Chiến Ký thứ nhất: Khai mở

Hồi 02: Phản chiếu

Hồi 02: Phản chiếu

Tuyết Nhung lao ra đường, đầu óc quay cuồng trong nỗi hoảng loạn không lối thoát. Cô chạy thẳng về phía trung tâm thị trấn Yên Phong.

‘Nếu mình đến nơi đông người, chắc nó sẽ không đuổi theo nữa!’ Cô tự nhủ, bấu chặt vào chút hy vọng mong manh ấy.

Nhưng vừa tới đầu phố, Tuyết Nhung khựng lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Những tiếng bước chân đang gõ cồm cộp từ trong con ngõ vang lên rõ mồn một. Dần dần, vài người xuất hiện từ hai con ngõ bên đường chầm chậm bước ra.

Một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác công sở; một người phụ nữ khác trong bộ đồ ngủ, chân đi dép lê, tay vẫn xách theo chiếc túi hàng; rồi đến một cậu thanh niên khá điển trai; một đứa bé mặc áo hoodie, bàn tay ôm một con gấu nhồi bông rách nát. Và… một bạn học sinh trong bản tin sáng nay.

Tuyết Nhung nhìn họ không chớp mắt, rồi đột nhiên bọn họ nghiêng đầu nhìn cô. Cô  giật bắn mình, ánh mắt của họ đều đen ngòm và sâu hun hút. Họ bắt đầu tiến về phía Tuyết Nhung, những cử động giật cục như con rối.

“KHÔNG!!!”

Tuyết Nhung hét lên, quay đầu bỏ chạy trong tuyệt vọng. Cô không dám ngoái đầu, chỉ nghe tiếng chân bọn chúng đập xuống mặt đường vang lên ngày một gần, hòa cùng tiếng đập thình thịch của trái tim sắp vỡ tung.

‘Bọn họ... là những người mất tích.’

Cô nghiến răng, tiếp tục chạy. Rồi một tia sáng lóe lên trong đầu cô.

‘Khoan đã… tại sao bọn họ lại ở đây? Lẽ nào…

Cô ngoái nhìn ra sau, trái tim thắt lại khi thấy những bóng người vẫn đuổi theo với dáng đi méo mó, đôi mắt đen ngòm vô hồn.

Chúng không phải là người.

Chợt, Tuyết Nhung sực nhớ ra bản tin trên TV sáng nay. Trong lúc đôi chân vẫn không ngừng lao về phía trước, cô móc điện thoại từ túi áo, tay run bắn, bấm nhanh một dãy số mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải dùng đến.

1-3-1-3

Sau hai hồi chuông, một giọng nói điềm tĩnh vang lên.

—Trung tâm xử lý yêu quái, Tổ chức Thái Dương xin nghe. Bạn gặp vấn đề gì?

“Tôi bị yêu quái  đuổi theo! Chúng mang hình dạng người mất tích! Tôi đang ở gần trường THPT An Sơn! Xin hãy giúp tôi!”

Một nhịp im lặng.

—Vị trí đã xác nhận. Đội ứng cứu sẽ đến trong 5 phút.Rất có khả năng chúng là yêu quái  đang mượn sức mạnh của Tà vật gương, có thể bị tiêu diệt nếu phá hủy được tấm gương đầu tiên dùng để tạo ra bản sao. Cô hãy cố gắng giữ khoảng cách, tuyệt đối đừng để bị bắt vào trong không gian gương.

“Tôi không—”

Tút tút!

Điện thoại tắt.

“Hết pin ư?!”

Tuyết Nhung nhìn chiếc điện thoại, mếu máo bóp chặt.

Phía sau, tiếng bước chân vặn vẹo vẫn đều đều vang lên mỗi lúc một gần hơn.

‘Không được để chúng bắt được mình!’

Vài giọt nước mắt đã ứa ra trên khóe mắt Tuyết Nhung. Không chần chừ, cô đột ngột rẽ vào một con hẻm nhỏ, luồn lách qua những đoạn đường tắt mà cô đã quá quen thuộc. Bóng đèn đường nhấp nháy phía trên đầu, tiếng bước chân đuổi theo vẫn vang vọng phía sau, nhưng cô không dừng lại. Cô chạy băng qua một bãi đỗ xe, băng qua một ngã tư, và cuối cùng, hướng thẳng về phía trường THPT An Sơn.

‘Mình phải làm gì đó.

Lồng ngực cô đập như trống trận, hai chân như không còn là của mình nữa. Nhưng cô không dừng lại, đúng hơn là không được dừng lại.

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, cánh cổng trường THPT An Sơn dần hiện ra trong tầm mắt Tuyết Nhung. Cô leo rào vào sân trường, lăn một vòng trên nền đất rồi đứng bật dậy, chạy thẳng về phía dãy hành lang phía sau, phòng vệ sinh nữ nơi mọi chuyện bắt đầu.

Sau lưng, tiếng bước chân méo mó vẫn vang lên đều đặn, rượt theo cô như một đàn rối.

‘Cố lên… gần tới rồi…’

Cô lao vào nhà vệ sinh, nơi duy nhất vẫn còn giữ nguyên ánh sáng trắng nhợt của bóng đèn huỳnh quang. Tuyết Nhung đứng trước tấm gương lớn gắn trên bồn rửa mặt, hơi thở dồn dập. Cô nắm chặt trong tay một khối đá mà cô vớ được gần bồn cây, nó nặng, cứng và đủ sức phá vỡ tấm gương.

“Chấm dứt ở đây đi,” cô lẩm bẩm, giơ cao khối đá lên.

Ngay lúc đó, một bàn tay trắng bệch thò ra khỏi mặt gương, nó túm chặt lấy cổ tay cô với sức mạnh đáng kinh ngạc. Khối đá rơi xuống nền nhà đánh “bốp” một tiếng nặng nề. Từ bên trong tấm gương, một nửa thân trên của Tuyết Nhung bản sao trồi ra, mái tóc che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen sâu thẳm vô đáy và nụ cười mờ nhòe như được tô bằng bóng tối.

“Tuyết… Nhung…”

Đối phương không chỉ bắt chước ngoại hình cô, mà còn… biết nói.

Tuyết Nhung vùng vẫy, nhưng lực kéo của nó quá mạnh. Nó đang kéo cô vào trong gương. Cùng lúc đó, năm bản sao khác tiến vào, lấp kín cửa nhà vệ sinh.

“Chú ơi! Dì ơi! Cứu con!”

Cô nhắm chặt mắt, hét lên, chấp nhận cái chết đến với mình.

Xoẹt!

Năm cái đầu rơi xuống nền gạch, lăn lông lốc như những quả bóng. Máu đen phun ra từ cổ họng đã bị chém đứt, bốc lên làn khói mỏng, nhanh chóng tan thành những mảng khói đen rồi biến mất, không hề để lại một dấu vết nào.

Tuyết Nhung run rẩy mở mắt.

Ánh trăng đổ dài trên nền đất, phản chiếu thân ảnh của một chàng trai cao ráo, hơi gầy. Mái tóc nâu sẫm của anh khẽ tung bay trong gió đêm, từng sợi lòa xòa trước trán càng làm nổi bật đôi mắt sắc lạnh, như có thể nhìn xuyên qua màn đêm dày đặc. Anh khoác một chiếc áo choàng đen, cùng với thanh kiếm sáng loáng. Tuyết Nhung chưa kịp thốt nên lời thì…

Soạt!

Bàn tay từ trong gương đang túm lấy cổ tay cô, giật mạnh.

“Á—!”

Chưa kịp phản ứng, cả người Tuyết Nhung đã bị lôi tuột vào trong tấm gương.

Một giây lơ là.

Chỉ một giây.

Chàng trai kia lập tức lao tới, thanh kiếm trong tay anh xoẹt qua không trung để chém đứt cánh tay quỷ quái đang kéo Tuyết Nhung, nhưng không kịp.

“Chết tiệt.”

Không do dự, anh tung người, cắm thẳng mũi kiếm xuống sàn làm điểm bật, lao thẳng vào mặt gương trước khi nó khép lại. Tấm gương dao động như mặt nước, hút anh vào thế giới bên kia.

Tách.

Gương vỡ một đường nứt nhỏ, rồi tĩnh lặng, căn phòng trống không, chỉ còn lại ánh trăng chiếu lên sàn nhà…

Bên trong chiếc gương là một thế giới u ám, ánh sáng nhờ nhờ chiếu rọi từ trên cao. Ở một góc không gian, nơi ánh sáng yếu ớt không chạm tới được, một nhóm người co cụm lại. Đó chính là những người đã bị thông báo mất tích: hai người phụ nữ trung niên, một cậu thanh niên trẻ, một cậu bé và cô nữ sinh. Quần áo họ rách rưới, người mệt mỏi, đôi mắt lộ rõ sự hoảng loạn.

Chàng trai hạ xuống nền đất lạnh, ánh sáng lóe lên trong khoảnh khắc.

“Cứu chúng tôi!”

“Là pháp sư của Thái Dương phải không?”

“Xin hãy cứu chúng tôi!”

Họ bò lê lết về phía anh như người chết đuối vớ được cọc, cố gắng bám lấy tia hy vọng cuối cùng.

Anh nắm chắc thanh kiếm, ánh mắt cảnh giác quét quanh rồi ra lệnh.

“Đừng lại đây.”

Ngay lúc ấy, một tiếng rít rợn người vang lên từ trên cao, kéo dài như xoáy thẳng vào não bộ của tất cả mọi người.

“Tà vật…?”

Tên yêu quái dần dần xuất hiện mờ nhạt dưới ánh sáng, nó đang ở trong hình dạng thực của nó, gầy guộc, xương xẩu và mờ ảo. Cánh tay nó lê trên mặt đất, kéo Tuyết Nhung theo, cô đã ngất đi từ lúc nào rồi.

“…?”

Chàng trai khựng lại trong thoáng chốc. Mắt anh  ánh lên vẻ sắc lạnh, tay siết chặt lấy chuôi kiếm, thanh kiếm mảnh với hoa văn như những dòng nước chảy chạy dọc sống kiếm, thân kiếm khắc hai chữ “Ảnh Nguyệt” loé lên sắc lam nhạt dưới thứ ánh sáng nhờ nhờ.

Ngay giây sau đó, anh  bật người lên như một mũi tên, lao tới tên yêu quái. Thanh kiếm trong tay vạch một vòng cung sắc lẻm trong không trung, ánh sáng lam lóe lên theo đường chém.

Tên yêu quái gào lên một tiếng chói tai, lập tức lùi lại, buông rơi Tuyết Nhung. Cơ thể nó vặn xoắn, chuẩn bị chống trả.

Ngay khoảnh khắc chàng trai lao đến, yêu quái gương bất ngờ giơ hai tay lên trời. Các mảnh gương từ đâu lập tức bay vụt lên, xoay vòng tạo thành một vòng tròn, phản chiếu vô số hình ảnh hỗn loạn. Từ trong từng mảnh gương, hàng loạt bản sao của chàng trai xuất hiện, từng kẻ đồng loạt vung kiếm lao vào anh từ mọi phía như một cơn sóng.

Anh lùi lại một bước, ánh mắt sắc bén liếc nhanh từng chi tiết. Rồi ngay khi một bản sao chém tới, anh xoay người né rồi tung một đòn chém ngược khiến nó vỡ tan như thủy tinh. Từng bước chân của anh trở nên nhẹ như gió, cơ thể luồn lách giữa hàng loạt đòn đánh ảo ảnh. Chỉ trong vài giây, năm bản sao bị hạ gục, mỗi lần chạm kiếm, là một mảnh gương vỡ toang, kéo theo những tiếng nứt gãy lan dần bên trong thế giới gương.

Yêu quái gầm lên giận dữ, lớp da bắt đầu mờ dần, ánh sáng nhợt nhạt nơi ngực nó rung động, đó chính là Tà Vật, thứ đang cung cấp sức mạnh cho nó.

Anh siết chặt thanh kiếm.

“Thuỷ Lưu Chi Vũ.”

Anh lao tới, thân hình xoay lượn trên không như dòng nước, mỗi bước nhẹ như đang lướt. Thanh kiếm vẽ trong không khí những vòng cung uyển chuyển, xoáy thành hình trăng khuyết, lao thẳng vào con yêu quái như cơn sóng thần.

Xoẹt!

Cú chém ấy vừa nhẹ nhàng, vừa sắc bén đến rợn người, xả đôi thân thể yêu quái thành hai nửa trong tiếng gào thét tuyệt vọng. Những bản sao còn lại, như bị vũ điệu ấy cuốn theo, đồng loạt tan biến thành ánh sáng, để lại một không gian im lặng đến rợn người.

Rắc!

Yêu quái tan biến trong làn sương đen, từ giữa cơ thể nó, một chiếc gương nhỏ rơi xuống, xoay vài vòng rồi dừng lại. Khung gương chạm khắc hoa văn cổ xưa, ánh lên sắc bạc lạnh, trên mặt gương nứt ra một vệt dài chạy chéo.

Anh nhặt chiếc gương lên, tung nó lên không trung rồi vung kiếm. Chiếc gương vỡ tan, bắn tung tóe những tia đen như mực rồi tan biến vào hư vô.

Không gian chợt trở nên mờ ảo, rồi trở lại hiện thực, chính là nhà vệ sinh trường THPT An Sơn. Trên nền gạch lạnh tanh, Tuyết Nhung đang nằm bất tỉnh, ánh sáng đèn huỳnh quang nhạt nhòa hắt xuống cô. Chàng trai đảo mắt một vòng, những người bị bắt cóc không còn ở đó.

“Những người mất tích khác đâu rồi?”

Anh tra lại thanh kiếm vào bao, tự hỏi, giọng trầm thấp vang vọng trong không gian yên tĩnh. Anh cúi xuống, quan sát gương mặt tái nhợt của Tuyết Nhung, mái tóc còn vương chút sương mù từ thế giới kia.

“Chậc… Có lẽ họ đã quay trở lại nơi bị thứ này bắt đi. Như cô gái này vậy.”

Anh nhẹ nhàng đặt cô dựa vào tường, rồi quay lưng bỏ đi.

Ngay khi vừa bước được một bước, một lực kéo nhẹ níu lấy vạt áo anh từ phía sau.

“Hửm?”

Anh đứng khựng, ngoái đầu nhìn, rồi xoay hẳn người lại.

Trên sàn, Tuyết Nhung đang ngồi dậy, tay cô vẫn nắm lấy áo anh, đôi mắt mở to, ánh lên sự kinh ngạc xen lẫn biết ơn.

“Tỉnh rồi à?” Chàng trai hỏi, giọng trầm mà dịu dàng.

“C-Cảm ơn anh…” Giọng cô run run, “Anh là người của Thái Dương à?”

“Không. Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.”

“Hả? Sao lại…” Cô giật mình. “À! Những người mất tích... họ đâu rồi?”

“Không biết. Có lẽ họ cũng quay về nơi bản sao đầu tiên được tạo ra. Giống như cô.”

Anh dừng lại.

“Nhưng nếu cô đã gọi Thái Dương, họ sẽ tìm thấy sớm thôi.”

Tuyết Nhung siết chặt gấu áo, sự sợ hãi vẫn còn trong ánh mắt, cô liếc mảnh gương vỡ trên sàn, rồi nhìn Anh.

“Anh có thể... đưa tôi về không?”

Cô lí nhí, nhưng vẫn đủ để anh nghe thấy.

Anh không đáp ngay. Gió đêm lùa qua cửa sổ làm mái tóc nâu tung bay nhẹ.

“Cô vẫn chưa hết sợ à?”

“Tôi vẫn chưa tin mình còn sống… Nếu đi một mình bây giờ, chắc tôi chết vì hoảng loạn mất.”

Anh nhìn cô một lúc, thở nhẹ một hơi.

“Thôi được rồi, để tôi đưa cô về.”

Tuyết Nhung đứng dậy, chập chững chạy theo sau, giữ khoảng cách vài bước so với Anh. Khi cả hai đến gần hàng rào, cô khựng lại, hơi lo lắng nhìn qua chướng ngại vật cao hai mét trước mặt mình.

Anh liếc nhìn cô.

“Không qua được à?”

“Ừm…”

Anh thở nhẹ, bước lại gần hơn, cúi thấp người xuống.

“Giữ chặt vai tôi.”

Cô rụt rè làm theo, tay đặt nhẹ lên vai chàng trai. Ngay sau đó, anh nhún người, bật lên kéo theo cả Tuyết Nhung vượt qua hàng rào chỉ trong một cú nhảy. Tiếp đất nhẹ tênh, anh buông tay và bước đi, như thể chuyện vừa rồi quá bình thường với anh. Tuyết Nhung thở mạnh, ngỡ ngàng vì cú di chuyển phi thường, rồi vội vàng bước theo. Cả hai lặng lẽ khuất trong con đường đêm tĩnh mịch.

“À... cảm ơn anh.”

Giọng cô nhỏ nhẹ vang lên trong bóng tối, như muốn xua đi chút căng thẳng còn sót lại.

Chàng trai không trả lời ngay. Anh chỉ khẽ liếc nhìn cô, ánh mắt lấp loáng dưới ánh đèn đường, rồi lại quay đi.

“Anh… tên là gì?” Cô ngập ngừng hỏi tiếp.

Một thoáng im lặng.

“Vũ. Dương Vũ.”

Tên anh rơi vào khoảng lặng như tiếng gió thoảng, để lại trong cô cảm giác vừa xa lạ, vừa… an toàn đến kỳ lạ.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, bóng hai người kéo dài trên mặt đường. Cô bước chậm lại, chân còn hơi run, nhưng không còn cảm giác bị săn đuổi. Như thể chỉ cần có bóng lưng kia ở phía trước, cô sẽ không bị nuốt chửng bởi nỗi sợ.

“Anh sống gần đây à?”

“Không.”

“Vậy… sao lại đến đúng lúc như thế?”

Anh hơi cúi đầu, thoáng trầm ngâm, rồi đáp:

“Chắc là trùng hợp.”

Tuyết Nhung khẽ cười. Trong tiếng cười vẫn vương chút run rẩy.

“Nếu thế thì… cảm ơn sự trùng hợp ấy.”

Họ tiếp tục bước trong đêm, chỉ còn tiếng gió và lá khô xào xạc dưới chân. Dọc đường, cô nhận ra mình đang vô thức điều chỉnh nhịp bước, không để tụt lại phía sau anh, dù cô vốn không dễ tin người lạ.

Đến gần con ngõ dẫn vào khu dân cư, cô chỉ tay:

“Nhà tôi ở hướng kia. Nếu anh đi khác đường... có thể rẽ tại đây. Tôi ổn rồi.”

Dương Vũ dừng lại, nhìn con hẻm tối, rồi quay sang hỏi.

“Cô tên gì?”

“Tôi là Hà Tuyết Nhung.”

Nghe đến cái tên ấy, anh thoáng sững lại, nhưng rồi nhanh chóng gạt đi.

“Về cẩn thận.”

Anh gật đầu, quay bước. Lần này, bước chân anh chậm hơn, như để chắc rằng cô đã an toàn vào trong ngõ.

Tuyết Nhung đứng nhìn theo, rồi cúi chào thật khẽ.

“Tuyết Nhung!"

Đúng lúc đó, chú dì của cô hớt hải chạy ra khỏi nhà, ánh đèn hiên hắt lên khuôn mặt đầy lo lắng của họ.

“Con đi đâu vậy? Con có sao không?”

Dì Hoa chạy tới, đặt tay lên vai cô.

“May quá…” Chú An thở hắt. “Chú thấy cửa mở toang mà không thấy con…”

Tuyết Nhung cắn môi.

“Con... xin lỗi. Chắc do con thay đổi sinh hoạt sau kỳ nghỉ hè, lại thức khuya nên…” Cô cúi đầu. “Con chỉ định ra ngoài đi dạo cho tỉnh... quên khóa cửa. Con làm chú dì lo rồi.”

Dì Hoa thở dài. Ôm chặt cô.

“Ra ngoài đêm thế này, nếu có chuyện gì…”

“Con xin lỗi. Con không cố ý.”

Chú An nhìn cô, nghiêm nghị.

“Thôi, con không sao là tốt rồi, nhưng lần sau đi đâu phải bảo chú dì biết chưa?”

Tuyết Nhung gật đầu, trong lòng đầy áy náy.

‘Con xin lỗi... nhưng con không thể nói được…’

Tuyết Nhung gật đầu, ánh mắt lặng lẽ đầy áy náy. Ba người cùng quay trở vào nhà, ánh đèn ngoài hiên dần tắt sau cánh cửa đóng lại. Cô bước từng bước chậm rãi lên cầu thang, lòng vẫn chưa hoàn toàn ổn định. Dù đã trở về nhà an toàn, hình ảnh về tấm gương vỡ và những bản sao vặn vẹo kia vẫn hằn rõ trong tâm trí.

Phòng cô tối om, chỉ có ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào một mảng mờ nhạt trên sàn gỗ. Tuyết Nhung thở dài, chui vào trong chăn, nằm nghiêng hướng mắt nhìn ra khung cửa sổ. Ngoài kia, ánh trăng đã lên cao, chiếu thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo xuống con phố vắng lặng. Cô nhắm mắt lại, trong lòng vẫn còn vương chút sợ hãi, lẫn với cảm giác biết ơn dành cho chàng trai xa lạ kia. Gương mặt lạnh lùng, ánh mắt như nhìn thấu mọi thứ… và thanh kiếm lóe sáng trong bóng tối.

“Dương Vũ…” cô lẩm bẩm.

Chỉ một tiếng gọi trong vô thức, rồi chìm dần vào trong giấc ngủ.

***

Dương Vũ thong thả bước, rời khỏi thị trấn, đi vào con đường mòn uốn lượn dẫn lên núi, hai bên là rừng cây rậm rạp, ánh trăng rọi lốm đốm qua tán lá như những vệt sáng lặng lẽ. Không còn tiếng bước chân của ai khác, chỉ còn tiếng gió xào xạc và nhịp thở đều đều của chính anh. Từ khu dân cư đến nơi ở của anh – đền Linh Nguyệt – mất gần ba mươi phút đi bộ, nhưng anh đã quá quen với con đường này. Mỗi bước đi đều chắc chắn và bình thản, như thể anh là một phần của khung cảnh tịch mịch nơi đây.

Ngôi đền nhỏ hiện ra sau một khúc quanh, một công trình gỗ cổ kính ẩn trong sương mù mỏng, tọa lạc trên mỏm đá cao. Mái ngói rêu phong cùng cánh cổng  sẫm màu theo năm tháng, và hàng lồng đèn đá hai bên lối vào vẫn âm ỉ phát sáng. Không gian nơi đây hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới hiện đại bên dưới.

Dương Vũ bước qua cổng, đi qua khoảng sân nhỏ, anh rút chìa khoá, mở cửa chính của gian chính điện, tiếng then gỗ vang lên lạch cạch giữa đêm tĩnh. Mùi gỗ cũ và tro nhang thoảng lên, quen thuộc và an yên. Anh đặt thanh kiếm lên giá treo cạnh bàn thờ, rồi bước ra ngoài, đến bên bệ đá giữa sân, nơi có giếng nước thánh. Vốc nước lạnh rửa qua mặt, anh hít một hơi thật sâu.

Ánh trăng chiếu lên mặt nước, phản chiếu gương mặt nghiêm nghị của chính anh, và bất chợt, một hình ảnh khác lướt qua tâm trí: gương mặt của cô gái đó… Tuyết Nhung.

“Hà… Tuyết Nhung.”

Anh thì thầm, mắt nheo lại, như thể chỉ cần cố thêm một chút thôi là có thể lần ra thứ gì đó đang ẩn sâu trong tâm trí. Nhưng thay vào đó, một cơn đau nhói bất chợt ập đến.

“Khự...!”

Dương Vũ cau mày, tay siết chặt lấy trán, hơi thở gấp gáp. Cảnh vật trước mắt chao đảo trong khoảnh khắc, một tia ký ức bị bóp méo chợt thoáng qua, nhưng chỉ là một tiếng gọi mơ hồ. Không có hình ảnh nào hiện lên rõ ràng. Chỉ là một khoảng trống mờ đục. Một khoảng trống… và cơn nhức đầu âm ỉ bất chợt dội lên phía sau trán khi cái tên ấy vang vọng trong đầu.

Mọi thứ sau đó lại rơi vào tĩnh lặng, anh chống tay lên thành giếng, nhắm mắt, đợi cho cơn đau dịu xuống.

“Chỉ là cái tên thôi mà…” anh khẽ thở ra, nhưng trong mắt vẫn còn vương nét bất an.

Dương Vũ quay đầu lại nhìn về phía xa, nơi thị trấn Yên Phong vẫn còn sáng đèn lấp lánh phía dưới chân núi. Bóng anh đổ dài trên nền gạch cổ kính, chập chờn cùng sương khuya. Anh không biết mình đã vô tình chạm vào điều gì. Nhưng trực giác mách bảo anh, đây không phải lần cuối cùng họ gặp nhau.

Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cơn đau dịu dần rồi chìm xuống, anh bước vào trong chính điện, thắp một nén nhang. Ánh lửa nhỏ rung rinh chiếu lên gương mặt anh, điềm tĩnh, nhưng không hoàn toàn thanh thản. Anh không biết cô gái đó là ai, và cũng không rõ vì sao lại cảm thấy quen đến thế. Anh quay người bước về gian phòng nhỏ phía sau đền, nơi anh vẫn thường một mình vẽ bùa. Trên bàn gỗ, giấy chú và mực đen đã sẵn sàng. Dương Vũ ngồi xuống, tay đặt lên cây bút.

Chưa biết vì sao, nhưng anh có cảm giác cái tên ấy rồi sẽ còn quay lại… và kéo theo quá khứ mà anh đã lãng quên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!