Mùa đông ngày 7 tháng 1 năm 1874, ba ngày nữa trước kia Arnold được quyền đi. Hôm nay trời đã rơi thêm tuyết, nhưng không như lúc trước. Nó chỉ chầm chậm rơi xuống, tự những chiếc lông ngỗng nhẹ nhàng vậy. Chiếc xe ngựa của bác sĩ Hyliam bước vào, anh ta lại xuống ngựa tiến vào trong dinh thự. Arnold ngồi trong chuồng ngựa, chàng bắt đầu viết tiếp quyển nhật ký của mình.
8:19 sáng, anh ta bước ra khỏi dinh thự. Vẫn nở nụ cười trên môi, quay lưng lại nhìn ông bà Watson nói:
- Tình hình hiện tại, thì tiểu thư gần như đã bớt bệnh, vậy đến lúc tính tiền rồi. Hết của ông bà, 45 bảng Anh.
- Đây. Cầm lấy. - Ông Watson nói.
Lấy tiền, bác sĩ lên xe ngựa bỏ đi. Sau hai ngày, nàng tiểu thư nhà Watson đã được bước ra khỏi phòng một lần nữa. Nhưng phạm vi vẫn nằm trong dinh thự, Arnold cả buổi sáng chỉ ngồi trong chuồng ngựa viết nhật ký cạnh Mr Jambless. Bỗng ông Jonathan đến trước chuồng ngựa, ông ta đứng trước mặt Arnold.
- Cậu Grimm giải thích đi, tại sao hai ngày gần đây. Ông Geogre đã thấy rồi, việc cậu chui vào phòng Charlotte. Giải thích đi. - Jonathan nói.
- Thưa ông, tôi cũng chẳng có ý đồ gì với tiểu thư. Chỉ là thấy cô ấy bệnh, lòng tôi hơi tội lỗi bởi đã mời cô ấy ra ngoài tập cưỡi ngựa, nên tôi là lí do gián tiếp khiến Charlotte sốt cao. - Arnold kính trọng nói.
- Vậy thì ổn, nhưng đừng ôm mộng quá. Tôi không nghĩ Charlotte sẽ thích cậu đâu, có khi con bé sẽ ghét cậu đấy, giờ thì chúc một ngày tốt lành.
Nói xong, ông Jonathan phất tay áo bỏ đi. Để lại một Arnold vô định về tương lai của mình, chỉ là anh khi nghĩ được gì khi cuộc tìm vàng này kết thúc. Gục xuống đất, tâm trí Arnold quay cuồng trong nhiều suy nghĩ vô nghĩa. Cố gắng dựa vào Mr Jambless, anh lấy ra quyển nhật ký viết tiếp đôi lời.
18:41 tối, như bao ngày. Arnold lại gõ cửa phòng Charlotte, khi nghe thấy đôi ba tiếng gõ của anh. Nàng liền vội vàng mở cửa sổ ra cho anh vào trong rồi lại đóng sầm cửa lại, chui vào phòng Arnold mãi miết ngắm nhìn Charlotte.
- Tóc tôi rối lắm à? - Tiểu thư nói.
- Không… nó mượt lắm, mà giả sử khi mục tiêu lớn nhất đời cô, cố gắng đuổi theo điều đó. Và khi kết thúc, cô sẽ làm gì?
- Làm gì à? Chắc là sẽ cố dựng nên một gia đình, khi đó tôi sẽ vui vẻ bên những người mình yêu. Thế là đủ, cuộc đời đôi lúc không quá rối rắm đâu.
- Vậy ư? Cảm ơn cô nhiều, nhìn lướt qua thì sau vài ngày ru rú trong nhà. - Arnold nói. - trông da cô trắng hơn rồi.
- Ô! Thật vui khi nghe điều này, tôi tưởng bản thân sẽ mãi nằm trong phòng mà chẳng được gì chứ.
- Tôi đoán vậy.
- Mà bữa giờ anh hay làm gì, ý tôi là vào buổi sáng ấy. Chứ buổi tối, tôi biết anh làm gì rồi.
- Chỉ có viết nhật ký, khi chán thì tôi làm vài bài thơ vô nghĩa vô dụng thôi.
- Cho tôi xem được không?
- Tuỳ ý cô, Charlotte.
Dứt câu Arnold mở sổ ra, từ từ leo xuống cây. Khi chân chạm đất, anh thấy quản gia Geogre.
- Chào buổi tối, cậu Grimm. - Geogre nói.
- Chào buổi tối.
- Cậu lại đến thăm cô Charlotte à?
- Đ-đúng vậy.
- Đến đây thôi, tôi không muốn phải làm phiền cậu nữa. Chúc buổi tối tốt lành.
- Cảm ơn ông, Geogre.
Khi ông Timothy bỏ đi, Arnold liền vào chuồng ngựa lục lọi túi đồ được treo bên hông Mr Jambless. Vô tình làm nó thức giấc, Mr Jambless đứng dậy một cách kiêu hãnh. Chằm chằm nhìn Arnold, anh chỉ vuốt ve cổ con ngựa già. Khiến nó dịu đi phần nào, một hồi lâu trôi qua Mr Jambless dẫm mạnh chân xuống nền tuyết trắng xoá, khi này trời tuyết bắt đầu rơi lần nữa. Trong tích tắc Arnold thấy hình bóng mình nằm trong con mắt của Mr Jambless, bỗng con ngựa già cúi đầu xuống, chỉ đợi Arnold làm một điều. Là cụng tay với đầu của nó, khi xong Mr Jambless hài lòng nằm xuống đất để Arnold lấy lại quyển nhật ký.
Leo trở lại vào phòng tiểu thư Charlotte, vừa vào trong. Cô tiểu thư đang ngồi trên giường, nên Arnold bèn ngồi lên ghế. Quay sang Charlotte, anh đưa quyển nhật ký cho cô. Tiểu thư nhà Watson vui vẻ nhận lấy, vừa đọc cô vừa nói:
- À mà… anh nghe tin gì chưa, Arnie?
- Có tin gì à?
- Sáng nay có một bài báo, nó có nội dung kể về một người đàn ông không có cảm xúc.
- Chắc là trò lừa thôi.
- Không đâu, người ta báo là được tìm thấy anh ta trôi vào bờ biển nước Mỹ, trong tình trạng chảy máu đầu. Nhưng mặt vẫn không chút biến sắc, hình như anh ta tên là Cervantes H. Scarborough.
- Thôi, bỏ qua chuyện đó đi.
- Được thôi.
- Mấy bữa nay, anh chăm chỉ viết nhật ký quá ha?
- Chỉ khi rảnh thôi. - Arnold nói. - không biết cô tìm được gì hay ho từ quyển nhật ký đó nữa, đôi lúc cô vẫn quá khó hiểu với tôi.
- Dù sao thì hôm nay tôi không quá mệt, nên có thể nói chuyện với anh tới sáng cũng được. - Charlotte nói. - à mà, anh có gì đặc biệt không?
- Tôi không chắc chắn cho lắm. Chỉ là tôi thuận hai tay thôi.
Đến đây bỗng Charlotte nhảy cẩn lên, cô cho Arnold xem mấy bài thơ của anh, nói:
- Anh biết viết thơ từ bao giờ vậy?
- Từ hôm qua, cô biết đấy… người ta thường viết lại cảm xúc của mình lên trang giấy, nếu biểu hiện ra ngoài quá khó khăn.
- Ồ… vậy bộ thơ này sẽ có bao nhiêu bài?
- Tôi dự tính là có 10 bài, hoặc hơn hoặc sẽ có tập 2 của bộ thơ. Cũng tuỳ cảm xúc của tôi nữa, chứ cũng không tính toán chính xác được.
- Vậy sao? Anh thử viết một bài thơ cho tôi đi, không thì ẩn dụ thôi cũng được.
Arnold gật gù đầu, anh mượn tạm cây bút và mực đen trên bàn Charlotte, rồi nhẹ nhàng lấy lại quyển nhật ký từ tay cô tiểu thư. Đặt lên bàn, và bắt đầu cặm cụi viết.
- Đám mây - Bài thứ năm:
“Người ta thấy đám mây,
Nó có một màu trắng,
Nó có màu tinh khiết.
Nó hút hồn người ngắm,
Nó trôi nổi trên trời.
Gió sóng đều như một,
Đều cuốn thứ đó đi.
Tích tích tụ tụ hết,
Mọi nổi buồn trên đời.
Làm cho nó hoá đen,
Đám mây mãi dậm chân.
Nó đứng yên giữa trời,
Như có cái mỏ neo,
Giữ chặt chân nó lại.
Ngày nó khóc sướt mướt,
Đêm nó được thanh thản,
Chấp nhận tan biến đi,
Một quy luật vô nghĩa.”
- Rồi… Charlotte ở đâu vậy? - Tiểu thư nói.
- Xin lỗi cô, nhưng tôi đoán nó đã đủ ý về cô rồi.
- Vậy ư? Thôi cũng được, miễn là anh cam kết như thế là tôi an lòng rồi, nghĩ đi nghĩ lại thì anh ở đây cũng được bốn ngày rồi, Arnie.
- Đúng vậy, nhưng cũng cảm ơn cô nhiều vì đã cho tôi biết thêm vài thứ mới.
- Không sao… chỉ tiếc là anh không ở đây lâu hơn được, ôi… tôi sẽ nhớ những kí ức này. Nó sẽ trở thành một phần kí ức của tôi mất, sẽ thành một phần linh hồn của tôi mất. - Charlotte nói. - Chao ôi! Đau đớn làm sao khi mà không có một phần linh hồn của mình chứ.
- Đừng làm quá lên như thế chứ, việc tôi ra đi không bi thảm đến thế đâu.
- Nhưng đối với tôi nó bi thảm hơn anh nghĩ đấy.
Cứ thế hai người chuyện trò không ngưng, đến khi mặt trời dần ló dạng. Thì cả hai mới nhận ra trời đã gần sáng, khi Arnold vội vã mở cửa sổ phòng ra thì, nàng Charlotte giữ chặt tay anh lại và nói:
- Nhớ quay lại vào đêm nay nhé.
Arnold chân thành gật đầu, anh cố gắng leo xuống mặt đất nhanh nhất có thể. Khi chân đã chạm nền tuyết, anh quay lại chuồng ngựa. Dựa vào chuồng, Arnold mệt mỏi chợp mắt.
Ngày 8 tháng 1 năm 1874 mùa đông, 11:38. Arnold được Mr Jambless đánh thức, con ngựa già dùng đầu đẩy đẩy chàng cao bồi khiến anh thức giấc.
- H-hở?! À. Chào buổi sáng, Mr Jambless. - Chàng cao bồi mớ ngủ nói.
Arnold dụi mắt bước ra ngoài, ánh nắng trưa rọi lên người anh khiến cơ thể của chàng cao bồi ấm lên phần nào. Arnold ngó sang Mr Jambless, con ngựa già trông đã ổn định hơn nhiều khi so với lúc mới đến trang viên. Mr Jambless vẫn còn giận việc cả đêm qua anh chẳng mấy về chuồng ngựa, thành ra Arnold bèn dỗ dành con ngựa già này. Mãi được xoa đầu, cũng khiến Mr Jambless khó chịu mà hất tay Arnold ra.
Nhưng nó có vẻ đã bỏ qua cho anh, khi Mr Jambless đã ăn uống xong. Nó bèn nằm xuống nghỉ ngơi, việc này cũng để chiều nay dạy cưỡi ngựa cho Charlotte. Arnold đi ra ngoài, đã thấy ngay Charlotte đang ngồi đọc sách dưới gốc cây, cô vui vẻ lật từng trang sách kề bên là quyển nhật ký đêm qua. Mà Arnold đã quá hấp tấp quên mang đi sáng nay, bỗng cô tiểu thư gấp sách lại. Nhìn sang chàng cao bồi, tiến đến chỗ anh.
- Chào buổi sáng. - Tiểu thư nói.
- Ey up. Dù sao thì cô không thấy mệt à? - Arnold nói
- Không hẳn, tôi chỉ đang tìm thứ gì đó để làm thôi. - Charlotte nói. - À đây là quyển nhật ký của anh nè, sáng nay anh quên lấy nó theo đó.
- Cảm ơn cô nhiều, Charlotte.
Bỗng khi thấy cô hầu Jeane, Charlotte lại đi vào nhà bếp nói chuyện gì đó cùng chị ta. Arnold cầm quyển nhật ký quay lại chuồng ngựa, anh không viết nhật ký mà chỉ nói chuyện phiến với Mr Jambless.
- Đã gần một tuần rồi mà vẫn mù tịt về mỏ vàng… Làm sao đây Mr Jambless, không lẽ hai ta sẽ lạc đường và chết ư? - Arnold than thở.
Con ngựa già hí lên, nó lắc lắc đầu mình như đang phản đối suy nghĩ kia của chủ mình. Thấy vậy Arnold cũng phấn chấn hơn phần nào, anh đập tay vào chuồng ngựa và đứng dậy để không thể yếu đuối như vậy. Sau khi cất quyển nhật ký vào túi đồ treo bên hông Mr Jambless, Arnold đi ra ngoài gặp ông Geogre đương tưới nước cho đám hoa trong vườn.
- Chào cậu Grimm. - Geogre nói.
- Chào ông Geogre. Trong nhà kho có cây cần câu nào không? - Arnold nói. - nếu có thì cho tôi mượn nhé, nếu tôi thành công trở về từ chuyến đi này thì sẽ trả lại. Một cây cần cũ rích cũng được.
- Trong nhà kho có một cây cần câu cũ đấy, nhưng tôi không dám chắc rằng ông Jonathan sẽ cho cậu mượn đâu, tốt nhất cậu Grimm nên hỏi ông Jonathan xem sao.
- Cảm ơn ông, Geogre.
- Tôi không làm gì đáng để cậu cảm ơn đâu, nhưng chúc cậu may mắn, cậu Grimm.
Tạm biệt ông Geogre, Arnold tìm gặt ông Watson. Hiện đang ngồi giữ phòng khách nhâm nhi tách trà nóng trên tay, khi thấy Arnold ông Jonathan đặt tách trà xuống, nghiêm nghị nói:
- Cậu đến đây có việc gì, Grimm?
- Xin lỗi ông, tôi có thể mượn cây cần câu cũ trong nhà kho không? - Arnold nói.
- Để làm điều gì? - Ông Jonathan nói. - và khi nào cậu sẽ trả lại?
- Thưa ông, tôi cần nó để câu cá kiếm đồ ăn. Bởi tôi không tin bản thân có thể quản lý được 300 bảng Anh kia, sẽ lo liệu được việc ăn việc uống của tôi. Và khi trở về, nếu có thể tôi sẽ trả lại cho ông…
- Cậu có thể lấy nếu muốn, trong nhà này cây cần câu kia là một vật quá đỗi dư thừa.
Khi cuộc hội thoại kết thúc, Arnold đi tìm cho mình cái nhà kho kia. Mất một lúc để anh tìm ra nó, cánh cửa gỗ ọp ẹp như đã bị quên lãng từ lâu. Khi mở cửa ra Arnold liền biết ngờ trước những thứ trước mặt mình, khác rõ ràng với bên ngoài thì bên trong lại gọn gàn đến lạ. Cây cần câu được cất ở ngóc nhà kho, chưa vội lấy đi Arnold khám phá một chút về nhà kho này. Trên các kệ để đồ, có một bức hình của gia đình Watson, hình như được chụp khi Charlotte vừa lên mười.
Nhìn một hồi Arnold đặt bức hình lên bàn, và lấy chiếc cần câu rồi bỏ đi ra ngoài. Anh quay lại chuồng ngựa đeo lại khẩu mauser 1871 lên lưng, đặt tạm cây cần câu xuống lớp tuyết trắng. Arnold xem đạn trong khẩu súng, khi biết mình chưa nạp lại đạn anh mới hấp tấp nạp đạn cho khẩu súng, Arnold đeo lại khẩu súng lúc này đã nạp xong đạn. Người quản gia già xuất hiện, ông từ tốn nhìn quanh chuồng ngựa. Rồi ánh mắt ông dừng lại ở Arnold, Geogre cất lời:
- Thưa cậu Grimm, nay tiểu thư Charlotte có một món quà cho cậu. Là chiếc khăn tay này, mong cậu giữ gìn thật kỹ càng thứ này.
- V-vâng… nếu ông không phiền thì, gửi lời cảm ơn của tôi đến cô ấy nhé. - Arnold nói.
- Được thôi, thưa cậu Grimm. - Ông Geogre nói. - Tạm biệt cậu.
Arnold gật gù đầu, thấy vậy người quản gia quay lưng bỏ đi. Khi ông Geogre đã đi xa, Arnold mới dám xem chiếc khăn tay, nó không có gì đặc biệt ngoài việc nó được làm bằng chất liệu vải tốt và một dòng chữ “March, 19. 1855” Arnold đâm ra khó hiểu, rõ ràng đây là năm sinh của một ai đó có lẽ là của Charlotte. Cứ thế anh quyết định sẽ hỏi cô tiểu thư vào tối nay, bỗng Charlotte xuất hiện sau lưng Arnold.
- Anh thấy chiếc khăn tay tôi gửi như nào? - Charlotte vui vẻ nói.
- Vải rất mịn, nhưng tháng ba ngày 19 năm 1855 là năm sinh của ai vậy? Cô à, Charlotte?
- Đ-đúng vậy. Là của tôi, kệ đi, tôi đang đến cho anh một ít bánh mỳ nướng nè.
- Ô… cảm ơn cô.
19:36 tối cùng ngày, Charlotte đang tập tành viết nhật ký của riêng mình. Nhưng khi bắt đầu với những suy nghĩ hiện tại, Charlotte không biết phải bắt đầu bằng gì. Cô liền ngưng bút sau vài phút, nhưng quyển nhật ký vẫn đặt trên bàn. Đến khi nghe tiếng gõ cửa sổ của Arnold, cô mới có việc để làm. Vào trong phòng tiểu thư, Arnold đứng yên nhìn cô. Cả hai lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, chỉ khi Charlotte nhìn vào quyển nhật ký của mình cô liền nói:
- Anh thấy quyển nhật ký của tôi ra sao?
- Đây à?
- Đúng vậy… kệ đi tôi chưa ghi chép được mấy đâu.
- Được thôi.
- Mà ngày sinh của anh là ngày mấy tháng mấy vậy, Arnie?
- Ngày 17 tháng 1, như vậy thì 9 ngày nữa mới tới… tôi đoán vậy.
- Ồ. Không biết sau khi rời khỏi đây anh sẽ đi đâu nữa, tôi không nghĩ anh tốt trong việc phán đoán đường đi đâu.
- Có lẽ cô đúng, nhưng ít ra tôi có ngựa mà.
- Vậy cũng được, tôi ước gì mình được như anh. Vậy là hết hôm nay, rồi ngày mai nữa thôi là chúng ta xa nhau rồi, hối tiếc làm sao cho hết chứ.
- Cô đừng lo quá, cuộc đời còn này nhiều người mà.
- Đối với anh là vậy thôi chứ, với tôi thì gặp được một người như anh là việc chỉ có một lần trong đời thôi đấy.
- Vậy à. Xin lỗi chứ tôi còn chưa có tiền đế sống một nơi tử tế nữa, nói gì là ngang hàng với cô.
- Có lẽ tôi hơi đa cảm quá, kiểu tôi không thể nghĩ rằng có một ngày quen được một người như anh đấy. - Charlotte nói. - Nó như một điều may mắn bù đắp lại cho tôi, bởi sự mỏng manh đã tạo ra một cái hố rồi.
- Tôi cũng không khác gì, tôi cũng không nghĩ một mai nào đó tôi sẽ gặp được một người như cô.
- Chúng ta giống nhau rồi còn gì, tôi không phải bám víu thứ gì nữa. Ôi! Cho tôi một lí do để có thể quên anh đi, tôi sẽ chết mất.
- Xin cô đừng như thế chứ, Charlotte.
- Đánh lẽ tôi không nên quen anh, vì khi anh đi tôi sẽ trống rỗng và cô đơn tại nơi này.
- Tôi đoán vậy, do tôi hết. Đáng lẽ tôi nên chỉ ở cái chuồng ngựa kia, đáng lẽ tôi nên cứ đi cho đến khi thân xác lẫn tâm hồn mình chết đi.
- Chao ôi! Hai ta sẽ chết mất. Chúng ta như một vậy, một khi đã gần lại thì mãi sẽ không tách ra được.
- Đúng là vậy, hai ta chẳng khác nhau quá nhiều. Nhưng giống nhau lại hơn bất cứ điều gì, tôi và cô là một thứ gì đó.
- Thứ gì đó.
- Thứ gì đó, mà chẳng thể nào lìa xa. - Arnold nói. - Xem ra cứ tự nhận lỗi thế này, sẽ chẳng đi đến đâu.
- Tôi không biết phải làm sao nữa.
- Haiz… có chuyện gì để ngày mai giải quyết đi, hiện tại chúng ta chỉ nên chuyện trò thôi.
- Đ-được thôi, nếu anh nói vậy. - Charlotte nói. - mà, tôi khá là tò mò về chuyện của Mr Jambless ấy, anh có thể kể cho tôi nghe được không, Arnie?
- Tất nhiên rồi, đây chỉ là những gì tôi nhớ thôi. Bởi khi nghe chuyện của Mr Jambless thì, tôi còn khá nhỏ. - Arnold nói. - theo bố tôi thì, Jambless là con lai của một con ngựa Appaloosa tên là One Step. Sau cuộc đua St Leger Stakes năm 1855 ở Yorkshire nhà vô địch J. Wells đã được bố tôi nhờ vả việc giúp ông mang một con ngựa thuộc giống Appaloosa về, nhưng ông Wells cũng đâu phải thương nhân buôn ngựa nên ông ấy đã nhờ bên trung gian là một thương nhân buôn ngựa người Mỹ giúp, sau đó vài tháng trời giống ngựa của người Nez Perce được mang về trang trại của gia đình tôi với giá tôi nhớ là hơn 3100 bảng Anh là giá bố tôi đưa ra, do ông muốn đem giống ngựa này về để lai với một con ngựa cái Arab Thoroughbred có tên Sight Road. À thì, chỉ Mr Jambless cùng một em út của mình là không có điểm dị tật. Bởi trong ba anh em của Jambless thì anh cả của nó bị dị tật và không thể sống quá hai năm sau sinh, nhưng con ngựa út cũng chết yểu sau ba năm. Thành ra chỉ còn mỗi Mr Jambless là còn sống trong cuộc lai giống kia, và nó thì có lẽ sinh năm 1857 và cao 17,5 hands, tôi đoán vậy.
[Hands là một đơn vị để đo riêng cho chiều cao của ngựa, được dùng nhiều ở các nước nói tiếng Anh và các người chuyên nuôi ngựa, và đo từ mặt đất đến vai của ngựa, với 1 hands bằng 4 in hay 101,6 mm tức khoảng 10,16 cm.]
- Ồ… cả đời tôi thú thật chưa thấy một con ngựa nào thuộc giống Appaloosa luôn ấy.
- Tại chúng chỉ mới có ở Hoa Kỳ thôi mà, cô không biết cũng phải thôi.
- Tôi sẽ nhớ các đốm xám của Mr Jambless ấy.
Charlotte đứng dậy tiến về phía Arnold khi cả hai đã sát gần nhau, cô liền cười mỉm lùi ra và nằm lên giường. Khi ngồi dậy Charlotte hơi buồn nhìn ra bên ngoài, nghĩ đến ngày Arnold rời đi thật nhói lòng làm sau, chàng cao bồi nhẹ nhàng kéo ghế ra và ngồi lên.
- Khi tuyết rơi tôi thấy mình như nặng thêm đôi phần, cô biết đấy. Tôi cũng chẳng nghĩ mình có tương lai nữa, tôi chẳng biết làm sao khi không thấy cô vào một ngày nào đó nữa. - Arnold nói. - hay là chúng ta sẽ viết thư qua lại cho nhau?
- Ý kiến của anh hay đó!
- Vậy đi. Ít ra chúng ta còn thấy mặt chữ của nhau.
- Thôi đêm nay đến thế thôi. Tôi chắc là anh cũng mệt rồi, cố giữ anh lại lâu như này càng mệt thêm thôi.
- Vậy thì chúc cô ngủ ngon.
- Chúc anh ngủ ngon.
Arnold mở cửa sổ ra, anh từ từ leo ra ngoài căn phòng ấm áp của Charlotte. Anh vẫn nghĩ trời vẫn còn rất sớm, nhưng thôi. Trở về chuồng ngựa, Arnold quay lại với việc viết tiếp nhật ký vừa xoa đầu Mr Jambless. Anh viết đến giữa đêm, thì gấp nhật ký lại, dựa vào chú ngựa già mà ngủ. Nhưng mãi nằm lại không thể ngủ được, anh bèn đi dạo một chút trong sân trang viên.
“Lạnh thật, mùa đông khó chịu làm sao.” - Arnold nghĩ.
Trăng tròn treo giữa trời đêm, nó là vật duy nhất rọi sáng cho Arnold. Nếu đêm nay không có nó, có lẽ anh sẽ lao đầu vào đám cây cảnh mất. Arnold ngồi xuống lớp tuyết trắng, điều này lại khiến anh bớt buồn ngủ phần nào. Khi đứng dậy anh nhìn vào phố Sherburn in Elmet, thật im lặng, anh chạm tay vào thanh sắt của cổng dinh thự.
- Lạnh lẽo làm sao… - Arnold thì thầm.
Quay ra sau lưng là dinh thự Watson, nơi ấy chẳng còn một chiếc nến thắp sáng nào. Arnold nhìn sang những dấu chân đã in lên tuyết của mình, thở dài mà quay lại chuồng ngựa. Anh nhìn vào Mr Jambless đang ngủ, nhìn dáng hình già cõi nhưng khoẻ mạnh ấy, chẳng khiến anh thôi nghĩ về việc một ngày nào đó Jambless sẽ chết đi. Tim anh quên đập một hồi, Arnold gục xuống ôm nắm tuyết trên tay thật chặt, anh co ro bên con ngựa già. Nhưng việc của Charlotte cũng khiến anh phân vân, quan đi quẫn lại nơi này gần như khiến anh tự tạo ra một mối liên kết kì lạ với Charlotte.
Nghĩ lại chuyện của Eliza, đầu óc Arnold lại rối mù như phố Anh quốc bị bao phủ bởi sương sớm. Câu nói của cô thì anh nhớ rõ mồn một, nhưng lại chẳng có bằng chứng cho việc Eliza thực hiện được. Thành ra Arnold cũng thất vọng về tình cảm của cô con gái nhà Monroe, nhưng không có nghĩa là sự mãnh liệt trong tình cảm của anh và Eliza. Chao ôi! Bức hình xưa kia chụp cùng nàng anh cũng không nỡ vứt đi.
- Ôi… trái tim chật chội của ta, chỉ mong nó căng đầy và vỡ ra. - Arnold thì thầm.
Anh nằm lên nền tuyết, buông bỏ nắm tuyết trên tay. Một quãng thời gian trôi qua, Arnold ngồi dậy viết lên nhật ký sáu từ “Hết đời này cho đời sau.” anh nhìn sang Mr Jambless đương ngủ, đặt lại bút lên trang nhật ký. Arnold viết được thêm bảy dòng, liền trở nên buồn ngủ, thành ra sau vài phút anh ngủ thiếp đi.


0 Bình luận