn tao.” Hoàng dừng lại một nhịp, giọng chùng xuống, “Nó tự tử vì bị ông bà già ép học quá sức thì phải.”
‘Hiếu?’
Nghe thấy cái tên ấy, Tuyết Nhung sững sờ, cô càng chăm chú lắng nghe hơn. Bàn tay cô vô thức nắm chặt quyển nhật ký trong túi áo.
“Tháng trước nó còn mới đạt giải nhì Toán mẹ gì của thành phố ấy, nhưng ông bà già nó vẫn chửi nó ác. Nói là tại sao không phải giải nhất, đại loại thế.”
“Eo, được thế thì đáng lẽ phải động viên cậu ấy mới đúng. Tớ chả hiểu phụ huynh cậu ấy nghĩ gì nữa.” Tường Vy thốt lên.
“Tao chịu. Cứ bảo áp lực tạo nên kim cương, cuối cùng lại thành hóa vàng.” Hoàng thở dài, vẻ mặt buồn buồn, “Tuần trước nó còn nhắn tin cho tao, nói nó mệt lắm rồi. Cơ mà tao không nghĩ là nó lại…”
Cậu ta không nói nốt câu, bước ra khỏi lớp với đôi vai rũ xuống.
Tuyết Nhung và Tường Vy im lặng nhìn theo. Một cảm giác nặng nề đè lên cô như có một tảng đá đặt trên ngực.
Tối, Tuyết Nhung trở về nhà sau lớp học thêm Tiếng Anh. Đường xá ban đêm khá vắng vẻ, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, tạo nên những bóng đổ dài trên vỉa hè. Trên con đường quen thuộc, cô đang đứng phía sau thanh barrier chờ tàu qua. Tiếng còi tàu vang lên inh ỏi khi nó tiến đến gần, bánh tàu chạy trên đường ray vang lên rầm rầm trong đêm.
Bất chợt từ đâu, một cô gái lững thững bước đến như người mất hồn, ánh mắt trống rỗng, lao thẳng qua thanh chắn toan đón trước mũi tàu.
“Ê, này!”
Tuyết Nhung hét lên, cô vội nhảy khỏi chiếc xe đạp, chiếc xe đổ ầm xuống đường, một vài người khác cũng nhào đến kéo cô gái kia lại. Tiếng phanh rít lên chói tai, đầu tàu chỉ cách cô gái vài mét. Cô ngã ra đất, rồi như sực tỉnh ra từ cơn mộng mị, ngơ ngác nhìn mọi người xung quanh.
“Ối giời ơi! Muốn chết à?” Một bác trung niên quát to, mặt đỏ gay vì giận dữ lẫn lo lắng.
“Ơ?” Cô gái đó lắc đầu nhìn quanh, rồi lên tiếng, “Cháu xin lỗi mọi người ạ! Cháu... cháu không biết tại sao lại...”
Đoàn tàu đi qua, tiếng rầm rầm của đường ray cũng xa dần, mọi người tiếp tục di chuyển, vừa đi vừa lắc đầu ngán ngẩm. Tuyết Nhung dắt chiếc xe đạp của mình lên vỉa hè rồi ngồi xuống cạnh cô gái kia.
“Cậu có sao không?”
Cô nghiêng đầu hỏi, mở nắp chai nước ra đưa cho cô gái. Cô ta không đáp lại, cũng không phản ứng gì, chỉ ngồi im như một bức tượng, rồi đôi mắt chợt trở nên vô hồn, lơ đãng nhìn vào khoảng không, thì thào:
“Con không làm được…”
“Hả?” Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Tuyết Nhung.
“Đừng ép con, con không học nổi nữa!” Cô gái kia đột nhiên hét lên, giọng đầy tuyệt vọng.
“Này, bình tĩnh nào!” Tuyết Nhung cố gắng giữ vai cô gái, nhưng cô ta vùng dậy với sức mạnh bất thường rồi bỏ chạy, để quên cả chiếc cặp ở lại.
Tuyết Nhung vội vã đuổi theo, nhưng cô ta đã biến mất trong con ngõ nhỏ tối đen. Tiếng bước chân vội vã vang vọng rồi lặng im.
Cảm giác bất an dấy lên trong lòng Tuyết Nhung.
“Lẽ nào….?”
Cô quay trở lại, nhặt chiếc cặp lên. Kéo khóa ra, bên trong toàn là những bài kiểm tra, sách vở, tất cả đều có những dấu vết gạch chéo bằng mực đỏ. Như nhận ra điều gì, Tuyết Nhung lật trang đầu tiên, nhìn vào góc giấy, tim cô đập mạnh.
“Nguyễn Ngọc Ánh, 12A9 trường An Sơn?”
‘Lại là một học sinh trường mình!’
Ngay lập tức, Tuyết Nhung rút điện thoại ra, tìm tên “Dương Vũ”. Chuông kêu vài tiếng, anh lập tức bắt máy.
“Tôi đây.”
Giọng nói trầm ấm của anh khiến Tuyết Nhung cảm thấy an tâm hơn một chút.
“Có chuyện rồi, anh đến trường tôi ngay được không?”
“Sao thế?” Giọng Dương Vũ tỉnh táo hẳn lên, có chút lo lắng.
“Tôi sẽ giải thích sau, nhanh lên nhé. Tôi nghĩ... có điều gì đó không ổn đang xảy ra ở trường.”
“Được.”
Tuyết Nhung cúp máy, quay xe rồi đạp thẳng về trường An Sơn. Gió đêm thổi qua, mang theo cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Cô không biết mình đang đối mặt với điều gì, nhưng trong lòng có một tiếng nói thôi thúc cô phải làm gì đó, trước khi quá muộn. Và trên sân thượng tòa nhà ấy, một lần nữa, cô thấy bóng dáng mờ ảo của một người đang đứng đó, như thể đang chờ đợi điều gì.
‘Mình phải nhanh lên!’
Không còn thời gian chờ đợi Dương Vũ nữa. Cô dựng xe sát bờ tường, nhìn quanh một lượt rồi nhanh nhẹn leo qua tường. Tiếp đất xuống bên trong, cô lập tức hộc tốc chạy về phía tòa B. Hành lang tòa nhà tối om, chỉ có ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu xuống tạo nên những khoảng sáng tối đan xen. Gió lạnh rít từng đợt qua kẽ cửa như một lời cảnh báo.
Rầm!
Cánh cửa sân thượng bật tung ra dưới lực đẩy mạnh của cô. Gió lạnh ập vào mặt, trước mắt Tuyết Nhung là Ngọc Ánh đang từng bước trèo lên chiếc ghế đặt sát lan can. Ánh mắt cô trống rỗng, như một con rối bị điều khiển. Nhưng chiếc ghế đó rất lạ. Khi Tuyết Nhung nhìn kỹ hơn, cô giật mình lùi lại, nó đen kịt, méo mó và gồ ghề, bề mặt như được cấu tạo từ hàng nghìn con số xếp chồng lên nhau, xoắn xuýt như sinh vật sống.
“Ngọc Ánh!” Tuyết Nhung hét lên.
NGọc Ánh không phản ứng, tiếp tục bước lên chiếc ghế kỳ dị. Những con số trên ghế bắt đầu bò lên chân cô ta.
“Những con số ư?”
Tuyết Nhung lao tới, vươn tay ra muốn túm lấy, nhưng khi cách Ngọc Ánh chỉ năm mét, đột nhiên cô khựng lại, toàn thân bất động. Một lực lượng vô hình giữ chặt cô tại chỗ. Từ dưới chân cô, những con số bắt đầu hiện ra, chúng dính vào nhau như sợi dây xích đen kịt, khóa chặt mắt cá chân cô, rồi cứ thế bò lên cơ thể cô như rắn.
“A... aaaa!”
Tuyết Nhung cố vùng vẫy, nhưng càng cử động, những con số càng siết chặt hơn.
‘Mày phải đứng đầu.’
Một thanh âm ma mị dội vào óc cô. Giọng nói ấy không đến từ bên ngoài, mà từ bên trong tâm trí, như ai đó đang thì thầm ngay bên tai.
‘Cái gì... vậy?’
‘Mày phải đứng đầu! Chỉ có đứng đầu mới có giá trị. Nếu không đứng đầu, mày không xứng sống!'’
Phía trước, Ngọc Ánh đã đặt được một chân qua hàng rào, cơ thể cô nghiêng về phía trước, trống rỗng và vô hồn.
“Không! Dừng lại đi!”
Tuyết Nhung hét lên, giọng đầy tuyệt vọng. Nhưng cô không thể di chuyển được, những con số dần dần che khuất tầm nhìn cô, bò lên mặt, phủ kín đôi mắt, tất cả chìm vào bóng tối.
Và ngay khoảnh khắc đó, cơ thể Ngọc Ánh rơi xuống.
“KHÔNG!”
Uỳnh!
Từ đâu, một bóng đen lao lên với tốc độ kinh người. Dương Vũ bắt chặt lấy cổ tay Ngọc Ánh ngay trước khi cô rơi hoàn toàn, rồi dùng sức kéo cô ngược lên sân thượng.
Cả hai ngã lăn ra sàn. Dương Vũ nhanh tay rút một lá bùa từ trong túi áo, dán lên trán Ngọc Ánh, lẩm nhẩm niệm chú. Luồng hắc khí bốc lên từ thân thể Ngọc Ánh, quằn quại, cuối cùng nó bay về phía Tuyết Nhung, bám lấy cô
Dương Vũ đặt cô xuống đất nhẹ nhàng, rồi đột ngột quay đầu nhìn về phía Tuyết Nhung. Khối đen bao phủ cô đang lớn dần, biến thành một thực thể khổng lồ cao gần hai mét, hình dạng như một con quái vật được tạo thành từ hàng vạn con số. Tuyết Nhung hoàn toàn bị nuốt chửng bên trong.
Dương Vũ phi tới, thanh Ảnh Nguyệt phát ra ánh sáng xanh, anh tung một cú chém ngang mạnh mẽ vào khối đen trước mặt.
Xoẹt!
Tiếng kim loại chém vào thứ gì đó đặc quánh vang lên. Khối đen rung chuyển, bị chẻ ra một khe hở, gương mặt Tuyết Nhung hiện ra, đôi mắt đờ đẫn nhìn thẳng vào anh.
Dương Vũ vội thu kiếm lại, không dám chém tiếp. Khối đen nhân lúc đó mà phản công, hàng trăm con số phóng thẳng về phía Dương Vũ. Một trường áp lực vô hình bao phủ lấy anh, không khí xung quanh như đông cứng lại.
‘Mày phải đứng đầu.’
Giọng nói rít lên trong đầu anh, cố xâm nhập vào tâm trí.
‘Nếu không đứng đầu, mày vô dụng. Mày thất bại. Mày là gánh nặng—’
“Trò mèo.”
Dương Vũ lạnh lùng siết chặt thanh kiếm. Trong người anh, một luồng khí tức màu xanh tỏa ra, phá bỏ sự kiểm soát. Khối đen kia bỗng co rút lại, tụ thành một quả cầu đen ngay trước ngực Tuyết Nhung.
“Tà Tâm?”
Không bỏ lỡ cơ hội, Dương Vũ vung kiếm chém đôi bể nước bên cạnh, nước trong bể trào ra tung tóe. Nhưng thay vì rơi xuống, nước bay lên, tụ lại quanh thanh Ảnh Nguyệt. Dương Vũ giương kiếm lên cao, nước cuộn quanh lưỡi kiếm, tạo thành một dòng xoáy sáng lấp lánh.
“Thủy Lưu Kiếm Tiễn!”
Vút!
Một mũi tên nước lấp lánh trong đêm xuyên thẳng qua quả cầu đen khiến nó vỡ tan thành trăm mảnh, những con số lả tả rơi xuống như cát bụi. Tuyết Nhung được thả ra, cơ thể mềm oặt ngã xuống đất.
0 Bình luận