Y Thiên tiến sâu vào di tích cổ đại. Mỗi bước chân của hắn đều thận trọng, chậm rãi, tạo nên những tiếng vang khô khốc rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng đến rợn người.
Toàn bộ cơ thể hắn, từ đầu đến chân, đều căng như dây đàn, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ tiếng động hay sự thay đổi nhỏ nhất nào trong không khí. Hắn không còn vẻ phong trần, lãng tử như trước đó, thay vào đó, từng cử chỉ, từng ánh mắt đều toát lên sự căng thẳng tột độ.
Hắn biết, kể từ giây phút bước chân vào đây, hắn đã trở thành con mồi, và kẻ săn mồi đang ở trong bóng tối, chờ đợi.
Không khí trong hang động dần trở nên nặng nề, bí bách, như một lớp chăn dày vô hình đang đè nén lồng ngực hắn. Hơi thở của hắn trở nên nặng nhọc, mỗi lần hít vào đều cảm thấy phổi mình như bị hun nóng.
"Lại là thứ mùi đáng chết này!" Hắn cố gắng làm chậm nhịp thở lại, hắn không muốn nghe thứ mùi này, hắn muốn bịt mũi lại nhưng tay phải hắn đang cầm thanh Thiên Bình Kiếm mất rồi.
Sâu vào bên trong, mùi hương cổ xưa càng nồng nặc hơn, hòa quyện với một mùi tanh tưởi, nhưng lại không phải là mùi của máu hay xác chết, mà là một thứ mùi vị quỷ dị, mang theo cảm giác nhớp nháp, ẩm ướt, khiến hắn cảm thấy buồn nôn.
Hắn muốn nôn ra, nhưng nỗi sợ hãi đã khóa chặt cổ họng hắn lại.
"Phù. Phải bình tĩnh thôi!" Hẳn thở ra một hơi để cố gắng giữ bình tĩnh. Sự hoảng loạn lúc này chỉ làm hắn trở thành một con mồi dễ dàng hơn.
Hắn đi theo một con đường mòn tối tăm, ẩm ướt, dường như đã bị lãng quên từ rất lâu rồi. Bức tường hang động dần dần nhẵn mịn, không còn gồ ghề nữa, mà được chạm khắc một cách tinh xảo.
Những hình ảnh về các loài yêu thú khác nhau, từ những con hổ khổng lồ cho đến những con rồng nhỏ, được chạm khắc trên tường, tất cả đều đang cúi đầu, tôn kính một thứ gì đó.
Hắn nhìn thấy những đường nét tinh xảo, từng thớ thịt, từng sợi lông đều được khắc họa một cách sống động. Hắn biết, nơi đây không phải là một hang động tự nhiên, mà là một công trình nhân tạo, một di tích cổ đại, được xây dựng bởi một thế lực nào đó. Một thứ gì đó đã từng ở đây, và nó đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ
"Đây.. đã từng là nơi ở sao?"
Y Thiên tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn cảm nhận một áp lực vô hình, một luồng năng lượng mạnh mẽ và đầy quyền uy đang bao trùm lấy hắn.
"Có thứ gì đó đang bám lấy mình. Đó không phải là linh khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, cổ xưa hơn. Mẹ nó, sắp đến lúc rồi sao?" Hắn đưa ánh mắt ngờ vực ra xung quanh, nhíu chặt lại, tập trung cao độ quan sát.
Tim hắn đập mạnh, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng hắn không dừng lại. Hắn biết, chạy trốn chỉ làm hắn trở thành con mồi dễ dàng hơn.
Hắn siết chặt Thiên Bình Kiếm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Hắn không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, nhưng hắn biết, hắn không ở đây một mình.
Có một đôi mắt đang theo dõi hắn, từ một nơi nào đó trong bóng tối. Đôi mắt đó không chứa sự thù hận, không chứa sự tức giận, mà chỉ chứa sự ngạo mạn, sự khinh bỉ.
"Chết tiệt! Lại là ánh mắt đó. Sống đến đây rồi, vẫn phải chịu đựng con mắt đó. Không lẽ, đó là tàn hồn của bọn Linh Hồn Cẩu?"
Y Thiên ngờ vực dùng đôi Âm Dương Nhãn quét qua một lượt. Nhưng không nhận ra điều gì bất thường cả, hắn liếm đôi môi khô khốc của mình, bình tĩnh lại và đi tiếp.
Cuối con đường, một luồng ánh sáng le lói từ trên cao chiếu xuống, hé lộ một không gian rộng lớn.
Y Thiên dừng lại, nín thở.
Ánh sáng chiếu vào một cái bệ đá khổng lồ, trên đó là một bức tượng rắn hình người. Đột nhiên đôi mắt hắn mở to, hắn chợt nhận ra một điều hắn không thể nghĩ đến, đây không phải một bức tượng, mà là một sinh vật sống.
Ánh sáng yếu ớt, nhưng đủ để hắn nhìn thấy rõ, một làn khói độc màu tím sẫm đang bao bọc lấy nó. Không khí càng trở nên nặng nề hơn, và mùi vị quỷ dị càng nồng nặc hơn.
Hắn không thể hít thở, cảm thấy mình như đang chìm trong một cái đầm lầy, và không thể thoát ra. Y Thiên biết, hắn đã đến đích, hắn đã tìm thấy kẻ đó, chính là chủ nhân của nơi này, nữ hoàng rắn.
Đôi mắt Âm Dương Nhãn của hắn quét qua, cố gắng nhìn xuyên qua làn khói độc. Hắn không thấy gì, chỉ thấy một hình bóng mờ ảo, và một đôi mắt đỏ rực đang nhìn thẳng vào hắn, hắn không thể thoát ra, dường như hắn đang bị kẹt trong chính bản thân mình.
"Ngươi nghĩ mình là ai?" Một giọng nói trong trẻo, nhưng mang theo sự lạnh lùng đến thấu xương, vang lên trong tâm trí Y Thiên, khiến hắn phải giật mình. Hắn cảm nhận được một luồng linh lực đang rung chuyển, một luồng sức mạnh đang bao trùm lấy hắn, như một lời cảnh báo.
Hắn không thể trả lời, nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy hắn như bóng đêm. Hắn chỉ siết chặt Thiên Bình Kiếm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Hắn biết, hắn đang đối mặt với một thứ gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết của hắn, một thứ gì đó không thể đo lường bằng bất cứ cảnh giới nào mà hắn từng biết.
"Ta hỏi lại." Giọng nói vang lên một lần nữa, lần này rõ ràng hơn, và đầy sự khinh bỉ.
"Ngươi nghĩ mình là ai, mà dám bước chân vào lãnh địa của ta?"
Nghe những lời này, nhìn thấy sinh vật ẩn ẩn hiện hiện quyền uy trước mặt, mọi suy nghĩ của Y Thiên gần như đông cứng.
"Haha, cái suy nghĩ chó má chết tiệt gì chứ? Sinh vật này mà sợ mình à? Ta quả thật đang mơ một giấc mơ lớn." Hắn kinh hãi trong lòng, thầm cười tự giễu.
Hắn đã quá tự tin về năng lực của bản thân mình vì đã sống sót và chiến thắng qua nhiều trận chiến. Chính sự chiến thắng đó đã cho hắn ảo tưởng quá nhiều về năng lực hiện có, và sinh vật kinh khủng trước mặt hắn, chỉ hai câu nói đã kéo hắn quay về thực tại tàn khốc.
Y Thiên nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Ngươi là ai?" Hắn đáp bằng một câu hỏi, giọng nói khàn đặc.
Hắn đã xác định được đó là Ngân Xà Tí Hống - yêu thú ngũ cấp, thuộc loài rắn, đặc biệt ở trước mặt hắn đây còn là con đã khai mở linh trí thậm chí đã hóa hình thành người rồi, có lẽ như bức họa người rắn đó là vẽ nàng ta, nhưng hắn vẫn không dám tin, nên cố hỏi một câu để nhận lại được sự chắc chắn.
"Ngươi không cần biết." Ngân Xà Tí Hống trả lời, giọng nói đầy lạnh lùng.
"Ngươi chỉ cần biết, ngươi đã bước vào nơi không nên đến. Và ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu dốt của mình."
Làn khói tím sẫm bắt đầu tan ra, và một hình bóng mờ ảo xuất hiện. Đó là hình bóng của một nữ nhân, với mái tóc dài, óng mượt và một thân hình hoàn hảo.
Y Thiên không thể nhìn thấy khuôn mặt nàng, chỉ thấy một chiếc đuôi rắn khổng lồ, được tạo thành từ hàng ngàn lớp vảy màu tím sẫm, lấp lánh như những viên kim cương.
Nàng không di chuyển, chỉ quay nghiêng đầu lại, để lộ ra một phần khuôn mặt tuyệt đẹp. Ánh mắt nàng lạnh lùng, đầy sự khinh bỉ, như thể hắn chỉ là một con kiến đang cố gắng thách thức một vị thần.
"Một tên Luyện Khí nho nhỏ... Lại còn dám nhìn thẳng vào ta." Nàng nói, giọng nói đầy chế giễu.
"Một phàm nhân với một chút linh khí hỗn tạp, mà cũng dám ngẩng đầu trước ta? Thật nực cười." Nàng không hề tức giận, mà chỉ tỏ ra nhàm chán, như thể cuộc nói chuyện này chỉ làm mất thời gian của nàng.
"Ngươi không có quyền được nhìn thẳng vào ta. Cúi đầu xuống!"
Y Thiên không hề nao núng. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, một ngọn lửa tham vọng bùng cháy trong lồng ngực hắn. Hắn không thể cúi đầu. Hắn không thể chấp nhận.
"Ta sẽ không cúi đầu." Hắn trả lời, giọng nói đầy kiên định.
"Ta chính là một Thiên Mệnh Nhân. Ta sẽ không bao giờ cúi đầu trước bất cứ ai."
Một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi nàng.
"Thiên Mệnh Nhân? Hahaha." Nàng cười, một tiếng cười trong trẻo, đầy ngạo mạn.
"Ngươi quả thực có khiếu hài hước đấy, lại chọc được ta cười rồi." Nàng không di chuyển, chỉ khẽ vung tay. Ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình, khổng lồ đè lên lưng Y Thiên.
Hắn ngã xuống, đầu gối va đập vào nền đá cứng, một tiếng rắc rắc vang lên. Hắn cố gắng đứng dậy, cố gắng dùng linh lực của mình để chống lại, nhưng vô vọng.
"Cái gì đây?" Hắn thầm kinh ngạc, cơ thể hắn như bị một ngọn núi khổng lồ đè lên. Hắn không thể cử động, không thể hít thở. Áp lực đó không đến từ một đòn tấn công, mà đến từ một sự chênh lệch cảnh giới tuyệt đối.
Linh lực của hắn, vốn đã đạt đến Luyện Khí Thập Tam Tầng, giờ đây tan rã như một đám mây gặp gió lớn, điều này không những đập nát triệt để sự ảo tưởng về sức mạnh của hắn mà còn cho hắn nhận ra đâu là tự tin đâu là ngạo mạn.
"Linh khí của ngươi thật tạp nham, thủy, hỏa, thổ, kim, mộc. Hahaha, không ngờ lại là một ngũ linh căn tạp nham, ta thật sự không nghĩ ra ngươi làm sao mà có thể thắng lũ chó canh cửa đấy." Nàng nói, giọng nói đầy sự khinh bỉ.
"Ta chỉ cần một cái vung tay, ngươi đã không thể chống cự. Ngươi nghĩ ngươi là ai, mà dám xưng là Thiên Mệnh Nhân?" Nàng không ngừng nói, mỗi lời nói đều như một mũi kim sắc bén, đâm vào lòng tự tôn của Y Thiên.
"Ngươi chỉ là một con kiến, đang cố gắng thách thức một vị thần. Ngươi chỉ là một kẻ ngu ngốc, đang cố gắng bước đi nhưng ngươi nào biết đó chỉ là con đường cụt, cho dù ngươi rẽ đến chỗ nào thì chỗ đó vẫn là ngõ cụt mà thôi."
"Ta.. ta không phải là kiến!" Hắn cố gắng gầm thét lên nhưng thực tế đã cho hắn một kết quả tàn khốc.
Nằm dưới áp lực của một đại năng có thể là một yêu thú ngũ cấp đã hóa hình, tu vi không dưới Nguyên Anh Cảnh Trung Kì, hắn không thể nói. Hắn chỉ có thể nằm đó, chịu đựng. Hắn cảm thấy mình như đang chìm trong một cái đầm lầy, và hắn không thể thoát ra.
Mọi thứ hắn từng tin tưởng, mọi thứ hắn từng tự hào, giờ đây tan vỡ. Hắn không phải là Thiên Mệnh Nhân. Hắn chỉ là một con kiến, đang cố gắng bò trên một con đường đang vỡ vụn.
"Ta... ta sẽ không bỏ cuộc." Hắn thầm nghĩ, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
"Ta phải chém cô ta! Sát chiêu của ta có thể một chém giết Kim Đan. Ta.."
Sự bất lực và nỗi sỉ nhục cuộn trào, thiêu đốt lồng ngực hắn. Hắn cắn chặt môi, cảm nhận vị máu tanh mặn chát, và rồi, hắn dồn toàn bộ sức lực còn sót lại, gắng gượng chống người đứng dậy.
Nhưng hắn không thể, một tầng áp lực nữa vừa được thêm vào. Sức mạnh này khiến hắn còn không thể nhúc nhích nổi, nói chi đến việc đứng dậy.
"Ngươi nghĩ ta không biết ngươi đang nghĩ gì sao?" Nàng nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của Y Thiên với giọng nói đầy sự chế giễu.
"Ta có thể nhìn thấy mọi thứ trong tâm trí ngươi. Sự sợ hãi, sự tuyệt vọng, sự bất lực và ngươi nghĩ ngươi có thể liều mạng với ta? Tất cả đều rõ ràng như ban ngày. Ngươi chỉ là một con kiến hôi, một con sâu bọ đang cố gắng giật dây của một nữ thần như ta."
Nàng không ngừng nói, mỗi lời nói đều như một lưỡi dao, cứa vào trái tim hắn.
"Ngươi nghĩ ta là ai? Ha ha ha." Nàng lại cười, một tiếng cười trong trẻo, đầy ngạo mạn.
"Ta là Ngân Xà Tí Hống. Ta là người tạo ra nơi này, ta là người kiểm soát tất cả. Ngay khi ngươi bước vào cấm địa, ngươi đã không có quyền quyết định được sự sống chết của mình. Ngươi chỉ là một món đồ chơi, một con rối, một con mồi. Và ta sẽ chơi với ngươi cho đến khi ta cảm thấy chán rồi bùm! Ngươi chết đi.. trong tức tưởi. Sao nào? Muốn chạy trốn? Chạy đi, nếu như ngươi có bản lĩnh."
Nói xong, như là một thử thách nàng dành cho hắn, nàng phất tay một cái. Áp lực liền giảm đi, nhưng không biến mất hoàn toàn. Dù đã được thả lỏng, Y Thiên vẫn không thể cử động. Hắn nằm trên nền đá lạnh lẽo, hít thở dồn dập, cảm giác như phổi mình đang bốc cháy.
Hắn không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Sự ngạo mạn của nàng, sự khinh thường tuyệt đối, và trên hết, sức mạnh khủng khiếp đến mức chỉ một cái vung tay đã có thể khiến hắn hoàn toàn bất lực. Tất cả mọi thứ hắn từng tự hào, mọi thứ hắn từng tin tưởng, giờ đây tan vỡ.
"Đứng dậy đi, con rối của ta." Giọng nói của Ngân Xà Tí Hống lại vang lên, đầy sự chế giễu.
"Ta thích nhìn con mồi của ta vùng vẫy trong tuyệt vọng."
Y Thiên cắn răng, dồn tất cả sức lực còn sót lại vào tay. Hắn từ từ chống kiếm đứng dậy, nhưng hai chân hắn vẫn run rẩy không ngừng. Hắn nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt tràn ngập sự thù hận và tuyệt vọng.
"Ồ? Vẫn còn có thể đứng lên?" Giọng nói của nàng vang vọng, không chút ngạc nhiên, mà chỉ thêm phần châm biếm.
"Ngươi cũng khá kiên cường đấy, nhưng vô nghĩa." Hắn thấy rằng, ở bên trong làn sương mờ ảo đó, như thể có hàng ngàn con mắt ẩn trong làn khói độc màu tím sẫm đang quan sát hắn, như những kẻ săn mồi đang cười nhạo con mồi của mình.
"Ngươi không thể thắng ta. Ngay cả bản thân ngươi còn không tin rằng ngươi có thể thắng ta.. Thì sao ngươi có thể?" Nàng nói, giọng đầy đả kích.
"Ngươi chỉ là một con rối, một món đồ chơi mà ta nắm trong tay thôi. Ta có thể nghiền nát ngươi bất cứ lúc nào ta muốn." Nàng trả lời, giọng nói vẫn đầy sự lạnh lùng.
"Ngươi lại nghĩ ngươi có thể chiến đấu với ta sao? Nực cười."
Y Thiên biết nàng nói đúng. Hắn không thể chiến đấu, mọi kỹ năng hay tính toán của hắn đều trở nên vô dụng trước sức mạnh tuyệt đối của nàng. Hắn chỉ có một lựa chọn: chạy.
"Chạy ư?" Giọng nói của Ngân Xà Tí Hống lại vang lên, đầy sự chế nhạo.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát khỏi ta sao?" Nàng không di chuyển, nhưng một làn khói độc màu tím sẫm bắt đầu di chuyển, bao bọc lấy Y Thiên. Mùi hương độc hại không chỉ khiến hắn cảm thấy khó thở, mà còn làm đầu óc quay cuồng, sinh ra ảo giác. Hắn biết, hắn phải ra khỏi đây ngay lập tức.
"CHẠY!" Hắn gầm lên. Cơ thể hắn lập tức biến thành một cái bóng mờ. Hắn lách mình, vượt qua làn khói độc. Hắn chạy về phía con đường cũ, nơi những tảng đá đã sụp đổ. Cơn khói độc lập tức lan nhanh đi, nó bay thẳng vào phổi của Y Thiên, đốt lấy thân thể Y Thiên từ trong ra ngoài từ ngoài vào trong.
Nhưng những nỗi đau này hắn sớm quen rồi, cũng sớm không còn quan tâm nữa rồi bởi vì ngay lúc này, trong lúc thập tử nhất sinh hắn chỉ còn một cơ hội. Và cơ hội này không cho phép hắn quan tâm đến bất cứ điều gì khác. Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: sống sót. Và một ý nghĩ.
CHẠY!
"Ngu ngốc." Nàng lẩm bẩm, một nụ cười xuất hiện trên môi.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát khỏi ta sao?"
Nàng không di chuyển, chỉ giơ một ngón tay lên. Một làn sóng độc hại bắn ra từ ngón tay nàng, như một tia chớp tím sẫm. Y Thiên cố gắng né tránh, nhưng làn sóng đó quá nhanh. Nó lướt qua vai hắn, khiến hắn cảm thấy một cơn đau buốt thấu xương.
Hắn không dám nhìn lại, chỉ biết tiếp tục chạy.
"Ngươi càng chạy, ta càng thích." Giọng nói của nàng vang vọng trong đầu hắn, đầy sự ngạo mạn.
"Ngươi hãy cứ chạy đi, ta rất thích nhìn con mồi của ta vùng vẫy trong tuyệt vọng. Ta thích nhìn sự sợ hãi trong đôi mắt ngươi, sự sợ hãi, sự tuyệt vọng còn hơn cả tuyệt vọng ấy. Thật khiến người ta mê đến chết đi được."
Những lời nói này của nàng đều không một lời lọt tai của Y Thiên, hắn đã không còn quan tâm, chỉ có một mục tiêu duy nhất: sống sót. Hắn chạy, chạy nhanh nhất có thể. Hắn dùng tất cả sức lực, tất cả sự sống, tất cả những gì hắn có, chỉ để chạy.
"Chạy đi! Hãy chạy nữa đi. Haha!"
Phía sau lưng, hắn nghe thấy một tiếng cười trong trẻo, đầy ngạo mạn. Đó không phải là tiếng cười của một kẻ đang đuổi theo, mà là tiếng cười của một vị thần đang chơi đùa với một con côn trùng.
Đột nhiên, một tiếng "soạt" nhỏ vang lên sau lưng hắn, một luồng gió mạnh quét qua, mang theo một làn khí độc chết người. Hắn né tránh kịp thời, nhưng một giọt chất lỏng màu tím sẫm đã chạm vào vách đá, tạo ra một tiếng xèo xèo ghê rợn, ăn mòn lớp đá cứng một cách dễ dàng, để lại một vết lõm sâu hoắm. Đó chính là nọc độc kinh rợn của nàng, thủ pháp nổi tiếng của Ngân Xà Tí Hống.
"Thân pháp không tồi, nhanh nhẹn đấy! Lại mà lại né được cả chiêu này của ta. Quả thực đã rất cố gắng rồi, mau quay lại đi trước khi quá muộn. Nếu không, đến một cái chết thống khoái ngươi cũng không thể có được."
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên, một luồng sóng âm vô hình đánh thẳng vào Y Thiên, khiến hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, dòng linh lực trong người như muốn tan rã. Hắn loạng choạng, suýt ngã xuống, may mắn thay, hắn đã lấy lại thăng bằng kịp thời.
Hắn không cần biết, Ngân Xà Tí Hống có thực sự đang chơi đùa với hắn hay không, nhưng có vẻ như nàng đang không muốn giết hắn ngay lập tức, mà muốn tận hưởng sự sợ hãi và tuyệt vọng của hắn. Hắn chỉ cần biết mình không thể dừng lại.
Nàng lại tấn công. Một làn khói độc đặc quánh như một con rắn khổng lồ, lao tới cuốn lấy Y Thiên. Hắn né tránh một cách khó khăn, nhưng một phần của làn khói đã chạm vào tay hắn. Da thịt hắn lập tức nóng ran, một cảm giác đau buốt thấu xương lan ra khắp cơ thể. Hắn biết, nếu làn khói đó bao bọc lấy hắn, hắn sẽ chết ngay lập tức.
"Cái gì? Tên con người đó có thể chịu được làn khói độc này sao? Đáng nhẽ ra hắn phải vì bị dính độc mà choáng váng ngã xuống rồi chứ?"
Hắn dồn tất cả sức lực, chạy nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Hắn chạy về phía con đường cũ, nơi những tảng đá đã sụp đổ. Hắn biết, đó là hy vọng duy nhất của hắn.
Phía sau lưng, hắn vẫn nghe thấy tiếng cười trong trẻo, đầy ngạo mạn của Ngân Xà Tí Hống, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chạy trốn của hắn chỉ là một trò chơi mà nàng đã sắp đặt. Hắn cảm thấy mình như một con chuột đang chạy trốn trong mê cung, và kẻ săn mồi đang ở đó, chờ đợi.
"Hả!? Hắn thế mà lại chạy được sao? Chết rồi! Định chơi trò lạt mềm buộc chặt với hắn, giờ hắn lại cứ thế mà chạy thoát! Làm sao bây giờ? Mà.. tại sao tên con người đó lại vượt qua được làn khói độc đó của mình? Mình đã luyện nó qua hàng trăm năm rồi cơ mà?"
Nàng hoảng hốt cả lên, nhiều dòng suy nghĩ cứ liên tục vây lấy tâm trí rối bời của nàng.
"Quay lại!" Nàng gầm lên, giọng nói đầy tức giận.
"Ngươi không được chạy!" Nàng hét toáng cả lên, giọng nàng mang theo uy lực rất lớn, lớn đến nỗi làm tai của Y Thiên chảy cả máu.
Thế nhưng Y Thiên vẫn không nghe thấy.
Hắn chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập, tiếng máu chảy trong tai. Hắn chạy, chạy, chạy. Hắn chạy về phía con đường cũ, nơi những tảng đá đã sụp đổ. Hắn biết, đó là hy vọng duy nhất của hắn.
"Nhanh lên, nhanh nữa lên, chạy đi, chạy nhanh lên đi đôi chân của ta!"
Y Thiên dốc toàn bộ sức lực, bỏ lại mọi thứ phía sau, lao đi một cách điên cuồng. Mọi hành động của hắn chỉ có một mục đích duy nhất: sống sót.
Phổi hắn như muốn nổ tung, cơ bắp đau nhức, và tim hắn đập như trống bỏi. Hắn cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng le lói từ phía trước, đó không phải ánh sáng của mặt trời, đó là ánh sáng của sự hi vọng, nó phát ra từ nơi những tảng đá khổng lồ đã chặn lối đi.
"Chết tiệt! Tới rồi, chém hết nó rồi trốn đi thôi nào. Nếu không mụ rắn đuổi tới thì phiền phức thật!"
Hắn lao tới, không chút do dự. Hắn rút Thiên Bình Kiếm, lưỡi kiếm sáng lóa, và bắt đầu chém vào lớp đá dày.
Từng nhát kiếm dồn dập, mạnh mẽ, nhưng chỉ để lại những tia lửa và những vết xước nhỏ trên bề mặt đá. Lớp đá quá dày, quá cứng.
Hắn chém mãi, chém mãi, nhưng vô vọng. Mồ hôi nhỏ xuống, hòa cùng với bụi đá và máu, hắn cảm nhận một cảm giác tuyệt vọng dâng trào trong lồng ngực.
Hắn biết, hắn sẽ không thể thoát ra kịp, hắn dần trở nên chấp nhận sự tuyệt vọng này. Tiếng cười của Ngân Xà Tí Hống vẫn vang vọng trong đầu hắn, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chạy trốn của hắn đã kết thúc.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát khỏi ta sao?" Giọng nói của nàng vang lên, đầy sự chế giễu.
"Nực cười."
Y Thiên cắn răng, dồn tất cả sức lực vào cánh tay, hắn không thể bỏ cuộc, hắn không thể chết ở đây.
Hắn hét lên một tiếng, và vung kiếm một cách điên cuồng, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Nhưng vô vọng.
Những tảng đá không hề dịch chuyển, hắn cảm thấy mình như một con kiến đang cố gắng di chuyển một ngọn núi.
Đang trong lúc hoảng loạn, hắn quay đầu lại.
"Con mẹ nó! Xem ra phải liều một trận với ả rồi. Đằng nào chả phải chết!" Hắn thầm kinh hoàng nghĩ.
"Phụ thân ơi! Con tới đây!" Hắn gào to lên.
Siết chặt thanh Thiên Bình Kiếm trên tay, hắn quay đầu lại định tung ra một chiêu tất sát. Bất ngờ là hắn không còn cảm nhận được sự hiện diện của Ngân Xà Tí Hống nữa.
Tiếng cười, tiếng gầm, tiếng thì thầm, tất cả đều biến mất. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian. Tim hắn đập mạnh, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Hắn bất ngờ phát hiện ra nàng thế mà lại không đuổi theo mình. Nàng không có ý định giết hắn ngay từ đầu. Nàng chỉ muốn chơi đùa.
Y Thiên đứng đó, không thể cử động. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng. Một sự thật phũ phàng, tàn nhẫn và cay đắng dâng trào trong lòng hắn. Hắn nhận ra rằng, hắn đã thua cuộc chiến này một cách toàn diện.
Hắn đã phải chạy trốn chỉ để sống sót, nhưng ngay cả việc đó cũng không được kẻ thù coi trọng. Hắn chỉ là một con kiến mà thôi. Một con kiến đáng thương, đang cố gắng thoát khỏi một trò chơi mà nó không thể thắng.
Mọi thứ hắn từng tin tưởng, mọi thứ hắn từng tự hào, giờ đây tan vỡ. Hắn đã bị Ngân Xà Tí Hống chơi đùa, bị sỉ nhục, bị lăng mạ. Và nàng không thèm đuổi theo hắn, vì nàng không coi hắn là một mối đe dọa, chắc rằng nàng bây giờ đang rảo bước đi theo sự sợ hãi của hắn mà đến giết rồi.
Sự ngạo mạn của nàng giờ đây được thể hiện bằng hành động, một sự ngạo mạn tột cùng, một sự khinh bỉ tuyệt đối. Hắn đứng đó, trong sự im lặng đáng sợ, với một cảm giác tuyệt vọng và bất lực chưa từng có.
Hắn co ro thân mình vào một góc, hắn đang chờ đợi cái chết đến, mọi dũng khí, tự tin của hắn hoàn toàn bị nữ nhân đuôi rắn đó nuốt chửng.
"Linh Nhi. Đại ca yêu muội lắm, đại ca nhớ muội lắm. Làm ơn, cho ta gặp muội lần cuối được không? Được ở trong vòng tay muội, ta nguyện mãi mãi ở được ở trong vòng tay muội, nhẹ nhàng hương xuân mà ngủ. Những giấc ngủ đó, thật quý giá biết bao.. muội có biết không? Xin lỗi muội, Y Thiên ca ca của muội đã không thể trở về, đã không còn có thể mua bánh dứa, bánh hoa cúc cho muội rồi.. Đại ca cũng có hơi tò mò rằng đã hơn nửa năm rồi, muội ở ngoài đó có sống tốt không, có lớn chưa, có còn nhớ đến Y Thiên ca ca này không? Hay đã theo nam tử đẹp trai nào đó mà quên người đại ca này của muội rồi. Nam tử mà muội chọn, ta thật sự ghen tị với hắn. Thật lòng đó!"
Hắn nhắm mắt, từng giọt nước mắt khẽ rơi, hắn chờ đợi cái chết đang đến dần. Đầu hắn bây giờ toàn là hình ảnh Linh Nhi, hắn muốn mơ về nàng lần cuối. Trước khi hắn chết đi, toàn thân hóa tro bụi.
Ong Ong Ong
Viên Bạch Linh Ngọc đột nhiên phát sáng lên dữ dội từ trong vạt áo hắn, nó đang phản ứng một cách thật sự mạnh mẽ. Từng dòng khí mang theo ánh sáng tươi rói đang không ngừng tiến vào đầu óc đầy mê mụi của hắn.
Bỗng đầu hắn của hắn trở nên minh mẫn lạ thường, hắn bình tĩnh lại. Hình ảnh Linh Nhi cũng biến mất theo, hắn mở mắt ra, thả lỏng tay chân của mình ra và bắt đầu điều hòa lại nhịp thở, hắn bắt đầu xâu chuỗi lại tất cả mọi thứ.
"Tại sao mụ rắn kia không đuổi theo ta?" Một câu hỏi chí mạng bất ngờ được hắn hỏi ra.
Hắn nhớ lại lúc hắn vào đây, nếu như nàng thực sự mạnh và cần một con mồi để nàng vờn đến vậy thì nàng có cần thiết phải thiết kế một cái bẫy mà không nhốt người ở trong, mà lại nhốt người ở ngoài không cho vào trong không?
"Chờ tí đã, ả thật sự mạnh. Điều đó rất đúng, nhưng tại sao ả không dùng áp chế tu vi để kéo ta lại sau khi ta chạy ra ngoài? Nếu ả muốn vờn ta thì điều đó hợp toàn hợp lý nhưng đã vờn ta rồi thì tại sao lại không đi ra ngoài?"
"Giờ nhớ lại mới thấy mâu thuẫn, ả đã không di chuyển từ lúc ta bắt đầu chạy ra khỏi đó một cự li ngắn rồi, thế thì có thể suy ra ả có thể không phải không muốn di chuyển, mà là không thể!" Mặt Y Thiên đỏ cả lên vì tức giận
"Cả cái áp chế tu vi đó, lúc đó vì quá hoảng sợ nên ta lại quên để ý một điều. Nó không hề bị ả phất tay một cái mà mất đi, từ khi nó đè lên người ta, nó đã đang yếu dần theo thời gian rồi. Ta đã có thể đứng dậy từ lâu nhưng vì đôi chân đang run rẩy mà thôi. Ả phất tay đúng lúc mà nó yếu gần như là bậc nhất để nó hoàn toàn mất đi!"
Y Thiên cắn móng tay, cả đầu óc hắn căng cứng lên vì suy nghĩ.
"Ả không hề đuổi theo, và sức mạnh ả giảm dần. Chứ làm gì có việc một kẻ có tu vi đoán chừng là trên cả Nguyên Anh Cảnh Trung Kì lại phóng chiêu nào cũng để Luyện khí Kỳ né hết cả. Từ từ, lúc cuối ta có nhớ ả nói cái gì mà quay lại rồi cả không được chạy nữa. Vậy thì xâu chuỗi lại tất cả."
Y Thiên mừng rỡ đứng dậy.
"Tức là đáp án chỉ có một mà thôi, giả thuyết mà ta lúc đó tự tin nghĩ ra đã đúng được một nửa, ả thực sự sợ ta, chỉ là không phải sợ ta mạnh hơn mà thôi. Ả sợ ta phát hiện ra một điều bí mật của ả. Ả đang bị thương và bị cấm chế không thể ra ngoài!"
"Con mẹ nó, thế mà ta lại dính bẫy của ả sao. Kế tư duy ngược này của ả, thực sự rất hay, ngươi tính rằng ông đây bị vài trò vặt của ngươi dọa sợ mà tự dâng mình lên chết ư?"
"Tiếc thay, con mẹ nó, ngươi một con rắn nhỏ à. Ngươi đã tính sai một điều, ta không thể bị dọa chết đâu. Trừ phi ngươi giết ta, chứ không có việc ta chấp nhận nô dịch cho ngươi. Hahaha! Ngày tàn của ngươi đến rồi." Y Thiên cười toe toét cả lên, hắn vừa mừng vì thoát chết, vừa tức giận vì dính kế. Tuy nhiên quan trọng hơn cả, một câu hỏi vừa lóe lên trong đầu hắn.
"Yêu hạch ngũ phẩm của một yêu thú ngũ cấp đỉnh cao như Ngân Xà Tí Hống đã hóa hình có mùi vị và sức mạnh ra sao nhỉ? Liệu ta có hấp thụ nổi không đây? Thôi, cứ thử là biết, có khi lại đột phá Trúc Cơ thì sao?"
Hắn siết chặt thanh Thiên Bình Kiếm trên tay, từng bước mạnh mẽ trở lại nơi nàng tọa lạc.
"Quả nhiên ngươi nói đúng, ta không thể thắng được khi cứ nghĩ mình thua. Như thế thì ta đã thua trước khi bắt đầu rồi. Vậy thì cho ta xin phép thắng trước nhé, bởi vì đầu óc ta lúc này đã nghĩ đến yêu hạch trong người ngươi rồi! Cả tinh thể linh hồn nữa, thật là đã quá đi!" Y Thiên càng nghĩ miệng càng cười không khép nổi.


0 Bình luận