Tập 01: Ngôi làng xưa, khởi đầu mới

Chương 06: Khai cuộc (2)

Chương 06: Khai cuộc (2)

Thời gian lặng lẽ trôi đi, từng ngày nối tiếp nhau nhẹ như những cơn gió xuân thoảng qua sân nhà.

Trong khi cả ngôi làng vẫn còn chìm trong bóng đêm lặng lẽ trước bình minh, Kain đã bắt đầu ngày mới bằng việc chạy bộ, chống đẩy, rèn thể lực… không một ngày nào bỏ sót.

“Mình phải mạnh hơn nữa.”

Cậu tự nhủ lần thứ bao nhiêu không biết. Đôi chân nặng trĩu vì mệt mỏi, hơi thở nóng rát nơi lồng ngực, nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định như thể không thứ gì có thể lay chuyển.

Cơ thể vốn mảnh khảnh nay đã trở nên rắn chắc hơn, từng thớ cơ đau rát nhưng lại mang đến cảm giác tiến bộ rõ rệt, một cảm giác khiến Kain càng chạy càng phấn chấn.

Vào mỗi buổi trưa, Kain lại cùng cha đến trước sân nhà. Suốt thời gian qua, những buổi tập của hai cha con chưa từng nhẹ nhàng. Chẳng phải luyện đứng tấn hay múa kiếm gỗ cơ bản.

Tất cả đều là thực chiến. Mũi kiếm thật, lực thật, và những cú ngã thật.

Còn Kain, mỗi lần hai thanh kiếm chạm vào nhau, mỗi tiếng keng vang lên đều khiến cậu nhận ra một điều:

Kỹ năng của mình vẫn chưa về lại hoàn toàn… nhưng ít nhất đã khá hơn nhiều.

Nhiều lần chỉ một cú đánh của Vance đã đánh gục Kain xuống đất. Mồ hôi rơi xuống mặt đất hừng hực hơi nóng. Nhưng cậu luôn chống tay đứng dậy, lau mồ hôi trên trán và nói bằng giọng không chút do dự:

“Con vẫn còn cử động dư thừa… Thêm lần nữa đi cha. Con muốn hoàn thiện nó.”

Vance chỉ cười, nhưng trong ánh mắt lấp lánh sự thừa nhận.

“Được. Lại nào. Đừng để cha bắt bài con dễ như thế nữa.”

Và rồi tiếng kiếm lại vang lên, từng đường đánh mang theo sự nghiêm túc đến đáng sợ vượt xa vẻ ngoài một thiếu niên.

Trong những giờ nghỉ hiếm hoi, Vance thường lặng lẽ quan sát đứa con trai đang ngồi thở, lau mồ hôi hoặc lặng im nhìn chằm chằm vào thanh kiếm của mình.

Đến thời điểm này, ông không còn nghi ngờ nữa, rằng kể từ sinh nhật mười lăm tuổi Kain đã thay đổi hoàn toàn.

Khí chất trầm ổn, ánh mắt lạnh và sâu hơn cả người trưởng thành… dáng đứng vững chắc và kiên cường như từng trải qua hàng trăm trận chiến.

Và kiếm pháp ấy của Kain không phải thứ mà một thiếu niên trong làng nhỏ, từ trước đến nay chỉ ham chơi, có thể tự học được.

Kiếm pháp trứ danh của một trong Tam Đại Gia Tộc Quỷ Nhân, từ vương quốc Shiranoya.

Dù rất muốn nghe toàn bộ sự thật, nhưng mỗi khi đối diện với ánh mắt bình thản nhưng quyết liệt của Kain, ông lại nuốt câu hỏi xuống.

Kain nó sẽ nói ra thôi… khi nó cảm thấy đã đến lúc.

Hơn ai hết, Vance hiểu rằng những thứ đang diễn ra thật sự rất phi lý. Nhưng ông không sợ thậm chí… ông còn cảm thấy tin tưởng và kỳ vọng hơn.

Con trai ông đang bước đi trên một con đường mà chỉ nó mới nhìn thấy. Và Vance chỉ cần làm điều duy nhất mà một người cha có thể làm: Đứng cạnh, quan sát và bảo vệ trong im lặng.

**********

Đã hơn tám tháng trôi qua kể từ khi số phận trao cho Kain cơ hội thứ hai, ánh nắng trưa vẫn đều đặn phủ xuống sân nhà.

Keng Keng Keng!

Âm thanh vang lên không dứt giữa khoảng sân tĩnh mịch, nơi hai cha con đang tập luyện với nhau. Tia nắng cuối buổi trưa rải xuống lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu từng đường nét chuyển động.

Vance biết con trai chẳng phải là người cần được chỉ dạy, ông cũng nhận ra rằng sau mỗi buổi tập với ông, kiếm thuật của Kain lại khá hơn… một chút.

Khi trận giao đấu kết thúc, cả hai thả người xuống bãi cỏ, đoàn hơi mệt nhọc nhưng gương mặt lại đầy mãn nguyện.

Kain lau những giọt mồ hôi đang chảy xuống cổ, ánh mắt vô thức nhìn xuống đôi bàn tay đã bắt đầu chai sạn do không ngừng tập kiếm.

Cậu nắm chặt nắm tay.

Kỹ năng đã trở lại gần bảy phần rồi.

Trùng hợp thay, từ hôm nay đến khi đêm lễ hội thu hoạch diễn ra sẽ còn khoảng một tháng nữa, đây chính là thời điểm thích hợp để kế hoạch của Kain bắt đầu.

Cũng đến lúc nói ra sự thật cho cha rồi, chờ đợi lâu như vậy chắc ông cũng khó chịu lắm.

Kain khẽ mỉm cười, khi nhớ đến dáng vẽ tò mò nhưng luôn trầm tĩnh như mặt hồ của Vance.

Dù đã chuẩn bị tâm lý vô số lần, cậu vẫn không tránh khỏi một chút do dự khi đối diện với cha mình lúc này.

Nhưng rồi Kain hít sâu, nâng ánh mắt lên.

“Cha… con có chuyện muốn nói.” Giọng cậu nghiêm túc.

Vance quay đầu sang, đôi mắt ông ánh lên sự điềm tĩnh quen thuộc. Đó là loại ánh nhìn của một người từng trải, của một người cha luôn lặng lẽ dõi theo từng thay đổi nhỏ nhất ở con mình.

Cuối cùng cũng đến lúc, con quyết định nói ra sự thật cho ta nghe rồi nhỉ?

Vance đặt tay lên vai con trai mình, siết nhẹ.

“Kain, con cứ nói. Ta sẽ nghe hết.”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng đủ để Kain cảm thấy mọi phòng bị trong lòng mình tan vỡ. Đôi mắt bao dung ấy khiến cậu không còn phải gánh mọi thứ một mình nữa.

“Từ ngày đầu luyện tập với nhau, chắc cha đã biết rõ con chẳng phải tay mơ đúng chứ?”

“Và kiếm pháp của con không phải là thứ một thiếu niên có thể học được.”

“Ừm, ta biết.” Vance gật đầu giọng trầm thấp.

“Vậy nếu… con nói con đã từng chết một lần thì cha có tin không?” Kain cười nói, nhưng chẳng có chút đùa cợt nào trong ánh mắt.

Vance nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu con trai, ông nhận thấy trong đó là nỗi buồn sâu kín như chất chứa cả một đời đã mất.

“Nếu con nói mình từng chết…" Vance đáp, nở nụ cười bao dung của một người cha.

"Vậy hãy kể cho ta nghe về cuộc đời mà người cha này đã không được chứng kiến.”

“Vâng…” Kain gật đầu nhẹ.

Cậu hít mạnh một hơi. Và bắt đầu kể…

Kain kể về lễ hội năm đó nơi gia đình bị tàn sát trong kiếp trước, kể về những năm tháng dài đằng đẵng lang thang và những mối lương duyên mà cậu đã gặp.

Cậu kể về những ngày tháng chiến đấu trong đội Anh hùng, về khoảnh khắc mình trút hơi thở cuối cùng trước khi linh hồn lưu lạc…

Rồi về chiếc nhẫn. Về cơ hội sống lại. Về lời thề sẽ không để bi kịch ấy lặp lại thêm một lần nào.

Tất cả. Không giấu một chữ.

Trong suốt câu chuyện, Vance im lặng nhưng bàn tay siết lại, ánh mắt lay động, hơi thở ông cũng nghẹn từng nhịp khi quan sát con trai mình.

Ông không hỏi, không nghi ngờ chỉ lẳng lặng lắng nghe. Sự trầm tĩnh của một cựu thành viên tổ đội Anh hùng, nhưng lại chứa đầy sự dịu dàng của một người cha nhìn thấy vết thương mà con mình mang theo suốt bao năm.

Khi Kain kết thúc, cậu thở dài một hơi thật nhẹ như thể trút bỏ cả núi đá đè nặng bấy lâu.

“Một câu chuyện hoang đường… phải không cha?” Cậu khẽ cười, có chút chua xót.

“Ta tin con.” Vance trả lời thẳng, không để Kain kịp tiếp tục.

Vance nhìn thẳng vào con trai mình, giọng trầm nhưng chắc như thép.

“Qua tất cả những gì con đã thể hiện suốt thời gian qua và cả việc con biết ta từng là thành viên tổ đội Anh hùng Cryos, điều mà ta chưa từng nói với bất kỳ ai kể cả mẹ con… vậy là quá đủ rồi.”

“Và hơn hết… ta là cha con. Ta không cần lý do để tin con.”

Ông mỉm cười hiền hòa, đặt tay lên đầu Kain, xoa nhẹ như khi cậu còn là một đứa trẻ.

“Thật may vì chiếc nhẫn ấy lại có thể giúp được con… và cảm ơn con vì đã trở lại bên gia đình này.”

Lời nói ấy khiến cổ họng Kain nghẹn lại. Cậu cúi đầu khẽ run, đôi mắt nóng lên.

“Cảm ơn cha…”

Hai cha con ngồi cạnh nhau thật lâu, trong gió chiều dịu nhẹ và ánh nắng vàng phủ xuống sân nhà. Một khoảnh khắc bình yên ít ỏi trước giông bão.

Một lúc sau, Vance lên tiếng:

“Vậy tiếp theo con định làm gì?”

“Con đã có một kế hoạch rồi, cha nghe thử xem…”

Sau đó, Kain kể cho Vance nghe chi tiết về kế hoạch giết sạch đám Goblin của cậu. Cũng như cách lôi kéo bang hội tham gia.

Tiếp đến, cậu lấy ra một phong thư đã được cậu chuẩn bị từ trước rồi đưa nó cho Vance.

“Đêm nay cha giúp con đặt nó ở văn phòng của hội trưởng Gared nhé?” Kain khẽ cười.

“Cha làm nó trong bí mật được mà đúng không?”

“Được chứ con trai.” Vance đáp, nhận lấy bức thư.

“Mà trước ngày lễ cha hãy đưa mẹ và Lyssa vào thị trấn nhé.” Kain nói thêm, giọng chững chạc khác hẳn tuổi.

“Ở đó, họ sẽ an toàn.”

“Ta biết.” Vance gật đầu, như thể điều đó đã nằm trong suy nghĩ.

“Trong khi người của bang hội bảo vệ làng, con sẽ xử lý đám Goblin ở phía Tây và phía Bắc…” Kain tiếp tục.

“Vậy theo kế hoạch của con, ta sẽ chặn ở hướng Đông nhỉ?” Vance hỏi rõ, đôi mắt sắc lại.

“Dạ vâng, vì nhà mình ở hướng đó mà, nên con không muốn nó bị cháy đâu.” Kain cười nói.

“Nếu kế hoạch không lệch khỏi dự tính… chúng ta có thể giữ được làng và giết sạch đám Goblin.”

“Ừm…” Vance khoanh tay trước ngực, giọng bình thản. “Ta cũng nghĩ vậy.”

“Và có một chuyện con phải làm trong lúc đó… một thứ con phải tự tay giết.” Nụ cười tắt dần trên môi Kain.

Ánh mắt cậu trở nên lạnh hơn, sâu hơn. Hình ảnh King Goblin lúc nó chạy thoát hiện lên trong tâm trí. Nụ cười méo mó, sự nhơ nhớp, và tuyệt vọng của kiếp trước.

“Con sẽ tự mình giết King Goblin.”

**********

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày len qua những ô cửa kính của bang hội mạo hiểm giả trong thị trấn.

Không ai biết rằng vào đêm qua, một bóng người đã lặng lẽ rời khỏi nơi này mà không để bất kỳ ai phát giác.

Kẽo kẹt!

Cánh cửa văn phòng khẽ mở, Gared bước vào với đôi vai nặng trĩu.

Dáng vẻ ông hôm nay gầy sọp hơn thường lệ, quầng thâm dưới mắt là dấu vết rõ ràng của nhiều đêm thức trắng bên giường bệnh của con gái.

Ông khép cửa lại, thở dài mệt mỏi nhưng ngay lúc ánh mắt lướt qua mặt bàn làm việc của chính mình… mọi sự uể oải liền tan biến.

Một phong thư lạ nằm ngay ngắn ở giữa bàn, như thể nó đã chờ sẵn ông từ lâu.

Không có dấu niêm phong cũng chẳng có chữ ký. Không có bất kỳ dấu hiệu nào về người gửi.

Chẳng một kẻ ngu ngốc nào dám vào phòng hội trưởng mà không gõ cửa hay hỏi ý ông từ trước. Và càng không thể có ai trong bang hội này dám tự ý lẻn vào đây.

Gared khựng lại, hai hàng lông mày nhíu sâu.

Ông kiểm tra từng góc phòng. Cửa sổ vẫn khóa. Kệ sách không xê dịch. Trần nhà sạch sẽ. Không có dấu chân, không bụi bị xáo trộn cũng chẳng có luồng khí lạ.

“Đột nhập vào văn phòng của ta mà không để lại một dấu vết nào sao?”

“Rất không tệ đấy.” Giọng ông trầm xuống, sắc lạnh.

Nhưng đằng sau sự bình tĩnh ấy… tim Gared khẽ đập nhanh hơn. Ông không thấy sợ hãi nhưng có một linh cảm chẳng lành, một sự nguy hiểm vô hình mà ông, một mạo hiểm giả dày dạn kinh nghiệm không thể bỏ qua.

Gared hít sâu, đưa tay nhặt phong thư lên.

Bàn tay ông vốn từng không run dù đối mặt với quái vật lại hơi căng cứng.

Ta đã trải qua hàng chục năm sống trong nguy hiểm. Nhưng cảm giác này… là gì?

Ông mở thư. Căn phòng chìm trong im lặng.

Một giây… rồi vài giây… rồi hơn một phút trôi qua.

Đến khi Gared ngẩng đầu lên, vẻ mặt ông đã hoàn toàn thay đổi.

Không còn mệt mỏi hay tức giận hoặc cảnh giác như lúc nãy. Chỉ còn sự sững sờ, xen lẫn một nỗi hy vọng mỏng manh đến đáng sợ.

“Chuyện… điên rồ…” Ông lẩm bẩm.

Một câu chuyện khó ai tin được. Một yêu cầu táo bạo tưởng như vô lý và đổi lại là một lời hứa nghe tưởng như trò cười nhưng đối với Gared… nó là chiếc phao duy nhất giữa vực sâu tuyệt vọng.

Arlin… chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa.

Bàn tay ông siết chặt đến mức lá thư nhăn lại.

Nếu điều này là thật… ta chắc chắn sẽ nắm lấy cơ hội này.

**********

Những ngày kế tiếp, Kain gần như ngày nào cũng cùng cha tiến sâu vào khu rừng phía ngoài làng, nơi ánh sáng mặt trời bị nuốt chửng bởi những tán cây dày đặc.

Tiếng lá khô vang khẽ dưới từng bước chân, còn không khí thì nặng mùi đất ẩm và rêu mục.

“Bọn chúng hành động cẩn thận thật, nếu không thật sự chú ý sẽ khó nhận ra.”

Kain quỳ một chân xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào lớp đất mềm. Một dấu chân méo mó, gần như đã bị gió và lá rơi che lấp.

“King Goblin rất thông minh, nó biết cách học hỏi và lên kế hoạch…” Vance trầm giọng, ánh mắt hướng về khoảng tối sâu hun hút giữa rừng cây.

“Trong những đàn lớn thường có Goblin trinh sát, rất giỏi che giấu hành tung và dấu vết.”

“Dạ vâng. Trong lúc tham gia tổ đội Anh hùng, con cũng từng bắt được vài con như thế.” Kain gật đầu.

Khó trách kiếp trước… không ai nhận ra cuộc tấn công cho đến khi mọi thứ đã quá muộn.

Kain đứng dậy, phủi đất khỏi đầu gối rồi khẽ mỉm cười.

“Nếu chúng đã không để lộ dấu vết… vậy thì chúng ta sẽ tự tạo dấu vết giả.”

Vance nhướng mày, nhưng nhanh chóng hiểu ý con trai.

Từ hôm đó, hai cha con bắt đầu để lại những tín hiệu đánh lạc hướng.

Những thân cây bị chém thấp bằng lưỡi dao cùn, mô phỏng vết răng goblin. Các dấu chân nhỏ được in rải rác gần suối bằng khuôn gỗ Kain tự làm. Thậm chí họ còn treo vài mảnh vải rách nhuốm máu thú săn để tạo mùi tanh thu hút sự chú ý.

Dần dần, khu rừng bắt đầu kể ra sự thật… câu chuyện về một đàn Goblin đang âm thầm tụ tập, chuẩn bị cho một cuộc săn lớn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!