Tập 1

Chương 3

Chương 3

Căn phòng từng là nơi làm việc của những thế hệ nhà vua Aquatania. Một không gian tròn trịa, rộng lớn, với trần nhà hình vòm chạm khắc những khuôn mặt gargoyle đang cau mày nhìn xuống. Một cửa sổ kính màu duy nhất mở ra một tầm nhìn ngoạn mục hướng đến Khu Vườn Vĩnh Hằng, khu vườn hoa nổi tiếng của hoàng gia, nơi được đồn đại là nhà của những cây cổ thụ lâu đời nhất vương quốc. Ánh sáng xuyên qua kính màu, rải những mảng màu đỏ, xanh, tím lên nền đá cẩm thạch, tạo ra một vẻ đẹp trang nghiêm và mang hơi hướng tôn giáo.

Nhưng sự lộng lẫy của hoàng gia giờ chỉ là cái khung cho một thứ quyền lực thực tế hơn, khắc nghiệt hơn. Căn phòng giờ chủ yếu được lót bằng kệ và tủ sắt, chất đầy những tập hồ sơ và giấy tờ được sắp xếp gọn gàng. Vài bức chân dung sẫm màu của các nguyên soái Đế chế nhô ra từ những bức tường trắng thưa thớt. Nhưng bức tranh lớn nhất, ấn tượng nhất nằm ngay sau chiếc ghế da nặng nề của Dietrich Helmgard.

Đó là chân dung vị Thống lĩnh tối cao của Valtreich, Sadon Kilmer, trong bộ quân phục được đính đầy huân chương, nhìn thẳng về phía trước với đôi mắt đầy vẻ kiêu hãnh và uy quyền. Nhưng tại sao nó lại được đặt ngay sau lưng ghế ngồi của Thống chế Helmgard?

Một sự sắp xếp khiến Luther băn khoăn. Phải chăng Helmgard muốn vị lãnh tụ luôn dõi theo ông, như một lời nhắc nhở về lòng trung thành? Hay đối với ông, ngài Kilmer chỉ xứng đáng là kẻ đứng sau? Anh biết sẽ thật ngu ngốc nếu đặt câu hỏi đó thành lời.

Bàn làm việc của Thống chế là một chiếc bàn tròn nặng trịch, mặt bào nhẵn, được khảm một bản đồ Aquatania chi tiết. Mỗi thành phố được đánh dấu bằng một viên đá quý nhỏ xíu, lấp lánh. Và ở khu vực gần phía bắc, một bản sao thu nhỏ bằng bạc của Granz nhô lên, như trái tim bằng kim loại của cả vùng đất bị khuất phục.

Thống chế Helmgard đang bắt tay với một gã đàn ông. Gã mặc một bộ vest màu bạc được cắt may hoàn hảo, mái tóc bạc, gương mặt hồng hào, và ngón tay nhẵn nhụi không tì vết. Một doanh nhân, Luther đoán vậy.

"Hẹn gặp lại ngài Pord, tôi hi vọng có thể dành nhiều thời gian hơn với ngài trong lần gặp gỡ tiếp theo của chúng ta." Helmgard nói, giọng ông ta mượt mà như lụa.

"Chắc chắn rồi," gã đàn ông mỉm cười. "Ngài phải giữ lời hứa sẽ đến thăm ngôi nhà nghỉ dưỡng gần biển của gia đình tôi đấy nhé."

"Ngài có lời hứa của tôi, tôi sẽ đến, ngay khi cuộc chiến này kết thúc." Dietrich Helmgard gật đầu.

Gã đàn ông quay về phía Luther. Môi ông ta nhếch lên thành một nụ cười nhạt, một cái gật đầu xã giao, không hơn không kém. Rồi ông đi về phía cánh cửa.

"Đại úy Ashcroft, mời ngồi," Thống chế nói, chỉ tay về chiếc ghế đối diện bàn làm việc. Ông vẫy tay ra hiệu cho Siegmund, gã lập tức mở cửa cho người đàn ông kia, theo ông ta ra ngoài, khép cửa lại.

Luther tiến đến, ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da. Anh giữ im lặng, quan sát ngài thống chế, gương mặt mà anh chỉ biết đến qua những bức ảnh của rạp chiếu phim tuyên truyền và các báo chí.

Dietrich Helmgard ở tuổi sáu mươi, nhưng thời gian dường như chỉ khiến ông ta thêm sắc sảo. Mái tóc bạc trắng được chải gọn gàng, gương mặt cạo râu sạch sẽ để lộ những đường nét xương xẩu. Thân hình cao ráo, gọn gàng trong bộ quân phục. Ông trông giống như một người đàn ông chưa từng một lần trong đời bị bất ngờ bởi bất cứ điều gì. Một người đàn ông được sinh ra để ra lệnh cho những kẻ tầm thường dưới trướng.

"Hãy để lão ta là người mở lời, một chỉ huy sẽ không thích kẻ dưới quyền lên tiếng trước." Luther nghĩ.

"Tôi đoán anh đang thắc mắc chuyện này là sao, phải không, Đại úy Ashcroft?" Helmgard nói.

"Ý nghĩ đó đã chiếm lấy tâm trí tôi kể từ khi nhận được lệnh triệu tập từ ngài cách đây ba ngày, thưa Thống chế."

"Hãy thử đoán xem lí do là gì." Helmgard ngả người ra sau, khoanh tay trước ngực, một nụ cười nở trên môi. Đó là sự thoải mái của kẻ nắm giữ mọi quân bài, kẻ có thể nghiền nát anh như một con gián dưới chân mà không cần nhiều nỗ lực.

Nó đến rồi đây. "Tôi phục vụ và vâng lời, thưa Ngài Thống chế." Luther nói câu lệnh quen thuộc từ khi gia nhập môi trường quân ngũ, hơi cúi đầu.

"Đó không phải điều tôi muốn, tôi đã nghe câu nói đấy cả triệu lần rồi." Dietrich cau mày, nụ cười của ông tắt lịm, bầu không khí xã giao biến mất nhanh hơn bong bóng xà phòng.

"Anh cần phải làm tốt hơn."

"Lão già chết tiết này muốn mình chơi trò giải ô chữ chăng?" Luther thầm chửi rủa. Anh nhìn về phía bức tranh bức tranh đằng sau và tự hỏi. Một vị Thống chế sẽ muốn nghe điều gì từ kẻ vừa trở về từ nơi gần giống như địa ngục? Sự trung thực? Sự giả dối? Hay một câu chuyện dài về sự hối hận chân thành vì đã làm phật lòng cấp trên?

Một chút hài hước để làm dịu bầu không khí. Được rồi. Anh đã quyết định. Nó sẽ là một câu trả lời phá cách, và cầu mong cho lão ta sẽ hiểu anh đang nói gì.

"Phải chăng ngài muốn tôi phải học cách sử dụng tay phải như tay thuận của mình," Luther nói.

Dietrich bật cười, một tràng cười lớn, vang vọng, kéo dài, đồng thời đập tay lên mặt bàn như gõ trống khiến chiếc bàn tròn rung nhẹ theo tiếng cười của ông ta. Đó là biểu cảm của một người đã lâu không tìm được niềm vui thật sự.

Luther vẫn giữ im lặng, anh chỉ hơi nhếch mép mỉm cười theo lão.

"À phải, phải, là về tay thuận của anh." Dietrich ngừng cười khi cơ thể ông vẫn run nhẹ, rồi lấy ngón tay lau khóe mắt. "Tôi đã đọc qua bản báo cáo về cuộc gặp gỡ của anh với ngài Thiếu tướng Leonardo Voncad, và lý do tại sao anh lại bị gửi đến vùng Vega Blanca bốn tháng trước."

"Chỉ là một vài hiểu lầm nhỏ giữa tôi và Thiếu tướng Voncad mà thôi, tôi có thể cam đoan như vậy," Luther nói. Đúng, anh vẫn chưa hề đấm vào mặt con heo đấy, vẫn chưa.

"Vậy ư?" Dietrich lại cười, nhưng lần này chỉ là một nụ cười ngắn, một sự chuyển động cơ học của cơ mặt. "Bản báo cáo mà tôi đọc được lại không nói như thế." Ông gõ ngón tay lên bàn. "Ngài Thiếu tướng đã nói về sự xấc xược thô lỗ, về hành vi bất tuân mệnh lệnh của anh, và tại sao anh xứng đáng bị trừng phạt bằng cách gửi đến vùng đất lạnh giá kia."

"Tôi đã rút kinh nghiệm và hiểu ra sai phạm của cá nhân mình," Luther nói, để cho giọng nói của anh trần đầy sự khuất phục. "Chắc chắn hành vi đó sẽ không bao giờ được lặp lại trong tương lai." Anh ngừng một nhịp, rồi nhấn mạnh. "Trước mặt Ngài Thiếu tướng nữa."

"Một hành động khôn ngoan." Helmgard gật gù. "Anh sẽ không muốn cấp dưới trả lời bằng những từ như "Tôi quen sử dụng tay trái để chùi mông rồi, thưa ngài." khi anh yêu cầu họ học cách sử dụng tay phải đâu, nhất là đối với những người như Leonardo Voncad." Ông ta nháy mắt.

"Tôi cũng sẽ không nói với cấp dưới rằng kẻ thuận tay trái đa phần toàn lũ trộm cướp và nô lệ". Nhưng anh biết mình không cần phải nói ra. Thống chế hẳn đã đọc được việc đó trong báo cáo rồi.

"Tôi sẽ nhắc nhở thiếu tướng khoan dung với anh hơn, Ashcroft, dù sao thì ai trong chúng ta cũng đều đôi lần mắc sai lầm không mong muốn, chỉ cần đừng để nó lặp lại trong tương lai là được." Dietrich ngưng lại, rồi ông nhếch mép. "Hơn nữa, tôi luôn tâm niệm rằng một người chỉ huy đích thực không nên quá khắc nghiệt với những binh lính dưới quyền của mình. Nhất là với những người có tài năng đáng chú ý."

Luther gật đầu "Tôi cảm kích điều đó, thưa ngài." Và tài năng đáng chú ý ư, một lời khen đáng giá cho một khởi đầu thuận lợi.

"Một câu hỏi nữa dành cho anh, đại uý." Dietrich nhướn mày, ông ta ngả người về phía trước. "Cảm nghĩ của anh là gì sau khi trải nghiệm bốn tháng cuộc sống ở Vega blanca."

Anh nghĩ gì về quãng thời gian ở đó ư? Một cái hố nhơ nhớp của bạo lực và tham nhũng. Một nhà tù nơi chúng ta biến cả tội phạm lẫn người vô tội thành nô lệ nhân danh luật pháp. Một cái hố thối tha nơi chúng ta đầy những kẻ chúng ta căm ghét và khinh thường đến. Một nơi chỉ có đói khát, bệnh tật và lao động khổ sai luôn chờ sẵn.

"Trời lạnh lắm, tôi không bao giờ muốn phải sống ở đấy thêm lần nào nữa." Luther hơi nhăn mặt khi thừa nhận sự thật.

"Anh được gửi đến để trở thành quản lí mới trong khu mỏ than, đúng không?"

"Vâng, thưa ngài."

"Đây chính là một trong những lí do khiến tôi gọi anh quay trở lại." Thống chế Dietrich vỗ lên tờ giấy trên mặt bàn, mắt sáng lên. "Tôi đã đọc qua bản báo cáo về sự tăng trưởng sản lượng của mỏ than khu vực đấy. Và thật khó tin là nó đã tăng gấp đôi chỉ sau ba tháng dưới quyền quản lí của anh, còn con số các cuộc nổi loạn thì giảm đi hơn một nửa."

Dietrich Helmgard đứng dậy, tiến về phía tủ rượu ở góc bên trái, lấy ra chai rượu vang màu đỏ với dòng chữ "Blue Eye" trên mác cùng hai chiếc cốc lớn. Luther biết đây là nhãn hiệu của hãng rượu vang nổi tiếng nhất Aquatania, nhưng anh chưa từng có cơ hội được nếm thử.

Thống chế trở lại bàn, đặt một chiếc cốc trước mặt Luther, một chiếc trước mặt mình, ông mở nắp, rót rượu ra hai cốc. Và gần như ngay lập tức, Luther có thể ngửi thấy được mùi thơm của nho, mùi hăng của tiêu đen, và mùi nồng nhẹ của xạ hương.

"Xin mời thưởng thức, đại uý." Thống chế vỗ vai anh.

Luther cầm lấy chiếc cốc, nhấp một ngụm rượu, ngậm nó trong vòng năm giây, để hương vị lan tỏa trong miệng, cảm nhận vị chát se khiến lưỡi khô lại trước khi nuốt xuống.

"Hương vị tuyệt vời, thưa ngài." Anh tán thưởng với sự chân thành. Đây quả thực là loại rượu ngon nhất mà anh từng được uống.

"Quà tặng gần đây của một doanh nhân, tôi mừng là anh hài lòng với nó." Dietrich mỉm cười, ông ta quay trở lại chỗ ngồi.

"Giờ hãy nói cho tôi biết, anh đã làm cách nào để cai quản được đám tù nhân cứng đầu ở đó vậy. Tôi được biết cứ hai năm một lần, vị trí quản lí lại bị thay thế. Và vị quản lí trước thậm chí đã phải bỏ chạy trong tình trạng dở sống dở chết sau khi chịu một vết thương lớn ở đầu trong một cuộc nổi loạn. Hẳn thiếu tướng Voncad đã hi vọng số phận của anh cũng sẽ giống ông ta." Ngài thống chế tỏ ra hứng thú, ông cầm lấy cốc rượu.

Luther đã chuẩn bị sẵn sàng cho câu hỏi này.

Dĩ nhiên là anh cũng đã biết về số phận của gã đàn ông tội nghiệp kia, có lẽ sẽ phải ngồi xe lăn trong suốt quãng đời còn lại, hi vọng đế chế sẽ chi trả một phần lương hưu cho hắn, nhưng thực lòng mà nói thì anh không nghĩ vậy.

Luther nhấp thêm một ngụm rượu, anh ho húng hắng trong miệng, rồi ngước nhìn Dietrich. "Ngài thống chế, ngài đã bao giờ nghe câu chuyện về những chú vịt con mới nở chưa?"

Dietrich Helmgard nhíu mày, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên. Ông ta lắc đầu nhẹ, ra hiệu cho Luther tiếp tục.

"Chúng có một bản năng gọi là "in dấu"," Luther giải thích, giọng điệu như một giáo sư giảng bài. "Sinh vật đầu tiên chúng nhìn thấy sẽ được não bộ ghi nhận như một hình mẫu để bám theo và trung thành. Tôi đã áp dụng điều tương tự. Khi bước vào trại giam đó, tôi phải là thứ duy nhất và rõ ràng nhất mà lũ tù nhân tuyệt vọng kia nhìn thấy. Nhưng không phải với tư cách một gã cai ngục."

Anh đặt ly rượu xuống.

"Tôi cho chúng thấy một người bạn thân thiết, một vị cứu tinh. Một người có thể cùng ăn những món ăn đạm bạc và nhạt nhẽo với chúng trong mỗi bữa. Một người từ chối phòng ngủ ấm áp để ngủ trong căn lều lạnh giá cạnh mỏ than. Một người dành cả buổi tối để lắng nghe những câu chuyện oan ức của chúng, và thì thầm về một tương lai nơi bản án sẽ được giảm nhẹ, nơi chúng có thể trở về với gia đình... nếu chúng chứng minh được mình "biết điều"."

Luther nở một nụ cười.

"Bọn chúng giống như những con vịt con, thưa ngài. Và tôi đã trở thành "con vịt mẹ" duy nhất dẫn lối. Tôi cho chúng thứ mà những gã quản lí trước không bao giờ cho: hy vọng. Và một khi đã nắm lấy thứ ánh sáng mỏng manh đó, chúng sẽ làm tất cả để bảo vệ nó. Đa phần không còn muốn nổi loạn nữa, bởi nổi loạn đồng nghĩa với việc từ bỏ vị cứu tinh duy nhất. Chúng làm việc chăm chỉ gấp đôi, vì tin rằng đó là tấm vé để trở về. Chúng thậm chí còn tự kiểm soát lẫn nhau, vì sợ rằng một con sâu làm rầu nồi canh sẽ khiến tôi thất vọng và cất đi tấm vé ấy."

"Tóm lại," Luther kết luận, nhẹ nhàng nhưng sắt đá, "tôi không cai trị bằng roi vọt hay sự sợ hãi. Những thứ đó quá tầm thường, dễ vỡ. Tôi cai trị bằng thứ quyền lực vững chắc nhất: niềm tin và hy vọng. Và thứ vũ khí ấy, thưa ngài, hiệu quả gấp vạn lần một khẩu súng."

Dietrich im lặng một lúc lâu, thưởng thức rượu. Đôi mắt ông ta mang đầy vẻ suy tư và tính toán, quan sát Luther như thể đang phân tích một công thức hóa học phức tạp.

Ngài thống chế lại đứng dậy, tiến đến chỗ cửa sổ, hai tay chắp sau lưng, ngắm nhìn khung cảnh của khu vườn vĩnh hằng một lúc, rồi ông ta lẩm bẩm.

"Hi vọng, hi vọng à, phải rồi."

Ông ta quay lại. "Và ai đã dạy cho anh việc đấy, hay anh đã tự rút ra được kinh nghiệm sống này cho bản thân mình."

"Đó là thứ mà tôi đã quan sát và học hỏi được từ hồi còn là sinh viên tại đại học Konigsberg, thưa ngài." Luther lịch thiệp đáp.

Anh đưa tay lên trán, ấn nhẹ vào thái dương bên phải, ra vẻ như đang cố nhớ lại những gì đã xảy ra.

"Trong một giờ học của môn triết học, với chủ đề là quá trình tồn tại cho đến suy vong của các đế chế lớn trong lịch sử. Có một giáo sư già, tên ông ấy là Joe Sabercrombie, khi đang giảng dạy về tiểu sử của vua Carasse, người trị vì cuối cùng của đế chế Altalic, đã nói với chúng tôi rằng. "Một bạo chúa cai trị bằng nỗi sợ, sẽ chỉ là kẻ xây dựng đế chế của mình trên một TOÀ LÂU ĐÀI BẰNG CÁT. Một nhà lãnh đạo đích thực, ngược lại, cai trị bằng những giấc mơ tốt đẹp vào tương lai. Và con người ta sẽ tự nguyện xây cả ngai vàng cho kẻ nắm giữ giấc mơ của họ."

Thống chế mím môi trong vài giây, ông ta quay trở lại chỗ ngồi.

"À phải, câu chuyện về vua Carasse, từ một vị vua nhân hậu, tài năng thời còn trẻ, được dân chúng trên khắp vương quốc yêu mến và kính trọng cho đến một kẻ tâm thần, tàn bạo khi về già, người sẵn sàng ra lệnh xử chém hoặc treo cổ bất kì ai dám nói xấu ông ta, nếu ông ta nghe được những lời nói xấc xược đó, hoặc đám mật thám được cài cắm khắp nơi nghe được và báo cáo lại."

Dietrich khịt mũi.

"Rồi khi chính đứa con trai cả không thể chịu đựng được sự chuyên chế của cha mình nữa, đã quyết định cắm một con dao vào sau lưng ông ta, nhưng đáng buồn thay cho hắn, bởi chưa kịp tuyên bố mình đã trở thành vị vua mới thì đến lượt gã cũng bị chính em trai mình đâm dao vào lưng. Cả vương quốc chìm trong những cuộc nội chiến liên miên không hồi kết, mãi cho đến khi những kẻ thù ngoại tộc đến xâm lược và kết thúc vương triều đấy."

Luther cảm thấy kinh ngạc, anh phải cố giữ cho miệng mình không há hốc ra một cách thô lỗ. Có thứ gì trên đời này mà con người đang ngồi trước mặt anh không biết đến không nhỉ? Anh tự hỏi.

"Những bài học đắt giá từ quá khứ, đã dạy cho những kẻ hậu bối như chúng ta rất nhiều điều, chúng nói cho chúng ta biết những sai lầm nào không đươc phép lặp lại. Cũng như thất bại tại cuộc chiến liên lục địa lần thứ nhất đã dạy cho Valtreich rất nhiều thứ. Anh có nghĩ vậy không, đại uý Ashcroft."

"Đế chế sẽ trở thành những người chiến thắng trong cuộc chiến này, tôi tin chắc chắn là như vậy, thưa thống chế." Luther nói mà không cần đến một giây suy nghĩ.

Chắc chắn rồi, ai mà dám nghi ngờ điều hiển nhiên đó cơ chứ, trừ những kẻ ngu ngốc, và gã ngốc đó sẽ không phải là anh.

Nhưng còn những cuộc chiến sau đó thì sao, anh không biết và cũng không dám nhắc đến.

"Tôi tin rằng." Ngài thống chế cao giọng. "Một đế chế dù vĩ đại đến đâu, dù có thể đối chọi với bất kì cuộc tấn công nào từ những thế lực bên ngoài, thì vẫn có thể bị huỷ diệt bởi những kẻ phá hoại âm thầm từ bên trong. Và đây chính là lí do chủ chốt mà tôi cần đến những người như anh, Luther Ashcroft."

Luther ngồi thẳng người lại trên ghế, anh nuốt nước bọt.

Dietrich lấy ra một tệp hồ sơ màu vàng bên dưới bàn, mở ra và bắt đầu đọc

"Luther Ashcroft. Sinh ra tại Roatlin. Hai mươi lăm tuổi."

Luther ngồi im, nhưng tâm trí anh thì đang trôi ngược dòng chảy của thời gian. Những hình ảnh, những kí ức năm xưa lần lượt xuất hiện theo từng lời nói của ngài thống chế.

Hai mươi mốt tuổi, khi đang là sinh viên năm cuối khoa triết học, chính trị tại đại học Konigsberg, danh giá. Chàng trai trẻ với mái tóc đen dài, đôi mắt xám rực lửa nhiệt huyết ấy đã bị ám ảnh với từng trang giấy, từng dòng chữ trong cuốn sách "Sự tái sinh" của chính trị gia nổi tiếng Sadon Kilmer.

Nó nói về những lí do tại sao Valtreich phải chịu đựng thất bại nhục nhã trong cuộc chiến liên lục địa trước đây, cũng như những bất công vô lí, những bản hiệp ước hoà bình hèn hạ mà họ phải nhắm mắt kí vào… Và giờ thì ngọn gió của sự thay đổi đã thổi đến đất nước này. Đã đến lúc người dân Valtreich vùng dậy, đứng lên để hành động, thay đổi số phận của chính mình.

Bởi "Chúa đã chọn chúng ta.", "Chúng ta cần phải lắng nghe và làm theo ý chí của ngài.", "Người Valtreich sẽ lấy lại tất cả những gì đã mất, danh dự của chúng ta, niềm tin của chúng ta, cuộc sống của chúng ta. Một "Trật tự Mới" đi kèm với "Sứ mệnh văn minh".

Anh nhớ lại cuộc cãi vã cuối cùng với cha mình trong căn bếp ám mùi thuốc lá và dầu mỡ. Cha anh, một cựu binh tàn phế, người chỉ còn một đôi chân phải lành lặn, người đã ném huân chương vào sọt rác, đã gào lên rằng Luther đang bán linh hồn cho quỷ dữ. Rằng chiến tranh không phải là những bài diễn văn hùng hồn của ngài Sadon Kilmer, mà là bùn lầy, là ruột gan đổ ra ngoài và tiếng khóc của những gã đàn ông gọi mẹ trước khi chết.

Luther bỏ đi ngay đêm hôm đó. Anh ký tên vào đơn tình nguyện với một nét bút dứt khoát bằng tay trái. Anh muốn chứng minh cha mình đã sai. Anh muốn chứng minh rằng trật tự có thể được thiết lập từ họng súng. Và những người giống anh đang chiến đấu để lấy lại những gì xứng đáng thuộc về họ.

"Năm 21 tuổi: Nhập ngũ dưới dạng sĩ quan dự bị, chính sách ưu tiên dành cho các sinh viên đại học." Dietrich ho nhẹ. "Sau 6 tháng huấn luyện, ra trường với hàm Thiếu úy."

Và rồi thực tế ập đến.

Ba mươi tháng.

Đó là khoảng thời gian anh phục vụ trong Sư đoàn Bộ binh số 4. Ba mươi ba tháng để nhận ra rằng có lẽ cha anh đã đúng, và những cuốn sách triết học ở trường đại học chỉ là giấy vụn dùng để nhóm lửa.

Không có vinh quang nào ở mặt trận phía Đông. Chỉ có cái lạnh thấu xương làm đông cứng nước tiểu ngay khi vừa chạm đất. Chỉ có những chiến hào ngập nước, nơi chuột to bằng bắp tay gặm nhấm ngón chân của những người lính đang ngủ. Luther đã chiến đấu, không phải vì lý tưởng, mà vì sinh tồn. Anh đã học cách giết người bằng súng trường, bằng lưỡi lê, và khi hết đạn, bằng cả chiếc xẻng công binh. Và một lần, là bằng tay không, bóp cổ đến chết một gã lính Gallia đã lén lút tấn công anh.

Anh leo lên quân hàm Trung úy không phải nhờ sự xuất chúng thiên bẩm, mà nhờ vào một quy luật tàn nhẫn của chiến tranh: những người cấp trên của anh cứ lần lượt ngã xuống, và cần có ai đó bước lên để điền vào chỗ trống trong bảng phân công.

"Chiến đấu dũng cảm tại phòng tuyến sông Volga. Được trao tặng Huân chương Chữ Thập Sắt hạng hai. Nhưng sau đó phải nghỉ dưỡng thương trong vòng bốn tháng" Dietrich đọc tiếp, ngón tay lướt nhẹ trên tờ giấy.

Dũng cảm? Luther suýt bật cười. Đó là ngày một mảnh pháo nóng rực văng ra từ vụ nổ cách đó vài mét, găm sâu vào bắp chân trái của anh. Nó không nghiền nát hoàn toàn cái chân, nhưng lưỡi dao bằng thép nóng ấy đã cày xới một đường rãnh sâu hoắm qua lớp cơ, chạm tới tận xương và vĩnh viễn lấy đi sự linh hoạt của một người lính bộ binh. Anh đã nằm đó, giữa vũng bùn trộn lẫn máu, nghiến răng chịu đựng cái lạnh thấu xương trong suốt sáu tiếng đồng hồ chờ đợi đội cứu thương.

Bốn tháng dưỡng thương trong bệnh viện dã chiến là quãng thời gian anh nằm nghe tiếng cưa xương và ngửi mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Vết thương đã lành miệng, để lại một vết sẹo dài xấu xí và những cơn đau nhức nhẹ mỗi khi trời trở lạnh. Anh vẫn đi lại được, nhưng không thể chạy quá nhanh, không thể hành quân đường dài, và chắc chắn không thể xung phong trên chiến hào được nữa.

"Năm 24 tuổi, nộp đơn xin chuyển ngạch, được điều động sang Saint-Ombre, một khu vực phức tạp ở phía nam Gallia, trở thành một thẩm vấn viên." Ngài thống chế tiếp tục.

Tại đây, anh không còn cầm súng. Mà cầm bút và các dụng cụ tra tấn.

Saint-Ombre là nơi Luther phát hiện ra tài năng thực sự của mình. Anh nhận ra rằng con người mỏng manh hơn nhiều so với những gì họ thể hiện. Không cần thiết phải đánh đập hay tra tấn thể xác quá lâu, quá nhiều. Đôi lúc chỉ cần bẻ gẫy một vài cái răng, chia tách khỏi cơ thể đối tượng một vài ngón tay, ngón chân, hoặc một lời hứa hẹn ngọt ngào về sự tha thứ và phần thưởng nếu mở miệng… rồi những gã đàn ông cứng đầu nhất cũng sẽ tan vỡ.

Anh trở thành một thẩm vấn viên có tiếng tại Gallia. Một "bóng ma" tại Saint-Ombre. Anh thăng tiến lên Đại úy với tốc độ khiến những sĩ quan bàn giấy ở thủ đô phải ghen tị. Nhưng Saint-Ombre quá nhỏ bé, quá tẻ nhạt. Gallia đã bị khuất phục gần như hoàn toàn, những con mồi ở đó đã mất hết ý chí phản kháng.

"Năm tháng trước, anh đã nộp đơn lần nữa, xin được chuyển công tác đến Aquatania." Thống chế đặt hồ sơ xuống mặt bàn.

"Tại sao?"

Luther nhấp một ngụm rượu, giả vờ suy nghĩ trong vài giây, rồi anh hắng giọng.

"Tôi không thuộc tuýp người thích ở yên một chỗ quá lâu, thưa thống chế. Và khi đấy, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng, mình cần một thử thách mới. Thay đổi môi trường sống, hít thở bầu không khí mới mẻ." Anh ho nhẹ.

"Ừm, ngài biết đấy. Trong một ngày nghỉ, tôi đã nghe qua về Aquatania, vùng đất của nắng ấm, rượu vang và những kẻ nổi loạn cứng đầu, vậy nên tôi đã quyết định nộp đơn lần nữa. Và giờ thì tôi đang ở đây."

"Ở Saint-Ombre, người ta gọi anh là "Kẻ Thú Tội", phải không? Nghe nói anh chưa từng thất bại trong việc khiến một tù nhân mở miệng."

"Chỉ là những lời đồn thổi thôi, thưa ngài," Luther đáp, khiêm tốn nhưng không phủ nhận. "Tôi chỉ đơn giản là biết cách lắng nghe những gì họ muốn nói, ngay cả khi họ nghĩ rằng mình không muốn."

"Tốt," Dietrich gật đầu hài lòng. "Vì ở đây, chúng ta có rất nhiều kẻ cần được lắng nghe."

Thống chế đưa tay lên chống cắm. "Luther này, anh có nghe qua về cái gọi là tổ chức "The Last Son" chưa?"

Luther chớp mắt, đẩy cái tên đó lăn qua lại trong đầu như đang nếm thử một loại rượu vang.

"Tôi có nghe những lời đồn đại về chúng, thưa ngài. Từ một vài tù nhân ở Vega Blanca."

Ký ức ùa về, rõ nét và hôi hám. Luther nhớ lại gã tù nhân nhỏ thó, da đen nhẻm tên John Campbell. Gã là loại người có đôi mắt láo liên của một con chuột chũi, kẻ đã bị tống đến Vega Blanca vì tội "ăn trộm vài cái bánh mì", theo như lời gã than vãn đầy oan ức. Nhưng khi Luther đọc lại hồ sơ của hắn, anh nhận ra gã đã "vô tình" bỏ quên một chi tiết nhỏ. Rất nhỏ. Đó là cái xác lạnh ngắt của ông chủ tiệm bánh được phát hiện vào sáng hôm sau với một vết lõm sâu hoắm sau gáy do búa đập.

Nhưng khi nhắc đến The Last Son, đôi mắt láo liên của Campbell bỗng rực lên một thứ ánh sáng kỳ lạ.

"Họ hành động như những bóng ma, Đại úy ạ," Campbell thì thầm qua song sắt, hơi thở bốc mùi phả vào mặt Luther. "Họ là những chiến binh đích thực cuối cùng của Aquatania. Ngài có biết không, cho đến nay vẫn chưa có một ai bị bắt bởi cơ quan an ninh hết."

Luther không đáp lại. Anh chỉ lẳng lặng gạch tên Campbell vào danh sách lao động hầm mỏ ca đêm.

Có lẽ hắn đúng về một điều: chưa ai bị bắt. Bởi nếu có một kẻ như vậy được gửi đến Vega Blanca, Luther chắc chắn đã nhận được chỉ thị phải dành sự "chăm sóc đặc biệt" cho hắn. Và những kẻ được chăm sóc thường không sống quá lâu.

 "Những bóng ma, chiến binh của công lý..." Dietrich lẩm bẩm, giọng ông đầy vẻ khinh miệt, kéo Luther trở về thực tại. "Phải, đó là cái tên mà lũ ngu dốt ngoài kia gọi chúng. Nhưng với tôi, chúng chỉ là đám chuột cống khốn kiếp. Một lũ phá hoại phiền phức đang tích cực gặm nhấm chân đế của tòa tháp mà chúng ta đang cố gắng xây dựng ở vùng đất này."

"Chúng bắt đầu hành động sáu tháng trước, và mới để lộ tên tuổi của mình cách đây một tháng."

Thống chế gõ ngón tay lên khu vực tiếp giáp với Granz, vùng Miravalle.

"Dĩ nhiên, chúng chưa đủ gan, hoặc chưa đủ ngu ngốc để tấn công trực diện vào các căn cứ quân sự lớn," Dietrich nói. "Chúng chọn cách chơi trò trốn tìm. Một trò chơi hèn hạ nhưng hiệu quả."

Ông ta bắt đầu liệt kê một vài sự kiện

"Ba tháng trước, một toán tuần tra gồm bốn binh sĩ của chúng ta bị phục kích trên con đường liên làng gần thị trấn Malagas, ba người bị giết, chúng để một người còn sống trở về với một tờ giấy, mang theo thông điệp: "Chúng tôi có thể chạm tới các người bất cứ lúc nào."

"Hai tháng trước, một chiếc xe tải chở nhu yếu phẩm của sư đoàn bảy bị lật nhào xuống vực ở đèo Ventus. Không phải tai nạn. Phanh xe đã bị cắt đứt một cách tinh vi. Tài xế và phụ xe gãy cổ chết ngay tại chỗ. Toàn bộ hàng hoá bị lấy mất"

"Và tệ hơn cả," Mặt Detrich cau lại vì khó chịu, "là những thông điệp. Chúng không chỉ giết lính. Chúng còn nhắm vào những người Aquatania "hợp tác".  Một viên chức thuế vụ địa phương, một kẻ tham lam, cơ hội nhưng có ích cho chúng ta. Hắn bị phát hiện với cái cổ bị cứa đứt tại văn phòng làm việc. Kèm theo một tấm bảng ghi: "Tên phản quốc."

"Một thương nhân cung cấp lúa mì cho doanh trại quân đội bị đốt cháy kho hàng trong đêm, kèm theo một lá thư cảnh cáo được ghim bằng dao lên cửa nhà: "Đừng bán linh hồn mình cho quỷ dữ."

"Và còn nhiều sự kiện nữa, mà tôi không thể nói hết ra ở đây được." Dietrich tỏ ra bực bội, ông cầm lấy ly rượu, uống một ngụm.

"Vậy còn Cục Tình báo thì sao, thưa ngài?" Luther hỏi, ánh mắt anh sắc lạnh. "Tôi tưởng đám 'Quạ Đen' nổi tiếng là có tai mắt ở khắp mọi nơi cơ mà? Chẳng lẽ họ không tìm ra được bất kỳ cái tên hay địa chỉ nào?"

Nhắc đến đây, vẻ điềm tĩnh trên gương mặt Dietrich Helmgard bỗng rạn nứt. Ông ta đập mạnh tệp hồ sơ xuống bàn, tạo ra một âm thanh chát chúa.

"Lũ Quạ Đen?" Dietrich cười khẩy. "Chúng bị mù, Luther ạ. Hoàn toàn mù lòa ở cái xứ sở chết tiệt này."

Ông ta đứng dậy, đi đi lại lại.

"Suốt những tháng qua, ta đã rải hàng chục mật thám thâm nhập vào các quán rượu, nhà thờ, chợ búa... Và kết quả là gì? Số không tròn trĩnh. Hoặc tệ hơn." Ông ta ngừng lại, giọng hạ thấp xuống đầy nguy hiểm. "Những mật thám giỏi nhất của ta... hoặc là biến mất không dấu vết như thể bốc hơi vào không khí, hoặc là được tìm thấy trôi sông với cái lưỡi bị cắt đứt."

Helmgard quay lại nhìn Luther, ánh mắt xoáy sâu.

"Dân chúng ở đây đa phần không thích nói chuyện với người lạ. Họ bao che cho nhau bằng sự im lặng. The Last Son không chỉ là một nhóm khủng bố, Luther. Nó như một bóng ma lẩn khuất ở Miravalle. Mật thám của ta không thể tra khảo một bóng ma. Nhưng tôi hi vọng..." Ông ta nhấn mạnh. "Một kẻ chuyên bẻ gãy tâm trí con người như anh thì có thể."

Luther gật đầu chậm rãi. Anh hiểu loại chiến tranh này. Anh đã từng đối phó với nó ở Gallia. Nó là một cuộc chiến tranh tâm lý được tính toán kỹ lưỡng.

Những kẻ này đang chơi trò "Hiệp sĩ".

Chúng tấn công lính tráng, những mục tiêu hợp pháp trong mắt dân chúng. Trừng phạt những kẻ "phản bội", tạo ra sự hả hê cho đám đông bị áp bức. Chúng giữ cho bàn tay mình tương đối sạch sẽ, không vấy máu người vô tội, và chính điều đó khiến chúng trở nên nguy hiểm hơn nhiều lần. Những kẻ này đang xây dựng hình tượng những người hùng lãng mạn, những Robin Hood của thời đại mới, trong khi Đế chế đóng vai những gã cảnh sát trưởng tàn bạo.

"Chúng đang thắng trong cuộc chiến giành lấy trái tim của đám dân đen, phải không thưa ngài?" Luther nhận định.

"Chính xác," Dietrich quay lại bàn, với lấy cốc rượu, uống một ngụm. "Trong khi đám mật thám của chúng ta chưa thu lại được kết quả gì. Thiếu tướng Voncad đã quyết định hành động, bằng cách treo cổ vài nghi phạm ở quảng trường lớn tháng trước. Kết quả? Gã đao phủ thực hiện công việc đấy được tìm thấy bị treo cổ ở trong nhà hắn, trên giường ngủ."

"Dân chúng càng sợ hãi chúng ta hơn, còn The Last Son lại có thêm sự ủng hộ."

"Tôi tin tưởng vào những phương pháp hành động của ngài thiếu tướng, thưa thống chế." Luther đáp, trơn tru như được lập trình sẵn.

"Tin tưởng Leonardo Voncad." Ngài thống chế bật cười. Cơn buồn cười đến quá đột ngột khiến ông ho sặc sụa, những giọt vang đỏ bắn ra, lấm tấm trên mặt bản đồ.

Dietrich rút khăn tay ra lau miệng, mặt đỏ bừng, đôi mắt ầng ậc nước vì cơn ho.

"Ôi đại úy à, tôi tin là ở nơi kín đáo này, chúng ta có thể thành thật với nhau đôi chút." Ông ta khịt mũi, xua tay. "Tôi thà tin ông già Noel vẫn là người chui qua ống khói từ mái nhà, tặng quà cho trẻ ngoan và tặng than cho trẻ hư, còn hơn là tin vào năng lực của ngài Thiếu tướng đáng mến của chúng ta."

Luther mím chặt môi, cơ hàm anh nghiến lại để ngăn một nụ cười đồng tình thoát ra.

"Tài năng chỉ huy của Thiếu tướng chỉ hiện hữu rực rỡ nhất trong những sòng bạc ám khói, những nhà thổ hạng sang, hay những bữa tiệc thâu đêm tại các dinh thự của giới quý tộc," Dietrich nhún vai. "Với những cô gái xinh đẹp vây quanh, hắn ta thực sự là một Napoleon tái thế."

Ông ta cao giọng. "Chà, thành thật mà nói thì cái trò tắm trong bồn đầy rượu vang cùng mấy ả gái đó quả thực cũng... khá sáng tạo. Tôi phải công nhận hắn có khiếu hưởng thụ."

Thống chế ném chiếc khăn tay lên bàn. Nụ cười tắt ngấm.

"Tôi không cần thêm những xác chết vô danh trên giá treo cổ. Voncad nghĩ rằng sự sợ hãi sẽ dập tắt ngọn lửa, nhưng hắn chỉ đang đổ thêm dầu vào nó. Tôi cần cái đầu của con rắn. Tôi cần đám đông ngừng nhìn chúng như những hiệp sĩ áo trắng, những kẻ tử vì đạo, và bắt đầu nhìn thấy chúng như những gì tôi thấy: một lũ tội phạm gây rối trật tự trị an, cản trở sự thịnh vượng mà chúng ta mang lại."

Giọng ông trầm xuống, nặng trịch như chì.

"Nhất là khi mặt trận phía Bắc đang cần mọi sự tiếp tế. Quân đội Valtreich chiến đấu ở Sarynth cần từng thùng dầu từ Granz để chạy xe tăng, từng bao lúa mì từ Miravalle để nhét đầy bụng lính. Bất cứ kẻ nào chặn đường dòng chảy đó đều phải bị loại bỏ. Không phải bằng sự tàn bạo ngu ngốc, mà bằng sự chính xác tàn nhẫn."

Ông cầm chai rượu lên, rót thêm vào ly của Luther. Chất lỏng màu đỏ sóng sánh, quyến rũ và nguy hiểm.

"Tóm lại," Dietrich hạ giọng, "nhiệm vụ của anh là dập tắt những đốm lửa nhỏ này trước khi chúng biến thành một đám cháy rừng. Dùng mọi cách anh có. Mua chuộc, đe dọa, lừa lọc, hay... "hy vọng" như cách anh gọi. Moi tim gan tổ chức của chúng ra. Tôi sẽ nói với Leonardo Voncad rằng hãy cho anh toàn quyền."

Ông nâng ly lên, chờ đợi.

"Anh đã dùng hy vọng để thuần hóa lũ tù nhân ở Vega Blanca. Giờ tôi muốn anh tiếp tục dùng thứ vũ khí đấy, hoặc bất cứ thứ gì cần thiết, để bẻ gãy xương sống của The Last Son. Anh có làm được không?"

Luther nhìn vào ly rượu, rồi nhìn vào người đàn ông quyền lực đang ở trước mặt. Và anh biết mình không có nhiều lựa chọn. Tất cả hoặc không gì cả, cuộc đời này là một ván cược.

Anh nâng ly của mình lên, chạm nhẹ vào ly của Thống chế.

"Tôi sẽ cố gắng hết sức, thưa ngài."

Dietrich Helmgard cau mày.

"Ý tôi là sẽ hoàn thành công việc đó bằng mọi giá, thưa thống chế." Anh nhắc lại.

Hoặc anh sẽ chết khi cố gắng hoàn thành.

Dietrich gật đầu hài lòng.

"Tốt, tôi sẽ ở đây để đợi tin mừng chiến thắng từ phía anh, đừng để tôi phải thất vọng. Chắc chắn sẽ có những món quà xứng đáng cho anh, đại uý à, nếu anh hoàn thành công việc này."

Anh tự hỏi món quà đó sẽ là gì.

Luther uống cạn ly rượu, đứng dậy, giơ tay ra trước mặt thống chế. Ông ta bắt tay anh, một cái bắt tay nhẹ nhàng.

"Nhưng trước khi tôi bắt đầu công việc của mình, tôi có thể đi dạo một vòng quanh khu vườn vĩnh hằng nổi tiếng ngoài kia không, thưa ngài."

Thống chế mỉm cười dễ dãi. "Chắc chắn rồi, hãy tham quan khu vườn tuyệt đẹp đó bao lâu tuỳ thích. Và nếu anh cần một hướng dẫn viên thì."

"Tôi nghĩ mình đã tìm được một người rồi, đó là cô thư kí dễ thương trước cửa, ngài không phiền nếu tôi mượn cô ấy một lúc chứ."

Dietrich nghĩ ngợi một lúc rồi phẩy tay. "Thôi được, tôi sẽ bảo đại tá Siegmund thế chỗ Mia một lúc. Mà này, anh đừng mượn cô thư kí của tôi quá lâu đấy nhé."

"Chắc chắn rồi, thưa ngài." Luther cúi đầu. Quay lưng lại, bước ra khỏi căn phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!