Chiến Ký thứ nhất: Khai mở

Hồi 01: Định mệnh

Hồi 01: Định mệnh

Bầu trời vàng rực…

Chỉ trong chớp mắt, vụ nổ lớn càn quét qua thành phố Trung Nguyên khiến mọi thứ ngay lập tức hóa thành tro bụi. Những tòa nhà đổ sập, những con người bên dưới đống đổ nát, những tiếng thét xé lòng trong khung cảnh hoang tàn…

“Aaaa!”

Tuyết Nhung giật mình tỉnh giấc, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô.

“Lại là giấc mơ chết tiệt đó…”

Ánh nắng vàng nhạt sớm mùa thu len qua rèm cửa, vẽ những vệt sáng lên gương mặt Tuyết Nhung.

Cô ngồi dậy, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực và cơn buồn nôn đã dâng đến tận cổ. Mãi một lúc sau, cô mới bình tĩnh bước ra khỏi phòng để bắt đầu một ngày mới.

“Nhung dậy rồi à con?” Dì Hoa đang lúi húi dưới bếp, quay lại nở nụ cười hiền khi thấy đứa cháu gái đi xuống từ tầng hai.

“Vâng ạ.”

Tuyết Nhung bước vào nhà tắm, cúi xuống hất nước lạnh lên mặt, xua đuổi cơn buồn ngủ còn vương lại kia đi. Khi ngẩng lên, cô sững người lại. Hình ảnh phản chiếu của cô trong gương đang nhìn cô, ánh mắt sẫm hơn, cảm giác đó không phải cô. Cô chớp mắt, rồi mọi thứ lại bình thường, vẫn là cô với gương mặt hơi tái đi vì mệt mỏi.

“Mày lại hoang tưởng rồi, Nhung ạ!”

Cô tự vỗ vào mặt mình hai cái rồi bước ra ngoài với dáng vẽ tỉnh táo hơn trong bộ đồng phục gọn gàng. Mái tóc đen ngắn ngang vai, làn da trắng mịn và đôi mắt nâu dịu dàng.

Dì Hoa đặt một tô phở bò nóng hổi lên bàn, ngồi xuống đối diện Tuyết Nhung.

“Hôm nay là ngày khai giảng cuối cùng của con rồi nhỉ? Nhanh thật... Mới hôm nào dì đón con về đây.”

Đôi đũa trên tay Tuyết Nhung thoáng khựng lại giữa không trung. Một góc ký ức sâu kín của cô bỗng ùa nhanh lại theo câu nói của dì Hoa.

Những hình ảnh về cái ngày định mệnh ấy lướt qua đầu Tuyết Nhung. Sau vụ nổ đã khiến cả thành phố tan thành khói bụi ấy, cô thấy mình đang được bảo vệ dưới vòng tay của cha, nhưng mẹ cô đã biến mất giữa đống đổ nát. Cha vội gửi cô cho dì Hoa rồi lao đi tìm vợ, nhưng từ đó… ông không bao giờ quay lại nữa.

“À... dì xin lỗi nhé, lại lỡ miệng rồi.”

Tuyết Nhung mỉm cười nhạt.

“Không sao ạ. Mà... hôm nay chú đi làm sớm hả dì?”

“Ừ, chú con có cuộc họp quan trọng.”

Tuyết Nhung gật đầu, lặng lẽ ăn. Nhưng sâu trong lòng, một cảm giác khó tả còn đọng lại.

[Tin nóng lúc 7 giờ sáng]

Giọng phát thanh viên vọng ra từ chiếc TV trong phòng khách:

“Đêm qua, thêm một vụ mất tích bí ẩn được ghi nhận tại ngoại ô Trung Nguyên. Nạn nhân là một nữ sinh trung học, nâng tổng số người mất tích trong tháng này lên năm trường hợp. Tổ chức Thái Dương đã tiếp nhận điều tra sau khi phát hiện dấu hiệu bất thường về năng lượng tại hiện trường…”

Hình ảnh hiện trường được quay từ trên cao, những chiếc xe bọc thép mang logo mặt trời đỏ của Tổ chức Thái Dương đang phong tỏa khu vực, các nhân viên mặc đồ bảo hộ đang cầm thiết bị dò tìm phát ánh sáng xanh lét đi đi lại lại.

Dì Hoa chau mày.

“Lại mất tích nữa... Nhung, con nhớ cẩn thận đấy nhé.”

Tuyết Nhung nhìn lên màn hình. Năm khuôn mặt nạn nhân. Hai phụ nữ trung niên, một thanh niên, một cậu bé, và cô nữ sinh vừa mất tích đêm qua.

Một thoáng bất an lướt qua trong lòng cô.

“Vâng... con biết rồi.”

Pính poong!

Tiếng chuông cửa vang lên, nhà của dì cũng là một tiệm hoa, nên việc có khách sớm cũng không có gì lạ. Dì Hoa mở cửa, giọng vui vẻ:

“A! Tường Vy đấy à?”

“Vâng, con chào dì ạ. Nhung dậy chưa dì?”

Tuyết Nhung vội vàng húp nốt thìa cuối, xỏ giày rồi xách cặp chạy ù ra sân.

“Cao Tường Vy!”

Tường Vy bật cười.

“Tớ có chạy mất đâu mà cậu phải vội thế?”

Tuyết Nhung leo lên yên xe đạp, Tường Vy ngồi sau. Hai cô gái vẫy tay chào dì Hoa rồi lao ra con đường rợp bóng lá vàng. Bầu trời trong veo, ánh nắng sớm lấp lánh qua tán cây.

“Là la lá, hồng trần trên đôi cánh tay…” Tuyết Nhung vừa đạp xe vừa ngân nga câu hát vu vơ.

Tường Vy ngồi sau, giơ tay đón một chiếc lá vàng rơi vào lòng bàn tay.

“Vậy là tụi mình cuối cấp rồi đó…”

“Ừ... nhanh thật.”

“Cậu có dự định gì sau khi tốt nghiệp chưa?”

Tuyết Nhung im lặng ngẫm nghĩ một lúc rồi mới trả lời.

“Chắc là thi Đại học. Nhưng mà… tớ định nghỉ một năm để đi tìm bố mẹ.”

Tường Vy không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.

“Bảy năm rồi nhỉ… tớ mong cậu sẽ sớm tìm được họ.”

“Thế cậu thì sao?” Tuyết Nhung hỏi lại, cố đổi chủ đề.

“Tớ hả? Ờ thì… vẫn đam mê làm nhà thiết kế thời trang thôi.”

“Với cái gu thời trang ‘quái đản’ của cậu á?” Tuyết Nhung bật cười.

“Này nha! Đó gọi là thiết kế của tương lai!”

Cả hai cười, tiếng cười vang theo làn gió thu nhẹ nhàng.

Cổng trường THPT An Sơn hiện ra sau khúc quanh. Sân trường ngày khai giảng nhộn nhịp và đông đúc. Học sinh lớp 10 còn bỡ ngỡ, lớp 11 và 12 thì tụ thành từng nhóm cười nói với nhau.

Hai cô gái cất xe, vừa cười đùa vừa bước dọc theo con đường lát gạch vào sân trường. Khi tiếng loa thông báo buổi lễ sắp bắt đầu vang lên, học sinh các khối nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Những dãy ghế nhựa xanh đỏ được xếp ngay ngắn dưới hàng cây cổ thụ, bóng lá rợp mát cả khoảng sân rộng.

Lễ khai giảng bắt đầu, vẫn như mọi năm, không có gì thay đổi. Bản Quốc ca vang lên trong không khí trang nghiêm. Cả sân trường lặng im, chỉ còn tiếng nhạc ngân vang giữa tiết trời thu trong vắt. Tuyết Nhung đứng dậy theo nghi thức, ánh mắt khẽ đảo một vòng quanh sân.

Sau phần chào cờ là bài phát biểu khai giảng của thầy hiệu trưởng, người đàn ông đứng tuổi với chất giọng trầm đều như tiếng quạt máy cũ. Ông nói về truyền thống của trường, bày tỏ kỳ vọng với các học sinh lớp 10, và gửi lời nhắn nhủ tới học sinh cuối cấp rằng hãy nỗ lực hết mình cho kỳ thi Đại học đang đến gần.

Tuyết Nhung ngồi trong hàng ghế, ánh mắt lơ đãng nhìn lên bầu trời.

‘Năm nào cũng như năm nào, chán quá…’

“Nè... Vy.” Tuyết Nhung nghiêng sang thì thầm. "Đi vệ sinh không?"

“Hả? À... thôi cũng được. Ngồi đây chán muốn chết.”

Cả hai lén đứng dậy, rón rén rời khỏi hàng ghế, men theo hành lang bên hông sân trường.

“Trời, cứ tưởng năm cuối sẽ đặc biệt hơn chứ.”.

“Thì khai giảng mà.” Tường Vy nhún vai. “Biết vậy ở nhà vẽ thiết kế còn hơn.”

Họ vừa đi vừa cười đùa. Nhưng khi đến khúc cua, một cơn gió lạ thoảng qua, lành lạnh khiến Tuyết Nhung gai người.  Cô khựng lại, ánh mắt nhìn ra xa.

“Gió... đổi hướng rồi nhỉ?”

“Hả…?”

Cửa nhà vệ sinh hé ra với tiếng két khe khẽ. Bên trong vắng tanh, ánh đèn huỳnh quang nhàn nhạt hắt lên tường, lên sàn.

Tuyết Nhung đứng trước bồn rửa tay, chống hai tay lên thành đá hoa cương, cúi đầu thở ra một hơi dài. Khi ngẩng lên nhìn vào gương... cô khựng lại. Hình ảnh phản chiếu trong gương... không giống cô. Đôi mắt trong gương đen sẫm hơn bình thường. Da mặt tái nhợt. Và mái tóc... đang khẽ lay động, dù ngoài kia không hề có gió.

Ánh đèn nhà vệ sinh chớp nháy trong tích tắc. Trong khoảnh khắc chớp tắt ấy, đôi mắt trong gương bỗng trở nên kỳ lạ: không có lòng trắng, chỉ còn hai hố đen sâu hun hút như vực thẳm.

Tuyết Nhung giật mình hoảng hốt, chớp mắt một cái, hình ảnh trở lại bình thường. Vẫn là mình, chỉ là... ánh mắt hơi ngơ ngác.

“Nhung? Sao thế?” Giọng Tường Vy vọng ra từ buồng vệ sinh bên cạnh.

Tuyết Nhung không đáp, cô bước về phía trước, khẽ chạm tay vào tấm gương như để kiểm tra xem mình có vừa hoa mắt hay không. Nhưng khi ngón tay vừa chạm, tấm gương bỗng rung nhẹ. Một chuyển động mơ hồ thoáng qua, như thể lớp kính không còn phản chiếu, mà trở thành mặt hồ đang gợn sóng.

Từ trong gương, một bóng mờ hiện lên, dáng người mảnh khảnh, cao cao, mờ nhòa như sương khói. Cái bóng nghiêng đầu nhìn thẳng về phía Tuyết Nhung…

“Á!”

Cô rụt tay lại theo phản xạ, hét lên, lùi nhanh về phía sau.

Rầm!

Cửa buồng vệ sinh bật mở. Tường Vy bước ra, sốt sắng hỏi:

“Cậu sao thế?”

Tuyết Nhung quay lại nhìn tấm gương, sững sờ giây lát, mồ hôi lạnh túa ra trên trán cô. Cái bóng đã biến mất.

“Chắc là tớ nhìn nhầm.” Cô tự trấn an, nhìn kĩ lại tấm gương thêm một lần như để kiểm tra thứ cô vừa nhìn thấy.

“Trời ơi, đừng dọa tớ.”

Tường Vy rửa tay như không có chuyện gì, còn Tuyết Nhung vẫn cảnh giác quan sát hình ảnh trong gương. Nó vẫn bình thường như vốn là như thế, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn cứ bám riết lấy cô.

Họ trở lại sân trường đúng lúc bài phát biểu kết thúc. Tuyết Nhung ngồi xuống, cố hòa vào đám đông. Nhưng ánh mắt cô không ngừng đảo quanh, như thể đang đề phòng một dấu hiệu, hay đúng hơn… là một mối nguy nào đó.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua. Buổi lễ khai giảng khép lại trong những tràng vỗ tay lẻ tẻ và tiếng thở phào. Học sinh các lớp đứng dậy, không khí náo nhiệt như bầy ong vỡ tổ. Tuyết Nhung và Tường Vy cũng hòa vào dòng người đông đúc.

“Haizz, cuối cùng cũng xong…” Tường Vy vươn vai.

“Ừ…” Tuyết Nhung đáp khẽ, ánh mắt lơ đãng nhìn lên bầu trời.

Một cơn gió nhẹ lướt qua.

Phía bên kia đường dối diện cổng trường, một chiếc Lexus đen bóng sang trọng đã đỗ sẵn ở đó. Người tài xế trung niên bước xuống, cúi đầu.

“Tiểu thư Tường Vy.”

Tường Vy quay sang Tuyết Nhung, chắp hai tay trước ngực.

“Xin lỗi nhé, giờ tớ phải chuẩn bị đi dự tiệc thay bố mất rồi.”

“Không sao.” Tuyết Nhung mỉm cười. “Đi cẩn thận. Có gì thì nhắn tin cho tớ.”

“Biết rồi~”

Tường Vy bước lên xe, chiếc Lexus từ từ lăn bánh, khuất dần sau dòng người.

Tuyết Nhung đứng nhìn theo một lát rồi vào nhà xe lấy chiếc xe đạp. Tiếng xích xe lạch cạch vang lên hòa vào âm thanh thường nhật của thị trấn Yên Phong. Cô vừa đạp xe vừa để tâm trí lửng lơ giữa mớ suy nghĩ hỗn độn. Hình ảnh kỳ dị trong gương nhà vệ sinh, cái bóng như thể dài ra dưới đất, những thứ không thể lý giải... nhưng lại cứ rõ ràng như đang nhắc nhở điều gì.

Đang mải miết suy nghĩ, cô chợt dừng lại như bị kéo về bởi một lực vô hình. Trước mặt là một bãi đất trống, quây kín bằng hàng rào sắt cùng tấm bạt trắng phủ sơ sài. Nhìn qua chẳng có gì đặc biệt… nhưng với cô, nơi này là cả một vùng ký ức. Đây từng là ngôi nhà của gia đình cô, nơi từng có tiếng cười, bữa cơm, những ngày tháng ấm êm… và cũng là nơi đã sụp đổ trong một ngày, để lại cô với những khoảng trống không bao giờ lấp đầy.

Tuyết Nhung xuống xe, chậm rãi tiến lại, đưa tay chạm khẽ vào thanh sắt lạnh ngắt. Cỏ dại mọc um tùm, nền đất nứt nẻ như da thịt đã chết khô. Chẳng còn gì… ngoài những điều không thể nói thành lời.

Cô đứng lặng một lúc lâu, rồi hít sâu, quay trở về tiệm Hoa Tuyết.

***

“Tuyết Nhung, xuống ăn tối thôi nào!”

Tiếng gọi của dì Hoa vang lên từ tầng dưới, kéo Tuyết Nhung ra khỏi cơn mơ màng. Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ hình mèo trên bàn học, kim đồng hồ vừa chỉ đúng sáu giờ chiều. Không rõ cô đã thiếp đi từ lúc nào.

“Con xuống ngay đây ạ!”

Tuyết Nhung bật dậy, nhanh chân bước xuống tầng dưới.

Khi đến phòng ăn, cô thấy chú Trí An – chồng dì Hoa – đã ngồi vào bàn, còn dì Hoa thì đang soi gương chỉnh lại đôi bông tai. Cả hai đều ăn mặc trang nhã, trông cực kỳ sang trọng.

“Ái chà, tối nay chú dì đi đâu mà ăn diện dữ vậy?” Tuyết Nhung hỏi, mắt ánh lên vẻ tò mò.

“Haha, hôm nay chú đưa dì đi hẹn hò một bữa,” chú An cười, ánh mắt ánh lên sự trìu mến khi nhìn vợ.

“Lâu lâu cũng phải hâm nóng tình cảm chứ,” dì Hoa tiếp lời, nhẹ nhàng vuốt lại chiếc khăn lụa trên cổ.

“Lãng mạn ghê ha,” Tuyết Nhung trêu, rồi nhìn quanh bàn ăn. “Vậy con ăn một mình à?”

Dù hỏi thế, nhưng nhìn mâm cơm nghi ngút khói trên bàn là cô cũng biết câu trả lời.

“Ừ, dì mới làm cho con xong luôn đó,” dì nói, vừa khoác áo. “Lát nữa nhớ cho Mimi ăn luôn nha.”

“Con biết rồi mà.”

Cô nhìn theo bóng lưng chú dì khuất sau cánh cửa, lòng bỗng nhẹ lại.

Ăn xong, Tuyết Nhung nhanh nhẹn dọn dẹp rồi cho con mèo tam thể Mimi ăn.

Lát sau, cô cầm theo bộ đồ ngủ bước vào phòng tắm. Sau khi khóa cửa cẩn thận, cô vặn vòi sen. Dòng nước ấm xối xuống, trượt dài trên làn da trắng mịn, cuốn theo cả bụi bặm và những mệt mỏi âm ỉ trong lòng.

Tiếng nước rơi đều đều trong phòng tắm làm cô thấy dễ chịu. Tuyết Nhung ngẩng đầu, để làn nước đổ xuống mặt. Âm thanh của nước và hơi ấm len lỏi qua từng kẽ tóc, chạm vào da thịt cô.

“Thoải mái quá…”

Hơi nước bốc lên mờ mịt, phủ trắng tấm gương. Nhưng rồi, giữa màn sương ấy, Tuyết Nhung bỗng cảm giác… có ai đó đang nhìn mình. Cô xoay người lại, chỉ có hình bóng nhạt nhòa của chính cô sau lớp hơi nước.

Tuyết Nhung vội tắm nhanh cho xong, lau khô người, thay bộ đồ ngủ rồi đứng trước gương sấy tóc. Tiếng máy sấy rì rì vang lên, mái tóc ngắn khô dần, phồng nhẹ lên một cách tự nhiên.

Bất chợt… hình ảnh trong gương bắt đầu biến đổi.

Ban đầu, ánh mắt Tuyết Nhung chỉ lướt qua gương như cô vẫn hay làm. Nhưng rồi cô khựng lại. Phản chiếu trong gương vẫn là cô… nhưng phía sau lưng không còn là phòng tắm quen thuộc, mà là một không gian lạ lẫm, tối đen, phủ sương mờ, nhợt nhạt như ánh sáng từ một cõi khác.

Trái tim Tuyết Nhung bắt đầu đập thình thịch. Cô lập tức quay đầu lại, nhưng đằng sau vẫn là căn phòng tắm quen thuộc, mọi thứ nguyên vẹn. Thế nhưng khi cô quay lại nhìn vào gương, căn phòng kỳ dị kia vẫn hiện hữu. Và lần này…

Từ căn phòng bên trong tấm gương, một cánh tay dài, gầy guộc đưa lên. Làn da xám xịt, nhăn nheo như tờ giấy nhàu nát, những khớp xương gồ lên rõ ràng dưới lớp da mỏng tang. Ngay sau đó, một khuôn mặt dị dạng trồi ra, không có ngũ quan, chỉ có hai hốc mắt đen ngòm, sâu hun hút.

“Cái gì vậy?” Tuyết Nhung run run.

Rồi từ từ… hình dạng nó bắt đầu thay đổi.

Tuyết Nhung chớp mắt, nhưng trong gương, hình ảnh phản chiếu của cô đã biến mất. Thay vào đó là một phiên bản méo mó với hai hốc mắt đen ngòm và một nụ cười mơ hồ. Tất cả diễn ra chỉ trong vài giây.

Tuyết Nhung tái mặt, lùi lại theo bản năng. Chiếc máy sấy rơi khỏi tay cô, va xuống sàn, phát ra một tiếng “cạch” khô khốc.

“Tuyết Nhung” trong gương mỉm cười, một nụ cười méo mó, kéo ngoạc ra hai bên má. Rồi nó giơ tay lên, ấn những ngón tay vào mặt kính khiến nó gợn lên như mặt nước.

Nó đang muốn chui ra ngoài.

“Không... không thể nào...!”

Tuyết Nhung lùi sâu đến khi lưng đập vào cửa, tay run rẩy mò tay nắm cửa.

Thứ kia nghiêng đầu, nụ cười càng rộng hơn, đôi mắt đen ngòm của nó ánh lên đầy thích thú.  Cánh tay của thứ kỳ quái kia chầm chậm vươn ra ngoài. Tuyết Nhung hoảng loạn vớ được chai dầu gội, theo phản xạ ném vào tấm gương đánh “choang” một tiếng. Chiếc gương vỡ tan, mảnh kính rơi loảng xoảng xuống đất.

Tuyết Nhung giật mình mở mắt, cô thấy rõ thứ trong gương đang mỉm cười, rồi hai bàn tay thò ra từ, nâng cơ thể ra khỏi tấm gương vỡ. Nó nhích từng chút ra khỏi gương, từng cử động giật cục, méo mó, khớp xương kêu lên răng rắc.

Tuyết Nhung tim đập thình thịch, vội quay người bật tung cửa lao vọt ra hành lang. Cô không dám ngoái đầu, chỉ biết cắm đầu chạy thẳng ra khỏi nhà, toàn thân run lên bần bật.

“Nó đang nhắm vào mình?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!