Tập 02: Thiên Quỷ Kiếm Khách

Chương 15: Thất Thủy Ma Long (2)

Chương 15: Thất Thủy Ma Long (2)

Rinara bước lên phía trước, chắn ngay đầu đội hình. Nàng liếc nhìn mực nước ngập đến đầu gối, ánh mắt trầm lại.

Nếu dùng sức mạnh lôi đình ở đây… dòng điện sẽ lan khắp nước.

Một đòn bất cẩn có thể khiến cả đội bị cuốn vào… Chưa kể, Thất Thủy Ma Long nổi danh với khả năng hồi phục còn vượt trội hơn cả Troll Núi, một trận chiến kéo dài sẽ vô cùng bất lợi.

“Cả đội, chuẩn bị chiến đấu!” Ragnar quát lớn. “Cẩn thận thủy ma pháp của nó!”

Kurenai siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt đỏ thẫm dán chặt vào bảy cái đầu dị dạng. Kain khẽ nắm lấy tay nàng, kéo lùi về phía sau.

“Chúng ta chỉ hỗ trợ thôi.” Cậu nói nhỏ. “Không cần liều mạng lao lên tuyến đầu.”

Cậu dừng lại một nhịp.

“Mục đích của chúng ta… không phải là tự tay hạ nó.”

“Ừm, tôi biết rồi.” Kurenai gật nhẹ, giọng bình tĩnh hơn.

Kain hít sâu. 

Kiếp trước, cuộc chinh phạt này đã thành công.

Lần này… còn có cả Rinara.

Tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa khi tuyến đầu chính thức đụng độ với Thất Thủy Ma Long. Ragnar gầm lên một tiếng, tấm khiên lớn trong tay ông cắm mạnh xuống nền đá ngập nước tạo thành điểm tựa cho cả đội hình phía trước

Ầm!

Những mạo hiểm giả và lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm đồng loạt tiến lên, khiên dựng cao, giáo mác và đại kiếm lóe sáng trong ánh phù văn mờ ảo.

“Giữ đội hình! Đừng để nó chia cắt chúng ta!” Ragnar quát lớn giữa tiếng nước bắn tung tóe.

Phía sau, cung thủ đã vào vị trí.

Vút! Vút!

Mũi tên liên tiếp xé gió, cắm phập vào những khe vảy lộ ra khi con quái chuyển động. Nhóm pháp sư của Xích Ma Pháp Viện đồng loạt giơ trượng, những vòng ma pháp đỏ rực hiện lên dưới chân họ, nhiệt lượng bốc cao khiến hơi nước xung quanh rung động dữ dội.

“GRAAAAH!”

Thất Thủy Ma Long gầm lên khiến cả đại sảnh rung chuyển.

Ầm!

Con quái vung móng vuốt sắc nhọn như lưỡi liềm, một cú quét ngang đánh bật vài mạo hiểm giả, khiên chắn nứt toác, thân người văng ngược xuống nước.

“Cúi xuống!”

Chưa kịp ổn định, bảy chiếc đầu đồng loạt chuyển động, luân phiên phun ra những tia thủy ma pháp nén chặt như pháo kích. Dòng nước xanh lam bắn thẳng, nghiền nát những tấm khiên thường như giấy mục, bắn tung đá vụn khắp nơi.

“Chắn lại!”

Tiếng hô hoán vang dội. Xen giữa những đợt phun nước, từng chiếc đầu lại thò xuống, há rộng hàm răng nanh khổng lồ tìm cách cắn xé những kẻ đứng quá gần. Một mạo hiểm giả suýt bị ngoạm trúng, chỉ kịp lăn người né sang bên trong gang tấc.

“Cố gắng chặt đứt đầu của nó nhanh nhất có thể!” Ragnar gầm lên, vung búa chiến bổ thẳng vào cổ một chiếc đầu vừa hạ thấp.

Xoẹt!

Máu xanh sẫm phun trào khi một chiếc đầu bị chém rơi tõm xuống làn nước. Con quái gào rú điên cuồng.

“Ngay bây giờ!” Pyrel lập tức hét lớn.

“Dùng hỏa thuật! Đốt cổ nó, không để nó mọc lại!”

Những pháp sư đồng loạt niệm chú.

ẦM ẦM!

Hỏa cầu, hỏa tiễn và dòng lửa cuộn xoáy trút xuống vết thương hở, ánh lửa đỏ rực đốt cháy thịt và vảy, khói trắng bốc lên nghi ngút.

Giữa hỗn loạn, Rinara lướt đi như một tia chớp. Nàng né sát một cú cắn từ chiếc đầu còn lại, hàm răng khổng lồ sập xuống ngay sau lưng nàng nghiền nát cả nền đá. Rinara dậm chân, bật người lên cao, áo choàng tung bay. Ánh kiếm lóe lên một đường chém gọn gàng, chính xác.

Phập!

Một chiếc đầu nữa rơi xuống, tiếng gầm thét của Thất Thủy Ma Long vang vọng khắp đại sảnh.

“Được hai cái đầu rồi!”

Một lính đánh thuê hét lên, vừa lăn người né thành công cú cào xé gió của Thất Thủy Ma Long. Giọng anh ta còn chưa kịp dứt, bóng đen khổng lồ đã ập xuống.

Con quái không hề chậm lại, ngược lại chuyển động của nó càng trở nên hung bạo hơn. Móng vuốt khổng lồ quét ngang.

Soạt! 

Một nhát chí mạng. Người lính đánh thuê chỉ kịp kêu lên một tiếng ngắn ngủi trước khi thân thể bị cào nát, máu bắn tung tóe, sắc đỏ loang nhanh trong làn nước ngập đến đầu gối.

“Khốn thật!” Ragnar gầm lên, ánh mắt đỏ rực. 

Ông siết chặt cán rìu, lao thẳng lên tuyến đầu. Lưỡi rìu nện mạnh vào thân con quái, nhưng lớp vảy dày và cơ bắp cuộn chặt chỉ rung lên dữ dội chứ không hề sụp đổ.

Ở phía bên kia, Rinara đã kịp lao lên. Thánh kiếm lóe sáng, nàng vung một nhát chém nhằm vào chiếc đầu đang gầm rú.

KENG!

Móng vuốt sắc như thép của Thất Thủy Ma Long đỡ được đòn đánh trong gang tấc. Ngay lập tức, một chiếc đầu khác há miệng, thủy ma pháp bắn thẳng tới.

Rinara lách người né tránh, nhưng chưa kịp ổn định thì chiếc đầu thứ ba đã phun tiếp một dòng nước nén khủng khiếp. Nàng cắn răng, giơ Thánh kiếm lên chặn lại.

Ầm!

Áp lực kinh hoàng ép ngược lại, thân hình Rinara bị hất văng, bay vào phía sâu trong đại sảnh.

Ragnar vừa né cú cắn sát người, vừa cố chém vào phần cổ lộ ra, nhưng con quái giật đầu dữ dội, phá hỏng thế tấn công. Một chiếc đầu bị chém trước đó bắt đầu co rút và tái sinh.

“Không để nó mọc lại!” Pyrel quát lớn.

Hỏa cầu lập tức được anh tung ra, ngọn lửa đỏ rực bao trùm phần cổ đang hồi phục, ép con quái gầm lên đau đớn.

Nhưng đúng lúc ấy, chiếc đuôi khổng lồ quét ngang về phía Pyrel. Một mạo hiểm giả lao ra chắn trước, khiên dựng cao nhưng…

RẮC!

Cú va chạm kinh hoàng đánh bật anh ta, thân thể lún sâu vào vách đá, không còn dấu hiệu sự sống.

Ở hậu tuyến, trị liệu sư cuống cuồng niệm chú, ánh sáng chữa trị bao lấy Leon, người vừa bị hất bay, trong khi cách đó không xa, một tiếng hét đau đớn vang lên, một mạo hiểm giả khác đã mất đi cánh tay trong hàm răng của Thất Thủy Ma Long.

“Không xong rồi!”

Kain khẽ bật lên một tiếng khi thấy thân ảnh Rinara bị đánh văng, biến mất vào bóng tối sâu hun hút phía cuối đại sảnh.

Tim cậu trĩu xuống trong khoảnh khắc. Ánh mắt Kain lướt nhanh qua những thi thể nằm rải rác trong làn nước đỏ lờ mờ, máu loang ra từng vòng nhỏ.

Chuyện này đã vượt ngoài mọi dự liệu.

“Chúng ta phải lên thôi.” Kain quay sang Kurenai, giọng trầm nhưng dứt khoát.

Kurenai hít sâu một hơi, ánh mắt đỏ thẫm siết lại. Nàng gật đầu không do dự, thân ảnh lập tức lao vút đi như một mũi tên xé gió, bắn thẳng về phía Thất Thủy Ma Long.

“Còn năm cái đầu…” Kain lẩm bẩm.

Cậu nghiêng người né sát đất, dòng thủy ma pháp rít qua bên tai ầm ầm như lưỡi cưa nước.

Hắc kiếm lóe lên trong tay, Kain chém một nhát gọn vào phần cổ lộ ra của con quái khiến lớp thịt và vảy bị rách toạc, nhưng chiếc đầu vẫn không rơi xuống.

Ở bên kia, Kurenai vừa né được cú cắn từ một chiếc đầu thì chiếc khác đã từ góc chết lao tới, hàm răng há rộng. Đúng khoảnh khắc nàng chuẩn bị lách người né tránh…

Ầm!

Một quả cầu ma thuật từ hậu tuyến đánh trúng chiếc đầu đó, làm nó chệch hướng. Không bỏ lỡ cơ hội.

[Diệt Tà Kiếm Kỹ - Huyết Tà Phá]

Kurenai vung kiếm, thân ảnh hòa vào một đường kiếm đỏ sẫm. Lưỡi katana xuyên thẳng qua hộp sọ, chiếc đầu thứ ba nổ tung trong tiếng gầm thét chấn động.

Thất Thủy Ma Long rú lên điên loạn. Thủy ma pháp cuộn xoáy dữ dội… nhưng thay vì nhắm vào Kurenai, nó xoay một chiếc đầu khác, phun thẳng về phía pháp sư vừa hỗ trợ nàng.

ẦM!

Áp lực khủng khiếp nghiền nát thân thể người pháp sư, đập anh ta vào vách đá. Mọi thứ im bặt, không một tiếng hét kịp vang lên.

Trong khoảnh khắc ấy. Không khí trong đại sảnh trở nên lạnh đến tê dại.

Kain lăn người né liên tiếp những cú cào xé gió, nước bắn tung tóe quanh chân. Cậu siết chặt Hắc Ảnh Kiếm, nhắm vào chiếc cổ vừa lộ ra giữa hai nhịp tấn công của con quái.

Xoẹt!

Lưỡi kiếm vừa chạm đến thì một chiếc đầu khác từ bên hông lao tới, húc thẳng vào Kain với lực khủng khiếp.

“Khụ!”

Cơ thể cậu bị hất văng, đập mạnh xuống làn nước lạnh buốt. Kain chống tay đứng dậy, phun ra một ngụm máu đỏ sẫm.

“Dù đã đỡ đòn… nhưng cú húc vẫn mạnh thật.”

Cơn đau lan khắp lồng ngực, nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi con quái.

Ở phía đối diện, Kurenai vừa xoay người né một cú cắn thì móng vuốt sắc nhọn xé gió cào trúng cánh tay trái. Vải áo rách toạc, máu chảy dọc theo cánh tay trắng bệch. Nàng nghiến răng, lùi nửa bước, nhưng chuôi katana vẫn vững như đóng đinh trong tay.

“Chưa xong đâu!”

Ragnar dù vừa hứng trọn một đòn thủy ma pháp, giáp trầy xước, người ướt sũng vẫn gầm lên lao tới. Chiếc rìu chiến bổ xuống rầm một vết sâu hoắm vào cổ con quái.

Leon chớp lấy khoảnh khắc ấy, dù toàn thân bê bết thương tích, anh hét lớn rồi lao vào theo đường chém Ragnar vừa mở, hai nhát vũ khí giao thoa…

RẮC!

Chiếc đầu thứ tư lìa khỏi cổ, rơi xuống làn nước tạo nên cột sóng đục ngầu. Pyrel không cần đợi lệnh, quát lớn, và các pháp sư còn lại thay phiên nhau tung hỏa cầu.

Ánh lửa bùng lên phừng phừng, thiêu đốt phần cổ cháy xém, ngăn chặn bốn chiếc đầu đã bị chặt không kịp tái sinh. Mồ hôi hòa với nước lạnh, thấm đẫm từng khuôn mặt căng cứng.

Đúng lúc ấy, từ bóng tối sâu hun hút của đại sảnh một tia sáng vàng xé màn đêm lao vút ra.

Rinara đã trở lại.

Môi nàng còn vương vài giọt máu, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như lưỡi kiếm. Nàng đối mặt trực diện Thất Thủy Ma Long, từng bước đỡ đòn và phản công chính xác, ép thân hình khổng lồ kia lùi dần trong tiếng gầm tức tối.

Chớp thời cơ, Kain lao lên trước một chiếc đầu đang há miệng tụ nước.

Ầm!

Thủy ma pháp bắn trúng chân cậu, da thịt đau rát như bị xé toạc. Kain cắn răng, không dừng lại.

[Diệt Tà Kiếm Kỹ - Nhất Thiểm Hoành Không]

Hắc kếm vung lên. So với bóng tối bao trùm đại sảnh, nhát chém ấy còn tối hơn. Đường cắt mảnh như sợi chỉ đen lướt qua. Đến khi chiếc đầu thứ năm rơi xuống, con quái mới nhận ra mình vừa bị tước đoạt thêm một phần.

Rinara đỡ trực diện một cú húc đầu, thân ảnh trượt dài trong làn nước.

Khoảnh khắc chiếc đầu bật ra vì phản chấn. Kurenai đã ở trên không. Katana vẽ một vòng cung hoàn hảo, ánh thép lóe lên xoẹt chiếc đầu thứ sáu rơi xuống trong tiếng nước vỡ.

“GRAAAAAAH!”

Mất sáu đầu, Thất Thủy Ma Long gầm lên thảm thiết, âm thanh chấn động cả mái vòm. 

Rinara bước lên trước, hít sâu ổn định nhịp thở. Cơ thể mảnh mai hạ thấp trọng tâm, nàng siết chặt Thánh kiếm khi hào quang vàng rực bùng nổ.

[Lôi Thăng Thiên]

Một nhát kiếm từ dưới lên xé toạc không trung.

Sấm sét không từ trên giáng xuống mà từ mũi kiếm nàng đi lên kéo theo lôi quang ngược trời thắp sáng cả đại sảnh, phá nát chiếc đầu cuối cùng trong tiếng nổ vang dội.

Rinara đáp xuống. Mặt nước khẽ lay động dưới chân nàng.

Nàng đứng lặng giữa đại sảnh ngập nước, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau kiếm chiêu cuối cùng. Ánh sáng lôi quang vừa tan đi để lại sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt và mùi tanh của máu hòa lẫn thánh lực còn sót lại trong không khí.

Rinara nhìn quanh theo bản năng chiến trường: Ragnar đang quỳ một gối, dựa vào chiếc rìu để không ngã gục, Leon đang cố sức kéo ông đứng dậy. Pyrel và các pháp sư thì mệt mỏi tựa vào nhau, sắc mặt tái nhợt.

Nhưng thứ đập vào mắt nàng rõ nhất, chỉ có Kurenai.

Cô ấy đứng đó, lặng lẽ giữa làn nước nhuộm đỏ, cánh tay trái bê bết máu.

Kurenai tra katana vào vỏ với một động tác dứt khoát nhưng không che giấu được sự run nhẹ nơi đầu ngón tay. Máu từ vết cào vẫn nhỏ từng giọt, hòa tan rồi loang ra dưới chân nàng.

Rinara cau mày.

“Kain đâu rồi…?” Ý nghĩ thoáng qua khiến tim nàng chùng xuống một nhịp.

Trong khi đó, ở một góc khuất của đại sảnh, sau một vách đá bị ma pháp che mờ, Kain đang ở một nơi hoàn toàn khác.

Phòng chứa kho báu của hầm ngục.

Cánh cửa đá khép hờ sau lưng cậu, tách biệt hoàn toàn với chiến trường vừa trải qua. Trước mắt Kain là một cảnh tượng đủ khiến bất kỳ ai cũng phải nín thở: Vàng bạc, tiền cổ chất thành từng đống, phản chiếu ánh sáng từ các tinh thạch chiếu sáng trên trần.

Dọc theo tường là những giá gương nhỏ xếp ngay ngắn, bên trong là các lọ dược liệu cao cấp được niêm phong cẩn thận. Đỏ thẫm, lam nhạt, tím sẫm… mỗi màu sắc đều tỏa ra một dao động ma lực tinh khiết.

Xen kẽ giữa đó là hàng loạt vật phẩm cấp Hiếm: nhẫn tăng cường ma lực, vòng cổ gia hộ tinh thần, hộ phù phòng hộ được khắc chú văn. Mọi thứ đều hoàn hảo đến mức choáng ngợp.

Ở sát vách đá phía trong, ba món vũ khí tinh xảo được đặt trên bệ riêng: Kiếm, thương và một thanh đại đao, lưỡi vẫn sắc bén, ma lực tỏa ra mơ hồ.

Kain chỉ liếc qua cũng đủ biết chúng ít nhất là cấp Sử Thi. Nhưng cậu chỉ nhìn đúng một lần rồi dời mắt.

Không phải thứ ta cần.

Cậu bước nhanh đến một giá gương khác, lục tìm giữa những hộp bảo quản cho đến khi dừng lại. Từ bên trong, Kain lấy ra một quả cầu pha lê trong suốt, những đường sáng mảnh khẽ xoáy chuyển bên trong như mạch máu sống.

“Thấu Tâm Thạch!”

Chưa dừng lại, trên một bệ đá nhỏ gần trung tâm phòng, Kain phát hiện một chiếc gương khác, chứa ba quyển trục ma pháp được niêm phong bằng sáp vàng còn nguyên vẹn.

Không do dự, Kain cẩn thận cất cả ba quyển trục cùng viên thạch vào trong áo choàng, động tác gọn gàng và dứt khoát.

Ánh mắt cậu thoáng ánh lên sự chắc chắn lạnh lùng:

“Mau trở ra thôi… nếu không sẽ bị phát hiện mất.”

Kain quay người, bước nhanh ra ngoài và khép lại cánh cửa đá phía sau. Phòng kho báu trở về trạng thái tĩnh lặng hoàn hảo như thể chưa từng có ai bước vào...

“Vậy là… có tám người đã chết à…”

Rinara khẽ thở dài, giọng nói trầm xuống khi ánh mắt nàng lướt qua những tấm vải phủ lên thi thể nằm rải rác trong đại sảnh. Không khí sau trận chiến nặng nề đến nghẹt thở.

Ragnar gật đầu, giọng khàn đi vì mệt mỏi:

“Vâng. Những người khác tuy bị thương… nhưng tính mạng thì vẫn giữ được.”

Ông quay sang nhìn các mạo hiểm giả đang nằm rải rác bên bờ nước, nơi các trị liệu sư vẫn đang khẩn trương niệm chú. Ánh sáng trị liệu dịu nhẹ lan tỏa, từng vết thương dần khép lại, tiếng rên rỉ cũng yếu đi theo.

Ở một góc khác của đại sảnh, Kurenai đứng lặng lẽ. Ánh mắt nàng dừng lại trên thi thể khổng lồ của Thủy Ma Long, cái xác đổ sụp như một khối núi sẫm màu. Máu vừa ngừng chảy, mùi tanh vẫn còn phảng phất.

Nàng không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ đứng đó như đang suy nghĩ điều gì rất xa.

“Chào nhé.”

Giọng nói bất ngờ vang lên phía sau khiến Kurenai khẽ giật mình. Kain đã đứng đó từ lúc nào, bàn tay vỗ nhẹ lên vai nàng.

“Cậu về nhanh hơn tôi nghĩ đó…” Kurenai liếc mắt sang, giọng trêu chọc nhẹ để che đi sự căng thẳng còn sót lại.

Kain gãi đầu, cười trừ, chưa kịp đáp thì Rinara đã nhìn thấy cậu. Nàng vội vã chạy tới, hai tay nắm lấy vai Kain xoay qua xoay lại mấy vòng để kiểm tra, ánh mắt đầy lo lắng.

“Cậu trốn ở đâu vậy? Làm tôi lo lắng quá…” Giọng nàng run nhẹ, nhiều lo hơn là trách.

Kurenai định mở miệng nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng. Nàng khoanh tay trước ngực, lặng lẽ quan sát hai người.

“Xin lỗi vì khiến chị lo lắng, Rinara.” Kain khẽ đặt tay lên tay nàng, nói nhỏ.

“Thôi, cậu không sao là tốt rồi…” Rinara mỉm cười nhẹ nhõm.

**********

Sau khi từ biệt Rinara và rời khỏi hầm ngục, phải tận đêm hôm sau cả hai mới về đến phòng trọ. Căn phòng nhỏ yên ắng lạ thường, ánh đèn dầu hắt bóng mờ lên bức tường gỗ, chỉ còn tiếng gió đêm khe khẽ luồn qua khe cửa sổ hé mở.

Kain ngồi xuống mép giường, dù cơn ê ẩm muộn màng từ trận chiến vẫn còn âm ỉ nơi cơ bắp nhưng thần sắc cậu bình thản đến lạ. Không còn cảm giác căng thẳng hay nặng nề sau trận chiến chỉ là một sự nhẹ nhõm chậm rãi lan tỏa trong lòng.

Theo ghi chép của kiếp trước… cuộc chinh phạt này tuy thành công, nhưng hơn hai phần ba đội đã hi sinh.

Cậu khẽ thở ra một hơi, khóe môi nhếch lên rất nhẹ.

Lần này… đã khá hơn rất nhiều.

Cánh cửa phòng mở ra nhẹ nhàng. Kurenai bước vào, mái tóc đen còn ươn ướt, từng giọt nước nhỏ xuống vai áo mỏng. Nàng khép cửa lại rồi tiến đến, ngồi xuống bên cạnh Kain. 

Một lúc lâu trôi qua trong im lặng, cuối cùng nàng cất tiếng, giọng nghiêm túc khác hẳn thường ngày.

“Vậy giờ… cậu sẽ nói mọi thứ cho tôi biết chứ?”

Kain nhìn nàng vài giây, rồi chậm rãi gật đầu. Cậu đưa tay vào trong áo choàng trên bàn, lấy ra một vật và đặt lên trên giường.

Đó là một viên pha lê trong suốt, lớn hơn gang tay, bên trong những đường vân mảnh đang không ngừng xoay chuyển, tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

Kurenai mở to mắt.

“Đây là gì?”

“Thấu Tâm Thạch. Chắc cô đã từng nghe qua rồi, đúng không?”

“Viên đá có thể cho người dùng nhìn thấy lại mọi chuyện từng diễn ra trong đời… và nhìn thấy cả ký ức của người khác?” Nàng hạ giọng.

“Chính xác.” Kain gật đầu. “Hãy dùng nó để đọc ký ức của tôi. Khi đó, mọi câu hỏi của cô đều sẽ có lời giải đáp.”

Kurenai nhìn viên thạch thêm một lần nữa, rồi ánh mắt nàng trở nên kiên định.

“Nếu đã vậy…” Nàng nói chậm rãi. “Thì chúng ta cùng đọc ký ức của nhau.”

Nàng đặt tay lên quả cầu. Kain nhìn nàng, khẽ mỉm cười, rồi cũng đặt tay mình lên đó. Khi cả hai nhắm mắt lại… ánh sáng dịu nhẹ lập tức lan tỏa khắp căn phòng.

Những đường sáng bên trong Thấu Tâm Thạch lay động mạnh mẽ và cùng lúc ấy, những sợi dây nhân duyên bị chôn vùi từ kiếp trước… cuối cùng cũng bắt đầu được soi rọi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!