Tập 05

Trước tỉ hội

Trước tỉ hội

Sau khi tất cả đã rời đi, chỉ còn lại Hoàng Vân loanh quanh tại khu chợ của Điền Dịch thành. Hắn lại ghé vào mấy tiệm linh dược ở gần khu giao thị dành cho người tu tiên mua lấy linh dược luyện chế Ngọc Tủy đan rồi lại biến mất. Sau đó, hắn cứ đi lại quanh những quầy hàng của những cửa tiệm xung quanh như một thói quen. Bản thân hắn cũng đã từng làm công việc này nhiều từ khi còn ở Nam Hải nên việc này cứ như một thói quen mỗi khi ra phường thị của hắn. Hoàng Vân cứ thế đảo mắt cho tới khi hắn nhìn thấy từ trong quầy hàng của một lão đầu tóc bạc nằm ở một góc đường. Nơi này nằm đối diện một cửa hàng nổi tiếng chuyên bán tài liệu như đá quý và trang sức nhưng lại quầy hàng của lão lại vô cùng vắng vẻ như thể bị người khác ngó lơ vậy. Lão già nằm ngang trên một tấm chiếu rách, phía trước bày đầy những tảng đá như đá cuội rồi cứ thế ngủ khò, chẳng thèm để tâm đến ai. Thấy thú vị, Hoàng Vân bước lại gần để rồi cảm giác được một luồng linh khí kì lạ từ quầy. Vui mừng vì nghĩ rằng mình đã gặp được cơ duyên, Hoàng Vân với tay tính lấy tảng đá thì từ dưới chiếc nón của người đang nằm phát ra tiếng ồm ồm:

- Tảng đá đó giá 100 linh thạch! - Lão già vẫn cứ nằm đấy nói.

- Thật xin lỗi. Là do tại hạ lỗ mãng. Xin hỏi tiền bối có biết lai lịch của hòn đá này chăng? - Hoàng Vân tuy không cảm nhận được linh lực từ người lão già nhưng hắn vẫn cảm giác được một sự đáng sợ từ lão già phát ra khiến hắn bất chợt cung kính hỏi.

- Không biết! Lão phu nhặt bừa ở nơi nào ấy. Có mua không? Nếu không thì đi chỗ khác! Đừng làm phiền ta ngủ. - Giọng lão già hơi chầm xuống rồi lão quay người đi.

- Được! Tại hạ mua. Đây là một trăm linh thạch. Xin cáo từ! - Sau khi do dự một chút thì hắn cũng dứt khoát xuất ra linh thạch mua lấy tảng đá rồi rời đi bỏ lại lão già bỏ mũ lá ra nghía mắt nhìn ở chỗ cũ.

Hoàng Vân cầm trên tay tảng đá không lớn cũng không nhỏ đen xì từ đầu tới cuối. Trông chẳng khác gì một viên than cả nhưng hắn lại lờ mờ thấy luồng linh lực nhỏ đang truyền dần vào cơ thể khi hắn cầm viên đá trên tay. Nghĩ rằng mình đã kiếm được vật hời, Hoàng Vân vội về Diệp phủ để nghỉ ngơi.

Khi vừa bước chân vào Diệp phủ thì trời đã tối rồi. Đèn lồng được treo khắp nơi thắp sáng cả khu vườn phía trước. Hai tỉ muội Diệp Hinh và Diệp Tuyết thấy hắn về thì vui mừng hỏi chuyện nhưng hắn chỉ đáp qua loa cho lấy lệ rồi bay biến về phòng của mình. Toàn bộ tâm trí của Hoàng Vân lúc này chỉ tập trung vào viên đá trong túi trữ vật. Sau khi sử dụng một viên tích cốc hoàn, hắn mới lấy viên đá ra đặt trước mặt. Viên đá vẫn như lúc hắn vừa mua nhưng dường như có vẻ đang dần trở lên lấp lánh. Hoàng Vân vẫn không rõ lai lịch của viên đá nên trong lòng vừa mừng vừa lo vội truyền linh lực vào để kiểm soát viên đá. Viên đá từ từ bay lên lơ lửng trên không rồi lớp bụi tro bên ngoài từ từ rũ xuống, để lộ từ bên trong một tầng ánh sáng vàng rực rỡ. Từ trong tầng ánh sáng còn man mác hiện ra một tầng linh khí thổ thuộc tính khiến Hoàng Vân bất chợt nói ra thành lời:

- Thổ Huyền thạch!

Phải biết viên đá này là một trong những loại thiên địa kì trân được hình  nhờ việc linh khí phát triển nồng đậm rồi từ đó ngưng tụ thành Huyền thạch. Kể cả một khối nhỏ cũng đã vô cùng trân quý có thể giúp tu sĩ tu luyện công pháp giảm đi tới mười năm khổ tu nên vật này như là bảo vật không dễ tìm kiếm chút nào. Giá trị lại liên thành nên  Hoàng Vân ước lượng viên này có khả năng đủ để giúp hắn cắt đi trăm năm tu luyện nên vui như mở cờ trong bụng. Vui mừng chưa được bao lâu thì hắn lại đưa tay lên đầu gãi gãi. Công pháp hiện tại của hắn là của đạo gia. Không phải công pháp ngũ hành nên hắn lại phải đau đầu nghĩ cách tìm cho được một loại công pháp có thổ thuộc tính để tu luyện.

- Sau này ta phải đi nơi nào có thổ công pháp để tìm mới được.

Nói xong hắn tạm gác những suy nghĩ này sang một bên rồi kiểm tra lại cái túi mà Diệp Hinh đem đến. Cái túi trữ vật màu lam khi hắn mở ra thì bên trong có một cây phi kiếm màu xanh của tên đạo sĩ họ Tạ kia cùng với một cuốn công pháp, vài ba lá bùa cấp thấp linh kiếm phù và tầm hơn một trăm linh thạch. Hoàng Vân tay phẩy một cái khiến cho phi kiếm bay lên phe phẩy lại gần rồi lơ lửng trước mặt hắn. Hắn lấy tay vỗ nhẹ vào phi kiếm khiến nó rung lên một tiếng trong trẻo "boong" như chuông nhỏ rồi cầm lấy chuôi kiếm, đứng dậy múa vài đường.

- Quả là tốt hơn thanh phi kiếm cũ kia của ta. - Hoàng Vân nhoẻn miệng cười.

Sau đó hắn để thanh kiếm sang bên cạnh dự định tế luyện lại một chút để loại bỏ ấn kí của chủ nhân cũ của phi kiếm. Ánh mắt hắn lúc này lại chuyển về hướng cuốn sách thì thấy rằng đây là một cuốn võ kĩ của thế tục tên Phi vân đạp tuyết, một tuyệt kĩ khinh công của đạo gia. Nhớ lại những chiêu thức mà tên đạo sĩ đã dùng khi giao đấu với mình thì Hoàng Vân cũng hài lòng vì công pháp này cũng lợi hại đó chứ. Hắn liền cất mấy thứ lặt vặt khác vào túi trữ vật rồi nghiên cứu cuốn sách suốt đêm. 

Một ngày rồi hai ngày cứ thế trôi qua nhưng chẳng ai thấy bóng dáng vị tiên sư này bước ra khỏi cửa lấy một bước nên mấy vị nữ tì cứ xì xầm qua lại nhưng rồi bị Diệp Hinh mắng cho một trận đuổi đi làm việc. Diệp Hinh sau khi xua đám người đi thì cũng lộ ra trong mắt sự lo lắng, tiến lại gần gõ cửa:

- Hoàng huynh, huynh có gì cần phân phó không?

- Ta đang tập trung tu luyện. Nếu không có gì nghiêm trọng thì không cần làm phiền đâu. Tới ngày Tỉ hội ta sẽ tự khắc có mặt. - Từ bên trong phòng, tiếng Hoàng Vân phát ra không có chút cảm xúc nào.

- Đã rõ! Ta sẽ bảo hạ nhân không tới làm phiền huynh nữa.

Nói xong cả Diệp phủ cũng được truyền xuống lệnh không được lại gần phòng của Hoàng Vân.

Thời gian lại trôi được hai tuần trăng, lúc này từ trong phòng của Hoàng Vân đã phát ra một tiếng động xào xạc như có gió lốc ở bên trong phát ra lục cục khiến những người đứng ở gần đó cũng vì thế mà bị kinh động ngó lại. Việc này cũng là do hắn tu luyện Thiên chuyển luân hồi công đại thành tầng thứ nhất. Tầng thứ hai muốn tu luyện thì phải đạt tới Trúc cơ mới có thể luyện tiếp. Đây cũng một phần là hắn dùng toàn bộ số đan dược luyện được để phụ trợ trong suốt hai tuần qua. Mỗi tối hắn cũng trốn ra ngoài một ngọn núi gần đó để luyện loại khinh công vừa có được và tập sử dụng Thanh Ngọc quyết điều khiển cái phi kiếm màu xanh kia. Hắn tới đây đã sử dụng hết đan dược và công pháp đã tiến bộ hơn nên tính ra ngoài mua thêm một ít linh dược cũng như muốn chào hỏi Diệp gia chủ cùng hai vị tiểu thư một chút. Dù sao thì cũng mang tiếng là tiên sư đại diện của Diệp gia thì cũng nên cư xử cho đúng cái danh một chút. Tới gian chính của lầu các, Hoàng Vân để ý thấy mấy vị kia đang ôm đầu, nhăn mặt trông rất khó xử. Hắn tiến vào trong:

- Diệp lão gia, hai vị tiểu thư, xin chào. Tại hạ bận bế quan tu luyện nên không có ra ngoài gặp mặt, xin mấy vị không trách. Ta mạo muội hỏi có chuyện gì vậy?

- Hoàng tiên sinh, ngài tới thật là đúng lúc! - Lão gia chủ thấy Hoàng Vân tới thì mừng ra mặt như thể vớ được cọng rơm cứu mạng chạy lại quỳ xuống. Hai vị tiểu thư cũng nhanh chóng chạy theo làm y hệt. 

Hoàng Vân thấy cảnh này thì cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Bản thân hắn cũng không rõ trong thời gian hắn bế quan tu luyện thì đã xảy ra đại sự gì để khiến mấy người này phải khách sáo với hắn như vậy. 

- Xin mấy vị đứng dậy, nói rõ đã có chuyện gì đã. Phải chăng đã có chuyện gì liên quan tới người tu tiên?

- Tiên sinh đoán không sai. Phong gia sau khi kết oán với chúng ta đã gây khó khăn với Diệp gia ta. Hơn nữa, một tên công tử họ hàng của Vương gia mới tới đã nhìn trúng tỉ muội ta nên muốn ép cưới. Chúng ta không chịu thì đành thông đồng với Phong gia nói rằng sẽ đánh chết tiên sư đại diện rồi đánh tan Diệp gia ta. Đây là thư đe dọa chúng gửi tới. - Diệp Hinh vừa ôm tiểu muội đang khóc thút thít, tay lại đưa một phong thư cho hắn.

Hoàng Vân tay cầm lấy phong thư giở ra đọc. Được một lúc thì hắn vò nát lá thư rồi đốt cháy nó trên tay. 

- Thật là quá quắt! Chèn ép thì đã đành còn dọa sẽ đánh chết ta. Xem ra nếu như ta không ra mặt thì không thể yên ổn được rồi. Xin các vị yên tâm, ta sẽ làm hết sức mình. Nếu có cơ hội, ta sẽ đánh chết cả cái tên họ Phong kia luôn!

Mấy người họ Diệp lúc này nghe được Hoàng Vân nói thế thì cũng bớt đi sự lo sợ trong lòng liền vội đứng dậy, cảm ơn rối rít. Hoàng Vân sau đó liền ra ngoài dùng đại lượng linh thạch hắn lấy được từ tên đạo sĩ họ Tạ mua một lượng lớn đan dược tăng tiến tu vi từ tư chân thương hội trong Điền Dịch thành. Hắn cũng đem số linh thạch còn lại trong túi  vật đem đi mua hết Bạo phù khiến cho hắn dùng gần hết linh thạch tích góp được. Kết quả hắn lấy được hơn mười khỏa Tùy Cốt đan dành cho Luyện khí cấp chín, cấp mười rồi hơn hai mươi tấm bùa nổ. Đối phương hơn mình một tiểu cảnh giới lại là tiên sư của phái lớn nên Hoàng Vân cũng không do dự mà chuẩn bị thật tốt nếu không người ăn quả đắng sẽ là hắn. Hoàng Vân khi mua đan dược còn thấy được một loại pháp trận đơn giản Mục Phiên trận được luyện chế để khốn địch cũng mua về để tăng thêm biện pháp bảo mệnh.

Sau đó hắn lại dùng một tuần để hết sức tu luyện cùng với học cách sử dùng pháp trận và phi kiếm. Cũng không rõ là tại sao những vấn đề mọi khi gặp phải nay lại thông suốt khiến hắn học đến đâu liền hiểu đến đấy, vô cùng thuận lợi. Cứ thế hắn không ăn không ngủ tu luyện liên tục.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!