Trong một thời đại hội nhập do tập đoàn đa quốc gia Three Heaven khởi xướng, Tokyo đã trở thành một trong những nơi tiên phong cho xu hướng cách tân này. Những món đồ công nghệ cao như: robot AI trợ lý cá nhân, ô điện toán, đồ phòng hộ gấp gọn tiện dụng,... Đã lần lượt thay thế những thứ cổ hủ khác và giúp cho cuộc sống của con người nơi đây trở nên thoải mái hơn.
Tuy vậy, khi bị cuốn vào guồng xoay của thời đại và cuộc sống trở nên tiện lợi, những thứ giản đơn như trò chuyện, nhậu nhẹt và vui chơi cũng ít dần và trở nên biệt lập đi. Chính những điều nhỏ bé đã từng cấu thành nên một Tokyo sầm uất và nhộn nhịp thì khi thiếu vắng chúng, Tokyo trở thành một nơi sầm uất và hiện đại.
Buổi tối đầu thu của Tokyo đa sắc và một màu đến bất ngờ. Biển ánh sáng rực rỡ sắc màu đó cũng không thể tô vẽ nên sự sôi động đã nguội lạnh trong lòng những con người đang rảo bước trên vạch qua đường.
Những thanh âm vang vọng một cách vô nghĩa bên tai, những ánh đèn neon chiếu các quảng cáo đã quen mắt, dòng người chẳng thèm để tâm tới ai, cứ thế ảm đạm mà tiến về phía trước. Mặc cho có ngã xuống, họ cũng sẽ đứng dậy mà tiếp tục tiến đi lên như những con rối vô hồn. Duy chỉ có một người...
“Tên kia đứng lại coi! Đâm vào bổn cô nương mà cứ thế bỏ đi hả?!”
Người đàn ông với mái tóc đen xoắn tít mù trong bộ âu phục quay đầu lại, ở đó, có một người phụ nữ thân hình bé nhỏ, phủ lên mình chiếc áo choàng nâu bẩn thỉu ngồi ở dưới đất mà mắng chửi anh ta.
“Tự đâm vào tôi rồi tự ngã mà mạnh miệng gớm nhỉ? Với lại, ‘bổn cô nương’ là cái gì chứ, trẻ con à? Ở đây không tiếp đâu.”
“Gì chứ…”
Người phụ nữ đó lầm lì mà ngước lên nhìn an giống như trông thấy một mối uy hiếp lớn. Người đàn ông mang tên Hagihara Atsushi này bẩm sinh vốn đã cao ráo, việc này không thể trách cô được.
“Hừ.” Chẳng ngờ, cô ta lại cười khẩy. “Tinh thần được lắm, tên nhân loại, không ngu muội như những tên khác. Có thể hiện giờ ta đang suy yếu, nhưng bổn cô nương sẽ sớm thống nhất giới yêu ma! Nhân loại, ta cho phép ngươi có cơ hội trở thành thuộc c-”
“A, đèn xanh rồi. Thế nhé, về nhà đi nhóc con.”
“Ơ ơ ơ, này…”
Atsushi cứ thế mà bỏ lại người phụ nữ kỳ quặc khi nãy nổ một tràng vớ vẩn mà tiếp tục đi đến khách sạn mà mình đã đặt trước. Người người cứ thế đổ xô ra đường lớn, chỉ có mỗi người phụ nữ vừa bị từ chối đứng bất động trước cột đèn giao thông. Cô ta đứng đó mà lầm bầm:
“Được lắm… Từ chối lời mời của ta…”
Người phụ nữ đưa tay về phía trước. Vươn ra khỏi lớp áo choàng màu nâu bẩn thỉu, lại là một bàn tay thục nữ mỏng manh và yếu ớt. Năm móng tay đen tuyền nhọn hoắc hướng thẳng về phía người đàn ông tuyệt tình đã từ chối cô ta.
“Cho ngươi biết…” Cô ta gầm gừ.
Bàn tay cô ta nắm chặt lại, những chiếc móng đen nhọn đó chọc vào lòng bàn tay của cô, nhỏ xuống mặt đường nhựa một giọt máu đỏ tươi. Vừa rơi xuống, giọt máu đã biến mất, và theo đó, giữa dòng người tấp nập, người phụ nữ kia cũng vậy.
Qua không biết bao lâu, khi người trên đường đã thưa được vài đợt, Atsushi đã đến được khách sạn mà mình đã đặt phòng trước đó.
“Đây là chìa khóa phòng ạ.” Cô lễ tân mỉm cười đưa hai tay ra.
“Ừm.”
Anh ta lạnh lùng đáp lấy một câu rồi cứ thế cầm chìa khóa phòng đi lên thang máy. Trùng hợp thay, bên trong cũng có một người nữa đang đứng đợi. Người đàn ông đó cũng cao ráo, cũng gọi là điển trai giống như anh. Vì cũng coi như là có chút tôn trọng, Atsushi quyết định nhường đường cho anh ta một chút.
“...”
Và cả hai đã đứng đó nhìn nhau phải gần một phút.
“Sao thế? Không vào à? Cái “theng máy” này của con người cũng tiện lắm đấy.” Người đàn ông kia bỗng chủ động bắt chuyện.
“A à…”
Vào rồi, người đàn ông kia bắt đầu luyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời. Nào là yêu ma, thánh nữ tộc cáo gì gì đó. Không chịu nổi, Atsushi khi lên đến tầng của mình liền tức tốc đi nhanh một mạch về phòng mình rồi khóa cửa lại.
Atsushi cẩn thận nhìn qua mắt mèo, quay qua quay lại cả hành lang một hồi. Khi đảm bảo rằng người đàn ông kỳ lạ kia không bám theo, anh ta thở phào nhẹ nhõm mà nằm dài ra giường.
“Nay toàn gặp bọn lạ lùng thế không biết…” Atsushi chán chường mà lấy điện thoại ra. “Chắc phải đi xem bói mất.”
Lướt điện thoại một hồi, Atsushi bỗng ngáp một cái. Anh ta nhìn vào thời gian trên điện thoại mà tự cảm thán:
“Đến giờ rồi à.”
Dứt lời, anh ta tắt điện thoại rồi đứng dậy vươn người một cách đầy uể oải.
Atsushi quyết định sẽ đi tắm một chút. Tuy vốn đã tắm rửa sạch sẽ trước khi đi, nhưng vì dư âm từ hai kẻ kỳ quặc kia vẫn còn ảnh hưởng tới anh nên Atsushi cần phải thả lỏng bản thân.
“Hà…”
Atsushi thỏa mãn mà kêu lên một tiếng dài với khuôn mặt ửng đỏ mà ngả người. Mặt nước khẽ hơi rung động, hơi nước trong bồn bốc lên, khẽ vờn qua gáy tóc gọn ghẽ vừa chạm vào mặt nước. Atsushi nhìn lên trên trần nhà rồi lại nhắm mắt lại.
Anh ta đang nghĩ đến một ước mơ xa xăm, một ước ao mà bản thân đã từng muốn thực hiện. Anh đã từng bước đi vì nó, sống vì nó và thành danh cũng vì nó.
Chỉ tiếc, hiện thực quá tàn nhẫn. Atsushi nghĩ thầm.
Trên con đường đầy chông gai đấy đã làm chai mòn đi ước mơ từng chống đỡ cả cuộc đời của anh. Khiến giờ, anh ta chỉ có một mục tiêu duy nhất là chỗ đứng thật cao trên xã hội này trước khi nó chuyển mình.
Nhưng, hai người hôm nay Atsushi gặp. Cá tính, cũng có thể nói là vậy. Nhưng điều quan trọng là sức sống, sức sống của cả hai người. Họ khác biệt, đó là điều anh thừa nhận và cũng làm anh phải hoài niệm đến ước mơ hồi trước.
Nó từ ý niệm rồi dần lan tỏa ra tâm trí anh, chuyền từ từ xuống cơ miệng. Lồng ngực anh hơi nhỉnh lên, vòm miệng mở ra, ước mơ thửa đó của anh sắp tuôn trào ra khỏi miệng.
“Bao giờ mới có người yêu nhỉ...?” Atsushi nói ra với một vẻ mặt đờ đẫn.
Những vọng tưởng về ước mơ đó đan xen với khát vọng thành danh hiện nay của anh ta, biến thành một tham vọng mới mẻ đi đôi với nụ cười tưởng chừng hồn nhiên đấy.
“Ừm ừm, thế cũng được...” Atsushi đắc ý mà tự mẩm.
Niềm vui bất ngờ đó của anh ta lan ra toàn bộ cơ thể đang ngâm trong bồn tắm. Từ cảm giác thư thái ở hai vầng thái dương, tê tê ở đầu ngón chân, ấm áp ở vùng ngực… Đến cả cảm giác chột dạ ở trong bụng.
“Ừm…”
Khác với những cái khác, cảm giác chột dạ kia dần chuyển mình, thành một thứ đau đớn hơn. Atsushi cứ kiên cố mà nấn ná lại chỗ bồn tắm, nhưng cơn đau bụng đó vẫn chẳng dứt. Trái lại, còn mãnh liệt hơn.
“Chậc. Ngày gì mà đen thế chứ!”
Atsushi giận dữ đập mạnh hai tay vào thành bồn tắm mà đứng lên rồi nhanh chóng tiến về phía cái bồn cầu, anh cũng không quên cầm lấy chiếc điện thoại theo. Đặt nhẹ cặp đào xuống cái bồn cầu, Atsushi chỉ đành thở dài bất lực trước cảm giác lành lạnh ở dưới mông.
Anh ta mặc kệ những thứ thừa thãi đang đi ra từ cơ thể mình, chuyên tâm vào suy nghĩ của mình.
“Đối tượng lần này… Chắc là làm thế này là được…”
Atsushi cứ thế mà chìm vào trong tâm trí làm việc của mình. Chẳng mấy chốc, một tiếng, hai tiếng… Chẳng biết qua bao lâu, một bản kế hoạch đầy tâm đắc của Atsushi để chinh phục được khu đất mục tiêu cứ thế được soạn ra.
“Hừ. Quá hoàn hảo.” Anh ta nhếch mép mà tự đắc. “Không biết phụ nữ ở Kyoto như nào nhỉ? Nơi chưa tham gia ‘hội nhập’ chắc là cũng có nét riêng…”
Cái đầu của Atsushi lại bắt đầu liên tưởng đi về những nơi xa hơn, viễn cảnh trong đầu anh nếu nói gần thì chỉ có thể đem so sánh với những vị họa sĩ tại thập niên 1980.
Nhưng, một tiếng “cục” bên dưới đã kéo người đàn ông đang hớn hở kia phải trở về hiện thực.
“Sao cứ thấy rung rung lắc lắc thế nhỉ…” Vừa nói, anh ta vừa liếc nhìn xuống bên dưới bồn cầu.
Đập tan giấc mộng đẹp muộn màng của chàng trai vẫn tưởng mình tuổi đôi mươi là hiện thực đang nhung nhúc dưới cặp đào căng mọng của anh ta. Chiếc bồn cầu thì liên tục tự động xả, nhưng đống tắc ở đó lại chẳng hề trôi đi, cứ thế khiến trông như nó đang thở ra thở vào tựa một sinh vật sống.
“AAA!”
Atsushi bất giác sợ hãi mà nhảy bật hẳn ra khỏi chiếc bồn cầu. Anh ta hoảng hốt rửa sạch nửa thân dưới của mình rồi quơ tay lấy đại một chiếc khăn quấn vào để che đi bộ phận thiết yếu.
Anh ta loạng choạng một hồi rồi vịn vào thành bồn tắm. Atsushi chỉ đứng đó, cố giữ bình tĩnh trước cái thứ như đang muốn trào ra khỏi căn phòng.
“Đống đó… Từ bụng mình ra à…” Atsushi nheo mắt mà nhìn xuống cơ bụng của mình.
Anh ta nhìn vào bồn cầu rồi lại nhìn xuống bụng mình, cứ thế vài lần cho đến khi bản thân không thể phủ định điều vừa xảy ra. Và thay vào đó, suy nghĩ rằng vấn đề nằm ở cống ngầm của tòa khách sạn
“Hà… Cái quái gì thế chứ…” Atsushi thở dài một cách não nề rồi lấy điện thoại ra. “Gọi cho phục vụ phòng thôi. Cái chuyện vô lý như này… Bọn họ chẳng biết quản đường cống thải gì cả.”
Khoảnh khắc mà Atsushi cầm chiếc điện thoại lên, cũng là lúc mặt nước phẳng sóng sánh những gợn li ti. Dần dần, những cơn rung lắc khiến cả chiếc khăn đang che đi thân dưới của Atsushi cũng trở nên lỏng lẻo.
Cái quái gì thế này?! Anh ta bất chợt nghĩ.
Anh hoảng hốt mặc vội bộ quần áo vẫn còn nhăn nhúm, tiện quơ tay lấy vài món đồ rồi chạy nhanh ra khỏi chỗ đó theo cầu thang thoát hiểm. Đến trước cánh cửa nơi mà thường ngày trống không nay lại đông nghịt người, bên tai Atsushi vọng lại tiếng nói hỗn độn của mọi người.
“... Đang rửa mặt mà cái nước nó phun ra đen xì…”
“Tự nhiên bồn cầu phòng tôi trào ngược cả ra… Hơn nữa còn…”
“Đang tắm chạy ra ngoài chẳng kịp mang gì hết…”
“Anh kia! Anh không mặc quần áo à!”
“Ai thấy mèo cưng của tôi không?”
Đó là rất nhiều lời phàn nàn, rất nhiều sự việc xảy ra nhưng hầu hết chúng đều chỉ điểm đến nguyên nhân của động đất nằm ở cống ngầm của tòa nhà. Và cũng vừa hay, có người cũng đã lên tiếng nói rằng dường như tâm chấn phát ra từ tầng này.
“Hừm…” Atsushi cảm thấy hơi chột dạ.
Tuy hỗn loạn là vậy, nhưng họ đều là người ở tầng lớp thượng lưu của thời đại mới. Họ thay phiên nhau mà rời đi một cách nhuần nhuyễn dưới sự hướng dẫn của nhân viên khách sạn.
Sau khi toàn bộ quan khách rời khỏi khách sạn một cách an toàn, chẳng mất bao lâu mà toàn bộ khách sạn sụp đổ hoàn toàn. Gần trăm con người đứng ngơ ngác nhìn tòa nhà phát ra những tiếng rầm rập và đổ sập. Khói bụi bay tứ tung, mịt mù cả một khoảng trời đêm khiến cho bao người vây lại mà hóng chuyện. Chủ khách sạn thì ôm mặt mà khuỵu gối xuống khóc nức nở trong khi những người khác thì điện thoại cho gia đình, bạn bè, trợ lý đến đón về.
“A.” Atsushi chợt thốt lên. “Quên cầm theo điện thoại rồi...”
Vì không thể liên lạc được với người thân duy nhất là trợ lý, Atsushi ngồi phịch xuống đất mà ngắm nhìn quang cảnh hoang toàn của đống đổ nát - thứ đã từng là một tòa khách sạn.
Giờ mới thấy mấy cái bốt điện thoại hồi xưa tốt thật đấy… Một suy nghĩ bất chợt hiện lên trong trí óc anh.
Năm phút, mười phút, một tiếng, hai tiếng... Cứ vậy, những người ở lại cứ thế thưa thớt dần, phóng viên đến vì tin đồn cũng nhanh chóng rời đi. Cho đến lúc chỉ còn lại mình anh bơ vơ giữa lề đường cùng vài người lác đác đến phong tỏa hiện trường, Atsushi nhăn mặt lại giận dữ mà bộc bạch:
“Cái đứa khốn khiếp này…”
Anh ta đứng dậy rồi phủi bụi đi. Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh lẽo quét qua, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của tòa khách sạn tỏa ra khắp phố phường. Không thể chịu nổi cái mùi thum thủm lẫn trong gió lạnh đầu mùa, Atsushi đứng dậy đi ra chỗ khác. Anh quyết định sẽ tự đi đến điểm hẹn tài xế mà mình đã hẹn sẵn.
Lững thững được một hồi lâu trên con đường thanh vắng, anh ta bắt gặp một cô gái trong bộ đồng phục chỉnh tề, khuôn mặt hớt hải của cô chỉ vừa chợt giãn ra khi trông thấy anh.
"Đàn anh!" Cô vui vẻ vẫy tay gọi.
Khác với dáng vẻ chào mừng đó của cô, Atsushi chỉ tặc lưỡi mà cau mày. Anh lê bước đến gần cô thì đã nhận được vô số lời hỏi thăm:
"Anh có sao không? Có bị thương gì không? Em nghe tin khách sạn Seibu bị sập nên vội vội vàng vàng ra đây đón anh nè. Ấy, tay anh bị thương rồi kìa, để em băng bó cho..."
"Kisame." Chỉ đến thế, Atsushi đã bực bội cắt ngang lời cô. "Ý thức công việc của em quá kém. Tin tức chậm thế này thì kinh doanh bất động sản kiểu gì hả?"
Nụ cười trên mặt cô nhanh chóng biến mất mà thay vào đó là vẻ ăn năn hối lỗi. Đôi mắt sắc lẹm mà người đời thường ví như cá mập cũng phải lép vế trước Atsushi mà rơm rớm nước mắt.
"Dạ... lần sau em sẽ cẩn thận hơn ạ... Em xin lỗi anh..."
"Hầy..." Atsushi thở dài rồi phe phẩy tay, tự nhủ bản thân đã mắc phải chiêu trò này bao lần rồi. "Thôi bỏ đi. Em có chuẩn bị xe chưa?"
Nghe thấy vậy, Kisame ngay lập tức ngẩng mặt lên. Những giọt nước mắt lúc nãy cứ thế tan vào hư vô. Ở cái ngưỡng này, Atsushi còn phải mỉa mai là nên gọi đôi mắt của cô đàn em này là mắt cá sấu thì đúng hơn.
"Đây nè anh!" Cô hào hứng chỉ về một chiếc taxi đậu bên lề đường. "Vì tài xế công ty sắp xếp đang ngủ rồi mà em vội đón anh nên đã bắt taxi rồi nè."
Nói đến đó, bỗng cô lại hơi cúi thấp mặt xuống, hai tay tự nhiên đan vào lấy nhau mà đôi lúc lại cứ ngước lên nhìn anh rồi bẽn lẽn hỏi:
"Anh muốn đến công ty trước? Hay là ra khách sạn ở Kyoto trước? Hoặc là... sang nhà em?"
Trong đôi mắt và điệu bộ kia tỏ rõ sự ngập ngừng như một thiếu nữ mới lớn. Nếu là ai khác, hẳn sẽ bị cái bộ dạng này mà hớp hồn cho ngay. Nhưng ai khác chứ không phải Atsushi. Anh ta đã làm cấp trên của cô đủ lâu để biết những mánh khóe rẻ tiền này. Anh xoa xoa thái dương, đầy phiền não mà đáp lại:
"Thôi thôi, đi đến khách sạn ở Kyoto đi. Tiện thể khảo sát trước địa điểm luôn."
"Ồ..." Kisame tỏ ra hơi thất vọng. "Vậy em hiểu rồi ạ."
Hai người leo lên chiếc xe taxi do Kisame gọi đến từ trước và rời khỏi thành phố Tokyo này, tiến đến nơi gọi là "thủ đô văn hóa" - Kyoto mộc mạc.
Chiếc xe taxi này như thể bước ra từ thời đại trước khi hội nhập, thậm chí có khi là trước cả thời đại đó. Chức năng giảm xóc dường như đã dừng hoạt động, đến độ dù có cài dây an toàn thì cũng nảy tưng tưng như trái tennis ở sân bóng chuyền. Cái kính chắn gió thì đầy rẫy những vết nứt lớn nhỏ, để mặc gió ập vào mặt Atsushi mà khiến mái tóc xoăn của anh đã rối nay còn bừa thêm. Cũng may, cái chức năng bất tiện này vô tình lại thay thế được cho cái điều hòa đã hỏng của chiếc xe.
"Anh uống nước không? Chắc là anh khát lắm." Kisame dịu dàng đưa cho anh một chai nước suối.
Atsushi từ khi trải qua sự việc lúc trước, cái bụng anh vẫn luôn nhốn nháo không yên. Anh cũng chẳng biết là do cái xe hay bản thân đã ăn gì đó lạ, nhưng anh nghĩ là uống nước có khả năng sẽ làm chúng tệ hơn. Nhưng dù là gì thì anh cũng muốn có thứ nào đấy có thể làm dịu đi sự khó chịu đến từ mọi thứ anh vừa đã và đang trải qua này.
"Thế thì anh xin."
Nhận lấy chai nước từ tay Kisame, Atsushi cứ thế mở ra mà tu ừng ực hẳn nửa chai mới dừng lại. Anh phải công nhận, chai nước suối này chẳng có tác dụng gì với cơn đau bụng của mình. Nhưng mà, nó lại có vẻ khiến cơn bực dọc trong lòng anh dần nguôi ngoai, thay vào đó bằng sự nặng trĩu của cặp mí mắt.
"Có vẻ là anh buồn ngủ rồi nhỉ?" Kisame nhận lấy chai nước từ tay anh và lau miệng chai đi. "Anh cũng đã trải qua nhiều chuyện rồi, cứ chợp mắt đi. Nào đến nơi em sẽ gọi dậy cho."
Những lời nói ân cần đó của cô đàn em này, thế nào mà lại đánh đúng lúc Atsushi đang đuối sức mà khiến anh cảm thấy tin tưởng đôi phần. Dù còn muốn nói gì đó, nhưng những lời nói mơ hồ của Kisame văng vẳng bên tai hệt như một khúc hát ru, cứ thế đưa ý thức của anh xa dần khỏi thực tại mà chìm vào giấc ngủ.
Atsushi đã có một giấc mơ ngắn, gần như là một đoạn hồi tưởng về ngày anh được nhận nuôi bởi người chủ của công ty bất động sản này. Tuy bản thân ký ức đó không tốt đẹp gì, giấc mơ đấy vẫn tô vẽ cho anh một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi.
Niềm hạnh phúc tuy nhỏ nhưng lại lớn, đủ để anh cố dang tay ra mà muốn ôm lấy người chủ trước mắt.
Không đúng...
Dù ông ta có thân hình tốt như thế nào thì vào tuổi xế chiều như vậy, không thể nào có bờ vai rắn chắc như một vận động viên thể hình được.
"Không... đúng...?"
Đôi mắt lờ đờ mở ra đó của anh chợt căng hẳn ra khi nhìn thấy khuôn mặt đang dán thẳng vào hai con ngươi của mình. Đó là người đàn ông đứng tuổi với cơ bắp hoành tráng, bộ râu ria lởm chởm và chiếc mũ vàng bé tí hon chẳng vừa nổi cái đầu trọc lóc. Người đó, chính là người tài xế taxi.
Atsushi đưa mắt xuống, thấy ông ta đang bế anh như bồng một đứa trẻ ba tuổi bay lên. Còn anh thì như đứa trẻ ba tuổi vào sướt mướt ôm lấy vai ông ta.
"Cái quái...!"
Atsushi nhanh chóng giãy dụa, tách hẳn bản thân ra khỏi người tài xế kia. Anh bị đẩy mạnh về phía sau khiến cái lưng đập mạnh vào vật gì đó cứng cứng, suýt chút khiến anh lộn cổ ngã ngược.
Atsushi lớ ngớ mà đảo mắt lia lịa. Anh thấy ánh bình minh lấp ló phía trước, thấy chiếc taxi đã dừng bên vệ đường đèo từ bao giờ, thấy người tài xế và cô đàn em đứng đối diện và khi quay ra đằng sau, anh thấy cả vực sâu tối tăm của rừng cây.
"Ơ kìa? Tỉnh dậy sớm vậy? Biết thế tôi đã thêm nhiều thuốc ngủ hơn rồi." Cô đàn em đó nhún vai mà ném chai nước suối trên tay đi.
“Thế... thế này là sao?! Kisame!”
Atsushi giận dữ hét toáng lên, còn bản thân thì phải dựa vào rào chắn đã rỉ sét đôi phần. Trông thấy vẻ mặt bấn loạn được ánh ban mai chiếu sáng của anh, cô gái đứng dựa vào chiếc xe mà mỉm cười rồi mỉa mai:
“Là sao là như nào, Atsushi? Em chỉ muốn cho anh tận hưởng cảm giác nhảy dù mà không có dù thôi mà. Không muốn phá kỷ lục thế giới hả?”
“Đừng có đùa!” Atsushi ngay lập tức khua mạnh tay sang ngang mà phản đối. “Kỷ lục thế giới là 7600m cơ mà! Chỗ này cùng lắm chỉ khoảng 500m thôi.”
Nghe vậy, Kisame khẽ cười “hừ” nhẹ một tiếng.
“Anh hiểu ý em mà. Giờ anh có về được đi chăng nữa cũng dính phải món nợ kia thôi. Nhanh nhanh mà tự nhảy xuống đi, đừng để em phải động tay.”
Cô vừa dứt lời, tiếng răng rắc cùng tiếng lạch cạch phát ra từ người tài xế vang đến cả bên tai đang ửng đỏ của anh. Nhưng Atsushi vẫn có phần nghi vấn với điều Kisame vừa nói.
“Món nợ? Món nợ nào?”
“Hửm? Đừng tỏ ra không biết chứ?” Vừa nói, cô vừa lấy điện thoại rồi chìa ra trước mặt anh. “Quen không?”
Trước mặt anh là một bài báo từ một tòa soạn nổi tiếng, sơ sơ nội dung đó nói về vụ tòa khách sạn bị sập do đường ống thải bị tắc nghẽn. Và qua điều tra, họ đã giới hạn được phạm vi các nghi phạm lại. Và, khuôn mặt điển trai quen thuộc trên đó, không gì khác được...
“Đây là..." Tôi?” Atsushi buột miệng nói ra.
“Ừ, là anh đó, tên tội phạm à.”
“Tội phạm”, Đã bao giờ rồi, anh chưa nghe lời cáo buộc đó? Không, không phải là đã bao giờ rồi, mà là đã quá lâu rồi, anh mới nghe lại hai chữ “tội phạm” đó.
“Ơ..."
Cùng với một cú đẩy nhẹ nhàng từ đầu ngón tay của Kisame, Atsushi cứ thế vấp rào chắn mà ngã ngửa người xuống khu rừng bên dưới.
Hình ảnh người phụ nữ độc ác với nụ cười xảo quyệt chỉ vì muốn chiếm chức vị của anh mà đã đẩy anh xuống đang dần thu nhỏ lại trong mắt anh. Cho đến khi, Atsushi cảm nhận được một cú va đập mạnh thẳng vào mạn sườn.
Đã bao giờ rồi, mới cảm nhận được thế này?
Đã bao giờ rồi, cơn lạnh thấu xương này mới len lỏi đến lần nữa?
Đã bao giờ rồi... Chưa nhớ đến họ?
Đó là những câu tự vấn của Atsushi khi bản thân liên tục va đập vào cành cây khi rơi từ trên cao xuống. Anh đập vào cành này thì bật sang cành nọ, hệt như viên bi trong trò chơi Pong hồi xưa. Cuối cùng, Atsushi hạ màn tại một bụi rậm cao ráo.
"..."
"..."
"... Hớ! Hớ hớ hớ hớ hớ..."
Sau khoảng lặng chết chóc, nhịp thở gấp gáp của Atsushi đã kéo anh trở lại trước ngưỡng bất tỉnh. Anh đưa đôi tay run rẩy lên để nhìn. Nó chằng chịt những vết cắt nhỏ, ở giữa còn có một màu đỏ tươi đang nhỏ xuống từng giọt thấm đẫm áo sơ mi của anh.
Anh cố ngẩng đầu lên và đập vào mắt là một vết đỏ rõ nét đang thấm đẫm chiếc áo từ bên trong.
"K-khốn nạ! Ặc!"
Anh muốn hét lên, nhưng khi như vậy thì cái bụng của anh sẽ phải chịu thêm nhiều cơn đau nữa.
Phản bội! Anh bực tức hét lên trong lòng.
Atsushi gắng gượng xoay người, để bản thân rơi xuống nền đất rải toàn lá phong bên dưới. Cái cơn đau khi ngã phập xuống dưới đó chẳng thể nào khốn đốn hơn cái bụng bê bết của anh.
Phải sống! Nhất định phải sống! Anh tự nhủ với mình như vậy.
Atsushi mặc cho bùn đất bẩn thỉu dính vô quần áo và miệng mà dùng hết sức bình sinh bò lê về phía trước. Anh ta bò mãi, bò mãi. Cuối cùng, anh trông thấy được một cái chòi và bể nước bám đầy rêu xanh trước mắt.
Atsushi dựa lưng vào thành đá của bể nước, trút ra từng hơi thở hổn hển. Tầm nhìn anh bây giờ đã mờ đi, không còn nhìn rõ được cả những gì phía trước.
"...?"
Nhưng anh nghe thấy những tiếng lạo xạo, cứ như tiếng một chiếc chổi quét băng rơm đã lâu chưa từng trông thấy. Anh hướng về phía âm thanh đó, cố gắng thều thào ra từng câu chữ:
"Cứu... tôi... với..."
0 Bình luận