Tập 1

Chương 1

Chương 1

Luther Ashcroft dựa lưng vào bệ đá lạnh ngắt của một pho tượng khổng lồ. Anh nhìn lên trần nhà. Để thấy ánh sáng mờ ảo từ mặt trăng trên bầu trời lọt qua lỗ hổng của mái vòm nhà thờ bỏ hoang này, nhuộm màu bức tường đá cẩm thạch bằng những gam màu trắng và xanh, khiến nó toát lên vẻ ảm đạm và u sầu.

Ở trên đó, anh có thể nhìn thấy một bức hoạ được chạm khắc tỉ mỉ, miêu tả hình ảnh của một vị thần toàn thân màu đen huyền bí, với cặp sừng dài như gạc hươu vươn lên kiêu hãnh, đôi mắt sáng rực và bốn đôi cánh sải rộng sau lưng. Umbrael, vị thần bị lãng quên của Aquitania.

Anh đã nghe qua câu chuyện về ông ta, vị thần từng được người dân nơi đây tôn thờ là người đã sáng tạo ra vũ trụ, khởi nguồn của vạn vật, nhưng giờ chỉ còn là một cái bóng bị lãng quên. Bởi hơn một thế kỷ trước, khi những nhà truyền giáo mang Thiên Chúa tới vùng đất này, các vị thần cũ đã dần bị thay thế, xóa nhòa trong ký ức của mọi người.

Và anh cũng sẽ sớm trở thành một kẻ bị lãng quên như vậy.

"Đau quá, chết tiệt."

Lời rủa thầm thoát ra qua hơi thở dồn dập. Hơn hai giờ đồng hồ, cái đau do viên đạn găm vào dạ dày đã trở thành một vị khách quen thuộc, một cuộc hẹn hò được sắp xếp, chuyến tàu một chiều và không thể ngăn cản để đến với ga tàu ở thế giới bên kia. Luther cố gắng hít thở sâu, nhưng mỗi lần như vậy, cơn đau lại quặn lên dữ dội, như thể một bàn tay sắt đang nắm chặt lấy nội tạng của anh.

Anh đưa mắt nhìn xuống cánh tay trái. Một viên đạn đã xuyên qua cẳng tay, biến cánh tay thuận của anh thành một khối thịt vô dụng. Anh vẫn còn tay phải, nhưng với thành tích năm trên mười điểm trong kỳ kiểm tra bắn súng gần nhất, anh biết rõ: tay phải chỉ đủ để nhắm trúng một mục tiêu đang di chuyển chậm ở khoảng cách ba mét. Và những kẻ săn đuổi anh sẽ không bao giờ xuất hiện chỉ một, cũng không bao giờ di chuyển chậm.

Vậy nên, phương án khả thi nhất còn lại cho khẩu súng lục này, là sử dụng nó lên chính mình.

Nhưng liệu điều đó có còn quan trọng? Thêm vài cái chết hôm nay cũng không thay đổi được sự thật rằng anh đã thua. Đế quốc Valtreich đã thua. Đội quân tưởng chừng như bất khả chiến bại giờ đây đa phần đã phải gục ngã ở những vùng đất lạnh lẽo thuộc phương bắc xa xôi kia. Một kết cục tất yếu khi những nước cờ sai lầm trên bàn cờ chính trị đã khiến bạn trở thành kẻ thù của hơn nửa thế giới. Hay ngay từ ban đầu cuộc chiếc này đã là một sai lầm?

"Đừng có dại mà đụng vào hũ mật ong của con gấu." Cụm từ này chắc chắn sẽ được khắc ghi lên bia tưởng niệm những người lính đã ngã xuống ở đất nước của anh, đấy là nếu như những kẻ thắng cuộc cho phép nó được xây dựng.

"Đau, khốn kiếp!"

Anh đã cố gắng lờ đi cơn đau, nhưng nó vẫn bám chặt lấy tâm trí anh, dai dẳng và khó chịu như vết mụn nhọt trên khuôn mặt một thiếu niên ở tuổi dậy thì.

"Hộc... hộc...hộc."

Luther thở dốc, gắng gượng cử động cơ thể, nhưng mỗi thớ cơ trên người anh đều phản đối ý định này. Anh đành phải ngồi yên, dùng ý chí đang phân mảnh để nghĩ đến những việc khác, một cách để chạy trốn khỏi thực tại. Anh bắt đầu nghĩ về những người đồng đội của mình: Alaric, Siegmund, Klaus, Wolfham…. Họ vẫn đang chiến đấu? Đã chạy trốn? Đã bị bắt? Hay đã chết?

Và anh nghĩ về gã chỉ huy, Leonardo Voncad ngu xuẩn. Hi vọng con heo đần độn đó sẽ bị treo cổ ở giữa quảng trường thị trấn. Rồi ngày mai, họ sẽ treo xác kẻ được gọi là cánh tay phải của hắn ta ngay bên cạnh: Luther Ashcroft.

Anh cười thầm, một tiếng cười khàn, khô khốc thoát ra khỏi miệng. Rồi anh đưa bàn tay đang run rẩy chạm vào túi áo. Kì diệu thay, bao thuốc lá hiệu Cormel yêu thích vẫn còn nguyên. Anh lấy nó ra, rút chiếc bật lửa nằm gọn trong hộp. Một điếu thuốc được đưa lên môi, châm lửa, ngọn lửa sáng lên trong bóng tối.

Anh hít vào một hơi dài, rồi một hơi nữa, rồi thêm một hơi…

Điếu thuốc tuột khỏi môi anh, rơi thẳng xuống vũng máu đã khô lại phần nào trên sàn đá.

"Đau quá." Anh nghĩ. Với cái lỗ đang khoét sâu trong bụng, có lẽ anh chẳng thể làm được cái quái gì ra hồn nữa.

Và giờ đây thuốc lá có vị như phân. Khác hoàn toàn với những hình ảnh trong phim hay sách mà anh đã xem: một gã đàn ông cận kề cái chết, nhưng trong mồm vẫn phì phèo điếu thuốc, trông họ thật ngầu làm sao. Anh đã từng nghĩ như vậy. Chúng khiến cái chết có vẻ trông không quá tệ.

Chà, có những thứ bạn cần phải đích thân trải nghiệm, thay vì chỉ chứng kiến nó qua những phương tiện giải trí.

Một giọng nói êm ái, ngọt ngào chợt vang lên trong tâm trí anh.

"Sử dụng quá nhiều chất gây nghiện là con đường ngắn nhất đưa ngài đến với tử thần, ngài sĩ quan."

Không, không và không. Tại sao ngay lúc này, ngay giờ phút này, anh lại nghĩ đến cô ta chứ? Thật ngu ngốc! Cô ta là kẻ phản bội, một con điếm dối trá, một... Và nếu như bằng một cách thần kỳ nào đó mà cô ta xuất hiện ngay trước mắt anh bây giờ, anh sẽ bắn cô ta. Đúng vậy, kể cả khi anh có phải cầm súng bằng miệng mình.

Nhưng cô ta chả có lí do gì để xuất hiện tại nơi này, và dù có muốn cũng không thể.

Vài phút nữa trôi qua, anh vẫn chỉ có thể ngồi yên trong im lặng.

"Lạnh quá." Anh nghĩ thầm. Cơn đau đột ngột dịu đi, nhưng thay vào đấy, một cảm giác lạnh lẽo sâu thẳm bắt đầu xâm chiếm cơ thể. Anh biết, nó không phải do thời tiết.

Anh sắp chết rồi.

Anh cảm thấy sợ.

Thật kỳ lạ. Anh đã nghĩ rằng mình đã nhìn thấy cái chết đủ nhiều, đã ra lệnh cho cấp dưới gây ra những cái chết cho kẻ khác đủ nhiều, đã chính tay anh giết chóc đủ nhiều để không còn phải sợ hãi cái khái niệm tất yếu của cuộc sống ấy nữa.

Thế mà anh vẫn sợ. Và anh chợt muốn bật khóc, khóc thút thít như một đứa trẻ trong vòng tay mẹ mình, nhưng rồi cố gắng kiềm chế. Cần phải giữ lại chút tôn nghiêm nhỏ bé cuối cùng của một người lính chứ, đúng không?

Đôi mắt anh mờ dần.

Rồi anh nghe thấy tiếng cánh cửa nhà thờ mục nát được mở ra.

Một hình bóng xuất hiện nơi ngưỡng cửa. Không hề lưỡng lự, nó bắt đầu tiến sâu vào bên trong.

Luther giật mình. Cơ thể phản xạ theo thói quen, cánh tay phải dù yếu ớt, vẫn siết chặt khẩu súng. Ai? Kẻ thù đã tìm ra nơi ẩn náu, đến để ban cho anh ân huệ cuối cùng? Một gã trộm cướp thấy vệt máu bên ngoài và nghĩ đến một miếng mồi ngon ăn? Một dân thường sợ hãi và lạc lối? Hay…

Hình bóng đó di chuyển nhanh hơn, gấp gáp hơn, nó mang hình dáng của một người phụ nữ.

Một sứ giả của thần chết ư?

Nhưng không. Dần hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt chiếu qua khung cửa sổ trên cao của nhà thờ, là Elena Montara. Cô vẫn mặc bộ quần áo màu xám đơn sơ của nữ tu, mái tóc vàng ngắn bung xoã trên vai, và điều khiến Luther chú ý nhất: bả vai trái của cô đẫm máu.

Cô đã bị bắn.

Phải rồi. Trong cái đêm hỗn loạn và điên cuồng này, chẳng ai có thể an toàn được cả, và đạn thì không có mắt.

Cô tới gần bên anh, khuỵu gối xuống, thở hổn hển. Đôi mắt xanh của cô mở to, đầy vẻ bàng hoàng, đau khổ.

"Luther." Cô thều thào, rồi đưa tay ra nắm lấy bàn tay phải lạnh buốt của anh. "Anh còn có thể đứng lên được nữa không? Nếu có thể, hãy đi theo em."

Mọi sự hận thù trong anh chợt tan biến, những cảm xúc đau khổ vì bị phản bội đã bị cuốn bay đi theo gió ngay khi anh nhìn thấy máu của cô. Nhưng cô sẽ không thể lừa dối anh được nữa, anh không cho phép điều đó xảy ra.

"Dù cô có giao nộp tôi cho quân cách mạng bây giờ, thì cũng không nhận được trọn vẹn số tiền thưởng đâu, Elena." Anh cười nhẹ, một nụ cười cay đắng.

"Họ không trả giá cao cho một xác chết."

"Không!" Cô lắc đầu quầy quậy. " Em biết chỗ của một bác sĩ, rất gần đây. Ông ấy có thể..." Ánh mắt cô lúc này mới chạm phải vết thương trên bụng anh, và mắt cô mở to hơn vì kinh hãi. "Chúa ơi... Chúng ta phải nhanh lên. Hãy dựa vào em."

Cô đưa tay ra, cố gắng xốc nách anh. Và anh, dù không còn tin tưởng, vẫn để mình làm theo. Nếu đây là một sự lừa dối, thì ít nhất nó cũng là một lời nói dối ngọt ngào. Và ở thời điểm này, điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Nhưng chỉ việc cố gắng đứng dậy bây giờ thôi cũng là một nỗ lực khổng lồ. Luther cắn chặt răng, cảm nhận sự đau đớn khủng khiếp đã xuất hiện trở lại từ vết thương nơi dạ dày bị kéo căng. Anh nhích từng chút một, cố gắng nhấc thân mình lên.

Họ dựa vào nhau, bước đi từng bước. Mỗi bước chân đều nặng nề, lảo đảo như thể cả hai đang cố gắng bước đi trên lớp bùn lầy của một chiến hào. Anh cảm nhận được sức nóng mỏng manh từ cơ thể cô, sự mềm mại của bờ vai cô đè nặng dưới tay anh.

Sau sáu bước, cô là người khuỵu xuống đầu tiên. Đôi chân cô không thể chống đỡ nổi sức nặng của cả hai. Cô kéo theo anh ngã vật xuống nền đá lạnh, tiếng thở nặng nề của cô như những nhát dao đâm vào bóng tối.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, Luther nhận ra, việc cô có thể một mình đến được đây, với một vết thương trên vai, có lẽ đã là một phép màu. Và phép màu thì không bao giờ kéo dài được quá lâu.

Elena gắng gượng đứng dậy, cố kéo anh lên một lần nữa. Nhưng anh chỉ lắc đầu, đẩy nhẹ bàn tay cô ra. Cử chỉ ấy không phải là sự chối bỏ, mà là sự chấp nhận.

"Thôi đủ rồi," giọng anh khàn đặc, mỗi âm tiết đều phải trả giá bằng những hơi thở cuối cùng của sự sống. "Dù có bò được tới nơi, vị bác sĩ duy nhất có thể cứu tôi... giờ cũng đang ở thiên đường rồi. Tôi sẽ sớm được gặp ông ấy thôi."

Elena bật khóc nức nở, bởi cô biết, anh đang nói đến ai.

"Nhưng điều đó sẽ không xảy ra," anh tiếp tục, cố gắng giữ sự châm biếm trong từng lời. "Bởi thiên thần Gabriel sẽ đá đít tôi xuống Địa ngục ngay khi thấy tôi đứng trước cổng Thiên đường."

Elena dựa đầu vào vai anh, những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp vải. Anh đưa tay phải lên, những ngón tay run rẩy vuốt nhẹ mái tóc ngắn của cô.

Khoảnh khắc này bỗng đánh thức một ký ức. Một khung cảnh trong vở kịch mà họ từng xem cùng nhau ở Nhà hát Dawncore, khi gã gù của nhà thờ Đức mẹ tìm thấy xác chết của nàng Julietta yêu dấu của hắn, hắn đã ôm lấy nàng cho đến khi cả hai đều rời bỏ trần thế.

Anh không nghĩ cô sẽ làm vậy vì anh. Và anh cũng không muốn như thế. Bởi giờ đây, ngay trong khoảnh khắc này, anh đã biết được mình muốn gì nếu gặp lại cô.

Anh muốn cô phải sống. Sống một cuộc đời thật dài, thật hạnh phúc, xa rời mọi đau thương và hận thù. Hãy xem đó như lời cầu nguyện cuối cùng anh dành cho cô.

"Elena, làm ơn, hãy nghe nguyện vọng cuối cùng của tôi."

Elena ngước nhìn anh, đôi mắt xanh ngấn nước, nhưng đầy kiên định, cô đang lắng nghe.

"Tất cả sẽ ổn thôi mà," anh ho khan. "Tôi chỉ cần… nghỉ ngơi một chút thôi, và cho đến khi tôi tỉnh dậy, chúng ta sẽ…"

Lời nói bị cắt ngang bởi một cơn ho đột ngột, khiến máu bật ra khỏi môi anh. Cô luống cuống đưa tay đặt lên miệng anh, nhưng anh đưa tay nắm lấy nó, hạ xuống.

"Sẽ đi cùng với nhau." Anh nói nốt câu còn dang dở, khi máu thấm qua ngón tay cô. "Vậy nên hiện tại… hãy cứ nắm tay tôi, đừng buông ra nhé. Hãy hứa vậy đi."

"Vâng, em hứa." Cô nghẹn ngào, đôi tay nhỏ bé siết chặt lấy bàn tay đang dần lạnh giá của anh. Trong cái nắm tay ấy, anh vẫn cảm nhận được hình dáng vết sẹo dài trong lòng bàn tay cô.

"Hãy nắm lấy tay tôi," anh thì thầm, hơi thở chỉ còn là sợi chỉ mỏng manh, "cho đến khi..."

Cái lạnh từ chân tràn lên, nuốt chửng mọi cảm giác.

"Cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta." Anh nói.

"Cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta." Cô nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!