Tập 02: Thiên Quỷ Kiếm Khách
Chương 03: Bước chung đường (3)
0 Bình luận - Độ dài: 2,801 từ - Cập nhật:
Dọc suốt chặng đường kéo dài gần một tháng, bóng hai người in lên những con dốc thoai thoải và những cánh rừng tràn mùi gió ẩm.
Kain luôn lựa chọn lời nói và hành động một cách cẩn trọng, không phải vì sợ bị đánh giá, mà vì cậu biết rất rõ kiểu người mà Kurenai tin tưởng.
Không cần phô trương hay nói lời thừa, cũng chẳng vượt quá ranh giới.
Và chính điều đó, từng chút một, đã khiến thiện cảm của Kurenai dành cho cậu tăng lên rõ rệt.
Không phải kiểu tin tưởng bộc phát. Mà là sự thừa nhận âm thầm, chắc chắn và khó lay chuyển… Thậm chí còn vượt xa mức Kain từng nghĩ đến.
Mỗi khi mặt trời lặn, Kain lại nhóm một đống lửa nhỏ, mùi thịt nướng lan ra thơm lừng. Nàng ngồi gần đó, chống cằm nhìn cậu làm bữa tối, thỉnh thoảng buông lời trêu chọc.
“Cậu nấu ngon quá khiến tôi nghi ngờ… có phải ở làng cậu ai cũng ăn sang thế này không?” nàng nheo mắt.
Kain bật cười, đảo miếng thịt trên chảo.
“Không đâu. Chỉ là… tôi quen rồi.”
Quen từ kiếp trước.
Những bữa tối nàng ép ta ăn cho đủ sức trước khi luyện tập.
Tối nào cũng vậy, sau khi ăn xong, họ sẽ dành nửa canh giờ để luyện kiếm. Nàng đứng sau lưng Kain, đặt tay lên cán kiếm cậu đang cầm, điều chỉnh góc độ bằng lực vừa đủ không ép, không thả.
“Không phải mạnh hơn, mà là chính xác hơn.” Nàng nhẹ giọng.
Kain gật đầu, nhịp tim khẽ tăng.
Hoài niệm ghê… chỉ khác là lần này ta biết rõ kiếm thuật rồi nên không bị nàng mắng như kiếp trước.
Đôi khi, trong lúc đi đường, họ nói chuyện về đủ thứ: quái vật, những thành phố nàng từng đi qua, các loại thảo mộc trị thương...
Nàng kể nhiều hơn Kain nhớ. Không phải vì nàng trở nên cởi mở mà vì nàng không còn cần giữ khoảng cách với cậu nữa.
Còn cậu lắng nghe với cảm giác vừa thân thuộc vừa ấm áp như đang nhặt lại từng mảnh thời gian đã đánh mất.
Một buổi sáng nọ nàng quay sang nói với Kain:
“Khi đến Valderion, chúng ta sẽ đăng ký tổ đội tạm thời. Được chứ?”
Kain mỉm cười, ánh mắt hơi cong lên.
“Tất nhiên. Tôi còn định gắn bó với cô… dài hơn thế.”
Nàng khựng lại một giây rồi đảo mặt đi, giả vờ quan sát phía trước nhưng đôi tai đỏ hồng đã phản bội nàng hoàn toàn.
**********
Gần cuối hành trình, con đường dẫn họ băng qua một con dốc thoai thoải điểm giao giữa vùng đồng bằng thấp ẩm và những triền đất cao khô ráo hơn.
Gió ở đây mạnh hơn, thổi tung những sợi tóc dài của nàng về phía sau. Khi họ cùng bước song song lên dốc, một làn hương nhẹ, pha giữa mùi cỏ non và hương thơm dịu tự nhiên từ mái tóc nàng, khẽ lướt qua gò má Kain.
Cậu hơi giật mình.
Hương này… vẫn như vậy.
Nàng không nhận ra, vẫn chăm chú quan sát những tán cây phía xa, giọng đều đều:
“Qua khỏi dốc này chắc là có thể thấy Valderion rồi.”
Kain "Ùm" một tiếng, nhưng ánh mắt lại vô thức nghiêng sang phía nàng, cảm giác bình yên xen lẫn chút gì đó khó tả. Cậu phải cố giữ vẻ bình thản để che đi sự bối rối đang lan nhẹ nơi ngực.
Khi họ vượt đến đỉnh dốc, cảnh tượng phía trước mở ra rộng lớn, như một bức tranh sống động.
Thành phố Valderion trải dài giữa trung tâm đồng bằng rộng lớn.
Tường thành đá xám sừng sững vươn lên như một pháo đài bất khả xâm phạm, những tháp canh cao đâm thẳng vào nền trời chiều. Ánh nắng cuối ngày hắt xuống khiến từng phiến gạch sáng lên màu đồng nhạt.
Trước cổng thành, dòng người tấp nập không ngừng. Những cỗ xe ngựa lớn chở đầy hàng hóa, những thùng gỗ, gia súc buộc sau xe, lăn chậm qua đoạn đường dẫn vào cổng. Nông dân từ các làng lân cận đi thành từng nhóm, mặt mũi rám nắng nhưng rộn ràng câu chuyện.
Lính canh trong giáp nhẹ đứng hai bên cổng, tay đặt lên cán giáo, mắt đảo liên tục kiểm tra dòng người nhưng không căng thẳng, chỉ là công việc thường ngày. Xa hơn, tiếng chuông từ khu chợ phía trong thành vang ra đều đều.
Nàng hơi nhướng mày, khoé môi cong nhạt.
“Chúng ta đến nơi rồi, Kain.”
Kain nhìn thành phố rực sáng trước mắt, bàn tay siết nhẹ quai ba lô.
Valderion… nơi mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị rồi đây.
Kain và Kurenai tiến đến gần cổng thành Valderion, nơi hai ngọn đuốc lớn đang cháy rực, ánh hoàng hôn hắt lên tường thành và gương mặt những người lính canh.
Khi cả hai bước qua, một trong số lính canh vô thức liếc sang Kurenai. Ánh mắt hắn hơi sững lại không phải vì cảnh giác, mà vì bối rối và… ngẩn ngơ.
Quỷ nhân vốn hiếm khi xuất hiện ở vùng đất phía tây Lumina, và lại càng hiếm khi mang vẻ đẹp nổi bật như nàng. Mái tóc đen dài, đôi mắt đỏ sắc sảo cùng thần thái lạnh lùng khiến nàng càng trở nên thu hút. Hắn vội dời mắt đi khi nhận ra mình nhìn quá lâu.
Kurenai chỉ khẽ cau nhẹ mày, còn Kain thì mỉm cười bất lực trong lòng.
Dù ở kiếp nào nàng cũng nổi bật đến mức khiến người khác không thể làm ngơ.
Hai người chậm rãi bước vào thành phố. Dù mặt trời đã lặn gần hết và bóng đêm đang phủ xuống, Valderion vẫn tấp nập đến lạ. Những cửa tiệm ven đường bật đèn, người đi mua bán vẫn đông đúc, tiếng gọi mời hàng xen lẫn tiếng móng ngựa gõ lên đường đá.
Kurenai ngắm nhìn xung quanh, ánh mắt hơi mở rộng:
“Nơi này náo nhiệt thật nhỉ?”
“Đúng vậy,” Kain đáp bằng giọng bình thản nhưng có chút hào hứng.
“Dù sao đây cũng là thành phố lớn nhất phía tây của vương quốc mà.”
Cậu nhìn quanh, đôi mắt lướt qua từng khung cảnh quen thuộc: thợ rèn người lùn với chòm râu đỏ rực đang đóng cửa tiệm, một nhóm elf mang áo choàng xanh đi ngang, trẻ con chạy đến quán bánh gần đó, mùi thơm từ từng xe bán thịt nướng lan ra khắp con đường.
Cảnh tượng ấy khiến tim Kain khẽ run.
Vẫn giống y như trong ký ức.
Vài giờ sau. Trời đã tối hẳn.
Ánh đèn trên những con phố lớn dần sáng lên, phủ một lớp ánh sáng ấm áp lên thành phố. Kain và Kurenai lúc này đang đứng trong tiền sảnh một quán trọ với biển hiệu gỗ: Trăng Khuyết.
Ông chủ nhà trọ, một người đàn ông trung niên với chiếc tạp dề cũ, vừa nhăn mặt vừa gãi đầu:
“Thật ngại quá hai vị… nếu muốn thuê dài hạn thì chúng tôi chỉ còn một phòng đơn là trống thôi. Thành phố đang trong mùa cao điểm mà.”
Kain và Kurenai nhìn nhau. Đây đã là quán trọ thứ năm họ ghé vào. Tình hình rõ ràng không có lựa chọn tốt hơn.
Kurenai thở nhẹ, rồi nói ngay:
“Thôi được, cho chúng tôi thuê phòng đó.”
Kain cũng gật đầu tán thành. Dù sao họ cũng đang cần nhanh chóng tìm một chỗ ở cố định trong khoản thời gian dài sắp tới.
Cả hai theo ông chủ bước lên tầng hai, hành lang gỗ hơi cũ nhưng được quét dọn sạch sẽ. Ông mở cửa phòng rồi trả chìa khóa. Phòng không lớn nhưng gọn gàng, chỉ có một chiếc tủ gỗ, một bàn nhỏ… và đúng như ông nói, chỉ có một chiếc giường đơn.
Khoảnh khắc cả hai bước vào phòng, không khí bỗng… kỳ lạ hẳn.
Kurenai đứng yên vài giây, rồi nhẹ hắng giọng.
“Khụ… cậu ngủ trên giường đi. Tôi ngủ dưới nền là được.”
“Không được,” Kain phản đối ngay. “Cô ngủ trên giường đi. Tôi ngủ dưới nền.”
“Nhưng cậu…” Kurenai hơi nhíu mày.
“Không bàn cãi.” Kain kiên quyết nói.
Hai người đứng im nhìn nhau vài giây nữa. Không ai chịu nhường ai.
Cuối cùng, Kurenai hơi quay mặt đi, giọng nhỏ lại nhưng có chút quả quyết.
“Vậy thì… cùng ngủ.”
Kain chớp mắt, hơi bất ngờ vì lựa chọn này đến từ nàng.
“Cô… thấy ổn chứ?”
Kurenai quay sang nhìn cậu, đôi mắt đỏ hơi dao động nhưng rồi trở lại điềm tĩnh.
“Còn lựa chọn nào khác sao?”
Kain khẽ bật cười nhẹ. Một cảm giác dịu ngọt xen lẫn chút nghèn nghẹn dâng lên trong ngực cậu.
Sau khi đã xác nhận tình cảm với nhau ở kiếp trước thì chuyện gì nên làm cũng đã làm hết rồi… Đối với mình chuyện này chẳng lạ.
Nhưng với nàng lúc này, mình chỉ là người đồng hành vừa gặp một tháng…
Kurenai chợt lên tiếng, giọng nàng bình thản nhưng có gì đó mềm hơn thường lệ.
“Cậu cũng đã ký cả Huyết Thệ Ước rồi mà. Tôi tin cậu sẽ không có ý đồ gì xấu…”
Nàng dừng lại một nhịp rồi hơi híp mắt, khóe môi cong lên thành nụ cười nhẹ đầy… sát khí.
“Nhưng nếu cậu dám làm gì quá phận thì đừng trách tôi vô tình.”
Toàn thân Kain thoáng rùng mình. Cậu bật cười gượng gạo:
“Yên tâm… tôi còn quý mạng mình lắm.”
Sau đó cả hai cùng leo lên giường. Chiếc giường đơn tuy mềm nhưng quá hẹp để hai người nằm mà không chạm vào nhau. Khi họ nghiêng người lại, phần cánh tay thoáng chạm nhau, chỉ một cái chạm rất nhẹ, nhưng đã khiến Kurenai khựng lại.
Một luồng điện nhỏ chạy qua người nàng. Tai nàng đỏ lên, ánh mắt nhìn thẳng lên trần nhà cứng đờ như tượng.
C… cái gì thế này… bình tĩnh lại nào Kurenai… chỉ là tay chạm tay thôi mà.
Nhưng chỉ sau vài phút, sự mệt mỏi vì nhiều tháng trời ngủ trong rừng, trên đá, dưới gốc cây… đã kéo nàng vào giấc ngủ nhanh hơn nàng nghĩ. Nhịp thở nàng dần đều lại.
Kain mở mắt, quay sang nhìn gương mặt nàng dưới ánh trăng nhè nhẹ luồn qua khung cửa. Làn mi dài của nàng khẽ run nhẹ theo nhịp thở, bờ môi đỏ mịn, nước da trắng hồng tương phản với mái tóc đen tuyền mềm mượt. Tất cả khiến cảnh tượng trở nên yên bình đến mức… không thật.
Như một giấc mơ mà cậu đã mong mỏi gần một thế kỷ.
Kain chậm rãi đưa tay, nhẹ nhàng kẹp lấy một lọn tóc đen óng của nàng. Cảm giác mềm mượt ấy khiến tim cậu siết lại.
Sau gần trăm năm xa cách… giờ nàng đang ở ngay cạnh ta rồi.
Nỗi nghẹn ngào trong lòng cậu dâng lên mạnh mẽ, một niềm xúc động mà kiếp này cậu vẫn cố kìm nén.
Chắc là nhờ Huyết Thệ Ước nên mới được như bây giờ.
Ánh mắt Kain thoáng dao động khi nhớ lại chuyện vài ngày trước.
Trên đường đến Valderion, khi bàn về việc hợp tác lâu dài, cả hai đã ký một khế ước đồng hành. Nhưng thay vì khế ước ma thuật thông thường, Kain đã chủ động đề nghị:
Huyết thệ ước.
Khế ước ràng buộc bằng sinh mạng, người kỳ nó sẽ phải hoàn thành lời hứa nếu không cái giá phải trả sẽ là cái chết.
Kurenai ngày đó đã sững người đến mức đánh rơi cả túi hành trang.
"C… cái gì? Cậu chắc chứ, Kain?"
Đó là lần đầu tiên cậu thấy nàng ngạc nhiên đến vậy.
Nội dung khế ước có vẻ đơn giản, nhưng thực chất lại chứa đựng những trách nhiệm cực kỳ khó và nặng nề:
Kain sẽ giúp Kurenai truy sát các Tông đồ của Ma giáo, và hỗ trợ nàng chinh phục Hầm Ngục Hắc Thiết Chu, một trong Lục Đại Hầm Ngục.
Trong hầm ngục đó có một vật phẩm giúp nàng truy tìm dấu vết của bọn tông đồ, thứ mà nàng khao khát hơn bất cứ điều gì.
Đổi lại, Kurenai sẽ ủng hộ Kain trong tất cả những gì cậu cần, bao gồm việc cùng nhau chinh phục Mê Cung Vạn Thủy, một hầm ngục khác trong Lục Đại Hầm Ngục nơi Kain cần lấy một vài vật phẩm vô cùng quan trọng cho tương lai của mình.
Một giao ước sinh tử. Một ràng buộc giúp Kain nhanh chóng lấy được niềm tin của nàng hơn.
Nhưng với hai con người đang nằm cách nhau chỉ vài centimet này… Đó lại giống như sợi dây vô hình kéo họ về lại gần nhau, giống như kiếp trước.
Kain mỉm cười khẽ, siết nhẹ lọn tóc nàng trong tay, rồi nhắm mắt lại.
Nàng ở đây rồi… và lần này sẽ không như kiếp trước.
Trời vẫn còn mờ xám ngoài khung cửa sổ khi Kain mở mắt ra theo thói quen. Cậu chưa kịp ngồi dậy thì đã nhận ra một điều… rất khác lạ.
Có gì đó mềm mại và ấm áp đang quấn quanh cánh tay mình?
Kain chớp mắt, quay đầu sang.
Ngay bên cạnh, Kurenai đang ngủ say, gương mặt nghiêng về phía cậu. Bằng một cách nào đó, trong lúc ngủ nàng đã dịch lại gần, ôm chặt lấy cánh tay Kain như ôm một chiếc gối ôm. Bờ ngực mềm mại của nàng áp sát cánh tay cậu, hơi thở đều đều phả ra nhè nhẹ, làn tóc đen xõa lòa xòa lên vai và một phần ngực Kain.
Khoảng cách giữa hai người… gần đến mức chỉ cần cậu hơi nghiêng đầu là có thể chạm vào trán nàng.
“Thật là tình…”
Kain khẽ thở dài, khóe môi không kìm được nhếch lên thành một nụ cười vừa bất lực vừa ấm áp. Trong lòng cậu dâng lên cảm giác dịu mềm đến mức suýt tan chảy. Cậu nhìn nàng thêm một lúc, rồi đành thả lỏng người, nhắm mắt lại.
“Hôm nay ngủ nướng một lần vậy.” Cậu lẩm bẩm rất khẽ, sợ làm nàng thức giấc.
Một lúc sau, hàng mi dài của Kurenai khẽ run lên. Nàng mơ màng mở mắt.
Thứ đầu tiên đập vào tầm nhìn của nàng là… gương mặt của Kain đang ở rất gần. Thứ tiếp theo nàng nhận ra là… tay mình đang ôm cứng lấy cánh tay cậu, hơn nữa còn…
Khoan đã!!!
Trong một khoảnh khắc, bộ não Kurenai trống rỗng.
Cô bật dậy như bị điện giật, lùi ra sau một cách hoảng loạn đến mức suýt rơi khỏi giường, phải chống tay kịp thời lên nệm mới giữ được thăng bằng. Tai nàng đỏ bừng, đỏ đến tận gáy.
Cái… cái gì vậy trời!? Mình ôm tay hắn ngủ cả đêm!?
Tim nàng đập loạn trong lồng ngực, cảm giác xấu hổ tràn từ đầu xuống chân. Từ trước đến giờ nàng chưa từng tiếp xúc gần gũi với bất kỳ người đàn ông nào như thế này, chưa từng.
Nghe tiếng động, Kain cũng từ từ mở mắt như thể vừa tỉnh dậy. Cậu ngồi dậy, vươn vai một cái đầy tự nhiên rồi quay sang cười nhẹ:
“Chào buổi sáng. Đêm qua cô ngủ ngon chứ?”
Kurenai lập tức quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào cậu. Cô ho nhẹ một tiếng, cố kéo lại vẻ bình tĩnh như không có gì xảy ra, nhưng đôi tai đỏ rực hoàn toàn phản bội nàng.
“Khụ… chào buổi sáng.” Nàng đáp, giọng cố làm ra vẻ bình thường.
“Chúng ta đi ăn sáng rồi đến bang hội mạo hiểm giả thôi nhỉ?” Kain nói tiếp, như thể không hề để ý chuyện vừa rồi.
“Đ… đúng vậy. Tôi… tôi sẽ xuống dưới trước và chờ cậu.”
Vừa dứt lời, nàng gần như biến mất khỏi phòng, lao ra ngoài nhanh như một cơn gió, bước chân gấp gáp đến mức tấm rèm cửa còn rung theo.
Kain nhìn cánh cửa vẫn còn đang lắc nhẹ, rồi bật cười khẽ, khóe môi không sao kéo xuống nổi.
“Dễ thương thật đấy…” Cậu thầm nói, rồi mới thong thả đứng dậy chuẩn bị cùng nàng dùng bữa sáng.
0 Bình luận