Tập 01: Ngôi làng xưa, khởi đầu mới
Chương 10: Cuộc tập kích của đàn Goblin (4)
0 Bình luận - Độ dài: 3,152 từ - Cập nhật:
Con King Goblin gầm gừ trong hỗn loạn. Tiếng thở của nó đứt quãng như tiếng một con thú bị moi ruột mà vẫn gắng chạy trong tuyệt vọng.
Nó lao đi như kẻ mất trí, giẫm nát từng bụi cây, để lại sau lưng một vệt máu đỏ đậm kéo dài giữa rừng đêm.
Bộ giáp thô ráp vốn che kín cơ thể to lớn giờ đã vỡ nát. Từng mảnh kim loại rơi xuống đất, va nhau leng keng như chuông gọi hồn.
Ta phải sống… phải chạy… chạy khỏi thằng nhóc đó!
Tiếng gào của bản năng sinh tồn lặp đi lặp lại trong đầu nó dội lên như tiếng trống tang suốt nhiều giờ.
Nó ôm lấy vết thương sâu hoắm ở bụng vết chém sâu đến mức có thể thấy rõ nội tạng đỏ sẫm đang nhấp nhô theo từng nhịp thở. Máu nóng phun ra qua kẽ ngón tay, làm ướt đẫm lòng bàn tay đầy móng vuốt.
Cảm giác đau buốt khiến cả thế giới trong mắt nó nhòe dần. Cuối cùng, đôi chân khổng lồ khụy xuống dưới một thân cây lớn, không thể chạy thêm một bước nào nữa.
King Goblin dựa lưng vào thân cây. Nó thở dốc đôi mắt vàng đục dán vào vết thương, nơi từng nhịp mạch máu đập phập phồng yếu ớt.
Nhờ bản năng quái vật nên nó đã thoát chết trong gang tấc khi đối diện nhát kiếm của Kain. Một sự thật đơn giản mà tàn nhẫn len vào suy nghĩ của nó: Nó sẽ chết nếu phải đối mặt thằng nhóc đó thêm lần nữa.
Không… không thể… chỉ là thằng nhãi mười lăm, mười sáu tuổi… sao lại mạnh đến thế được…?
Cơ thể nó run lên vì sợ. Một thứ mà nó chưa từng biết đến, ngay cả khi đối mặt với kỵ sĩ hay mạo hiểm giả cấp cao.
Thịch… thịch… thịch…
Tiếng bước chân chậm nhưng rõ ràng vang lên giữa khu rừng im lìm.
King Goblin mở to mắt.
Toàn thân nó đông cứng.
“Mày không chạy nữa à…?”
Giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp, mọc lên từ ngay sau lưng nó như bóng tử thần.
Kain bước ra từ giữa tán cây. Cơ thể cậu đẫm mồ hôi lẫn máu một nửa là của King Goblin, một nửa là của chính cậu.
Hơi thở cậu nặng nề, vai phập phồng từng nhịp, nhưng ánh mắt thì sắc như lưỡi kiếm mỏng vừa được mài trên đá lạnh.
Sự mệt mỏi phủ lên gương mặt cậu, khiến đôi mắt hơi trũng xuống. Cậu không còn sức để tỏ ra dữ dội. Thứ còn lại chỉ là sự quyết tâm và nỗi thù hận đã mài mòn tâm trí suốt nhiều giờ truy đuổi.
Thế nhưng, khóe môi Kain vẫn cong lên một nụ cười nhạt một nụ cười lạnh như kim loại, báo hiệu kết cục đã định sẵn.
Trong mắt con quái vật, đó là nụ cười của tử thần.
Tại sao… tại sao tên này vẫn đuổi theo tao!? Tại sao!?
Sự tuyệt vọng trong đầu nó còn làm lồng ngực đau hơn cả vết thương.
Kain tiến lại, từng bước chân của cậu như đang gõ lên nắp quan tài của King Goblin.
“Ta tập chạy mỗi ngày… chỉ để truy đuổi được mày... đến cuối cùng.”
Giọng cậu khàn, đứt quãng vì mất sức.
“Lần này… mày sẽ không thoát.”
King Goblin gầm lên. Không còn lý trí, không còn chiến thuật chỉ còn lại bản năng sống sót. Nó quờ lấy thanh kiếm của mình, nắm chặt đến mức móng bật máu. Nó đứng lên, run rẩy, nhưng đôi mắt rực cháy như thú hoang bị dồn tới tuyệt lộ.
"GRUAAAAA!"
Nó hét lên trong tiếng khàn khốc rồi lao tới bằng chút sức lực cuối cùng.
Kain hạ thấp trọng tâm, dồn hơi thở nặng nề vào một nhịp ổn định duy nhất.
“Kết thúc thôi…”
Sự mệt mỏi chảy dài trên lưng cậu, nhưng ánh mắt lại càng tối hơn.
“Đến lúc mày trả giá cho kiếp trước, cho ngôi làng, cho những người chết… và cho tương lai mà mày định cướp đi lần nữa.”
Khi con King Goblin lao đến, Kain nhắm mắt một nhịp như để chôn hết nỗi hận và nỗi đau trong tim.
Rồi mở ra. Ánh mắt ấy bùng cháy, sắc lạnh như lưỡi dao trong đêm.
[Diệt Tà Kiếm Kỹ - Diệt Minh Trảm]
Kiếm kỹ này chính là lời tuyên án...
Kain xoay người, đôi chân đóng chặt đất rừng. Chuyển động của cậu mềm như nước, nhưng đường kiếm lại bén như ánh ban mai xuyên qua màn đêm.
Xoẹt!
Một đường sáng mảnh như sợi chỉ chém qua bóng tối.
Đầu King Goblin rơi xuống trước cả khi nó nhận ra mình đã chết. Cơ thể to lớn đổ sập xuống đất.
Ngay sau đó...
Rắc!
Thanh kiếm của Kain gãy làm hai. Mảnh thép rơi xuống đất, vang lên tiếng lanh lảnh như kết thúc của một bản nhạc dài.
Cơ thể cậu cũng vượt quá giới hạn.
Kain khụy xuống. Toàn thân run rẩy, hơi thở nặng như lửa đốt bên trong lồng ngực. Máu nhỏ giọt từ cánh tay, từng nhịp mạch đập đau buốt dọc thắt lưng và đầu gối.
Nhưng đôi môi cậu lại nhếch lên một nụ cười nhẹ như gió sớm.
“Cuối cùng… cũng kết thúc rồi.”
Nỗi hận trăm năm, nỗi đau, mối thù của hai kiếp… giờ đã trả.
Ánh bình minh le lói sau tán cây phía đông. Màu vàng nhạt nhẹ nhàng rơi xuống đôi vai thương tích của Kain.
**********
Sáng hôm sau.
Văn phòng hội trưởng của Gared chìm trong ánh sáng mờ nhạt của bình minh. Ánh sáng vàng nhạt len qua khung cửa.
Gared ngồi dựa vào chiếc ghế lớn phía sau bàn làm việc. Trận chiến tối qua vẫn còn đọng lại trong tâm trí, nhưng trái ngược với mệt mỏi ấy, tinh thần ông lúc này đã nhẹ nhõm hơn.
Ít nhất ngôi làng giờ đã an toàn mọi chuyện đã trở lại như cũ.
Trên bàn trước mặt là những ghi chép sơ bộ từ cuộc tập kích hôm qua. Mỗi dòng chữ đều trùng khớp đáng ngạc nhiên với nội dung bức thư bí ẩn gửi đến ông tháng trước, từng chi tiết nhỏ đến mức khiến ông rùng mình.
Cốc, cốc!
Tiếng gõ cửa phá tan bầu không khí im lặng.
Thom bước vào, nét mặt của anh vừa nghiêm trọng vừa khó hiểu, như thể chính anh cũng chưa tiêu hóa nổi điều mình sắp báo cáo.
“Thưa ngài,” Thom cúi đầu, giọng nghiêm túc.
“Người mà chúng ta chờ đợi… đã đến. Anh ta nói đến để hoàn thành lời hứa với ngài.”
Gared khẽ mở mắt, luồng khí sắc bén như lưỡi gươm thoáng qua trong đáy mắt ông.
“…Mời vào.”
Thom đẩy cửa.
Một thiếu niên bước vào trẻ đến mức Gared tưởng mình nhìn nhầm.
Cậu chỉ khoảng mười lăm hoặc mười sáu tuổi, dáng người cao nhưng còn nét mảnh khảnh chưa kịp cứng cáp. Mái tóc dính mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt, quầng mắt thâm sâu như chưa chợp mắt cả đêm.
Áo giáp da trên người cậu dính đầy vệt máu đã khô, từng bước chân đều nặng nề như kéo theo cả trận chiến phía sau.
Gared sững lại.
Người gửi thư…? Là một đứa trẻ?
Nghi ngờ xộc lên trong lòng ông như một cơn sóng lạnh. Nhưng Thom đã đặt ghế xuống, ra hiệu cho cậu ngồi.
Kain không ngồi ngay. Thay vào đó, cậu tiến thẳng đến bàn làm việc, đặt chiếc túi vải thô rách cạnh bên lên bàn. Thứ bên trong nặng đến mức mặt bàn rung nhẹ.
Thịch.
Âm thanh ấy khiến cả căn phòng như ngừng thở.
Kain nhìn thẳng vào mắt Gared. Không phải ánh mắt của một đứa trẻ, mà là ánh mắt của một chiến binh dày dặn. Sắc lạnh, tỉnh táo, và vô cùng mệt mỏi.
“Xin lỗi vì đến trễ, thưa Hội trưởng,” cậu nói, giọng khàn.
“Tôi… mất khá nhiều thời gian để xử lý tên này.”
Kain mở túi.
Một vật lăn ra, xoay một vòng rồi nằm im giữa chồng ghi chép trên bàn.
Cái đầu của King Goblin.
Máu đã khô lại thành lớp đen sẫm quanh cổ. Đôi mắt vàng đục mở to, đông cứng trong nỗi kinh hoàng cuối cùng. Chiếc vương miện thô kệch vẫn đội trên đầu nó, phủ đầy bụi đất và máu, như một minh chứng cho sự hỗn loạn mà nó từng gieo rắc.
Gared và Thom đều chết lặng.
Không phải vì chiếc đầu, họ từng thấy những thứ kinh khủng hơn thế trong đời mạo hiểm giả.
Mà là vì người mang nó đến… là một thiếu niên đang cố gắng đứng vững bằng đôi chân nặng trĩu, hơi thở dốc, mỗi lần hít vào như mang theo cơn đau xé ngực.
Đứa trẻ này… thực sự đã hạ được con quái cấp cao như King Goblin?
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng họ.
Gared nuốt xuống một hơi khó khăn. Thom đứng cạnh ông, hai tay siết chặt đến trắng bệch.
Có hàng chục câu hỏi bùng lên trong đầu Gared. Những câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí ông như những mũi kim, thôi thúc, cảnh báo, và cả nghi ngờ.
Nhưng rồi… ánh mắt ông dừng lại trên gương mặt phờ phạc của Kain.
Thiếu niên ấy đứng không vững, bàn tay đặt lên mặt bàn để giữ thăng bằng. Mồ hôi rịn trên thái dương. Áo giáp rách nát, thấm máu. Mỗi hơi thở đều run nhẹ.
Một đứa trẻ vừa giết một con quái vật cấp độ hiệp sĩ tinh anh… lại đứng trước mặt ông, không nhận phần thưởng, không đòi lợi ích, chỉ lặng lẽ mang 'bằng chứng’ đến như thực hiện đúng lời hứa.
Ánh sáng bình minh xuyên qua cửa sổ, chiếu lên đôi vai đẫm máu của Kain… nhỏ bé đến mức khiến Gared cảm thấy nghẹn lại.
Trước mắt ông không còn là ‘nghi phạm’, không còn là ‘người gửi thư bí ẩn’ mà chỉ còn một thiếu niên đang cố đứng sau trận chiến tàn khốc.
Và Gared, dù là hội trưởng, một chiến binh kỳ cựu, một nhà lãnh đạo… nhưng lúc này, ông chỉ còn là một người cha tuyệt vọng.
Ông hít vào thật sâu. Tiếng hít thở ấy chứa đầy nỗi lo chất chồng, sợ hãi và hy vọng mỏng manh đến mức gần như tan vỡ.
“Thiếu niên,” Gared cất tiếng, giọng ông khàn và trầm hơn bình thường.
“Tất cả những điều cậu đã làm… ta rất muốn hỏi.”
Ông dừng lại, mắt khẽ chao động.
“Như là làm thế nào cậu giết được nó. Cậu biết thông tin về cuộc tấn công từ đâu…”
Kain không nói gì, chỉ nhìn lại bằng ánh mắt bình tĩnh nhưng mệt mỏi.
Gared nắm chặt tay thành nắm đấm.
“… nhưng trước đó.” Giọng ông run nhẹ.
“Ta có một câu… mà ta phải hỏi đầu tiên.”
Không phải với tư cách hội trưởng. Không phải với tư cách một người bảo vệ thị trấn. Mà là của một người cha đang níu lấy chút hy vọng cuối cùng còn sót lại.
Đôi mắt già dặn của Gared nhìn sâu vào người thiếu niên trước mặt, như cố tìm ra một lời hứa, một phép màu ông đã mong mỏi suốt hơn sáu năm qua.
“Về bệnh tình của con gái ta...”
Câu nói rơi xuống căn phòng như một mũi dao nghẹn ngào.
Không ai lên tiếng. Ngay cả Thom cũng nín thở.
Gared tiếp tục, giọng nghẹn lại dù ông cố giữ bình tĩnh:
“Trong thư… cậu nói mình có thể chữa cho nó.”
Ông cúi đầu, bàn tay run lên không kiểm soát được.
“Làm ơn… hãy nói cho ta biết. Lời đó… có thật không?”
Kain khẽ gạt chiếc đầu King Goblin sang một bên. Sau đó, cậu đặt lên mặt bàn một cuộn giấy được buộc gọn bằng dây thừng thô.
“Đây là danh sách dược liệu.” Kain nói, giọng trầm và ngắn gọn.
“Chuẩn bị càng sớm càng tốt. Tôi sẽ bắt đầu điều trị ngay.”
Gared không hỏi thêm nửa lời. Ông vội bật dậy, lao đi thu gom từng loại dược liệu theo đúng yêu cầu. Gương mặt ông căng thẳng đến mức từng nếp nhăn như hằn sâu hơn.
Khi tất cả đã sẵn sàng, Kain bước vào căn phòng phụ của Bang hội, một khu vực chuyên sơ cứu, nhỏ hẹp nhưng sạch sẽ. Ánh sáng từ những tinh thạch treo trên tường hắt lên đôi mắt đen của cậu, khiến dáng cậu càng thêm sắc lạnh.
Cậu bắt tay vào bào chế thuốc.
Các động tác của Kain không hề có sự do dự. Từng nhánh thảo dược được cắt hoàn hảo, từng giọt dịch được chiết ra với sự chuẩn xác đáng ngạc nhiên.
Đôi tay vương vết máu khô của trận chiến vẫn di chuyển mượt mà, không một khoảnh khắc thừa.
Gared đứng bên cạnh, nhìn mà bất giác nín thở. Cách Kain làm… không giống một đứa trẻ. Mà giống một bậc thầy.
Arlin cô con gái của Gared đang nằm bất động trên giường. Hơi thở chỉ còn như làn khói mỏng. Những hoa văn đen thẫm đã lan gần hết cơ thể, như những chiếc rễ độc bám sâu vào da thịt, đe dọa mạng sống của cô bất cứ lúc nào.
Nhìn cảnh đó, ánh mắt Kain chợt tối lại.
Cô ấy thật sự không còn nhiều thời gian… nhưng lần này cô mai mắn đó.
Khi hỗn hợp thuốc hoàn tất, Kain đỡ đầu Arlin dậy, đưa chất lỏng sánh đậm màu vào miệng cô.
Chỉ vài phút sau một chuyển biến rõ rệt.
Các hoa văn đen bắt đầu nhạt dần, như bị ai đó xóa bỏ từng chút. Cơ mặt Arlin không còn co giật đau đớn, hơi thở dần sâu và ổn định hơn. Sắc xanh xao cũng mờ đi, thay bằng chút hồng nhạt trở lại.
Gared khụy xuống bên cạnh giường, bàn tay run rẩy che mặt. Từng giọt nước mắt lớn rơi xuống sàn đá, nặng nề như đá tảng trút khỏi ngực ông.
Một lúc sau, khi Arlin đã chìm vào giấc ngủ an toàn, Kain mới đứng thẳng dậy.
“Cô ấy sẽ hồi phục hoàn toàn sau nửa tháng điều trị và nghỉ ngơi.” Cậu nói, giọng bình tĩnh.
“Hiện tại, cô ấy không còn nguy hiểm gì nữa.”
Gared mở miệng, nhưng giọng ông nghẹn lại trong cổ. Cuối cùng, ông cúi đầu thật sâu một cái cúi đầu mà hiếm ai từng thấy ở người như ông.
“Ta… Gared Halstrom… nợ cậu một mạng.” Giọng ông run lên.
“Từ Bang hội, đến cả cá nhân ta bất cứ điều gì cậu cần, chỉ cần nói một lời.”
Kain không tỏ vẻ vui vẻ hay kiêu ngạo. Chỉ bình thản gật đầu.
“Điều tôi mong muốn cũng không có gì nhiều... Thật ra phương thuốc này không phải do tôi tạo ra.”
Gared ngẩng lên, sửng sốt.
“Không phải cậu? Vậy là ai?”
Kain nhìn ông, đôi mắt đen ánh lên sự tôn trọng hiếm hoi.
“Người sáng tạo phương thuốc là Độc Long Đao Kazar, một tộc trưởng Lizardmen của Thảo Nguyên Gió. Chắc ông đã nghe đến cái tên này rồi. Đây là một trong những khám phá lớn nhất đời ông ấy.”
Gared hơi giật mình, sau đó gật đầu thật chậm.
Đúng, cái tên đó ông biết. Kazar vị chiến binh điên cuồng như bão tố nhưng cũng là dược sĩ thiên tài của vùng Tây Bắc. Một kẻ kỳ lạ đến mức ai cũng khó quên.
“Ta hiểu rồi.” Gared đáp.
“Ta sẽ công bố phương thuốc này dưới danh nghĩa của ngài Kazar. Như cậu mong muốn.”
Kain khẽ mỉm cười, ánh mắt hướng về cô gái đang ngủ yên.
Dù thế nào thì Kazar cũng đã gần hoàn thiện phương thuốc vào thời điểm này… Nếu công bố sớm hơn vài năm, có lẽ sẽ cứu thêm được nhiều người. Đó vốn là ước nguyện của ông ấy.
Gared vẫn còn quỳ bên giường con gái, nhưng ánh mắt ông liên tục liếc về phía Kain. Sự biết ơn vẫn còn đó, nhưng xen lẫn trong đó là sự tò mò, nghi hoặc… và cả chút dè chừng khi phải đối diện với một kẻ bí ẩn như cậu.
Cuối cùng, ông lên tiếng:
“Vậy… cậu có quan hệ gì với Kazar vậy?”
Giọng ông trầm xuống, vừa kính trọng vừa muốn chắc chắn rằng Bang hội mình không vô tình đụng vào một thế lực lớn.
Kain không trả lời ngay ánh mắt cậu lấp lánh một thoáng suy tính.
“Tôi là đệ tử của ông ấy.” Kain đáp chậm rãi.
“Nhưng mong ông và Thom giữ kín chuyện này. Tôi không muốn nhiều người biết.”
Gared mở to mắt.
Đệ tử của Kazar?
Nhưng điều làm ông để tâm hơn là phần tiếp theo của câu nói.
“Còn về những chuyện khác,” Kain nói, giọng trở nên lạnh nhạt như cắt đứt mọi đường lùi.
“Cũng như những câu hỏi mà ông muốn hỏi… xin lỗi, hiện tôi không tiện trả lời.”
Khoảnh khắc đó, Gared cảm giác như bị chặn ngay trước một vách đá lớn. Một câu từ chối nhẹ nhàng nhưng tuyệt đối. Ông nhận ra ranh giới không thể vượt qua của người thiếu niên này.
Cũng chính vì sự dứt khoát ấy mà Gared hiểu: Kain không phải người tầm thường và không nên gặng hỏi thêm.
Gared hít một hơi sâu, cúi đầu lần nữa.
“Được. Ta hứa.” Giọng ông trầm lại, nghiêm túc đến mức như đọc lời thề.
Kain gật nhẹ, tránh bộc lộ quá nhiều cảm xúc.
Cảm ơn nhé, Kazar. Cho tôi mượn danh tiếng của ông một lần này vậy…
Cậu thầm nói trong đầu, sắc mặt không ai có thể đoán ra suy nghĩ thật sự.
Đó là thân phận giả mà Kain dựng lên để hợp lý hóa tất cả: từ kiến thức y dược, kỹ năng chiến đấu, đến cả việc cậu kiếm thông tin từ đâu...
Và ở hiện tại, đó là câu trả lời duy nhất có thể khiến Gared yên tâm mà không đào sâu thêm.
Trong căn phòng tỏa hương thảo dược mờ nhạt, ánh sáng tinh thạch khẽ lung lay theo gió lọt qua khe cửa.
Arlin ngủ yên, hơi thở đều đặn. Gared đứng lặng, không dám phá vỡ sự yên bình.
0 Bình luận