Phần 1: Sacred World

Chương 16: Hắc Đài

Chương 16: Hắc Đài

Kimura đi đến gần Tuấn, đưa hai tay ôm ngực thở gấp, chẳng biết là đi bộ mệt đứt hơi hay cố tình khoe ra đôi gò bồng đảo nở nang ẩn sau lớp quân phục.

- Các anh trong tiểu đội muốn họp bàn với anh Tuấn một chuyện, chuyện hay ho luôn nha! Nếu anh có hứng thú thì cùng em chạy qua chỗ căng-tin một lát, phù phù… - Morico vừa nói vừa thở mạnh.

Nếu như cả tiểu đội năm người bọn họ đã muốn họp bàn, chắc chắn là có chuyện đáng để lưu tâm rồi. Xác định gắn bó hai năm trời với những Kreiss, Narron và Y-Dam… Tuấn nghĩ cuộc hẹn này chẳng thể từ chối, hắn cười nhẹ rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác, tránh nhìn trực diện vào khoảng ngực phập phồng kia, hắn làm ra vẻ bất ngờ:

- Ồ, họp tiểu đội? Vậy Morico cứ đi trước, tôi còn dở chút việc ở thư viện. Ba mươi phút nữa tôi sẽ đến.

Morico như thể sợ Minh Tuấn đánh bài chuồn, cô lắc đầu quầy quậy:

- Không, không được đâu, gặp anh khó lắm… em đi cùng anh đến thư viện luôn.

Tuấn lắc đầu cười trừ rồi tiếp tục sải bước dọc theo hành lang.

Thư viện của trung đoàn không lớn và nhiều giá sách như tưởng tượng của Minh Tuấn, thay vào đó là một cái hội trường rộng chừng 200 mét vuông, với nhiều dãy bàn và ghế băng, chẳng có kệ sách nào, lác đác vài tân binh đang chăm chú dán mắt vào màn hình máy tính. Ở bàn lễ tân chỉ có một anh vệ binh ngồi ngáp ngắn ngáp dài.

Morico thấy vẻ mặt đần thối của Tuấn thì cười sảng khoái:

- Anh chưa đến đây lần nào hử? Nhìn vẻ mặt của anh kìa, ha ha ha… Đi theo em nào!

Nói đoạn, em gái Nhật cầm tay Minh Tuấn kéo hắn đi về phía bàn lễ tân, nhăn nhở với anh vệ binh như thể thân thiết lắm:

- Anh trai! Bọn em muốn mua sách, thuê luôn cả một bộ AV bỏ túi. [note80758]

Trong khi Tuấn còn đang ngơ ngác, anh vệ binh trẻ uể oải lấy trong ngăn tủ ra một thiết bị giống như máy tính bảng, bấm bấm vào đó vài cái rồi đẩy về phía hai người, cất giọng thều thào kiểu ngái ngủ:

- Sách mỗi quyển một Gal, AV System giá thuê hàng tháng là ba Gal.

Morico kéo chiếc máy tính bảng về trước mặt, đưa đẩy ánh mắt cho Tuấn ra chiều lựa chọn đi.

Tuấn nhìn vào màn hình, thấy có rất nhiều tùy chọn; Nào là lịch sử, văn học, khoa học kĩ thuật, thế giới động vật, khoa học không gian… vân vân, hầu như thứ gì cũng có. Hắn bấm lựa chọn vài mục rồi đẩy thiết bị về phía anh vệ binh, tổng là bảy cuốn sách.

Anh kia đọc lướt qua những nội dung mà Tuấn chọn, ngồi gõ gõ phím bấm trước màn hình trong suốt, thao tác một lúc mới xong. Anh ta lại mở tủ lấy ra một cái thiết bị AV khác nhỏ hơn, đưa cho Tuấn kèm theo một chiếc thẻ nhớ mỏng dẹt.

- Tổng cộng hết mười Gal, cậu thanh toán bằng tiền mặt hay quẹt thẻ quân nhân?

Tuấn lấy ra đồng xu 10 gal đưa cho anh, chờ anh xác nhận trên hệ thống thành công rồi cùng Morico rời khỏi thư viện.

- Nếu không có cô em hỗ trợ, chắc tôi phải loay hoay ở đây rất lâu, cảm ơn nhé! - Tuấn cất giọng mang đầy thành ý.

Morico tỏ ra rất vui, cô bé này lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, khiến người đối diện luôn có cảm giác thân thiện và tích cực.

- Chỉ là chuyện nhỏ, bây giờ e và anh cùng qua chỗ Narron thôi. Thú thật là e rất háo hức với sự kiện sắp tới, nếu có anh Tuấn tham gia cùng thì quá tuyệt vời rồi.

Tuấn còn chẳng biết gặp mặt ba tên kia sẽ phát sinh những chuyện gì, nhưng nhìn cái cách mà em gái này thể hiện ra cũng đủ để hắn thấy vui vẻ thoải mái sau đoạn thời gian học tập căng thẳng.

Giờ nghỉ trưa, rất nhiều quân nhân tụ tập tại căng-tin, biến nó thành một cái chợ ồn ào náo nhiệt, nhóm tân binh a3 cũng không ngoại lệ.

Kreiss lạnh lùng, Narron Combat và Y-Dam tóc xoăn ngồi một bàn trong góc sâu nhất của căng-tin, họ cùng nhâm nhi loại bia hảo hạng xứ Grandia, bàn tán về nội dung thí luyện, có vẻ như tất cả đều đạt được những thành tựu nhất định.

Narron đánh mắt chăm chú nhìn ra phía cửa như chờ đợi điều gì đó, Kreiss và Y-Dam cũng tỏ vẻ sốt ruột chẳng kém. Mắt họ cùng sáng lên khi thấy Morico và Minh Tuấn xuất hiện nơi ngưỡng cửa.

Em gái Nhật rảo bước ngang qua nhóm lính trung đội 2, hay còn gọi là b2, chào hỏi họ một cách nhí nhảnh như thể đã thân quen từ nhiều năm trước, xong vội vã chạy đến nhập bọn cùng đám tân binh tiểu đội 3.

Morico thản nhiên với lấy cốc bia của Narron tu ngụm lớn, “Khà” một cái rất chuyên nghiệp rồi bắt đầu kể lể:

- Phải tốn rất nhiều công sức mới đưa được anh Tuấn đến đây, các vị cũng nên có chút lễ hậu tạ cho phải đạo chứ nhỉ?!

Kreiss đang vắt vẻo trên ghế, tiện tay với gói thuốc lá thơm đưa cho gái Nhật, hất hất hàm ngụ ý ‘hãy nhận lấy phần thưởng’.

Morico nhăn mũi lè lưỡi như trêu ngươi, không khí trong nhóm vì vậy mà trở nên vui vẻ thân thiện hơn lúc đầu nhiều.

Tuấn ngồi xuống, cầm chai bia dở trên bàn lên ực một hớp lớn, phải nói là vị bia này quá tuyệt hảo, chưa bao giờ hắn được thưởng thức thứ mĩ vị cao cấp đến vậy.

- Các anh đang có phi vụ gì vậy? - Tuấn mở lời.

Kreiss từ tốn châm điếu thuốc, xong lại đưa qua cho Tuấn:

- Cứ bình tĩnh… Làm một điếu cho sảng khoái nào!

Tuấn xua tay:

- Cảm ơn! Tôi không dùng được loại này.

Kress không vì thế mà phiền lòng, đánh mắt hướng sang phía Narron nhả khói:

- Vậy cậu bắt đầu đi.

Narron Combat tỏ vẻ khá kích động, anh ta nốc một hơi hết sạch cốc bia, xoa xoa bàn tay vào nắm đấm rồi bắt đầu câu chuyện:

- Như quý vị đã thấy, với đồng phụ cấp ít ỏi của hạ sĩ quèn, việc chi tiêu trong thời gian tới là vô cùng khó khăn. Tôi muốn bàn với mọi người về một phi vụ làm ăn, có thể khiến hầu bao của chúng ta rủng rỉnh, tha hồ mua thêm thời gian thí luyện và tụ tập ở căng-tin này, thế nào…?

Kreiss bất đồng thanh sắc, tiếp tục đưa cốc bia lên nhấm nháp. Y-Dam và Morico sáng mắt, cùng gật đầu cảm khái.

- Chẳng ai chê tiền cả… Từ khi em tròn mười tám tuổi là gia đình không còn chu cấp nữa rồi! - Morico tự sự.

Narron nhìn lại em gái Nhật đầy ngạc nhiên:

- Trông cô như gái mười sáu, lấy đâu ra mười tám… vậy chính xác là bao nhiêu?

- Mười tám…! - Morico trả lời ráo hoảnh.

Kreiss đang trầm ngâm chợt phun luôn hớp bia vừa uống ra, ba gã còn lại cũng phải ôm bụng cười sằng sặc.

Y-Dam vớ lấy chiếc khăn để phía dưới, lau lại cái mặt bàn cho sạch sẽ, xong vẫn giữ thái độ nhăn nhở nói với Narron:

- Được rồi, phi vụ làm ăn của cậu là như thế nào? Cụ thể một chút đi!

Narron ngồi lại ngay ngắn, có vẻ trịnh trọng lắm, anh bắt đầu:

- Quý vị ở đây có ai biết về ‘Hắc Đài’?

Nhóm tân binh a3 đều nhìn nhau với ánh mắt dò hỏi, rồi trả lời một cách vô thức.

- Không biết.

- Chưa nghe bao giờ…

Chỉ riêng Kreiss vẫn luôn giữ vẻ lạnh lùng cố hữu:

- Biết một chút nhưng chưa thử lần nào, nghe nói nhiều nơi còn đánh đến khi có người ‘ngã’ xuống mới thôi…

Minh Tuấn nghe đến đó cũng đã phần nào hình dung được cái gọi là Hắc Đài kia, tuy nhiên hắn vẫn lặng thinh nhìn vào mắt Narron chờ đợi.

Không để đám đồng đội chờ lâu, Narron Combat vuốt tóc mái điệu nghệ nói:

- Bà chị họ tôi chưởng quản một ‘xới’ tại hải cảng Grandia, và hiện đang cần một số Hắc Thủ tham gia thi đấu cá cược. Yêu cầu khá đơn giản, chỉ cần mấy người chúng ta đăng kí, mỗi lần thượng đài đánh cùng đối thủ đều nhận được một khoản thù lao. Nếu thua, nhận lót tay 200 Gal, còn như thắng…

Anh chàng điển trai dừng lời, đánh ánh mắt dụ hoặc của một con buôn chuyên nghiệp khắp lượt nhân sự có mặt tại bàn:

- Năm trăm… hoặc nhiều hơn nữa!

Morico nghe vậy thì phấn khởi ra mặt:

- Vậy luật lệ như thế nào?

Y-Dam có vẻ cũng bị kích động rồi, nhưng vẫn cố làm ra bộ mặt đầy hồ nghi, nhìn khóe mắt anh ta giật giật là đủ hiểu rồi:

- Đi ra ngoài gây gổ như vậy có bị coi là phạm luật không? Rủi vệ binh họ biết được thì rắc rối to.

Narron phân tích:

- Thứ nhất, chúng ta sẽ làm việc đó vào mỗi ngày nghỉ cuối tuần, chỉ cần không đi quá bán kính mười ki-lô-mét là được. Thứ hai, Hắc Đài của chị tôi không phải ‘Hắc đài sinh tử’, thi đấu có luật định và có trọng tài giám sát. Tất cả Hắc thủ đều phải đeo mặt nạ và được bảo vệ danh tính. Chỉ chừng ấy thôi cũng đủ uy tín lắm rồi.

Dừng lời vài giây thời gian, gã bảnh trai lại uốn lưỡi tung đòn sát thủ:

- Chỉ cần lên đài, múa máy vài đường làm màu mè, dù bị biến thành cái bao cát cho kẻ khác hành hung cũng được cầm về hai trăm Gal… Bằng cả hai tháng phụ cấp quân hàm Hạ sĩ đó nha!

Kreiss đặt vại bia xuống bàn đánh ‘cạch’, xong bẻ cổ tay như kiểu khởi động gân cốt:

- Được, sợ đếch gì…! Tôi tham gia.

Y-Dam và Morico có vẻ như đã bị gã ‘doanh nhân’ bảnh trai thuyết phục, tuy nhiên hai người vẫn chưa thốt ra câu nào, cùng hướng ánh mắt sang Minh Tuấn chờ đợi.

Tuấn thực sự thấy quan ngại, hắn biết bản thân mình như thế nào, trình độ ra làm sao. So sánh với Kreiss hắn chỉ là dạng tiểu yêu tôm tép, gây thương tích được với anh tóc trắng là bởi đối phương quá chủ quan khinh địch. Tỉ như chân chính đối đầu trực diện, hẳn là Kreiss đã biến hắn thành tàn phế chỉ sau hai hiệp.

Và một điểm tối quan trọng khác, ở xứ sở này hắn không có bối cảnh, chẳng thế lực chống lưng, từng đường đi nước bước đều phải tính toán thật hợp lí, không có chuyện hành động theo cảm tính, bốc đồng nhất thời để rồi vạn kiếp bất phục. Chuyện tham gia Hắc Đài đối với hắn đúng là hoang đường, mặc dù rất cần tiền nhưng ngàn vạn lần vẫn là không thể.

Minh Tuấn gãi đầu cười trừ, dội một gáo nước lạnh lên bầu nhiệt huyết của mấy gã kia:

- Các bạn đánh giá tôi quá cao rồi… Tôi, tôi chưa đủ năng lực để tham gia… Thực sự xin lỗi!

Hắn có thể thấy vẻ mặt chưng hửng của Narron, thái độ thất vọng của Morico… Nhưng thôi cũng kệ, bởi vì hắn chưa sẵn sàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thiết bị nghe nhìn, hay còn gọi là AV (Audio Visual), là thuật ngữ được sử dụng để mô tả sự kết hợp của âm thanh và hình ảnh thông qua công nghệ kỹ thuật số.
Thiết bị nghe nhìn, hay còn gọi là AV (Audio Visual), là thuật ngữ được sử dụng để mô tả sự kết hợp của âm thanh và hình ảnh thông qua công nghệ kỹ thuật số.