Tập 03: Kiếm và Pháp Trượng

Chương 01: Bạch Ma Pháp Viện (1)

Chương 01: Bạch Ma Pháp Viện (1)

Câu chuyện bắt đầu từ hơn một năm trước, khi cái chết của Bát Tông Đồ vẫn còn chưa nguội lạnh.

Trong đại điện rộng lớn của Ma Thần Giáo, không gian tĩnh lặng đến mức ngay cả hơi thở cũng như bị nuốt chửng. Ánh sáng đỏ mờ ảo phát ra từ những khối tinh thạch khảm trên trần và tường nhuộm cả gian điện bằng một sắc màu u ám như máu đã khô từ rất lâu.

Ở vị trí cao nhất, một chiếc ghế được tạc từ khối thạch anh đen khổng lồ sừng sững như ngai của một vị thần tà ác. Những đường đẽo gọt thô mộc nhưng đầy uy nghiêm khiến nó trông như chưa từng dành cho loài người.

Giáo chủ đang ngồi đó.

Chiếc áo choàng đỏ phủ kín thân thể, chiếc mặt nạ trắng che đi toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đang nhắm nghiền, tựa như hắn đã chìm vào một giấc mộng kéo dài hàng thế kỷ.

Trước mặt hắn, một giáo đồ quỳ rạp xuống sàn, trán gần như chạm đất. Cơ thể kẻ ấy run lên từng nhịp, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

“Nói đi.” Giọng nói vang lên, không lớn, không gắt nhưng lại vọng khắp đại điện u tối như tiếng chuông cổ ngân từ nơi xa xăm.

“Bẩm… bẩm giáo chủ…” Giáo đồ run rẩy cất tiếng.

“Bát tông đồ ngài ấy… đã bị giết rồi.”

Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua.

“Bị giết ư?”

Giáo chủ chậm rãi mở mắt, đôi mắt vàng nhạt lạnh lẽo như mắt loài bò sát, tỏa ra thứ áp lực khiến không khí đặc quánh lại.

Nó không chứa đựng sát khí thô thiển, mà là một sự trống rỗng tuyệt đối như thể trong mắt vị Giáo chủ ấy, mọi sinh linh trên lục địa này chỉ là những hạt bụi vô nghĩa đang chờ bị thổi bay.

“Vâng ạ. Dựa theo dấu tích còn sót lại… có vẻ ngài ấy đã bị giết bởi Anh Hùng của Cryos.”

“Ha…” Một tiếng cười khẽ vang lên.

“Ta biết có ngày lão già đó sẽ chết.” Giáo chủ dựa người nhẹ hơn vào ngai đá.

“Hắn quá tự tin vào hình thái biến hình và mấy thứ thí nghiệm với ma thú kia…”

Một nhịp ngừng rất khẽ.

Dù vậy… không thể phủ nhận những thứ đó đã mang lại cho giáo phái chút lợi ích.

“Cho người đi gọi Thất tông đồ đến gặp ta.” Giọng hắn vẫn bình thản, như đang bàn luận về một món đồ hỏng hóc.

“Vâng… vâng thưa ngài!” Giáo đồ vội vã đáp lời, cúi đầu thật sâu rồi lui xuống.

Đại điện lại chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn Giáo chủ ngồi đó với những suy nghĩ không ai có thể chạm tới.

**********

Còn hiện tại, tiếng chim hót vang vọng trên cánh cổng lớn của Bạch Ma Pháp Viện, một trong bốn học viện lớn nhất lục địa Aetheria, nơi đào tạo không chỉ pháp sư mà còn nhiều hệ phái khác.

Cánh cổng bằng đá trắng cao vút phủ đầy những đường chạm khắc cổ xưa, rêu phong len lỏi nơi các khe nứt, như minh chứng cho lịch sử lâu đời đã trải qua không biết bao thăng trầm.

Bên trong cổng, học viện trải rộng trên một mảnh đất mênh mông.

Những tòa nhà đá xám mang phong cách cổ kín xen kẽ nhau, nối liền bằng lối đi lát đá và những hành lang vòm cong. Tháp pháp thuật vươn cao ở phía xa, sân luyện kiếm nằm rải rác giữa các khu giảng đường, tất cả tạo nên một bố cục rộng lớn.

Kain đứng trước cổng, ngước nhìn khung cảnh quen thuộc ấy trong giây lát.

“Vẫn lớn và choáng ngợp như vậy…” Cậu khẽ cảm thán.

Trong kiếp trước, Kain cũng chỉ ghé qua nơi này vài lần khi làm nhiệm vụ cùng tổ đội Anh hùng, nhưng ấn tượng về sự đồ sộ và vẻ tĩnh mịch đặc trưng của học viện vẫn còn in sâu trong trí nhớ.

Ít nhất… mọi thứ vẫn khá hơn lần đầu mình đến đây vào kiếp trước.

Ánh mắt cậu khẽ đảo qua quảng trường phía trước khu ghi danh.

“Hôm nay là ngày tuyển sinh mà lại vắng vẻ thật.” Kain tự nhủ. “Dù từ đây đến thành phố Lorin cũng chỉ mất vài giờ đi đường.”

Ngoài vài học viên lác đác đứng tụm lại trò chuyện, quảng trường gần như trống trải.

Ở góc bên cạnh cổng vào, một chiếc bàn gỗ đơn sơ được dựng lên làm nơi ghi danh. Sau bàn, một ông chú trung niên với bộ ria mép rậm đang gật gù ngủ gục, đầu khẽ lắc lư theo từng nhịp thở.

Kain bước tới, khẽ gõ lên mặt bàn.

Cộc… Cộc!

Âm thanh vang lên rõ ràng giữa không gian yên tĩnh khiến ông chú giật mình bật dậy.

“Hử? Ư… úi chà!” Ông vội xoa xoa mắt, rồi lập tức nở nụ cười niềm nở khi thấy có người đứng trước mặt.

“Chào cậu trai trẻ, cậu đến đăng ký nhập học à?”

“Đúng vậy.” Kain gật đầu đáp.

Ông chú nhanh nhẹn kéo tập giấy tờ ra, tay cầm bút bắt đầu ghi chép.

“Cậu muốn đăng ký các lớp của khoa Chiến hệ hay Pháp hệ?”

“Lớp kiếm sĩ.”

“Ta hiểu rồi…” Ông nói và tiếp tục ghi chép thủ tục nhập học.

Một lúc sau, ông chú nhướng mày cười hóm hỉnh:

“Vậy là định trở thành Thánh kỵ sĩ của Thần điện hay Hiệp sĩ Hoàng gia đây?”

Đó là hai con đường danh giá mà phần lớn học viên lớp kiếm sĩ vẫn thường mơ tới sau khi tốt nghiệp.

“Tôi muốn lấy bằng Hiệp sĩ hộ vệ chính thức.” Kain trả lời thẳng thắn.

Dù biết rõ đó chủ yếu chỉ là một cái cớ để cậu nhập học và gặp lại Erika, nhưng Kain cũng hiểu rằng tấm bằng ấy… sẽ có chút ích lợi khi cậu gặp lại Sonia trong tương lai.

“Ồ hố, ra là vậy à.” Ông chú gật gù, nét mặt không hề tỏ ra ngạc nhiên.

“Xong rồi đấy. Giờ cậu vào trong cùng các học viên mới đăng ký trước đó đi, sẽ có người hướng dẫn tiếp cho cậu.”

“Cảm ơn.” Kain gật đầu, xoay người bước qua cánh cổng đá rộng mở.

Bóng lưng cậu dần hòa vào không gian cổ kính của học viện.

“Không biết khoảng thời gian tới sẽ ra sao đây…” Kain khẽ cười nhẹ. Nhưng trong đáy mắt, một tia mong chờ lặng lẽ lóe lên.

Kain được dẫn đến một khu sân tập rộng nằm gần khu huấn luyện kiếm thuật, nơi các học viên mới đăng ký trước đó đã tập hợp.

Hơn hai mươi người đứng rải rác trong sân. Phần lớn đều mang theo kiếm, người thì đeo bên hông, kẻ khoác sau lưng, khí chất còn thô ráp nhưng đầy háo hức. Không khí ồn ào hơn hẳn khu ghi danh bên ngoài, tiếng trò chuyện vang lên khắp nơi.

“Không biết bài kiểm tra xếp hạng đầu vào sẽ khó đến mức nào nhỉ?”

“Nghe nói có hai bài đấy.”

“Ừ, một bài lý thuyết với một bài thực hành.”

Một thiếu niên chống tay lên chuôi kiếm cười khẩy:

“Thi lý thuyết thì phiền thật, nhưng chỉ cần đánh được là đủ rồi.”

“Đừng chủ quan.” Một người khác đáp lại. “Bạch Ma Pháp Viện nổi tiếng là chấm rất gắt phần cơ bản.”

Kain đứng ở rìa sân, lặng lẽ chờ đợi. Cậu không tham gia vào cuộc trò chuyện nào, chỉ thả lỏng cơ thể, cảm nhận nhịp thở đều đặn.

Kiểm tra à? Kiếp trước mình chưa từng làm mấy thứ như vậy bao giờ.

Một lát sau, khi số học viên đã tập hợp đủ, tiếng bước chân vang lên từ phía hành lang đá dẫn vào khu huấn luyện. Một người đàn ông trung niên bước ra từ hành lang đá dẫn vào khu sân tập.

Áo choàng giảng viên trên người ông hơi cũ, vạt áo sờn nhẹ ở mép, gương mặt lộ rõ vẻ thiếu ngủ. Ông liếc mắt nhìn đám học viên một lượt, ánh nhìn không hẳn là sắc bén, mà giống như đang… kiểm tra cho có lệ.

“Được rồi, được rồi…” Ông cất giọng, vừa nói vừa thở ra một hơi dài.

“Tập hợp đông đủ là được.”

Vài học viên lập tức thì thầm với nhau:

“Giảng viên nhìn chán thật đấy…”

“Nghe nói dạo này học viện thiếu người trầm trọng mà.”

Người đàn ông ho nhẹ một tiếng, như để lấy lại tinh thần.

“Ta sẽ phụ trách thông báo hai bài kiểm tra năng lực đầu vào của học viên khoa chiến hệ.”

“Một bài lý thuyết. Một bài thực hành.”

Ông ngừng lại một chút, rồi bổ sung, giọng đều đều:

“Bài thi xếp hạng năng lực không quá khó… nên các cậu chỉ cần nắm vững căn bản là được.”

Kain đứng ở rìa sân, im lặng lắng nghe, rồi cùng mọi người rời sân tập, theo chân giảng viên băng qua những hành lang đá cũ kỹ của học viện, tiến vào khu phòng thi lý thuyết.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, để lộ một căn phòng rộng nhưng giản dị, những dãy bàn dài xếp ngay ngắn, ánh sáng lọt vào qua các ô cửa sổ cao hẹp phủ bụi thời gian.

Các học viên lần lượt vào chỗ. Kain ngồi xuống ở một vị trí không quá nổi bật, thả lỏng vai như thể chẳng có gì đáng bận tâm. Giữa những ánh mắt căng thẳng xung quanh, căn phòng dần rơi vào yên lặng trước giờ làm bài.

Kain nhận lấy tờ bài thi, ánh mắt lướt nhanh qua nội dung bên trong.

Những câu hỏi xoay quanh tư thế chiến đấu cơ bản, cách sắp xếp đội hình khi giao tranh, nên ưu tiên làm gì khi đối mặt với từng loại ma thú quen thuộc…

Mấy cái này… khá dễ đấy chứ.

Với một người từng chinh chiến suốt nhiều năm trong tổ đội Anh hùng, từng trực tiếp đối mặt với đủ loại kẻ thù, thậm chí là bốn vị Ma Vương hùng mạnh thì những vấn đề ấy gần như đã trở thành bản năng.

Bút trong tay Kain chuyển động đều đặn, không chút do dự. Chẳng mất đến một nửa thời gian quy định, cậu đã đặt bút xuống.

Trong khoảng thời gian chờ đợi còn lại, ánh mắt Kain thoáng trôi xa.

Kiếp trước. Mãi đến khi gia nhập tổ đội Anh hùng thì cậu mới gặp Erika. Khi ấy nàng đã là một pháp sư cứng đầu, luôn giữ khoảng cách với mọi người.

Lần này thì sao nhỉ?

Gặp nàng ấy ở tuổi mười tám… trước khi bị thời gian và trách nhiệm mài mòn.

Cá là nàng vẫn sẽ đội chiếc mũ pháp sư rộng vành ấy. Che gần hết khuôn mặt, nhưng đôi mắt xanh lục thì lúc nào cũng ánh lên vẻ bướng bỉnh.

Khóe môi Kain bất giác cong lên rất nhẹ, như đang tưởng tượng ra dáng vẻ cọc cằn quen thuộc kia.

Đúng lúc đó, giáo viên Garrick, người đàn ông trung niên da ngăm với thân hình rắn chắc đi ngang qua, bắt gặp biểu cảm ấy liền nheo mắt.

Thằng nhãi này không lo làm bài, ngồi đó nghĩ gì mà cười thế kia?

Sau bài thi lý thuyết, các học viên được dẫn sang khu sân đấu nằm sát khu huấn luyện kiếm thuật nằm ở phía đông học viện. Một khoảng sân lát đá rộng mở ra trước mắt, xung quanh là những giá vũ khí cũ kỹ và những vết chém hằn sâu trên mặt đất, dấu tích của vô số buổi luyện tập đã qua.

Ở giữa sân, một nam kiếm sĩ phụ trách của học viện đứng chờ sẵn. Trông anh ta khoảng hơn ba mươi tuổi, thân hình rắn rỏi, tay cầm kiếm gỗ, tư thế chuẩn mực đến mức gần như không có sai sót. Gần đó, một vị giám khảo khác lặng lẽ quan sát, ghi chép quá trình giao đấu để chấm điểm.

Các học viên lần lượt bước lên thi đấu.

Kain đứng ở rìa sân, lặng lẽ quan sát từng trận.

Kiếm thuật khá ổn. Nhưng đòn đánh và bước di chuyển lại quá rập khuôn.

Trong lúc đó, vài học viên cũ cũng ghé qua sân đấu, ánh mắt mang theo chút tò mò. Xem thử xem lứa “ma mới” năm nay có gì đặc biệt không.

Khi tên được xướng lên, Kain bước ra giữa sân. Cậu nhận lấy thanh kiếm gỗ từ giá vũ khí, xoay nhẹ cổ tay một vòng. Trọng lượng của nó nhẹ hơn cậu tưởng, cân bằng cũng khá ổn, nhưng rõ ràng vẫn chỉ là đồ dùng để kiểm tra căn bản.

Nam kiếm sĩ phụ trách đứng đối diện, giữ nguyên tư thế chuẩn mực. Ánh mắt anh ta sắc bén, không hề có ý xem thường.

Tiếng hiệu lệnh vang lên.

Cạch Cạnh!

Kiếm gỗ va vào nhau phát ra những âm thanh khô khốc. Kain không chủ động tấn công. Cậu lùi nửa bước, đỡ đòn bằng lực vừa đủ rồi nghiêng người né sang một bên, để mũi kiếm của đối phương lướt qua sát vạt áo.

Đòn chém có lực, nhưng nhịp lại quá quen thuộc…

Chuyển trọng tâm, nâng vai, xoay hông… mọi thứ đều đi theo một khuôn mẫu cố định.

Kain vừa đỡ vừa né, ánh mắt không rời từng động tác nhỏ của người kiếm sĩ trước mặt. Những chuyển động ấy lặp lại quá rõ ràng trước mắt cậu.

Vút!

Nam kiếm sĩ tiến lên, đổi sang thế đâm thẳng, mũi kiếm gỗ nhắm thẳng vào ngực Kain. Ngay khoảnh khắc ấy, Kain khẽ trượt mũi chân, thân người hạ thấp một nhịp. Cơ thể nghiêng về phía trước theo một góc gần như không thể nhận ra.

Một động tác giản đơn trong Diệt Tà kiếm pháp.

Đòn đâm lướt qua vai Kain. Đồng thời, mũi kiếm gỗ của cậu đã dừng lại ngay trước ngực nam kiếm sĩ, chỉ cách chưa đến một đốt ngón tay.

Không khí trên sân khẽ chững lại.

Nam kiếm sĩ sững người trong thoáng chốc, rồi chậm rãi buông lỏng tay cầm kiếm, nét mặt lộ chút khó tin xen lẫn khó chịu.

“Được rồi.” Vị giám khảo thở ra một hơi nhẹ, đặt bút xuống. “Trận đấu kết thúc.”

Xung quanh rộ lên vài tiếng xì xào.

“Haha… tên đó may mắn thật đấy nhỉ?” Một học viên cũ khoanh tay cười khẽ. “Trượt chân vậy mà không té.”

“Ăn may thế này…” Một học viên mới thấp giọng nói với người bên cạnh.

“Chắc cũng chẳng được tính điểm cao đâu nhỉ?”

Kain lặng lẽ thu kiếm, nét mặt vẫn bình thản như lúc bước lên sân.

**********

Sau khi hai bài thi kết thúc, các học viên mới đăng ký nhập học có thời gian nghỉ ngơi, tự do tham quan khuôn viên phía Đông của học viện. Không khí căng thẳng ban nãy dần tan đi, thay vào đó là những tiếng trò chuyện rì rầm xen lẫn sự háo hức của những gương mặt trẻ.

Kain không nhập vào các nhóm ồn ào ấy. Cậu bước chậm rãi dọc theo lối đi lát đá, để mặc nhịp chân mình hòa cùng bầu không khí cổ kín của nơi đây. Cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua hàng cây già, mang theo mùi đá cũ và cỏ ẩm.

Theo lời Erika kể… nơi nàng ấy ở hình như nằm ở hướng đối diện thì phải.

Kain thầm nghĩ, khóe môi bất giác nhếch lên một nụ cười nhạt khi nhớ lại những ký ức xưa.

Đúng lúc ấy, cậu bắt gặp một đám đông tụ tập trước một tấm bảng thông báo treo sát tường. Những học viên mới chen chúc nhau xem kết quả xếp hạng năng lực, xen lẫn vài cựu học viên tò mò đứng ngoài bàn tán.

Với những gì mình đã làm… không hạng nhất thì chắc cũng hạng nhì thôi.

Kain không quan tâm đến mấy thứ xếp hạng này nhưng cậu vẫn bước lại gần, đơn thuần vì tò mò.

Ánh mắt cậu lướt qua từng dòng tên. Một lần. Rồi lần nữa.

“Hửm?” Kain đưa tay vuốt cằm, nhíu mày.

Tên mình… không có?

Ánh nhìn dừng hẳn ở dòng cuối cùng của bảng xếp hạng. Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu kiếp sống mới, vẻ bình thản trên gương mặt Kain vỡ ra, nhường chỗ cho sự hoài nghi lẫn kinh ngạc.

“…Hạng bét?!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!