Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua rèm cửa, trải lên sàn gỗ một lớp ánh vàng mỏng như lụa. Căn phòng chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim hót ngoài ban công vọng vào khe khẽ. Cánh cửa khẽ mở, giọng người giúp việc nhẹ nhàng cất lên:
“Tiểu thư, đã đến giờ thức dậy rồi ạ.”
Tường Vy cựa mình, tấm chăn trượt xuống khỏi vai. Im lặng một lúc, cô quay sang, khẽ nói:
“Cô chuẩn bị đồ giúp cháu nhé.”
“Vâng ạ.” Người giúp việc gật đầu, nhẹ bước ra ngoài.
Đôi hài đỏ vẫn nằm ngay ngắn ở đó, sắc đỏ dưới nắng mai như rực rỡ hơn một chút so với hôm qua, một vẻ đẹp lạ lùng, khó diễn tả thành lời.
Một ngày mới lại bắt đầu. Như thường lệ, sau khi thay đồ và dùng bữa sáng, cô bước lên chiếc xe sang đang chờ sẵn dưới nhà. Chiếc Lexus đen bóng êm êm lướt qua những con đường trong khu đô thị, rẽ vào đại lộ hướng về thị trấn Yên Phong. Mười phút sau, xe dừng trước một căn nhà nhỏ đầy những chậu hoa cảnh rực rỡ màu sắc.
Tuyết Nhung đang đứng bên chiếc xe đạp trước hiên nhà. Dì Hoa từ trong bước ra, tay còn cầm bình tưới, vừa chăm mấy chậu cúc vừa liếc nhìn ra cổng. Bác tài xế hạ kính xe, vui vẻ chào:
“Chào buổi sáng, cô Hoa! Chúc cô một ngày đông khách nhé.”
Dì Hoa mỉm cười, lau tay vào chiếc khăn vắt ở hông:
“Chào bác Tư, em cảm ơn bác.”
Tường Vy bước xuống xe, cúi đầu chào lễ phép:
“Con chào dì ạ!”
Dì Hoa gật đầu, ánh mắt dịu dàng:
“Đi học vui nha mấy đứa.”
Hai cô gái leo lên xe đạp, Tuyết Nhung ngồi sau, ôm cặp trong lòng. Ánh mắt lướt xuống đôi chân bạn, nhướn mày hỏi:
“Ủa, nay cậu đi đôi giày đó đi học luôn à?”
Tường Vy mỉm cười:
“Ừ. Tớ cảm giác càng nhìn càng thấy nó đẹp lên ấy.”
Cả hai phá lên cười, chiếc xe đạp vẫn bon bon trên con đường dẫn về trường An Sơn. Dù tối qua Tuyết Nhung từng có chút lưỡng lự và cảnh giác khi Tường Vy mua đôi giày ấy, nhưng sáng nay, thấy cô bạn vẫn tươi cười như thường, cô cũng chẳng để tâm nữa. Có lẽ cảm giác bất an hôm qua chỉ là những lo nghĩ vu vơ, do đọc truyện ma quá nhiều mà ra.
Thế nhưng, không ai trong số họ để ý rằng, dưới ánh nắng sớm nhàn nhạt, sắc đỏ của đôi hài lại đậm hơn một chút, như đang dần hồi sinh điều gì đó...
Trường An Sơn đón buổi sáng đầu tuần bằng ánh nắng dịu. Sân trường rộn ràng tiếng trống báo tiết, tiếng cười nói của học sinh vang vọng khắp hành lang.
Các tiết học nối tiếp nhau đều đặn như mọi khi. Hôm nay, lớp của Tuyết Nhung có bài tập môn Lịch sử — thuyết trình về các giai đoạn phát triển năng lượng qua từng thời kỳ. Bốn mươi học sinh được chia làm bốn nhóm, chuẩn bị trình bày trước lớp.
Nhóm đầu tiên bước lên. Một bạn nữ xinh xắn đứng ở bục giảng, kết nối máy tính bảng với màn chiếu 3D trung tâm. Ngay lập tức, hình ảnh những khối tinh thể trong suốt hiện ra, lơ lửng giữa không trung, xoay chậm và tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
“Em chào thầy và cả lớp ạ.” Cô gái mỉm cười, giọng hơi run nhưng vẫn tự tin. “Em là Phạm Khánh Chi, hôm nay em sẽ trình bày về giai đoạn sơ khai của năng lượng, thời kỳ con người lần đầu khám phá ra và đặt nền móng cho thế giới hiện đại của chúng ta.”
Trên màn hình, những hình ảnh cổ được tái tạo bằng công nghệ 3D hiện ra: những luồng sáng lơ lửng trên không trung, và vài dòng chữ chú thích:
‘1746 – Hiện tượng phát sáng vùng duyên hải Hồng Giang.’
Khánh Chi nói tiếp:
“Vào khoảng thế kỷ 18, con người bắt đầu ghi nhận những vùng có hiện tượng phát sáng tự nhiên trong không khí, sau này được xác định là do năng lượng tương tác với tầng khí quyển. Ban đầu, người dân gọi đó là ánh linh quang, nhưng phải đến thế kỷ 19, các nhà khoa học mới chính thức công nhận nó là một dạng năng lượng.”
Một số học sinh ngẩng đầu, chăm chú nhìn vào các luồng sáng mô phỏng đang xoay tròn giữa không trung.
Cô nói, giọng tự tin hơn:
“Sau khi phát hiện ra năng lượng, các nhà nghiên cứu nhận thấy hiện tượng này tập trung nhiều nhất ở những khu vực có kết tinh đặc biệt trong lòng đất, mà sau này chúng ta gọi là quặng năng lượng.”
Màn hình lại chuyển sang những loại đá với kích thước và hình dáng khác nhau.
“Các loại quặng có màu sắc và phản ứng khác nhau, tùy thuộc vào thành phần khoáng và mức ổn định của năng lượng bên trong...”
“Chà… phức tạp ghê nhỉ. Tính ra tớ dùng từ xưa đến giờ mà còn chẳng biết nó có nguồn gốc từ đâu.”
Tuyết Nhung nhìn những thứ đang chiếu trên màn hình, quay sang nói với Tường Vy. Thế nhưng, Tường Vy hai tiết trước vẫn còn hoạt bát, đến tiết này bỗng ngồi lặng yên ở bên cạnh, tay cô siết chặt chiếc bút, ánh mắt cô trôi vô định, không ghi chép gì, cũng chẳng ngẩng đầu lên bảng. Trên bục giảng, Khánh Chi vẫn đang đều đều trình bày về năng lượng. Nhưng với Tường Vy, tất cả âm thanh ấy như đến từ một nơi rất xa, xa đến mức chẳng còn thật nữa.
Một luồng gió lạnh bất ngờ lùa qua khung cửa sổ hé mở. Cô khẽ rùng mình, đưa mắt nhìn ra ngoài. Ánh nắng vẫn đẹp, tán cây khẽ đung đưa trong gió. Bình yên là thế... nhưng tim cô lại nhói lên. Có gì đó... sai sai.
‘Nhảy đi.’
Tường Vy sững người.
‘Ta muốn được nhảy...’
Cô quay đầu lại, đảo mắt khắp lớp. Không ai tỏ vẻ bất thường, tất cả vẫn đang chăm chú ghi chép hoặc lắng nghe, có vẻ như không một ai có thể nghe thấy thứ âm thanh đó. Cô nuốt khan, nắm chặt tay, móng tay vô thức bấm vào da thịt. Một giọt mồ hôi lạnh lăn dọc thái dương.
‘Giọng nói này… giống tối qua…’
‘Nhảy đi nào.’
Lần này, giọng nói vang lên rõ ràng hơn, trầm thấp và sắc lạnh như thép. Tim cô đập loạn lên, hơi thở càng trở nên gấp gáp.
Tuyết Nhung quay sang, thấy bạn mình tái nhợt, mắt dại đi, liền hoảng hốt:
“Cậu không sao chứ?”
Tường Vy không trả lời, đôi mắt cô bắt đầu mờ đục đi. Từ đôi hài dưới chân cô, một làn khí đen mỏng tang bắt đầu tỏa ra, rồi cuộn xung quanh cô như những làn hơi nước. Tất nhiên là chẳng có ai nhìn thấy cả. Bất chợt, cô không còn nghĩ được gì nữa, cơ thể cô mất kiểm soát, và tâm trí thì trống rỗng. Bóng dáng của một cô thiếu nữ trong bộ quần áo dân tộc thoáng lướt qua trong đầu cô, mờ nhòe. Rồi cơ thể cô đột nhiên tự cử động như một con rối đang bị điều khiển.
Ầm!
Tường Vy đứng phắt dậy khiến chiếc ghế cô đang ngồi đổ rầm xuống đất. Hành động đó khiến cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía cô.
“N–này, Vy, cậu làm gì vậy?” Tuyết Nhung lo lắng hỏi.
Bài thuyết trình của cô bạn Khánh Chi cũng dừng lại, những tiếng xì xào của cả lớp dần nhộn nhạo lên.
“Ẩm IC hả trời?”
“Đang ngồi học tự nhiên gây sự chú ý vậy?”
Cạch cạch!
Thầy giáo gõ cây thước gỗ lên bàn, rồi hắng giọng.
“Trật tự nào cả lớp. Tường Vy, em làm gì vậy?”
Tường Vy không đáp lời, chỉ đứng bất động giữa lớp. Ánh mắt cô dại đi, hơi thở dồn dập như thể đang bị ai đó bóp nghẹt. Hai tay buông thõng hai bên người, run rẩy. Một bầu không khí nặng nề kỳ lạ lan dần ra khắp không gian.
Bỗng nhiên, một tràng cười khẽ bật ra từ miệng cô. Nhưng đó không phải là giọng của Tường Vy. Nó lạnh lẽo, đứt quãng, vang vọng như từ cõi khác vọng về.
“Nhảy… cùng ta…”
Cô lẩm bẩm, rồi bắt đầu bước lên bục giảng. Dáng đi kỳ dị, bước chân nặng nề nện xuống nền gạch men vang lên từng tiếng “cộp cộp”, như thể muốn phá nát cả sàn lớp.
‘Gió… đổi chiều rồi…’
Tuyết Nhung bật dây.
Ánh mắt Tường Vy giờ đây không còn là của cô ấy nữa. Đôi mắt ấy tối sầm, trống rỗng, thấp thoáng tia điên dại. Tuyết Nhung lùi lại một bước, ánh nhìn trượt xuống đôi hài đỏ dưới chân bạn mình, sắc đỏ ấy không còn là vải hay da nữa, nó như một loại ký sinh trùng đang cắn chặt vào đôi chân Tường Vy.
Bạn cùng lớp bắt đầu xì xào lo lắng. Một vài người đứng bật dậy, nhìn quanh, có người đã lùi sát tường, nắm tay nắm áo bạn bên cạnh.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Tuyết Nhung bước nhanh tới, len lỏi qua dãy bàn ghế. Cô cúi xuống định tháo đôi hài ra. Nhưng—
Thịch!
Tường Vy đột ngột tung chân đá ngược về sau như một viên đạn pháo, giáng trúng ổ bụng Tuyết Nhung.
“Khự—!”
Cô bật ngửa ra sau, đập lưng vào cạnh bàn, mắt trợn trừng. Cơn đau dữ dội khiến cô tạm không thở nổi, nước mắt trào ra. Cô há miệng, cố hớp lấy chút không khí.
“Ê!!”
“Hai đứa đó không phải là bạn thân à?!”
“Chạy đi!!”
Tiếng la hét vang lên khắp phòng, học sinh chen nhau tháo chạy ra ngoài. Không một ai để ý đến Tuyết Nhung đang nằm quằn quại trên sàn.
Tường Vy tiếp tục bước lên bục giảng, miệng cười khanh khách. Đôi mắt trống rỗng mà hoang dại. Cô vung chân đá bay bàn ghế, mỗi cú đá như mang sức mạnh của một cơn bão, những thanh sắt bay trúng cửa kính phá tan chúng.
“Nhảy cùng ta…”
Thầy giáo mặt cắt không còn giọt máu, lùi lại sát bảng. Tay ông run rẩy, vội chạy tới góc lớp, mở nắp công tắc khẩn cấp để báo hiệu cho Tổ chức Thái Dương.
Trong khi đó, Tường Vy càng lúc càng tiến sát về phía thầy giáo bằng những động tác kỳ quái, chân nhún nhảy theo một điệu nhạc vô hình như đang trình diễn thứ vũ điệu nào đó.
“Tường Vy, tỉnh lại đi!”
Thầy giáo giơ tay về phía cô, cố gắng ra hiệu kìm chế, nhưng ánh mắt Tường Vy trống rỗng, không hề có dấu hiệu nhận thức. Cô không còn là chính mình nữa, mọi lời lẽ đều vô nghĩa với thực thể đang trú ngụ bên trong cô.
Tường Vy đột nhiên lao thẳng đến trước mặt thầy giáo, cô xoay người tung một cú đá xoáy 360 độ trên không, hét lên:
“Nhảy cùng ta!”
Thầy hoảng loạn né tránh, vớ lấy chiếc ghế sắt trên bục giảng chắn trước người. Chân Tường Vy vừa chạm vào đã phá nát chiếc ghế.
“Kẻ nào có thể nhảy cùng ta!”
Tường Vy liên tiếp ra đòn, từng cú đá uy lực khiến thầy giáo không sao đỡ nổi. Một cú đá trúng bả vai khiến ông ngã quỵ xuống đất, đau đớn ôm lấy tay mà gào lên.
Tuyết Nhung run lên bần bật, lảo đảo đứng dậy. Dù hai chân mềm nhũn nhưng cô vẫn gắng từng bước tiến lại, ôm chặt lấy Tường Vy từ phía sau.
“Vy! Là tớ đây mà! Tỉnh lại đi!”
Cô bật khóc, ôm chặt Tường Vy như thể chỉ cần giữ đủ lâu, mọi thứ sẽ quay lại như cũ. Nhưng Tường Vy xoay người, dễ dàng thoát khỏi vòng tay của cô và đẩy mạnh ra sau.
Tuyết Nhung ngã xuống sàn, vừa kịp ngẩng đầu thì thấy Tường Vy đã giơ cao một chân lên không trung, rồi giáng xuống một cú chẻ gót như muốn nghiền nát cô.
“Cút ra, con đàn bà!”
Tiếng thét the thé vang lên, và Tuyết Nhung chỉ còn kịp đưa tay lên che đầu, nhắm mắt lại. Sau những gì vừa chứng kiến, cô biết rõ nếu dính cú này chắc chắn sẽ mất mạng.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Bốp!
Một bao kiếm gỗ giơ ngang, đỡ lấy cú đá từ trên cao. Một vòng tay rắn rỏi choàng qua vai Tuyết Nhung, chắn trọn cơ thể cô.
Tuyết Nhung mở hé mắt, trước mặt cô là một chàng trai trong chiếc áo choàng đen với gương mặt nghiêm nghị.
“D–Dương Vũ…?”
Anh không nói gì, chỉ khẽ vung tay hất mạnh chân của Tường Vy ra. Cô bị đẩy lùi, lộn một vòng giữa không trung rồi tiếp đất bằng hai chân, đứng thẳng trên mặt bàn giáo viên. Đôi mắt trắng dã liếc nhìn anh, gương mặt nở nụ cười điên loạn.
Thầy giáo tranh thủ lúc Tường Vy bị phân tâm, gồng người bỏ chạy về phía cửa lớp. Nhưng chưa kịp thoát ra ngoài, ông đã nghe một tiếng động mạnh phía sau.
Tường Vy định lao theo, nhưng Dương Vũ đã chắn ngang trước mặt cô.
“Lại là Tà vật à…” anh lẩm bẩm, đưa tay lên thủ thế, ánh mắt lạnh lẽo không rời khỏi kẻ địch.
“Ngươi sẽ nhảy cùng ta chứ?”
Giọng Tường Vy vang lên the thé, méo mó đầy điên dại. Thứ đang ẩn nấp bên trong cô bật cười khanh khách, rồi đột ngột nhào tới như một con thú hoang. Cô tung chân, nhắm thẳng về phía mang tai anh. Cú đá xé gió đầy sát khí.
Dương Vũ giơ bao kiếm gỗ lên đỡ, lực va chạm dữ dội đến mức tạo ra một làn sóng xung kích nhỏ.
“...?” Dương Vũ thoáng bất ngờ trước uy lực đó, lập tức phản công.
Anh buông Tuyết Nhung ra, rút thanh Ảnh Nguyệt khỏi bao, ánh thép với những đường hoa văn nước lóe sáng lên.
Tường Vy nhếch mép cười, những tia máu đang bám chặt chân cô dần như đang đông cứng lại. Đôi chân cô cứng như thép, mỗi cú đá vung ra rít lên như xé gió.
“Nhảy cùng ta!”
Cô gào lên, tung liên hoàn cước nhắm vào những chỗ hiểm.
Dương Vũ đỡ gọn từng đòn một, anh chuyển động hệt như đang khiêu vũ giữa trận mưa đòn. Mỗi lần né được, anh đều kèm theo một cú phản đòn chính xác, khiến Tường Vy phải lùi lại nửa bước.
Thấy đối thủ không những không bị áp đảo mà còn như đang chơi đùa, ánh mắt Tường Vy càng trở nên hung hãn. Cô gầm lên, tung một chuỗi những cú đá xoáy và móc vòng, ép sát anh liên tục.
Dương Vũ nắm lấy thời cơ, khi cô tung một cú đá móc ngang, anh liền chém xéo một đường từ dưới lên, phá vỡ lớp máu bọc quanh chân cô. Tường Vy chao đảo. Không để phí một khắc, anh xoay người, tay trái vung bao kiếm lên giáng một cú đánh ngược mạnh như búa bổ.
Bốp!
Tường Vy bị đánh bật ra sau, thân thể cô bay ngang qua lớp học, đập thẳng vào tường. Cô khụy xuống, đôi mắt trắng dã vẫn nhìn chằm chằm vào Dương Vũ.
Dương Vũ tra kiếm vào bao, hạ thấp trọng tâm rồi bứt tốc. Anh vung tay, tuốt kiếm khỏi vỏ, lưỡi kiếm theo lực li tâm vẽ nên một đường sáng loáng.
Tường Vy bật người, đạp cả hai chân vào lưỡi kiếm, mượn đà nhảy vọt lên không trung, đá tung song sắt cửa sổ rồi lao ra ngoài.
Dương Vũ phóng theo không chút do dự.
“Dương Vũ, đây là tầng ba đó... khụ.”
Tuyết Nhung vẫn còn ngồi dưới sàn, ho khan, tay ôm bụng sau cú đá vừa rồi. Cô giơ tay định ngăn anh, nhưng chỉ kịp thở dốc một tiếng.
Bên ngoài, Tường Vy lộn vòng giữa không, đạp vào tường rồi đáp xuống một cành cây lớn.
Dương Vũ theo sát, tiếp đất nhẹ nhàng như gió, mũi kiếm đã chĩa thẳng về phía đối thủ.
“Dừng trò đuổi bắt này lại được rồi đấy.”
Tường Vy cười phá lên.
“Ta còn muốn nhảy nữa!”
Cô lộn người nhảy xuống đất, xoay người sút thân cây lớn về phía Dương Vũ, ngay sau đó bật nhảy lên cao, giáng cú chẻ gót xuống đầu anh.
Bùm!
Một quả cầu lửa từ đâu bất ngờ phóng đến Tường Vy.
“...!”
Tường Vy vội co người chắn đòn, ngọn lửa nổ tung khiến cô bị hất xuống đất. Trong làn khói dày đặc, cô xoay vòng tung liền mấy cú đá, xua tan lớp khói khét lẹt.
Dương Vũ nheo mắt đầy cảnh giác, anh tra kiếm, xoay người.
Một người đàn ông trong chiến phục đen bước đến, bước chân thong thả như đi dạo. Trên lưng áo, biểu tượng mặt trời lấp lánh dưới nắng. Một nửa gương mặt bị che bởi chiếc mặt nạ, chỉ lộ ra ánh mắt sắc lạnh.
Từ trên cao, Tuyết Nhung níu vào thành cửa sổ vỡ, cố gắng nhìn xuống.
‘Ai vậy...?’
Người đàn ông khẽ vẫy tay.
“Chào. Tôi là pháp sư được phái đến từ Thái Dương, đội hành động đặc biệt.”
Anh rút vài lá bùa từ túi bên hông, giọng điềm tĩnh như thể đã quen với việc kết liễu những thứ không thuộc về thế giới này.
Tường Vy nhìn người đàn ông, gầm gừ lên từng tiếng khe khẽ, cô giơ cao một chân, chuẩn bị cho đòn đánh tiếp theo.
Người đàn ông chỉ nhẹ nhàng phẩy tay, một lá bùa lập tức bay vút tới, dán chặt lên ngực Tường Vy. Cô khựng lại một nhịp, toàn thân run rẩy.
Nhưng rồi—
“Kẻ nào dám phá đám… vũ điệu của ta?!”
Cô gào lên, dùng cả hai tay xé toạc lá bùa, một làn khói đen tuôn ra từ vết rách. Pháp sư rút thêm ba lá bùa, vẽ một ký tự bằng tay giữa không trung.
Ầm!
Một ấn chú kích hoạt ngay dưới chân Tường Vy, tạo nên vòng chú sáng lập lòe. Tường Vy gào thét, cơ thể lảo đảo. Cô bật lùi, thoát ra khỏi vòng chú. Thấy vậy, Dương Vũ lập tức bứt tốc, lao đến từ bên hông, tung kiếm chém ngang.
Keng!
Lưỡi kiếm bị đôi chân cản lại, đòn thế đã khiến Tường Vy trượt lại vào vòng ấn. Cô lộn vòng, tiếp tục vùng vẫy. Không để cô có khoảng trống, Dương Vũ tung người lên không, kiếm vẽ thành đường cong bạc. Tường Vy phản công, đôi chân tung loạn như cuồng phong, điên dại hơn.
Pháp sư đứng nghiêm, liên tục vẽ bùa và kích hoạt các kết giới nhỏ quanh sân. Bùa bay loạn xạ, từng lá phát sáng khi chạm vào không khí.
Soạt!
Một lá bùa bám vào sau lưng Tường Vy. Cô giật mình quay lại, liền bị Dương Vũ tung cú đá ngược, hất văng vào vùng kết giới. Kết giới bật sáng, giam chặt lấy Tường Vy như một chiếc lồng. Cô gào rú, đá điên cuồng vào vách kết giới, nhưng không phá được.
Pháp sư nhíu mày, nhấn mạnh tay vào tâm bùa:
“Trói Linh Ấn!”
Một loạt phù văn hiện lên trên cơ thể Tường Vy. Cô rít lên, hai mắt trắng dã:
“Đừng... ngăn ta... Ta còn chưa nhảy xong!”
Cơ thể cô bắt đầu co giật, khói đen trào ra từ mắt, tai, miệng... Một bóng người mờ ảo từ từ tách khỏi cơ thể Tường Vy, là hình bóng của một thiếu nữ trong bộ váy dân tộc rách nát, tóc dài xoã xuống, khuôn mặt trắng bệch méo mó vì phẫn nộ và tiếc nuối.
“Ta... chỉ muốn được nhảy tiếp mà thôi…”
Pháp sư niệm chú, giơ tay cao. Lá bùa cuối cùng trong tay anh phát sáng như thiêu đốt.
“Hỏa Thanh Trận!”
Bùm!!
Bùa hóa thành ngọn lửa xanh, thiêu đốt linh hồn Tà vật giữa không trung. Tà nữ thét lên một tiếng đinh tai rồi tan thành làn khói đen, bị hút hết vào bùa.
Mọi thứ trở lại im lặng.
Tường Vy gục xuống, Dương Vũ kịp thời lao tới đỡ lấy cô. Đôi hài đỏ rơi khỏi chân cô, dù đã bị ngọn lửa thanh tẩy đốt qua nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Pháp sư của Thái Dương bước tới, nhặt đôi hài lên và đặt cẩn thận vào một chiếc hộp gỗ nhỏ dán đầy bùa chú.
“Ổn cả rồi. Chúng tôi sẽ tịch thu Tà vật này để điều tra thêm.” Anh liếc sang Dương Vũ, nheo mắt đánh giá. “Mà trông cậu lạ thật đấy. Thuộc đơn vị nào? Kiếm pháp không tệ.”
“Tôi chỉ vô tình đi ngang qua thôi.” Dương Vũ đáp nhạt, thậm chí còn chẳng buồn nhìn đối phương.
“Vậy à?” Pháp sư nhún vai như chẳng lấy làm ngạc nhiên. Anh rút điện thoại, nhanh chóng bấm số và áp lên tai. “Báo cáo. Mục tiêu đã được xử lý. Hiện trường an toàn.”
Tuyết Nhung chạy đến, thở dốc, quỳ xuống bên cạnh Dương Vũ và bạn mình.
“Tường Vy!”
“Yên tâm đi.”
Dương Vũ trấn an, lấy ra một lọ nước nhỏ đổ lên đôi chân của Tường Vy. Dòng nước vừa chạm đến làn da, những vết bầm tím và lớp máu đông như giáp kia liền bốc khói xèo xèo rồi tan biến hẳn. Tường Vy trố mắt ngỡ ngàng, như vừa tận mắt chứng kiến một phép màu.
Pháp sư của Thái Dương quay lại, rút ra một lá bùa, khẽ dán lên trán Tường Vy, lẩm bẩm niệm chú.
“Thanh tẩy.”
Lá bùa lập tức phát sáng, tỏa ra ánh vàng dịu dàng. Từ cơ thể Tường Vy, những làn khí đen mỏng như bị hút ngược lên, rồi tan biến hoàn toàn.
“Ổn cả rồi. Cô đưa cô ấy lên phòng y tế giúp tôi nhé.”
Anh ta nói ngắn gọn rồi quay đi, bước thẳng, biến mất giữa ánh nắng và những tán cây sau dãy nhà hiệu bộ.
Tuy năng lượng ô nhiễm đã được trục xuất, nhưng Tường Vy vẫn chưa tỉnh lại. Cô nằm im, hơi thở đều đều như đang ngủ. Thấy Tuyết Nhung lóng ngóng không biết phải làm gì, Dương Vũ khẽ thở dài, định giúp đưa cô bạn xuống phòng y tế. Nhưng đúng lúc ấy, vài học sinh và giáo viên chủ nhiệm đã vội vã chạy đến.
Không muốn gây chú ý, Dương Vũ lặng lẽ lùi lại, rồi biến mất khỏi tầm mắt họ.
Lát sau, khi thấy Tuyết Nhung cùng bạn bè dìu Tường Vy rời khỏi sân trường, anh mới quay bước định rời đi.
“Dương Vũ!”
Anh dừng lại, quay đầu nhìn. Tuyết Nhung đang chạy tới, tay cầm điện thoại, ánh mắt ngập tràn biết ơn.
“Có chuyện gì vậy?”
Tuyết Nhung lí nhí:
“Cảm ơn… Anh lại cứu tôi rồi… lần này còn là cả bạn tôi. Thật sự cảm ơn anh.”
“Cũng không phải công của mình tôi.”
“À… anh cho tôi xin số điện thoại được không?” Tuyết Nhung ngượng ngùng chìa điện thoại ra.
Dương Vũ nhướng mày.
“Để làm gì?”
“Nếu có dịp… tôi muốn mời anh ăn gì đó để trả ơn.”
“Ơn nghĩa gì, chuyện nên làm thôi. Ngày xưa sư phụ tôi…”
Anh đột ngột dừng lại, một cơn đau nhói xuyên qua thái dương anh.
“Anh sao vậy?” Tuyết Nhung hoảng hốt, bước lại gần.
“Không sao.”
Anh gượng đáp, giọng trầm hẳn. Nhận lấy chiếc điện thoại từ tay cô, anh nhanh chóng nhập số của mình, rồi trả lại.
“Đây là số tôi.”
Dương Vũ không nói thêm gì nữa, anh xoay người, bật qua bức tường bao quanh sân trường như một cơn gió, rồi biến mất giữa rặng cây.
“Tạm biệt!” Tuyết Nhung gọi với theo.
Lớp học bị phá tanh bành sau vụ việc. Cả lớp buộc phải chuyển sang phòng học tạm thời. Giáo viên chủ nhiệm lên tiếng trấn an và nhắc nhở tất cả học sinh:
“Chuyện hôm nay, tuyệt đối không được tiết lộ ra bên ngoài nhé, đây là yêu cầu từ Thái Dương đấy.”
Mãi đến chiều, Tường Vy mới tỉnh lại, thần sắc cô đã khá hơn nhiều, tuy vẫn còn chút mệt mỏi. Khi cô mở mắt, buổi học cũng vừa kết thúc. Tuyết Nhung ngồi bên cạnh liền thở phào nhẹ nhõm. Như thường lệ, Tuyết Nhung chở Tường Vy về nhà mình bằng xe đạp. Trên đường về, cô không giấu nổi vẻ lo lắng.
“Này… cậu thấy ổn hơn chưa?” Cô nghiêng đầu nhìn Tường Vy.
“Ừm… chuyện gì đã xảy ra vậy? Tớ chỉ nhớ là đến lớp, rồi đến tiết ba thì chẳng còn nhớ gì nữa. À, đôi giày của tớ đâu?”
“À…” Tuyết Nhung khựng lại, do dự một thoáng trước khi nhẹ giọng đáp, “Đôi giày đó... thật ra là một Tà Vật. Cậu bị nó chiếm giữ. May là pháp sư của Thái Dương đã đến kịp.”
Tường Vy trợn tròn mắt.
“Hả? Tà Vật á?! Là mấy cái đồ vật chứa năng lượng ô nhiễm đấy à?”
“Ừ, nhưng đừng lo. Mọi chuyện đã được xử lý rồi, ổn cả rồi.”
Tường Vy im lặng. Ánh mắt cô cụp xuống, nét bối rối và mệt mỏi thoáng hiện trên gương mặt.
Cả hai tiếp tục đi. Khi đến trước tiệm Hoa Tuyết, chiếc Lexus đen quen thuộc đã đậu sẵn. Bác tài xế trung niên đang trò chuyện vui vẻ với dì Hoa ngoài cửa. Thấy hai cô gái trở về, bác tài xế lập tức tiến đến, cung kính cúi chào tiểu thư Tường Vy, rồi mở cửa xe đưa cô về nhà.
Tuyết Nhung đứng trước cổng, dõi mắt theo chiếc xe dần khuất sau hàng cây. Gió nhẹ lướt qua, khiến những cánh hoa giấy rung rinh, khẽ va vào tấm biển gỗ cũ treo trước hiên. Cô im lặng một lúc lâu, tâm trí vẫn còn rối bời vì những chuyện vừa xảy ra trong ngày.
Cô khẽ thở hắt ra, cô không rõ mọi thứ đã bắt đầu thay đổi từ khi nào. Chỉ biết rằng cuộc sống vốn rất yên bình của mình giờ đã bắt đầu có những vết nứt nhỏ, như thể một thế giới khác đang dần hiện lên từ sau tấm màn mỏng.
0 Bình luận