Tập 01 - Shukaku Matsuri

Chương 09: Vùng quê ấm áp và đô thị lạnh lẽo

Chương 09: Vùng quê ấm áp và đô thị lạnh lẽo

Sau cơn mưa cục bộ đêm qua, tỉnh Kyoto, cụ thể ở Higashiyama và Arashiyama là tuyến đầu hứng chịu trực tiếp, người dân vẫn đang phải bận rộn khắc phục hậu quả. Tuy chỉ là một cơn mưa rào ngắn, việc họ quên đi những điều có vẻ lạ mắt hay thú vị vào hôm qua là lẽ dĩ nhiên. Những tin tức loảng thoảng về một lễ hội thu hoạch nhỏ, hay việc bên sườn núi có thoáng lấp lánh ánh đèn hoàn toàn không phải điều phải bận tâm. Vì vậy, cái nét u sầu trên gương mặt cô thiếu nữ kia mới hợp tình hợp lý.

"Quả nhiên là chẳng ai đến mà. Dù rằng... Oáp, đã chuẩn bị cả đêm như vậy..."

Minami thở dài một cách rầu rĩ rồi nhìn xuống bộ quần áo mới tinh mình đang mặc. Bộ đồ này, vốn là của Hiyori mua cho cô bằng tiền của Atsushi. Chẳng mấy khi được dịp, cô quyết định trưng diện bản thân khác với lối đồ thường ngày một chút. Chỉ là, ngoài người trong nhà, chẳng có ai xem.

Nghĩ thế, cô lại thở ra thêm một hơi dài nữa. Minami đưa điện thoại lên, lẩn quẩn lại bấm vào đoạn chat riêng với Rina. Lúc này, cô thật sự nghĩ rằng, nếu bản thân không than phiền, Rina không báo lại với hội kia và Eikou, ít nhất cô cũng chẳng phải lo về việc buồn chán. Dù cho việc đấy có phải đánh đổi sự yên tĩnh vốn có của một lễ hội thu hoạch đi nữa.

Ở một góc đằng xa lui dần về phía gian nhà bên cạnh haiden, đứng ngay bên một sạp nhỏ tạm bợ, có hai con người đang lén lút ngó ra ngoài. Bỗng Hiyori huých nhẹ Atsushi một cái rồi nói nhỏ:

"Này, tưởng anh bảo là ổn cơ mà?"

"Marketing giỏi đến mấy cũng đâu thắng nổi ông trời chứ?"

Hai người chỉ nói vậy rồi lại ngó sang nhìn cô gái đang đứng bơ vơ trước cánh cổng Torii đã gỡ những sợi dây shimenawa xuống. Vốn, lễ hội đã khai mạc từ nửa tiếng trước, và chỉ còn độ một tiếng nữa, điệu múa Thu Hoạch cũng sẽ diễn ra. Thông thường, với các lễ hội thu hoạch từ nhỏ đến vừa, đây là tầm giờ đón tiếp khách viếng và khách tham gia.

Atsushi nhăn mày cau có. Anh ta cảm thấy nhộn nhạo trong lòng khi công sức lần đầu và cả lần cuối này đều tưởng chừng đổ bể. Vô thức, anh đánh mắt lên những bóng đèn led được giăng thành một dải trên những cây tre, thế rồi lại trông ra các con chim rơm nằm rải rác khắp đền. Không thể nhìn thêm, anh quay sang cô bé ở ngay dưới, bên cạnh mình.

Tuy đã thấy lúc trước, sự băn khoăn biểu lộ rõ trên cặp lông mày của anh vẫn không thể phai nhạt. Cái cô bé lúc nào cũng diện trên mình những trang phục hiện đại, chẳng hiểu sao khi mặc bộ đồ của vu nữ, lại hợp đến kỳ lạ.

"Mà này..." Atsushi thủ thỉ. "Không ngờ em cũng là vu nữ đấy."

Nghe thấy thế, Hiyori chợt ngẩng lên. Chiếc dây mizuhiki trên đầu cô bé khẽ lắc lư, mái tóc đen nhánh xõa dài ra cũng tưng tửng vài sợi. Chiếc áo hakui kêu lên vài tiếng sột soạt, kèm theo là những nếp gấp rung rinh của chiếc quần hakama. Đôi lông mày cô bé nhíu lại trước câu nói đó, rồi dần dãn ra khi nhìn về phía người chị gái của mình.

"Em không phải là vu nữ đâu." Nói rồi, cô bé chỉ vào bản thân. "Chị Minami đã làm thần nữ hôm nay rồi mà. Ngôi đền cũng đâu thể thiếu vu nữ được?"

"Hừm..." Atsushi đưa tay lên cằm. "Kiểu mấy vu nữ thời vụ ấy hả?"

"Kiểu đó đó."

Khi hai người còn đang tán nhảm, Minami đã quay đầu trở vào trong. Cô dừng lại một chút bên hình nộm được làm bằng rơm ướt, cười khẩy một chút như gợi lại niềm vui thoáng qua lúc làm nên nó. Không nán lại quá lâu, Minami tiếp tục đi đến chỗ Hiyori và Atsushi rồi gượng cười cất lời:

"Em vào thay đồ đây nhé."

"Ờm, anh không có ý gì đâu..." Atsushi gãi đầu, băn khoăn một lúc rồi mới nói tiếp. "Em vẫn định sẽ múa sao?"

Minami phì cười, đâu đó chút giả trân. Cô quay sang người đàn ông còn đang nhăn mày khó hiểu, chậm rãi giải thích:

"Trước cả khi là một dịp ăn mừng, lễ hội thu hoạch vốn để dâng lời cảm tạ cho thần linh. Không có người xem thì vẫn có thần xem mà." Nói rồi, cô chỉ ra phía honden vẫn đóng kín cửa. "Em đi vào thay lễ phục đây."

Minami cứ thế đi vào trong nhà, để lại hai người vẫn đứng ở ngoài sân. Atsushi nhìn lên bầu trời quang đãng cùng vầng trăng lưỡi liềm, không sao hiểu nổi việc lễ hội mà không có khách viếng thăm. Nhận thấy được nỗi trăn trở đó, Hiyori nhéo vào eo anh một phát, kéo sự chú ý của Atsushi xuống mình.

"Thần linh rất thất thường." Cô bé nói. "Anh không thể biết được khi nào ngài là một đấng cứu độ, khi nào là một bậc thánh nhân lạnh lùng đâu. Vậy nên, cảm tạ cho những thứ mà các ngài đã làm không phải một việc vô nghĩa."

Dù được giải thích là thế, Atsushi đâu đó vẫn không thể hiểu được cho những lễ nghi đã nhuốm tư tưởng văn hóa này. Anh ta nhìn sang cái nồi cơm nắm vẫn còn nóng hổi được đậy kín và ca trà xanh vẫn đang bốc khói, thầm bụng tự nghĩ rằng sẽ tốn bao lâu để ăn hết đống này.

Hiyori thì trông xuống đôi ủng cao su màu xanh lá chuối của mình rồi lại đánh mắt sang những đôi ủng còn lại bên cạnh, định bụng sẽ cất hết chúng vào kho sau hôm nay.

Ánh đèn led bỗng chập chờn đôi chút vì một làn gió vô tình thổi qua, kéo theo là tiếng động cơ từ nơi xa vọng về. Nó to dần, rồi dừng lại ngay gần cổng đền mà tắt ngúm. Một nhóm ba người đi xuống khỏi xe, vừa tiến đến cổng Torii vừa nói chuyện rôm rả.

"Thật sự cảm ơn chị rất nhiều." Cô gái với mái tóc màu xanh trong bộ áo sweater xanh trời lên tiếng. "Bọn em mà tự cuốc bộ lên đây chắc mất cả tiếng quá..."

"Phải đó!" Theo sau, là cô gái với mái tóc đỏ lém lỉm trong bộ kimono cách tân như tính tình của cô. "Không có chị Aya là bọn em lết lên đây luôn á!"

"Thấy hai đứa cứ loay hoay dưới chân núi nên chị cũng phải giúp chứ."

Aya khẽ cười vì sự dí dỏm của hai người cô gái này. Họ tự nhắc cho cô nhớ về những gì mình đã trải qua với người bạn thân. Nghĩ đến vậy, đôi chân của cô lại càng mong muốn hướng mũi về cổng Torii trước mặt. Tuy thế, khi đến trước cánh cổng, cả ba người bị chặn lại bởi một cô bé vu nữ nhỏ tuổi.

"Ối chà, em gái của Minami đây mà? Nay em thay chị mình quản lý đền hửm?" Eikou ngó đầu ra mà hỏi.

"À em... em làm thời vụ thôi... Kiểu kiểu đó ấy mấy chị..."

Mỗi một khoảng lặng trong lời nói ngập ngừng kia, là mỗi lần Hiyori lại vô tình đánh mắt về phía sau. Phải cho đến khi đôi tai thính của cô bé nghe thấy tiếng đóng cửa, nét mặt căng thẳng mới vơi đi phần nào. Hiyori thở phù ra một hơi, quay trở lại với ba người chị trước mặt.

"Mấy chị đến đây để làm..." Rồi, cô bé liếc nhìn những bộ quần áo chỉn chu của cả ba. "Để tham gia lễ hội ạ?"

"Ừm." Aya khẽ gật đầu. "Chị đã hứa rồi mà."

"Bọn chị đến chung vui đó. Học nhóm gì đó để sau cũng được mà." Eikou đáp lại bằng giọng điệu tưng tửng. "Đau!"

Rina không biết vì nguyên do gì giáng cho Eikou một cái cốc đầu rồi hướng về phía Hiyori nói:

"Đường lên núi nay hơi trơn nên bọn chị đến muộn. May mà gặp được chị Aya đó."

Hiyori nhìn xuống và thấy những đôi giày và guốc xinh xắn của ba người, nhanh chóng hiểu được sự khó khăn của họ. Rồi cô bé "A" lên một tiếng, bảo cả ba chờ một chút rồi lon ton chạy về phía sạp nhỏ ở góc xa. Cô bé ôm lấy những đôi ủng trước đó đến, đặt trước ánh nhìn khó hiểu của ba người. Hiyori niềm nở giải thích:

"Đây là ý tưởng mới đấy ạ. Là lễ hội thu hoạch thì chúng ta cũng nên thử đóng vai làm một nông dân chứ?" Cô bé chỉ ra sân sando vẫn còn ẩm ướt rồi nói tiếp. "Với lại, để tránh bẩn nữa."

"Ồ, giờ mới thấy em cũng đi ủng nhỉ?" Aya chợt lên tiếng.

Ba người nhìn nhau, và cùng hiểu được sự hợp lý trong lời giải thích đó. Người mở đầu chính là Eikou. Cô thản nhiên nhận lấy một đôi ủng từ tay Hiyori, tháo đôi guốc của mình vứt phăng ra chỗ khác. Khi cả hai đôi chân trần đã vừa vặn trong đôi ủng, Eikou thử dậm nhảy vài bước, phát ra tiếng bẹp bẹp ở ngay bậc thềm cổng đền.

"Cảm giác như nghèo đi hẳn luôn ý!" Eikou vui vẻ thốt lên.

"Này đại tiểu thư ơi là đại tiểu thư." Rina nhăn mặt ngó sang Eikou mà nhận lấy đôi ủng. "Cô phát ngôn cái gì đấy hả?"

"Hì hì." Eikou hơi ngả về bên Rina mà cười ngây ngô. "Thấy sao nói vậy á."

Bỗng, từ bên cạnh có một tiếng phì khẽ vang lên.

"Có thể mạnh dạn bày tỏ cảm xúc của bản thân cũng là một điểm mạnh đó."

Aya nói xong thì nhẹ nhàng tháo giày cao gót rồi đi đôi ủng vừa được Hiyori đưa cho. Dù cái ủng có không hợp tông với chiếc áo măng tô màu vàng kem của cô, bản thân sự quý phái đến từ mọi cử chỉ cũng đủ khiến cô trông như người nông dân cấp cao hơn những thiếu nữ nhỏ tuổi.

"Vậy, em dẫn mọi người đi đến bể temizuya trước nhé?" Hiyori ngỏ rồi rồi chìa tay đến cái chòi bên cạnh.

"À, còn một đoàn nữa đấy em." Aya cắt ngang lời của Hiyori. "Đang đến rồi nè."

Như một bảo chứng cho lời nói của cô geisha, tiếng động cơ vang ầm ầm từ bên sườn núi vọng lên rõ ràng. Khi qua khỏi khúc cua, cái xe van trắng đang ì ạch chạy lên cũng hiện nguyên hình. Nó phải tốn một chốc để dừng lại trên dốc, tốn thêm một lúc nữa để tắt máy hoàn toàn. Xong xuôi, chàng trai trẻ ở ghế lái đi xuống rồi mở cánh cửa trượt, cho những người ở trong đó bước ra ngoài.

"Quả là một chuyến đi 'đáng nhớ' đó." Bà cụ tóc bạc cười phớ lớ. "Cảm ơn cậu trai trẻ nhé."

"Ôi, xe cháu hơi bất tiện. Cụ thông cảm giúp ạ..." Chàng trai cười trừ rồi đỡ tay bà cụ xuống.

Theo sau bà cụ cũng là khoảng bốn đến năm người khác, đa số đều là những người đã có tuổi và ăn mặc lịch sự. Aya ngó ra, thấy được chàng trai cùng bọn họ liền kêu lớn, không quên giữ lại chút phần thanh lịch:

"Lại đây nào mọi người."

Đoàn người theo sự dẫn dắt của chàng thanh niên, tiến đến cánh cổng Torii và dừng lại ngay trước khuôn mặt ngơ ngác của cô bé vu nữ thời vụ kia.

"Chị Aya, họ là..." Hiyori hơi nghiêng đầu hỏi.

"Là ai nữa chứ?" Aya đặt tay lên vai bà cụ đi đầu, dõng dọc trả lời. "Những tín đồ của thần Shukaku đó."

Hiyori hơi há miệng, cô bé ngạc nhiên vì đã rất lâu mới thấy được những gương mặt hiếm khi ghé qua. Bà cụ trong bỗng tiến lên mấy bước, hai tai áp vào mặt của cô bé. Bàn tay ấm áp đó chạm vào hai bên má đang ửng đỏ vì cái lạnh, khiến Hiyori phải giật nảy mình lên.

"Ôi trời, đáng yêu quá." Bà cụ hiền hậu thốt lên. "Vu nữ đời này của đền trông trẻ trung thật đấy."

"A-a, c-cháu cảm ơn ạ..."

Hiyori ngập ngừng đáp rồi khẽ né tránh bàn tay đang mần mò trên gò má mình. Cô bé liếc xuống đôi chân của những người mới đến, trông thấy bùn đất lấm tấm trên ống quần và vạt váy của họ. Thế rồi, cô bé ngước lên, nhìn thẳng vào những khuôn mặt tươi cười đang bàn luận rôm rả về lễ hội lâu lắm mới được tổ chức lần này.

"Em, để em đi kiếm thêm ủng nhé."

Hiyori nhanh chóng chạy vào trong, như thể muốn lảng tránh sự náo nhiệt bất chợt này. Aya nhìn vào bóng lưng vội vã đang lẹp bẹp chạy đi, không khỏi thầm mỉm cười. Cô quay sang chàng thanh niên bên cạnh, khẽ khàng cất lời:

"Cảm ơn em nhé. Không có em thì chị chẳng biết đưa các ông bà lên kiểu gì nữa."

Chàng thanh niên bỗng chốc đỏ mặt, vội vàng khua tay, lớn tiếng đáp lại:

"K-không có gì đâu ạ! Chị nhờ thì em phải giúp chứ."

"Vậy cũng không được phải phép nhỉ..." Aya liếc về phía sân đền rồi nói tiếp. "Hay là em ở lại chơi hội đi?"

"Dạ thôi ạ!" Chàng trai lại hốt hoảng trả lời. "Em còn việc nên em đi trước nhé. Chúc chị chơi hội vui vẻ ạ."

Không để Aya kịp níu kéo thêm, chàng trai trẻ đã vọt thẳng lên chiếc xe van trắng, vặn chìa rồi nhanh chóng rời đi. Vì một chút thắc mắc nhỏ, hoặc là vì không muốn bản thân phải rời xa cuộc trò chuyện, Eikou bất chợt cất tiếng hỏi:

"Đó là ai vậy chị Aya?"

"Hửm, cậu ấy hả?" Aya chỉ tay ra hướng chiếc van vừa quẹo đi mất. "Là một chủ tiệm búp bê Kokeshi[note86434] chị quen đó."

Nói đến đó, Aya đưa ngón tay đặt lên cằm. Cô vừa nhớ ra điều gì đó, và rất nhanh cũng bật mí nó cho Eikou.

"Cậu ấy là người Thái đấy."

"Người nhập cư luôn ạ?" Rina bất ngờ thốt lên. "Lại còn bán búp bê Kokeshi nữa. Chắc phải khó khăn lắm..."

Aya nghe thế chỉ khẽ cười trừ rồi bỏ qua. Không chỉ vì những bất cập thực sự của chàng thanh niên mà cô quen, mà còn vì cô bé vu nữ thời vụ kia đã lon ton ôm đến một chồng ủng.

"Mọi người đi vào đi ạ." Hiyori thở gấp nói. "Xong rồi cùng cháu tẩy rửa ở bể nước temizuya nhé."

Những người mới đến thấy các đôi ủng xanh mà Hiyori mang ra rồi quay sang nhìn nhau. Sự băn khoăn không hiện hữu trên những gương mặt đó lâu, mà nhanh chóng thay thế bằng những tiếng cười duyên. Họ cười vì những đôi ủng này, làm họ nhớ về thân phận vốn đã rất lâu không được nhắc đến hồi xưa, trước khi những dự án quy hoạch của chính phủ được triển khai.

Bà cụ đi đầu nhận lấy một đôi ủng từ tay Hiyori, bàn tay bất giác cũng mân mê theo những mặt bên nhẵn mịn của cao su. Thế rồi, bà vô tình cất lời:

"Cảm giác như được trở về làm nông dân vậy."

"Thêm cái mũ rơm với chiếc liềm nữa là vừa đẹp, bà nhỉ?" Một cụ ông phúc hậu ở phía sau cũng chen thêm lời vào.

Nhóm người mới đến thấy thế, cũng lần lượt nhận lấy đôi ủng từ Hiyori rồi chậm rãi đi vào. Những nụ cười vốn đã thường trực từ khi nghe tin về lễ hội, giờ đây lại trở nên rạng rỡ hơn khi những hồi ức xưa cũ chợt ùa về. Trông thấy sự nhộn nhịp vô tình ập đến này, khóe miệng Hiyori giờ mới phản ứng mà nhoẻn lên, lộ ra một sự mãn nguyện nhỏ nhoi. Cô bé nhìn vào những đôi ủng kia, rồi lại trông về người đã đưa ra ý tưởng đấy qua cửa phòng khách đã kéo kín rèm.

"Tự nhiên đông vui thế nhỉ...?"

Atsushi lén vén tấm rèm ra một chút, ti hí trông thấy đoàn người đang tụ tập quanh bể nước temizuya. Anh ta thở dài một hơi. Ít nhất, có thể coi như công sức của anh và hai cô gái suốt đêm qua không bị coi là vô ích. Còn cái nguyên do thực sự mà anh phải muộn phiền, chính là cô vu nữ rụt rè đang kéo lấy vạt áo anh kia.

Trong căn phòng khách đã tối đèn, bên cạnh người đàn ông cao ráo là Minami bẽn lẽn cúi người ngó ra ngoài. Cô đã thay cho mình được bộ lễ phục với nhiều mảnh vải lụa sặc sỡ đan xen, tô điểm thêm bởi những họa tiết đầy trừu tượng. Tổng thể, như một bộ hakui đi kèm với quần hakama nhưng chỉnh tề và trang nhã hơn hẳn.

Mái tóc cô thuôn dài, óng ả ánh vàng của thân lúa chín già. Đôi bao tay trắng tinh bao trọn lấy hai bàn tay nhỏ nhắn, nắm chặt lấy vạt áo của Atsushi. Cặp môi đỏ hồng khẽ mấy máy, đôi mắt xanh thẳm vẫn không ngừng nhìn ra ngoài mà ngập ngừng cất lời:

"S-sao bây giờ lại đông thế nhỉ?"

Atsushi hơi cúi xuống bên dưới mình, va ngay vào cặp mắt long lanh đang ngước lên. Hai bên gò má của Minami được dặm chút phấn hồng đo đỏ, mí mắt được kẻ dày thêm đôi phần. Tất cả những điều đó, tạo nên cho nàng thiếu nữ một nét trưởng thành hiếm thấy. Kể cả biểu cảm e thẹn kia cũng không những không làm lu mờ, trái lại, là thêm chút ngây thơ cho nét chững chạc quá đỗi bỡ ngỡ này.

"Anh..."

Atsushi toan mở miệng, nhưng cơn đau ở hông đã nhanh chóng thúc cho anh một cú đau đớn. Anh vội vàng né tránh Minami, khiến cô bất ngờ mất thăng bằng trong thoáng chốc. Khi đã đứng thẳng được lại, Minami quay ra nhìn Atsushi với vẻ mặt khó hiểu.

"Ý anh là, chẳng phải họ đến để tham gia lễ hội hay sao...?" Atsushi lảng tránh ánh mắt sang chỗ khác. "Em cũng nên nhanh ra đi chứ."

Nói rồi, anh ta chỉ về cái liềm được mài nhẵn lưỡi đang nằm trên sô pha. Nó vẫn nằm đấy từ sáng nay cho đến bây giờ, chờ đợi để được vị thần nữ vung lên lần nữa. Minami nhìn theo ra đó rồi lại quay chỗ Atsushi. Dáng vẻ rụt rè vẫn vậy, nhưng sự căng thẳng đột ngột đó đã vơi đi đôi phần. Hai tay cô nắm chặt lại, đặt lên trên lồng ngực căng phồng.

"Nhưng mà... anh biết đấy, tự nhiên nhiều người như này, em cũng bối rối lắm chứ." Nói đến thế, mí mắt cô trùng xuống. "Em đã nghĩ là sẽ không có ai xem đâu, nào ngờ lại..."

Cái vẻ dè dặt và lúng túng kia, rất khó nhìn. Atsushi cảm thấy như vậy. Luôn quanh co để biện chứng cho sự chần chừ của mình, đã là một điều anh quá đỗi quen thuộc. Tuy rằng trái tim vô thức rộn ràng kia đã ngừng, cơn nhói từ hông vẫn đang thúc vào bụng anh từng giây từng phút.

Anh đang rất khó chịu, dù có là do cơn đau bụng hay vì sự khép nép của cô vu nữ đằng kia đi chăng nữa. Và như một phương thức để giải tỏa, anh ta siết chặt tay, dõng dạc truyền đạt ý tứ của mình thành từng lời rõ ràng:

"Em rất đẹp. Tự tin lên."

"Ơ-ơ?" Vành tai Minami chợt đỏ lên. "T-tự nhiên anh nói cái gì vậy..."

"Hãy nhìn nhóm người đã đến tuổi xế chiều kia đi. Họ không quản đường núi trơn trượt, vẫn lên đến đây để được tham gia lễ hội. Là vì ai nữa, vì em đấy còn gì." Nói rồi, anh ta hít lấy một hơi dài, đẩy cao tông giọng hơn. "Kể cả không phải vì họ, vì anh, vì bạn bè, vì em gái em hay thậm chí, vì vị thần của em đi nữa. Bản thân em có muốn múa không?"

Câu hỏi mà Atsushi đặt ra, vô tình thay cũng đánh trúng vào nỗi băn khoăn khó diễn tả thành lời suốt bao ngày qua của cô. Minami luôn lấy lý do về việc phải vì người này, vì người kia, vì thần nọ, nhưng chưa từng một lần, cô phát biểu điều đó là vì bản thân mình.

"Em..."

Nhìn sâu vào trong nỗi lòng ẩn dưới tâm tư, Minami mường tượng khung cảnh bản thân đứng lên trên haiden và biểu diễn vũ điệu Thu Hoạch. Cô cũng hình dung ra rằng nếu mình thất bại sẽ ra sao, nếu mình thành công sẽ thế nào. Tiếp theo đó, cánh cửa honden trong tưởng tượng cô cũng hé mở, shinza của vị thần  cô thờ phụng hiện ra, hệt như có một ánh nhìn găm thẳng vào cô. Cùng với những con mắt vẫn đang chằm chằm chứng kiến phía sau, vô hình chung tạo cho cô một áp lực vô hình.

Tuy vậy, dù có là một vũ điệu hoàn chỉnh hay thiếu xót, dù những ánh mắt vô dạng kia có săm soi hay phán xét, cô vu nữ đang múa kia vẫn mỉm cười một cách rực rỡ.

"À, thật sự mình rất muốn múa... vũ điệu đó..." Cô chợt tỉnh ngộ.

Bàn chân tê dại đang muốn nhón lên từng nhịp, hướng đến nơi haiden đã được trang hoàng kỹ lưỡng. Đôi tay siết chặt đan vào nhau, giờ muốn cầm lấy chiếc liềm trên ghế và trình diễn những vũ điệu đẹp mắt. Tầm nhìn càng trở nên rõ ràng, tâm nguyện càng vô thức thành hình. Chẳng biết từ khi nào, trước mặt cô đây là người đàn ông đang nhăn nhó, một tay ôm ngang bụng, một tay chống vào thành bàn mà vẫn cố gắng mỉm cười nhìn về phía cô.

"Phì." Minami chợt phì cười.

Nụ cười bất chợt cho dáng vẻ khó nói của Atsushi, cho sự chế giễu bản thân vì đáp án quá rõ ràng, và... cho một niềm phấn khởi đang dần thoát ra khỏi lông ngực theo từng nhịp đập trong tim.

Minami thở hắt ra một hơi rồi đứng thẳng lưng lại. Cô chỉnh trang lại những nếp gấp trong lễ phục, cẩn thận trải chuốt những sợi tóc vừa mới rối lên bằng chiếc lược Tsuge được tặng. Minami tiến đến bên chiếc ghế sô pha, cầm lấy cán liềm được đính dải shide ở đó lên.

Gương mặt cô phản chiếu trên lưỡi liềm bóng loáng, tựa hồ như đang nói lên tâm nguyện. Nó nói: hãy cầm lấy tôi đi. Nó nói: hãy vung tôi đi. Nó nói: hãy đem tôi ra khỏi nhà kho tối tăm đó và dâng lên khúc cảm tạ cho ngài ấy đi.

Minami nắm chặt lấy cán liềm. Dù rằng sự bối rối đã chuyển mình thành bồi hồi, bản thân cô vẫn không thể không thôi lo lắng. Nhưng lần này cô biết, điệu múa này trước khi dành cho thần linh, người thân bạn bè hay khán giả, nó là dành cho cô. Vậy nên, cô mới quay ra người ở bên kia, dõng dạc mà nói:

"Em đi nhé."

Atsushi khẽ gật đầu, nụ cười vẫn cố bám trụ trên gương mặt nhăn nhó.

"Đi cẩn thận. Vui vẻ nhé."

Minami cũng gật đầu đáp lại anh rồi chậm rãi bước từng bước ra khỏi phòng khách rồi đứng lại trước cửa chính. Trên tay cô siết chặt cán liềm, đôi dép zori cũng phát ra tiếng soạt soạt khe khẽ. Và khi tiếng cạch của cửa chính vang lên và đóng lại, Atsushi đã phi nhanh vào căn nhà xí bên hành lang sảnh chính.

"Ôi, sao giờ chị mới ra vậy?"

Chào đón Minami ngay cửa chính là cô em gái trong bộ đồ vu nữ nhỏ nhắn, đang thở phà ra những hơi trắng lạnh buốt. Cô bé cầm lấy một bên tay của người chị, nhanh nhảu kéo cô đi ra sau đền chính. Vừa đi, cô bé vừa nói và hỏi liên hồi:

"Sắp tới giờ rồi đó chị hai. Chị thuộc lời khấn chưa? Vũ điệu thì sao? Nhớ là phải hướng mặt về honden đấy nhé. Ngoài ra còn..."

Mỗi lần như vậy, Minami chỉ có thể vô thức đáp lại cô bé bằng câu "chị hiểu rồi". Và rất nhanh, Minami cũng đến được bên dưới hiên mái của ngôi đền, khuất hẳn ở về bên phải những người đang đứng trên sân sando hướng về haiden.

"Phù." Bất giác, Hiyori thở ra một hơi. "Giờ em thông báo trước rồi chị ra nhé."

"Ừm." Minami khẽ gật đầu.

Hiyori nhìn nét mặt căng thẳng, nhưng lại có một nụ cười mỉm tượng trưng cho một niềm mong đợi. Cô bé cười trừ rồi lắc đầu, dường như những lo lắng của cô bé về người chị mình là vô nghĩa.

Hiyori buông tay người chị, cúi xuống cầm lấy hai cái dùi trống cùng chiếc Taiko[note86435] nhỏ. Cùng với một lời động viên nhỏ, cô bé nhanh chân tiến ra khu vực sân đền ngay dưới haiden. Quan khách trông thấy vậy, cũng cùng nhau dừng những chủ đề đang bàn tán, trật tự để cho cô vu nữ nhỏ bé làm việc của mình.

Hiyori đặt chiếc Taiko xuống, hai tay thử vung vẩy cặp dùi trống. Khi cảm thấy đã quen tay, cô bé hắng giọng, cặp mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào đám đông phía trước. Cô bé đường hoàng lớn tiếng:

"Xin mời thầy tế bước ra!"

Tiếng gọi lớn đó vang khắp cả sân đền, ra đến cả những con quạ mỏ lớn đang rụt rè vì con người rơm ướt sũng quái dị. Không lâu sau khoảng lặng của tiếng gọi đó, tiếng kẽo kẹt của gỗ vang lên rõ ràng một cách rành mạch. Cùng với đó, là vị thần nữ với vẻ đẹp mĩ miều trong bộ lễ phục trang phục.

Từ già trẻ lớn bé đều rì rầm bàn tán, nhưng không phải là những lời chê bai, mà là sự trầm trồ trước dáng vẻ chững chạc và đứng đắn quá tuổi của cô thiếu nữ. Minami dừng ở haiden, đứng thẳng mặt với những quan khách bên dưới. Nhưng dáng vẻ uy nghi đó không hiện hữu trong ánh mắt của những vị khách được lâu. Cô thần nữ nhón chân quay người lại về phía honden, bộ lễ phục theo đó cũng tung những nét sắc màu như đang khoe mẽ về vẻ nghiêm trang của người mặc.

Minami quỳ xuống, đặt chiếc liềm ra ngay bên cạnh. Cô đặt hai tay xuống sàn, kính cẩn khẽ khom mình trước honden - nơi vị thần của "thu hoạch" đang cư ngụ. Đôi môi khẽ hé mở mà cất lời bằng một giọng đều và mạch lạc:

"Chúng con xin kính cẩn dâng lời trước chư thần ngự trụ nơi đây. Xin cảm tạ ân huệ của ngài đã cho chúng con một mùa màng no đủ, đẩy lui làn sóng xui rủi của quỷ dữ. Nguyện phúc lành của Thu Hoạch sẽ tiếp tục che chở nhân gian."

Lời khấn Norito[note86436] ngắn gọn đã xong. Ngay đó, là một nhịp trống ngắn vang lên.

"Sau đây, xin dâng vũ điệu tạ ơn vị thần của Thu Hoạch."

Sau lời thông báo, Hiyori bắt đầu cầm chắc lấy hai chiếc dùi trống bên tay, cẩn thận đánh xuống những nhịp dội vang và chậm rãi. Tiết tấu càng nhanh dần khi vị thần nữ trên bục haiden từ từ đứng dậy. Khi Minami đã cầm chắc lấy chiếc liềm trong tay, nhịp trống đang lên dần đó chợt dừng lại. Rồi...

Tùng!

Cùng với đó, chiếc liềm được đưa ra một cách dứt khoát.

Vũ điệu tạ ơn vị thần của Thu Hoạch chính thức bắt đầu!

Tiếng trống rền vang, nhưng vẫn cẩn thận để không ắt đi âm thanh lẹt xẹt của chiếc dép zori cùng tiếng vút của cây kiềm. Những quan khách ngay lập tức trầm trồ, hò reo không ngớt. Những lời cổ động dù cho nhỏ nhoi đó, cũng tiếp thêm lực cho đôi chân của vị thần nữ trên bục tiếp tục nhón lên.

Những đường múa uyển chuyển cô đi, không thiếu sự quyết đoán và dứt khoát trong đó. Mỗi một lần vung chiếc liềm kia ra, những vạt áo của bộ lễ phục dang rộng mà khoa sắc. Những đường gặt xuống đó, vừa như thể gặt lấy những bóng hình của cây lúa trên y phục, lại dịu dàng đón lấy chúng khi rơi xuống. Tổng thể cả điệu múa như đang trình diễn lại khung cảnh người nông dân vui vẻ thu hoạch những vựa lúa đã chín mùa.

"Minami..." Rina chợt thốt lên. "Cậu có vẻ vui nhỉ? Tốt thật."

Dù chỉ là thoáng qua, nụ cười tràn trề hạnh phúc đó vẫn hiện hữu rõ nét trên khuôn mặt của cô thiếu nữ. Những giọt mồ hôi óng ánh văng ra rồi rơi xuống, cũng chẳng sao che giấu đi được niềm phấn khởi trong lòng cô. Trái lại, là tăng thêm vẻ đẹp bội phần.

Vũ điệu là để cảm tạ vị thần mang tên Shukaku, cũng là để tổng kết lại một năm bội thu của những người nông dân dưới ân huệ của ngài. Họ trình diễn những điệu múa hoan hỉ, phô bày tấm lòng đầy hỷ lạc cho vị thần của mình xem. Vũ điệu đó như một lời cảm tạ chân thành đến ngài: Cảm ơn vì đã cho chúng con một vụ mùa no đủ. Và cũng là lời san sẻ cho những người nông dân chân lấm tay bùn: Hãy nhảy múa vì một mùa màng bội thu. Với Minami, cô đã cảm nhận được rõ những ẩn tình này. Và với những quan khách đang chứng kiến, họ cũng đã hiểu được điều đó qua sự hồ hởi trong từng điệu múa của cô.

Đây, là một vũ điệu Thu Hoạch đẹp đẽ không thua kém gì những năm tháng đó. Nhóm người tuổi xế chiều thầm gật gù với nhau điều như vậy.

Vũ điệu đến thì nhanh, và kết thúc cũng nhanh không kém. Khi vị thần nữ lần nữa quỳ xuống khom người cảm tạ vị thần trước honden, cũng là lúc tiếng trống chậm dần và dừng hẳn.

Lúc Minami đi xuống, cũng là khi cô phải nếm trải cảm giác của em gái mình lúc đón tiếp. Thậm chí, lần này còn cuồng nhiệt hơn.

"M-mọi người chậm đã nào..."

Sự vồ vập của một đám đông quy mô nhỏ, nhưng lại có sức nặng to lớn. Từ những lời khen lấy khen để của Eikou, nụ cười của Aya và Rina cho đến những cử chỉ thân mật và cưng chiều của các bậc đã có tuổi. Minami không sao quen nổi những thứ này.

Nhũng tưởng cô sẽ phải lâm vào tình cảnh khó xử này mãi thì một tiếng gọi từ bên cạnh vang lên, kèm theo đó là mùi thơm dần lan tỏa trong không khí.

"Cơm nắm 170 yên, trà xanh 110 yên đây! Mua cả hai thì chỉ còn 250 yên thôi nè! Mại dô mại dô!"

Không để trống một khắc nào, Hiyori chẳng biết từ bao giờ đã chạy ra sạp nhỏ ở bên đường sando, nhanh chóng bày biện những thực phẩm bắt mắt do Atsushi làm ra. Những vị khách thấy thế, cũng nhanh chóng cùng Minami đi đến bên chỗ Hiyori.

"Vậy cho mỗi người một combo hai cơm nắm và một trà xanh nhé. Chị bao hết." Aya hào hứng nói.

"Hừm hừm." Minami chợt ngó đầu ra. "Chị là chủ nhà có được miễn phí không em?"

"No no." Hiyori chống nạnh lắc đầu. "Tính giá gấp đôi luôn nhé."

"Thật luôn hả?"

Một thoáng châm chọc qua lại đó thôi, cũng đủ để khiến bầu không khí trở nên gần gũi và vui vẻ hơn bao giờ hết. Sau những tiếng cười giòn giã, là những lúc mọi người tấm tắc khen ngợi về sự đậm đà của cá ngừ mayo với hương vị thanh dịu nhẹ của trà xanh.

Khi ăn mừng những dịp như lễ hội thu hoạch, khoảng cách của con người lại gần gũi với nhau hơn bao giờ hết. Bà cụ này có thể không biết cô thiếu nữ năng động kia, nhưng vẫn rất vui vẻ lấy khăn tay lau mép cho cô. Vị thần nữ cùng cô bé vu nữ tập sự cũng vậy, họ cùng hòa chung với mọi người mà cười đùa.

Cả ngôi đền đều đang vui vẻ chia nhau sự ấm áp giữa bầu trời đêm lạnh lẽo cuối thu. Tuy vậy, chỉ riêng một người phía sau tấm rèn kia là không thể như thế.

"Đã kết thúc rồi à? Định ngó xem vũ điệu như thế nào mà..."

Atsushi nhau mày rồi kéo nhẹ tấm rèm lại. Anh ta xoa lấy cái bụng, cảm thấy hơi cồn cào sau khi vừa chiến đấu trong nhà vệ sinh ra. Anh nhìn quanh căn phòng khách tối đèn một hồi, dừng lại ở căn bếp một lúc. Nhớ về việc đã dùng hết nguyên liệu để làm những món cơm nắm kia, anh không thôi khỏi suýt xoa cho cơn đói đang dần ảnh hưởng đến cả xúc cảm phức tạp của mình.

Đứng suy tư một hồi, anh cất bước lên phòng, đem chiếc laptop của mình xuống rồi ngồi vào sô pha của phòng khách. Atsushi bắt đầu tính toán những khoản thu chi, đồng thời cũng tự nhìn nhận lại mục đích ban đầu của bản thân.

Nhìn những tài khoản nặc danh mình đã tạo, anh ta thở dài mà chống cằm. Anh đã trốn tránh đủ lâu, đã đến lúc bản thân anh phải tâm sự với chính mình. Atsushi vào phần mềm trình duyệt, tìm kiếm những bản tin mới và cả thông tin về sập tòa chung cư Seibu.

Có một sự thật hiển nhiên là: Mạng xã hội thời đại này không đáng tin cậy. Những tin giật gân đang nằm trên phần nổi bật, đa số đều là những sự thổi phồng của cư dân mạng hoặc giới tư bản phía sau. Đến mức, cả kênh thời sự cũng có mùi của "cách mạng màu" mà đưa ra thông tin sai lệch không được kiểm chứng. Hàng ngày, luôn có những tin nóng hổi kiểu như vậy, khiến "sát thủ nhà vệ sinh" trôi vào quên lãng.

"Thấy rồi."

Atsushi đã tìm được một vài bài báo nói về sự việc. Đây không phải là lần đầu anh có chủ đích tìm hiểu về nó, nhưng đúng là lần đầu anh thật sự bới lông tìm vết như này.

Anh ta chia đôi màn hình ra làm hai, một bên là sàn chứng khoán, một bên là những bài báo về vụ sập tòa chung cư Seibu. Atsushi mất một lúc lâu để đọc qua được hết các bài báo đó, rồi rút ra được một sự thật hiển nhiên:

"Chưa xác định được nguyên nhân..." Anh ta vô tình khẽ cất lời.

Hầu hết các bài báo của bên thứ ba đều nói rằng nguyên nhân của vụ việc chưa được làm rõ. Có bài báo thì nói bóng gió là anh, có bài báo thì chỉ thẳng mặt. Nực cười thay với Atsushi, những bài báo nhắm vào bản thân anh đó lại được đưa lên bản tin thời sự.

Atsushi thở hắt ra một cách não nề. Anh ta ngả người, dựa lưng vào sô pha rồi xoa vào nếp nhăn trên trán. Có quá nhiều việc để xử lý hiện giờ, nhưng miệng anh lại chỉ lỡ lời thốt ra một câu:

"Đói quá..."

"Thế ăn không?"

"Cái...!"

Atsushi giật nảy mình mà suýt rơi xuống đất, may sao bám vội được vào thành ghế mà ngước lên trên. Chẳng biết từ lúc một, một bóng dáng nhỏ bé đã đứng ngay phía sau anh, trên tay là một bọc đồ gói kín. Hoảng loạn một chút là vậy, khi nhìn rõ được gương mặt của người trước mắt, anh ta mới thở phào mà hỏi lại:

"Sao em lại ở đây, Jinja bé?"

Nghe thấy hai từ cuối câu, nét mặt vốn tươi tỉnh của Hiyori lại nhanh chóng xịu xuống.

"Em đã bảo anh là không được gọi em như vậy rồi mà?" Hiyori nhăn mày, nhưng rất nhanh cũng giãn ra. "Chẳng phải anh chưa ăn gì sao?"

Nói rồi, cô bé đặt cái bọc trên tay lên cạnh chiếc laptop rồi ngồi xuống bên cạnh anh. Dù Atsushi đã vội vàng ngồi thẳng và đóng laptop lại, Hiyori vẫn có thể thấy qua được chủ đề của bài báo anh đang xem.

"Cảm ơn."

Atsushi mở bọc đồ ra, và ba chiếc cơm nắm tỏa mùi thơm ngay trong phòng. Anh ta thầm để lại những vấn đề đang suy nghĩ, tập trung giải quyết nhu cầu căn bản của mình. Nhưng những vấn đề bị bỏ dở đó không nằm gọn được lâu. Chúng đã nhanh chóng bị khai quật trở lại khi cô bé đang im lặng nãy giờ ở bên cất tiếng:

"Bao giờ anh sẽ về Tokyo?"

Atsushi sững sờ tới mức, cơ hàm đang nhai đều kia cũng phải dừng lại. Anh ta nuốt ực một phát trôi tuột xuống, quay sang nhìn vào Hiyori bên cạnh. Cô bé kia không biết đã trăn trở điều gì mà lại ngồi co hai chân lên, tay ôm lấy chiếc quần hakama của mình, tạo thành một dáng vẻ khép nép chưa từng thấy. Ít nhất, là trong tầm hiểu biết của Atsushi.

Dù không nhìn sang, Hiyori vẫn thừa biết cái tên vô lại đó hẳn đang nhìn mình với biểu cảm ngỡ ngàng. Hàng lông mi hơi chùng xuống, cái đầu nhỏ bé khẽ dựa vào bên bắp tay. Mái tóc đen nhánh theo đó cũng rũ xuống theo, che đi đôi mắt long lanh đầy tâm sự.

"Cái giao ước mà anh đã lập với chị hai ấy, chẳng phải đã hoàn thành rồi sao?" Hiyori khẽ nói.

Miếng nhân cà ngừ mayo đang chảy ra từ cơm nắm trên tay Atsushi. Vốn là nó không nhiều đến mức bao trùm lên cả ngón tay như vậy, nhưng cái lực nắm đến nát miếng cơm trên tay của Atsushi đã ép chúng ra. Thần sắc anh ta trầm hẳn trông thấy khi sự thật đó lại được chính Hiyori nói ra. Nhưng bản tính của một doanh nhân đã nhanh chóng kiếm lại nụ cười gượng trên mặt anh.

"Em nói đùa gì vậy chứ?" Atsushi quay lại, vừa đưa miếng cơm nắm lên vừa cười nói. "Anh còn là tội phạm bị truy nã đó. Làm gì mà được-"

"Em." Chỉ đến đó, Atsushi bị Hiyori mở lời cắt ngang. "Có đọc tin tức đó. Chăm là còn đằng khác."

"Hừm..."

Nụ cười vừa mới nhen lên kia đã chùng hẳn xuống sau lời nói đó. Atsushi đặt nắm cơm xuống, cẩn thận dùng vải của cái bọc để lau đi phần nhân sốt trên tay. Anh ta làm vậy vì anh ta biết, cuộc trò chuyện này không còn có thể gói gọn trong những trò đùa đơn thuần nữa.

"Em hỏi vậy là có ý gì? Anh cũng cần biết lý do chứ."

Hiyori hơi liếc sang bên cạnh. Qua những nhánh tóc đen của mình, cô bé thấy được nét mặt nghiêm túc hiếm có của tên vô lại kia.

"Cũng chẳng có gì..." Hiyori lại đưa mắt nhìn xuống cái bàn, hơi chếch sang cái laptop. "Anh Hagihara là doanh nhân đúng chứ? Anh có quen biết chỗ bất động sản nào uy tín không?"

Câu hỏi bất chợt đó như đang ngoáy thẳng vào trong thâm tâm người đàn ông bên cạnh một phát.

"Anh đây là nhà bất động sản luôn ấy chứ... Mà không thể nói vậy được" Anh ta thầm cười nhạt mà nghĩ vậy.

"Nếu bảo có quen hay không thì, có đó. Nhưng em vẫn chưa trả lời anh lý do mà."

Sau câu đáp lại đó là một khoảng lặng trong chốc lát. Thế rồi, Hiyori bỗng thả hai chân xuống mà duỗi thẳng người ra, như đã chốt được tư tưởng hỗn độn trong mình. Cô bé lần này quay sang đối mặt thẳng với Atsushi, khiến anh ta hơi giật mình đôi chút mà lùi sang bên thành ghế.

"Nếu quen thì khi anh về Tokyo, có thể giúp em hỏi xem nên sống ở đâu không?" Rồi, đôi mắt cô bé hơi chếch về tấm rèn phía sau. "Và cả việc bán đất các thứ nữa."

"... Hả?" Atsushi nhăn mày khó hiểu hỏi lại. "Sao lại sống ở đâu rồi còn bán đất gì nữa vậy?"

Không để anh phải bàng hoàng lâu, Hiyori đã nhanh chóng cười khẩy mà trả lời anh:

"Còn gì nữa chứ? Bán cái đền này đi và sống ở chỗ mới thôi."

Hai con ngươi Atsushi mở to ra, cái miệng cũng lấp bấp những từ không hoàn chỉnh. Anh ta chịu khổ nhục ngàn lần, dằn vặt với đạo đức của mình thêm trăm lần nữa chỉ để nhận ra rằng: Mọi chuyện gần ngay trước mắt.

Atsushi định vươn người lên, nói ra những lời đột ngột xuất hiện trong tâm trí. Nhưng khi những lời ậm ớ đó chuẩn bị thốt ra, con tim đập giữa hai lá phổi đã ép luồng khí đó lại. Không biết thì không sao, nhưng đã biết rồi...

"Thì sao mà nói được chứ..." Atsushi tặc lưỡi đầy bất mãn.

"...? Sao thế?"

Hiyori đã hơi chồm người phía Atsushi, nghiêng đầu khó hiểu mà nhìn anh. Còn với Atsushi, anh ta nào quan tâm tới sợi tóc mai đang đính trên khóe miệng cô bé kia. Hiện tại anh chỉ biết rằng, bản thân mình đang quá mâu thuẫn. Mà mâu thuẫn, thì không phải là cụm từ nên đi đôi với một doanh nhân chững chạc.

"A-anh đi lên phòng một chút!"

Atsushi nói lớn như vậy rồi nhanh chóng chạy nhanh lên trên phòng và đóng cửa, để lại cô bé Hiyori ngơ ngác nhìn theo không hiểu chuyện gì.

"Hành động kiểu gì vậy..." Hiyori lỡ lời cảm thán.

Cô bé nhìn sang những nắm cơm ăn dở và chiếc laptop đang đóng chặt bên cạnh. Một sự tò mò trỗi dậy, nên cô bé đã mở chiếc laptop ra và nhập thử mật khẩu.

"Hả, đổi rồi..."

Dù thử thêm chút nào nữa, cô bé vẫn không thể may mắn đoán ra mật khẩu như lần đầu động vào chiếc laptop này. Hiyori có hơi hụt hẫng mà đóng chiếc laptop lại. Vừa hay, những chiếc cơm nắm kia cũng lọt vào tầm mắt của cô bé lần nữa. Nhìn ngắm chúng một hồi, Hiyori khẽ thốt lên:

"Phí quá mà."

Cô bé phủi tay vào vạt áo hakui rồi cầm lấy nắm cơm đã ăn dở lên. Dù có hơi chần chừ và đảo mắt xung quanh một lúc, Hiyori vẫn quyết định cắn lấy một miếng. Dù đã nguội dần, vị ngon tổng thể của nắm cơm này vẫn không bị hạ thấp đi nhiều.

Thế là, đêm lễ hội thu hoạch cuối thu này đã kết thúc. Có người thì vui vẻ cười đùa ngoài sân, người thì ngồi một mình trong phòng khách ăn cơm nắm và người thì nằm rạp ra giường để suy ngẫm về bản thân. Dù là gì đi chăng nữa, thì đêm nay đã kết thúc.

o0o

Cùng lúc khi Shukaku Matsuri được tổ chức, ở Tokyo cũng đang có một sự việc nhỏ xảy ra.

Cơn mưa đã ảnh hưởng đến vùng Kansai đó, giờ mới bắt đầu lan sang khu vực vùng Kanto. Có người thì dùng drone giúp việc để mở ô che mưa điện toán ra, người thì dùng cách phổ thông hơn là dù năng lượng tự động. Duy chỉ có một số nhỏ, vẫn dùng chiếc ô đen đặc như của thời đại trước khi Three Heaven lần đầu xuất hiện. Và, người phụ nữ vừa tách ra khỏi đám đông đi vào con hẻm vắng là một trong số đó.

Đôi giày bệt tàn nhẫn dẫm thẳng vào vũng nước tù, bắn chúng lên những con người gầy trơ xương đang nằm gục hai bên hẻm. Họ không thèm phản kháng trước sự lạnh lùng của người phụ nữ kia. Họ biết rằng người phụ nữ đó dù có sực nước hoa và khoác lên bộ đồng phục công sở, cũng chẳng thể sao giấu nổi cái mùi giống họ. Với lại, họ cũng không đủ sức để làm vậy.

Người phụ nữ bỗng dừng chân lại bên một ông già đang nằm co giật bên cục nóng điều hòa. Bộ trang phục rách rưới, hai mắt thì mở to, lưỡi thè ra ngoài mà sùi bọt mép.

"Chậc."

Cô ta tặc lưỡi, đôi đồng tử sắc như cá mập lại co vào thêm chút nữa. Người phụ nữ tiếp tục bước đi, cho đến khi dừng chân trước một quán bar nhỏ với biển hiệu nhấp nháy. Cô nép vào hiên nhà, gập cái ô trên tay vào rồi gõ nhẹ ba cái lên chiếc cửa thép đã rỉ vài góc.

"Chuột chũi thích ăn phô mai xanh." Người phụ nữ nói nhỏ.

Ngay tức khắc, cánh cửa thép nặng nề khé hé mở, vừa đủ để cho một người đi vào. Cô ta không chần chừ, nhanh chóng đi vào bên trong quán bar. Cánh cửa cũng đóng lại với không một khoảng trễ.

Đối lập với mặt tiền hẩm hiu bên ngoài, đằng sau cánh cửa thép đó lại là một không gian xán lạn. Ánh đèn vàng rải dọc khắp nơi, phía dưới là thảm đỏ dẫn tới cuối hành lang. Người phụ nữ quay sang, đưa cái ô trên tay cho người phục vụ mặc gi lê đỏ và sơ mi trắng bên cạnh.

Cô ta phủi đi những hạt mưa còn bám trên áo blazer và chân váy bút chì xanh dương đậm, cẩn thận chỉnh những lọn tóc xoăn nhỏ đen tuyền của mình. Xong xuôi, cô đưa cả lòng bàn tay sang, từ chối thẳng thừng người phục vụ vừa định đưa tay mời ra rồi lịch sự nói:

"Tôi đến gặp người quen. Phòng Vip số 36. Ushio Kisame, kiểm tra đi."

Người phục vụ ngây ra một lát, kiểm tra lại danh sách trên máy tính bảng ở bàn bên cạnh. Khi đã xong, anh ta lại lần nữa đưa tay mời, nhưng cúi thấp hơn lần trước. Và lần này, Kisame đã đặt tay lên khuỷu tay người phục vụ.

Cả hai cùng nhau đi đến cuối hàng lang, men theo một cầu thang nhỏ dẫn xuống dưới. Càng đi, ánh đèn càng trở nên mờ ảo và yếu dần, đồng thời, âm nhạc dồn dập cùng tiếng nói chuyện rì rầm càng lớn hơn.

Khi bước xuống nấc thang cuối cùng, quang cảnh náo loạn hiện ra ngay trước mắt cô. Nhạc của DJ đánh hòa chung với tiếng hò hét tạo nên những thanh âm hỗn tạp truyền vào tai, cùng với những ánh đèn sân khấu chói lòa đủ màu sắc, khiến cái đầu Kisame trở nên nhức nhối hơn thường ngày.

"Phòng mà cô tìm ở cuối hội trường bên phải. Mong cô có những khoảnh khắc vui vẻ."

Chỉ nói vậy, người phục vụ liền rời đi lên lại cầu thang. Kisame phải mất một lúc xoa mắt liên tục, cố gắng gạt những tạp âm phiền nhiễu ra khỏi tai mới bắt đầu bước đi.

Cô đi qua sàn nhảy đông đúc những con người đang lắc lư điên cuồng, đi qua những bàn trà đang có các thương nhân chợ đen mua bán tấp nập. Cô đi mãi, cho đến khi dừng trước một cánh cửa gỗ nặng trịch với lớp đệm cách âm đỏ au. Cô phục vụ túc trực bên cạnh thấy thế liền nhanh chóng lại gần chào hỏi.

"Bảo với người bên trong là trợ lý của ông ấy đến."

Cô phục vụ khẽ gật đầu rồi hé mở chiếc cửa đi vào. Trong lúc chờ người phục vụ kia ra, Kisame hơi ngoái đầu nhìn vào những món hàng đang được những bồi bàn mang đi trên chiếc khay bằng nhôm. Khi là những bột trắng không rõ nguồn gốc, khi là những chai nước chẳng có nhãn mác, cũng có khi là chiếc hộp đựng cho một ống tiêm nano trôi nổi. Nhìn những thứ đó, Kisame không khỏi có chút hoài niệm về quá khứ xa xôi.

"Cô có thể vào ạ."

Không để cho người phụ nữ có thể hồi tưởng lâu, cô phục vụ kia đã khép nép đi ra. Kisame hít vào một hơi thật sâu, rồi thở hắt ra thật dài. Nét mặt tưởng chừng sắp có chút biểu cảm nào khác ngoài sự lạnh lùng đó, lại trở về như cũ.

"Ối."

Cô đi vào cánh cửa được người phục vụ hé mở, và ngay lập va phải những cô gái ăn mặc mát mẻ chạy ra. Có người làm rơi những tờ tiền đô ở trên khe ngực vào quần áo cô. Cô gái đó nhanh nhảu xin lỗi Kisame rồi cầm lấy tiền trên tay mà rời đi. Những cô gái đó, chỉ khiến hành lông mi của cô chùng xuống. Và khi thấy được người ngồi trên ghế sô pha đắt tiền kia, đồng tử của cô càng co lại thêm, hệt như ánh mắt của một con cá mập.

"Đến rồi à!"

Gã ngồi đối diện cô cười khanh khách, tàn thuốc từ cái điếu trên tay cũng rơi lả tả xuống mặt bàn. Gã ta ngả người, ưỡn cái bụng chềnh ềnh của mình lên. Chiếc áo sơ mi gã mặc giãn ra trông thấy, tưởng chừng cúc áo có thể bật ra bất cứ lúc nào. Gã ta rít một hơi sâu từ điếu thuốc trên tay rồi vênh mặt nói:

"Cô lâu quá đấy. Muộn thêm chút nữa là mấy bé kia đào hết ví của tôi rồi. Ha ha ha!"

Gã đắc chí cười khoái lên. Trái ngược với dáng vẻ đó, Kisame chỉ tiến thêm vài bước, dừng lại ở trước cái bàn thủy tinh vương vãi tàn thuốc lá và bia rượu rồi từ tốn đáp lại:

"Tôi vừa mới từ công ty trở về." Thế rồi, Kisame khẽ liếc nhìn tập tài liệu bày bừa trên bàn. "Dường như ông ấy đang cố tình chèn ép tôi."

"Ha!" Gã đàn ông cười khẩy. "Cái lão già khú đế đó! Con trai cưng mất tích còn chưa bằng nửa thời gian công tác mà đã sồn sồn hết lên rồi. Để lâu dần đến cuộc họp cổ đông năm sau chắc tụi sokaiya[note86437] tự cho rời ghế luôn!"

"Không phải." Kisame khẽ lắc đầu. "CEO có vẻ đang muốn hạn chế hành động của tôi. Hẳn là động thái của chúng ta từ vụ chung cư Seibu kia khá lớn rồi."

Nghe thấy thế, nụ cười trên mặt gã đàn ông kia lập tức tắt ngúm. Hắn ta ngồi thẳng lại, ném điếu thuốc trên tay vào gạt tàn. Gã cầm tập tài liệu trên bàn lên, lật qua lật lại mấy hồi. Xong xuôi, khuôn mặt gã hơi giãn ra rồi nhìn thẳng vào Kisame trước mặt.

"Cứ tiếp tục để lão già đó nghi ngờ đi." Cái giọng khinh khỉnh ban đầu rất nhanh đã đổi thành những câu từ sắc lạnh. "Dù gì thì đến cả chúng ta cũng chẳng biết sao tòa chung cư đó lại sập. Lão già đó dựa vào gì mà tìm được chứ? Thần tiên chắc? Hừ, thuận nước thì phải đẩy thuyền thôi."

Nói vậy, gã vô thức nhìn vào bài báo mình đã ép tòa soạn phải đưa ra ngay khi tòa chung cư sập ở trong tài liệu. Nghĩ đến vậy, gã vô thức cười hớ lên một cái:

"Tên đó, con trai nuôi của lão Hagihara ấy, thế nào rồi?"

Cái tên phát ra từ miệng gã khiến bờ vai Kisame run nhẹ lên. Ánh mắt cô từ lúc nào đã cúi thấp xuống cái bàn thủy tinh, lảng tránh sự trực diện của gã đàn ông đối diện.

"Có vẻ anh ta vẫn sống tốt ở Kyoto..." Đến đó, cô hơi chững lại, nhưng rất nhanh cũng nói tiếp. "Và người trợ lý chúng ta gài vào bên CEO cũng đã báo rằng anh ta đã liên lạc lại với cậu ta."

"Tốt!" Gã ta đập bàn cái rầm. "Chó đúng là lúc nào cũng không thể quên chủ được nhỉ?"

Hắn cười phớ lớ lên, ngả mình ra sau, ngay lập tức trở về dáng vẻ ăn chơi lúc trước. Gã châm một điếu thuốc khác lên, rít lấy một hơi thật sâu và phả thẳng vào Kisame đứng đối diện. Rồi, hắn chĩa điếu thuốc đang cháy về phía Kisame thay cho ngón tay mình và căn dặn cô:

"Bảo tên trợ lý đó tìm cớ giữ cái thằng đó ở yên ở Kyoto cho đến đầu xuân năm sau. Còn tiếp theo đó làm gì, tôi không cần nhắc cô nữa nhỉ?"

"... Vâng." Kisame đưa tay bịt mũi. "Tôi biết rõ rồi ạ."

Gã kia thấy hành động đó của Kisame liền nhăn mặt lại. Hắn quay mặt đi, phủi tay như thể muốn đuổi vật xui xẻo không có chút niềm vui này đi.

"Báo cáo xong rồi chứ? Xong rồi thì đi ra ngoài mà uống gì đó đi. Chi phí cứ để tên tôi."

Kisame khẽ gúi đầu, dù rằng, đôi mắt sắc lạnh của cô kia chẳng hề tỏ chút thành kính nào với gã đàn ông. Khi cô toan bước đi, gã đàn ông bỗng hô lên một tiếng rồi gọi cô lại.

"Ra ngoài bảo mấy em kia vào lại đây nhé. Tôi vẫn chưa sờ đã..."

Nói đến đó, nụ cười bỉ ổi trên khuôn mặt gã đã hiện ra lên rõ mồn một. Bàn tay to lớn kia bóp ra bóp vào một hồi như thay cho ý nghĩa cho câu nói bỏ lửng phía sau. Kisame chỉ nheo mắt nhìn vào cử chỉ của gã, khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài.

Khi đã nhắc nhở cô phục vụ túc trực bên cửa, Kisame thở dài và lê bước tới quầy bar gần đó. Cô ngồi xuống, biểu cảm lạnh lùng ban đầu giờ đã có thêm nét buồn phiền phảng phất quanh co.

"Quý cô dùng gì ạ?" Người pha chế lịch thiệp hỏi cô.

Kisame chống cằm lên bàn, mắt nhìn vào những chai thủy tinh dày đặc nằm trên giá rượu phía sau. Tưởng có thể yên tĩnh chọn một món đồ uống giản đơn, âm thanh dồn dập của bài nhạc mới do DJ đánh ra cùng tiếng hò hét lại lần nữa thúc vào đầu cô một cái. Thế là, Kisame khó chịu buông lời:

"Tùy anh."

Người pha chế khẽ gật đầu rồi bắt tay vào công việc. Anh lấy ra ba chai rượu Gin, Campari và Vermouth ngọt. Người pha chế lấy ra một chiếc ly rocks[note86438], đem viên đá mát lạnh hình cầu vào rồi khuấy nhẹ một chút. Khi hơi lạnh đã bám vào thành cốc, anh lần lượt đổ ba loại rượu kia theo tỉ lệ đều nhau và khuấy lên. Xong xuôi, người pha chế đặt một vỏ cam lên thành cốc, bóp nhẹ để tinh dầu bắn lên mặt ly.

"Của quý cô đây ạ." Anh nhẹ nhàng đẩy chiếc cốc đến trước mặt Kisame.

Nhìn ly cốc cocktail đỏ mọng trước mắt, Kisame bỗng thấy khó hiểu mà hỏi lại:

"Đây là?"

"Negroni[note86439] ạ, thưa quý cô." Nói rồi, người pha chế lấy khăn lau tay và khẽ cười. "Một quý cô xinh đẹp như cô nên cười nhiều thêm một chút."

Nghe thấy hai từ "xinh đẹp", cảm giác căng thẳng và đè nén trong lòng cô bỗng chốc trở nên nhẹ đi.

Đã bao lâu rồi, chưa được nghe lại hai chữ "xinh đẹp" đó?

Đã bao lâu rồi, bản thân mới thực sự thả lỏng như này?

Đã bao lâu rồi... Chưa nhớ đến họ?

"Ha." Kisame bỗng chợt cười khẩy khi nhìn vào ly Negroni trước mặt. "Xinh đẹp cơ à?"

Sự mỉa mai đó, dần trở mình thành một nụ cười hồn nhiên khó thấy giữa chốn trụy lạc này. Kisame cầm ly rượu lên, lắc một chút rồi nhấp một ngụm. Vị đắng rõ đánh thẳng vào vị giác của cô, nhưng lại không gắt cảm giác nồng ấm của cồn đặc. Hương thơm thảo mộc nhanh chóng lan ra trong vòm miệng, đến mức dù không ngửi cũng có thể cảm nhận lấy.

Kisame lấy tay nghịch vỏ cam trang trí ở trên cốc, trong lòng bất giác thầm ngân nga những giai điệu lạc tông so với sự hỗn loạn của nơi đây. Thế rồi, cô bất giác cất lời:

"Năm sau ta lại gặp nhau rồi, tiền bối ạ. Em háo hức lắm."

Ánh mắt trìu mến nhưng lại sắc sảo như của một con thú săn mồi đó, tiếp tục nhấp thêm một ngụm nữa, rồi ngụm nữa và thêm ngụm nữa. Thế rồi, cá mập cũng phải gục xuống trước độ "ngấm" của ly Negroni. Nhưng nụ cười thỏa mãn trên gương mặt say giấc đó, đã làm hài lòng người pha chế.

Đêm đó đã qua đi. Dù là ở Kyoto hay Tokyo, ở vùng quê hay chốn thành thị, mùa thu của năm nay đã kết thúc. Và sắp tới, mùa đông với đầy biến cố và những uẩn khúc đang chuẩn bị tràn về.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Kokeshi (こけし): Đây là một loại búp bê gỗ thủ công truyền thống của Nhật Bản, có nguồn gốc từ vùng Tohoku (Đông Bắc), nơi nổi tiếng với những suối nước nóng. Đặc điểm nhận dạng của Kokeshi là thân hình trụ đơn giản, hoàn toàn không có tay chân và gắn liền với một cái đầu tròn to. Các nghệ nhân thường vẽ mặt búp bê bằng vài nét mực đơn giản và trang trí thân bằng các họa tiết hoa lá (thường là hoa cúc hoặc hoa anh đào), tạo nên vẻ đẹp mộc mạc và mang đậm nét văn hóa dân gian.
Kokeshi (こけし): Đây là một loại búp bê gỗ thủ công truyền thống của Nhật Bản, có nguồn gốc từ vùng Tohoku (Đông Bắc), nơi nổi tiếng với những suối nước nóng. Đặc điểm nhận dạng của Kokeshi là thân hình trụ đơn giản, hoàn toàn không có tay chân và gắn liền với một cái đầu tròn to. Các nghệ nhân thường vẽ mặt búp bê bằng vài nét mực đơn giản và trang trí thân bằng các họa tiết hoa lá (thường là hoa cúc hoặc hoa anh đào), tạo nên vẻ đẹp mộc mạc và mang đậm nét văn hóa dân gian.
[Lên trên]
Taiko (太鼓): hay còn gọi là "Thái Cổ", là danh từ chung dùng để chỉ các loại trống truyền thống của Nhật Bản với nhiều kích cỡ khác nhau. Loại trống này đóng vai trò quan trọng trong văn hóa Nhật, thường xuất hiện trong các lễ hội, kịch Kabuki hoặc các nghi thức Thần đạo. Âm thanh của trống Taiko rất vang, trầm hùng và mạnh mẽ, được tin là có khả năng thấu đến tai thần linh, xua đuổi tà ma và khơi dậy tinh thần phấn chấn cho người tham gia lễ hội.
Taiko (太鼓): hay còn gọi là "Thái Cổ", là danh từ chung dùng để chỉ các loại trống truyền thống của Nhật Bản với nhiều kích cỡ khác nhau. Loại trống này đóng vai trò quan trọng trong văn hóa Nhật, thường xuất hiện trong các lễ hội, kịch Kabuki hoặc các nghi thức Thần đạo. Âm thanh của trống Taiko rất vang, trầm hùng và mạnh mẽ, được tin là có khả năng thấu đến tai thần linh, xua đuổi tà ma và khơi dậy tinh thần phấn chấn cho người tham gia lễ hội.
[Lên trên]
Norito (祝詞): Norito là những bài chúc từ hoặc văn khấn trang trọng được sử dụng riêng trong các nghi lễ của Thần đạo (Shinto). Những bài văn tế này thường được viết bằng ngôn ngữ cổ trang trọng và đẹp đẽ, do thầy tế (Kannushi) hoặc vu nữ (Miko) đọc lên trước điện thờ. Mục đích của Norito là để ca ngợi công đức của các vị thần (Kami), bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc về những ân huệ đã nhận được và dâng lên lời cầu nguyện cho sự bình an, mùa màng bội thu hoặc quốc thái dân an.
Norito (祝詞): Norito là những bài chúc từ hoặc văn khấn trang trọng được sử dụng riêng trong các nghi lễ của Thần đạo (Shinto). Những bài văn tế này thường được viết bằng ngôn ngữ cổ trang trọng và đẹp đẽ, do thầy tế (Kannushi) hoặc vu nữ (Miko) đọc lên trước điện thờ. Mục đích của Norito là để ca ngợi công đức của các vị thần (Kami), bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc về những ân huệ đã nhận được và dâng lên lời cầu nguyện cho sự bình an, mùa màng bội thu hoặc quốc thái dân an.
[Lên trên]
Sokaiya (総会屋): Sokaiya là một thuật ngữ đặc thù dùng để chỉ một nhóm tội phạm doanh nghiệp hoặc những kẻ tống tiền chuyên nghiệp trong giới kinh doanh Nhật Bản (tạm dịch là "Kẻ quấy rối đại hội cổ đông"). Bọn này thường mua một lượng cổ phiếu tối thiểu vừa đủ để có quyền tham dự đại hội cổ đông, sau đó chúng đe dọa ban lãnh đạo công ty bằng cách sẽ tiết lộ các bê bối, bí mật nội bộ hoặc cố tình gây rối loạn, kéo dài cuộc họp nhằm mục đích đòi tiền "bịt miệng" hoặc các lợi ích kinh tế khác.
Sokaiya (総会屋): Sokaiya là một thuật ngữ đặc thù dùng để chỉ một nhóm tội phạm doanh nghiệp hoặc những kẻ tống tiền chuyên nghiệp trong giới kinh doanh Nhật Bản (tạm dịch là "Kẻ quấy rối đại hội cổ đông"). Bọn này thường mua một lượng cổ phiếu tối thiểu vừa đủ để có quyền tham dự đại hội cổ đông, sau đó chúng đe dọa ban lãnh đạo công ty bằng cách sẽ tiết lộ các bê bối, bí mật nội bộ hoặc cố tình gây rối loạn, kéo dài cuộc họp nhằm mục đích đòi tiền "bịt miệng" hoặc các lợi ích kinh tế khác.
[Lên trên]
Ly Rocks: hay còn được gọi phổ biến là ly Old Fashioned, là loại ly thủy tinh thấp, miệng rộng và có phần đế rất dày và nặng. Thiết kế này giúp ly có độ đầm tay chắc chắn và giữ nhiệt tốt, chuyên được sử dụng để phục vụ các loại rượu mạnh (như Whisky) uống kèm với đá viên (kiểu uống "on the rocks") hoặc dùng để pha chế các loại cocktail cổ điển đơn giản, giúp người uống thưởng thức trọn vẹn hương vị và màu sắc của rượu.
Ly Rocks: hay còn được gọi phổ biến là ly Old Fashioned, là loại ly thủy tinh thấp, miệng rộng và có phần đế rất dày và nặng. Thiết kế này giúp ly có độ đầm tay chắc chắn và giữ nhiệt tốt, chuyên được sử dụng để phục vụ các loại rượu mạnh (như Whisky) uống kèm với đá viên (kiểu uống "on the rocks") hoặc dùng để pha chế các loại cocktail cổ điển đơn giản, giúp người uống thưởng thức trọn vẹn hương vị và màu sắc của rượu.
[Lên trên]
Negroni: Nó là một loại cocktail kinh điển có nguồn gốc từ Ý, nổi tiếng khắp thế giới với màu đỏ ruby đặc trưng và hương vị phức tạp cân bằng giữa đắng và ngọt. Thành phần của nó bao gồm ba phần bằng nhau: rượu Gin (mạnh mẽ), rượu Campari (tạo vị đắng và màu đỏ) và rượu Vermouth ngọt (Sweet Vermouth). Món đồ uống này thường được phục vụ trong ly rocks với đá viên và trang trí bằng một lát vỏ cam xoắn để tinh dầu cam làm dậy lên hương thơm thảo mộc quyến rũ. Và tương truyền, ly cocktail này dùng để thiết đãi những người “Tôi không ổn, nhưng tôi ổn định”.
Negroni: Nó là một loại cocktail kinh điển có nguồn gốc từ Ý, nổi tiếng khắp thế giới với màu đỏ ruby đặc trưng và hương vị phức tạp cân bằng giữa đắng và ngọt. Thành phần của nó bao gồm ba phần bằng nhau: rượu Gin (mạnh mẽ), rượu Campari (tạo vị đắng và màu đỏ) và rượu Vermouth ngọt (Sweet Vermouth). Món đồ uống này thường được phục vụ trong ly rocks với đá viên và trang trí bằng một lát vỏ cam xoắn để tinh dầu cam làm dậy lên hương thơm thảo mộc quyến rũ. Và tương truyền, ly cocktail này dùng để thiết đãi những người “Tôi không ổn, nhưng tôi ổn định”.