Ga tàu phủ một màu xám tro, những cột đèn cũ kỹ đứng im lìm, ánh sáng vàng của chúng hắt xuống nền xi măng hơi ẩm lạnh như thể sắp tắt lịm bất cứ lúc nào. Không tiếng người, không tiếng loa báo giờ chỉ còn tiếng gió rít qua khung thép gỉ loang lổ. Toàn bộ khung cảnh giống như một sân khấu bỏ quên và Haruto là khán giả duy nhất bị buộc phải ngồi lại đến màn cuối.
Cậu ngồi co người trên băng ghế sắt lạnh buốt. Sự lạnh lẽo thấm qua lớp vải áo, lan dần từ lưng xuống tới cánh tay. Cậu đưa mắt nhìn về phía đường ray đen đặc kéo dài vô tận, nuốt trọn mọi thứ như một khoảng trống không đáy. Haruto không nhớ mình đã ở đây từ lúc nào, cũng chẳng biết mình chờ điều gì. Cậu chỉ biết rằng bằng cách nào đó, mình không thể rời đi.
Ở phía đối diện, trên băng ghế song song, có một bóng dáng mờ ảo không nhìn rõ. Dù khoảng cách không xa nhưng lại chẳng nhìn rõ người đó ra sao. Người đó ngồi bất động, hai bàn tay đan chặt vào nhau, đôi vai hơi rung như đang ghìm lại một nhịp thở sâu. Haruto nhìn người đó thật lâu. Cậu muốn hỏi, muốn gọi, muốn phá vỡ sự im lặng dày đặc bao trùm nhưng cổ họng như bị một sợi dây siết chặt khiến cậu không thể phát ra âm thanh nào.
Sự tĩnh lặng kéo dài đến mức nghẹt thở. Mỗi giây trôi qua, Haruto càng cảm thấy mình xa cách hơn với thế giới thực. Cậu đứng lên, từng bước chậm rãi tiến lại gần mép sân ga. Bước chân cậu nặng nề vang dội trong không gian rỗng, như thể mỗi bước đang đè thêm gánh nặng vô hình lên ngựời. Cậu nhảy xuống chỗ đường ray muốn vượt qua để tiến về phía người đó.
Ngay khoảnh khắc ấy, từ xa vọng lại một tiếng gầm rú. Haruto khựng lại. Từ bóng tối cuối đường ray, ánh sáng trắng nhói bừng lên. Một đoàn tàu lao đến, không có còi báo, không tiếng phanh, chỉ có luồng gió dữ dội cuốn tung mọi thứ.
Ánh sáng trắng xóa nhòa mọi thứ trước mắt.
Haruto bật dậy khỏi giường. Hơi thở dồn dập, cậu thở gấp như vừa chạy đường dài. Trán cậu ướt đẫm mồ hôi, bết vào tóc mái. Cậu ngẩng lên nhìn quanh. Đây không phải sân ga, mà là trần nhà quen thuộc với vết nứt nhỏ chạy dọc từ góc đến đèn. Kim đồng hồ treo tường nhích qua số ba, báo đã gần nửa đêm. Ngoài cửa sổ, thành phố im ắng, chỉ còn ánh đèn đường vẫn chiếu sáng trong màn đêm, ánh trăng để lại những mảng sáng tối trên sàn gỗ.
Haruto chống tay lên trán, thở ra một hơi dài. Giấc mơ này lạ lẫm hơn so với những cơn ác mộng mà cậu thường gặp. Nó không dữ dội, không có những cảnh tượng hỗn loạn, nhưng lại để lại một dư âm khó gọi thành tên. Cảm giác ấy bám riết, như một bàn tay lạnh áp sát lồng ngực, khiến cậu dù đã tỉnh vẫn không hoàn toàn thoát ra được.
Cậu ngả lưng xuống gối, kéo chăn trùm lên mặt. Bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng gió rít, như thể khung cảnh nơi sân ga chưa biến mất mà chỉ tạm lùi lại đâu đó trong bóng tối. Haruto nhắm mắt, cố gắng ngủ tiếp nhưng hình bóng mờ ảo người ngồi đối diện vẫn hiện lên dù chẳng thể nhìn rõ dung mạo. Không có tên gọi, không có biểu cảm, chỉ một dáng hình bất động mà thôi.
Thời gian chậm rãi trôi. Mỗi khi chợp mắt, Haruto lại có cảm giác mình bị lôi ngược trở về sân ga, chỉ cần nhắm mắt lâu thêm một chút thôi là ánh sáng trắng kia sẽ lại ập đến. Cuối cùng, cậu buộc phải mở mắt, nằm nhìn chằm chằm vào trần nhà cho đến khi mí mắt nặng trĩu.
Tiếng chuông báo thức chát chúa đánh thức Haruto vào sáng hôm sau. Cậu giơ tay tắt máy, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Dường như cả đêm cậu chưa thật sự ngủ yên, mỗi khớp xương trong cơ thể đều cứng lại, chỉ nhấc người lên khỏi giường thôi cũng tốn sức.
Hôm nay là ngày thi cuối cùng.
Cậu rời khỏi căn hộ và bước đến trường với tâm trạng mệt mỏi. Âm thanh náo động của buổi sáng dội vào tai Haruto ngay khi cậu bước vào khuôn viên trường. Trên sân, học sinh tụ tập thành từng nhóm, vừa nói cười vừa tranh thủ ôn lại đề cương. Những trang giấy bị lật soàn soạt, tiếng bút gõ vào bàn ghế, tiếng bàn tán chen lẫn tiếng bước chân gấp gáp.
Haruto đi xuyên qua đám đông ấy, lặng lẽ như một bóng mờ. Không ai gọi cậu, cũng chẳng ai để ý. Từ hồi sơ trung đến nay, Haruto đã quen với việc bước đi một mình giữa đám người. Thậm chí cậu còn thấy nhẹ nhõm hơn khi không phải trả lời những câu hỏi vô thưởng vô phạt kiểu “Học bài chưa?”, “Cậu nghĩ đề này khó không?”.
Phòng thi nằm trên tầng ba. Khi Haruto bước vào, giám thị đã có mặt, nghiêm nghị đứng quan sát. Không khí lập tức trùng xuống. Những tiếng thì thầm dần tắt hẳn, chỉ còn lại âm thanh ghế kéo lạch cạch,tiếng giấy sột soạt và tiếng bấm bút. Haruto ngồi xuống bàn. Trước mặt cậu là tờ giấy trắng và cây bút chì đã được gọt nhọn. Tay cậu hơi run, nhưng ánh mắt thì vẫn kiên định. Dù có bao nhiêu áp lực, Haruto vẫn thuộc kiểu người không bao giờ để sót một câu hỏi nào mà chưa thử giải.
Đề phát xuống. Một trang, rồi hai trang. Tiếng lật giấy dồn dập khắp phòng. Haruto cúi xuống, mắt cậu nhìn nhanh qua từng câu. Không quá khó. Vẫn theo khung kiến thức cậu đã ôn. Cậu bắt đầu viết. Từng nét chữ đều đặn, mực loang trên giấy. Nhưng chỉ vài phút sau, giữa dòng chữ, hình ảnh sân ga đêm qua lại lẩn vào tâm trí. Băng ghế lạnh, bóng người ngồi đối diện, đôi bàn tay đan vào nhau, tất cả hiện ra rõ rệt đến mức cậu phải dừng bút.
Ngực cậu thắt lại. Haruto nhắm mắt, hít sâu. Không, không được nghĩ về nó nữa. Đây là kỳ thi cuối cùng rồi, chỉ cần qua được nó, mọi thứ với cậu sẽ ổn thôi.
Cậu mở mắt, tiếp tục viết. Từng câu hỏi, từng đáp án, từng phép tính. Mồ hôi cậu liên tục chảy ra nhưng Haruto vẫn cố gắng ép bản thân tập trung. Buổi sáng trôi qua nhanh hơn cậu nghĩ. Khi bước ra khỏi phòng, ánh nắng gắt đến chói mắt, nhưng Haruto chỉ kịp ăn vội hộp cơm rồi lại trở về chỗ cũ cho buổi thi chiều. Cơ thể mệt mỏi không chỉ bởi kì thi mà còn do cơn ác mộng, nhưng cậu vẫn ép mình tập trung.
Thời gian trôi chậm chạp. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc như đang chế giễu sự căng thẳng của từng người. Một vài thí sinh ngồi thẫn thờ, gõ bút liên tục, có người thậm chí còn gục xuống bàn. Haruto không quan tâm. Cậu rà soát từng dòng chữ, cẩn thận đến mức khi giám thị tuyên bố hết giờ, cậu mới thở ra nhẹ nhõm.
Ngoài hành lang, không khí khác hẳn. Tiếng bàn tán rộn ràng tràn ngập.
“Câu ba khó thật đấy, tớ bỏ luôn.”
“Cậu làm phần hình học chưa? Tớ thấy lạ lắm.”
Những giọng nói ấy đập vào tai Haruto, nhưng cậu chẳng buồn để tâm. Cậu nhét bút vào hộp, xốc lại cặp rồi bước ra ngoài. Không ai gọi cậu, cũng chẳng ai hỏi cậu làm được không. Và như mọi khi, Haruto cũng không tìm ai để chia sẻ.
Cậu đi xuống cầu thang, qua hành lang dài ngập ánh sáng chiều. Bầu trời bên ngoài đã ngả sang màu tím nhạt, nhuộm những ô cửa kính thành mảng màu phai. Trong thoáng chốc, Haruto lại thấy nó giống hệt sân ga trong mơ, một nơi quá rộng, quá trống và chẳng có chỗ nào để bấu víu.
Cậu thở dài. Dù kỳ thi đã xong, cảm giác nặng nề vẫn không hề tan biến.
Bên ngoài cổng trường, từng nhóm học sinh kéo nhau rời đi. Có người cười nhẹ nhõm, có người tiu nghỉu vì biết mình làm sai. Haruto bước chậm hơn, men theo lối nhỏ bên hông trường, tránh dòng người đang chen chúc phía trước.
Con đường dẫn về nhà phủ ánh hoàng hôn. Những cửa hàng ven đường đã bắt đầu bật đèn, hắt ra thứ ánh sáng vàng nhạt. Tiếng xe cộ nườm nượp hòa cùng tiếng rao hàng tạo thành bản nhạc ồn ào, nhưng trong tai Haruto, tất cả chỉ thành một lớp âm thanh mờ nhòe.
Cuối cùng, tòa căn hộ cao tầng quen thuộc hiện ra, những ô cửa kính phản chiếu ánh trời tím. Haruto quét thẻ bước vào sảnh, mùi hương tẩy rửa thoang thoảng xen lẫn mùi gỗ mới đánh bóng. Không gian bên trong ấm hơn nhiều so với gió ngoài đường, nhưng tâm trí Haruto vẫn lạnh lẽo.
Thang máy dừng lại ở tầng tám. Haruto bước ra, hành lang trải dài trước mắt với ánh đèn trắng hắt xuống nền gạch sáng bóng. Mỗi cánh cửa đều im lìm, chỉ còn tiếng bước chân cậu lộc cộc vọng trong khoảng không.
Căn hộ của Haruto nằm cuối dãy hành lang. Cậu tra thẻ, bước vào phòng, mùi gỗ quen thuộc phả ra khi bước vào. Không gian vẫn như mọi ngày: phòng khách gọn gàng, ghế sofa màu xám tro, cùng với không gian bếp vừa đủ lớn để nấu ăn. Chỉ có một điểm khiến căn hộ này khác biệt hơn là nó có hai phòng ngủ. Một phòng là của Haruto, còn phòng kia vốn dành cho bố mẹ cậu khi có dịp ghé lại, nhưng đã bỏ trống từ lâu.
Haruto thả cặp xuống ghế. Ngay lúc ấy, điện thoại rung lên, màn hình hiện dòng chữ 'Bố'.
“Con nghe ạ.”
Giọng bố cậu hơi khàn, lẫn tiếng giấy tờ xào xạc.
“Thi xong rồi chứ?”
“Rồi, chỉ có mấy câu cuối là phải suy nghĩ lâu hơn thôi.”
“Vậy thì tốt.”
Ông dừng một nhịp, rồi nói tiếp:
“Bố báo cho con biết, từ hôm nay căn phòng còn lại sẽ có người thuê. Đó là một cô gái, bằng tuổi con. Con nhớ cư xử cho phải phép, đừng làm khó người ta”
Haruto khựng lại.
“Ở…cùng căn hộ này ạ?”
“Ừ. Bố nghĩ như thế tiện cho cả đôi bên, bố mẹ ít khi về, phòng bỏ không cũng phí.”
“Nhưng con…”
“Tạm thế nhé, bố đang bận họp.”
Tút… tút…
Tiếng tút kéo dài để lại trong căn phòng một sự im lặng trống rỗng. Haruto nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, khóe môi mím chặt. Bố cậu lúc nào cũng vậy luôn ra quyết định, rồi chỉ thông báo như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Cậu chưa kịp nghĩ tiếp thì nghe thấy tiếng kéo vali ngoài cửa. Haruto giật mình. Âm thanh mỗi lúc một gần, rồi dừng lại ngay trước căn hộ. Cậu bước nhanh ra mở cửa.
Dưới ánh đèn hành lang, một cô gái đang đứng với chiếc vali màu bạc. Mái tóc dài phủ ngang vai, đồng phục học sinh màu xám ôm lấy dáng người thanh mảnh. Khi ngẩng lên, đôi mắt cô chạm đúng ánh nhìn của Haruto.
Một thoáng im lặng.
Cô khẽ mỉm cười, gật đầu lịch sự.
“Xin lỗi…tôi làm ồn phải không?”
Haruto đứng chết lặng trong vài giây. Hình ảnh sân ga trong mơ chợt ùa về trong cậu, hình ảnh băng ghế đối diện, dáng người bất động, thứ cảm giác nghẹn lại nơi cổ họng. Tất nhiên, cô gái trước mặt không giống hệt bóng dáng trong mơ, nhưng có một sự trùng hợp mơ hồ khiến tim cậu chùng xuống.
“Không sao.” Cuối cùng Haruto cất giọng, ngắn gọn đến khàn đặc.
Cô gái kéo vali bước qua cửa, vào thẳng phòng khách. Nhìn quanh một vòng, cô chậm rãi nói:
“Vậy…từ hôm nay tôi sẽ ở đây. Mong được giúp đỡ.”
Haruto khẽ gật đầu nhưng không đáp lại ngay. Trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy hơi thở của mình nặng nề hơn, giống như căn phòng đột ngột chật lại chỉ vì có thêm một người. Cậu từng quen với sự im lặng bao phủ, quen với việc trở về căn hộ chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc. Vậy mà bây giờ, một giọng nói khác vang lên, một nhịp sống khác chen vào, khiến Haruto loạng choạng trong chính không gian của mình.
Cô đặt vali sang một bên, lướt mắt nhìn khắp phòng khách. Mái tóc dài hơi lay động dưới luồng gió lọt qua cửa sổ, ánh sáng cuối chiều hắt lên khuôn mặt cô, khiến Haruto bất giác dừng ánh nhìn lâu hơn dự định. Cô cất giọng nhỏ nhẹ.
“Căn hộ này…khá ấm cúng.”
Haruto chỉ nhún vai. Cậu không biết nên đáp thế nào. Với cậu, nơi này chưa từng 'ấm cúng'. Nó chỉ là bốn bức tường giữ chặt cậu lại, một cái kén không có ai khác. Nhưng rồi, khi Sayuri thản nhiên nói câu đó, Haruto lại thấy từ ngữ quen thuộc kia dường như cũng có thể mang ý nghĩa khác.
Cô gái ngồi xuống mép ghế sofa, bàn tay khẽ miết trên lớp vải xám tro. Một nụ cười thoáng qua, dịu dàng mà tự nhiên.
“Tôi vào xem qua phòng được không.”
“Ừm, cậu cứ vào xem đi.”
Căn hộ chìm dần trong yên lặng. Haruto ngồi tựa lưng vào ghế sofa, ánh đèn trần hắt xuống gương mặt còn vương chút mệt mỏi sau ngày thi. Từ phòng bên, cậu nghe loáng thoáng tiếng ngăn tủ đóng mở, rồi mọi thứ im bặt.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, Haruto cảm thấy căn hộ này không còn hoàn toàn thuộc về riêng mình nữa. Một phần không gian đã thay đổi, mang theo hơi thở của một người khác. Cảm giác vừa lạ lẫm, vừa khó nắm bắt.
Cậu đứng dậy, định về phòng thì khựng lại. Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đã nhạt dần thành màu đêm. Bụng cậu réo khẽ, báo hiệu cả ngày nay chỉ sống nhờ vào hộp cơm trưa ở trường.
Đúng lúc đó, tiếng gõ nhẹ vang lên. Haruto xoay người. Cửa phòng bên khẽ mở, cô gái ban nãy ló đầu ra. Dưới ánh đèn vàng, gương mặt cô hiện rõ hơn, phảng phất vẻ ngập ngừng.
“Xin lỗi…nhưng cậu có biết gần đây có chỗ nào ăn tối không? Tôi chưa quen khu này lắm.”
Haruto thoáng ngạc nhiên. Một khoảnh khắc im lặng lướt qua, rồi cậu gật đầu.
“Tôi có biết vài quán, để tôi dẫn đi cho.”
Haruto đứng dậy, vô thức liếc nhìn căn hộ một lần nữa trước khi ra ngoài. Không gian vốn tĩnh mịch quen thuộc nay bỗng dư vang lại tiếng bước chân, hơi thở của một người khác, khiến cậu cảm thấy có gì đó vừa lạ lẫm vừa ngập ngừng.
0 Bình luận