Tập 01 - Shukaku Matsuri

Chương 5.5: Nồi lẩu đã nhuốm mùi umami

Chương 5.5: Nồi lẩu đã nhuốm mùi umami

Cơn mưa giông báo hiệu cho điểm kết của mùa thu đã tới, còn là tới một cách rất đột ngột. Những chiếc lá kiên cường bám trụ với cành cây cũng vì sự nặng trĩu chất chứa trong từng hạt mưa mà bị quật ngã, bỏ lại cây mẹ rồi hoàn thành một vòng đời của mình.

Vì đã được dự báo nên người dân ở Arashiyama cũng rất tuân thủ các biện pháp phòng tránh thiên tai. Từ trước cả khi cơn mưa đổ bộ vài ngày, nhiều hàng quán và trường học đã đóng cửa, chuẩn bị ứng phó nếu có sạt lở hay sóng thần vô tình ập đến. Cũng do đó mà hai cô gái trong ngôi đền nằm bên sườn núi kia mới vui vẻ như vậy.

"... Xong chưa thế?" Hiyori cố kìm lại nước miếng mà nói.

Hoặc, là do một cái gì đó khác.

"Chị nghĩ là rồi..." Minami nói, vẫn không rời mắt khỏi thứ trên bàn.

Ngay trước mắt của hai người họ, nằm gọn trên bàn ăn là một nồi lẩu Yudofu[note84182] đang bốc hương nghi ngút. Mùi vị đặc trưng của nước dùng dashi[note84183] đi kèm tảo bẹ kết hợp với nhau, sưởi ấm vòm mũi của hai cô gái và khiến nước miếng trong miệng hai người không thể ngừng tiết ra. Với họ, một thứ như nồi lẩu này lại là điều đã lâu không được chứng kiến.

"Nào nào, chưa xong đâu." Bất ngờ, giọng của Atsushi vọng ra từ trong bếp.

Anh ta đi ra bên bàn ăn, cầm theo một túi nhựa chứa thứ gì đó màu trắng. Trước ánh mắt tò mò của hai người, Atsushi chỉ nhẹ nhàng nhúm lấy một chút thứ màu trắng đó, rải đều vào trong nồi lẩu đang bắt đầu có dấu hiệu sôi. Những hạt màu trắng tinh khôi đó rơi xuống nước dùng, nhanh chóng hòa tan và biến mất.

"MSG?[note84184]" Minami nhìn cái gói trên tay Atsushi mà thốt lên. "Anh ăn mặn vậy?"

Như một minh chứng cho câu nói của Minami, cái hương thơm nồng nàn umami đã xộc thẳng lên mũi của cả ba người. Ngửi được mùi hương đó, Hiyori lại bất ngờ cất tiếng:

"Em thấy ngon mà." Cô bé lau đi miếng nước vừa lỡ rỉ ra khỏi khóe miệng. "Thế mới đậm đà chứ."

"Em có khẩu vị đó." Atsushi giơ ngón cái lên đáp lại với Hiyori.

"Vậy em là người duy nhất không có khẩu vị ở đây hả...?" Minami cười nhạt nói.

Những câu chuyện phiếm của cả ba cũng dừng lại khi nồi lẩu phát ra tiếng "phóc" đầu tiên. Những bong bóng đó mỗi lúc một nhiều, cho đến khi mấy miếng đậu hũ non nổi lên và tần suất bong bóng trở nên dày đặc, đó là chính là báo hiệu cho một nồi lẩu đã chín. Cả ba người cũng không chần chừ thêm một giây nào, nhanh chóng bỏ những miếng thịt ba chỉ, bò và gà vào trong.

Khác với hai cô gái đang trông chờ những miếng thịt đỏ tươi săn lại, Atsushi lại lôi ra một cái muôi cùng vài quả trứng. Anh ta đập một quả trứng ra cái muôi, đem ra đặt vào nồi lẩu, khi nước lẩu chạm vào thành muôi thì dừng lại. Anh chờ một lúc cho đến khi lòng trắng đặc lại ở đáy muôi mới lấy ra mà cho vào một tô nước dùng nóng hổi đã chuẩn bị sẵn. Minami nhìn một loạt thao tác của anh, không kìm nổi sự tò mò mà hỏi:

"Anh làm gì thế?"

Nghe vậy, Atsushi thầm cười. Anh ta chú tâm vào lòng đỏ đang dần bị bao phủ bởi lòng trắng đông lại mà giải thích:

"Đây là món trứng chần bằng nước dùng đó. Hồi trước anh có đi thăm một quốc gia ở Đông Nam Á thấy họ hay làm kiểu này. Ăn ngon phết."

"Hể..." Minami nhìn vào quả trứng của Atsushi thốt lên. "Anh làm hộ em một quả được không?"

"Em nữa!" Hiyori nhanh nhảu ùa theo.

"Hừm." Atsushi phì cười thành tiếng. "Thế em nghĩ tại sao anh lại mang mấy quả trứng ra chứ?"

Anh lấy ra thêm hai cái bát, chế nước lẩu đang sôi ùng ục vào trong đó và lặp lại những thao tác làm trứng chần của mình. Qua vài phút, quả trứng chần với lòng đào đã nằm trước mắt hai cô gái. Họ chăm chú nhìn vào quả trứng rồi lại quay sang Atsushi. Anh dường như hiểu được ẩn ý của họ, cẩn thận dùng thìa xúc quả trứng lên rồi thổi phù phù. Trong sự tò mò của hai người, Atsushi nuốt lấy miếng trứng kèm theo chút nước lẩu đã nguội đi phần nào vào miệng.

"Ừm, hương vị nó phải thế này." Anh ta xuýt xoa cảm thán.

Dù không nghe thấy nhau nhưng tiếng "ực" khi nuốt nước bọt của hai cô gái cũng lộ ra rõ qua biểu cảm trên gương mặt. Họ làm theo Atsushi, nhấc quả trứng bằng thìa lên mà đưa vào miệng. Hiyori là người đã nuốt lấy quả trứng trước, và cô bé cũng phải thầm tấm tắc khen khẩu vị của người đàn ông kia. Còn Minami, không biết vì lý do gì mà lại đợi đến khi không còn khói bốc lên mới dám bỏ vào miệng.

"Sao nào, ngon đúng không?" Atsushi nhếch mép hỏi họ.

Đáp lại anh là hai cái ngón cái kèm cú gật đầu đầy nhiệt thành. Họ đều hiểu cảm giác lòng đỏ chảy ra hòa chung với mùi hương đậm đà của nước dùng cuốn hút như nào. Và trong lúc họ còn đang đắm chìm vào cảm giác ở vòng miệng, miếng thịt bò đầu tiên đã săn lại mà ngả sang nâu sẫm. Và người nhận ra đầu tiên, không ai khác là cô bé Hiyori.

"Mời cả nhà ăn cơ-" Không kịp nói hết câu, đôi đũa của cô bé đã nâng lên. "Em xí trước nhé!"

Nhanh như cắt, đôi đũa đấy đã vớt mất ba bốn miếng thịt khi hai người kia vẫn còn đang ngơ ngác. Những miếng thịt đó rơi ngay vào miệng của Hiyori, trôi tọt luôn vào bụng.

"A!" Minami là người hoàn hồn thứ hai. "Mời cả nhà ăn cơm!"

"Ê ê, còn anh thì sao!?" Atsushi nói lớn, tay vơ lấy cái đũa để trên bàn. "Mời cả nhà ăn cơm!"

Cả ba người như những chú hổ đói lâu ngày, nhanh chóng càn quét đồ ăn trong nồi lẩu. Miếng thịt bò vừa vào, chớp mắt đã biến mất. Miếng ba chỉ vừa chín tới, ngoảnh lại không thấy tăm hơi. Còn thịt gà, cái này hình như đã mất tích luôn khỏi nồi lẩu rồi. Cùng chung số phận với những món đạm, rau củ và nấm cũng không thể trốn khỏi ba đôi đũa đang vọc lấy từng cặn nơi đáy nồi.

Dù mây đen phủ kín đầy trời, dù cơn mưa giông liên tục quật vào khung cửa kính, những điều gì như thế cũng không làm trầm đi nổi cảm giác hạnh phúc khi cái bụng được lấp đầy. Và thế là, chỉ trong một tiếng ngắn ngủi, miếng rau cải cuối cùng cũng bị vớt ra mà đi vào miệng Minami. Nuốt xong, Minami vặn tắt cái bếp và ngồi ngửa ra đằng sau. Cô xoa xoa lấy cái bụng hơi căng lên, thỏa mãn thốt lên:

"Cảm ơn vì bữa ăn! Lâu rồi em chưa được ăn một bữa no như thế này."

"Em không ý kiến." Hiyori cũng tư thế như vậy mà đáp lời.

"Anh thì có." Atsushi nghiêm nghị khoanh tay nói.

"...?"

Cả hai cô gái đều quay ra nhìn anh với một dấu hỏi chấm to đùng trên đầu. Không để sự thắc mắc của hai người vương lại lâu, Atsushi đã nhanh chóng bộc bạch:

"Đây mà gọi là no? Mấy đứa thật sự thiếu trải nghiệm sống đấy." Nói rồi, anh ta chẳng biết lôi đâu ra một hộp wagashi[note84186] đặt lên bàn. "Này mà hai đứa tự nhận mình là dân Kyoto ư? Anh thấy thương cho cả hai đó."

"Monaka[note84185]?" Hiyori bỗng chợt ngồi bật dậy. "Mua từ lúc nào vậy?"

Đáp lại Hiyori lại chỉ là những tiếng chậc chậc của Atsushi. Và một lần nữa, chẳng biết từ đâu, anh ta lại lôi ra ba cốc trà sữa đặt lên bàn. Dù đã no nhưng mũi của Minami vẫn khá nhạy, cô nhanh chóng ngửi được mùi ngọt nhẹ tự nhiên tỏa ra từ chúng.

"Cái màu với cái mùi này... Houjicha[note84187]? Trà sữa luôn?"

Như tách biệt hẳn với những gì còn sót lại của thứ từng là nồi lẩu trên bàn, hộp bánh Monaka và ba cốc trà sữa Houjicha nổi lên như những gương mặt xa lạ mà thân quen. Nguyên do thì thật khó nói, nhưng cái bụng của hai cô gái kia lại bắt đầu thèm muốn những món tráng miệng ngon nghẻ trên bàn. Biết trước vậy, khóe miệng Atsushi nhoẻn lên trông thấy. Anh ta khoanh tay, cái mũi cũng hếch lên đôi chút mà nói:

"Còn chờ gì nữa? Đợi anh đây bón cho chắc?"

"V-Vậy, xin nhé."

Hiyori là người đầu tiên mở cái hộp bánh Monaka ra. Đập vào mắt cô chính là những chiếc bánh xốp với lớp vỏ vàng giòn rụm có hình con mèo thần tài, lấp ló bên trong có thể thấy được cả tí màu đỏ của đậu azuki[note84188]. Những miếng bánh Monaka này, giờ đã hoàn toàn nằm gọn trong con ngươi của Hiyori. Bất giác, tuyến nước bọt của cô bé hoạt động trở lại.

Atsushi mỉm cười hài lòng với hành động của Hiyori rồi quay sang Minami. Cô vu nữ lúc này cũng nhận ra bản thân đang bị tia một cách lạ kỳ, ngoảnh sang phía Atsushi. Khi anh ta gật nhẹ đầu hướng về ly trà sữa, Minami mới chầm chậm đưa tay nhận lấy.

"C-Cảm ơn anh..." Cô ngửi lấy mùi hương thoảng qua của cốc trà sữa. "Thơm thật đấy."

Dứt lời, cô cũng không chần chừ mà lấy ống hút chọc thủng màng nhựa trên ly. Lúc này, mùi hạt và chút mùi khói nhẹ theo đó lan ra ngoài mà chui tọt vào trong mũi Minami. Cô cảm nhận được hương vị đó, dù chỉ là qua mùi. Được thôi thúc bởi cảm giác trống trải kỳ lạ ở bụng, cô đã húp lấy ngụm nước đầu tiên.

"Ngon quá!" Cả hai cô gái đồng loại kêu lên.

"Chị hai chị hai, thử cái này đi! Đậu đỏ trong đây ngon lắm!"

"Em cũng phải một ngụm cái này nữa Hiyori. Độ ngậy hợp lý luôn!"

Atsushi nhìn chị em hai người họ vui vẻ san sẻ những món đồ tráng miệng mà anh bày ra, trong lòng không thầm khỏi nở lên một nụ cười tươi. Dù chúng là những món đồ ăn đã lén mua từ vài hôm trước và cất tủ lạnh, nhưng may sao hương vị vẫn khá ổn.

Anh ta không biết con đường phía trước thế nào, không hiểu quá khứ mông lung đã khiến anh thành một sát thủ nhà vệ sinh ra sao. Nhưng Atsushi biết, khoảnh khắc này dù là thật lòng hay giả dối, vẫn sẽ là một kỷ niệm đẹp trong số vô vàn ký ức đã và sắp có của anh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Yudōfu là một món đậu phụ hâm nóng trong nước dùng thanh nhẹ (thường chỉ có kombu), phổ biến ở Kyoto và được xem là ẩm thực chay tinh khiết của các chùa. Món này ban đầu vốn là một món thuần chay của Phật giáo ở Nhật. Nhưng sau này khi cởi mở hơn, nhiều nơi đã phục vụ thêm cả thịt ăn kèm trên đĩa.
Yudōfu là một món đậu phụ hâm nóng trong nước dùng thanh nhẹ (thường chỉ có kombu), phổ biến ở Kyoto và được xem là ẩm thực chay tinh khiết của các chùa. Món này ban đầu vốn là một món thuần chay của Phật giáo ở Nhật. Nhưng sau này khi cởi mở hơn, nhiều nơi đã phục vụ thêm cả thịt ăn kèm trên đĩa.
[Lên trên]
Dashi là nước dùng cơ bản của ẩm thực Nhật, được nấu từ kombu (tảo bẹ), katsuobushi (cá ngừ bào) hoặc các nguyên liệu khô khác, tạo vị umami làm nền cho nhiều món như súp, mì, nước chấm.
Dashi là nước dùng cơ bản của ẩm thực Nhật, được nấu từ kombu (tảo bẹ), katsuobushi (cá ngừ bào) hoặc các nguyên liệu khô khác, tạo vị umami làm nền cho nhiều món như súp, mì, nước chấm.
[Lên trên]
MSG (Monosodium Glutamate) là bột ngọt, một dạng muối của acid glutamic dùng làm chất điều vị giúp tăng vị umami trong món ăn. Nôm na, king of flavour.
MSG (Monosodium Glutamate) là bột ngọt, một dạng muối của acid glutamic dùng làm chất điều vị giúp tăng vị umami trong món ăn. Nôm na, king of flavour.
[Lên trên]
Monaka là món bánh truyền thống của Nhật Bản, gồm hai lớp vỏ bánh mochi giòn kẹp nhân đậu đỏ, nhưng hiện nay cũng có loại nhân kem lạnh, sô cô la hoặc các nguyên liệu khác.
Monaka là món bánh truyền thống của Nhật Bản, gồm hai lớp vỏ bánh mochi giòn kẹp nhân đậu đỏ, nhưng hiện nay cũng có loại nhân kem lạnh, sô cô la hoặc các nguyên liệu khác.
[Lên trên]
Wagashi là tên gọi chung cho các loại bánh ngọt truyền thống của Nhật Bản, được làm chủ yếu từ nguyên liệu thực vật như đậu đỏ, bột gạo và trái cây theo mùa.
Wagashi là tên gọi chung cho các loại bánh ngọt truyền thống của Nhật Bản, được làm chủ yếu từ nguyên liệu thực vật như đậu đỏ, bột gạo và trái cây theo mùa.
[Lên trên]
Houjicha là một loại trà xanh Nhật Bản nổi tiếng được rang ở nhiệt độ cao trên than củi, tạo ra màu nâu đỏ, hương thơm nồng nàn của đất và vị caramel nhẹ, ít chát và có hàm lượng caffeine thấp. Bản thân tác khá đề xuất món trà sữa Houjicha, tuyệt phẩm luôn.
Houjicha là một loại trà xanh Nhật Bản nổi tiếng được rang ở nhiệt độ cao trên than củi, tạo ra màu nâu đỏ, hương thơm nồng nàn của đất và vị caramel nhẹ, ít chát và có hàm lượng caffeine thấp. Bản thân tác khá đề xuất món trà sữa Houjicha, tuyệt phẩm luôn.
[Lên trên]
Đậu azuki (あずき, adzuki bean) là một loại đậu nhỏ màu đỏ sẫm, rất phổ biến trong ẩm thực Nhật Bản, Trung Quốc và Hàn Quốc. Ở Nhật, azuki được xem như loại đậu “quốc dân” thứ hai chỉ sau gạo mochi.
Đậu azuki (あずき, adzuki bean) là một loại đậu nhỏ màu đỏ sẫm, rất phổ biến trong ẩm thực Nhật Bản, Trung Quốc và Hàn Quốc. Ở Nhật, azuki được xem như loại đậu “quốc dân” thứ hai chỉ sau gạo mochi.