Chương 4
Ánh nắng mai chiếu qua khe cửa sổ, đánh thức Lê Hạ Băng khỏi giấc ngủ không yên. Cô đã mơ thấy những xác cá trắng bệch nổi lềnh bềnh trên mặt nước, và tiếng nói lạnh lùng qua điện thoại: "Hãy nghĩ về gia đình chị." Cô giật mình tỉnh dậy, tay áp lên ngực để cảm nhận nhịp tim vẫn đang đập nhanh.
Điện thoại rung lên với thông báo email mới. Băng vội vàng mở ra, hy vọng đó là phản hồi từ tòa soạn về bài báo đêm qua. Nhưng thay vào đó, một email từ địa chỉ ẩn danh hiện ra với tiêu đề: "Lời cảnh báo cuối cùng".
"Chị Lê Hạ Băng, nếu bài báo của chị được đăng, gia đình chị sẽ không an toàn. Đây là lời cảnh báo cuối cùng. Rời thành phố P ngay hôm nay."
Băng cảm thấy máu đông cứng trong người. Họ thực sự đã đọc được bài báo của cô trước cả khi nó được đăng. Điều đó chỉ có thể có nghĩa là một trong những người cô tin tưởng đã phản bội cô, hoặc hệ thống email của tòa soạn đã bị xâm nhập.
Cô vội vàng gọi cho biên tập viên Nguyễn Thế Anh:
"Anh Thế Anh, bài của em đêm qua đăng chưa ạ?"
"Băng à, bài của em có vấn đề." Giọng anh Anh nghe khá lo lắng: "Sáng nay có người từ cơ quan pháp lý liên hệ với tòa soạn, nói rằng bài của em có thông tin sai lệch, có thể bị kiện."
"Anh đùa phải không?" Băng không thể tin vào tai mình: "Em có đầy đủ bằng chứng mà!"
"Anh hiểu, nhưng anh cũng đang trong tình thế khó xử. Họ đưa ra rất nhiều tài liệu pháp lý chứng minh công ty P hoàn toàn hợp pháp. Và họ đe dọa sẽ kiện cả tòa soạn nếu chúng ta đăng bài không có căn cứ."
"Vậy là họ đã biết trước?" Băng cảm thấy như bị trúng sét: "Anh có thể giữ bài cho em thêm vài ngày không? Em sẽ tìm thêm bằng chứng."
"Được, nhưng em cẩn thận nhé. Có vẻ như em đang đụng đến những người rất có thế lực."
Sau khi cúp máy, Băng ngồi bệt xuống giường. Kế hoạch công bố sự thật bằng báo chí đã bị cản trở. Nhưng cô không thể bỏ cuộc. Cô cần gặp Tâm và thảo luận về bước tiếp theo.
Khoảng 9 giờ sáng, Băng đến bệnh viện Y. Lần này, cô quyết định không đi thẳng xuống phòng thí nghiệm mà ghé qua phòng tiếp tân để hỏi thăm.
"Chị muốn gặp bác sĩ Đoàn Thanh Tâm ạ?" Cô nhân viên lễ tân - người khác với hôm trước - nhìn cô với vẻ ngạc nhiên: "Bác sĩ Tâm đã xin nghỉ phép đột xuất từ sáng sớm. Nghe nói có việc gia đình khẩn cấp."
Băng cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Tâm đã nói sẽ lấy tài liệu tối nay, tại sao lại xin nghỉ phép từ sáng sớm?
"Chị có số điện thoại riêng của bác sĩ không?" Băng hỏi, giọng lo lắng.
"Xin lỗi, chúng tôi không thể cung cấp thông tin cá nhân của bác sĩ." Nhân viên lễ tân từ chối.
Băng rời khỏi bệnh viện với tâm trí đầy lo lắng. Cô thử gọi cho Hải, nhưng máy báo "thuê bao quý khách gọi hiện tại không liên lạc được." Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng cô.
Cô quyết định đi đến địa chỉ mà Hải đã cung cấp - trụ sở của tổ chức môi trường anh ta làm việc. Nhưng khi đến nơi, cô chỉ thấy một tòa nhà văn phòng cũ kỹ với tấm biển "Cho thuê" treo ở cửa.
"Ở đây từng có tổ chức môi trường nào không ạ?" Băng hỏi người bảo vệ.
"Không có đâu cô." Bác bảo vệ lắc đầu: "Tầng này trống từ 6 tháng nay rồi."
Băng đứng sững. Vậy Hải đã nói dối cô về nơi làm việc? Hay tệ hơn, anh ta không phải là người mà cô nghĩ?
Cô quay về khách sạn với đầu óc quay cuồng. Ngay khi bước vào phòng, cô nhận ra có gì đó không đúng. Những đồ đạc trên bàn đã bị di chuyển, laptop của cô tuy vẫn ở đó nhưng hướng màn hình đã khác.
Có người đã vào phòng cô.
Băng nhanh chóng kiểm tra laptop. May mắn thay, cô đã đặt mật khẩu phức tạp và những file quan trọng đều được backup trên cloud. Nhưng cảm giác bị xâm phạm vẫn khiến cô rùng mình.
Điện thoại rung. Một tin nhắn từ số lạ:
"Quán café góc đường Lê Lợi và Trần Phú. 2 giờ chiều. Đến một mình-T”
T - có thể là Tâm? Nhưng tại sao cô lại liên lạc bằng số lạ? Và tại sao không gọi điện thoại trực tiếp?
Băng nhìn đồng hồ. 11h30 sáng. Cô còn thời gian để chuẩn bị. Nhưng chuẩn bị cho cái gì? Một cuộc gặp bình thường, hay một cái bẫy?
Cô quyết định đem theo máy ghi âm nhỏ trong túi, và gửi tin nhắn cho một đồng nghiệp khác ở Thành phố A, thông báo về cuộc hẹn. Nếu có chuyện gì xảy ra với cô, ít nhất cũng có người biết cô đã đi đâu.
2 giờ chiều, Băng có mặt tại quán café. Đây là một quán nhỏ, khá vắng khách vào giờ này. Cô chọn bàn ở góc, có thể quan sát được cả lối vào và lối ra sau.
Đúng 2h15, Đoàn Thanh Tâm xuất hiện. Nhưng khác với hình ảnh bác sĩ nghiêm túc thường thấy, hôm nay Tâm mặc một chiếc áo len rộng màu xám, tóc thả lõng thõng, và đeo kính mát. Cô có vẻ như đang cố che giấu danh tính.
"Chị không nghĩ em sẽ đến." Tâm nói khi ngồi xuống, giọng mệt mỏi.
"Tại sao chị lại nghỉ phép đột xuất?" Băng hỏi: "Và tại sao dùng số điện thoại khác?"
"Vì từ sáng sớm, nhà chị đã có người canh gác." Tâm trả lời, rút từ túi ra một chiếc điện thoại cũ: "Bố của chị đã biết về đêm qua."
"Ý chị là...?"
"Người đàn ông mặc vest mà chúng ta thấy đêm qua? Đó là thư ký riêng của bố chị." Tâm nói, nước mắt bắt đầu rơi: "Ông ta đã báo lại mọi chuyện. Bố chị biết chị đã phản bội ông ta một lần nữa."
Băng cảm thấy tim mình đau nhói khi thấy Tâm khóc. Cô muốn đưa tay ra nắm lấy tay Tâm, nhưng lại ngập ngừng, không biết có phù hợp không.
"Chị đã lấy được tài liệu chưa?" Băng hỏi nhẹ nhàng.
Tâm lắc đầu: "Chị không thể về nhà được. Và có lẽ... có lẽ chị cũng không thể ở lại thành phố P nữa."
"Vậy chúng ta sẽ làm gì?" Băng cảm thấy như tất cả kế hoạch đang sụp đổ.
"Chị không biết." Tâm lau nước mắt: "Nhưng chị có một thông tin quan trọng cần nói với em trước khi... trước khi chị phải rời đi."
"Thông tin gì?"
Tâm nhìn quanh một cách cảnh giác, rồi cúi xuống nói thầm: "Đảo Mắt Rồng."
"Đảo Mắt Rồng?" Băng nhìn cô với ánh mắt thắc mắc.
"Đó là nơi họ cất giữ tất cả bằng chứng. Tất cả tài liệu về hoạt động xả thải, về các hợp đồng bất hợp pháp, về danh sách những người đã bị họ bắt giữ im lặng." Tâm nói: "Chị biết vì chị từng được bố chị đưa đến đó khi còn nhỏ."
"Đảo đó ở đâu?"
"Cách Vịnh P khoảng 20 km về phía đông bắc. Có hình dạng giống con mắt, và từ xa nhìn vào, những tảng đá có màu đỏ giống như mắt rồng." Tâm giải thích: "Trên đảo có một ngôi biệt thự cũ, được xây từ thời Pháp thuộc. Bố chị đã cải tạo thành kho lưu trữ riêng."
"Làm thế nào để đến đó?"
"Phải thuê thuyền từ cảng cá G, cách đây khoảng 15 km về phía bắc. Nhưng chị..." Tâm ngập ngừng: "Chị không thể đi cùng em được."
"Tại sao?"
"Vì nếu chị đi, bố chị sẽ biết ngay. Ông ta có thể tha thứ cho một đứa con gái ngu ngốc, nhưng không thể tha thứ cho kẻ phản bội lần hai." Tâm nói, giọng đầy đau khổ: "Còn chị ... chị vẫn chưa sẵn sàng để mất hết tất cả."
Băng nhìn vào mắt Tâm, thấy được nỗi đau và sự xung đột trong đó. Một phần của Tâm muốn đấu tranh vì công lý, nhưng phần khác vẫn còn là đứa con gái yêu thương cha mình, dù biết ông ta đã làm sai.
"Em hiểu." Băng nói nhẹ nhàng: "Chị không cần phải hy sinh tất cả. Em sẽ đi một mình."
"Không!" Tâm nói gấp: "Quá nguy hiểm. Trên đảo có hệ thống bảo vệ, và nếu bị phát hiện thì…”
"Vậy chị có thể vẽ sơ đồ cho em không? Hoặc ít nhất cũng chỉ cho em biết tài liệu được cất ở đâu?"
Tâm suy nghĩ một lúc, rồi lấy giấy ra vẽ một bản đồ thô: "Biệt thự có 3 tầng. Tầng hầm là nơi cất tài liệu quan trọng nhất. Em cần tìm căn phòng có tủ sắt lớn, mật khẩu là ngày sinh nhật mẹ chị : 15071958."
"Chị nhớ rất rõ." Băng chú ý.
"Vì đó là ngày duy nhất trong năm mà bố chị trở nên dịu dàng." Tâm mỉm cười buồn: "Ông ta vẫn yêu mẹ , dù bà đã mất từ lâu."
Băng cất bản đồ cẩn thận: "Còn về anh Hải, chị có biết gì không? Em không liên lạc được với anh ta."
Tâm nhíu mày: "Hải? Chị không biết ai tên Hải cả."
"Nhưng anh ta nói chị và anh ta quen nhau trong cộng đồng môi trường..."
"Chị chưa bao giờ gặp người nào tên Hải trong cộng đồng đó." Tâm nói chắc chắn: "Và chị biết hầu hết mọi người ở đó."
Băng cảm thấy như bị tạt một gáo nước lạnh. Vậy Hải là ai? Và tại sao anh ta lại biết nhiều thông tin về vụ việc?
"Có lẽ anh ta không phải là đồng minh của em." Tâm nói: "Em phải cẩn thận."
"Vậy em sẽ đi Đảo Mắt Rồng một mình."
"Không, chị có một ý tưởng khác." Tâm bỗng nhiên nói: "Chị sẽ đi cùng em."
"Nhưng chị vừa nói..."
"Chị đã nghĩ ra cách." Tâm nói, ánh mắt quyết đoán hơn: "Chị sẽ nói với bố chị rằng chị muốn đến đảo để suy nghĩ về tương lai, để quyết định có tiếp tục làm bác sĩ hay không. Ông ta sẽ đồng ý, vì ông ta luôn muốn chị bỏ nghề y để về làm việc cho công ty."
"Còn em thì sao?"
"Em sẽ đi bằng đường khác. Thuê thuyền từ một nơi khác, đến đảo vào ban đêm. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đó."
Băng nhìn vào mắt Tâm, thấy được sự thay đổi trong đó. Có gì đó đã thay đổi trong Tâm kể từ sáng nay. Có lẽ là lời đe dọa từ cha cô, hay có lẽ là việc nhận ra rằng cô không thể trốn tránh mãi mãi.
"Em sợ chị sẽ gặp nguy hiểm." Băng thành thật nói.
"Còn chị thì không?" Tâm mỉm cười: "Chúng ta đều gặp nguy hiểm, Băng ạ. Nhưng ít nhất chúng ta sẽ gặp nguy hiểm cùng nhau."
Cách Tâm gọi tên cô - không phải "em" mà là "Băng" - khiến cô cảm thấy tim đập nhanh hơn. Có gì đó thân mật hơn trong giọng điệu của Tâm.
"Khi nào chúng ta sẽ đi?" Băng hỏi.
"Tối mai. Chị sẽ nói với bố là muốn đi ngay. Còn em hãy thuê thuyền từ cảng cá S, cách đây 25 km về phía nam. Đến đảo lúc 11 giờ đêm."
"Em sẽ đợi chị."
Hai người ngồi im lặng một lúc. Băng nhìn Tâm, thấy được vẻ đẹp thanh tú ẩn sau lớp make-up nhạt và kính mát. Cô tự hỏi mình đang cảm thấy gì với người phụ nữ này. Có phải chỉ là sự đồng cảm với nỗi đau của cô? Hay có gì đó sâu sắc hơn?
"Băng." Tâm đột nhiên lên tiếng: "Em có hối hận vì đã bắt đầu cuộc điều tra này không?"
"Không." Băng trả lời ngay: "Em chỉ hối hận vì đã để chị phải trải qua tất cả những điều này."
"Em không cần phải có lỗi với chị ." Tâm nói nhẹ nhàng: "Em đã giúp chị tìm lại can đảm mà chị tưởng đã mất từ lâu."
"Can đảm?"
"Can đảm để đối mặt với sự thật. Can đảm để làm điều đúng đắn." Tâm nhìn thẳng vào mắt Băng: "Và có lẽ... can đảm để tin tưởng vào ai đó."
Băng cảm thấy má mình nóng lên. Có phải Tâm đang nói về cô?
"Em cũng vậy." Băng nói: "Chị đã dạy em rằng đôi khi sự thật đau đớn hơn những gì chúng ta tưởng tượng."
"Nhưng sự thật vẫn cần được nói ra." Tâm nói: "Dù có đau đến đâu."
Họ chia tay khi hoàng hôn buông xuống. Tâm sẽ về nhà và chuẩn bị cho chuyến đi tới Đảo Mắt Rồng. Còn Băng sẽ đi tìm hiểu về Hải và chuẩn bị cho cuộc thám hiểm nguy hiểm nhất từ trước đến nay.
Khi Băng về đến khách sạn, cô thấy có người đang đợi ở sảnh. Một người đàn ông trung niên mặc suit đen, khuôn mặt nghiêm túc.
"Chị Lê Hạ Băng?" Ông ta tiến lại: "Tôi là luật sư Trần Minh Quang, đại diện cho Công ty TNHH Đầu tư Phát triển P."
Băng cảm thấy tim đập nhanh: "Ông muốn gì?"
"Chúng tôi muốn mời chị đến văn phòng để thảo luận về những thông tin chị đã thu thập." Hắn a nói với nụ cười lạnh: "Có thể có những hiểu lầm mà chúng ta cần làm rõ."
"Em không có thời gian." Băng từ chối.
"Ôi, tôi nghĩ chị nên có thời gian." Hắn ta đưa ra một chiếc phong bì: "Đây là thông tin về gia đình chị ở Thành phố A. Rất chi tiết."
Băng mở phong bì ra, thấy những bức ảnh chụp mẹ cô, nhà cô, và thậm chí cả thông tin về nơi làm việc của các anh chị em cô. Một làn sóng sợ hãi cuốn qua người cô.
"Anh đang đe dọa tôi ?" Cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
"Không phải đe dọa. Chỉ là thông tin." Anh ta nói: "10 giờ sáng mai, văn phòng công ty. Địa chỉ trong phong bì. Chúng tôi sẽ đợi cô."
Sau khi ông ta đi, Băng ngồi bệt xuống sofa trong sảnh khách sạn. Họ đã bao vây cô từ mọi phía. Gia đình cô, công việc cô, và giờ đây cả cuộc hẹn với Tâm cũng có thể đã bị phát hiện.
Nhưng chính lúc này, cô lại nhớ đến ánh mắt quyết đoán của Tâm khi nói: "Chúng ta sẽ gặp nguy hiểm cùng nhau."
Có lẽ đó chính là điều cô cần - không phải đối mặt với tất cả một mình nữa. Dù có nguy hiểm đến đâu, ít nhất cô sẽ có Tâm bên cạnh.
Băng đứng dậy, quyết tâm hơn bao giờ hết. Ngày mai cô sẽ đến văn phòng công ty, nhưng không phải để đầu hàng. Cô sẽ đi để tìm hiểu thêm về kẻ thù mà mình đang đối mặt.
Và đêm mai, cô sẽ đến Đảo Mắt Rồng, nơi mà tất cả sự thật đang được giấu kín.
Trong bóng tối của đêm, từ một tòa nhà cao tầng nhìn ra Vịnh P, một người đàn ông tóc bạc đang nhìn về phía đảo xa xa.
"Con gái ta cuối cùng cũng sẽ về nhà." Ông ta nói với người thư ký: "Chuẩn bị đón tiếp. Và nhớ rằng, lần này sẽ không có sai lầm nào nữa."


0 Bình luận