Tập 01: Ngôi làng xưa, khởi đầu mới

Chương 05: Khai cuộc (1)

Chương 05: Khai cuộc (1)

Một buổi sáng bình thường như bao ngày khác, ánh bình minh mềm nhẹ chiếu qua ô cửa nhỏ, rơi lên gương mặt Kain khi cậu bước vào bếp uống chút nước. Cơ thể vẫn còn hơi ê ẩm sau buổi tập luyện, nhưng cái cảm giác được sống ấy mang đến cho Kain một sự phấn khích kỳ lạ.

Bước vào bếp, cậu thấy mẹ đang kiểm tra lại giỏ hàng, trên bàn chất đầy những túi vải nhỏ và danh sách ngắn gọn được viết bằng chữ mềm mại.

“Kain, con dậy rồi à?” Evelyn quay lại mỉm cười hiền.

“Hôm nay mẹ cần mua thêm chút đồ dùng trong nhà. Con đến thị trấn mua giúp mẹ được không?”

Kain gật đầu ngay lập tức.

“Dạ được ạ.”

Thị trấn Karsden cách làng không xa, nơi mà cậu rông chơi mỗi ngày trong quá khứ. Nếu tính cả đường đi lẫn dừng lại mua đồ, cũng không mất quá nhiều thời gian.

“Anh định đi thị trấn à!?” Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía cầu thang.

Lyssa chạy xuống, mái tóc đen rối nhẹ vì chưa chải kỹ, đôi mắt nâu sáng long lanh.

“Anh hai cho em đi với! Đi với màaa anh!”

Cô bé níu lấy tay áo Kain, lắc mạnh đến mức cậu suýt mất thăng bằng.

“Lyssa, con không được làm phiền anh như thế.” Evelyn nhẹ nhàng nhắc nhở, nhưng không giấu được nụ cười.

“Nhưng nếu hai đứa cùng đi thì cũng tốt. Chỉ nhớ rằng đừng chạy nhảy lung tung, nghe chưa?”

“Vâng!”

“Dạ…”

Hai anh em đồng thanh nhưng sắc thái lại hoàn toàn khác nhau, Lyssa thì đầy háo hức, còn Kain thì hơi bất lực.

Mình từng đối mặt với cả Ma vương... vậy mà lại không thể từ chối được ánh mắt của một cô bé. Đời thật đúng là khó lường.

Evelyn đưa giỏ đồ cho Kain:

“Đây là danh sách đồ cần mua.”

“Con biết rồi mẹ.”

Lyssa nhảy cẫng lên, chạy nhanh ra cửa như thể sợ Kain bỏ đi trước.

“Hơ? Anh Kain mau lên nào!”

Kain nhìn bóng lưng nhỏ xíu đầy năng lượng ấy và bật cười khẽ, rồi bước theo sau.

Không khí buổi sáng trong lành, gió mang theo mùi hương của rừng cây và đất ẩm, thỉnh thoảng có tiếng chim hót vọng lại từ những tán lá cao. Đường đất dẫn đến thị trấn bình yên hơn so với trong ký ức của Kain về nơi này.

Lyssa tung tăng bước trước, rồi quay lại nhìn anh trai, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng.

“Anh Kain, khi mua đồ xong mình có thể ghé qua tiệm bánh không? Em muốn mua bánh táo!”

Kain khoanh tay, cố tỏ ra nghiêm túc:

“Lyssa, mẹ chỉ bảo mình đi mua đồ thôi, không có bảo…”

“Bánh táo mà mẹ làm rất ngon nhưng… bánh táo của cửa tiệm cũng ngon lắm ạ.” Lyssa nói nhỏ lại, đôi mắt long lanh đầy mong đợi.

Kain thở dài.

Thua rồi, ai bảo kiếp trước ta nợ em nhiều quá làm chi…

“Được rồi, nhưng chỉ một cái thôi.”

“Vânggg!”

Lyssa reo vui đến mức mấy con chim gần đó cũng giật mình bay lên.

Kain khẽ cười. Siết nhẹ giỏ hàng trong tay rồi bước nhanh hơn để bắt kịp em gái.

Hai anh em bắt đầu hành trình đến thị trấn, một ngày tưởng như bình thường, nhưng lại là khởi đầu cho nhiều thay đổi lớn sắp đến.

Cả hai nhanh chóng hoàn thành danh sách đồ cần mua. Kain kiểm tra giỏ lần cuối.

Túi thảo dược, cuộn chỉ, ít gia vị, vài vật dụng nhỏ cho gian bếp… tất cả đều đã đủ.

Lyssa thì ôm khư khư một túi nhỏ đựng hạt khô mà cô bé xin được ở tiệm tạp hóa, đôi mắt sáng long lanh như vừa nhặt được kho báu.

Khi cả hai bước rời khỏi khu chợ, con đường đất dẫn về nhà đưa họ đi ngang một tòa nhà lớn hơn những ngôi nhà xung quanh, tường gỗ xám, mái lợp ngói đỏ đã phai màu, hai tấm biển sắt hình hai thanh kiếm bắt chéo được treo bên cửa.

Ngay trên bảng hiệu khắc dòng chữ: Bang Hội Mạo Hiểm Giả Karsden.

Không phải là một bang hội lớn như những nơi Kain từng làm việc sau khi tham gia gia tổ đội Anh hùng… nhưng đủ để những mạo hiểm giả hạng thấp, trung tụ họp, nhận nhiệm vụ diệt quái vật, hộ tống, thu thập dược liệu, hoặc xử lý các rắc rối quanh khu vực.

Kain khựng lại một nhịp.

Tiếng người nói chuyện, tiếng cười ầm ĩ, tiếng ly chạm nhau vang lên từ phía trong, tất cả vô cùng quen thuộc.

Không phải của kiếp này, mà là của kiếp trước… nơi những ngày cậu còn là tân binh đứng giữa một căn phòng đầy những kẻ mạnh hơn, cảm giác háo hức và lo lắng dù cho đã có sư phụ ở cạnh.

Cậu nhìn bảng hiệu thêm một lúc nữa.

“Để bảo vệ làng và giết đám Goblin…” Kain khẽ lẩm bẩm, giọng rất nhỏ như nói với chính mình.

“Chắc chắn sẽ cần trợ giúp từ nơi này.”

Ngay lúc đó…

“Anh Kainnn!”

Lyssa níu áo cậu kéo mạnh từ phía trước.

“Đi nào! Anh hứa dẫn em mua bánh táo rồi đó!”

Cô bé phồng má phụng phịu, trông như con sóc giận dỗi, hai tay chống hông, mắt liếc sang cửa bang hội như thể nơi đó là một con quái vật đang cướp mất anh trai của mình.

“Em đang chờ muốn xỉu đây nè!”

“Rồi rồi, anh đâu có quên. Đi thôi.” Kain bật cười nhẹ, xoa đầu em gái.

Lyssa lập tức tươi như hoa, nắm tay anh kéo đi như thể sợ anh mình đổi ý.

**********

Giữa sự náo nhiệt của thị trấn Karsden, nơi tiếng người qua kẻ lại rộn ràng hòa lẫn với tiếng rao hàng dội vang trên những con phố lát đá, cùng tiếng vó ngựa lọc cọc đều đặn…

Một phần khác của thị trấn lại chìm trong sự tĩnh lặng đến lạnh người.

Trong một căn nhà khang trang nằm giữa khu phố đông đúc, phía sau lớp cửa gỗ dày nặng nề, là một căn phòng hoàn toàn trái ngược với sự huyên náo bên ngoài.

Ánh sáng yếu ớt le lói từ ô cửa sổ nhỏ. Không khí u ám, đặc quánh, nặng đến mức dường như chỉ cần hít thở cũng thấy đau ngực.

Gared Halstrom, hội trưởng Bang Hội Mạo Hiểm Giả Thị Trấn Karsden, đang ngồi sát bên mép giường.

Người đàn ông từng một mình quét sạch ổ quái thủ lĩnh, từng đọ kiếm với tội phạm truy nã hạng A, người lãnh đạo hàng chục mạo hiểm giả trong hội…

Lúc này chỉ là một người cha với đôi vai trĩu nặng, ánh mắt mệt mỏi già đi cả chục năm.

Trên giường, một cô gái trẻ đang nằm bất động.

Arlin Halstrom. Con gái yêu quý của ông. Niềm tự hào, ánh sáng trong cuộc đời ông.

Nhưng ánh sáng ấy giờ chỉ còn lờ mờ, như sắp vụt tắt bất cứ lúc nào.

Trên làn da trắng của Arlin, những đường hoa văn đen uốn lượn như những bông hoa nở ra từ bóng tối, bò dọc cánh tay, lan lên cổ, thậm chí đã chạm đến khóe mắt.

U Minh Hoa Chú. Một căn bệnh chưa có thuốc chữa đầy đáng sợ, hiếm gặp nhưng mang đến tử vong tuyệt đối. Người mắc phải sẽ xuất hiện những dấu hoa văn đen như bông hoa ma quỷ trên da, sức lực suy kiệt dần, cuối cùng phải nằm liệt giường.

Cơn đau kéo dài ngày đêm, như có hàng ngàn chiếc gai từ bên trong xuyên ra. Sau bảy năm, người bệnh chắc chắn sẽ chết, chưa từng có ngoại lệ.

Nguồn gốc của căn bệnh này bắt đầu từ Ma Vương Dịch Hạch, kẻ từng gieo rắc tuyệt vọng khắp lục địa trước khi bị đánh bại cách đây gần năm thế kỷ trước.

Trước khi chết, hắn đã dùng sức mạnh cuối cùng để gieo rắt căn bệnh này như những vết sẹo không bao giờ biến mất trên thế giới.

Sáu năm nay, mỗi ngày đối với Arlin đều là một cuộc tra tấn kéo dài. Và mỗi ngày đối với Gared… là một nhát dao đâm vào tim.

Ông nắm lấy bàn tay con gái. Bàn tay ấy nhẹ đến mức ông nghĩ chỉ cần nắm mạnh hơn một chút… nó sẽ vỡ vụn.

“Arlin… con… con có nghe cha không?” Giọng ông khẽ run.

Đôi mắt cô gái khẽ mở. Ánh nhìn mờ đục, phủ một lớp sương mỏng của đau đớn và kiệt quệ. Khóe mắt lung linh bởi giọt lệ trong trẻo.

“Cha…” cô thì thào, yếu đến mức giọng như sắp biến mất.

Rồi cô mỉm cười. Một nụ cười đẹp nhưng đau đớn đến xé lòng người đối diện.

“Cha… hãy để con… đi thôi.”

Lời nói ấy như mũi dao đâm thẳng vào tim Gared.

“Arlin! Con đang nói linh tinh gì vậy!” Ông siết tay cô, tuyệt vọng lắc đầu.

“Cha không cho phép con. Cha không thể…”

“Con không muốn… nhìn cha đau đớn mỗi ngày vì con nữa…” Arlin nhắm mắt, hơi thở run run.

“Nếu con chết… ít nhất cha sẽ không còn phải chịu đựng như thế này…”

“Đừng nói nữa!” Gared bật lên, nhưng giọng lại nghẹn, không còn chút uy nghi nào của một hội trưởng.

“Con là tất cả của cha, là lý do để cha sống tiếp! Không ai… không ai có quyền cướp con khỏi cha!”

Arlin chỉ im lặng. Bởi cô biết rõ, lời nguyền này… chưa từng có thuốc chữa. Chưa từng có phép mào nào xảy ra. Arlin chỉ còn… một năm.

Gared cúi đầu, đôi vai run lên như một ngọn núi sắp sụp đổ.

“Nếu… nếu trên đời này còn bất kỳ người nào có thể cứu con,” ông nói, từng chữ như bị kéo ra từ tận đáy linh hồn.

“Ta sẵn sàng dâng cả tài sản, quyền lực, thậm chí tính mạng mình chỉ để đổi lấy mạng sống của con gái ta.”

Ánh nến lay động. Không khí trong căn phòng trở nên lạnh lẽo, như thể bóng tối của lời nguyền đang lắng nghe từng lời tuyệt vọng ấy.

Ở một nơi khác trong thị trấn.

Người sẽ thay đổi vận mệnh của gia đình Halstrom… giờ đang bị em gái nắm tay kéo về phía tiệm bánh táo.

**********

Vài tháng trôi qua, và vào một đêm khi ánh trăng mỏng như lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời, Kain ngồi trước chiếc bàn gỗ cũ trong căn phòng nhỏ của mình.

Cậu chống cằm suy nghĩ, quyết định ghi chép lại những dữ kiện quan trọng, ánh đèn dầu lay nhẹ hắt bóng dáng cô độc của cậu lên bức tường phía sau.

Kain nhìn vào quyển sổ trắng trước mặt lặng lẽ chìm vào một quá khứ mà chỉ mình cậu nhớ.

Cậu đã đọc gần như thuộc lòng tất cả ghi chép của những mạo hiểm giả năm đó về cuộc tập kích và ghi nhớ lời kể của những dân làng may mắn không chết dưới tay lũ quái vật.

Mỗi dòng chữ, mỗi lời kể khi ấy như từng nhát dao khắc vào tâm trí cậu, buộc Kain phải đối mặt với cái đêm tàn sát kinh hoàng đã chôn vùi cả gia đình mình.

“Không lâu sau khi lễ hội thu hoạch bắt đầu…”

Kain lẩm bẩm trong bóng đêm, ánh mắt sắc lạnh cẩn thận ghi chép từng chữ một.

“Đám Goblin sẽ chia thành nhiều nhóm và tấn công làng từ mọi hướng.”

“Vì xung quanh ngôi làng là những cánh rừng vô cùng rộng lớn nên rất khó phát hiện hành tung của chúng.” Khóe môi Kain nhếch lên nụ cười đầy khinh miệt.

“Con King Goblin chắc đã lên kế hoạch từ trước cả năm.” 

Cậu đưa tay xoa xoa thái dương, khẽ thở dài, nhưng dòng suy nghĩ vẫn tiếp tục chảy không ngừng.

“Có người đã nhìn thấy nó xuất hiện từ sâu trong rừng sau khi làng bị tấn công được một lúc.” Giọng Kain thấp và đều, như đọc lại một trang lịch sử đẫm máu.

“Và đó cũng là lúc thông tin việc làng bị tấn công mới được truyền đến thị trấn… rồi phải mất thêm mười lăm phút nữa người từ thị trấn mới kịp tới tiếp ứng.”

Mười lăm phút.

Ngón tay Kain siết chặt đến mức cây bút kêu răng rắc. Với người ngoài, đó chỉ là một khoảng thời gian ngắn… nhưng với ngôi làng khi ấy, từng giây đều là tiếng hét không ai kịp cứu.

“Sau khi mọi người tiêu diệt hết đám Goblin…” Kain tiếp tục.

“Tính cả hai con Champion và số Goblin mà cha đã giết… tổng cộng có hơn ba trăm sáu mươi xác quái vật.”

Đầu bút của Kain khựng lại trên trang giấy. Con số ấy vẫn lớn đến mức khiến lồng ngực cậu nặng trĩu dù đã biết trước từ lâu.

“Đêm đó King Goblin đã chạy thoát cùng vài con nữa.” Cậu khẽ thở ra.

“Nghĩa là tổng cộng phải khoảng… ba trăm bảy mươi tên.”

Cậu dựa lưng vào ghế, bàn tay đan chặt lại, mắt nhìn lơ đãng vào ô cửa sổ nơi ánh trăng chiếu vào thành một vệt dài.

Ba trăm bảy mươi con. Trong khi hiện tại cả làng chỉ có chưa tới hai mươi người biết cầm vũ khí, không tính vài người lính gác thì phần lớn là nông dân cầm cuốc xẻng thay vì kiếm.

Lúc đó chỉ có cha là người duy nhất thật sự biết chiến đấu. Ông rất mạnh, hoàn toàn có thể sống sót nếu không phải bảo vệ mẹ và em gái.

Kain nhíu mày, cơ thể căng thẳng như một sợi dây cung kéo hết mức.

Nhưng rồi trong khoảnh khắc ấy… hình ảnh buổi chiều nay lướt qua tâm trí cậu, hình ảnh Vance đang đứng từ xa nhìn cậu luyện tập.

Ánh mắt ông tràn ngập sự tự hào xen lẫn lo lắng. Ông không hỏi gì, dù rõ ràng nhận ra con trai mình đã thay đổi từ tận gốc rễ kể từ lễ sinh nhật thứ mười lăm.

Ông biết, và Kain cũng biết rằng ông biết… nhưng Vance vẫn im lặng, vẫn mỉm cười như thể đang tin tưởng rằng con trai ông sẽ tự mở lòng khi đến thời điểm thích hợp.

Nghĩ đến đó, trái tim đang nặng trĩu của Kain bỗng ấm lại đôi chút.

“Cha…” Cậu khẽ thì thầm.

Kain hít một hơi dài cố dẹp đi hỗn độn trong đầu. Cậu bắt đầu ghi lại từng phần trong kế hoạch mà suốt nhiều tháng qua cậu đã cân nhắc không biết bao nhiêu lần.

Phần thực sự khó không phải là việc giết Goblin mà lại nằm ở chỗ…

“Phải để lễ hội diễn ra như bình thường.” Kain thở dài.

Nếu sơ tán dân làng thì đám Goblin sẽ nhận ra và rút lui vào sâu trong rừng thay vì tấn công như kiếp trước, và mối đe dọa này sẽ không được loại bỏ tận gốc.

Mình sẽ thu hút và tiêu diệt bớt số lượng Goblin ở các hướng mà mình có thể can thiệp trước khi chúng kịp vào làng.

Chỉ cần giảm bớt áp lực lên làng là được.

Đó là phần cậu chắc chắn nhất.

“Ta sẽ cần sự hỗ trợ từ bang hội và sự trợ giúp của cha để bảo vệ làng.”

Cậu nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng như bị che khuất bởi tầng mây mỏng.

“Không có họ… ngôi làng này toang là cái chắc.”

Kain khẽ cười, xoay cây bút trong tay.

“Nhưng bảo bang hội nghe theo lời cảnh báo của một thằng nhóc mười lăm tuổi? Không đời nào, chắc chắn họ sẽ nghĩ ta bị điên.”

Dù vậy, Kain đã có cách khiến bang hội tin tưởng. Cái tên Gared lập tức hiện lên trong tâm trí, hội trưởng bang hội và là một người cha tuyệt vọng.

Vài tháng sau khi làng bị tấn công thì con gái của Gared cũng đã qua đời vì căn bệnh U Minh Hoa Chú. 

“Chỉ cần cho người bệnh ăn quả của Cây Thế Giới, thứ có thể chữa lành gần như mọi bệnh tật và vết thương thì có thể chữa được căn bệnh đó…” 

“Nhưng nó là một vật phẩm vô giá của tộc Elf, thứ mà Gared sẽ chẳng bao giờ có được.” Giọng nói của Kain mang theo sự đồng cảm.

Không có thuốc chữa ư? Ít nhất là ở hiện tại.

Kain khẽ mỉm cười, nhưng đôi mắt lại trở nên sắc lạnh.

Vài năm nữa, phương thuốc điều trị căn bệnh đó sẽ được điều chế. Bởi Kazar, một trong các tộc trưởng của tộc chiến binh Lizardmen mạnh mẽ ở Thảo Nguyên Gió. Và tương lai không xa sẽ trở thành một thành viên của Tổ đội Anh hùng vương quốc Cryos.

Một người quen trong kiếp trước của Kain.

Cũng lâu rồi kể từ lần cuối tôi gặp ông đấy, Kazar.

Cậu đưa tay chạm trán mình, cố gợi lại từng dòng kiến thức trong ký ức.

“Trùng hợp thay ta lại nhớ cách điều chế phương thuốc đó.”

Nếu Kain có thể điều chế thuốc trước thời điểm nó chính thức ra đời. Cậu có thể cứu con gái của Gared và đổi lại…

“Chỉ cần ông hỗ trợ ta bảo vệ ngôi làng và tiêu diệt đám Goblin…” Kain siết nắm tay, ánh mắt sáng lên trong đêm tối.

“Vậy là đủ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!