Tập 01 - Kẻ lạc loài

Chương 02 - "Con Mồi"

Chương 02 - "Con Mồi"

- Ôi mẹ ơi! Cái đéo gì thế này?! – Varyn thốt lên trong kinh ngạc pha chút sợ hãi.

Từ đỉnh tòa nhà nơi anh ta đang đứng nhìn xuống, một khung cảnh tưởng như không thuộc về Trái Đất hiện ra.

Bên dưới là một cánh rừng bạt ngàn, kéo dài mãi đến hết tầm mắt, phủ kín mặt đất bằng sắc màu xanh huyền bí. Nổi bật lên giữa khu rừng là vài thân cây khổng lồ mang màu xám xịt lạc quẻ. Chúng vươn cao hơn tất thảy mọi loài thực vật xung quanh, đứng sừng sững như những ngọn hải đăng cô độc.

Giữa biển cây vô tận ấy, đôi lúc ta lại thấy ẩn hiện nhiều cấu trúc đổ nát và hoang tàn, có vẻ là tàn tích của các công trình nhân tạo. Trên các bề mặt nhuốm màu thời gian ấy là hằng hà sa số mảng rêu mốc với đủ màu sắc cũng như dây leo quấn chằn chịt. Tất cả như đang cố gắng xóa đi những vết tích cuối cùng của nền văn minh nhân loại ở nơi đây.

Phủ lên trên đỉnh những ngọn cây là một dải sương mù mỏng, màu xám tro. Tựa như một thứ dung dịch sống, mà sương liên tục lan rộng mà ôm lấy và nuốt trọn mọi thứ bên dưới.

Trên tầng trời cao, vài tảng đá khổng lồ trôi nổi lơ lửng giữa không trung. Như những hòn đảo nổi trong các bộ phim viễn tưởng, chúng hoàn toàn đi ngược lại mọi quy luật về trọng lực mà loài người từng biết.

Những khối vật chất hung vĩ ấy trôi nổi một cách bất quy tắc. Thi thoảng, chúng lại va vào nhau, đôi lúc chúng vỡ tan thành từng mẩu và rơi xuống; đôi lúc lại hợp nhất thành một khối thống nhất lớn hơn.

Varyn ngồi phịch xuống, miệng vẫn không khép được vì quá đỗi kinh ngạc. Anh ta lẩm bẩm:

- Cái này, không phải là mơ đúng không?!

Đang thơ thẩn thì một luồng ánh sáng chói lóa lạ thường ở phía xa thu hút sự chú ý của Varyn. Hướng ánh mắt về phía xa, nơi đường chân trời, một thứ khác hiện lên trong ánh mắt là anh ta lộ vẻ ngạc nhiên không kém.

Đấy là một tòa tháp đôi cao chọc trời mọc lên giữa cánh đồng trọc. Vật thể tráng lệ ấy đứng sừng sững đầy cô độc giữa không gian lạ lùng này. Nhưng công trình kia có vẻ đã bị thứ gì đó phá hủy khá nặng nề khiến kết cấu tổng thể không còn được nguyên vẹn.

Tháp bên trái vẫn còn khá nguyên vẹn trong khi tòa bên phải đã bị hư hại nặng nề. Nửa thân trên của nó bị gãy đôi, tách khỏi phần kết cấu đế và trôi nổi giữa  không trung.

Xung quanh tòa tháp đôi, tồn tại một lực hấp dẫn vô hình ẩn hiện khỏi tầm mắt của mọi sinh vật sống. Nhưng sự hiện diện của nó là không thể chối cãi bởi sức hút kinh hoàng mà nó tạo ra.

Bằng mắt thường, Varyn có thể thấy rõ, những vật thể trôi nổi gẫn khu vực hai tòa tháp đều bị kéo ngược về phía công trình ấy. Tất cả, không kể sinh vật sống hay vật thể vô tri, đều bị cưỡng ép mà trở thành các vệ tinh, liên tục quay quanh hai tòa tháp.

Trên tầng trời cao, một sắc tím ma mị nhuộm lấy cả bầu trời và những đám mây khiến khung cảnh trở nên vô cùng quỷ dị. Và giữa không gian huyền ảo ấy, một khe nứt không gian khổng lồ hiện ra, nằm chễm chệ giữa nền trời như vết mực loang trên trang giấy trống.

Nó sâu hút như một vực thẳm không đáy; bên trong lòng khe nứt ấy, không gian và vật chất cuộn xoáy dữ dội. Mọi thứ, từ vật chất đến phi vật chất, khi vào bên trong đều chịu chung số phận bị xé toạc, bóp méo và nhào nặng lại thành đủ thứ hình thái kì dị.

Khe nứt ấy như miệng của một cái máy xay khổng lồ đang bị quá tải. Nó liên tục hút lấy mọi thứ xung quanh. Tất thảy mọi thứ dám cả gan mà tiến đến hay chỉ xui xẻo mà bị trôi đến quá gần đều chịu chung một số phận bị nuốt chửng vào hư vô.

Cũng từ bên trong vết nứt, nhiều dòng chảy phi vật chất quái dị khác cũng được nhả ra; từ các luồng quang phổ kì ảo mang đủ thứ màu sắc đến những dải nhiệt năng khổng lồ như mấy chiếc lưỡi đang thè ra mà liếm lên bầu trời.

Một vẻ đẹp trong sự điên loạn. Khung cảnh trước mắt Varyn không giống bất cứ thứ gì thuộc về Trái Đất.

Varyn đứng đó như trời trồng, quan sát toàn bộ khung cảnh đầy kỳ ảo và dị thường trước mặt mà không hề nhúc nhích lấy một ly vì quá đỗi ngạc nhiên và kinh hãi.

- Không thể nào, đây không thể nào là thật – Anh ta run rẩy thốt lên từng lời – Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây thế này?

Bất thình lình, một vật thể khổng lồ lướt nhanh qua phía trên Varyn như một mũi tên. Những cơn gió bị cuốn theo đường bay của thứ đó thổi ập đến, cuộn xoáy lên như một trận cuồng phong mạnh mẽ mang theo đầy cát bụi và rác rưởi.

Thứ vừa bay lướt qua là một sinh vật to lớn kỳ lạ. Nó trông như một con thú lớn hơn là chim; với bốn chân và đôi cánh khổng lồ cùng hai chiếc đuôi kéo dài.

Con vật ấy lướt đi giữa không trung như một chiếc máy bay tiêm kích. Thật khó tin được sinh vật quá khổ ấy có thể phóng nhanh đến tế. Bằng các chuyển động vô cùng uyển chuyển và mau lẹ, sinh vật ấy liên tục chao liệng giữa những hòn đảo nổi một cách mượt mà đến đáng kinh ngạc. Đôi cánh to lớn của con thú kia vỗ lên từng nhịp, âm thanh phát ra từ chúng đánh thành từng tiếng nổ nhỏ, vang như tiếng trống.

Con thú ấy gầm to lên một tiếng giữa không trung. Âm thanh truyền đi khắp không gian, vang dội giữa những hòn đảo nổi. Sau tiếng gầm, từ các khe và hốc trên những hòn đảo nổi, vô số sinh vật nhỏ bé, trông như một con chim kỳ quái, tấp nập bay ra trong hoảng loạng. Con thú to lớn kia cứ thế mà lao vào đánh chén đám con mồi đang bỏ chạy trong rối loạn.   

Đang tận hưởng hữa tiệc buffet, sinh vật kia bất ngờ giảm tốc rồi từ từ dừng lại giữa không trung như để tìm kiếm thứ gì đó, mặc cho bầy chim vẫn đang bay tán loạn xung quanh nó. Rồi con thú to lớn ấy mới chúi đầu mà lao thẳng xuống rừng cây bên dưới như một viên đạn. Chỉ trong một nhịp vỗ cánh duy nhất, sinh vật ấy phóng đi và biến mất giữa biển cây.

Cú vỗ cánh ấy tạo ra một âm thanh khủng khiếp. Không khí xung quanh con thú ngay lập tức bị xé toạc và tạo thành vô số vụ nổ liên hoàn như tiếng sấm. Luồng khí áp mãnh mẽ bùng nổ, thổi bay lũ chim.

Sóng xung kích mạnh đến nỗi vang đến tận tai Varyn đang đứng ở phía xa.

Bùm!

Một âm thanh như sấm động vang lên khi luồng khí áp kéo đến. Tấm biển quảng cáo rách nát lẫn Varyn ngay lập tức bị thổi bay.

Anh ta bị hất văng ra sau cả mét, ngã sõng soài trên nền xi măng. Varyn nằm đó, quằn quại trong đau đớn khi thính giác bị âm thanh khủng khiếp kia phá hủy. Máu từ hai lỗ tai anh từ từ rỉ ra rồi kết lại thành từng mảng tinh thể nhỏ, kéo dài xuống như đôi hoa tai.

Varyn bò lồm cồm trên mặt đất, cố gắng gượng dậy trong khó nhọc khi hai màng nhĩ đã bị xé toạc khiến anh bị mất thăng bằng nghiêm trọng.

Trong cơn choáng váng, Varyn mới thấy mọi thứ xung quanh mình dần tối sầm lại kèm theo từng cơn gió ập đên đầy dồn dập, thổi tung từng đám bụi lên.

Đằng sau anh ta, con quái thú to lớn ban nãy đã xuất hiện từ lúc nào. Đôi cánh to bản của nó vỗ từng nhịp giúp con vật ấy treo người giữa không trung trong lúc nó dán đôi mắt theo từng chuyển động của sinh vật nhỏ bé bên dưới.

Khi đa lấy lại được thăng bằng, lúc này Varyn mới chú ý rõ hình thù kỳ dị của sinh vật ban nãy; thứ mà lúc này đây đang lơ lửng trước mặt anh ấy.

Trước mặt anh ta là con quái vật dị với thân hình khổng lồ. Thân thể nó thô kệch, mọc lởm chởm những mảng lông đen tuyền. Dải lông quanh cổ nó mọc dày hơn hẳn, kéo dài ra thành một cái bờm lớn màu đỏ rực; phần lông ấy kéo dài xuống và che kín phần bụng. Đằng sau lưng nó là nhiều cái gai dị dạng mọc lởm chởm dọc theo tấm lưng; đôi cánh to bản như của loài dơi, phủ đầy vảy.

Nó mang một cái đầu trông như loài sư tử nhưng phần mõm lại hơi dài hơn bình thường. Trên trán sinh vật ấy là hai cặp cái sừng cong và dài, xoắn tít lại như loài dê. Miệng con thú ấy mở to; bên trong là những cái răng nhọn hoắc, mọc lởm chởm một cách vô tổ chức. Nó có sáu con mắt, chúng đều phủ lên một sắc đen đặc, sâu hun hút như hố đen. Ở giữa mỗi nhãn cầu là hai con ngươi nhỏ, phát sáng rực màu xanh lục như đốm lửa ma trơi.

Hai đôi chân của con thú ấy kì dị vô cùng. Hai chi trước to lớn và dài như của loài vượn, từ phần khớp khủy tay đổ xuống được phủ nhiều mảng vảy kitin sáng bóng, xếp chồng lên nhau, giống lớp vỏ côn trùng. Lớp vảy kéo dài quá bàn chân, thu dần lại rồi rẽ nhánh ra thành một đôi càng khổng lồ tựa như của loại bọ cạp. Trái ngược với cặp càng to khỏe ở trước, hai chân sau của nó lại ngắn cũn cỡn, trông vô cùng mất cân đối; phần bàn chân lại bóp vèo thành cặp móng guốc dày cộm.

Và thứ cuối cùng cũng như ấn tượng nhất của sinh vật này chính là cặp đuôi. Chúng cực kì dài nhưng lại trông rất mảnh khảnh và hoàn toàn trụi lủi. Phần chóp đuôi thì vì có những chỏm lông thì nó lại mang theo hai khối chất rắn như kim loại. Phần chóp ấy dẹp và nhọn hoắc như mũi giáo.

Trông tổng thể nó cứ như con quái thú Manticore bước ra từng thần thoại Hy Lạp vậy.

Con thú bay nhìn Varyn chằm chằm, mồm thì liên tục nhễu từng bãi nước dãi nhầy nhụa ra ngoài.

Nhận thấy con vật trước mặt không được thân thiện cho lắm, Varyn bất giác hạ thấp người mà lùi lại một cách chậm rãi, tránh đánh động sinh vật kia. Anh ta mong rằng nó sẽ không nhận thấy những chuyển động nhỏ của mình mà lặng lẽ trốn thoát.

Bất thình lình, một âm thanh rít gió vang lên, bằng tốc độ vượt xa mắt thường, nó phóng một cái đuôi về phía Varyn. Phần chóp đuôi nhọn hoắc của sinh vật ấy như mũi giáo, nó xé gió và lao thẳng đến phía Varyn.

Ngay vào khoảnh khắc chiếc đuôi của sinh vật kia chuẩn bị đục thủng mặt Varyn, thời gian dường như trôi chậm lại. Trong mắt Varyn, anh ta thấy rõ cái đuôi chết người của con Manticore đang từ từ phóng thẳng đến mình.

Ngay giây phút cận kề cái chết ấy, có thứ gì đó như thức tỉnh từ sâu trong máu thịt Varyn.

Ầm!

Một âm thanh chói tai vang lên, cái đuôi đâm sầm vào nền xi măng làm cái bụi bị xốc lên, bay mù mịt, che phủ khoản sân thượng.

Khi lớp bụi lắng xuống, Varyn đang ngã ra gần nơi cái đuôi của sinh vật kia găm xuống, phần đùi anh bị xé toạc ra, tạo thành một vết thương lớn, sâu hoắm. Máu từ vết rách cứ thế mà trào ra, chảy ồ ạt thành dòng xuống nền đất.

Nhưng Varyn lúc ấy có gì đó rất khác, gương mặt anh ta đanh lại như không cảm nhận bất kỳ sự đau đớn nào từ vết thương trên đùi. Đôi mắt anh ta mở to, phần tròng trắng chuyển sang màu đen đặc, hai con ngươi lóe lên một sắc vàng rực, thu hẹp lại như những loài mèo khi đâng săn mồi.

Con Manticore tròn mắt như ngạc nhiên trước phản xạ của người thanh niên. Nó liền rút đuôi lại rồi thu đôi cánh vào và đáp xuống sân thượng tòa nhà. Sau đó nó từ từ nghiêng người về trước, hai cái đuôi lập tức vểnh ngược ra sau, cong lên như cánh cung mà hướng về phía Varyn. Chúng liên tục rung lên từng hồi như chuẩn bị chiến đấu.

Phía bên kia, Varyn cũng đã ngồi xổm dậy. Anh ấy hạ thấp trọng tâm xuống, một tay chống dưới đất, tay còn lại đưa lên miệng vết thương trên đùi. Tay Varyn bóp mạnh vào miệng vết thương làm nó khép lại rồi kéo một đường dọc theo miệng vết rách. Vết cắt sâu hoắm ban nãy ngay lập tức lành lại theo đường miết. Từ bên trong đùi Varyn, nơi vết thương ban nãy, những âm thanh lèo xèo như dầu sôi liên tục phát ra từ bên trong vết thương cùng với từng làn khói trắng đang liên tục trào ra.

Vết thương lớn trên đùi anh ta giờ đây đã lành.

Rồi Varyn đứng dậy, hai tay dang rộng, người hơi khom về trước như đang chuẩn bị đối đầu  với sinh vật khổng lồ trước mắt.

Bây giờ, Varyn trông khác xa với lúc trước. Dáng vẻ run rẩy và sợ sệt đã biến mất, thay vào đó là vẻ ngoài lạnh lùng và ánh mắt vô cảm. Thân xác nhỏ bé kia giống như vừa được đổi chủ. Áp lực Varyn tỏa ra xung quanh khiến con thú kia chùn bước.

Con mồi và kẻ đi săn đã đổi vai chon hau.

Varyn hít sâu rồi thở ra một làn hơi mỏng. Thân người hạ xuống, hai bàn tay siết lại thành nắm đấm, hắn ta nhổ ra một bãi nước bọt pha lẫn với máu rồi gầm to về phía con vật.

Ngay lúc đó, con Manticore cũng gầm lên đáp trả, rồi nó phóng chiếc đuôi về phía con mồi trước mặt.

Nhanh như cắt, Varyn nhảy phóc lên không trung, né đi cú đâm. Rồi hắn chuyển mình, đáp thẳng xuống chiếc đuôi đang lao đến như tên bắn. Đòn đánh đi lệch làm phần mũi nhọn của nó nghiêng sang bên rồi cắm thẳng xuống nền xi măng.

Ngay khi vừa đáp xuống, Varyn liền nhấc chân phải lên mà dẫm mạnh xuống cái đuôi con vật khiến phần mũi nhọn găm chặt xuống sàn.

Con quái thú xoay sở cố rút đuôi về nhưng bất thành vì phần mũi nhọn đã cắm sâu vào nền xi măng bên dưới. Trong cơn túng quẫn, nó dùng cái đuôi còn lại đâm loạn xạ về phía Varyn.

Với những chuyển động nhanh nhẹn, anh ta nhẹ nhàng né từng cú đâm, từng đòn chém chết người mà không hề lộ vẻ khó khăn.

Đang hung hục tấn công, con Manticore bất chợt dừng lại. Nó thu đuôi về rồi há to miệng, khạc ra một khối chất nhầy màu đỏ đậm về phía Varyn.

Cảm nhận sự nguy hiểm từ đòn tấn công, Varyn tung người lên không trung để né đi khối chất nhầy đang bắn đến.

Chớp thời cơ, con thú xoay thân hình, tung ra một đòn chém ngang hiểm hóc ngắm ngay giữa eo Varyn nhằm xả người anh làm hai khúc. Chỉ trong khoảnh khắc, Varyn lật người giữa không trung để thu đôi chân lên và xoáy tròn cả cơ thể theo chiều dọc như một viên đạn nhằm tránh đi đòn quét ngang.

Cái đuôi bay vụt qua bên dưới, cắt đứt một mẩu thịt trên đùi Varyn. Lúc này đây, anh ta mới bất ngờ vươn đôi tay ra và ôm chặt lấy chiếc đuôi của con Manticore khi vẫn còn đang lơ lửng trên không. Cái đuôi vì hụt đòn nên bị mất đà mà lao đi phăng dễ dàng bị Varyn bắt trọn.

Ôm lấy cái đuôi con thú, Varyn đáp xuống đất. Ngay khi vừa tiếp đất, đôi chân anh ấy dang rộng tạo thành thế tấn, một chân đạp lên chiếc đuôi bị găm dưới nền, chân còn lại đạp lên nền xi măng trong khi hai tay anh vẫn đang ôm gì chiếc đuôi còn lại của con thú.

Varyn gồng cứng cơ, siết chặt thế thủ. Cặp vũ khí của con Manticore bị anh ta khóa cứng.

Từng ngón chân Varyn mở rộng rồi bấm sâu xuống làm cả da thịt của con Manticore lẫn nền bê tông cứng nứt ra. Sau đó, anh ta gống người lên, giật cái đuôi đang ôm về phía sau nhằm kéo đổ con thú.

Con Manticore mất đà, loạn choạng ngã oạch ra sàn. Nhưng với phản xạ của một loài săn mồi, nó nhanh chóng lấy lại thăng bằng mà đứng dậy nhằm giằng cặp đuôi khỏi sự khống chế của Varyn.

Varyn cứ thế mà đứng đó kéo co với quái vật khổng lồ bằng chính chiếc đuôi của nó.

Một cảnh tượng thật khó tin hiện ra: con thú khổng lồ đang giằng co với một con người nhỏ bé bằng chính cơ thể của nó.

Thấy không thể thắng trong trò kéo co này, con vật bất ngờ mở rộng đôi cánh rồi vỗ thật mạnh. Luồng gió thổi bùng lên tạo ra một lực khủng khiếp đẩy con thú lao thẳng đến phía Varyn như một viên đạn.

Mồm nó há ra để lộ những chiếc răng nanh nhọn hoắt mọc lởm chởm như bàn chông, đôi càng trước mở to và giang rộng, chỉ chực chờ để kẹp chặt và nghiền nát cơ thể nhỏ bé của Varyn.

Nhận thấy tình thế bất lợi, Varyn buông tay khỏi cái đuôi, lăn người sang một bên để né tránh.

Thân người to lớn của con Manticore lao sượt qua Varyn. Đôi càng to lớn của nó đã vồ trúng và cắt phăng đi nửa dưới chân trái anh ta trước khi nó đầm sầm tháp nước đằng sau. Lực va chạm khủng khiếp khiến cả khối thép to lớn rỉ sét ấy đổ sập và chôn vùi luôn con thú.

Varyn quỳ trên một chân, chăm chú nhìn vào đống hỗn độn mà con vật gây ra; bên dưới, cái chân đứt lìa đang từ từ mọc ra.

Bất chợt, từ trong đám khói bụi, cái đuôi con thú xé tan đám khói mà lao thẳng về phía anh.

Varyn bình tĩnh nhảy ngược về sau né đi đòn đánh, đồng thời đưa tay đẩy nhẹ vào cái đuôi. Với một chuyển động nhẹ nhàng, Varyn khéo léo điều hướng đòn đánh của con vật khiến nó quay trở lại đâm thẳng vào cái đuôi còn lại vẫn còn kẹt cứng dưới nền bê tông.

Phập!

Từ trong đống sắt thép đổ nát, con Manticore, với một chiếc đuôi bị cắt đứt, tung người bật nhảy ngược về phía sau. Nó rống lên từng hồi dài vì đau đớn. Từ vết thương, máu nóng phun ra thành tia, bắn khắp sàn bê tông và vấy đầy người Varyn.

Anh vẫn đứng đó, nhìn nó với đầy sự cảnh giác.

Bỗng sinh vật ấy ngừng rên rỉ, nó khạc một bãi dịch màu nâu đỏ lên miệng vết thương khiến dòng máu ngừng chảy rồi quay lại đối mặt với Varyn. Người thanh niên cũng đứng đối mặt với con Manticore, siết chặt nắm đấm rồi hạ thấp người thủ thế. Con quái liền đứng thẳng trên hai chân sau, hai càng trước giương ra, cánh mở rộng đầy đe dọa như chuẩn bị lao lên ăn tươi nuốt sống anh ta.

Uỳnh!

Tiếng sấm nổ rền vang, xé toạc bầu không khí căng thẳng giữa cả hai. Trên trời, mây đen đang từ từ kéo tới. Con Manticore lập tức dừng hành động mà ngửa đầu lên nhìn bầu trời. Sau một hồi ngắn quan sát, nó bất ngờ tung cánh lao vút lên không trung. Con Manticore cứ thế mà phóng đi như một cơn lốc, bỏ lại Varyn vẫn đang đứng đó.

Trên sân thượng, Varyn đứng hướng mắt về phía con vật bay đi. Sau khi thấy bóng nó đã khuất xa tầm mắt, lúc đó hắn ta cũng dần trở lại trạng thái bình thường như ban đầu.

Varyn liền quỳ phịch xuống, thở hổn hển.

Khắp người anh, từng sợi gân và mạch máu nở to, nổi lên dày đặc. Đôi mắt anh đã trở lại như trước nhưng bên trong lòng trắng, vô số tia máu nổi lên dày đặc. Bất thình lình, những mạch máu của anh vỡ tung, máu nóng trào ra liên tục từ mọi kẽ hở trên cơ thể anh. Mắt, mũi, miệng, tai, và kẽ móng tay Varyn ngập ngụa trong máu.

Varyn nằm vật ra sau, người căng cứng, mắt trợn ngược. long lên sòng sọc, mồm anh sùi bọt mép, vật vã trong đau đớn.

Rồi như mọi lần, từ các vết thương đang rỉ máu, từng mảng tinh thể lại dần kết tinh lại với nhau.

Chúng cứ thế mà lan rộng ra, kết lại, chồng lên nhau thành từng lớp dày hơn. Dần dần, chúng hình thành một lớp vỏ tinh thể bao bọc gần như toàn thân Varyn.

Anh ta nằm đó, thở hổn hển một cách khó nhọc. Dưới lớp tinh thể, những mạch máu đang dần co lại về kích thước ban đầu.

Cảm giác đau nhức từ mọi vết thương mà anh đã nhận phải lúc này như kéo đến khiến Varyn nhăn nhó đầy khó chịu.

- Chuyện quái gì vừa xảy ra với mình thế? – Varyn buộc miệng mà thốt lên.

Varyn đưa tay lên mà day day vầng trán, cố nhớ lại cái giây phút mà anh dường như đã “lột xác” để chiến đấu với con Manticore.

Trên bầu trời, mây đen càng ngày càng kéo đến một cách dày đặc, che kín đi mọi tia sáng. Dưới nền trời xám xịt như ngày đầu đông, Varyn nằm rũ rượi trên sân thượng tòa nhà, cạnh anh là phần cái đuôi đứt lìa đã con Manticore bị bỏ lại.

Sau một khoản thời gian ngắn, lớp tinh thể bao quanh người anh vỡ ra, để lộ cơ thể lành lặn nguyên vẹn.

Varyn từ từ ngồi dậy, cùng lúc đó những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống, đánh lộp bộp trên nền xi măng.

Một giọt mưa rơi lên vai anh, ngay lập tức, nó đốt cháy đi lớp áo mỏng tại vị trí tiếp xúc. Giọt nước chạm đến da thịt anh, những âm thanh lèo xèo lập tức vang lên. Ngay tức thì, cảm giác bỏng rát như lửa đốt lập tức ập tới.

Là mưa Axit.

Trong cơn đau đớn, Varyn đứng phắt dậy, bỏ chạy trong hoảng loạn. Rồi anh ta lao thẳng vào buồng thang bộ gần đó. Đâm sầm vào cánh cửa khép hờ, Varyn ngã uỵch xuống sàn. Người anh lúc này đã dính phải vô số giọt mưa axit. Anh ta liền xé bỏ chiếc áo rách trên người đi, để lộ thân thể trần truồng, loan lổ đầy vết bỏng.

Varyn hét lên vì đau đớn rồi anh nằm xuống, lăn lộn trên sàn nhà.

Từ những vết thương mới trên người, máu bắt đầu ứa ra. Dòng máu nóng tràn ra từ miệng vết thương tiếp xúc với số axit đang từ từ nấu chảy da thịt Varyn. Ngay lập tức chúng hòa quyện với nhau, tạo thành một dung dịch ăn mòn mạnh mẽ. Nó bắn mạnh ra theo các tia máu, vấy lên những vùng da sạch, nấu chảy phần cơ thể tại đó rồi lại tiếp tục được máu thịt ở đó hòa tan mà lan sang vùng khác. Cứ thế chúng tạo thành một vòng lặp đầy ghê rợn.

Varyn lúc này đang bị nấu chảy bới chính máu thịt của mình.

Anh ta dần dần mất đi ý thức vì cơn đau khủng khiếp. Ngay trước khi anh bất tỉnh hoàn toàn, “thứ đó” lần nữa thức tỉnh từ sâu trong cơ thể Varyn.

Anh ta đứng dậy, gồng cứng người, hai hàm răng anh cắn chặt vào nhau đến bật cả máu ra. Ngay tức thì máu ngưng chảy từ miệng các vết thương.

Rồi anh ta hét to lên như cố vận dụng thứ gì đó. Ngay tức khắc, từ miệng các vét thương đang bị ăn mòn, từng lớp tinh thể được kết tinh lại, ngăn dòng axit tiếp xúc với cơ thể Varyn.

Lớp tinh thể đó cứ từ từ dày lên cho đến khi toàn bộ cơ thể Varyn hoàn toàn nằm trọn trong một khối cầu pha lê khổng lồ.

Rồi từng tiếng răng rắc phát ra, quả cầu ấy vỡ tan làm Varyn rơi phịch xuống đất. Anh ta nằm đó, thở một cách gấp gáp trước khi cuối xuống kiểm tra thân người. Trong vô thức, anh ta đưa tay mà sờ mó, kiểm tra “bộ ấm chén” của mình rồi nói trong sự nhẹ nhõm:

- May quá! Vẫn còn nguy...

G..G...GRRRR...RRR!

Một âm thanh gầm gừ đầy đe dọa từ bên dưới vang len, ngắt lời anh ta.

Varyn ngước mặt lên nhìn, ngay dưới đoạn cầu thang trước mặt anh là một con chó đen to lớn đang nhe nanh gầm gừ đầy hung tợn. Nó trông giống như đám thú đã xé xác thi thể mà anh bắt gặp trước đó ở sau cánh cửa hành lang.

Cảm nhận sự nguy hiểm từ sinh vật trước mặt, Varyn lùi lại nhưng rồi anh va phải cánh cửa buồng thang. Đằng sau anh là cơn mưa axit.

Đã không còn đường lùi.

Con vật chậm rãi tiến lại gần. Rồi nó nhảy bổ về phía Varyn. Anh lăn sang một bên né tránh khiến nó đâm sầm vào cánh cửa. Đáng tiếc cho con chó xấu số, cánh cửa rỉ sét không đủ cứng cáp để đứng vững trước sức mạnh của nó. Ngay lập tức, bản lề cánh cửa bật tung khiến cả cánh của lần con chó ngã ngược ra sau, lao thẳng ra giữa làn mưa axit.

Varyn ngoái mặt nhìn ra ngoài: con chó đen đủi đang phát lên những tràng âm thanh đầy thống khổ. Nó quằn quại trong đau đớn khi da thịt mình bị axit đốt cháy và hòa tan thành một bãi dịch nhầy đen đúa.

Con chó chồm dậy, cố gắng lao vào trong, nhưng tứ chi đã bị ăn mòn đến tận xương khiến chúng gãy vụn làm nó ngã uỵch giữa vũng axit. Bụng nó liền bị dung dịch ăn mòn mạnh mẽ ấy làm thủng mất một lỗ to. Thế là máu và nội tạng của con chó cứ theo đó mà xổ thẳng ra ngoài, rồi bị tan chảy trong vũng axit.

Tất cả diễn ra chỉ trong vài giây, con vật to lớn đã bị nấu chảy gần như hoàn toàn. Những gì còn lại chỉ là một bãi bầy nhầy dịch thể lẫn lộn giữa máu thịt và vài đoạn xương cháy đen.

Giờ đây anh đã hiểu lý do vì sao con Manticore lại bỏ đi lúc nãy.

- Haiz. Đúng là trong sự xui xẻo vẫn có chút may mắn. – Varyn than thở.

Nói đoạn, anh ta liền nằm vật ra sàn, dần dần lịm đi vì kiệt sức.

Bên ngoài, cơn mưa axit vẫn rơi xối xả, nhuộm xám cả nền trời trong dòng nước chết chóc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!