Ngày 10 tháng 1 năm 1874, ngày cuối cùng của chàng cao bồi Arnold tại Middle Watson. Hôm nay trời quang mây tạnh chỉ riêng gió là không ngớt kể lại nỗi buồn mình, nhưng lại không điên cuồng tuông trào ồ ạt như sông như suối các tiếng lòng của gió chỉ ngân nga vào tai kẻ lắng nghe.
4:15 sáng, Arnold chợt tỉnh giấc khỏi một giấc mơ dở dang trong vô thức. Bởi thấy trời vẫn còn khá sớm để làm bất cứ thứ gì, anh bèn lôi ra quyển nhật ký viết những dòng chữ đầy sự xa lạ của kẻ đang nương thân ở nơi mình chẳng được sinh ra, Arnold một lúc thấy mình càng như một con thú chưa được thuần hóa hoàn toàn. Khi đã gấp quyển nhật ký lại thì anh tựa vào phần tường gỗ lạnh lẽo một lúc lâu.
“Mình chắc hẳn cũng bắt đầu giống vài bụi rặm gai mọc đầy dưới từng phần rào, ôi... thật là một bức tranh ảm đạm đến chết đi sống lại.” - Arnold nghĩ.
Anh rờ vào cánh tay lạnh ngắt của mình mà run run người, có lẽ do đống gió nửa đêm đã thổi như các cơn ão xuống nơi này, Arnold bắt đầu đếm từng giây để giết thì giờ bởi Mr Jambless vẫn còn đang ngủ một giấc thoải mái, hoặc chí ít là anh nghĩ thế. Song khi vừa dứt miệng sau con số bảy trăm thì anh lôi thôi đứng dậy và bước ra khỏi chuồng ngựa, trời hình như đã dịu lại đôi chút khiến nó khá lí tưởng để bắt đầu một chuyến dạo bộ ngắn quanh dinh thự với Arnold.
Để xem trí nhớ mình còn tốt không, Arnold liền kiểm tra những bụi rặm gai đói ánh nắng. Chúng chỉ còn lại vài cây sống lay lắt một cách khốn khổ, nhưng ngặt nỗi anh còn chẳng có bao tay để giúp những cây gai này giải thoát.
- Đúng là dở khóc dở cười khi một kẻ như mình lại đi thương sót cho đống bụi rặm này, chắc là trời lạnh làm mình thiếu tỉnh táo rồi. - Arnold thì thầm. - nhưng hôm nay mù sương thật dày đặt, bảo sao lại lạnh giá đến thế.
Chợt nhìn xuống đất anh liền thấy đất đã hoàn toàn bị sương giá làm đen lại, Arnold vội phủi tuyết trên vai của mình xuống và dùng chút tuyết kế đó lắp lại phần đất bị đào lên bởi anh. Chàng cao bồi cũng chẳng rõ vì sao mà phải làm điều này nhưng nó khiến anh thấy ổn hơn một chút giữa biển tuyết này, nếu trời mà không thể kết thúc thứ thời tiết phức tạp và khó đoán thì e rằng có đến lúc phải đi thì chàng cao bồi không chốn dung thân sẽ phải đối mặt với cảnh sáng tối thay nhau đổi chỗ trong cái nháy mắt.
Không thì cũng phải tắm mình trong tuyết ngày qua ngày, Arnold sầu thảm than thở những lời căn phẫn số phận nghiệt ngã của mình. Anh quay lưng lại nhìn lên phòng Charlotte mà chẳng biết phải nói gì khi ra đi, thấy như cổ họng bị đông cứng lại vậy. Song, Arnold bắt đầu cho tay vào túi áo rồi trở lại chuồng ngựa.
- Mr Jambless tôi trở lại rồi.
Nói đoạn, con ngựa già cũng tỉnh giấc và đứng dậy. Cúi xầm đầu xuống gặm phần cỏ khô dưới máng ăn, nó chỉ chăm chú ăn mà chẳng mảy may để ý Arnold. Khi ăn no nê thì nó mới hất chiếc bờm của mình rồi quay sang chủ của mình.
- Tóc tôi bắt đầu giống bờm của Jambless rồi, dài và rối rắm đến phát bệnh!
Mr Jambless kiêu kỳ chằm chằm nhìn Arnold một cách khó hiểu, anh ngồi bịch xuống tuyết trắng nhìn lại con ngựa già. Trong khoảng khắc ấy Arnold và Jambless hoàn toàn lặng im, bầu không khí tự dưng trở nên thật kì cục, nhưng chẳng lâu sau đó thì con ngựa già cũng nằm xuống thở ra từng hơi mệt mỏi cho tuổi tác hiện tại của mình.
- Này Mr Jambless, ông sẽ nghĩ mình còn đi được bao lâu nữa?
Ngựa già hí lên hai ba tiếng rồi im phắt lại làm câu hỏi trở nên thật chóng vánh trước một con ngựa như nó, Arnold cũng thấy rõ điều này. Anh liền vuốt ve Mr Jambless để làm bầu không khí dịu lại một chút ít, khi ấy trời bắt đầu trở nên tờ mờ sáng lấp ló để sưởi ấm cho những thứ tăm tối thèm khát ánh sáng đến điên dại.
6:15, cả buổi sáng khi không có Charlotte thì Arnold cũng trở nên chẳng biết làm gì. Ngoài việc viết nhật ký và chuyện trò với Mr Jambless, đằng nào trời vẫn còn sớm để anh có thể vẽ lại bức tranh toàn cảnh về nỗi sầu ảm đạm của Middle Watson. Bỗng Charlotte tiến đến chuồng ngựa chào hỏi Arnold, cô trông buồn bã làm sao.
- Chào buổi sáng, anh vẫn tốt nhỉ? - Tiểu thư nói. - đêm qua tôi cũng chẳng ngủ được mấy, bởi chẳng có gì làm nên đến nói chuyên với anh vẫn còn vui hơn việc tập vĩ cầm trong phòng.
- Ey up, là tôi thì chắc cũng thế thôi.
- Anh thấy lạnh không? - Charlotte nói tiếp. - dạo gần đây trời lạnh bất thường nhỉ?
- Tất nhiên là chỉ lạnh hơn một chút thôi. Đằng nào mùa đông còn chưa tan đi hẳn.
- Ôi, trời ạ. Chịu được mấy ngày như hôm nay là ước mơ của tôi đấy. Dẫu vậy thì tôi vẫn thích nắng ấm hơn đấy, Arnie à.
- Ai cũng thế thôi nếu phải đứng dưới cái thời tiết như này, nhưng nếu có người đủ yếu như tiểu thư mà lại chẳng có gia thế như cô thì chắc chắn họ sẽ chết đấy.
- Đôi lúc tôi vừa ghét vừa coi trọng gia thế này, nó cứ đổi qua lại cho nhau giữa ghét và coi trọng thôi.
- Chắc vậy. - Arnold tiếp lời. - dù gì cô cũng giàu nên mới có quyền đó chứ, nếu là tôi thì khá khác biệt khi so với cô ở khoảng đấy.
- Phải. Anh định sẽ đi đâu sau hôm nay?
- Cứ trôi theo tiếng gió gọi đi theo bản năng thôi, chứ tôi cũng chẳng có gì để quyết được hành trình này sẽ dài đến đâu.
- Anh nên nhớ rằng sáng chiều rồi tối, cứ thế một ngày đã trôi qua... nếu anh không để ý đến đó thì chắc khi trôi qua vài năm anh mới thấy mình đang ở đâu.
- Nghe như bài học có thể vớt vát lại cuộc đời Arnold này đấy.
- Tôi rất vui khi nghe anh nói thế đấy, Arnie. - Charlotte nói. - chắc đây là những giây phút cuối cùng, mà cái biệt danh vu vơ ấy được phát ra từ miệng ai đó nhỉ?
- Chắc vậy, mong cô khi viết thư cũng sẽ dùng từ Arnie ấy.
- Tất nhiên rồi.
- Dù cơ thể cô yếu nhưng xem ra, cô cũng thích rong ruổi ngoài trời tuyết như này làm sao.
- Anh đúng đấy, dù có thích nắng ấm nhưng tuyết vẫn là thứ đẹp nhất của mùa đông mà.
- Ôi chao, anh đi rồi thì tôi còn gì cơ chứ?!
- Tôi cũng đâu khác gì tiểu thư đây. - Arnold nói. - tôi chắc sẽ chỉ thấy trống rỗng thôi.
- Đúng giờ trưa thì anh sẽ cùng Mr Jambless ra đi sao?
- E là vậy, nhưng tôi đoán với chừng đó tiền mà ông Jonathan đưa thì đủ để liên lạc với cô vài ngày,
- Nhưng khi hết tiền thì anh làm gì? - Charlotte nghiêm nghị tiếp lời. - anh sẽ lại làm việc kiếm tiền sao?
- Nowt… lông bông đến chừng nào không thể thôi, chắc tới khi đó quyển nhật ký của tôi cũng dày đặc trang chữ mất.
- Hứa với tôi nhé?
- Vâng?
- Khi nào anh hoàn thành chuyến hành trình thì sẽ trở lại Middle Watson này nhé?
- Tất nhiên rồi, tôi hứa. - Arnold nói. - nhưng cô chắc cũng chưa muốn bệnh trở lại đâu, mời cô Charlotte trở về phòng của mình, Tôi sẽ ổn cả thôi, ông Jonathan còn cho tôi mượn một cây cần câu mà.
- Nghe anh vậy, bảo trọng Arnie.
Thấy Charlotte từ từ đi trên nền tuyết lạnh vào trong dinh thự, Arnold im lặng nhìn sang cánh cổng sắt vẫn còn đóng lại. Anh bắt đầu điểm danh lại mấy món đồ của mình, để xem có quên món đồ nào không.
9:43 sáng cùng ngày, lúc ấy sương đã hoàn toàn tan hết cả. Nhưng vẫn có một thứ lạ kỳ vô danh kéo tiếng vĩ cầm của nỗi buồn ảm đạm bám lấy từng lớp đất của Middle Watson, quản gia Geogre sau khi đã dọn dẹp tuyết nằm chắn lên đường đi dẫn vào trong dinh thự cho kẻ vào người đi. Ông chợt nhớ đến ngày hôm nay nên liền vội vã tiến đến chuồng ngựa mà Arnold đang mê man trong từng chữ viết và nghĩ suy của mình để giúp anh tỉnh lại.
- Tôi đã lặp đi lặp lại hành động quái dị này trong bao lâu vậy?
- Điều đó tôi cũng không biết bởi vì cũng mới đến đây thôi, nhưng thưa cậu Grimm, ông Jonathan đang đợi cậu ở phòng khách đấy.
- Vâng, cảm ơn ông rất nhiều, Geogre.
- Tôi có thể dẫn cậu vào trong phòng khách cho tiện, nếu cậu Grimm muốn.
- Thôi ông cứ làm việc của mình đi, tôi nghĩ mình có thể tự đi đến chính sảnh.
[Ở Yorkshire thì người ta sẽ gọi phòng khách là chính sảnh.]
Bước vào chính sảnh, Arnold đã thấy ông Jonathan ngồi tận hưởng chiếc lò sưởi đang cháy phập phùng. Anh trịnh trọng tiến đến và cất lời:
- Thưa ông, tôi đã phải đi khỏi nơi này rồi sao?
- Tất nhiên rồi, dù cậu làm Charlotte có phần vui vẻ hơn. Nhưng tiếc thay là chuyện cậu sống ở đây lại làm phiền đến các người đến với nơi này, và đặc biệt là một số họ hàng của tôi, dữ cậu lại cũng được thôi, có thể xem như là con nuôi của ông Geogre nhưng chỉ riêng việc cậu trú ở đây đã gây bàn tán nhiều vô kể rồi.
- Tôi hiểu, vậy ông muốn nói đến chuyện tiền nong sao?
- Phải, đây là 300 bảng Anh, mong cậu sử dụng chúng sao cho đúng đấy nhé.
- Cảm ơn ông rất nhiều, nhưng tiện đây thì cho tôi hỏi bà Helen đâu rồi?
- Bà ấy chỉ tự nhiên nổi hứng mà xuống bếp nấu ăn thôi, lâu lâu lại vậy nên cũng chẳng đáng nói lắm.
- Vậy thì xin ông, tôi có thể gặp mặt Charlotte lần cuối không?
- Tùy cậu, nhưng sau đó thì phải lên ngựa và đi khỏi đây đấy.
- Vâng.
Ở phòng tiểu thư của nhà Watson thì im ắng đến chán nản, Charlotte ngồi yên trên ghế nhìn thẳng xuống cửa sổ. Cô chắc chắn rằng mình cũng sẽ chẳng sống nổi nếu mất đi linh hồn mất đi phần hoang dã vừa được lao ra các cánh đồng hoang hiu quạnh, và gió thì chưa bao giờ nghỉ ngơi trên đó.
Dần dà người ta sẽ có thể cho qua mà sống tiếp, đằng này cô lại phải nhìn bản hoang dã hơn của mình rời đi và chẳng hó hé bất kỳ lời cầu xin nào, chưa bao giờ cô thấy mình ích kỉ như bây giờ, cô muốn giữ lại những gì cô muốn nhưng vòng tay cô lại yếu ớt đến đáng khinh.
“Cốc!” “cốc!”
- Ai đó?
- Là tôi, Arnold đây.
- Ôi! Arnie.
Tiểu thư liền mau chóng mở cửa phòng ra cho Arnold, khi anh đã vào phòng thì cô liền đóng sầm cửa lại. Arnold trầm lặng ngồi xuống chiếc ghế mà Charlotte vừa ngồi để ngắm tuyết dưới cửa sổ, trong khi Charlotte đang phủi chiếc giường của mình, sau đó cô lập tức cất lời:
- Buồn cho nửa kia của tôi làm sao... anh sẽ nhớ nơi này chứ.
- Chắc chắn rồi. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên những kí ức ở đây đâu.
0 Bình luận