Cùng lúc khi Shukaku Matsuri được tổ chức, ở Tokyo cũng đang có một sự việc nhỏ xảy ra.
Cơn mưa đã ảnh hưởng đến vùng Kansai đó, giờ mới bắt đầu lan sang khu vực vùng Kanto. Có người thì dùng drone giúp việc để mở ô che mưa điện toán ra, người thì dùng cách phổ thông hơn là dù năng lượng tự động. Duy chỉ có một số nhỏ, vẫn dùng chiếc ô đen đặc như của thời đại trước khi Three Heaven lần đầu xuất hiện. Và, người phụ nữ vừa tách ra khỏi đám đông đi vào con hẻm vắng là một trong số đó.
Đôi giày bệt tàn nhẫn dẫm thẳng vào vũng nước tù, bắn chúng lên những con người gầy trơ xương đang nằm gục hai bên hẻm. Họ không thèm phản kháng trước sự lạnh lùng của người phụ nữ kia. Họ biết rằng người phụ nữ đó dù có sực nước hoa và khoác lên bộ đồng phục công sở, cũng chẳng thể sao giấu nổi cái mùi giống họ. Với lại, họ cũng không đủ sức để làm vậy.
Người phụ nữ bỗng dừng chân lại bên một ông già đang nằm co giật bên cục nóng điều hòa. Bộ trang phục rách rưới, hai mắt thì mở to, lưỡi thè ra ngoài mà sùi bọt mép.
"Chậc."
Cô ta tặc lưỡi, đôi đồng tử sắc như cá mập lại co vào thêm chút nữa. Người phụ nữ tiếp tục bước đi, cho đến khi dừng chân trước một quán bar nhỏ với biển hiệu nhấp nháy. Cô nép vào hiên nhà, gập cái ô trên tay vào rồi gõ nhẹ ba cái lên chiếc cửa thép đã rỉ vài góc.
"Chuột chũi thích ăn phô mai xanh." Người phụ nữ nói nhỏ.
Ngay tức khắc, cánh cửa thép nặng nề khé hé mở, vừa đủ để cho một người đi vào. Cô ta không chần chừ, nhanh chóng đi vào bên trong quán bar. Cánh cửa cũng đóng lại với không một khoảng trễ.
Đối lập với mặt tiền hẩm hiu bên ngoài, đằng sau cánh cửa thép đó lại là một không gian xán lạn. Ánh đèn vàng rải dọc khắp nơi, phía dưới là thảm đỏ dẫn tới cuối hành lang. Người phụ nữ quay sang, đưa cái ô trên tay cho người phục vụ mặc gi lê đỏ và sơ mi trắng bên cạnh.
Cô ta phủi đi những hạt mưa còn bám trên áo blazer và chân váy bút chì xanh dương đậm, cẩn thận chỉnh những lọn tóc xoăn nhỏ đen tuyền của mình. Xong xuôi, cô đưa cả lòng bàn tay sang, từ chối thẳng thừng người phục vụ vừa định đưa tay mời ra rồi lịch sự nói:
"Tôi đến gặp người quen. Phòng Vip số 36. Ushio Kisame, kiểm tra đi."
Người phục vụ ngây ra một lát, kiểm tra lại danh sách trên máy tính bảng ở bàn bên cạnh. Khi đã xong, anh ta lại lần nữa đưa tay mời, nhưng cúi thấp hơn lần trước. Và lần này, Kisame đã đặt tay lên khuỷu tay người phục vụ.
Cả hai cùng nhau đi đến cuối hàng lang, men theo một cầu thang nhỏ dẫn xuống dưới. Càng đi, ánh đèn càng trở nên mờ ảo và yếu dần, đồng thời, âm nhạc dồn dập cùng tiếng nói chuyện rì rầm càng lớn hơn.
Khi bước xuống nấc thang cuối cùng, quang cảnh náo loạn hiện ra ngay trước mắt cô. Nhạc của DJ đánh hòa chung với tiếng hò hét tạo nên những thanh âm hỗn tạp truyền vào tai, cùng với những ánh đèn sân khấu chói lòa đủ màu sắc, khiến cái đầu Kisame trở nên nhức nhối hơn thường ngày.
"Phòng mà cô tìm ở cuối hội trường bên phải. Mong cô có những khoảnh khắc vui vẻ."
Chỉ nói vậy, người phục vụ liền rời đi lên lại cầu thang. Kisame phải mất một lúc xoa mắt liên tục, cố gắng gạt những tạp âm phiền nhiễu ra khỏi tai mới bắt đầu bước đi.
Cô đi qua sàn nhảy đông đúc những con người đang lắc lư điên cuồng, đi qua những bàn trà đang có các thương nhân chợ đen mua bán tấp nập. Cô đi mãi, cho đến khi dừng trước một cánh cửa gỗ nặng trịch với lớp đệm cách âm đỏ au. Cô phục vụ túc trực bên cạnh thấy thế liền nhanh chóng lại gần chào hỏi.
"Bảo với người bên trong là trợ lý của ông ấy đến."
Cô phục vụ khẽ gật đầu rồi hé mở chiếc cửa đi vào. Trong lúc chờ người phục vụ kia ra, Kisame hơi ngoái đầu nhìn vào những món hàng đang được những bồi bàn mang đi trên chiếc khay bằng nhôm. Khi là những bột trắng không rõ nguồn gốc, khi là những chai nước chẳng có nhãn mác, cũng có khi là chiếc hộp đựng cho một ống tiêm nano trôi nổi. Nhìn những thứ đó, Kisame không khỏi có chút hoài niệm về quá khứ xa xôi.
"Cô có thể vào ạ."
Không để cho người phụ nữ có thể hồi tưởng lâu, cô phục vụ kia đã khép nép đi ra. Kisame hít vào một hơi thật sâu, rồi thở hắt ra thật dài. Nét mặt tưởng chừng sắp có chút biểu cảm nào khác ngoài sự lạnh lùng đó, lại trở về như cũ.
"Ối."
Cô đi vào cánh cửa được người phục vụ hé mở, và ngay lập va phải những cô gái ăn mặc mát mẻ chạy ra. Có người làm rơi những tờ tiền đô ở trên khe ngực vào quần áo cô. Cô gái đó nhanh nhảu xin lỗi Kisame rồi cầm lấy tiền trên tay mà rời đi. Những cô gái đó, chỉ khiến hành lông mi của cô chùng xuống. Và khi thấy được người ngồi trên ghế sô pha đắt tiền kia, đồng tử của cô càng co lại thêm, hệt như ánh mắt của một con cá mập.
"Đến rồi à!"
Gã ngồi đối diện cô cười khanh khách, tàn thuốc từ cái điếu trên tay cũng rơi lả tả xuống mặt bàn. Gã ta ngả người, ưỡn cái bụng chềnh ềnh của mình lên. Chiếc áo sơ mi gã mặc giãn ra trông thấy, tưởng chừng cúc áo có thể bật ra bất cứ lúc nào. Gã ta rít một hơi sâu từ điếu thuốc trên tay rồi vênh mặt nói:
"Cô lâu quá đấy. Muộn thêm chút nữa là mấy bé kia đào hết ví của tôi rồi. Ha ha ha!"
Gã đắc chí cười khoái lên. Trái ngược với dáng vẻ đó, Kisame chỉ tiến thêm vài bước, dừng lại ở trước cái bàn thủy tinh vương vãi tàn thuốc lá và bia rượu rồi từ tốn đáp lại:
"Tôi vừa mới từ công ty trở về." Thế rồi, Kisame khẽ liếc nhìn tập tài liệu bày bừa trên bàn. "Dường như ông ấy đang cố tình chèn ép tôi."
"Ha!" Gã đàn ông cười khẩy. "Cái lão già khú đế đó! Con trai cưng mất tích còn chưa bằng nửa thời gian công tác mà đã sồn sồn hết lên rồi. Để lâu dần đến cuộc họp cổ đông năm sau chắc tụi sokaiya[note90370] tự cho rời ghế luôn!"
"Không phải." Kisame khẽ lắc đầu. "CEO có vẻ đang muốn hạn chế hành động của tôi. Hẳn là động thái của chúng ta từ vụ khách sạn Seibu kia khá lớn rồi."
Nghe thấy thế, nụ cười trên mặt gã đàn ông kia lập tức tắt ngúm. Hắn ta ngồi thẳng lại, ném điếu thuốc trên tay vào gạt tàn. Gã cầm tập tài liệu trên bàn lên, lật qua lật lại mấy hồi. Xong xuôi, khuôn mặt gã hơi giãn ra rồi nhìn thẳng vào Kisame trước mặt.
"Cứ tiếp tục để lão già đó nghi ngờ đi." Cái giọng khinh khỉnh ban đầu rất nhanh đã đổi thành những câu từ sắc lạnh. "Dù gì thì đến cả chúng ta cũng chẳng biết sao tòa khách sạn đó lại sập. Lão già đó dựa vào gì mà tìm được chứ? Thần tiên chắc? Hừ, thuận nước thì phải đẩy thuyền thôi."
Nói vậy, gã vô thức nhìn vào bài báo mình đã ép tòa soạn phải đưa ra ngay khi tòa khách sạn sập ở trong tài liệu. Nghĩ đến vậy, gã vô thức cười hớ lên một cái:
"Tên đó, con trai nuôi của lão Hagihara ấy, thế nào rồi?"
Cái tên phát ra từ miệng gã khiến bờ vai Kisame run nhẹ lên. Ánh mắt cô từ lúc nào đã cúi thấp xuống cái bàn thủy tinh, lảng tránh sự trực diện của gã đàn ông đối diện.
"Có vẻ anh ta vẫn sống tốt ở Kyoto..." Đến đó, cô hơi chững lại, nhưng rất nhanh cũng nói tiếp. "Và người trợ lý chúng ta gài vào bên CEO cũng đã báo rằng anh ta đã liên lạc lại với cậu ta."
"Tốt!" Gã ta đập bàn cái rầm. "Chó đúng là lúc nào cũng không thể quên chủ được nhỉ?"
Hắn cười phớ lớ lên, ngả mình ra sau, ngay lập tức trở về dáng vẻ ăn chơi lúc trước. Gã châm một điếu thuốc khác lên, rít lấy một hơi thật sâu và phả thẳng vào Kisame đứng đối diện. Rồi, hắn chĩa điếu thuốc đang cháy về phía Kisame thay cho ngón tay mình và căn dặn cô:
"Bảo tên trợ lý đó tìm cớ giữ cái thằng đó ở yên ở Kyoto cho đến đầu xuân năm sau. Còn tiếp theo đó làm gì, tôi không cần nhắc cô nữa nhỉ?"
"... Vâng." Kisame đưa tay bịt mũi. "Tôi biết rõ rồi ạ."
Gã kia thấy hành động đó của Kisame liền nhăn mặt lại. Hắn quay mặt đi, phủi tay như thể muốn đuổi vật xui xẻo không có chút niềm vui này đi.
"Báo cáo xong rồi chứ? Xong rồi thì đi ra ngoài mà uống gì đó đi. Chi phí cứ để tên tôi."
Kisame khẽ gúi đầu, dù rằng, đôi mắt sắc lạnh của cô kia chẳng hề tỏ chút thành kính nào với gã đàn ông. Khi cô toan bước đi, gã đàn ông bỗng hô lên một tiếng rồi gọi cô lại.
"Ra ngoài bảo mấy em kia vào lại đây nhé. Tôi vẫn chưa sờ đã..."
Nói đến đó, nụ cười bỉ ổi trên khuôn mặt gã đã hiện ra lên rõ mồn một. Bàn tay to lớn kia bóp ra bóp vào một hồi như thay cho ý nghĩa cho câu nói bỏ lửng phía sau. Kisame chỉ nheo mắt nhìn vào cử chỉ của gã, khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài.
Khi đã nhắc nhở cô phục vụ túc trực bên cửa, Kisame thở dài và lê bước tới quầy bar gần đó. Cô ngồi xuống, biểu cảm lạnh lùng ban đầu giờ đã có thêm nét buồn phiền phảng phất quanh co.
"Quý cô dùng gì ạ?" Người pha chế lịch thiệp hỏi cô.
Kisame chống cằm lên bàn, mắt nhìn vào những chai thủy tinh dày đặc nằm trên giá rượu phía sau. Tưởng có thể yên tĩnh chọn một món đồ uống giản đơn, âm thanh dồn dập của bài nhạc mới do DJ đánh ra cùng tiếng hò hét lại lần nữa thúc vào đầu cô một cái. Thế là, Kisame khó chịu buông lời:
"Tùy anh."
Người pha chế khẽ gật đầu rồi bắt tay vào công việc. Anh lấy ra ba chai rượu Gin, Campari và Vermouth ngọt. Người pha chế lấy ra một chiếc ly rocks[note90371], đem viên đá mát lạnh hình cầu vào rồi khuấy nhẹ một chút. Khi hơi lạnh đã bám vào thành cốc, anh lần lượt đổ ba loại rượu kia theo tỉ lệ đều nhau và khuấy lên. Xong xuôi, người pha chế đặt một vỏ cam lên thành cốc, bóp nhẹ để tinh dầu bắn lên mặt ly.
"Của quý cô đây ạ." Anh nhẹ nhàng đẩy chiếc cốc đến trước mặt Kisame.
Nhìn ly cốc cocktail đỏ mọng trước mắt, Kisame bỗng thấy khó hiểu mà hỏi lại:
"Đây là?"
"Negroni[note90372] ạ, thưa quý cô." Nói rồi, người pha chế lấy khăn lau tay và khẽ cười. "Một quý cô xinh đẹp như cô nên cười nhiều thêm một chút."
Nghe thấy hai từ "xinh đẹp", cảm giác căng thẳng và đè nén trong lòng cô bỗng chốc trở nên nhẹ đi.
Đã bao lâu rồi, chưa được nghe lại hai chữ "xinh đẹp" đó?
Đã bao lâu rồi, bản thân mới thực sự thả lỏng như này?
Đã bao lâu rồi... Chưa nhớ đến họ?
"Ha." Kisame bỗng chợt cười khẩy khi nhìn vào ly Negroni trước mặt. "Xinh đẹp cơ à?"
Sự mỉa mai đó, dần trở mình thành một nụ cười hồn nhiên khó thấy giữa chốn trụy lạc này. Kisame cầm ly rượu lên, lắc một chút rồi nhấp một ngụm. Vị đắng rõ đánh thẳng vào vị giác của cô, nhưng lại không gắt cảm giác nồng ấm của cồn đặc. Hương thơm thảo mộc nhanh chóng lan ra trong vòm miệng, đến mức dù không ngửi cũng có thể cảm nhận lấy.
Kisame lấy tay nghịch vỏ cam trang trí ở trên cốc, trong lòng bất giác thầm ngân nga những giai điệu lạc tông so với sự hỗn loạn của nơi đây. Thế rồi, cô bất giác cất lời:
"Năm sau ta lại gặp nhau rồi, tiền bối ạ. Em háo hức lắm."
Ánh mắt trìu mến nhưng lại sắc sảo như của một con thú săn mồi đó, tiếp tục nhấp thêm một ngụm nữa, rồi ngụm nữa và thêm ngụm nữa. Thế rồi, cá mập cũng phải gục xuống trước độ "ngấm" của ly Negroni. Nhưng nụ cười thỏa mãn trên gương mặt say giấc đó, đã làm hài lòng người pha chế.
Đêm đó đã qua đi. Dù là ở Kyoto hay Tokyo, ở vùng quê hay chốn thành thị, mùa thu của năm nay đã kết thúc. Và sắp tới, mùa đông với đầy biến cố và những uẩn khúc đang chuẩn bị tràn về.
1 Bình luận
Anyway, nó là phụ chương nên thực sự chỉ mang mục đích làm dày world building thôi. Còn lý do khác thì là vì nhiều ní kêu mị là "con lười cầm giáo" không kinh dị tí nào nên mị viết cái này...