Tập 1

Chương 2

Chương 2

Mặt trời buổi trưa rải một lớp ánh sáng mềm mại lên vạt đồi thấp trải dài phía trước, một thứ ánh sáng vàng óng, ấm áp và đầy vẻ dối trá. Nó tô điểm cho những cánh đồng lúa mì rộng lớn và những ngôi làng đá vôi một vẻ ngoài hiền hòa, như thể nơi đây chưa từng bị bàn chân sắt của quân đội Đế chế dẫm lên.

Luther Ashcroft ngồi trên chiếc jeep bụi bặm, mắt đảo qua những cảnh vật trôi bên ngoài cửa kính. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để không khí tràn ngập buồng phổi. Và anh nghĩ rằng mình có thể cảm nhận được nó, thậm chí nếm được nó, một mùi hương lạ lẫm, dễ chịu. Hương vị của sự bình yên và an toàn, thứ mà anh đã không còn được cảm nhận kể từ khi bước vào cuộc chiến này.

Cảm giác ấy bỗng trở nên cụ thể và mãnh liệt hơn khi chiếc xe Jeep Panther, phát minh mới nhất của Valtreich, mỏng manh hơn xe bọc thép nhưng được đổi lại bằng sự linh hoạt vượt trội, chuyển hướng, rời khỏi con đường nhựa phẳng lì để tiến vào một đại lộ rải đá cuội. Âm thanh xào xạc, lạo xạo của những viên sỏi dưới bánh xe và những cú xóc nảy nhẹ đã đánh thức Luther khỏi trạng thái mơ màng.

Trước mắt anh, cảnh vật bắt đầu thay đổi. Những hàng cây cam trĩu quả hai bên đường dần dần xuất hiện. Hoá ra thứ hương vị bình yên anh vừa cảm nhận được chính là mùi mật ngọt nồng nàn đang tỏa ra từ chúng. Nó khiến Luther phải ứa nước bọt. Quả không hổ danh là vùng đất trái cây nổi tiếng. Chắc chắn sau khi xong việc với ngài thống chế, anh sẽ mua thật nhiều thứ quà tặng ngọt ngào này của thiên nhiên về để thưởng thức."

Rồi anh nhìn thấy nó.

Lâu đài hoàng gia Beaumont.

Nó không phải là một pháo đài Gothic u tối hay một công trình kiến trúc nặng nề giống như những toà lâu đài ở vùng Roatlin, quê nhà anh. Mà là sự kết hợp táo bạo của đá sa thạch và kiến trúc Baroque cổ điển. Những bức tường đá cẩm thạch màu vàng nhạt được chạm khắc tỉ mỉ, các mái vòm đỏ thẫm sáng lên dưới nắng, những hàng lan can bằng đá trắng vươn ra như đôi cánh dang rộng. Từng giàn hoa nho leo bám vào tường, phủ bóng mờ xanh tím lên các bức phù điêu cổ xưa, khiến tòa lâu đài mang vẻ đẹp vừa thanh cao, vừa u buồn.

Nó gợi lên hình ảnh về một vương triều đã từng say sưa trong sự giàu có, xa hoa, và sự tự mãn của chính mình.

Nếu Aquatania có một trái tim, thì đây chính là nơi trái tim ấy từng đập.

Một trái tim đã bị lấy ra khỏi lồng ngực.

Trên đỉnh tháp cao nhất, lá cờ xanh trắng với hình ảnh con sư tử kiêu hãnh của Aquatania đã biến mất. Thay vào đó, trên nền vải màu đen là con Sói Thép Fenharrow đang giương nanh múa vuốt, đôi mắt đỏ của nó như hai hòn than rực cháy, nhìn xuống vùng đất bị khuất phục. Một sự thay thế xứng đáng giành cho kẻ chiến thắng.

Chiếc xe Panther dừng lại ngay đầu con đường dẫn vào sân chính.

Một người đàn ông đang đứng chờ sẵn. Hắn ta không chỉ to lớn; hắn ta là một khối cơ bắp và xương được nhồi nhét vào bộ quân phục. Đồng nghiệp của Luther, Alaric Von Thornfield, gã bạch tạng cao to làm việc với Luther ở Gallia, vốn luôn được xem là lực sĩ trong đội, trông chỉ như một cậu thiếu niên nếu đứng cạnh người đàn ông này.

Gã mặc bộ quân phục màu đen của một sĩ quan cao cấp: áo khoác dài ôm lấy cơ thể, mang theo ánh thép ở vai và cổ tay; thắt lưng mang huy hiệu sói màu bạc. Da hắn rám nắng, cổ dày, và khi hắn bước đi, mỗi bước chân đều khiến lớp đá bên dưới hơi rung lên. Hoặc có lẽ đó chỉ là tưởng tượng của Luther.

"Đại uý Ashcroft." Gã nói, đưa tay ra, bàn tay của hắn trông to bè, gân guốc.

Luther nghĩ rằng mình đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho cú bắt tay này.

Anh đã lầm.

Bàn tay của gã đàn ông kia siết lấy tay anh. Đó không phải là một cái bắt tay, mà là một lời cảnh báo bằng xương thịt. Lực siết ấy có thể nghiền nát xương. Luther cảm thấy các khớp ngón tay kêu răng rắc, nhưng anh chỉ hơi nhăn mặt, không rút tay lại. Trong thế giới của bầy sói, bạn phải cho chúng thấy bạn sẽ không dễ dàng ngã xuống để trở thành con mồi.

"Thiếu tá Siegmund Graves," gã tự giới thiệu, cuối cùng cũng buông tay ra. Một nụ cười nhẹ, lạnh lùng nở trên môi hắn. "Ngài Thống chế đang đợi. Mời anh vào."

Họ bắt đầu đi bộ dọc trên con đường chính. Con đường dài và rộng, hai bên là những hàng tượng đá cẩm thạch khổng lồ. Chúng miêu tả hình ảnh những người đàn ông cầm kiếm, giáo, đội vương miện sừng sững. Dưới ánh nắng trưa, đôi mắt trống rỗng của họ dường như đang dõi theo hai sĩ quan.

Những người lính Valtreich tay cầm vũ khí đứng gác dọc theo lối đi. Họ mặc quân phục đen và xám, được cắt may hoàn hảo, sắc nét và ấn tượng. Khuôn mặt của họ trông đầy vẻ nghiêm trang dưới chiếc mũ đội đầu bằng sắt. Họ là những thanh gươm được rèn giũa kỹ lưỡng, tin vào lý tưởng của đế chế, hoặc không dám không tin.

Luther nhìn những bức tượng xung quanh, anh lên tiếng hỏi.

"Ngài thiếu tá, những bức tượng này đại diện cho những ai vậy?"

"Chúng là các vị vua tối cao trong quá khứ của Aquatania, bức tượng đầu tiên đã được đặt tại nơi này cách đây ba trăm năm rồi." Siegmund đáp, không quay đầu lại.

Luther gật nhẹ. Rồi sự chú ý của anh dừng lại ở một bức tượng bên phải. Nó có thân hình uy nghi, áo choàng được chạm khắc tinh xảo, nhưng trên vai lại là một khoảng trống. Phần đầu đã biến mất.

"Đây là tượng của ai?" Luther tiếp tục nói.

Siegmund giờ mới quay đầu lại, một nụ cười nở trên môi gã. "Đó là tượng của vua Garrick Beaumont. Vị vua cuối cùng của Aquatania. Nó đang trong quá trình hoàn thiện những bước cuối cùng"

Rồi gã tỏ ra khinh miệt. "Nhưng thật đáng tiếc, đức vua cao quý đã chạy trốn sang Albion cùng gia đình một năm rưỡi trước, ngay khi chúng ta tiến vào vùng đất này. Vậy nên rõ ràng là bức tượng này sẽ không bao giờ được hoàn thành rồi."

"Một sự trừng phạt xứng đáng dành cho kẻ hèn nhát." Luther cười, nói.

Rồi ánh mắt anh chuyển sang bức tượng đối diện. Một gã đàn ông hói đầu, râu dài rậm rạp, đang cau mày. Tay hắn cầm một cuốn sách. Có một vệt phân chim trắng xóa chảy dài từ thái dương xuống má, như một vết nhơ không thể tẩy rửa.

"Còn đây," Luther chỉ tay về phía nó. "Hẳn là tượng của vị pháp sư vĩ đại Gandoll, kẻ từng được hoàng gia tôn thờ."

"Đúng," Siegmund gật đầu. "Trông khá đáng sợ, phải không?"

Đáng sợ? Luther nhìn chằm chằm vào bức tượng một lúc, anh nhớ lại nội dung bản báo cáo nói  về cái chết của lão ta. Cái chết thảm hại của một kẻ lừa đảo tài năng, người từng khiến hoàng gia tin sái cổ vào những trò ảo thuật, những lời tiên tri về tương lai, về ngày tận thế... Đáng tiếc là có vẻ như lão đã không nhìn thấy được kết cục của chính mình.

Luther thậm chí có thể hình dung ra được khung cảnh ấy. Khi Gandoll bị lôi cổ xềnh xệch đến pháp trường. Những lời chửi rủa, những lời van xin thảm thiết, rồi những lời nguyền rủa vô vọng, thề thốt sẽ quay trở lại từ cõi chết để báo thù. Nhưng thật đáng tiếc, lão đã không có cơ hội làm vậy, bởi xác chết đã bị đem đi thiêu ngay lập tức. Và tro cốt bị vứt xuống sông.

"Vậy là thế giới này đã mất đi cơ hội được chứng kiến một vị thần tái sinh từ địa ngục." Luther nghĩ thầm.

Họ đi vào bên trong.

Nội thất bên trong lâu đài là một sự pha trộn hỗn loạn giữa vẻ lộng lẫy xa hoa cũ và sự thực dụng mới. Những tấm thảm Ba Tư dày cộp, những bức tranh sơn dầu khổng lồ miêu tả các trận chiến huy hoàng trong quá khứ, những lọ hoa bằng sứ mỏng manh tinh xảo được đặt trên bệ đá cẩm thạch. Nhưng giờ đây, chúng chỉ làm nền cho sự hiện diện thô bạo của quân đội. Những bàn làm việc bằng kim loại được kê ngay dưới những bức tranh, những cuộn dây điện chạy dọc theo chân tường, và không khí ngột ngạt mùi giấy tờ, mực in và thuốc lá.

Trên bức tường chính diện, treo một dòng chữ lớn bằng thép, ghim chặt lên tấm thảm lụa.

"Chúng ta được sinh ra để trở thành những kẻ thống trị."

Một tuyên ngôn. Một lời thề. Một lời nhắc nhở dành cho bất kỳ ai bước vào nơi này.

Khung cảnh xung quanh giống như một buổi trình diễn kịch câm: những người lính Valtreich mặc quân phục chỉnh tề, mồ hôi nhễ nhại, cúi xuống ghi chép, gọi điện liên tục. Không một ai ngẩng đầu lên khi Luther và Siegmund đi qua. Họ là những bộ phận trong một cỗ máy khổng lồ đang hoạt động, và họ biết rõ điều đó.

Hai người leo lên cầu thang. Một cầu thang dài, rộng, được làm bằng đá granit tinh xảo, những bậc thang được mài nhẵn bóng qua hàng thế kỷ. Đây từng là nơi những quý tộc, thương nhân giàu có trong những bộ trang phục sang trọng, quý phái sải bước, tham gia vào những buổi yến tiệc linh đình của hoàng gia.

Họ đi lên tầng hai, rồi tiếp tục lên tầng ba, nơi bầu không khí trở nên tĩnh lặng và lạnh lẽo hơn. Hành lang trước mắt dẫn họ đến một cánh cửa gỗ sồi lớn, nặng nề.

Bên ngoài, sát góc tường, là một chiếc bàn làm việc nhỏ bằng gỗ. Một cô gái tóc nâu đang cắm cúi ghi chép, chiếc kính gọng mỏng trễ xuống sống mũi. Tiếng bước chân của họ khiến cô ngẩng đầu lên. Cô nhìn chằm chằm vào Luther, vào khuôn mặt nam tính với đôi mắt xám hấp dẫn và vẻ ngoài được tôi luyện qua ba năm trên chiến trường của anh. Cây bút trong tay cô rơi xuống sàn, âm thanh "cạch" vang lên giòn tan trong không gian yên tĩnh.

"Anh hãy đợi ở đây," Graves nói, giọng không chút cảm xúc. "Ngài Thống chế đang tiếp khách."

Gã mở cửa, bước vào trong rồi đóng lại, để Luther Ashcroft đứng lại một mình với cô thư ký đang đỏ mặt cúi xuống nhặt cây bút, và với sự im lặng đầy đe dọa đang chờ đợi phía sau cánh cửa gỗ sồi kia.

Luther bước tới chiếc bàn nhỏ, dáng vẻ thư thái như một con mèo lớn tiến đến đĩa sữa. Một nụ cười thân thiện, được luyện tập kỹ càng, nở trên môi anh.

"Xin chào tiểu thư."

"À, à, vâng, chào anh..." Cô gái vội vàng nhặt cây bút lên, đặt nó lên mặt bàn một cách vụng về. Cử chỉ ấy, cùng với sắc hồng đang lan khắp gò má, nói lên tất cả. Sự lúng túng. Sự ngượng ngùng.

"Xin được tự giới thiệu, tên tôi là Luther Ashcroft," anh nói, giọng trầm ấm. "Còn tên của tiểu thư là..."

"Tôi là Mia Sterling," cô đáp lại nhanh chóng, có vẻ hơi quá nhanh. "Rất vui được gặp anh."

"Mia," Luther lặp lại, kéo dài âm tiết đầu tiên. "Một cái tên tuyệt đẹp, rất phù hợp với cô. Nếu tôi không nhầm, đó cũng là tên của nàng tiên nữ bên cạnh cậu bé Peter Pan trong câu chuyện "Xứ Sở Neverland" thì phải, đúng không nhỉ?" Anh nháy mắt, một cử chỉ được đo đếm hoàn hảo giữa sự vui tươi và gợi cảm.

Mia cười khúc khích, khuôn mặt cô vẫn đỏ bừng. "Không, tên của tiên nữ ấy là Tinker Bell."

"Vậy ư?" Luther tỏ ra ngạc nhiên. Anh cúi người xuống thấp hơn một chút, và hạ giọng xuống thành một âm sắc ngọt ngào, thân mật. "Tất cả là bởi tôi cứ nghĩ mình đang được nhìn thấy một tiên nữ bằng xương bằng thịt ngoài đời, ngay trước mặt tôi cơ đấy."

Mia cúi gằm mặt xuống. Cô ta phản ứng y hệt một nữ sinh trung học ngây thơ đang nhận được lời tỏ tình từ thần tượng của mình.

"Một con mồi dễ dàng" Luther thầm nghĩ.

Mia ho húng hắng trong miệng. Rồi cô ngẩng đầu lên, cố gắng lấy lại sự nghiêm túc của một nhân viên hành chính. "Vậy, anh là khách mời của Ngài Thống chế Helmgard?"

Luther gật đầu. "Đúng vậy. Hôm nay ngài ấy mời tôi đến đây để giúp đỡ xử lý một vài công việc quan trọng."

Mia tỏ ra hứng thú, đôi mắt cô lấp lánh sau cặp kính. "Công việc quan trọng đó là gì, anh có thể nói." Rồi cô chợt khựng lại, một tia sợ hãi lóe lên. "Không, không, lẽ ra tôi không nên hỏi mới đúng."

"Tôi có thể tiết lộ cho cô vài bí mật thú vị được mà," Luther cười nhẹ, một nụ cười chân thật. Anh biết cách làm cho bí mật trở nên hấp dẫn. "Ngài Thống chế muốn tôi tìm bắt vài tên trộm giúp ngài ấy. Và hôm nay tôi đến đây để báo cáo tiến độ công việc."

"Anh đã bắt được những ai rồi vậy?" Mia tò mò, sự thận trọng ban đầu đã bay đi mất.

"Một trong số chúng là cha của cô," Luther bình thản đáp.

Mia ngạc nhiên nhìn lại anh, nhíu mày khó hiểu. "Cha tôi? Anh đang nói gì..."

"Ông ấy là một tên trộm tài năng," Luther cắt ngang, đầy vẻ tâm tình. "Kẻ đã đánh cắp những vì sao trên bầu trời và đặt vào trong đôi mắt của cô con gái đáng yêu của mình."

Một câu tán tỉnh sến sẩm, cũ rích. Luther biết điều đó. Nhưng nó gần như luôn hiệu quả. Cứ nhìn Mia Sterling bây giờ mà xem. Một tiếng thở hổn hển nhẹ. Sắc mặt cô lại càng đỏ hơn, mắt nhìn xuống bàn, không đáp lại. Luther đưa tay mình đặt lên trên bàn tay cô đang đặt trên mặt gỗ. Làn da cô ấm áp. Cô không rút tay lại. Thậm chí, những ngón tay cô còn khẽ run.

"Con mồi đã hoàn toàn rơi vào cạm bẫy rồi." Luther cười thầm. Một mối liên hệ nho nhỏ. Một kẽ hở tiềm năng trong tương lai. Bạn không bao giờ biết được khi nào mình cần một đôi mắt và đôi tai bên trong văn phòng của một vị Thống chế.

Tiếng mở cửa vang lên. Khuôn mặt đá của Siegmund Graves thò ra. "Mời vào, Đại úy Luther Ashcroft."

Luther rút tay lại một cách tự nhiên, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh hơi cúi người xuống, môi anh gần như chạm vào vành tai đang ửng hồng của Mia, và thì thầm những lời hứa hẹn ngọt ngào:

"Hẹn gặp lại."

Rồi anh quay đi, bước vào căn phòng của quyền lực, để lại sau lưng một trái tim đang rung động. Công việc thực sự, bây giờ mới bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!