Tập 01: Ngôi làng xưa, khởi đầu mới
Chương 08: Cuộc tập kích của đàn Goblin (2)
0 Bình luận - Độ dài: 3,068 từ - Cập nhật:
Chưa đầy nửa giờ trước khi cuộc chạm trán của nhóm Gared tại quảng trường bắt đầu, khi nơi ấy vẫn còn chìm trong ánh đèn lễ hội rực rỡ.
Trong màn đêm tĩnh mịch của khu rừng bao quanh làng, Kain đứng tựa lưng vào một thân cây phủ rêu, nơi cậu xác định rất có thể sẽ là đường hành quân của đám Goblin.
Cậu khẽ nhắm mắt, để mặc ký ức về lễ hội hiện lên trong đầu.
Tiếng nhạc dân gian, tiếng cười nói, mùi thức ăn lan trong gió… Một khung cảnh yên bình đến mức chẳng ai tin rằng chỉ một lúc nữa thôi, nơi ấy sẽ hóa thành chiến trường.
Mà nếu không phải là lời của hội trưởng hay người của bang hội… thì có nói họ cũng chẳng tin.
“Lần này, có lẽ tất cả sẽ an toàn.”
Kain tự nhủ. Hơi thở ổn định, từng cơ bắp căng nhẹ nhưng sẵn sàng lao vào hành động bất cứ lúc nào.
Ánh trăng phản chiếu lên bộ giáp da ôm sát cơ thể cậu và lưỡi kiếm trên tay đã được mài đến độ chỉ cần gió lướt qua cũng sắc lịm.
“Mẹ và Lyssa giờ đã được cha sắp xếp an toàn trong thị trấn.” Kain thì thầm, như để trấn an bản thân mình.
Rồi bóng đêm trước mặt chuyển động.
Từ những tầng lá đen kịt, chúng bắt đầu xuất hiện.
Một con. Hai con. Rồi cả một nhóm hơn mười tên Goblin lục tục tràn ra khỏi bụi rậm, di chuyển như một đàn thú đói đang lần theo mùi thịt. Da chúng xanh sậm hoặc vàng bệnh, bóng nhờn và bẩn thỉu. Mùi hôi thối ẩm mốc bốc ra từ cơ thể khiến cả không khí quanh chúng trở nên nặng nề.
Kain hơi nheo mắt.
Nhóm này số lượng không nhiều. Tốt.
Goblin cầm theo dao ngắn, chùy sắt, vài con có cung tên. Chúng the thé trao đổi với nhau, thứ tiếng nửa như gào rú, nửa như tiếng động vật xé thịt nhau âm thanh khiến bất kỳ ai lần đầu nghe cũng dựng tóc gáy.
Nhưng Kain chỉ im lặng theo dõi.
Kain không tỏ ra kích động hay vội di chuyển ngay. Cậu bình tĩnh đợi như một thợ săn lão luyện.
Nếu đánh trực diện quá nhiều, kiếm sẽ nhanh sứt mẻ… đánh từ ngoài rìa trước.
Một con đi cuối đàn đột ngột dừng chân, ngoái đầu sang hướng khác. Nó chỉ tách khỏi nhóm vài bước… nhưng với Kain, chừng đó là quá đủ.
Kain lao ra như một mũi tên. Không mang theo tiếng gió, không một bước chân thừa.
Bóng cậu chớp qua khoảng tối trước khi lưỡi kiếm lóe lên ánh sáng bạc, rồi lập tức chìm vào im lặng như thể ánh trăng chưa từng chạm vào nó.
Xoẹt!
Lưỡi thép xuyên qua cổ họng Goblin. Một dòng máu nóng phun lên tay Kain nhưng cậu không hề chớp mắt. Con Goblin chỉ phát ra tiếng rkk nghẹn lại rồi đổ xuống. Kain đỡ lấy xác nó, đặt xuống đất nhẹ đến mức lá khô dưới đất cũng không kêu lên.
“Một con…”
Hai con Goblin phía trước hơi quay đầu. Chúng khịt khịt mũi, ánh mắt vàng đục căng ra vì cảnh giác. Một vài tiếng gào the thé bắt đầu lan ra.
Nhưng Kain đã biến mất sau bóng cây.
Một nhịp. Hai nhịp. Cậu lao ra từ bên sườn.
Lưỡi kiếm phẩy nhẹ vào không khí tạo ra một đường cong sắc lạnh rồi cắt ngang bắp chân một con Goblin. Nó khuỵu xuống, gào lên the thé đầy đau đớn.
Không để nó kịp làm âm thanh lan xa, Kain đẩy thân mình tới trước, xoay cổ tay.
Pụt!
“Hai con…”
Mũi kiếm xuyên thẳng tim. Tiếng rú dừng lại ngay lập tức.
Con còn lại hoảng hốt quay lại, chưa kịp phản ứng đã bị một cú đá mạnh nện vào mặt. Thân hình nhỏ bé bay ngược ra sau như bao bố, ngã lăn xuống đất.
Kain bước đến, lưỡi kiếm ghì nhẹ vào người nó.
“Con thứ ba…”
Một đường đâm gọn gàng kết thúc sinh mạng nó.
Cả đàn Goblin phía trước hoàn toàn rối loạn. Chúng lia mắt trong bóng đêm, đập chân thình thịch vào đất, gào rú điên dại để tìm ra thứ đang giết từng con của chúng.
Nhưng điều duy nhất chúng tìm thấy… là nỗi sợ.
Kain không lao vào giữa bầy. Cậu chỉ di chuyển vòng ngoài, nhẹ nhàng, im lặng như một bóng ma. Mỗi khi có một con tách khỏi đàn vì hoảng loạn, cậu liền xuất hiện sau lưng nó.
Xoẹt!
Một cái cổ bị cắt.
Pụp!
Một mũi kiếm xuyên ngực.
Rắc!
Một cái cổ bị bẻ gãy như thanh củi.
Không một tiếng bước chân, không một hơi thở dư thừa. Ánh mắt Kain lạnh đến mức phản chiếu ánh trăng cũng trở nên nhạt màu.
Kiếp trước, lúc này mình chẳng thể làm gì. Nhưng bây giờ thì không.
Một con Goblin quay đầu thấy Kain đứng ngay sau nó. Chưa kịp gào, lưỡi kiếm đã phóng xuyên qua miệng nó, ghim xuống đất. Cậu rút kiếm ra trước khi máu nó kịp bắn lên mặt mình.
Trong bóng tối, chỉ còn tiếng tim Goblin đập trong hoảng loạn, tiếng chúng cố gào nhưng bị chặn lại, và tiếng thở nhẹ đến lạ thường của Kain.
Từng con, từng con một… đổ xuống.
Khi tiếng gào cuối cùng tắt lịm, mặt đất chỉ còn lại mùi máu tanh hăng hắc và gió đêm lướt nhẹ qua tán lá.
Kain đứng đó, im lặng giữa bãi xác.
Giử hơi thở đều. Tay không run. Ánh mắt sắc như lưỡi kiếm trong tay.
“Đám tiên phong đã dọn xong.” Cậu thì thầm.
Rồi Kain nhìn sâu vào bóng rừng phía Bắc, nơi bọn Goblin chính đang tập hợp.
Cậu lao qua những bụi cây rậm, những cành lá quệt nhẹ vào giáp da nhưng không làm chậm được bước chân cậu. Cậu vẫn giữ hơi thở đều, nhịp tim ổn định một cách lạnh lùng, kiểu ổn định chỉ có ở người đã trải qua cái chết.
Âm thanh hỗn tạp phía trước ngày càng rõ.
Tiếng rìu va vào khiêng, tiếng khịt khịt cùng tiếng lạo xạo của chân trần giẫm lên đất ẩm. Không thể nhầm lẫn được.
Rẽ qua một tán cây, Kain nhìn thấy một nhóm khoảng hai mươi con Goblin.
Lớn hơn nhóm trước. Chúng di chuyển theo đội hình lỏng, mắt liên tục quét hai bên như thể đang canh chừng con mồi. Trên tay chúng là giáo, rìu sắt, vài con còn mang theo bình dầu hỏa lớn.
Thứ mà Kain biết rõ chúng sẽ dùng để đốt nhà dân làng và cả... nhà cậu giống như kiếp trước.
Một nhóm như vậy mà đến được làng thì… mọi thứ sẽ hỏng bét.
Kain siết chặt chuôi kiếm. Cậu không còn thời gian để chờ chúng tách ra từng con nữa.
Một hơi thở sâu. Một nhịp tim. Rồi Kain lao ra.
Trong khoảnh khắc tiếng lá xào xạc bật lên, cả toán Goblin giật mình ngoái đầu lại. Nhưng với tốc độ của Kain, phản ứng của chúng chỉ là chậm chạp vô nghĩa.
“...!?”
Lưỡi kiếm chém ngang qua không khí và cắt phăng bụng con đầu tiên. Máu của Goblin văng thành một vệt cong dưới ánh trăng, rơi xuống đất như mưa bẩn.
Kain đã di chuyển sang bên phải trước khi xác nó kịp đổ xuống.
Một con Goblin há miệng chuẩn bị gào báo động…
Xoẹt!
Mũi kiếm xuyên qua cổ họng nó, bịt chặt tiếng kêu trong một âm thanh nghẹn lại.
Những con phía sau rú lên, tràn về phía Kain như một cơn sóng nhỏ, tiếng chân giẫm lên lá khô tạo thành những nhịp đập dồn dập như trống trận.
Một cây giáo đâm tới.
Kain nghiêng người tránh sang trái, bàn tay nắm chặt cán giáo. Cậu giật mạnh khiến con Goblin mất thăng bằng, bị kéo lao về phía trước.
Trong nhịp nó chúi đầu xuống Kain đâm ngược lên, mũi kiếm cắm xuyên qua cằm nó và bật ra từ đỉnh đầu.
Không để cơ thể con đó kịp ngã xuống, Kain xoay cổ tay, xoay cả thân mình, mượn đà tạo thành một đường chém vòng cung.
Xoẹt Xoẹt Xoẹt!
Ba con Goblin gần nhất bị xé toạc trong cùng một chuyển động. Máu và xương vỡ bắn ra, hòa vào tiếng hét ngắn ngủi rồi tắt lịm.
Đội hình Goblin lập tức vỡ vụn. Chúng bắt đầu xô đẩy nhau vì hoảng sợ, ánh mắt vàng đục hoang dại.
Rối đội hình… chính là lúc kết thúc.
Kain không để chúng có cơ hội tái lập lại vị trí.
Cậu lướt tới, tốc độ không hề giảm. Mỗi nhát kiếm đều chuẩn xác tuyệt đối không thừa lực, không thừa động tác. Cậu đâm vào cổ họng, chém vào gáy, đỡ đòn rìu rồi phản công trong cùng một chuyển động mượt như dòng nước nhưng sắc như thép lạnh.
Một con Goblin cố quay đầu bỏ chạy nhưng Kain lao đến như một bóng mờ và kết liễu nó bằng một cú đâm ngập đến chuôi.
Chỉ vài phút trôi qua. Tiếng gào rú đã tắt. Tiếng bước chân hỗn loạn biến mất.
Khoảng rừng lại chìm vào tĩnh lặng ghê rợn, như thể tất cả chỉ là ảo giác.
Kain đứng giữa đống xác Goblin, hơi thở gấp gáp nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh. Cậu lau lưỡi kiếm vào xác một con cho đến khi ánh bạc hiện rõ trở lại.
Cậu quay nhìn về hướng Bắc.
Trong bóng rừng, vẫn còn tiếng bước chân… từng nhóm Goblin khác đang tiến đến.
Kain thì thầm, như lời tuyên án cho kẻ thù:
“Giờ mới chỉ bắt đầu.”
**********
Xa khỏi khu rừng phía Bắc, nơi bóng kiếm của Kain vừa lặng đi trong màn đêm, ở phía Đông ngôi làng. Tiếng kim loại va vào xương thịt vừa dứt.
Xoạt!
Vance khẽ hất thanh kiếm sang bên. Những giọt máu sẫm văng ra thành một đường cong mỏng, tan vào trong không khí lành lạnh trước khi thấm xuống nền đất.
Ông đứng thẳng lưng lại, nhịp thở bình ổn như thể trận tàn sát vừa rồi chỉ là màn khởi động.
Quanh ông, hơn chục xác Goblin nằm ngổn ngang. Tay chân chúng rơi rụng, đôi mắt trắng dã trợn trừng như vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Vance đứng ngay giữa lối mòn dẫn vào làng như bức tường thành cuối cùng, kiên cố, lạnh lùng và bất khả xâm phạm.
Ánh lửa từ những ngọn đuốc xa xa phản chiếu lên mặt ông, kéo theo bóng tối hằn sâu ở những nếp nhăn khóe mắt. Nó khiến vẻ bình thản của ông mang sắc thái… đáng sợ hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.
“Các ngươi nên chết hết ở đây thôi…” Giọng ông trầm, lạnh như lưỡi dao đặt trên mặt đá.
“Phía sau ta là nhà của ta.”
Đám Goblin còn sót lại, khoảng hơn mười con, đồng loạt giơ vũ khí lên. Nhưng cán giáo, cán rìu run bần bật như sắp rơi khỏi tay. Bằng bản năng sinh tồn yếu ớt của loài thú hạ đẳng, chúng hiểu rõ: Thứ đứng trước mặt chúng không phải con người bình thường.
Một vài con cố gào lên, tiếng the thé méo mó như bị bóp nghẹn. Chúng muốn cổ vũ nhau, nhưng ngay cả âm thanh ấy cũng run rẩy tuyệt vọng.
Vance nhướng mày nhẹ.
“Run rồi à? Ta vẫn chưa làm gì đâu.”
Ngay lúc ấy...
RẦM... RẦM… RẦM!
Những tán cây phía sau rung chuyển dữ dội. Âm thanh không phải tiếng bước chân… mà giống như cả khu rừng bị ép phải nhường đường nhưng Vance vẫn đứng vững, đôi mắt dõi thẳng về phía những tán lá tối om.
“Tới rồi.”
Một bóng đen khổng lồ phá tung lùm cây, đất đá văng tứ phía.
Một con Goblin Champion.
Cao gần ba mét, cơ bắp phồng lên như thớ đá, da xanh sẫm bóng loáng trong ánh lửa. Hơi thở nó phả ra từng làn khí nóng, tạo âm thanh phập phồng như dội trống.
Trong tay nó là một thanh đại kiếm thô kệch, dài hơn chiều cao người trưởng thành, nặng đến mức chỉ cần nhìn cũng thấy sức hủy diệt ẩn trong đó.
"GRUUUUAAAAA!"
Con quái vật gầm lên khiến không khí rung bần bật, như một lời tuyên bố chủ quyền của kẻ thống trị bầy.
Trong khoảnh khắc ấy, nó lao tới. Một tốc độ kinh khủng, hoàn toàn trái với thân hình đồ sộ.
ẦM!
Đại kiếm bổ xuống. Không khí xé tung. Mặt đất nổ tung thành mảnh vụn. Cả đám Goblin lân cận bị gió xô văng như rác rưởi.
Con Champion nhe nanh, khóe môi nhếch lên khoái trá.
Nó tin rằng mình đã chẻ đôi kẻ địch nhưng…
“Tsk. Lớn xác và mạnh hơn Hobgoblin nhiều lần.”
Một giọng trầm bình thản vang lên trong làn bụi mờ.
Giọng nói… của con mồi mà nó nghĩ đã chết.
Bụi đất dạt sang hai bên. Vance bước ra, áo giáp chỉ dính chút bụi xám. Không một vết thương.
Ông xoa nhẹ cổ áo phủi đi lớp bụi như thể cú bổ vừa rồi chỉ là cơn gió mạnh.
“Mày rất mạnh…” Ông nói, ánh mắt trở nên sắc bén đến mức làm cả không khí lạnh lại.
“Nhưng ta từng phải đối đầu với một 'Con Quái Vật’ dùng đại kiếm…”
Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt Vance lóe lên một tia ký ức bụi mờ… một trận chiến cũ, một đối thủ mà ông chưa bao giờ dám quên.
“So với hắn,” Vance giơ kiếm ra trước, thân hình hạ thấp, tư thế như mũi tên sắp rời dây cung.
“…ngươi chẳng là gì cả.”
Vút!
Ông lao tới, mặt đất dưới chân nứt nhẹ. Lưỡi kiếm lóe sáng, kéo theo một làn sáng bạc rạch thẳng vào không trung, hướng thẳng về phía con Goblin Champion
Một đòn đánh không do dự hay chần chừ. Một đòn của người cha đang bảo vệ mái nhà phía sau mình.
**********
Trong khi mặt đất phía Đông đang vang lên tiếng va chạm dữ dội từ trận chiến của Vance, tại quảng trường trung tâm ngôi làng, nơi ánh đèn lễ hội vẫn chưa kịp tắt... nhóm của Gared sắp chạm trán kẻ địch thật sự.
Khi lưỡi đao của ông vừa chém xẻ thân một con Goblin, máu bắn thành một vệt dài tối sẫm trên mặt đất… thì một rung chuyển nhẹ lan lên từ dưới chân.
Ban đầu như dư chấn từ khung cảnh hỗn loạn xung quanh. Nhưng rồi...
Ầm Ầm Ầm!
Mỗi nhịp lại mạnh hơn, nặng hơn, như thể đất đang run lên vì sợ hãi.
Gared cau mày, bản năng chiến binh khiến ông xoay người thật nhanh, ánh mắt sắc như mũi đao quét qua màn khói bụi.
Và rồi ông thấy nó. Một bóng đen khổng lồ đang lù lù tiến ra từ sau dãy nhà gỗ.
Goblin Champion.
Cao gần gấp đôi con người. Vai rộng như hai tấm khiên thép ghép lại. Toàn thân cuồn cuộn cơ bắp như được đúc từ đá. Trên vai nó vác cây chùy khổng lồ thô ráp, to đến mức nếu rơi xuống có thể nghiền nát cả một tảng đá.
Ánh đèn từ những căn nhà hắt lên cơ thể nó, khiến bóng quái vật đổ dài trên nền đất như một lời tuyên cáo tử hình.
Không khí đông cứng lại. Vài mạo hiểm giả phía sau Gared vô thức nuốt khan, bàn tay siết vũ khí đến trắng bệch.
Bọn họ hiểu rằng:
Nếu trúng một đòn duy nhất từ cây chùy ấy… chẳng còn xác để nhặt mất!
Nhưng Gared thì khác. Thay vì tỏ ra kinh hãi thì ông lại cười.
Một tiếng cười trầm, khàn, nặng như sắt gỉ. Tiếng cười ấy vang lên bất hòa với khung cảnh chiến đấu, méo mó như thể ông đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
“Haha. Mọi chuyện đều đúng y như trong bức thư…”
Ông đưa tay che nửa khuôn mặt, bờ vai khẽ rung. Trong đôi mắt còn lộ ra, ánh sáng điên cuồng và quyết liệt bén lên như lửa.
“Cả Goblin Champion cũng xuất hiện rồi.”
Những mạo hiểm giả phía sau rùng mình. Không rõ vì con quái… hay vì nụ cười của chính hội trưởng mình.
Phía trước, con Champion dừng lại nó nhìn Gared, nhìn nụ cười khiêu khích ấy từ kẻ mà nó xem là con mồi.
"GRAAAAH!"
Nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Cơn giận của sinh vật khổng lồ vọng ra đến mức không khí như rung thành sóng.
Ngay lập tức, nó vung cây chùy khổng lồ lên đầu, rồi bổ thẳng xuống Gared với sức mạnh đủ xé nát một căn nhà gỗ.
Gared không lùi lại cũng chẳng run rẩy.
“Con gái ta…" Ông hét lên, giọng vang lên như lưỡi dao rạch trời. "Sẽ được cứu!”
Trong khoảnh khắc cây chùy xé toạc không khí, Gared nghiêng người sang một bên, thân hình trượt qua khoảng trống như bóng mờ.
ĐÙNG!
Mặt đất nổ tung ngay vị trí ông vừa đứng. Đá vụn, đất cát văng tứ phía, vài mạo hiểm giả phải che mặt lại.
Nhưng Gared không dừng lại dù chỉ một nhịp.
Ngay khi mặt đất còn đang rung, ông đã lao lên phía trước như mũi tên bật khỏi dây cung. Lưỡi đao trong tay ông hắt lên một ánh bạc sắc lẻm.
Một tia sáng rạch ngang màn đêm. Một đường kiếm mang theo quyết tâm của người cha sẵn sàng đốt cháy cả vận mệnh để cứu con gái mình.
Đêm lễ hội giờ đây như hóa thành hỏa ngục. Và Gared bất chấp lao vào mình vào giữa nơi ấy… như kẻ đã quyết định tự thiêu chính mình.
0 Bình luận