Tập 02 - Rắc rối mùa Đông
Chương 10: Cơn gió mùa đông đầu tiên
0 Bình luận - Độ dài: 7,149 từ - Cập nhật:
Mùa Đông của Kyoto khác biệt rất nhiều so những nơi khác của Nhật Bản. Cái lạnh của nơi đây không phải cái những đợt gió mùa xuyên suốt, càng không phải là những cơn bão tuyết ngày đêm ầm ĩ. Chúng là cái lạnh âm ỉ và khô khốc, ngấm dần vào trong tâm can của người dân theo từng giờ từng phút. Cùng với sự cổ kính vốn đã là lẽ thường, mùa Đông nơi Kyoto luôn mang đến một trải nghiệm độc đáo, đặc biệt là với những người không phải dân Kyoto chính gốc.
"Hắt xì!"
Atsushi là một trong những người được trải nghiệm điều đó sớm hơn ai hết trong năm nay. Cả người anh ta run cầm cập trên trước ghế sô pha, hai tay co vào ôm lấy bản thân mặc cho cái áo len màu nâu sẫm đã mặc sẵn từ đêm hôm qua.
"Ai mà ngờ sáng sớm lại lạnh vậy chứ..." Atsushi thầm cảm thán.
Anh ta quay sang cửa kính phòng khách đã lờ mờ đi bởi sương sớm mà nhìn ra sân đền. Ở đó, cô vu nữ vẫn giữ thói quen thường ngày, đứng quét đường sando như chẳng có gì xảy ra. Dù rằng chẳng còn bao nhiêu chiếc lá rụng, việc quét sân vào sáng sớm như thể đã ăn sâu vào bản năng của Minami. Thấy vậy, Atsushi chỉ thầm thán phục trước độ chây lì của một vu nữ.
Bỗng chợt, cánh cửa phòng khách mở ra, kéo theo đó là một tiếng ngáp dài uể oải.
"Mùa Đông rồi à..."
Hiyori nhìn ra phòng khách lạnh trơ vì những hàn khí vô tình mà thở dài ra một hơi. Cô bé nhìn sang cái bàn, thấy những món ăn đang bốc khói nghi ngút được bày sẵn ra đó. Thế rồi, cô bé đánh mắt sang Atsushi đang co ro trên ghế sô pha mà bắt đầu suy tư điều gì đó.
Khi cô bé bắt gặp ánh mắt lướt qua rồi nhanh chóng rụt lại của anh, cơn buồn ngủ sáng sớm mới bắt đầu dần phai đi.
"Hừm..." Hiyori thầm đánh giá.
Cô bé tự nhiên đi từng bước đến bên bàn ăn, cũng không quên nói ra những lời vu vơ có chủ đích:
"Mùa Đông ở Kyoto lạ thật nhỉ? Không biết ở mấy vùng khác thì như thế nào ta? Em thật rất tò mò đó."
Khi cái miệng chúm chím đó ngừng lại, cũng là lúc đôi chân cô bé chụm lại. Hiyori hơi ngả người, nhìn sang bờ lưng của Atsushi. Người đàn ông kia cũng có thể cảm nhận ý đồ đó, anh ta gượng gạo lảng đi mà đáp:
"Chắc là cũng sêm sêm nhau thôi." Nói rồi, anh ta lại nhìn vô góc phòng mà buông lời tiếp. "Ở Tokyo thì chỗ nào cũng có máy sưởi mà."
Thấy Atsushi, Hiyori chỉ cười khẩy anh ta một cái. Bỗng, cô lại suy nghĩ về lời nói của anh, dần dần hình thành nên một ý tưởng được gầy dựng từ ký ức. Khi nó lóe lên, Hiyori cũng nhanh nhảu cất lời:
"Nói đến máy sưởi ấy, chợt em có một ý tưởng." Hiyori tiến lên một chút, đến gần lưng ghế hơn. "Anh có muốn thử Kotatsu[note88646] không?"
"Kotatsu?" Atsushi hơi ngoái đầu lại. "Lâu rồi không th... mà làm gì mà gần thế?"
Atsushi hơi giật mình mà tránh ra một chút khỏi lưng ghế, lý do là vì nụ cười mỉa của Hiyori đã gần sát bên anh từ lúc nào không biết. Hiyori chỉ hơi khẽ nghiêng đầu, cảm thấy hài lòng vì mục đích nào đó của mình đã được thỏa mãn.
"Vậy muốn thử không? Chắc là anh chưa được thử bao giờ nhỉ?"
"Ừm..." Atsushi thở hắt ra hơi lạnh đã nén trong lồng ngực từ lâu. "Đúng là chưa từng thử."
Nghe vậy, nụ cười tươi rói của Hiyori còn nở lên rõ ràng hơn nữa. Cô bé liếc sang ngoài sân một tẹo, chỉ tay ra đó rồi nói:
"Nhân lúc chị hai vẫn đang dọn dẹp thì anh với em đi bê cái Kotatsu ra luôn đi, tí nữa ăn cơm xong là nó vừa ấm luôn."
Atsushi nghe vậy liền suy nghĩ một lúc. Anh ta cảm nhận lại cái lạnh khô của phòng khách rồi nhìn lên khuôn mặt tươi cười với mái tóc đen nhánh hơi rối lên của Hiyori. Cuối cùng, anh ta cười trừ rồi đứng dậy, vươn vai lần nữa mà dõng dạc đáp lại:
"Vậy thì đi thôi."
Hai người cùng nhau đi ra ngoài nhà kho, trên đường cũng không quên đấu khẩu với nhau vài lần.
Ít phút sau, khi ánh nắng đầu tiên của những ngày lạnh giá xuyên thủng tầng mây phía Đông, Minami thở phào nhẹ nhõm mà nhìn ra quanh sân đền. Quang cảnh hiu quạnh vốn có của nó trở nên rõ rệt hơn hẳn. Tuy vậy, cô vu nữ vẫn nở một nụ cười nhẹ khi nhớ lại một thoáng nhộn nhịp vào lúc lễ hội.
Xong xuôi, Minami thong thả trở lại vào trong nhà, rồi lại bị bất ngờ vì một thứ khác biệt đã nằm ở bên trong.
"Lấy Kotatsu sớm như vậy sao?" Cô chỉ tay vào cái bàn giữa phòng khách hỏi.
Trên đó được bày ra một đĩa senbei[note88647] vàng giòn, đi cùng là ba cốc trà xanh vẫn còn thừa từ đợt tổ chức lễ hội hồi trước. Thấy sự băn khoăn của Minami, cô em gái của cô đang ngồi trên bàn ăn liền ngó ra mà đáp lại:
"Bọn em vừa mới lấy ra từ nhà kho đó, cũng chỉ mới cắm điện thôi." Nói rồi, cô bé vỗ vỗ vào cái ghế bên cạnh mình. "Chị ra đây ngồi ăn xong là vừa ấm luôn nè."
"Ừm, ăn nhanh đi." Atsushi đang xới cơm cũng ngoái đầu lại. "Cơm cũng bắt đầu nguội rồi đấy."
Minami hơi nhướng mày, tự hỏi vì sao không khí giữa hai người này có chút khác thường so với ngày trước. Tuy vậy, nghi vấn thoáng qua đó của cô không vướng lại lâu, Minami đã nhanh chóng ngồi vào bàn ăn cơm với hai người.
Tiếng bát đũa lạch cạch, đi kèm với tiếng sì sụp của bát canh miso ấm nóng vang lên từng hồi. Nhìn qua, đây giống một bữa cơm bình thường như bao ngày khác, nhưng khi nhìn lại, nó có gì đó khác biệt hơn hẳn.
Nhận thấy đôi đũa của Minami đang chậm dần theo sự nghi hoặc hiện lên trong biểu cảm, Hiyori liền nhìn sang Atsushi mà nghếch đầu về bên cạnh một cái. Hiểu được dụng ý cỏn con đó, Atsushi đạt bát cơm xuống, với lấy điều khiển ti vi và mở kênh thời sự lên.
Bản tin hôm nay như thường lệ, nói về những biến động của thị trường những ngày qua, đi kèm là dự báo thời tiết cho những ngày sắp tới. Với lượng thông tin mới mẻ này, không mất quá lâu để một chủ đề hình thành trên bàn ăn.
"Có vẻ đợt mùa Đông này lạnh hơn mấy năm trước đó." Minami cất lời rồi nhìn sang chỗ Atsushi. "Đối với dân Tokyo thì chắc khó chịu lắm nhỉ?"
"Hửm?" Atsushi bất ngờ đôi chút rồi cũng nhanh đáp lại. "À ừm, công nhận cái thời tiết ở đây nó khắc nghiệt hơn Tokyo thật."
Vừa nói xong, cái mũi của Atsushi cũng ngứa ngáy, vô giác mà hắt xì thêm một cái. Cũng may là anh ta đã kịp tay lên che miệng lại. Nhìn vào dáng vẻ có đôi phần tội nghiệp đó, Minami cẩn thận tăng tốc độ ăn rồi kết thúc bữa ăn bằng một ngụm canh miso. Cô nhìn sang bên, thấy Hiyori cũng đã húp cạn bát miso thì liền đứng dậy, đôi tay bắt đầu dọn dẹp lại bát đũa.
"Để em dọn cho." Minami nhìn sang gương mặt bối rối của Atsushi. "Anh đã nấu cơm rồi mà."
Không để cho anh ta kịp nói thêm gì, Minami đã dọn xong cả bàn ăn và bê bát đũa vào trong bếp để rửa. Trong lúc Atsushi còn đang ngơ ngác, Hiyori đã chui hẳn vào trong Kotatsu từ đời nào. Cô bé kêu lên những tiếng thỏa mãn rồi nằm ườn ra trên bàn, điều đó cũng thu hút sự chú ý của Atsushi.
Do dự một lúc, anh ta cũng rời ghế mà ngồi vào trong. Ngay lập tức, cái cảm giác ấm áp từ nhiệt lượng tỏa ra bên dưới Kotatsu khiến anh ta phải thốt lên vài tiếng kinh ngạc, gương mặt dần thả lỏng rồi cũng nằm ườn trên đó. Khi đấy, Atsushi mới hiểu được cảm giác của Hiyori.
Phần thân trên hơi se se lạnh, còn bên dưới lại ấm áp. Cái kiểu đối lập đó khiến cho sự ấm cúng của cái Kotatsu được tôn lên rõ rệt, khiến người ta phải trân trọng hơi ấm lan nhẹ từ đùa ngón chân lên đến hông. Đó là đặc điểm của Kotatsu mà đến giờ Atsushi mới cảm nhận được.
"T-thoải mái thật đấy..." Atsushi thỏa mãn lên tiếng.
"Bảo mà..." Hiyori cũng bật ra một tiếng hài lòng.
Khi này, Atsushi mới ngó sang cốc trà xanh và đĩa senbei trên bàn. Một ý nghĩ ngẫu hứng nổi lên, thế là anh ta đã thử ăn miếng bánh uống miếng nước. Cái vị mằn mặn của cái bánh khô giòn ngấm vào trong miệng, sau đó là vị chát nhẹ của trà xanh để đóng gói lại tầng hương vị. Atsushi hít nhẹ lấy một cái, đâu đó thoang thoảng mùi gạo rang hơi khét nhẹ.
"Cái bánh này ngon đấy chứ." Atsushi đánh mắt sang chỗ Hiyori. "Em mua đâu vậy?"
Hiyori đang nằm ườn ra thì nghe thấy vậy liền ngồi dậy, bản thân cũng nhúm lấy một miếng bánh mà nếm thử. Lông mày Hiyori hơi cau lại, dần dần thả ra khi vị mặn của chiếc bánh làm hài lòng cô bé.
"Chợ địa phương ở dưới chân núi ấy. Em bốc bừa thôi mà công nhận hàng này làm ngon thật."
Đúng lúc hai người đang hàn huyên rôm rả về cái chợ ở bên dưới, Minami đã rửa bát xong mà đi ngang qua họ. Thấy vậy, Atsushi hơi nghếch lên mà hỏi:
"Em đi đâu vậy?"
"Em đi thay quần áo rồi đi học luôn." Nói vậy, Minami bỗng chốc cười bâng quơ. "Nay đến phiên em phải trực nhật rồi, không đi sớm thì mệt mỏi lắm."
Atsushi ngơ ra một khúc rồi cũng gật gù tỏ vẻ hiểu. Lúc Minami đã rời đi, Atsushi mới thầm cảm thông cho cuộc đời của một học sinh - điều mà anh chưa từng được cảm nhận.
"Ơ, đợi đã nào." Atsushi cau mày. "Em không phải đi học hả?"
Hiyori đặt cốc trà xanh xuống, chép chép miệng một chút rồi thản nhiên đáp:
"Nay em thi cơ. Tận gần trưa, hừ."
Nói xong, Hiyori cắn mạnh miếng bánh senbei trên tay một phát. Tông giọng lộ rõ vẻ chán nản đến ngán ngẩm đó khiến Atsushi lầm tưởng là cô bé không thích việc đi thi. Hiểu lầm đó của anh chỉ vừa được gỡ bỏ khi anh quay sang thấy bản tin mới trên ti vi.
Đó là một bản tin khác về những động thái mới của tập đoàn Three Heaven, theo sau đó là công ty con Yoake - chuyên xử lý bất động sản ở Nhật của họ. Sơ qua, bản tin đó nói về việc họ đang đẩy mạnh xây dựng cơ sở hạ tầng mới, nhằm hướng về mục tiêu toàn cầu hiện đại hóa.
Nghe thấy vậy, Atsushi cũng chỉ cười khẩy một cái, thầm hiểu lý do vì sao Hiyori lại bày ra cái vẻ chán ghét kia. Cùng lúc với bản tin đó, Minami cũng sửa soạn xong mà dừng ở trước cửa chính. Chỉnh trang xong trang phục, Minami nói vọng vào:
"Chị đi học nhé!"
"Chị đi vui vẻ."
Cứ thế, cả căn nhà lại chỉ còn hai người là Hiyori và Atsushi. Bầu không khí mới đó còn có chút sôi nổi, giờ đây lại trầm lắng như những ngọn cây phong không lá ngoài kia. Atsushi cũng không để tình hình đó kéo dài lâu nên đã vội vàng bắt chuyện:
"Cái tập đoàn Three Heaven kia cũng đỉnh thật nhỉ? Chỉ nhoáng mấy năm thôi mà đã phát triển như vậy rồi. Cổ phiếu cứ như lắp tên lửa bay lên ý."
Thấy Hiyori không đáp lại, Atsushi đành nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác:
"K-không biết chợ ở dưới núi bán gì nữa nhỉ? Tính ra anh còn chưa ghé qua đó bao giờ nữa. Anh khá là tò mò..."
Giọng anh ta dần trầm xuống, rồi thế là tắt hẳn khi cái cốc trà xanh của Hiyori lại đặt xuống bàn. Bản tin đã gợi lại điều đó, khoảnh khắc cũng vừa đẹp. Biết vậy, Hiyori chậm rãi quay sang chỗ Atsushi và hỏi, lần này, với một gương mặt và chất giọng nghiêm túc hơn:
"Anh vẫn chưa cho em câu trả lời?"
"Ừm..."
Atsushi nhanh chóng lảng mặt đi, thở dài vì nỗ lực níu kéo chủ đề bất thành. Cái câu trả lời mà Hiyori đòi, thực chất cũng không phải lần đầu của ngày hôm nay. Câu hỏi này của cô bé vốn đã được bày ra khi hai người cùng nhau lấy Kotatsu trước đó.
"Từ lúc nãy đến bây giờ có cách bao xa mà em mong anh có câu trả lời sớm vậy chứ..." Atsushi gượng gãi đầu. "Anh cũng cần thời gian để xem xét mà."
"Hầy..." Hiyori thở hắt ra rồi chống cằm nhìn sang bên. "Ít nhất thì nói với em là anh đồng ý hay không chứ? Em đâu có ép anh rời đi ngay bây giờ đâu."
"Chuyện này... phức tạp lắm." Atsushi đảo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Phức tạp như nào chứ?" Hiyori không chịu buông tha, ánh mắt càng thêm sắc sảo. "Cứ nói đi em xem nào? Hay là khinh em nhỏ không biết gì?"
"Ý anh không phải vậy..."
Những lời khích tướng tưởng vô thưởng vô phạt đó, chẳng ngờ lại thực sự khiến Atsushi nhột trong lòng đôi chút. Anh ta quay sang, đáp lại, lần này, trong giọng có pha chút gắt gỏng thấy rõ:
"Chưa nói đến việc anh đồng ý với em hay không, chuyện đó cũng đâu phải một mình em quyết định được? Chưa kể đến chị hai em và cha em..."
"Đừng nhắc đến lão già đó!"
Hiyori đập mạnh xuống bàn khiến hai chiếc cốc trà suýt thì đổ ra ngoài. Lúc này, Atsushi mới quay ra nhìn vào gương mặt của cô bé đối diện. Rõ ràng, những lời vừa thốt ra vì nghĩ đến cảm nhận của cô vu nữ kia đã động chạm không nhỏ vào chiếc vảy ngược của cô bé. Và cũng ngay sau đó, Atsushi phải hạ mình tạ lỗi:
"A-Anh lỡ lời, xin lỗi..."
Lời xin lỗi đã được nói ra, Hiyori cũng không muốn trở nên nhỏ nhen khi chấp nhặt những điều đó. Nhưng cô bé vẫn đủ thông minh để hiểu cái kế hoãn binh này của Atsushi, chỉ tiếc là không thể làm gì được. Kết quả, Hiyori bất mãn tặc lưỡi một cái rõ to rồi quay mặt ra chiếc ti vi.
Atsushi thấy vậy, chỉ đành nhún nhẹ vai rồi làm miếng bánh senbei. Ít nhất, anh ta đã đưa được chủ đề này vào ngõ cụt. Và thế là ăn phòng rơi vào bầu không khí trầm mặc sau cuộc đối thoại chóng vánh, chỉ có độc mỗi tiếng rè rè của người đưa tin thời sự:
"Hiện tại, chúng tôi ghi nhận được một vài sự việc đáng ngờ xảy ra ở Tokyo. Nhưng công trình dân dụng qua một đêm đã bị phá hoại hoàn toàn một cách bí ẩn. Rất may, chúng tôi không ghi nhận bất kỳ thương vong nào..."
Bản tin đấy và những bản tin tiếp theo, cứ thế trôi tuồn tuột đi cùng với bầu không khí nặng nề này. Chúng chỉ kết thúc khi cốc trà xanh của Hiyori và đĩa bánh senbei đã hết. Cô bé thả lỏng lông mày ra, cẩn thận đứng dậy khỏi chiếc Kotatsu.
"Chuyện chị hai thì em sẽ tự nghĩ, anh không cần bận tâm." Cô bé quay người đi, để lại một câu cuối cùng. "Mong là từ giờ đến tối là em có câu trả lời."
Cứ thế, Hiyori bỏ ra khỏi phòng khách, sửa soạn và rời nhà đi học. Cuối cùng, căn phòng chỉ còn lại mỗi một người đàn ông đang ngồi đờ đẫn trên chiếc bàn Kotatsu. Đây là lần đầu Atsushi biết Kotatsu ấm áp như nào, cũng lần đầu nếm trải cái lạnh đến từ nó.
Anh ta nhìn vào cốc trà vơi đi phân nửa của mình, trong lòng lan man những dòng suy tư vô định. Mỗi lúc đi đến ngõ cụt trong suy luận của mình, Atsushi lại thở hắt ra một cái đầy phiền muộn mà vò cái đầu xoăn của mình. Đôi chân trong tấm mền Kotatsu định nhón lên đứng dậy, nhưng rất nhanh lại buông xuôi mà thả lỏng xuống.
Atsushi đang rất xung đột, và anh ta hoàn toàn hiểu được điều đó. Có những thứ không rất mông lung để có thể xác định, nhưng cũng có những điều rất thực tế để có thể phủ nhận. Trong khoảnh khắc bơ vơ giữa sự rối bời trong thâm tâm, thật lòng Atsushi muốn có một con đường được người khác chỉ ra ngay lúc này.
Cũng đã lâu... kể từ lần đầu anh ta có cảm giác như vậy.
"... Hử?"
Một tiếng động đã cắt phăng đi sự tĩnh mịch nơi phòng khách, reo lên từng hồi như muốn thúc giục người đàn ông đang ngồi thẫn thờ kia đứng dậy.
"Điện thoại bàn...?"
Đó là một thứ có thể đặt vào bảo tảng lịch sử ở thời đại này, nhưng vẫn hiện hữu trong căn nhà nơi đây. Atsushi cũng chỉ nghiêng đầu khó hiểu trong giây lát, rất nhanh cũng hiểu những hồi chuông reng reng kia khả năng cao là đến từ ai.
Anh ta đứng dậy, đi từng bước chậm rãi đến chiếc điện thoại bàn đặt ngay hành lang chính gần cửa ra vào. Chỉ do dự trong chốc lát, Atsushi đã nhấc máy lên.
"Xin chào?" Anh ta khẽ mở lời.
Đi cùng với tiếng ting chấm dứt chuỗi âm vang liên hồi là một giọng ồm rè rè, khẽ khàng cất tiếng đáp lại ở đầu dây bên kia:
"Chào buổi sáng, đây là số điện thoại bàn của nhà Jinja đúng không ạ?"
"Vâng..." Atsushi ngẩn ra một chốc rồi mở miệng đáp lại. "Anh là...?"
Dù đã gần như đoán trước được người bên kia là ai qua cuộc gọi điện bất chợt từ hồi Arashiyama Momiji, Atsushi vẫn phải hỏi lại điều đó như một thể thức cần làm. Người đàn ông đầu dây bên cũng nhanh chóng trả lời:
"Vâng, cậu Atsushi, lâu rồi không gặp. Dạo này anh vẫn khỏe chứ?"
"À vâng... Vâng! Tôi vẫn khỏe."
Dù đã cố giấu đi nhưng ngón tay đang gõ cành cạch vào mặt bàn cùng chất giọng có chút niềm nở của anh vẫn lọt được qua tai của người đang đối thoại. Hiểu vậy, người đàn ông đó bật cười ra thành những tiếng hoan hỉ xã giao mà thuận thế hỏi lại:
"Anh vẫn khỏe là tốt rồi. Tôi nghe nói là mùa Đông ở Kyoto khác với Tokyo lắm, hi vọng là bệnh viêm xoang của anh không tái phát." Hẫng đi một nhịp, người đàn ông đó nói tiếp. "Ngài CEO cũng đang quan tâm đến anh lắm đấy."
"À, chuyển lời cảm ơn của tôi đến với ông ấy nhé."
Atsushi đáp lại bằng những lời mang đượm mùi công nghiệp, đến cả bản thân biểu cảm hiện giờ của cũng đang trưng ra một khuôn mặt tươi cười giả trân. Đây là một thói quen khó bỏ của chính bản thân anh, và Atsushi cũng từng trăn trở về điều này từ lâu. Anh ta lắc đầu, gạt đi những điều dư thừa đó mà tiếp tục cuộc đối thoại:
"Anh trợ lý à, tính ra sao anh lại cất công gọi cho tôi sáng sớm như vậy thế? Chắc không phải là..." Atsushi đánh mắt nhìn quanh hành lang một thoáng nhanh rồi nói tiếp bằng một giọng nhỏ khẽ. "Chuyện về căn nhà chỗ này đâu ha?"
"Ha ha ha." Người đàn ông nghe vậy liền cười một cách giòn rã. "Tôi chưa cần nói mà cậu đã đoán được rồi. Đúng là Ace[note88649] của công ty có khác."
"Vậy? Tình hình ra sao rồi? Giấy trắng mực đen rõ ràng chưa?"
"Chuyện này..."
Chỉ dừng ở đó, Atsushi bất giác đã rơi vào một khoảng suy nghĩ tách biệt. Thời gian im lặng đó không quá lâu, nhưng chúng đủ để khiến người trợ lý ở đầu dây bên kia có chút không thoải mái. Khi người đàn ông đang định cất lời hỏi thăm, cái giọng có chút rụt rè của Atsushi bỗng lên tiếng:
"Chỉ là... tôi nghĩ là kế hoạch này hiện giờ không làm được."
"Hả?" Người trợ lý bất ngờ thốt lên. "Không làm được? Thật không ngờ là tôi lại nghe câu đó xuất phát ra từ miệng cậu..."
Đôi mí mắt của Atsushi hơi chếch xuống, bàn tay đã nắm lấy cạnh bàn từ bao giờ. Bản chất của doanh nhân như anh ta không cho phép nói ra những câu có thể kéo cuộc trò chuyện xuống như này, nhưng đạo đức và lý tưởng không cho phép anh được giấu lòng mình.
Cuộc đối thoại đâm vào một bức tường yên lặng, cứ thế trôi cùng với những làn sương sớm của dãy núi Arashiyama. Nhưng, cũng như những làn sương đó, chúng nhanh chóng tan đi với một khởi đầu mới đến từ người trợ lý.
"Thôi thì không sao, dân kinh doanh như chúng ta ai mà không phải nếm trải thất bại chứ? Thực ra thì ngài CEO còn có một tầm nhìn khác..." Người trợ lý ngừng nói một hồi. Tiếng xoàng xoạc của việc lật giở tài liệu cũng lọt sang bên phía Atsushi. "Cậu biết khu chợ Arashiyama chứ? Cũng khá gần chỗ cậu đang ở."
"Ơ? À ừm, tôi biết chỗ đó..."
"Hừm, vậy thì tốt quá, tôi đỡ phải giải thích nhiều." Người trợ lý hắng giọng lại, cẩn thận trình bày tiếp. "Tình hình là có một khu đất ở chỗ đó thuộc danh sách khách hàng của chúng ta ấy. Vốn công ty cũng định cử người đến làm việc từ năm ngoái nhưng mà lại vướng phải chút trở ngại. Để không vậy thì cũng chẳng phải chăng lắm nên tôi định bảo cậu..."
"Đợi chút đã." Chỉ đến đó, Atsushi đã nhanh chóng ngắt lời người trợ lý. "Tình hình của bên tôi anh hẳn cũng đã rõ rồi mà? Giờ mà lộ mặt ra bên ngoài thì..."
Nói vậy, Atsushi bất giác mà tự đảo mắt ra chỗ khác dù còn chẳng đang đối diện với ai. Nhưng không để sự khúm núm đó của anh tiếp tục được bao lâu, người trợ lý ở bên kia đã cười khanh khách mà đáp lại anh:
"Đúng là ở Tokyo vẫn hơi gắt gao, nhưng ở Kyoto thì cậu cứ thoải mái đi." Nói rồi, người đàn ông giãn cao độ trong tông giọng ra. "Với lại, công ty cũng đã 'làm việc' sơ bộ với địa phương rồi. Nhờ ơn Kisa... à nhầm, ngài CEO đấy."
"Ô, ờm..." Atsushi gãi gãi đầu trả lời lại. "Vậy thì tôi chỉ cần giải quyết vụ kia...?"
"Đúng đúng." Bỗng, tên trợ lý chợt nhận ra thiêu thiếu điều gì đó mà vội vàng nói tiếp. "Mà chỉ ở Kyoto thôi nhá, mấy chỗ khác cậu đừng nên đặt chân đến. Đặc biệt, đặc biệt lưu ý Tokyo. Thế nhé."
Chỉ vậy, đầu dây bên kia đã đơn phương chấm dứt cuộc gọi. Atsushi mở to hai mắt nhìn vào cái gá điện thoại trên bàn, trong lòng lửng lơ điều gì đó khó tả. Một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng khiến anh phải rùng mình trong giây lát. Thế là, anh ta thở phào, đặt chiếc điện thoại xuống và lững thững đi vào trong phòng khách và ngồi vào cái bàn Kotatsu kia.
Atsushi ngồi im trong đó, không nói gì mà lẳng lặng nhìn vào cốc trà xanh trên bàn của mình. Đá mắt sang cốc trà của Hiyori và đĩa bánh chưa dọn, anh ta đứng dậy và đi vào nhà bếp rửa đi. Xong xuôi, Atsushi quay trở về và lại ngồi vào chiếc Kotatsu. Lần này, anh ta buột miệng mà thốt ra một câu:
"Suôn sẻ đến bất ngờ."
Như một câu kết cho mọi chuyện, những dòng suy tư vô định kia cứ thế có cho mình một bến đỗ trong đầu, duy chỉ có một cái vẫn đang vẩn vương.
"À ừ nhỉ, cái giao ước với con bé Jinja lớn nữa..."
Một nhà thông thái từng nói: Khi mọi chuyện bỗng trở nên trôi chảy, ắt sẽ có biến cố.
Tên của người hiền triết đó đã phai mờ trên những trang sử sách, nhưng sự ứng nghiệm trong lời nói của người rất nhanh cũng đã hiện hữu.
Choang!
"Hử?"
Một tiếng động lớn vang lên khiến Atsushi phải dỏng tai lên mà nghe. Âm thanh đó lần nữa lại vang lên, và lần này anh ta đã xác định được nguồn gốc của tiếng động đó.
"Không thể nào không nhỉ..."
Một nỗi lo âu bất chợt trồi lên trong tâm trí, rất nhanh trở thành động lực để anh rời khỏi trước Kotatsu ấm áp. Bước chân của Atsushi càng lúc càng gấp gáp, tiến đến căn phòng của anh ở trên tầng hai.
Anh ta mở toang cánh cửa, và cảnh tượng trước mắt khiến anh phải sững sờ.
"Cái quái..."
Cánh cửa sổ tuy cũng đôi phần cũ kỹ, nhưng mặc nhiên vẫn có thể trụ vững suốt bao nắng mưa sương gió nơi đây. Cũng là cánh cửa sổ đó, giờ đã vỡ tan tành đến mức không còn ra dạng thù hình riêng.
Atsushi nhìn xuống những mảnh kính vụn rải rác trong phòng, nhận thấy vài ba viên đá sỏi nhỏ nằm lẫn trong đống đó. Rồi, anh ta ngước lên, bắt gặp thủ phạm đã gây ra mớ hổ lốn này.
"Mày!" Atsushi giận dữ chỉ tay thẳng vào nó. "Con chim nướng này!"
Ngay trước mặt anh, đậu thư thái trên cành cây phong lả tả vài phiến lá là một hàng những con quạ mỏ lớn. Và con đứng ở giữa, không hay làm sao khi đó chính là "người quen" phút mốt của Atsushi.
Dù không thể trông thấy rõ nhưng Atsushi biết, anh ta biết rằng ẩn sau cái mỏ lớn kia là một điệu cười khinh khỉnh mà nó đang dành cho anh. Và hiểu được vậy, bàn tay đang chỉ ra kia đã nắm chặt vào thành một nắm đấm.
Con quạ chỉ kêu lên một tiếng "Ka" rồi cùng cả đàn bay vút lên trên cao. Atsushi toan định tiến lên thì dừng chân lại, nhìn xuống những mảnh vụn dưới chân và lớp kính sắc lẹm còn dính trên khung cửa. Đúng lúc đó, tiếng lộp bộp ở trên mái nhà lại thúc giục anh ta.
"Đừng bảo là..."
Anh ta tức tốc chạy xuống dưới phòng khách, nhanh chóng mở cánh cửa kính mà cứ thế chân trần bước ra nền cỏ lạnh buốt. Lùi ra một chút, Atsushi có thể thấy rõ đàn quạ đang thay phiên nhau thả những viên đá nhỏ xuống phần mái nhà. Đặc biệt, chúng toàn nhắm vào chỗ trên căn phòng của anh mà nã xuống không thương tiếc.
"Ê! Ê ê ê!"
Atsushi hét lớn, kéo sự chú ý của đàn quạ về phía mình. Chúng thì chỉ nghía qua anh một chút rồi lại tiếp tục việc đang dang dở. Rõ ràng, tiếng nói của Atsushi không có trọng lượng với chúng.
Anh ta cau mày, mắt láo liếc nhìn xung quanh mình. Nhận thấy một viên đá nhỏ nằm cạnh dưới chân, Atsushi không hề do dự mà nhặt nó lên rồi ném thẳng vào lũ quạ.
"Ka!" Một con quạ kêu lên.
Nhờ vào những ngày sống ở đây, cẳng tay của Atsushi cũng đủ khả năng để đưa viên đá bay xa đến mức sượt qua cánh của con quạ. Lần này, cả đàn quay sang nhìn anh. Đương nhiên, là với một ánh mắt không được mấy phần thiện chí.
"Đừng đừng đừng..."
Atsushi lùi dần về sau, trong đôi mắt đã tia đến cây chổi quét sân của Minami ở phía sau. Đàn quạ và anh ta đứng đó giữa tiết trời tê tái nhìn nhau. Kẻ thì đang đổ hôi lạnh, vật thì đang suy xét đến thành viên trong đàn.
Một khoảng lặng lâu đã trôi qua. Những tia nắng yếu nhớt của vầng trời đã đạt đến thiên đỉnh cũng có khả năng sưởi ấm vạn vật thêm đôi phần. Thế là, bên ra quyết định trước là lũ quạ.
"Ka ka ka!"
Ném nốt những viên đá còn lại xuống, chúng vỗ cánh và bay đi. Lần này, chúng không còn chút lưu luyến với người đàn ông ở nơi đây. Một phần là vì chúng cảm nhận được mùa đông khắc nghiệt đang tới, một phần là vì thù oán đã trả xong xuôi.
"Ha! Cái lũ khốn khiếp này..."
Atsushi ngồi phịch xuống đất khi con quạ cuối cùng bay đi mà thở phào nhẹ nhõm. Rõ ràng, nếu một cuộc chiến như lần chiến lại nổ ra, người ở bên phần thua nhiều hơn là anh.
"Hắt xì!"
Atsushi giờ mới nhận ra là anh ta đã rời khỏi cái sự ấm áp của Kotatsu quá lâu, ngâm mình trong sự giá lạnh lưng chừng núi này đủ nhiều để sống mũi có thể đỏ lên trông thấy. Anh ta đứng dậy, toan định đi vào trong thì lại có chút trắc trở mà nhìn lên trên.
Sau một thoáng do dự, anh ta thở dài mà chuyển hướng đi về phía haiden. Mục đích chính là để tìm cái thang hồi trước anh từng dùng.
Lấy được cái thang, Atsushi loạng choạng đem nó về bên gian nhà ở, chọn vị trí hiên gần chỗ lũ quạ phá bĩnh mà bắt đầu leo lên.
"Chậc. Cái bọn này đúng là..."
Anh ta chán nản khi nhìn vào đống sỏi đá nằm ngổn ngang trên những phiến ngói đất nung xám trầm. Atsushi gãi đầu một chút rồi cũng đi lên trên, dọn cái mớ hổ lốn do lũ quạ gây ra.
Khi viên đá cuối cùng được ném xuống, toàn cảnh những phiến ngói đã vỡ nằm rải rác khắp nơi hiện ra, có chỗ còn lộ phần trần nhà bên trong. Điều này lại mang đến cho Atsushi cảm giác như khi anh ta phải lợp lại mái cho ngôi đền. Nó lạnh và mệt nhọc.
"Ô." Atsushi bỗng thốt lên. "Theo cách nào đó thì tự nhiên có lý do luôn... Trớ trêu thật."
Vậy là câu trả lời mà Hiyori mong mỏi bỗng trở nên hoàn chỉnh một cách ngẫu nhiên. Atsushi vò đầu một chút rồi quyết định đi xuống, cất cái thang và trở vào trong phòng mình. Anh ta lấy chiếc laptop ra và đi xuống phòng khách, rúc vào trong chiếc Kotatsu ấm áp mà rung đùi tra giá phần ngói và cửa kính của gian nhà.
"Ô ô, cái gì thế này!?"
Anh ta chợt thốt lên khi thấy giá của cửa kính và cả những phiến ngói trên mạng. Không như phần mái của ngôi đền vốn được lợp bằng những phiến ngói đất nung đỏ thông thường, loại ngói mà gian nhà này dùng gần giống nhất với những phiến ngói kawara[note88650], còn là loại cao cấp vốn đã ngừng sản xuất từ lâu. Còn cái cửa kính, thứ gần giống nhất cũng chẳng xuất hiện trong những mục tìm kiếm của anh.
"Cái này... có được không đây?"
Atsushi cười khổ mà cứ thế bấm thêm chúng vào giỏ hàng. Anh ta ngay lập tức chuyển sang phần chứng khoán, bắt đầu để tâm đến những cổ phiếu nhỏ nhưng khối lượng giao dịch lớn.
Thời gian cứ thế thấm thoát trôi đến lúc cả hai chị em Jinja trở về nhà sau chuỗi ngày đi học mệt mỏi. Và thứ đón chờ họ, không gì khác là một mâm cơm thịnh soạn hơn thường ngày.
Một nồi sukiyaki[note88651] nghi ngút khói được đặt ngay ngắn giữa bàn, bên cạnh là đĩa sashimi[note88652] cá tráp cắt dày, bát đũa gốm phủ bụi trong tủ gỗ cũng được rửa sạch mà bày biện lên. Trông vậy, Minami không khỏi bất ngờ mà hỏi:
"Bộ nay anh có chuyện gì vui hả?"
"Vui hay không vui à..." Atsushi đang bày nốt đĩa tempura ra phải chững lại để nghĩ đôi chút. "Thôi thì cứ cho là vui đi."
Hiyori thì khác với Minami, không suy nghĩ gì nhiều mà ném cặp ra ghế sô pha rồi ngồi vào bàn ăn. Cô bé nhận thấy một thứ là lạ thì liền chỉ tay vào mà hỏi Atsushi:
"Đây là miso nghêu hả? Anh kiếm đâu ra nghêu vậy?"
Theo hướng ngón tay của cô bé là một bát miso với vài miếng thịt nghêu đang nổi lềnh bềnh trên đó. Đặc biệt, bát miso này còn có mùi thơm nồng đặc trưng nhiều hơn so với những bát miso thông thường.
"À, anh đặt hỏa tốc đấy." Atsushi đặt cởi chiếc tạp dề ra rồi nói tiếp. "Công nhận họ vận chuyển hải sản nhanh phết."
"Ồ..."
Hiyori chỉ đáp vậy rồi nhìn vào bàn ăn thịnh soạn trước mặt. Bất giác, cái bụng của cô bé đã réo lên vài tiếng, tỏ ra mè nheo với những món ăn hiếm khi có dịp được thử này.
"Nhưng mà em vẫn tò mò á." Minami ngồi xuống ghế mà nói tiếp. "Chuyện vui mà anh nói là chuyện gì vậy?"
Hiyori thấy vậy cũng quay ra nhìn người đàn ông đang bê nồi cơm ra với ánh mắt có chút nghi vấn. Thấy không thể giấu được nữa, Atsushi chỉ thở dài mà đặt chiếc nồi cơm lên bàn.
"Cái chuyện 'vui' đó ấy à..."
Một bên mép miệng của anh nhỉnh lên như tự chế giễu chính tình huống mình gặp phải hồi sáng. Anh ta cứ vậy mà vừa xới cơm, vừa thuật lại diễn biến từ lúc nghe thấy âm thanh cửa kính vỡ cho đến khi tra giá những phiến ngói.
"Phụt! Ha ha ha..." Hiyori đập bàn mà cười ha hả. "Quạ báo thù cơ đấy..."
Atsushi trông vậy cũng chỉ đành cau mày bất lực. Loài quạ mỏ lớn tuy có mang tiếng thù dai, nhưng tuyệt nhiên sẽ không chủ động như thế. Lại còn là hai lần.
"Cửa kính với mái à..." Minami đặt tay lên cằm suy nghĩ. "Đúng là giờ khó kiếm thật đó. Lần cuối được tu sửa cũng là thời ông bà em rồi, giờ chúng thành đồ cổ cũng dễ hiểu..."
Bỗng, khóe miệng cô hơi nhoẻn lên.
"Nhưng mà quạ báo thù, lại còn cả đàn..."
"Ê." Atsushi hằn học nhìn thẳng vào Minami. "Anh thấy đấy."
Minami vội vàng dùng bàn tay đang đặt lên cằm kia che miệng, đồng thời cũng quay mặt ra chỗ khác. Đâu đó, vang lên chút tiếng cười khúc khích.
"Hầy..." Atsushi thở dài rồi đóng nồi cơm lại. "Thôi thôi, ăn cơm đi."
Một thoáng vui vẻ đó không kéo dài lâu, chỉ vừa kịp kết thúc khi nồi sukiyaki trên bàn bắt đầu nổi lên những bong bóng nhỏ.
"Mời cả nhà ăn cơm!"
Bữa ăn tiếp tục trong không khí đề huề, tiếng bát đũa vang lên không ngớt. Những miếng thịt bò thái lát mỏng được nhúng sơ qua nồi nước dùng mà cứ thế vơi dần, đĩa tempura cũng đi cùng một cách nhanh chóng, hầu hết, là vào miệng Minami. Khi đã ăn no, Minami đang ngả lưng thỏa mãn thì chợt giật mình mà nói:
"Chết rồi, em quên chuẩn bị nước nóng."
Khi cô đứng dậy, định rời đi thì đã bị Atsushi ngăn lại.
"Cái đó anh làm rồi."
"À... Thế còn việc quét nhà nhỉ? Để em đi..."
"Anh cũng làm rồi." Atsushi tiếp tục nói.
"Ồ... À ừ!" Minami đập tay như vừa nghĩ ra gì đó. "Để em đi lấy cho anh cái thùng carton đem chắn cửa sổ cho. Cứ để thì đến tối lạnh lắm..."
Lần này, Atsushi không mở lời đáp mà chỉ ra hướng cái thùng xốp không còn nguyên vẹn dùng để vận chuyển những con nghêu đến. Minami trông đó mà cũng rất nhanh hiểu ra ý anh. Cô cứ vậy mà đứng gãi đầu giữa bàn ăn, trong lòng nhộn nhạo chút khó xử không yên. Thế là, Minami chỉ tay ra cửa phòng khách rồi nói nhỏ:
"Vậy... em đi tắm trước nhé?"
Atsushi gật đầu phản hồi, không hề có chút động thái níu kéo nào. Minami tuy có khó xử, nhưng cô vẫn quyết định bỏ qua mà rời đi tắm trước. Trước khi ra khỏi phòng khác, cô không quên cầm theo chiếc cặp của Hiyori mà đi lên trên tầng để lấy quần áo.
Cánh cửa phòng khách cứ thế khép lại, lần nữa tạo một không gian kín cho hai người còn đang ăn. Khác với Hiyori vẫn đang thưởng thức món ngon, cái đũa của Atsushi đã gác lại từ đời nào.
Anh ta vặn nhỏ nồi sukiyaki, tiện tay đập nắp vung vào. Thế là đôi đũa đang lưng chừng trên không trung kia khựng lại, khiến Hiyori phải nheo mắt nhìn lên người đối diện.
"Anh làm gì vậy?"
Atsushi gãi đầu một hồi rồi rung đùi, suy nghĩ lăn tăn như mặt nước dùng trên bát miso của mình. Cuối cùng, anh ta quyết định hỏi Hiyori:
"Nay thấy em chăm chú ăn quá nên anh tò mò..." Anh ta liếc xuống bộ đồng phục của cô bé. "Bộ bài thi khó lắm hả?"
"Bài thi thì bình thường thôi mà." Hiyori đặt đũa xuống rồi ngồi vắt chân nhìn thẳng vào Atsushi. "Em chỉ đơn giản là thèm ăn thôi mà cũng tò mò ư?"
Nghe vậy, Atsushi cười trừ mà ngoảnh mặt đi chỗ khác. Hiyori cũng không phải không hiểu ý tứ của anh ta, nhất là khi cả phòng chỉ có mỗi hai người như hồi sáng. Thấy vậy, Hiyori chỉ hướng đũa sang đĩa sashimi trên bàn rồi nói tiếp:
"Chẳng biết cái chuyện lũ quạ đó có thật hay không..." Rồi cô bé quệt nhẹ miếng thịt cá tráp vào trong bát mù tạt xanh lè. "Nhưng em sẽ xem như đó là câu trả lời của anh. Tạm thời thôi nhé."
Nói rồi, Hiyori đưa miếng sashimi vào trong miệng. Đôi môi cô bé hơi chu lên vì cái vị cay nồng của mù tạt, nhưng sau đó cũng mỉm cười vì vị ngọt tự nhiên của thịt cá.
Atsushi nghe được vậy cũng yên lòng thêm chút nào, bất giác mà thở phào ra rồi cầm lấy đôi đũa. Bỗng, anh ta quay sang chiếc Kotatsu bên cạnh rồi nhanh chóng nảy ra một suy nghĩ mà hỏi cô bé bên cạnh:
"Nè Jinja bé, em có biết..."
"Hiyori."
"H-hả?"
Hiyori nuốt ực miếng thịt trong miệng rồi hướng đầu đũa về phía Atsushi.
"Gọi em là Hiyori đi. Cứ Jinja này Jinja nọ nghe mà phiền dùm luôn."
"Ừ..."
Atsushi lảng mắt đi một chút nhưng rất nhanh cũng quay trở lại câu hỏi vừa rồi.
"Mà anh muốn hỏi là em biết chỗ chợ địa phương kia nằm ở đâu không?"
"Hửm? Em biết." Nghe thế, Hiyori đặt đũa xuống. "Cơ mà sao lại hỏi?"
"À..." Atsushi gượng gạo gãi đầu. "Chuyện là mai anh định xuống dưới đó xem sao mà không biết đường ấy mà."
Hiyori nghe vậy thì nhướng mày khó hiểu ra mặt. Sau một lúc xâu chuỗi sự việc, cô bé quyết định bỏ qua điều mình đang băn khoăn đó mà đáp lại Atsushi:
"Mai thì em bận rồi." Hiyori cầm đũa và bát lên. "Anh hỏi chị hai thử xem? Hình như mai chị ý rảnh á."
"Vậy chắc cũng được..." Atsushi ngập ngừng nói.
Đôi đũa của Hiyori lần nữa dừng trước cái nồi sukiyaki đang đậy vung. Một ánh mắt của cô bé lướt qua, Atsushi nhanh chóng hiểu ra mà đưa tay mở cái nồi lên.
Làn khói trắng tỏa lên mịt mù cả không gian giữa hai người. Chúng mang theo hương thơm của nước dùng, mang theo cả sự ấm nóng của bản thân cái nồi mà bay thẳng lên đến tận trần nhà phòng khách. Làn khói đó cũng vô hình chung che mờ đi tầm nhìn của cả hai với người đối diện.
Chúng là quá nhiều so với một nồi nước lẩu thông thường. Và Atsushi cũng nhanh chóng nhận ra nguyên do khi nhìn vào cái núm xoay trên cái nồi. Hóa ra, anh ta vặn ngược bên.
"Nè." Hiyori ngả cả người sang một bên rồi đưa đũa hướng lên trên. "Tí nữa nó đọng nước là anh liệu hồn mà dọn đấy nhé."
"Rồi rồi..." Atsushi cười khổ mà đáp.
Sau khi vặn nhỏ, nồi nước đang sôi sùng sục cũng bắt đầu yên ả trở lại. Hiyori cũng vậy, tiếp tục vui vẻ mà ăn tiếp. Còn Atsushi, anh ta nhìn lên trần nhà đã bắt đầu đọng những giọt nước long lanh mà thầm tự mỉa mai bản thân:
"Cái số tôi đúng là khổ mà."
Ghi chú
Một loại bàn sưởi truyền thống của Nhật Bản. Cấu tạo gồm một khung bàn thấp bằng gỗ được phủ chăn dày lên trên để giữ nhiệt, bên dưới mặt bàn có gắn nguồn sưởi (điện hoặc than ngày xưa). Đây là nơi sinh hoạt chung ấm áp của các gia đình Nhật vào mùa đông.
Bánh gạo khô truyền thống của Nhật Bản. Bánh thường được làm từ bột gạo hoặc bột mì, nướng chín trên than củi. Senbei có nhiều hình dạng và kích cỡ, thường có vị mặn (phết nước tương shoyu) và ăn rất giòn.
(Thuật ngữ tiếng Anh, hay dùng trong kinh doanh/thể thao) Chỉ "át chủ bài", người giỏi nhất, xuất sắc nhất hoặc nhân viên ưu tú nhất trong một đội nhóm hay công ty.
Ngói lợp mái truyền thống của Nhật Bản, thường được làm bằng đất sét nung tráng men hoặc không tráng men. Loại ngói này rất bền, chịu được thời tiết khắc nghiệt và tạo nên vẻ đẹp cổ kính, trang nghiêm đặc trưng cho các ngôi đền, chùa và nhà cổ ở Nhật.
Một món lẩu nổi tiếng của Nhật Bản, thường được ăn vào mùa đông. Thành phần chính gồm thịt bò thái lát mỏng nấu chung với rau củ, đậu phụ, nấm, mì shirataki trong nước dùng ngọt mặn (làm từ nước tương, đường, rượu mirin). Điểm đặc trưng là khi ăn, thịt bò nóng hổi thường được chấm vào bát trứng gà sống đánh tan để làm dịu nhiệt và tăng độ béo.
Món ăn "quốc hồn quốc túy" của Nhật Bản mà thành phần chính là các loại hải sản tươi sống (cá, tôm, mực...) được thái lát mỏng bằng kỹ thuật điêu luyện, ăn kèm với nước tương, củ cải trắng bào sợi và lá tía tô.
0 Bình luận