Phần 1: Sacred World

Chương 17: Kamikaze

Chương 17: Kamikaze

Đầu giờ chiều, sau khi nghỉ ngơi, Tuấn rời khỏi phòng riêng, lần mò theo lối mòn đã đi ngày hôm qua. Có điều, đích đến còn xa hơn lùm cây dương xỉ, nơi hắn chạm mặt Maysaa răng đen, hắn muốn tự tập luyện khả năng phóng hỏa của mình cho thuần thục.

Kể từ khi đơn vị mở ra trung tâm thí luyện cho tân binh như bọn hắn, chương trình học tập chỉ diễn ra vào buổi sáng, buổi chiều là thời gian tự tập luyện, cuối tháng sẽ có bài kiểm tra, ai không vượt qua sẽ bị đào thải.

Một số tân binh có bối cảnh tại thế giới này thì khỏi nói, tiền lúc nào cũng rủng rỉnh. Nếu như không tụ tập bia bọt ở căng-tin thì cũng loanh quanh tại khu Thí luyện.

Tuấn từ chiều không gian khác tới, tiềm lực kinh tế không có, nghèo đến xác xơ, bơ vơ lạc lõng, hắn chỉ có một lựa chọn là tập luyện chay mà thôi.

Địa điểm dừng chân của Tuấn nằm sâu tít trong rừng, không còn ở bìa rừng như ngày hôm qua. Chỗ này cây cối rậm rạp, toàn gốc cây cổ thụ lớn không tưởng, đến cái tán lá dương xỉ cũng to đến dọa người, trùng độc đã lác đác xuất hiện, đâu đó còn văng vẳng tiếng dã thú gầm gừ hăm dọa.

Tuấn tìm được một khu đất trống dưới tán cây lớn, mặt đất chỗ này trơ ra những chiếc rễ gân guốc lớn như chân voi, dưới tán cây lớn có rất ít thực vật có thể tồn tại bởi thiếu ánh sáng và chất dinh dưỡng, và đây là cơ chế tự nhiên của tiến hóa.

Tuấn đứng đó ổn định tâm cảnh, thực hiện bài ‘Nhu khí công quyền’ để điều hòa nhịp thở , đưa trạng thái tâm lí về bình lặng, ôn lại một chút khẩu quyết trong sổ tay của Jill.

Hắn bắt đầu đi quyền, hai bàn tay đang từ thế Thôi sơn quyền chợt biến thành trảo, cùng lúc ngọn lửa xanh bùng lên đầy huyền ảo. Rồi Tuấn chuyển sang bài Viên phương quyền, Lão mai quyền… quyền cước đi nhanh như gió, đến đâu là lửa cháy rầm rập đến đó.

Chợt hắn hét lớn: “Lên”, ánh mắt tập trung vào bụi cây dại phía xa, quyền trảo duỗi ra biến thành quyền chưởng, một quả cầu lửa lam sắc từ tay hắn bắn thẳng vào bụi cây nổ đánh ‘Oàng’ một tiếng lớn. Bụi cây bốc cháy thành tro, đất đá bắn tung hết cả lên.

Tuấn dừng lại, chết lặng nhìn hố đất bốc khói nghi ngút phía trước, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay rực lửa của mình. Hoảng loạn, vui mừng… rất nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn khó diễn tả. Hắn cứ đứng đó tần ngần một hồi, rồi mỉm cười sung sướng. Xứ sở điên rồ này đã biến hắn thành thứ gì vậy?

Ifrit ư…?

Mặc cho số phận có như thế nào đi nữa, hiện tại hắn đang sở hữu một loại năng lực đặc biệt, một thứ vũ khí mà có nằm mơ hắn cũng không thể nghĩ ra.

Tuấn thực hiện việc phóng hỏa thêm vài lần nữa, tất cả đều trúng mục tiêu, nhưng càng về sau thì khả năng công phá đã giảm đi đáng kể, hắn thấy mệt, vậy là hắn dừng lại. Hôm nay tập luyện như vậy là đủ rồi, sửa soạn lại quân phục cho gọn gàng, Tuấn chuyển thân rời đi.

- Chúc mừng cậu, hạ sĩ Trần! Mới ngày hôm qua thôi, hôm nay đã là một con người khác rồi, hi hi… Cao nhân nào đã chỉ điểm cho cậu? Hay là cậu cố ý dấu diếm năng lực bản thân vậy? - Giọng nói êm ái của Maysaa ở đâu đó văng vẳng truyền đến.

Tuấn rùng mình, mồ hôi vã ra ướt nhẹp bên trong lớp quân phục. Cảm giác Maysaa này như một loại bệnh dịch mãi bám riết mình, lần thứ hai xuất hiện trong vỏn vẹn hai ngày hắn trốn ra đây tập luyện, chắc chắn chuyện này không còn là tình cờ nữa rồi. Mặc dù rất phẫn nộ nhưng Tuấn vẫn cố trấn tĩnh, hắn dừng bước, cất giọng nhàn nhạt không cảm xúc:

- Lại là cô Maysaa… Cô theo dõi tôi?

Maysaa từ một ngọn cây um tùm phía xa chui ra, điều đáng sợ là cô ta đang bay, chính xác là cơ thể lơ lửng trong không khí, chân không chạm đất, từ từ di chuyển về phía hắn như một bóng ma. Tuấn chỉ ước được tiểu ra ướt hết đũng quần, nhưng may mà Bàng quang của hắn đang chẳng còn sót tí nước nào.

- Theo dõi? Đúng thế! Bởi vì tôi thích cậu, ha ha… Như vậy được chứ!? - Maysaa nửa đùa nửa thật.

Tuấn lùi dần, cố giữ khoảng cách nhất định với cô gái răng đen khả ái, một tay hắn giấu phía sau lưng, sẵn sàng phóng ra cầu lửa một lần nữa nếu như Maysaa gây bất lợi.

Hắn vẫn giữ nguyên ngữ khí thù địch:

- Hừm, thích ư…? Hay lợi dụng tôi? Tôi chẳng có gì để ‘sếp’ phải quan tâm quá mức như vậy đâu.

- Hô hô, đúng vậy đó! Cậu có nhiều giá trị để lợi dụng mà. Không quan tâm sao được? Thậm chí tôi còn đang muốn giúp đỡ cậu nữa đấy!

Maysaa từ từ bay về phía Minh Tuấn, luồn tay vào túi quân dụng bên hông lấy ra một đôi dao găm sáng loáng ném cho Tuấn.

- Cậu sử dụng dao rất cừ, thứ đồ vật này là món quà ra mắt thích hợp nhất dành tặng cậu.

Tuấn bắt lấy cặp dao nhỏ, nhìn Maysaa với ánh mắt đầy hoài nghi, chưa biết phải xử trí như thế nào.

Có vẻ Maysaa đã đọc được ý nghĩ của Tuấn, cô nở nụ cười mơn trớn dụ hoặc:

- Cặp dao này tên là Kamikaze, thuộc lớp vũ khí Alpha, cấp độ thấp nhất trong hệ thống vũ khí chiến đấu cá nhân tại Linh giới, nhưng lại rất thích hợp với trình độ hiện tại của cậu. Sau này, cậu có thể dùng tiền và nguyên liệu quý hiếm nâng cấp lên lớp vũ khí Beta hoặc những lớp cao hơn.”

Minh Tuấn mới đến linh giới chưa đầy một tháng, còn rất nhiều thứ bỡ ngỡ lắm, hắn không biết vũ khí lớp Alpha hay Beta có ý nghĩa gì? Nhưng hắn cảm nhận thấy đôi dao găm này cầm nắm rất vừa tay, lại như có linh tính, khác hẳn với những chuôi dao bổ củi, chặt thịt gà vẫn dùng hằng ngày.

Tuấn đưa dao lên trước mặt ngắm nghía, vuốt ve sống dao, rồi bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Maysaa mà đi thẳng vào vấn đề:

- Chẳng ai cho không ai thứ gì, cô hào phóng vậy hẳn là còn chuyện khác lớn lao hơn nhỉ?

- Cậu nhạy cảm quá rồi! Đơn giản chỉ là muốn giúp cậu mạnh lên, mạnh thực sự… cậu càng mạnh thì nhiệm vụ càng dễ hoàn thành, qua đó thu nhập cũng cao hơn. Tóm lại, giúp cậu cũng chính là giúp tôi mà thôi. - Maysaa trả lời mơ mơ hồ hồ.

Tuấn biết chắc cô gái kia còn có một mưu đồ lớn hơn, tốt hay xấu hắn không thể biết được. Tuy nhiên, đôi dao găm đẹp đẽ này đã làm hắn mờ mắt, lòng tham của con người vẫn luôn là một thứ tội lỗi, một căn bệnh trầm kha.

Thấy biểu hiện tâm lí của Tuấn còn đang giao động, Maysaa tiếp tục ném ra một cuốn sổ tay bìa da cũ rích.

- Tài liệu này là ‘Thuật khống hỏa’, xuất xứ từ quê hương tôi, cậu giữ lấy mà tham khảo. Đến khi nào tự thân vượt qua level 10 thí luyện, chúng ta sẽ bắt đầu bàn tới chuyện làm ‘nhiệm vụ’.

Tuấn lật ra vài trang xem nội dung bên trong, mắt ánh lên niềm hân hoan. Hắn cất cả dao và sổ tay vào túi da quân dụng, nghiêng nghiêng cái đầu ngây ngô nhìn lại Maysaa:

- Quê hương cô ở đâu?

- Khách khách, cậu chưa đủ uy tín để tôi phải trả lời… Nó tùy thuộc vào những việc làm của cậu sau này.

Maysaa cười giảo hoạt, cơ thể trôi dần vào sâu trong những tán cây rừng rậm rạp, đến và đi hệt như bóng ma vậy.

Tuấn ngồi dựa lưng vào gốc cây lớn, ánh mắt mờ mịt nhìn vào khoảng không nơi cô gái răng đen biến mất. Hắn thấy mình như một tên hề, một con rối trong tay cô ta, lạ một điều là hắn hầu như không có ý niệm phản kháng.

Nếu như Maysaa tiếp cận hắn với mục đích lợi dụng để kiếm chác, vậy tại sao không lợi dụng ngược lại cô ta? Hắn đâu có gì để mất ngoài cái mạng này, Tuấn nhếch môi cười như tự giễu bản thân, đứng dậy phủi đít rồi quay trở lại đơn vị.

Tối ngày hôm đó, Tuấn không tụ tập cùng nhóm a3 tại căng-tin, cũng không có gặp gỡ Jill Valentine bởi hắn biết cô nàng đang rất là hăng say tập luyện Việt võ đạo, hắn nằm lì trong phòng nghiên cứu những tài liệu đã mua ở thư viện. Mặc dù khá đau lòng với số tiền 10 gal mới tiêu pha, nhưng kiến thức là thứ quý giá, rất cần thiết cho cuộc sống sau này của hắn tại Linh giới…

Trong một tài liệu hắn mua được, có nói đến các lớp vũ khí theo cấp độ tại Linh giới này;

Cấp độ thấp nhất là Alpha, kế đến là Beta. Hai lớp vũ khí này thích hợp cho đẳng cấp Chiến Sư, đại diện ở đây là những Kiros, Shigen, Maysaa hay Ngọc Huệ… Còn tỉ như hắn, cũng có thể miễn cưỡng gọi là Chiến sư rồi, nhưng so với mấy nhân vật kia chỉ như con giun con gián mà thôi.

Cấp độ thứ ba là Gamma, lớp vũ khí này ẩn chứa nguồn năng lực cực lớn, lại khó chế tạo, nguyên liệu đắt đỏ. Nó chỉ phù hợp với những nhân vật huyền thoại đẳng cấp Đại Sư.

Còn loại vũ khí cấp độ bốn Delta, nó được liệt vào dạng vũ khí hủy diệt rồi. Chỉ có Thập thiên quân và một vài vị Đại sư khủng bố mới có thể sử dụng.

Sau một khoảng thời gian nhồi nhét thông tin khô khan vào não bộ, Tuấn bắt đầu thấy đầu óc không còn tập trung nữa. Hắn tắt màn hình thiết bị nghe nhìn, nằm trên giường thư giãn, nhắm mắt hình dung về hình ảnh của những người thân thích, nỗi nhớ nhung quê nhà càng thêm da diết.

Rồi Tuấn lại lấy cuốn Thuật khống hỏa ra nghiên cứu, đọc đi đọc lại nhiều lần, kết hợp cùng sổ tay của Jill đưa cho, chìm vào không gian ma thuật.

Ngày còn đi học, hắn được giáo viên bộ môn Toán-Tin đánh giá cao về khả năng tư duy logic và trí tưởng tượng phong phú, những tưởng đó chỉ là lời động viên sáo rỗng. Nhưng quả thật, vào lúc này, ở trong một hoàn cảnh cụ thể, hắn mới thấy được giá trị đích thực của những lời nhân nhận xét đó.

“Bíp, bíp, bíp…”

Tiếng chuông vang lên báo hiệu đến giờ tắt đèn, Tuấn cất hai cuốn sổ vào túi quân dụng, với tay ấn công tắc. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn lại hai đốm sáng mờ ảo trên mũi kim đồng hồ treo tường.

Lúc này, bóng đêm đối với Tuấn chẳng phải là vấn đề, vì thị lực của hắn đã mạnh lên đáng kể, không biết là do mở ra năng lực đặc biệt hoặc tiếp nhận truyền thừa kí ức từ Ifrit, hay có thể là cả hai.

Sáng mai là ngày nghỉ cuối tuần, các tân binh d1 được thả lỏng một ngày. Nhóm Narron và Kreiss chắc chắn đi Hắc Đài rồi, nghĩ đến vẻ mặt đần thối của họ hắn cũng cảm thấy áy náy lắm. Nhưng Tuấn có dự định khác, hắn sẽ tới khu thí luyện cày level với gã Ninja chết tiệt, cũng là kiểm nghiệm khả năng của bản thân tiến bộ đến đâu sau khi được truyền thừa.

Đang định đánh một giấc thật ngon, thật sâu, hi vọng mơ thấy hình ảnh đẹp đẽ của Ngọc Huệ, tiếng chuông báo động lại vang lên liên hồi… Tuấn bật dậy, mặc quân phục dã chiến theo phản xạ rồi chạy vội xuống sân trung đội dưới chân núi.

Lee Suk Chin và Veronica Rice chung một nhóm, đang cằn nhằn điều gì đó với Shigen. Vị trung đội trưởng này luôn giữ một vẻ lạnh lùng rất là ngầu, và câu trả lời chỉ vỏn vẹn vài từ “Rèn luyện thể lực”.

Thấy Minh Tuấn chạy đến, Lee ngổ ngáo như kiếm được đồng minh, anh ta chỉ vào mấy cái ba-lô dưới chân hằn học:

- Cậu Trần, cậu xem đi… Ba-lô hôm nay tăng lên ba chục kí-lô rồi, ép người quá thể đáng.

- Đồ ‘quần lụa’, nếu không chịu được gian khổ thì quay về quê trồng Linh sâm vẫn còn kịp nha! - Một giọng nữ trầm khàn bất chợt vang lên.

Tất cả cùng nhìn ra hướng đó, sân trung đội xuất hiện thêm một cô nàng tóc đỏ cắt ngắn đầy sự nổi loạn. Đây chính là nữ tân binh thứ tư của b4, Sasha Cardinal, cũng cùng chung tiểu đội với Lee.

Shigen đã nhàm chán với những trò quậy phá của Lee, anh chẳng cần đôi co với cậu ta cho phí lời, chỉ huýt còi rồi phát lệnh:

- Tất cả lên ba-lô, xuất phát.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!