- Ôi cái đệch! – Varyn cười khổ khi cậu đảo mắt quanh căn phòng – Đùa nhau à!
Căn phòng nhỏ lúc này thật là “đông vui”.
Trước mặt cậu giờ đây là hai con quái khuyển đang chực chờ nhảy bổ vào. Cạnh đó, nơi cậu vừa nằm là một con khác đang cố vùng ra khỏi tấm chăn Varyn vừa ném vào nó.
Varyn khẽ lùi lại một cách chậm rãi trong khi vẫn ngồi xổm trên sàn. Bỗng gót chân anh chạm vào tấm kính ngay sau lưng.
Một âm thanh răng rắc vang lên. Varyn quay đầu lại và thấy tấm kính sau lưng dần xuất hiện nhiều vết nứt chạy dọc theo khung viền.
Con chó đầu tiên nhảy vào cậu lúc này đã thoát ra khỏi tấm chăn bông. Nó quay đầu về phía Varyn và gầm lớn.
Lập tức, một trong hai con quái khuyển khác đang đứng trước mặt Varyn, chồm người nhảy bổ về phía cậu.
Varyn liền lăn người sang một bên để tránh né; đồng thời đưa tay bắt lấy một chiếc ghế xếp được dựng sát bức tường gần đó.
Cậu đứng thẳng dậy, nắm lấy chân cái ghế bằng cả hai tay rồi dùng hết sức bình sinh mà tán thẳng cái ghế vào đầu con chó vừa lao đến.
BỤP.
Chiếc ghế đi theo một đường vòng cung rồi nện thẳng vào thái dương con vật. Phần đáy và lưng ghế làm bằng gỗ ép ngay lập tức vỡ nát, những mảnh vỡ rơi vãi đầy dưới đất. Khung ghế bằng thép ngay lập tức bị ép cong và biến dạng dưới lực tác động khủng khiếp.
Con chó ngay lập tức bị choáng bởi cú đánh. Nó loạng choạng lùi lại ngay mép kính.
Rồi nó lắc lư liên tục cái đầu trước khi ngẩng cổ lên toang gào thét vào mặt Varyn. Nhưng chưa kịp mở miệng thì nó đã thấy phần khung ghế bay thẳng vào mặt mình một cú trời giáng.
Con vật bật ngửa ra sau, người nó đập vào tấm kính.
Tức thì, tấm kính vỡ toang dưới sức nặng của con chó to lớn khiến nó rơi thẳng ra bên ngoài.
Thấy đồng loại bị hạ, hai con chó còn lại cũng lồng lộn lên. Chúng nhe nanh, xù lông lên rồi lấy thế nhảy vào xâu xé Varyn.
Ngay khi hai con chó vừa tiến đến gần, nhanh như cắt, Varyn lao đến góc tường, dùng hết sức mà đẩy chiếc tủ gỗ nặng kịch ngã xuống.
Hai con thú bị bất ngờ vì hành động nhanh nhẹn của cậu nên không kịp tránh né. Chiếc tủ to lớn ngã sập lên đầu hai con chó, vỡ tan tành, chôn vùi chúng trong đống mảnh vỡ.
Lũ chó bị đè dưới đống mảnh vỡ rên rỉ từng tràn dài. Chúng cào xuống sàn và cắn nhặng cả lên, cố gắng chui ra khỏi đống đổ nát.
Chớp thời cơ đám quái vật đó vẫn đang bị kẹt, Varyn phi người nhảy qua chiếc tủ đồ, nhắm thẳng hướng hành lang mà lao đi. Nhưng khi cậu chạy ra đến cửa căn phòng thì một âm thanh chói tai vang lên. Varyn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị đánh bay một đoạn.
Cậu lăn lông lốc trên sàn rồi tung người bật dậy.
Mặt cậu nhói đau.
Thứ vừa đánh bay cậu là một con chó khác.
Nhưng khác xa với những con cậu đã gặp trước đó, con này to lớn hơn rất nhiều. Nó đứng đó, thân người quá khổ gần như lấp kín cả hành lang. Bộ lông của nó đỏ rực như máu, mọc dài, cuộn xoắn lại thành từng lọn nhọn hoắc như những cái gai lớn. Mõm nó to và dài, trông phải bằng một cái hòm là ít, bên trong đó bốn chiếc răng nanh nhọn hoắc mọc dài đến mức lòi cả ra ngoài khuôn miệng. Trên lưng nó là một dải lông sẫm màu mọc dày hơn, nhô cao lên như một cái bờm.
Nó chính là con đầu đàn của mấy con chó kia.
Không nhanh, không chậm, sinh vật to lớn ấy cứ lững thững tiến đến phía Varyn từng bước một.
Varyn lúc này vẫn còn hơi choáng váng sau khi bị đòn. Vết thương trên mặt vẫn chưa kịp hồi phục. Máu từ đó cứ liên tục bắn ra tung tóe, vấy khắp sàn và chảy xuống mặt cậu thành dòng. Dòng máu chảy cả vào con mắt còn lại làm thị lực cậu suy giảm.
Varyn đưa tay lên quệt đi dòng máu đang chảy. Một nửa khuôn mặt cùng mắt trái của cậu đã cú vả vừa rồi thổi bay.
Đống tinh thể lúc này mới bắt đầu kết tinh trên mặt cậu, chúng lan rộng ra, che khuất một phần tầm nhìn của con mắt phải làm Varyn như đang mù tạm thời.
Trong sự mù mờ, Varyn nhận thấy con đầu đàn đã tiến đến rất gần rồi. Từ vị trí cậu ngồi, có thể nghe rõ tiếng vuốt của nó quệt xuống sàn nghe loạt xoạt như tiếng người ta mài dao vậy.
Thấy con thú không có dấu hiệu tăng tốc, cậu liền liều mình vùng người dậy, quay đầu chạy biến.
Cậu cắm đầu chạy về hướng cầu thang thoát hiểm hôm qua với hi vọng cắt đuôi được con đầu đàn giữa các bậc thang.
Nhưng không may cho cậu, tầm nhìn bị giới hạn làm Varyn mất một phần khả năng quan sát và định hướng. Cậu cứ thế mà đâm sầm vào cánh cửa hành lang thay vì rẽ vào lối thang thoát hiểm như dự định ban đầu.
Lao người qua cánh cửa đang khép làm cậu mất đà, Varyn ngã sấp mặt. Đống tinh thể lúc này cũng vỡ ra, để lộ khuôn mặt vừa được hồi phục của cậu.
Varyn liền ngồi dậy mà quan sát xung quanh, chỉ khi ấy cậu ta mới nhận ra là mình đã chạy nhầm đường.
Lúc này, Varyn đã ở trong đoạn hành lang tối mà cậu đúng ra phải tranh. Quan sát xung quanh, cậu lúc này mới nhận thấy vô số bọc kén to lớn được làm bằng một loại vật liệu như tơ màu đen kịt. Chúng xếp chồng chất lên nhau, lấp kín cả lối đi.
Chưa kịp suy nghĩ đối sách thì một giọng xa lạ bỗng nói vang lên bên tai cậu: “Cúi xuống”.
Theo phản xạ tự nhiên, Varyn lập tức nghiêng mình, cúi rạp thân người xuống sát sàn nhà. Vừa đúng lúc đó, một cái gai khổng lồ phóng vút qua đầu cậu.
Cái gai bay sượt qua lưng Varyn, xé rách cái áo rồi cắm xuống ngay trước mắt cậu.
Varyn đứng dậy, ngơ ngác nhìn quanh tìm xem ai đã lên tiếng cảnh báo mình nhưng ngoài những cái kén và bản thân cậu ta thì chả còn ai khác ở đây.
Cậu liền quay mặt lại về phía cái gai phóng đến.
Ở phía ấy, con đầu đàn cùng hai con chó lúc sáng bị tủ đè đang tiến đến.
Khi chúng vừa đến ngay đoạn cửa rẽ qua cầu thang thoát hiểm thì Varyn thấy con đầu đàn dừng lại. Nó ngồi xuống, từ từ ngửa cổ lên rồi tru một hồi thật dài
Như bị tiếng tru ấy kích thích, đống kén sau lưng Varyn liền động đây. Bên trong chúng như có thứ gì đang cố gắn xé bỏ lớp vỏ mà thoát ra.
- Chúng mày đùa tao à? – Varyn thốt lên một cách kinh hãi khi quay đầu nhìn lại.
Từ trong những cái kén, vô số con quái khuyển khác đang cố gắng dùng móng vuốt, dùng răng nanh mà phá kén để chui ra. Chúng cứ sủa, cứ gào ầm cả lên.
May cho Varyn, lớp vỏ kén có vẻ khá dày nên lũ chó con ấy không ngay lập tức phá kén chui ra mà nhảy xổ vào xé xác cậu.
Nhưng cậu cũng không có nhiều thời gian.
Nếu không thoát khỏi đoạn hành lang này thì không sớm thì muộn cậu cũng thành bữa sáng của chúng. Tệ hơn, với cái năng lực tái tạo liên tục mà cậu đang có trên người thì việc bị tóm đồng nghĩa với việc cậu sẽ thành nguồn thức ăn vô tận cho đám thú vật này.
Nghĩ tới cái cảnh bị ăn tươi nuốt sống bới đám thú vật này hết ngày này qua tháng nọ khiến cậu thoáng rùng mình.
Hiện giờ, lối thoát duy nhất của cậu là đoạn cầu thang thoát hiểm ngay cạnh con đầu đàn.
Trong tình thế ngặt nghèo, Varyn đảo mắt một lượt khắp dãy hành lang cố gắng tìm kiếm thứ gì đó nhằm cứu vớt tình thế oái ăm của mình. Và trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tia hy vọng chợt lóe lên trước mắt cậu.
Không một phút chần chừ, Varyn liền hướng về phía con đầu đàn mà cắm đầu lao thẳng đến.
Thấy hành động kì lạ của con mồi trước mắt, một trong hai con chó đi cạnh con đầu đàn cũng lập tức lao về phía cậu.
Ngay khi móng vuốt nó sắp chạm tới mà xé toạc thân người Varyn, cậu ta liền ngả người ra sau, lợi dụng quán tính mà trượt dưới sàn, thành công chui qua bên dưới con chó.
Rồi anh đứng dậy, vung tay đấm thẳng vào trong hộp chữa cháy treo tường cạnh đó và lôi từ trong ra một bình chữa cháy mini cùng một đoạn xích có gắn móc.
Nhanh chóng quấn sợi xích quanh tay, rồi Varyn dùng cả hai tay xé toang phần miệng bình chữa cháy. Ngay lập tức, từ bên trong chiếc bình nhỏ, một làn khói dày đặc ào ạt trào ra, bao phủ kín một đoạn hành lang.
Thấy cảnh đó, con chó đầu đàn liền nhảy xổ vào trong đám khói hòng nhai sống Varyn.
Nhờ có đám khói mù che phủ, Varyn dễ dàng lộn người né đi cú táp rồi phi vào bên trong đoạn cầu thang thoát hiểm.
Chưa kịp khép lại cánh cửa, con quái khuyển con còn lại đã húc tung nó rồi lao vào bên trong tìm cậu.
Ngay lúc con thú vừa tiến vào, Varyn bất ngờ nhảy lùi lại. Cậu dùng sợi xích quật thẳng vào đầu con chó khiến nó lăn xuống các bậc thang bên dưới.
Uỳnh một tiếng, con chó đập mạng xuống vách thang. Nó đứng dậy, toang lấy đà nhảy về phía cậu thì đã có những bóng đen khổng lồ lao đến tự lúc nào.
Là con Slime ăn thịt.
Ngay khi phát hiện có con mồi trong tầm ngắm, con Slime ngay lập tức kích hoạt bản năng săn mồi. Nó tung ra các xúc tu dị dạng khổng lồ, bắt trọn lấy thân mình con chó. Rồi chỉ trong thoáng chốc, bằng một sức mạnh phi thường, nó dùng các xúc tu nhấc bổng con chó to lớn mà ít nhất phải nặng đến cả tạ lên không trung. Con Slime lúc này mới mở tung phần thân ra, để lộ hàm răng lởm chởm như một cái máy xay thịt.
Con chó bị bắt kêu gào trong bất lực, nó cố gắng dùng toàn bộ tứ chi lẫn hàm răng mà cào, mà xé những cái xúc tu kia nhằm trốn thoát nhưng vô ích. Con Slime cứ từ từ mà kéo con chó vào sâu bên trong hàm răng khủng khiếp kia. Rồi nó khép miệng lại một cách chậm rãi, tiếng kêu gào của con chó cứ nhỏ dần đi trong tiếng xương gãy và âm thanh lạo xạo khi con Slime đang nhai sống nó.
Varyn lẫn con chó đầu đàn đứng đó và chứng kiến toàn bộ quá trình. Rồi nó nhìn cậu bằng một ánh mắt đầy thù hằn và căm tức; nhưng may cho Varyn, thân hình quá khổ của con đầu đàn đang ngăn nó không lao vào mà nhai sống cậu như cách con Slime kia nhai sống đồng loại của nó.
Không chần chừ, Varyn quay đầu chạy thẳng lên trên sân thượng. Sau lưng cậu, tiếng con đầu đàn tru dài lên vang vọng khắp cầu thang thoát hiểm kèm theo những tiếng chân chạy lầm rầm của đám chó con.
Varyn cứ cắm đầu chạy dọc theo các bậc thang. Vừa lên đến sân thượng, cậu liền lao ngay đến cánh cửa bị con chó xấu số hôm qua húc đổ đang nằm trên mặt đất, cố gắng lắp nó lại.
Nhưng xui xẻo thay, khi cánh cửa còn chưa kịp khép vào bản lề, đàn chó con đã tràn đến. Chúng húc tung cánh cửa lần Varyn ra xa.
Cậu ngã uỵch trên sàn sân thượng, cạnh bên cái đuôi con Manticore hôm qua, xung quanh là đám thú vật kia đang vây lại thành vòng cung. Chúng cứ chậm rãi mà tiến lại, khép chặt vòng vây.
Thấy không thể tiếp tục trốn chạy, Varyn quyết định liều mình đánh trả.
Cậu bung chiếc móc trên tay ra, rồi dùng lực nện nó vào cái mũi giáo của con Manticore. Chiếc móc sắt đâm thủng đoạn xương cụt, móc chặt vào đoạn đuôi.
Varyn gồng người, hai chân cậu dẫm nát cả nền xi măng bên dưới; với hết sức bình sinh, cậu kéo cả phần đuôi lên khỏi nền xi măng.
Thả đoạn xích khỏi tay, Varyn kéo căng nó ra rồi cậu bắt đầu xoay đoạn xích. Phần mũi giáo từ từ quay tròn trên không trung. Nó quay nhanh dần, thổi tung bụi đất xung quanh lên mù mịt.
Cầm đoạn xích mâu tự chế tay, mặt Varyn hằm hằm sát ý, cậu nhìn vào chúng mà hét to:
- Chúng mày nhào hết vào đây! Lũ cẩu tặc chúng mày có giỏi thì bu vào đây mà nốc này!
Đàn chó con lúc này phần nào bị uy lực từ đoạn mâu xích kia dọa cho sợ hãi mà cũng chần chừ không dám tiến gần thêm.
Thấy chúng bị dọa sợ, Varyn liền gầm to hơn nữa. Rồi cậu vung sợi xích loạn xạ.
Mũi giáo dựa vào quán tính mà xoay vòng vòng quanh Varyn. Nó lao đi xé gió, rít lên những tràn dài như tiếng kim loại mài vào nhau.
Bất chợt, Varyn giật cánh tay ra sau. Sợi xích đang xoay lên liền đổi hướng một cách đột ngột. Từ trên cao, mũi giáo vẽ một vòng cung mà chém thẳng xuống.
Trọng lượng khổng lồ kết hợp với tốc độ xoáy khủng khiếp khiến mũi giáo tạo ra một lực tác động kinh hoàng.
Nó lao từ trên xuống như một viên thiên thạch, nhắm thẳng vị trí con chó đang đứng cao nhất mà giã xuống.
ẦM!
Con chó đen đủi không kịp phản ứng bị Varyn giã nát. Chỗ nó vừa đứng lún xuống một khoảng tạo thành một cái hố nhỏ; bên dưới cái hố là thân xác không toàn vẹn của con chó nằm trong một vũng dung dịch bầy nhầy của máu cùng thịt và nội tạng bị nghiền nát.
Đám chó con lại thấy vậy liền nhất tề nhảy lùi lại một bước.
Thấy mình đã chiếm được thế thượng phong, Varyn từ từ sấn tới, cố đẩy lùi lũ chó.
Cậu ta đang hăng máu thì từ bên dưới, tiếng gầm của con đầu đàn vọng lên, xuyên qua nhiều tầng bê tông rền vang khắp sân thượng.
Varyn loạng choạng cố giữ thăng bằng khi cả nền móng dưới chân rung chuyển dữ dội.
Lũ súc sinh kia lúc này cũng bất ngờ trở nên hung tợn hơn. Chúng gào to rồi tiến đến bao vây Varyn lần nữa.
Một con chó khi này mới đánh bạo, nó từ từ tiến tới rồi chạy nhanh về phía Varyn.
Thấy thế, Varyn liền rút ngược sợi xích về, xoay người né con chó đang lao đến rồi dùng sợi xích quật nó rơi khỏi sân thượng.
Những con chó khác thấy có thêm đồng loại bị hạ lại không sợ hãi như lần trước mà trở nên táo tợn hơn. Lần lượt, nhiều con khác nói gót nhau tiến về phía anh.
Varyn liền cuối người xuống, dùng cả hai tay nắm vào cuối đoạn xích mà vẩy mạnh. Sợi xích bắn lên cao rồi rơi xuống làm phần mũi giáo đang nằm dưới đất bị giật tung lên không.
Chớp thời cơ, Varyn bước tới, kéo căng sợi xích rồi quay mạnh. Mũi giáo tức thì bị kéo giật về đằng sau rồi nhờ sức nặng khủng khiếp, lực ly tâm mạnh mẽ mà nó tạo ra kèm theo quán tính khi rút về khiến mũi giáo lại quay tít mù trên không.
Ngay lúc có vài con chó lao đến phía Varyn, cậu ta liên xoay người, kéo hay bàn tay nắm sợi xích lại gần nhau mà vẽ mũi giáo thành một vòng cung.
Mũi giáo đang xoay với tốc độ cao liền xé gió mà lao đi, nhắm phía mấy con chó mà cắt tới.
Xoẹt một tiếng, lưỡi giáo cắt xuyên qua thân người lũ chó như là dao nóng cắt qua bơ. Những âm thanh lộp bộp phát ra thì các mảnh cơ thể bị cắt rời của chúng rơi rụng xuống sàn.
Lũ súc vật ấy lúc này như bị dại mà không còn sợ chết nữa; chúng ùn ùn kéo nhau lao về phía cậu.
Không còn đường lùi, Varyn nắm chặt sợi xích, chuẩn bị cho trận tử chiến.
Đột nhiên có một vài con chó bất ngờ tách đàn, lao đến cắn chặt lấy đầu gắn mũi mâu của đoan xích rồi kéo ngược lại.
Varyn thấy thế mới vội gồng người lên mà giữ sợi xích lại. Nhưng cậu ta quên mất đàn chó vẫn còn những con khác. Chúng thấy vũ khí của Varyn đã bị vô hiệu thì cứ nhè người cậu mà lao đến.
Con đầu tiên lao vào ngoạm chặt lấy bắp chân phải Varyn. Hàm răng sắc lẻm của nó cắm sâu vào từng thớ cơ của cậu, chạm đến tận xương. Varyn thét lên một cách đầy đau đớn rồi quỵ xuống. Cậu liền buông một tay khỏi sợi xích rồi nhè đầu con chó mà đấm xuống.
Những âm thanh bùm bụp vang lên khi Varyn giã từng cú đấm như búa bổ lên cầu con chó; nhưng nó vẫn cắn chặt mà không chịu nhả. Tức mình, Varyn buông tay còn lại khỏi sợi xích; hai tay cậu chắp lại, nâng lên cao. Varyn tính đập nát đầu con chó.
Nhưng hai cánh tay cậu vừa mới đưa qua đầu thì một con chó khác đã nhảy đến. Nó nhảy bổ vào ngực khiến Varyn ngã ngửa ra sau. Con đầu tiên lúc này cũng thuận thế mà giằng ra một tảng thịt lớn từ bắp chân Varyn rồi nuốt chửng.
Varyn đau đớn mà gào to lên.
Cậu ta vẫn nằm dưới đất, trên người là một con chó khác đang đè lên. Nó cắn vào bả vai cậu. Máu tuôn xối xả, bắn ra đầy mặt Varyn lẫn con chó.
Lúc cậu ta vừa mới đưa hai cánh tay lên toang giằng sinh vật ấy ra thì đã bị những con khác lao vào mà cắn lấy.
Rồi cứ thế, hết con này đến con khác lao vào tấn công con mồi đã bị khống chế của chúng.
Chúng bâu vào, chen lấn, trèo lên nhau, chất thành một đống.
Bên dưới, thân thể Varyn đang bị từng con chó xâu xé.
Những âm thanh lèo xèo, răng rắc liên tục phát ra khi máu của cậu nóng lên và bay hơi cùng với những tinh thể chưa kịp chữa lành đã bị lũ chó dẫm nát pha lẫn với âm thanh chóp chép khi đám thú vật đó đang nhai sống từng phần cơ thể Varyn.
Varyn lúc này không còn la hét nữa, cậu cứ nằm đó mặc sức đàn chó gặm nhấm thân thể.
Cậu lúc này đã hoàn toàn mất nhận thức.
- Thật là thảm hại! – Một giọng nói xa lạ từ trong đầu Varyn vang lên.
Rồi, từ bên dưới “núi chó” kia, những làn hơi nước buốc lên dữ dội kèm theo một tiếng gầm đầy hung ác dường như không phải từ một con người phát ra.
Rồi một tiếng nổ chói tai vang lên. Ầm!
Varyn trong “thể lột xác” thổi tung đám chó mà đứng dậy.
Cơ thể cậu nham nhở như chó gặm, theo đúng nghĩa đen. Những thớ cơ bị cắn rách tơi tả đang treo lòng thòng, máu thì cứ chảy ồ ạt.
Bằng mắt thường, có thể thấy được cơ thể cậu đang liên tục lành lại với tốc độ phi nhân loại nhưng không cần đến đống tinh thể như trước kia. Các bộ phận, mô, cơ, xương và nội tạng cậu cứ như được hình thành từ hư vô, mọc ra, nối liền và lành lại.
Thế rồi, chẳng mấy chốc, từ một “cái xác” nham nhở và nát bấy, Varyn hồi phục trở lại nguyên dạng ban đầu.
Varyn lúc này tuy mang hình hài như một con người, nhưng sâu bên trong cậu, có thứ gì đó khác cũng đang thức tỉnh.
Một thứ hung ác, cổ xưa và xa lạ. Một thứ mà có lẽ ...không phải là con người.
Varyn đứng đó một lúc, rồi cậu khẽ nhúc nhích cơ thể như đẻ khởi động các tế bào mới được tái tạo.
Rồi cậu ngửa mặt lên trời, rống to một tiếng như loài dã thú.
Đàn chó con từ khi bị cậu thổi bay ra, giờ đã tập hợp lại. Chúng nhìn con mồi trước mắt như thăm dò.
Rồi, như bị tiếng rống của Varyn khiêu khích, chúng đồng loạt xông lên, nghĩ rằng có thể một lần nữa có thể xẻ thịt cậu dễ dàng như trước.
Nhưng chúng đã lầm.
Chỉ trong một một cái chớp mắt, Varyn lướt tới, vung tay đấm một cú vào con chó gần nhất.
Bụp một tiếng, con chó đang nhảy tới bỗng rơi bịch xuống đất, đầu đứt lìa.
Chỉ với một đòn, Varyn đã thổi bay đầu nó.
Rồi cậu đứng đó như trời trồng, đảo mắt liếc qua đám chó.
Cảm thấy khí tức mà cậu tỏa ra quá nguy hiểm, lũ sinh vật ấy chần chừ không dám tiến.
Bất tình lình, ngay phía sau Varyn, tự bao giờ, đã có một con chó phục sẵn. Nó lợi dụng lúc Varyn không chú ý mà nhảy bổ đến, toang dùng hàm răng sắc nhọn mà cắn đứt cổ anh.
Thật không ngờ, khi con chó vừa nhảy đến, bằng một chuyển động lạ thường, Varyn xoay người, dùng hai tay mà bắt lấy hai hàm răng con chó.
Cậu xách con chó lên bằng hàm của nó, mặc cho con vật đó quằn quại và giãy giụa trong điên cuồng và tuyệt vong. Varyn chậm rãi tiến về phía những con còn lại.
Cậu nhấc bổng con chó trên tay lên cao. Bằng một sức mạnh phi nhân loại, Varyn nắm chặt lấy hai cái hàm con chó đó mà tách dọc nó ra.
Những âm thanh răng rắc và xoèn xoẹt vang lên khi cậu ta cùng lúc làm gãy từng đoạn xương sườn cũng như xé phay từng thớ cơ của con chó.
Bằng đôi tay trần, Varyn đã xé xác con chó to lớn ấy.
Máu và nội tạng con chó từ bên trong cơ thể nát bấy cứ thế mà xổ ra ngoài, phủ kín người Varyn.
Cậu khẽ lè lưỡi liếm lấy máu quanh mép rồi cười khúc khích một cách bệnh hoạn.
Đám chó còn lại thấy cảnh tượng hãi hùng vừa rồi, cong đuôi mà bỏ chạy
Những đã quá trễ, giờ đây kẻ đi săn và con mồi đã chính thức đổi vai.
Rồi chỉ trong thoáng chốc, mấy chục con chó đã bị Varyn “thức tỉnh” tàn sát.
Máu, thịt và nội tạng của chúng vương vãi khắp nơi, nhuốm đỏ cả khoảng sân thượng. Và đứng giữa bãi chiến trường đầy máu và xác thịt ấy là Varyn đang cười ngặt nghẽo như một kẻ điên.
Sau một thoáng, cậu ta dần dần trở về trạng thái ban đầu.
Cậu ngồi phịch xuống, thở hổn hển vì mệt mỏi. Nhìn khung cảnh xung quanh đầy những vũng máu đỏ ối, ngập quá mắt cá chân và la liệt những xác chó không còn nguyên vẹn, Varyn ngơ ngác rồi từ từ chuyển dần sang kinh hãi tột độ, không biết thứ gì đã gây ra màn thảm sát này.
Nhưng chính Varyn cũng không thể ngờ, tác giả của khung cảnh ấy, lại chính là cậu ta.
0 Bình luận