Màn đêm buông xuống, bóng tối như những cánh tay ôm ấp lấy thung lũng Grandia, nơi tiểu đoàn huấn luyện đặc biệt tọa lạc, thổi những làn gió ẩm ướt tươi mới lên từng gốc cây ngọn cỏ, nó khiến tâm thần người ta luôn cảm thấy rạo rực và phấn khích.
Phòng riêng của Valentine.
Gọn gàng xinh xắn trong bộ đồ dạ hành của ninja, Jill giống như tượng thần vệ nữ được phủ lên một lớp vải voan đen huyền bí. Cô đang đứng tấn, thực hiện các động tác gạt, chém theo nhịp khẩu lệnh của Minh Tuấn. Những chiêu thức Việt võ đạo tưởng chừng như đơn giản nhưng Tuấn luôn yêu cầu cô làm đi làm lại rất nhiều lần, lúc này hắn đã biến thành một người huấn luyện viên khó tính.
Mồ hôi đã thấm ướt nhẹp lưng áo Jill, ép sát vào cơ thể tròn lẳn làm tăng thêm vẻ quyến rũ đối với người khác giới.
Tuấn ho khan một tiếng cố xua đi những ý nghĩ thiếu trong sáng đang len lỏi trong trí óc. Hắn tiến đến bên Jill, chỉnh sửa lại một số tư thế chưa chuẩn, rồi thực hiện lại động tác mẫu trước mặt cô gái.
- Môn võ thuật này là võ cổ truyền của dân tộc tôi, được các thế hệ ông cha chúng tôi sử dụng để chống giặc ngoại xâm, nó thể hiện nỗi căm hờn của cả một dân tộc, không phô trương hoa mĩ, cốt ở tinh và gọn. Có mấy điều cô Jill cần ghi nhớ kĩ; Thứ nhất tâm thân phối triển, thứ hai cương nhu phối triển, thứ ba tri hành phối triển… Ra đòn nhanh, phát lực mạnh, mục tiêu phải tuyệt đối chính xác. Muốn được như vậy phải có nghị lực lớn, chăm chỉ khổ luyện mới có được thành tựu! - Tuấn đưa ra một số triết lí của Việt võ đạo.
Jill Valentine gật đầu quả quyết, Tuấn thấy trong ánh mắt cô là cả một bầu nhiệt huyết. Hắn muốn cười mà chẳng dám cười, bởi Jill cũng giống như ‘kính cận’ Veronica Rice, không thể vượt qua được level 1 trong thí luyện.
Lại nói đến các cấp độ thí luyện, cục sắt rỉ level 1 được đám tân binh gọi là ‘Đấu Thần’ chỉ thủ không công, nhưng lại miễn dịch với phép thuật, thành ra mấy cô nàng thuộc dạng pháp sư như Jill bị bất lực. Vậy nên Jill mới làm ra cuộc đổi chác chênh lệch cùng Tuấn. Chỉ có điều, huấn luyện một người chẳng có chút kĩ năng về đánh đấm như cô này thực khó khăn vất vả.
Tuấn nhìn lên đồng hồ treo trên tường rồi đưa ánh mắt khích lệ về phía Jill:
- Cô đang làm tốt lắm, ngày hôm nay dừng lại ở đây thôi. Từ mai cô Jill chăm chỉ luyện tập theo những chiêu thức tôi đã hướng dẫn, ba ngày nữa tôi sẽ kiểm tra lại.
Jill có vẻ chưa thỏa mãn, tuy nhiên vẫn gật đầu lễ phép, ngần ngừ một lúc rồi nói lí nhí:
- Vậy… vậy đến khi nào anh Tuấn mới dạy đến mấy bài có vũ khí?
Minh Tuấn trở nên nghiêm nghị:
- Dục tốc bất đạt, luyện võ không thể đốt cháy giai đoạn được, cô cần nắm vững những động tác và chiêu thức cơ bản đã. Đến khi nào thích hợp ta sẽ chuyển sang sử dụng vũ khí.
- Được rồi, phần việc của anh coi như xong, giờ đến lượt tôi…!
Jill ngước hàng mi cong lên nhìn đồng hồ, lúc này đang là 10 giờ kém, cô bước đến cạnh cái công tắc đèn bên tường, đưa ánh mắt đầy ngụ ý cho Tuấn. Hắn chưa biết cô nàng này định bày ra trò gì, tuy nhiên vẫn di chuyển ra cửa theo phản xạ.
Đèn phòng đã tắt, bởi 10 giờ là giờ quy định tắt điện rồi. Jill Valentine rảo bước đi xuyên rừng thông, hướng lên đỉnh núi, Tuấn đi sau, giữ khoảng cách nhất định. Ánh trăng phủ xuống tấm lưng ong uyển chuyển của Jill khiến Tuấn cảm giác như nàng đang múa vậy.
Từ đỉnh núi có thể phóng tầm mắt ra khoảng không xa tít. Bầu trời đêm xứ Grandia tuyệt đẹp, mặt trăng trông có vẻ lớn hơn ở trái đất, các vì tinh tú lít lít trên cao tạo thành những dải ngân hà sáng lấp lánh huyền ảo.
Jill dừng lại tại một bãi đất trống nhỏ gần đỉnh núi, chỉ tay về phía vùng sáng xa xa nói:
- Kia là Grandia Harbour, phong cảnh thiên nhiên rất đẹp… khi nào có cơ hội, tôi và a Tuấn cùng đến đó tham quan một chuyến.
Tuấn đứng chắp tay trước ngực nhìn bao quát, gió đêm mát rượi phả vào mặt hắn, cảm nhận hương vị của chút gió biển, một chút hương rừng núi và cả mùi thơm quyến rũ của người khác giới.
- Cô Jill có vẻ khá rành về vùng này nhỉ, nơi đây có điểm gì đặc biệt không?
Jill vuốt mái tóc đang bị gió thổi bay, tiến lại sóng vai cùng Tuấn:
- Chẳng có gì nổi bật, ngoài bến cảng huyền thoại Grandia và một mỏ kim loại hiếm đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi.
Tuấn thấy cũng đã muộn, hắn không muốn câu chuyện miên man thêm nữa, liền lập tức ho khan hai tiếng rồi đi thẳng vào vấn đề.
- Tôi vẫn chưa hiểu tại sao cô lại lôi tôi ra đây? Không phải để dốc bầu tâm sự hay kể lể về lịch sử Grandia đó chứ?
Jill chỉ cười, lấy trong người ra một cây đũa trắng, vẽ lên mặt đất hình ngôi sao sáu cánh lớn với chi chít kí tự lạ lẫm mà Tuấn không biết, cô vừa cặm cụi vẽ vừa giải thích:
- Muốn kích phát năng lực đặc biệt, anh phải ở trong thiên nhiên, cảm thụ và giao hòa với thiên nhiên, như vậy hiệu quả mới đạt giới hạn tối ưu, nói vậy a hiểu chứ?
Tuấn “À” lên như đã hiểu.
Hình vẽ đã xong, Jill lấy ra một chiếc túi vải nhỏ, bên trong có chứa loại bột mịn có màu cam nhạt, rải thành vòng tròn bao quanh ngôi sao sáu cánh, rồi vẫy Minh Tuấn cùng bước vào bên trong.
- Thứ này là Blurred Dust, loại bụi ma thuật này có tác dụng đánh lừa thị giác của những người nhìn vào đây. - Jill giải thích.
Tuấn lập tức làm theo, bước vào trong vòng tròn đứng cạnh Jill. Giờ thì hắn đã hiểu, tại sao hắn cùng Kreiss choảng nhau mà không phát hiện ra cô nàng, và việc Jill có thể nhận xét về chiêu thức của hắn chính xác đến vậy.
Jill duyên dáng đưa tay hướng dẫn Tuấn ngồi khoanh chân chính giữa ngôi sao cô vừa vẽ, rồi lại lấy ra một khối tinh thể màu lam trong suốt, chiếu xạ thứ ánh sáng huyền ảo đầy mê hoặc, rồi đưa cho Tuấn.
Hắn vô thức nhận lấy viên pha lê, miệng không khỏi đớp đớp vài ngụm không khí. Từ thuở bé đến giờ Tuấn chưa thấy thứ nào đẹp đẽ huyền diệu đến vậy, môi hắn trề ra:
- Đây là cái gì?
Jill trông bộ dạng nhà quê của hắn thì bụm miệng cười khúc khích:
- Viên đá này là Aura Crystal, hay còn gọi là Pha lê hào quang, một thứ khoáng sản quý hiếm tại Linh Giới… Anh cầm nó để trước ngực, nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí, đưa cảm xúc về trạng thái bình lặng nhất.
Dừng lời để Tuấn có thời gian lĩnh hội ý tứ trong câu nói, xong Jill tiếp tục:
- Nếu như không thấy gì xuất hiện, chứng tỏ anh chẳng có chút năng lực đặc biệt nào. Còn như có biểu hiện bất thường, a phải lập tức nắm bắt lấy nó, tôi sẽ đứng đây cảnh giới giúp anh…Chúc may mắn và thành công!
Hai tay Minh Tuấn nâng khối pha lê hình trụ để trước ngực, bắt đầu nhắm mắt điều hòa nhịp thở. Hắn thấy đôi bàn tay ấm lên, đầu óc dần trống rỗng. Tâm trí hắn lúc này chỉ là một khoảng không đen kịt, mọi tạp niệm đều bị triệt tiêu, rồi cơn buồn ngủ ập đến.
Jill chờ cho Minh Tuấn rơi vào trong ảo giác, cô liền nới rộng cổ áo dạ hành, phô ra khuôn ngực đầy đặn trắng ngần. Ở phần rãnh sâu giữa hai ‘quả đồi’ nhô cao khiêu khích kia đang lấp lánh một sợi dây chuyền, mặt dây là chiếc huy hiệu hình dạng đôi cánh thiên sứ đẹp mắt.
Jill kéo tấm huy hiệu ra trước mặt, lẩm nhẩm những từ ngữ vô nghĩa, có vẻ như một loại thần chú nào đó.
Huy hiệu chợt sáng lên, chiếu những chùm sáng màu lam nhạt xuống đỉnh đầu Minh Tuấn. Cơ thể hắn run lên, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nửa thân trên đu đưa theo ngữ điệu phát ra từ đôi môi hồng của Jill Valentine.
Tuấn lang thang như gã hành khất trong một không gian u ám, xám xịt và xa lạ. Hắn đang bước thất thểu trên lối mòn xuyên qua cánh rừng, xung quanh chỉ là những thân cây chết khô mục ruỗng, chẳng có bóng dáng loài sinh vật nào. Từng cơn gió lạnh buốt mang theo mùi ẩm mốc hoang phế, chúng mạnh bạo luồn vào từng thớ thịt khiến hắn rét run.
Tuấn cứ thế bước đi trong vô định, hắn còn chẳng biết mình đi về đâu, vì mục đích gì? Tiến lên hay quay lại? Cứ thế rảo bước như kẻ lạc lối.
Không gian ấm dần lên, cỏ cây bắt đầu có dấu hiệu bị cháy sém. Gió vẫn thổi khá mạnh nhưng lại mang hơi nóng và mùi cay nồng, phả vào mặt từng luồng bỏng rát… Tâm trí như bị thứ gì đó hối thúc, bước chân Tuấn trở nên nhanh dần, rồi hắn chạy, chạy rất nhanh nữa.
Trước mặt hắn là một bãi nham thạch tỏa hơi nóng như muốn thiêu đốt, nướng chín da thịt. Đất dưới chân nứt toác, những viên đá nhỏ bị nung cho nóng đỏ sắp chuyển sang thể lỏng. Điều đáng sợ là ở giữa bãi nham thạch có một sinh vật lớn nằm cuộn tròn, có vẻ như bị thương rất nặng, cũng có thể đang hấp hối.
Tuấn không thể nhận biết được sinh vật này là cái giống gì? Đầu nó khá giống sư tử, lại mọc ra hai chiếc sừng đen xoắn vặn như sừng ác quỷ. Thân thể giống với chó sói, mà cũng có thể giống hươu, nhưng vạm vỡ đầy những cơ bắp trương phình. Làn da đen bóng với chi chít những vết rạn nứt gớm ghiếc, bên trong đó như thể là một khối nham tương sáng trắng. Đặc biệt là cặp cánh dơi sau lưng với những đốt xương lớn, mỗi khớp đều trồi ra gai xương nhọn hoắt.
Quái vật đưa cặp mắt khép hờ mệt mỏi lướt qua sinh vật nhỏ bé trước mặt, thều thào cất giọng ồm ồm trầm đục:
- Cuối cùng ngươi cũng đến… Nào, lại đây con trai!
Tâm trí Tuấn vốn đang mờ mịt lại thấy càng mịt mờ hơn, hắn trả lời trong vô thức:
- Tại sao ta phải nghe lời mi? Rốt cuộc đây là chuyện quỷ quái gì vậy?
Quái vật không đếm xỉa đến sự vô lễ của gã nhân loại nhỏ bé kia, hoặc nó chẳng còn sức lực để dạy cho Tuấn một bài học đích đáng, nó uể oải đứng dậy:
- Định mệnh đã an bài cả rồi… ngươi chính là Ifrit đời kế nhiệm, không muốn cũng chẳng được, hắc hắc…Tiếp nhận truyền thừa đi!
Minh Tuấn còn chưa kịp phản ứng gì, miệng quái vật chợt há thật lớn, khạc ra một quả cầu lửa ụp lên thân thể hắn, biến hắn thành ngọn đuốc sống. Lửa cháy thật lớn, Tuấn cảm nhận thấy làn da mình cháy xèo xèo, hắn la hét trong hoảng loạn, nhưng chẳng có ai cứu hắn, đổi lại là tiếng cười trầm đục đầy vẻ thống khoái của con quái vật.
Rồi cơn hoảng loạn qua đi, Tuấn thấy cơ thể dần trở nên sảng khoái, cảm giác này giống như lúc còn nhỏ được vùng vẫy trong vòng tay yêu thương của mẹ hắn vậy. Hắn giơ tay ra trước mặt, chỉ thấy cánh tay hừng hực lửa cháy, làn da ngăm đen đầy vết nứt nẻ, chẳng sai biệt là bao so với hình dạng quái vật kia.
Quái vật ủ rũ đứng đó, hướng đôi mắt đỏ đục ngầu cạn kiệt sinh khí nhìn Tuấn, gật đầu với hắn đầy sự khích lệ:
- Sứ mệnh của ta kết thúc rồi, chúc may mắn người kế nhiệm… Vĩnh biệt!
Cơ thể quái vật dần phân rã thành những đốm lửa nhỏ như đom đóm, phiêu tán vào không khí, bị gió cuốn đi, hoa lửa tung bay đầy trời.
0 Bình luận