Tập 01

Chương 05: Chết, chết, chết một lần nữa.

Chương 05: Chết, chết, chết một lần nữa.

Trong cơn mê man không đáy, những ký ức cũ lại tìm về, sắc nét như những mảnh kính vỡ cứa vào tâm trí tôi.

Tôi thấy mình lại ngồi co ro ở góc sân nhà thờ năm nào. Một lần nữa, tôi lại cảm nhận được cái lạnh cắt da cắt thịt của Loran. Khi sơ Agnes không có ở đó, thế giới xung quanh tôi dường như cũng đóng băng theo. Những nữ tu khác, những người vừa mới đây thôi còn mỉm cười xoa đầu tôi khi sơ Agnes đứng cạnh, giờ lướt qua tôi với ánh mắt lạnh băng, vô hồn như nhìn một hòn đá ven đường.

Mùi sữa nóng thơm ngậy tỏa ra từ bếp, quyện với tiếng cười đùa của những đứa trẻ khác đang xếp hàng. Tôi ngồi đó, nuốt nước bọt, cái bụng rỗng tuếch quặn lên từng hồi. Tôi không được phép xếp hàng. Họ bảo tôi phải đợi.

"Đợi mọi người lấy xong đã. Nếu còn dư thì là của con."

Nhưng càng về sau, những phần "còn dư" ấy càng ít dần. Số sữa tôi nhận được của ngày hôm nay lại ít hơn so với hôm qua, và cứ lặp lại như thế cho đến một ngày, cái nồi tráng men ấy sạch trơn. Chẳng còn lại gì cho tôi cả, dù chỉ một giọt cặn, trong khi những đứa trẻ khác, ai cũng có một bình sữa đầy.

Ngày ấy, tôi nghĩ rằng việc mình không có sữa là do nhà thờ đang gặp khó khăn. Vì suy nghĩ đó mà tôi không dám nói với sơ Agnes. Nếu đòi uống sữa nóng ngay lúc này, có thể tôi sẽ bị đuổi khỏi đây. Họ chăm sóc tôi là đã đủ mệt mỏi rồi, tôi không làm gì cho họ cả, vậy nên tôi có quyền gì để đòi hỏi chứ? 

Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của họ. Các sơ đã cố ý lấy phần sữa đáng lẽ là của tôi để chia đều cho những đứa trẻ khác. 

Vậy là không phải nhà thờ đang gặp khó khăn. Trong đầu của một đứa trẻ sáu tuổi, tôi dần nhận ra chuyện gì đó không mấy vui vẻ. Hóa ra tất cả mọi thứ tôi nghĩ trước giờ đều sai sao? Tôi chạy ra khỏi nhà thờ, miệng khóc không thành tiếng. Và khi đó, chẳng ai thèm đuổi theo tôi, thậm chí còn vờ đi như chưa từng thấy gì.

Tại sao khi có sơ Agnes, họ lại dịu dàng đến thế, để rồi khi bà quay lưng đi, họ lại đối xử với tôi như vậy? Dần dần, đứa trẻ trong tôi hiểu ra sự thật tàn nhẫn rằng, họ chưa từng yêu thương tôi. Họ tử tế chỉ vì sợ sơ Agnes, hoặc chỉ để diễn cho bà xem màn kịch về lòng bác ái.

Tôi từng oán trách họ. Rồi tôi oán trách cả cha mẹ mình, những người chưa từng xuất hiện trong ký ức. "Tại sao hai người lại sinh con ra rồi vứt bỏ con chứ?".

Để rồi cuối cùng, khi không còn biết oán trách ai nữa, tôi quay sang trách chính mình.

Phải rồi, là tại tôi. Tại mái tóc màu trắng ma quái này. Tại sự hiện diện của tôi là điềm gở. Có lẽ... tôi vốn dĩ không nên tồn tại trên cõi đời này.

...

Một luồng sáng gay gắt xuyên qua mi mắt, kéo tôi ra khỏi quá khứ không mấy tốt đẹp.

Tôi giật mình tỉnh dậy, lồng ngực phập phồng hít lấy từng ngụm không khí như vừa mới phải nín thở một thời gian dài. Phổi tôi đau rát như vừa bị ai đó bóp nghẹt.

Ánh sáng... chói quá. Tôi đưa tay lên che mắt, những kẽ ngón tay không ngăn nổi thứ ánh nắng rực rỡ và xa lạ đang đổ xuống.

Phải mất một lúc lâu, đôi mắt tôi mới quen dần với thứ ánh sáng ấy.

Tôi đang nằm trên cỏ. Không phải nền đá lạnh lẽo của nhà thờ, cũng không phải sàn gỗ của cỗ xe ngựa. Cỏ mềm và xanh mướt, ẩm ướt với những giọt mưa đọng trên từng ngọn cỏ. Xung quanh tôi là một vòng tròn đất trống trải, được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ cao vút, tán lá rậm rạp che kín cả bầu trời, chỉ để lọt xuống vài tia nắng lốm đốm.

"Đây là... đâu?".

Một cơn nhói xuất hiện trong đầu tôi.

Phải rồi. Lúc ấy… tôi đã nhảy xuống biển từ cửa sổ, và sau đó…

Tôi sờ soạng lên ngực trái.

Không có máu. Không có lỗ thủng nào cả. Nhưng cái cảm giác đó vẫn còn đấy, tôi chưa thể quên được…

Đó là cảm giác bị một thanh kiếm lạnh buốt xuyên qua da thịt, đâm thẳng vào tim. cơn đau xé toạc lồng ngực, và cả cảm giác rơi tự do từ cửa sổ tòa lâu đài xuống biển. Nghĩ đến đó, cơ thể tôi chợt run lên đầy sợ hãi.

Đáng lẽ, với vết đâm đó, tôi phải chết rồi mới phải. 

Vậy tại sao tôi vẫn còn ở đây?

Tôi rùng mình, hai tay ôm lấy vai, co người lại theo thói quen tự vệ. Một nỗi sợ mơ hồ len lỏi.

Đúng rồi, trong truyện cổ tích, người ở dưới Địa Ngục không thể chết. Nếu chết sẽ ngay lập tức sống lại và tiếp tục với vòng lặp bị hành hạ.

Vậy ra, ngay cả quyền được chết tôi cũng không có sao…

Bỗng nhiên, mặt đất dưới chân tôi khẽ rung chuyển bởi một cái bóng khổng lồ lướt qua trên đầu. Bầu trời sẫm lại trong tích tắc.

Tôi ngẩng đầu lên.

Giữa khoảng không xanh thẳm, một sinh vật hùng vĩ đang chao lượn. Đôi cánh vĩ đại của nó dang rộng, che khuất cả mặt trời. Lớp vảy trên thân nó ánh lên màu bạc lấp lánh, uy nghi và đẹp đẽ đến mức nghẹt thở.

Tim tôi lỡ một nhịp. Trong những cuốn truyện tranh rách nát tôi từng nhặt được ở bãi rác Loran, hình dáng ấy được vẽ lại rất nhiều lần.

Rồng.

Nó có thật.

Con rồng gầm lên một tiếng vang vọng, âm thanh trầm hùng như sấm rền, rồi đập cánh bay về phía xa, khuất sau những rặng núi bị sương mờ bao phủ. Tôi ngẩn ngơ nhìn theo, trong lòng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ. Ở thế giới cũ, rồng chỉ là huyền thoại. Nhưng ở đây, nó có thật, to lớn và đầy quyền năng.

“...”

Một âm thanh lạ vang lên từ bụi rậm phía sau lưng, kéo tuột tôi trở về thực tại.

Nó không giống tiếng gió lay cành lá. Nó nặng nề, thô kệch, tiếng của một thứ gì đó to lớn đang cố gắng di chuyển nhẹ nhàng nhưng vụng về.

Tôi nín thở. Bản năng sinh tồn của tôi trỗi dậy. Tôi nhẹ nhàng lùi lại, nép mình sau thân một cây cổ thụ lớn, cố thu nhỏ cơ thể hết mức có thể.

Tôi he hé mắt nhìn về phía phát ra tiếng động.

Từ trong bụi rậm, một sinh vật bước ra.

Da nó màu xanh lục, sần sùi như vỏ cây già. Thân hình nó thấp nhưng bè ra, cơ bắp cuồn cuộn một cách dị hợm. Trên tay nó lăm lăm một cây chùy gỗ to tướng, dính đầy những vệt màu nâu sẫm - tôi rùng mình khi nhận ra đó có thể là máu khô.

Một con quái vật.

Tôi bịt chặt miệng, cố gắng không phát ra tiếng động. Tim tôi đập thình thịch vào lồng ngực như muốn phá tung lồng xương sườn, mồ hôi chảy vào làm mắt tôi cay xé. Tôi quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào nó nữa, cầu nguyện rằng nó sẽ bỏ đi.

“Khịt… khịt…”

Hắn… hắn đang đánh hơi sao? Chắc là tôi nhầm thôi đúng không? Tôi chậm rãi quay lại nhìn về phía con quái vật một lần nữa.

Con quái vật dừng lại. Cái mũi to bè của nó hếch lên, đánh hơi trong không khí.

Dường như nó đã ngửi thấy mùi gì đó. 

Nó quay phắt đầu về hướng cái cây tôi đang nấp. Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên trong cổ họng nó, nghe như tiếng hai hòn đá nghiền nát vào nhau.

Nó biết tôi ở đây rồi!

Không thể trốn được nữa. Ở đây không còn an toàn nữa!

Tôi bật dậy, lao ra khỏi chỗ nấp bằng tất cả sức bình sinh còn sót lại.

"GRÀO!"

Tiếng gầm rú của con quái vật vang lên ngay sau lưng, hung tợn và thèm khát.

Tôi cắm đầu chạy. Đôi chân trần giẫm lên rễ cây gồ ghề, lên những hòn sỏi sắc nhọn đau điếng, nhưng tôi không dám dừng lại, cũng chẳng dám nhìn xuống .

Chạy đi đâu bây giờ?

Trong cơn hoảng loạn, hình ảnh con rồng bạc khi nãy hiện lên trong tâm trí tôi.

Trong những câu chuyện cổ tích sơ Agnes từng kể, và trong những cuốn truyện tôi đọc, rồng là loài vật cao quý. Chúng bảo vệ con người khỏi quái vật, chúng là thần linh hộ mệnh .

Dù lý trí mách bảo rằng đó có thể chỉ là chuyện hoang đường, nhưng lúc này, đó là tia hy vọng duy nhất tôi có. Với con quái vật xanh lè đang cầm chùy đuổi theo kia, tôi chỉ có thể đặt cược mạng sống mong manh này vào loài rồng.

Tôi hướng về phía con rồng đang bay tới và chạy hết sức.

Nhưng tôi yếu quá. Cơ thể gầy gò của một đứa trẻ suy dinh dưỡng không thể thắng nổi sải chân của con quái vật. Tiếng bước chân thình thịch phía sau ngày càng gần. 

"Á!"

Tôi vấp phải một rễ cây trồi lên mặt đất.

Cả người tôi ngã sõng xoài xuống đất. Cú va đập mạnh khiến tôi choáng váng, mắt không còn nhìn rõ nữa.

Tôi cố gắng gượng dậy, quay đầu lại về phía con quái vật và nhìn hắn trong tuyệt vọng.

Con quái vật đã đứng sừng sững ngay trước mặt, che khuất cả ánh nắng. Cái bóng đen ngòm của nó phủ trùm lên tôi. Nó nhe hàm răng vàng ố, nước dãi chảy ròng ròng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi như nhìn một miếng thịt tươi ngon.

Cánh tay cuồn cuộn cơ bắp của nó giơ cao cây chùy gỗ lên quá đầu.

Tôi nhắm nghiền mắt lại, co rúm người chờ đợi.

Lại chết nữa sao? Rốt cuộc vòng lặp này sẽ kéo dài đến khi nào chứ? Tôi sẽ chết để rồi sống lại, rồi tiếp tục chết bao nhiêu lần nữa?

Với cơ thể yếu đuối này, tôi không thể kháng cự. Tôi không thể làm được gì ngoài việc chấp nhận và chịu đựng sự thật chết tiệt này sao…

Và rồi, một âm thanh xé gió sắc lẹm vang lên.

Không có tiếng chùy đập nát xương thịt như tôi tưởng tượng. Thay vào đó là một tiếng “phập” ngọt xớt, nghe như tiếng dao sắc cắt qua một thớ thịt mềm.

Và rồi... mọi thứ trở nên im lặng, chỉ còn lại tiếng của những ngọn cỏ, những tán lá đang đung đưa trước gió.

Thứ nước gì đó ấm nóng bắn vào má tôi.

Tôi run rẩy mở hé mắt.

Cây chùy gỗ rơi xuống đất một cái "bịch", lăn lóc qua một bên.

Và con quái vật... cái đầu xấu xí của nó từ từ trượt khỏi cổ, rơi xuống đất, lăn đến ngay trước chân của tôi. Máu đen phun ra xối xả từ cái cổ đứt lìa trước khi thân xác to lớn đổ rầm xuống như một khúc gỗ mục.

Đứng lơ lửng giữa không trung, chắn giữa tôi và cái xác không đầu ấy, là một vật thể đen tuyền.

Một cây lưỡi hái sao?

Nó lơ lửng ở đó, cán dài đen bóng, lưỡi cong vút phản chiếu mọi tia sáng cố ý chiếu vào nó, toát ra một vẻ chết chóc đầy uy quyền. Không có ai cầm nó cả. Nó tự bay, tự chém, và giờ nó đang đứng đó, im lìm như một pho tượng.

Tôi há hốc mồm, quên cả thở, quên cả cái đau ở chân.

Nó... vừa cứu tôi?

Tôi vẫn ngồi bệt dưới đất, hơi thở dồn dập chưa kịp ổn định. Đôi mắt tôi dán chặt vào vật thể đang cắm phập xuống đất trước mặt, một cây lưỡi hái màu đen tuyền .

Nếu không có nó, đầu tôi đã lìa khỏi cổ như con quái vật kia rồi.

Tôi chậm rãi vươn cánh tay vẫn còn đang run rẩy ra, định chạm vào nó, nhưng bàn tay tôi bỗng khựng lại.

Một tia ký ức xẹt qua đầu tôi.

Tôi nhớ lại khoảnh khắc mình rơi xuống từ cửa sổ tòa lâu đài, gió rít bên tai, và mặt biển xanh thẳm đang chờ đón . Nhưng tôi chưa kịp chạm vào nước, một cơn đau xé toạc lồng ngực đã ập đến .

Thứ đó... thứ đã đâm xuyên qua ngực tôi, ghim chặt số phận tôi vào cái chết...

Không phải là một thanh kiếm.

Tôi nhìn kỹ lưỡi cong vút lạnh lẽo kia. Ánh sáng phản chiếu trên mặt kim loại đen bóng ấy... giống hệt thứ ánh sáng cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi tắt thở .

Là nó.

Chính là nó!

Tôi rụt tay lại như chạm phải lửa, cả người run lên bần bật. Cơn đau ảo giác từ lồng ngực nhói lên dữ dội.

Tại sao? Tại sao thứ đã giết tôi lại xuất hiện ở đây? Tại sao nó lại cứu tôi? Hay nó muốn giết tôi thêm một lần nữa?

"Tránh xa tao ra!"

Tôi hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn. Tôi lồm cồm bò dậy, quay lưng cắm đầu chạy thục mạng. Tôi chạy về hướng ngọn núi cao phía xa, nơi rồng bạc khi nãy đã bay tới. Trong đầu tôi lúc này, rồng vẫn là hy vọng duy nhất, là sinh vật thiện lương trong những trang truyện cổ tích, trái ngược hoàn toàn với cây lưỡi hái tà ác kia .

Tôi chạy mãi, chạy mãi cho đến khi phổi nóng ran. Nhưng sự hoảng loạn đã khiến tôi mất đi sự thận trọng cần thiết.

Tôi va sầm vào một thứ gì đó cứng như đá, hôi hám và to lớn.

Tôi ngã ngửa ra sau, ngước mắt lên nhìn.

Không phải là cái cây. Là một bức tường thịt.

Một sinh vật to lớn hơn hẳn con quái vật da xanh lúc nãy. Nó cao lêu nghêu, da màu xám ngoét, hai chiếc răng nanh dài cong vút chĩa ra khỏi miệng. Lại là một con quái vật khác nữa sao?

Khác với lần trước, tôi đã gây ra tiếng động quá lớn. Con quái vật quay lại ngay lập tức. Đôi mắt vàng đục ngầu của nó nhìn xuống tôi, ánh lên sự tàn độc và đói khát.

Nó không gầm gừ đe dọa. Nó vung nắm đấm khổng lồ xuống ngay lập tức.

Tôi nhắm mắt lại.

Trước mặt là quái vật. Sau lưng là thứ đã từng giết tôi một lần. Tôi không còn đường lui nữa…

Mọi chuyện đã kết thúc rồi…

Lại là âm thanh ấy. Tiếng gió bị xé toạc.

Tôi mở bừng mắt. Nắm đấm của con quái vật dừng lại ngay trước mũi tôi, rồi rơi xuống đất cùng với cánh tay bị cắt đứt.

Trước khi con quái vật kịp hét lên vì đau đớn, một đường cong đen tuyền lướt qua cổ nó. Cái đầu to lớn rơi xuống, máu phun ra như suối.

Cây lưỡi hái. Lại là nó…

Nó lại xuất hiện. Nó lơ lửng giữa không trung, lưỡi đẫm máu tươi, rồi cắm phập xuống đất ngay cạnh tôi, chắn giữa tôi và xác con quái vật to lớn đó. 

Khung cảnh này lại lặp lại một lần nữa…

Tôi nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm vào cây lưỡi hái đó.

Lần này thì sao? Nó đã giết hết chướng ngại vật rồi. Giờ đến lượt tôi phải không?

Tôi nhắm nghiền mắt, nghiến chặt răng chờ đợi lưỡi hái lạnh lẽo ấy cứa vào cổ mình. Hoặc đâm xuyên ngực tôi lần nữa. Nhưng một giây... hai giây... rồi mười giây trôi qua.

Không có gì xảy ra cả. Chỉ có tiếng gió rít qua khe núi và tiếng lá cây xào xạc.

Tôi he hé mắt nhìn.

Cây lưỡi hái vẫn ở đó, im lìm, bất động như một pho tượng. Nó không tấn công tôi sao?

Chẳng lẽ… thực sự nó đang cố gắng giúp tôi? Nhưng lúc trước nó từng muốn giết tôi cơ mà? 

Tôi nhìn sâu vào lưỡi kim loại đen bóng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, cuộn trào trong dạ dày. Nhưng xen lẫn với nó là một sự thật bất khả kháng mà tôi buộc phải thừa nhận: Ở thế giới này, tôi chỉ là một con kiến. Bất cứ thứ gì cũng có thể giẫm nát tôi.

Nếu tôi bỏ chạy, tôi chắc chắn sẽ chết.

Nếu tôi đi cùng nó... có thể nó sẽ giết tôi sau này, hoặc có thể nó sẽ bảo vệ tôi như vừa rồi.

Tôi cắn chặt môi đến bật máu.

"Ngài đã giết tôi một lần rồi..."

Tôi thì thầm với cây lưỡi hái, giọng run rẩy nhưng chứa đựng một sự quyết tâm điên rồ của kẻ không còn đường lui.

"Nếu ngài muốn mạng sống của tôi đến thế, thì hãy giữ lấy nó đi. Đừng để kẻ khác cướp mất!"

Tôi nhắm chặt mắt rồi lập tức vươn tay ra nắm chặt lấy cán lưỡi hái.

Không có gì xảy ra cả!

Sau một lúc chạm vào cây lưỡi hái, tôi vẫn bình an vô sự. Nó lạnh quá. Nhưng cái lạnh này giờ đây lại là thứ duy nhất tôi có thể bám víu. 

Do dự một lúc, tôi quyết định rút nó lên khỏi mặt đất. Nó nặng hơn tôi tưởng, nhưng kỳ lạ thay, tôi vẫn có thể vác nó trên vai.

Tôi tiếp tục bước đi, lê bước về phía chân núi.

Khi đến nơi, tôi ngước nhìn lên đỉnh núi đá dựng đứng. Ở đó, tôi thấy cái tổ khổng lồ. Và trên đó là một con rồng bạc...

Nó đẹp đẽ, uy nghi, đang cúi xuống mớm mồi cho những con rồng con. Một cảnh tượng ấm áp đến lạ lùng. Tôi nép mình sau một tảng đá lớn, say sưa ngắm nhìn. Hóa ra rồng cũng có gia đình, cũng biết yêu thương con cái.

Nhưng có phải con rồng nào cũng như thế này không…?

Tôi muốn nhìn rõ hơn một chút. Tôi nhón chân, tỳ tay lên tảng đá. Và rồi, một mảng đá dưới tay tôi vỡ ra, lăn lông lốc xuống sườn dốc, tạo nên thứ âm thanh lạo xạo vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.

Con rồng bạc ngay lập tức ngẩng đầu lên. Đôi mắt rực lửa của nó quét xuống chân núi và dừng lại ở chỗ nấp của tôi.

Nó há miệng. Một luồng sáng đỏ rực tụ lại trong họng nó.

"Chạy!"

Tôi chỉ kịp nghĩ đến thế.

Một quả cầu lửa khổng lồ lao xuống, nổ tung ngay cạnh tảng đá tôi vừa nấp.

Sức ép khủng khiếp hất văng tôi đi. Tôi lăn lộn mấy vòng trên mặt đất, tai ù đặc, toàn thân đau ê ẩm vì va đập. Cây lưỡi hái văng ra khỏi tay nhưng vẫn nằm trong tầm với.

Con rồng đang lấy hơi chuẩn bị cho đợt tấn công thứ hai. Có vẻ lần này nó sẽ không bắn trượt nữa đâu…

Tôi hoảng loạn nhìn quanh tìm đường sống.

Ngay dưới chân vách núi, bị che khuất bởi những bụi gai cháy xém, là một khe nứt nhỏ - một lối vào hang động tối om.

Không còn lựa chọn nào khác.

Tôi chộp lấy cây lưỡi hái, dùng hết sức bình sinh lao vào khe nứt ấy ngay khi ánh lửa thứ hai bắt đầu lóe lên trên bầu trời.

Bóng tối của hang động nuốt chửng lấy tôi, bỏ lại sau lưng tiếng gầm giận dữ và cái nóng thiêu đốt của loài rồng.

Tạm thời chắc tôi đã an toàn. Mong là vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!