Hơn một tháng trôi qua.
Tuyết Nhung cũng đã dần ổn định sau biến cố với con yêu quái trong gương. Cuộc sống học sinh cuối cấp bắt đầu: những buổi sáng vội vã đến trường, những tiết học đều đặn, những buổi chiều tự học trong ánh nắng nhạt.
Mọi thứ tưởng chừng đã quay lại bình thường, nhưng thỉnh thoảng, cô vẫn cảm thấy sống lưng lạnh buốt, hoặc mơ hồ như có ai đó đang nhìn mình. Những lúc như thế, cô lại lắc đầu, tự an ủi rằng chắc đó chỉ là do mất ngủ hay căng thẳng gây ra mà thôi. Cô không hề hay biết, bên trong mình, một điều gì đó đang thay đổi. Và bên ngoài, những ánh mắt từ thế giới khác đang lặng lẽ hướng về cô.
“Haizzz... chán quá.”
Tuyết Nhung nằm dài trên giường, mắt nhìn lên trần nhà.
Hôm nay là Chủ nhật, cô không phải đi học, nhưng cũng không có gì để làm. Cô cầm điện thoại, bấm số, vài tiếng chuông kêu lên, rồi giọng Tường Vy vang từ đầu dây bên kia.
—Alo? Tớ đây!
“Cậu đang làm gì thế? Tối đi chơi không?”
—Đang nằm xem thiết kế thôi. Cậu muốn đi đâu?
“Tối nay quận Bắc có lễ hội Ánh sáng đấy! Lâu rồi tớ chưa đến đó.”
—À, năm nay kỷ niệm 150 năm thành lập thành phố mà. Được, 7 giờ tớ qua đón nhé?
“Ok luôn!”
Tuyết Nhung bật dậy, nhẹ nhõm. Ít nhất tối nay sẽ không phải vật lộn với suy nghĩ lộn xộn trong đầu.
Cúp máy, Tuyết Nhung thấy nhẹ nhõm hẳn. Ít nhất tối nay sẽ không phải vật lộn với mớ suy nghĩ lộn xộn trong đầu nữa.
Đúng 7 giờ, chiếc Lexus đen sang trọng dừng trước cổng cửa tiệm Hoa Tuyết. Cửa kính hạ xuống, Tường Vy vẫy tay.
“Hế lô! Đi thôi!”
Tuyết Nhung mỉm cười, bước ra khỏi cổng. Cô mở cửa, chui vào ghế sau, ngồi cạnh Tường Vy. Khi hai cô gái đã yên vị, người tài xế nhẹ nhàng khởi động xe, và chiếc Lexus lặng lẽ lăn bánh, hướng về quận Bắc thuộc thành phố Trung Nguyên. Ánh đèn đường phản chiếu qua lớp kính, vẽ lên gương mặt họ những vệt sáng dịu dàng.
Thành phố dần hiện ra với nhịp sống sôi động và rực rỡ. Những tòa nhà cao tầng, biển hiệu phát sáng và dòng xe cộ tấp nập tạo nên một khung cảnh hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh mịch của vùng ngoại ô. Tuyết Nhung áp má lên cửa kính xe, ánh mắt dõi theo từng vệt sáng vụt qua trước mắt.
Khoảng ba mươi phút sau, xe dừng tại hầm gửi xe cách cổng chính khu lễ hội không quá xa. Tường Vy bước xuống trước, chiếc váy trắng khẽ lay động theo gió đêm. Tuyết Nhung đi theo ngay phía sau, áo phông trắng đơn giản, quần jeans rách nhẹ và mái tóc ngắn hơi rối khiến cô trông khỏe khoắn đầy sức sống.
Lễ hội Ánh Sáng năm nay được tổ chức quy mô lớn hơn mọi năm, trùng với dịp kỷ niệm 150 năm thành lập thành phố. Khắp khu vực trung tâm đều được bao phủ bởi ánh đèn trang trí muôn màu. Dọc hai bên phố là những gian hàng ẩm thực, đồ thủ công và những gian trò chơi được dựng bằng khung gỗ và vải màu, tô điểm bằng dây đèn led nhỏ và những dải cờ tam giác rực rỡ.
Trên bầu trời, hàng chục khinh khí cầu lớn nhỏ bay lơ lửng, kéo theo đèn lồng hình hoa, mây, trăng sao. Những khinh khí cầu này không bay nhờ khí nóng, mà bằng trường đẩy của thứ năng lượng trong suốt của thời đại mới.
Tuyết Nhung ngẩng đầu chiêm ngưỡng, mắt ánh lên niềm thích thú. Bên cạnh, Tường Vy lướt điện thoại, tay lướt rất nhanh như đang tìm điều gì đó. Một lát sau, cô reo lên đầy phấn khích:
“Đây rồi! Buổi ra mắt bộ sưu tập mới của cô Tống Khánh Linh ngay trong lễ hội luôn đó! Đi với tớ chút đi!”
Không đợi Tuyết Nhung trả lời, Tường Vy đã kéo tay bạn mình len qua đám đông, bước nhanh vào một hội trường lớn phía bên trong quảng trường. Ánh sáng dịu vàng từ các chùm đèn pha lê rọi xuống tạo nên một không gian sang trọng và mộng mị.
Sàn diễn được dựng bằng nguyên vật liệu trong suốt, phản chiếu ánh sáng lung linh như mặt nước. Từ sau cánh gà, các người mẫu lần lượt bước ra, mỗi người đều khoác lên mình một thiết kế táo bạo nhưng đậm chất nghệ thuật: áo choàng dài xẻ tà làm từ vải ánh kim, váy chiến đấu kết hợp giữa dệt truyền thống và giáp nhẹ công nghệ cao, cùng những chiếc mũ đội đầu được chạm khắc tinh xảo.
Ở hàng ghế đầu, giới báo chí và các phóng viên thời trang chăm chú theo dõi, không ngừng ghi chép hoặc livestream. Trên không trung, các màn hình năng lượng trong suốt lơ lửng, hiển thị góc quay từ drone của đài Thái Dương TV.
Xung quanh là những dãy ghế dài dành cho khách tham quan, và khắp hội trường cũng được bố trí các mẫu thiết kế trưng bày để người xem có thể chiêm ngưỡng ở khoảng cách gần. Ánh sáng trong phòng thay đổi nhịp nhàng, phản chiếu màu sắc y hệt ánh trăng loang loáng trên nước.
“Đây là bộ sưu tập ‘Chiến Khí Ảo Mộng’ của cô Tống Khánh Linh đó!” Tường Vy thì thầm, mắt sáng rỡ như trẻ con. “Nhìn cái áo kia kìa! Kỹ thuật may viền phát sáng này mới được phát triển vài tháng trước thôi mà cô ấy đã ứng dụng rồi đấy!”
“Là nhà thiết kế nổi tiếng à?” Tuyết Nhung lơ ngơ hỏi.
“Ừ, nổi như cồn luôn! Nhưng không chỉ thế đâu…” Tường Vy nghiêng đầu, mỉm cười bí ẩn. “Những bộ đồ này đều được dệt từ sợi tổng hợp, có thể dẫn năng lượng vào để kích hoạt hiệu ứng phòng hộ khi gặp yêu quái đấy.”
“Yêu quái à…?”
Tuyết Nhung khẽ rùng mình khi nhớ lại thứ đã tấn công cô vào tháng trước. Cô nhíu mày nhìn kỹ hơn. Một số bộ trang phục phát ra ánh sáng lạ, không giống phản quang thông thường. Một chiếc váy xòe thêu những dải khói bạc mờ ảo, lơ lửng quanh tà váy, và mỗi khi người mẫu xoay bước, làn khói cũng cuốn theo, tỏa ra ánh hào quang dịu nhẹ. Trong thoáng chốc, cô cảm thấy một luồng khí mỏng lướt qua cổ tay, nó không lạnh, chỉ khẽ râm ran như có thứ gì đó chạm vào cô.
Tường Vy dừng lại trước một tủ kính lớn. Bên trong là một áo khoác da đen với đường cắt mạnh mẽ, phần cầu vai gắn chi tiết kim loại chạm trổ, đường chỉ sáng chạy dọc như những tia sét khắc vào lớp vải. Bàn tay Tường Vy khẽ lướt trên mặt kính như muốn cảm nhận chất liệu bên trong.
“Ước gì tớ cũng có thể tạo ra những bộ đồ kiểu như này…”
“Cậu sẽ làm được mà.” Tuyết Nhung khẽ cười. “Phong cách ‘tương lai’ của cậu đâu có thua gì mấy nhà thiết kế nổi tiếng.”
Tường Vy bật cười, ánh mắt vẫn dán chặt vào bộ chiến phục như thể muốn ghi nhớ từng đường may, từng góc cạnh.
“Haha, khó đấy. Sau vụ Thảm họa Năng lượng bảy năm trước thì Bộ Khoa học & Năng lượng cùng Tổ chức Thái Dương kiểm soát gắt lắm. Thôi, ra ngoài đi.”
“Ừ!”
Tường Vy xoa bụng, quay sang nói:
“Hay là tụi mình kiếm gì ăn đi.”
“Ừ, tớ cũng đói rồi. Cứ đi vòng vòng xem, nhiều quán lắm.”
Cả hai rẽ vào khu phố ẩm thực. Chỉ vừa đặt chân đến, mùi thơm từ đủ món ăn đã xộc thẳng vào mũi: nướng, chiên, xào, lẩu... quyện vào nhau trong bầu không khí, tuy có hơi nóng nhưng đầy sức hấp dẫn. Tiếng xèo xèo của chảo dầu, tiếng xoong nồi va nhau leng keng, tiếng rao hàng... tất cả tạo nên một bản hòa tấu náo nhiệt của buổi tối lễ hội.
Dọc hai bên phố là những quầy hàng nối tiếp nhau: bún, phở, cơm, xiên que, bánh nướng, chè lạnh... Cả hai vừa đi vừa háo hức lựa chọn.
Chưa đi được bao xa thì có ai đó gọi với theo:
“Ơ, Nhung với Vy đấy à?”
Tuyết Nhung nghe tiếng gọi quen liền quay lại, rồi reo lên:
“A, bác Kha đấy à? Nay bác cũng ra bán hội ạ?”
Người gọi là bác Kha, bác gái trung niên bán bún chả trong chợ Dốc Gió mà Tuyết Nhung vẫn thường hay ghé qua.
“Ừ, bác xin được một chỗ nên tranh thủ bán luôn. Hai đứa có ăn ủng hộ bác không nào?”
“Có ạ!” cả hai đồng thanh.
Gian hàng của bác được dựng tạm bằng khung sắt và vải bạt, không rộng lắm nhưng đủ để kê mấy bộ bàn ghế nhựa. Không khí trong lều ấm cúng, thoảng hương nước mắm pha chua ngọt, thơm lừng. Chẳng mấy chốc, hai tô bún chả nóng hổi được mang ra, khói bốc nghi ngút, thịt nướng thơm lừng cùng với dưa góp giòn tan.
Tường Vy vừa ăn vừa thao thao kể chuyện: nào là chuyện lớp học, những bộ truyện tranh mới phát hành, rồi lại hào hứng nói về những mẫu thiết kế trang phục “tương lai” mà cô đang ấp ủ. Tuyết Nhung vừa ăn vừa mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng bật cười khe khẽ, mắt ánh lên vẻ thư giãn hiếm hoi.
Sau bữa ăn, cả hai đều cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
“Khỏe người rồi, đi chơi thôi!” Tường Vy vừa xoa bụng, vừa cười tươi rói.
“Ừ, đi thôi!” Tuyết Nhung gật đầu.
Đôi bạn lại kéo nhau ra một dãy phố khác, nơi vẫn rực rỡ ánh đèn và tràn ngập tiếng cười, tiếng nhạc, tiếng bước chân và cả tiếng reo hò từ các gian hàng trò chơi. Đến khu trò chơi thì Tường Vy như cá gặp nước, mắt sáng lên, nhanh chóng kéo Tuyết Nhung thử hết từ trò bắn súng lấy thưởng, ném vòng, đập niêu đến trò “bịt mắt bắt vịt” mà rõ là dành cho trẻ con.
Sau một hồi chạy nhảy khắp các gian hàng, cả hai dần cảm thấy mỏi chân, quyết định kết thúc buổi dạo chơi. Tay đung đưa mấy con thú bông nhỏ, họ rảo bước chậm rãi giữa ánh đèn, khói thơm từ những xe đồ ăn, tiếng nhạc du dương và tiếng người cười nói rộn ràng.
Đúng lúc ấy, một loạt tiếng pháo nổ lụp bụp vang lên từ phía quảng trường trung tâm. Tuyết Nhung và Tường Vy đồng loạt ngẩng đầu lên, theo phản xạ.
Bầu trời đêm vừa trong vừa sâu, giờ được tô vẽ lên bằng những đóa pháo hoa rực rỡ. Những quả pháo bắn lên với đủ các loại hình thù, những vệt sáng màu đỏ, vàng, xanh lá lần lượt bung nở rồi rơi xuống như mưa sao. Cả quảng trường gần như ngừng lại vài giây, mọi người đều ngẩng đầu, mắt dõi theo từng tràng pháo nở bung trên cao.
“A, tớ quên mất tối nay họ bắn pháo hoa đấy.” Tường Vy thì thầm, ánh sáng pháo hoa phản chiếu trong mắt cô lấp lánh.
“Đẹp ghê,” Tuyết Nhung mỉm cười, tay đung đưa con cáo bông. “Lâu rồi mới xem pháo hoa gần thế này.”
Tường Vy nghiêng đầu nhìn bạn, cười khẽ:
“Cảm giác như hồi nhỏ ấy nhỉ.”
Tuyết Nhung liền lấy điện thoại ra, giơ lên quay lại đoạn pháo hoa rực rỡ đang nở bung trên bầu trời. Những tiếng nổ đì đùng vang vọng giữa quảng trường, kéo dài suốt hơn mười phút, rồi dần thưa thớt và tắt hẳn trong một tràng lụp bụp nhỏ cuối cùng.
Đôi bạn rảo bước rời khỏi khu trung tâm lễ hội, đi dọc theo những dãy phố dần thưa người dẫn ra khu hầm gửi xe. Ánh sáng rực rỡ lùi dần phía sau, nhường chỗ cho những con đường lát đá xám rợp bóng tán cây, yên tĩnh và mờ tối hơn. Khi băng qua khu phố lưu niệm, Tường Vy chợt khựng lại trước một cửa tiệm nhỏ nằm lọt thỏm giữa hai cửa hàng hiện đại, nổi bật lên bởi vẻ mộc mạc đến lạc lõng giữa khu trung tâm hào nhoáng này.
Tấm biển gỗ treo nghiêng trước hiên khắc hàng chữ: [Đồ thủ công vùng núi.]
“Ủa, tiệm này mở hồi nào vậy?” Tường Vy nghiêng đầu.
“Chắc mới mở? Nhìn lạ ghê.” Tuyết Nhung nhíu mày.
Tiếng chuông gió vang lên leng keng khi Tường Vy đẩy cửa bước vào. Không gian bên trong khá tối và nhỏ, ánh đèn vàng mờ phủ lên mọi thứ một lớp màu cũ kỹ. Hương trầm nhè nhẹ lan tỏa trong không khí, mùi thơm vừa dịu vừa lạ khiến Tuyết Nhung khẽ rùng mình.
Bên trong tiệm trưng bày toàn những đồ vật lạ lùng, nào là mặt nạ gỗ méo mó, chuông gió làm từ xương, vòng tay tết từ chỉ đỏ, những tấm vải in họa tiết xoắn như bùa chú. Ở chính giữa tiệm đặt một chiếc tủ kính cũ kỹ, bên trong là một đôi giày da nâu sẫm, mũi nhọn, viền thêu hoa văn bạc. Bề mặt da ánh lên sắc nâu đỏ kỳ lạ.
Tường Vy dán mắt vào đôi giày, đôi chân tự động bước tới.
“Cái này... đẹp ghê.”
“Ê, tớ thấy nó lạ lắm.”
Tuyết Nhung kéo tay bạn, nhưng Tường Vy không nghe. Cô chỉ nhìn đôi giày, cứ như có gì đó đang gọi cô.
Khi hai cô gái còn đang quanh quẩn trong cửa tiệm, một bà lão từ sau tấm rèm vải bước ra. Bà mặc áo chàm bạc màu, dáng gầy nhỏ, làn da sạm đen nhăn nheo, giọng nói khàn đặc:
“Hai cháu... đến mua đồ à?”
Tuyết Nhung giật mình, bà lão xuất hiện mà cô không hề nghe thấy tiếng bước chân nào cả.
“Cháu chào bà.” Cả hai nói.
Bà lão cười, mặt nhăn nhúm hơn.
“Ta là chủ tiệm. Hai cháu muốn tìm gì?”
Tường Vy không đáp, cô chỉ vào đôi giày.
“Đôi này... bà bán bao nhiêu?”
Bà lão tiến lại tủ kính, nhìn đôi giày như nhìn vật linh thiêng.
“Khéo mắt lắm. Đây là đôi hài da do nghệ nhân ở vùng Bắc Hà làm ra đấy. Chỉ có một đôi duy nhất thôi.” Bà im lặng một nhịp, rồi nói tiếp. “Nay gặp nhau là duyên. Ta lấy ba trăm.”
Tuyết Nhung đơ mặt.
‘Gì? Ba trăm cho đôi giày cũ này?’
Chưa kịp phản ứng, Tường Vy đã mở túi, lấy tiền ra.
“Gói lại cho cháu đôi này nhé.”
Tuyết Nhung nhìn bạn bằng ánh mắt khó hiểu.
“Này… thật đấy à?”
“Tớ đang thiếu ý tưởng thiết kế, mà đôi giày này khá hợp gu tớ.” Tường Vy cười toe toét.
Bà lão lom khom cầm tiền trên tay, cất vào trong cái túi vải thô nhỏ treo bên hông rồi quay vào gian trong. Lát sau, bà lão quay lại với một chiếc túi đan bằng lạt và một tấm vải đỏ. Bà tiến về phía tủ kính, chầm chậm mở cửa tủ kính lấy đôi hài ra.
“Cháu muốn đi thử không?”
Tường Vy không do dự, cô cúi xuống xỏ giày. Ngay khi vừa xỏ vào, cô khựng lại, đôi hài ôm sát bàn chân cô. Mềm như nhung, lại nhẹ như không khí, như thể nó được làm riêng cho cô.
“Mềm quá.”
Cô xoay người một vòng, chân váy lay nhẹ, đôi hài nhẹ nhàng lướt trên sàn, không phát ra tiếng động. Dưới ánh đèn vàng, lớp da sẫm ánh lên sắc đỏ nhàn nhạt.
Tuyết Nhung nheo mắt, đôi giày ban nãy trông còn cũ kỹ, xỉn màu, vậy mà giờ đẹp lên hẳn, thậm chí, có phần sinh động.
‘Chắc do ánh đèn thôi…’
Tường Vy tháo đôi hài ra một cách trân trọng, bàn tay vuốt nhẹ qua lớp da như thể không nỡ rời. Bà lão gật đầu, quấn đôi hài vào trong tấm vải đỏ, bỏ vào chiếc túi đan bằng lạt, rồi trao tận tay cô với một nụ cười nhăn nheo.
“Cảm ơn cháu nhé.”
Bã lão nở một nụ cười nhăn nheo, ánh mắt hấp háy.
Tường Vy đón lấy chiếc túi, nhẹ nhàng đáp lại bằng một cái gật đầu. Tuyết Nhung cũng lễ phép cúi đầu chào. Cả hai rời khỏi tiệm trong tiếng chuông gió nhẹ leng keng.
Tường Vy nháy điện thoại, chỉ vài phút sau, chiếc Lexus đen quen thuộc đã lướt đến dừng trước mặt. Bác tài xế chỉnh tề bước xuống xe, cung kính mở cửa sau cho Tường Vy và Tuyết Nhung.
“Cô chủ, mời lên xe.”
Tường Vy gật đầu, bước vào xe, vẫn ôm chiếc túi trong lòng như một món đồ quý. Bác tài xế trung niên trở lại ghế lái, chiếc Lexus từ từ lăn bánh rồi tăng tốc, ánh đèn đuôi xe dần khuất khỏi trung tâm nhộn nhịp.
Chừng ba mươi phút sau, xe đã về tới thị trấn Yên Phong. Dừng trước cổng nhà Tuyết Nhung, bác tài xế mở cửa, cô vội quay sang:
“Về nha, tớ vào nhà đây.”
“Ok. Chúc cậu ngủ ngon.”
Tuyết Nhung bước nhanh vào nhà. Ánh đèn cổng đã bật sẵn như chờ cô từ trước. Chiếc Lexus phía sau quay đầu, bóng đèn hậu lướt một vệt đỏ nhẹ qua cánh cổng rồi khuất dần trong màn đêm, tiếp tục đưa Tường Vy trở lại thành phố.
***
Xe tiến sâu vào khu đô thị biệt lập dành cho giới thượng lưu, lướt qua những hàng cây cắt tỉa tỉ mỉ cùng các dãy biệt thự sang trọng nép mình trong ánh đèn vàng dịu. Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự tráng lệ mang phong cách bán cổ điển. Cửa chính tự động mở ra. Tường Vy bước xuống, nhấc vạt váy, chầm chậm bước vào nhà. Vài người giúp việc đã đứng đợi sẵn, đồng loạt cúi chào.
“Chào tiểu thư.”
“Tiểu thư mới về.”
Cô gật đầu nhẹ, không nói gì, rồi chạy lên cầu thang như cơn gió, chiếc túi đan nhỏ lắc lư theo từng bước chân.
“Hihi, mình phải nghiên cứu đưa đôi hài này vào một bộ sưu tập riêng mới được. Mười điểm không có nhưng luôn!” cô lẩm bẩm với giọng điệu tinh nghịch.
Tường Vy vào phòng, ném chiếc túi xách hiệu cao cấp lên giường, rồi lập tức mở túi đan, cẩn thận lấy đôi hài ra như thể sợ chúng trầy xước. Cô ngắm nghía đôi giày một lúc lâu dưới ánh đèn chùm pha lê, mắt ánh lên vẻ thích thú tột độ. Sau đó, cô bước đến hai chiếc tủ gỗ lớn đối diện giường, kéo nhẹ cánh cửa. Bên trong đúng là một bộ sưu tập rực rỡ, toàn những bộ trang phục thời thượng, được thiết kế riêng theo số đo, phân loại theo màu sắc, chất liệu và mùa.
Cô đưa mắt lướt qua một lượt, rồi dừng lại trước một chiếc váy đỏ dáng ôm lệch vai, đường cắt táo bạo nhưng đầy tinh tế. Tường Vy nhấc nó ra khỏi móc treo, áp lên người, quay nhẹ trước gương, khóe môi cong lên. Tường Vy thay váy, soi mình trước gương lớn trong phòng. Chiếc váy đỏ ôm sát cơ thể tôn lên vóc dáng mảnh mai, phần tà xẻ bên hông vừa đủ để tạo nét quyến rũ mà không quá lố. Cô cúi xuống, nhẹ nhàng xỏ chân vào đôi hài mới, đôi hài da mềm mại ôm sát lấy chân cô.
Đứng thẳng dậy, cô xoay một vòng trước gương. Mái tóc dài khẽ tung bay theo động tác, ánh đèn phản chiếu khiến cả cô và hình ảnh trong gương như sáng bừng lên.
Và rồi... một cảm giác thôi thúc không rõ từ đâu dâng trào trong lồng ngực. Cô bỗng cảm thấy... muốn nhảy múa. Không phải kiểu múa trình diễn trên sân khấu, mà là khiêu vũ, kiểu khiêu vũ cổ điển, đầy tính nghi lễ. Chân tự động bước theo một nhịp điệu xa lạ, nhưng lại vô cùng tự nhiên. Tường Vy xoay người, giơ tay, chân phải bước theo một vòng cung mượt mà. Váy đỏ bay lên theo từng động tác, hòa vào ánh đèn như một vũ điệu ma mị.
Cô nhắm mắt, để cơ thể dẫn lối. Từng bước chân, từng cú xoay người đều đúng nhịp như thể đã được luyện tập hàng ngàn lần. Gót hài chạm nhẹ mặt sàn, tạo nên những tiếng
“cạch cạch” đều đặn và vang vọng lạ lùng.
Rồi giữa khoảnh khắc ấy...
Một giọng nói khe khẽ vang lên trong đầu cô, trong trẻo, lạnh lẽo. Như vọng từ nơi rất xa, mà cũng như từ chính trong tim mình:
“Cuối cùng... ta cũng được nhảy lần nữa…”
Tường Vy giật mình khựng lại, cô đứng bất động giữa căn phòng, mắt mở to, váy đỏ khẽ đung đưa theo từng nhịp thở. Cảm giác như một luồng khí lạ lướt qua gáy cô.
“Gì vậy...?”
Cô hấp tấp nhìn quanh. Căn phòng vẫn sáng đèn, không một bóng người nào ngoài chính mình.
Đúng lúc ấy, từ chiếc TV lớn gắn trên tường, một giọng phát thanh viên nữ vang lên, tiếng nói rất nhỏ:
“Chương trình ‘Góc nhìn văn hóa’ hôm nay xin mời quý vị cùng tìm hiểu về nghi lễ múa tế cổ xưa, từng được lưu truyền tại vùng núi phía Tây Bắc…”
Trên màn hình là những thước phim tài liệu, quay cảnh một nhóm người trong trang phục dân tộc đang múa vòng quanh một bàn thờ giữa rừng. Nhạc nền chậm rãi và nhịp điệu bắt tai, vang vang như vọng từ một thế giới xa xăm.
Tường Vy khựng lại. Cô bật cười gượng:
“Má, giật cả mình.”
Cô thở phào nhẹ nhõm, bước lại giường, cầm chiếc điều khiển TV đang nằm bên dưới túi xách của cô lên
‘Chắc lúc nãy vứt cái túi đụng trúng điều khiển rồi.’ cô thầm nghĩ rồi tắt TV đi.
Tường Vy lắc đầu, nhìn lên đồng hồ, đã 10 giờ hơn rồi. Cô cởi đôi hài ra, cất lại vào trong túi đan rồi để gọn gàng trên chiếc tủ đầu giường. Nhanh chóng lấy một bộ đồ ngủ rồi bước nhanh vào phòng tắm, tắm nhanh một chút rồi lên giường đi ngủ, kết thúc một ngày dài.
Tường Vy tắt đèn, chui vào trong chăn, phát một bài nhạc du dương trên điện thoại rồi nhắm mắt.
Ở trên chiếc tủ đầu giường kia, đôi hài ánh lên sắc đỏ theo từng nhịp dưới ánh đèn ngủ mờ nhạt. Nó nằm đó, im lìm như mọi vật vô tri khác. Nhưng trong khoảnh khắc Tường Vy vừa nhắm mắt lại... ánh sáng đèn ngủ khẽ nhấp nháy, như phản chiếu từ một tia nhìn đang dõi theo.
Đôi hài dường như... đang quan sát cô.
0 Bình luận