Độc Nhãn Vương Chi Địa.
Chương 18: Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!
0 Bình luận - Độ dài: 2,932 từ - Cập nhật:
Hắn vung Thiên Bình Kiếm, tung ra từng đòn kiếm sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Trọng Tâm Quyết - Bất Động Như Sơn. Định!"
"Thủ Kiếm Phép - Vô Sư: Lược!"
Trong bóng đêm sâu thẳm của vực thẳm, chỉ thấy duy nhất một mắt của hắn phát sáng, liên tục chuyển động theo thân ảnh nhanh nhẹn, mờ ảo như một bóng ma.
"Đột Kiếm Thức - Độc Tôn: Tung!"
Cơ thể hắn xoay tròn theo thanh kiếm, cánh tay buông thả nắm lấy chuôi kiếm, tuy lỏng mà chặt, cánh tay cong thẳng theo từng đường kiếm tung ra xe gió vun vút.
"Nhất Bổn Quy Tông - Hoàn Mỹ Hóa: Thu!"
Cả cơ thể và tâm trí hắn hòa vào làm một với thanh kiếm trong tay, hoàn toàn đắm chìm trong việc luyện tập. Từng nhát chém, từng đường kiếm đều mang theo sự cuồng bạo, hoang dã từ những viên yêu hạch, khiến cho không khí xung quanh cũng phải rít lên từng tiếng.
"Kiếm Tâm Bất Đoạn - Ý Chí Hợp Nhất: Dung!"
"Nền tảng của Kiếm Đạo không hề xuất phát từ kiếm, hay từ bản nguyên sức mạnh của cơ thể. Càng không xuất phát từ các kĩ thuật hay động tác chuẩn chỉ. Mà nó nằm sâu trong tiềm thức ý chí và cả tinh thần linh hồn của mỗi con người chúng ta. Đó mới chính là tinh thần Kiếm Đạo! Kiếm đối với người trong Đạo tuyệt nhiên không phải là một loại vũ khí, nó là sinh mệnh, là triết lí, là tất cả đối với người cầm kiếm. Một người cầm kiếm không chết đi khi hơi thở họ ngừng lại… họ chỉ chết khi lưỡi kiếm của họ vỡ tan!" Y Thiên vừa đưa kiếm đi vừa đọc lên những đoạn trong cuốn Lục Luật Kiếm ghi với ngữ khí vô cùng chắc chắn.
"Lòng như gương hồ, tâm không vướng bận,
Lưỡi kiếm kia băng, phản chiếu vạn vật.
Một chớp kiếm quang, sương tan mây tản,
Giữa đất trời, chỉ còn lại một kiếm."
Hắn đọc xong khẩu quyết, cả cơ thể nóng bừng lên một cảm giác cực kì rực lửa, thanh Thiên Bình Kiếm trong tay cũng không ngừng run lên. Hắn thu kiếm lại, giơ thanh kiếm lên thẳng trên trời, vì đã không còn tay trái, hắn đành tự cắt qua gò má mình để máu chảy lênh láng trên thân kiếm. Hắn hét to lên trời, thân kiếm phát sáng ra từng ánh hàn quang lúc ẩn lúc hiện.
"Lục Luật Kiếm Pháp Tầng Thứ Nhất - Lục Luật Thức: Phá!"
Hắn cười mừng rỡ, những nụ cười chiến thắng hiếm hoi trong đời hắn. Hắn cuối cùng đã thành công rồi, hắn đã chinh phục được tầng đầu tiên trong Lục Luật Kiếm, trải qua sáu giai đoạn cơ bản, mỗi đoạn đều không chỉ là cho hắn luyện tập vung kiếm mạnh hơn.
Mà nó bao hàm cả tinh thần kiếm đạo trong đó, từng đường kiếm vung ra, mỗi đòn đánh đều là sự thể hiện của nội tâm, nó giúp hắn rèn luyện tính bình tĩnh, tập trung.
Nó cũng cho hắn hiểu về triết lí: "Khí, Kiếm, Thể, Nhất" trong kiếm đạo, với khí là tinh thần, kiếm ở trong tay, thể chất trong cơ thể, cùng nhau phối hợp linh hoạt thành một thể thống nhất.
"Ahahaha!" Y Thiên lại cười to không ngớt được miệng, hắn đưa mũi kiếm lên trên cao chỉ thẳng vào bầu trời cao vời vợi, hắn gào lên một tiếng vang dội: "ARGHH!".
Hắn chém thanh kiếm xuống với tốc độ nhanh đến nỗi chỉ kịp nhìn thấy thân ảnh còn lưu lại.
Nhất Kiếm Phá Vạn Pháp!
Bất chợt, một đường kiếm khí uy bạo, mang theo một lực lượng hủy diệt, đột ngột vụt ra, chém thẳng về phía trước, oanh tạc cả không gian phía trước, từng nơi nó sượt qua đều nổ liên liên hồi, tung lên một tràn đầy là khói bụi.
Nó không hề dừng lại, tiến sâu vào trong đá, sâu đến mức không còn cảm nhận được nó nữa. Cũng không biết nó có dừng lại hay không, chỉ biết một chiêu này, uy lực khủng bố đã hoàn toàn mang đi tất cả linh lực trong linh hải Y Thiên đi.
Sau khi hoàn thành đòn cuối cùng, Y Thiên thu kiếm.
"Rắc!" Một tiếng, Y Thiên lại cắn một trong những viên yêu hạch cuố icungf. nguồn linh khsi dồi dào rót vào, liên tục chuyển hóa thành linh lwucj chảy đầy trong linh hải hắn.
"Chậc! Một kiếm chiêu này quả thật tiêu hao quá nhiều, e rằng… chỉ có thể làm chiêu tất sát liều mạng mà thôi." Hắn thầm oán thán.
Trong khóc bụi mù mịt, với bóng đen bao trùm lên tất thảy. Một thân ảnh dần dần hiện ra, một thiếu niên thân mang hắc y nhuộm đầy sắc đỏ của máu, một mắt hắn phát sáng sắc lạnh, thứ ánh sáng ấy rực cháy tựa như ngọn lửa xanh ở dưới Diêm Vương Điện.
Vút!
Hắn tung ra một kiếm, khói bụi liền sợ hãi mà tản ra, hắn lại thu kiếm về bên mình.
Y Thiên thân cô thế cô, một tay một kiếm liên tục phóng thích nguồn linh lực dồi dào trong người ra bên ngoài.
"Chẳng lẽ, hiện tượng này là do ta chưa ổn định được cảnh giới sao?" Y Thiên hoang mang nhìn khắp thân thể mình một lượt.
Hắn cảm nhận được sức mạnh to lớn đang cuồn cuộn trong người, như một dòng sông lớn đang chảy xiết, và hắn biết rằng đã đến lúc để tiến sâu hơn nữa. Trước khi bước tiếp, hắn dùng thần thức quen qua linh hải của mình, hắn bất ngờ vui mừng khi nhận ra:
"Là Luyện Khí Kỳ Thập Tầng? Ta thế mà tiến tới được Luyện Khí Kỳ Thập Tầng? Với tu vi này, đừng nói là đồng lứa, ta trong Sa Đô cũng được gọi là thiên tài rồi!"
Hắn bước chậm rãi vào trong hang động, không khí ở đây trở nên khác lạ. Từng luồng gió lạnh buốt lùa qua, mang theo mùi của đất đá ẩm mốc, mùi ngai ngái, nồng gắt của linh khí cô đọng, cùng với mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa.
Một thứ áp lực vô hình bao trùm lấy hắn, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm và tăm tối của nơi đây.
Y Thiên tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn có thể nghe thấy tiếng nước tí tách nhỏ giọt từ trên vách đá, tiếng gió rít qua những khe hở và tiếng bước chân nặng nề của chính mình.
Sự cô độc bao trùm lấy hắn, nhưng lạ thay, hắn không còn cảm thấy sợ hãi. Hắn siết chặt thanh Thiên Bình Kiếm trong tay, cảm nhận sức nặng và sự lạnh lẽo của nó. Hắn tự nói với chính mình:
"Chết cũng đã nhiều rồi, thêm một lần nữa thì có sao?"
Hắn vừa đi, vừa dùng Âm Dương Nhãn để tìm kiếm yêu hạch. Ánh sáng xanh u ám từ con mắt phải của hắn soi rọi từng ngóc ngách.
Hắn thất vọng nhận ra số lượng yêu hạch trên đường không còn nhiều như trước. Thay vì nằm rải rác khắp nơi, giờ đây chúng xuất hiện một cách thưa thớt hơn.
Đôi khi may mắn nhặt được ba bốn viên nhỏ nằm lọt trong một cái khe đá. Có khi, hắn phải đi một quãng thật dài mà chẳng thấy gì. Tuy nhiên, mỗi viên yêu hạch mà hắn tìm thấy đều cho ra một nguồn linh khí dồi dào hơn hẳn những viên trước đó.
Hắn nuốt một viên yêu hạch nhỏ, và cảm nhận được dòng linh khí tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn đang tràn vào kinh mạch, nuôi dưỡng đan điền.
"Lượng linh khí này… hơn hẳn các viên ở ngoài kia. Nếu đoán không nhầm, có lẽ nó chính là yêu hạch của yêu thú nhị cấp." Hắn lẩm bẩm, một nụ cười nhếch lên.
Y Thiên bắt đầu suy luận. Tại sao yêu hạch lại trở nên ít đi, nhưng chất lượng lại tăng lên? Hắn nhớ lại những điều đã đọc được trong các cuốn sách cổ về các yêu thú. Hắn đoán rằng càng tiến sâu vào, linh khí càng trở nên tinh khiết và cô đọng.
Những yêu thú sống ở đây cũng có tu vi cao hơn, và yêu hạch của chúng vì thế cũng mạnh hơn. Đây là một thứ tài nguyên hiếm có, đừng nói đến ở ngoài có thể gặp được yêu thú thuộc cấp nhỏ như này, nếu không phải là Hoàng Gia độc quyền thì các tu sĩ đã tranh nhau mà giành lấy rồi, chỉ còn các yêu thú cấp cao không thể kiểm soát mới để mặc cho nó tung hoành, giết chết dân chúng.
Đang mải mê trong suy nghĩ thì bất chợt, một tiếng động nhỏ vọng tới từ phía trước khiến Y Thiên lập tức dừng lại. Hắn lách mình vào một khe nứt trên vách đá, nín thở, lắng nghe. Với Âm Dương Nhãn, hắn nhìn thấy một khung cảnh tàn bạo đang diễn ra.
Gần chục con yêu thú, đều thuộc họ Linh Cẩu, đang gầm gừ, gặm nhấm xác của một con yêu thú khác đang nằm bất động dưới mặt đất. Miếng thịt tươi bị xé rách, máu me văng tung tóe trên nền đất ẩm.
Hắn nhận ra ba loại yêu thú nhất cấp thuộc họ Linh Cẩu ở đó: Xích Mục Cẩu với đôi mắt đỏ ngầu, Ma Diện Cẩu với khuôn mặt dữ tợn như quỷ và bộ lông trắng bệch, cuối cùng là Hắc Thạch toàn thân được bao bọc bởi những khối u đen tuyền cứng như đá, thân thể to lớn bất thường so với họ Linh Cẩu.
"Một, hai, ba… tổng cộng là mười sáu con."
Y Thiên siết chặt lấy Thiên Bình Kiếm, hơi thở trở nên dồn dập, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Hắn vừa luyện xong Lục Luật Kiếm tầng thứ nhất, vừa đột phá lên Luyện Khí Kỳ thập tầng, đều chưa có cơ hội ổn định và chứng thực sức mạnh.
Lũ yêu thú không quá đông, đây là cơ hội tuyệt vời để hắn thử nghiệm và kiểm soát sức mạnh mới.
Y Thiên hít một hơi thật sâu, ổn định tinh thần, rồi lách mình ra khỏi khe nứt. Không một tiếng động, hắn một tay cầm kiếm, lao nhanh về phía trước. Thân cô thế cô nhanh nhảu tiến lên, nhanh như tốc biến, không thể khinh nhờn.
Hắn lao vào đám yêu thú như một cơn cuồng phong, mục tiêu đầu tiên của hắn là con Hắc Thạch Cẩu đang mải mê gặm nhấm cái xác.
"Rắc!"
Một kiếm chém ra, không mang theo chút hoa mỹ nào, nhưng lại chứa đựng uy lực mạnh mẽ vô song, cùng với Thiên Bình Kiếm sắc lẻm, khiến con Hắc Thạch Cẩu một thân đầy đá đen cũng không chịu đựng nổi mà đứt đôi, rơi ra một viên yêu hạch lấp lánh.
Âm thanh giòn tan của xương cốt gãy vỡ cùng với tiếng gầm thét kinh hoàng của nó vang lên, báo hiệu sự hỗn loạn. Lập tức, sự hỗn loạn lan ra. Ba con Xích Mục Linh Cẩu với đôi mắt đỏ ngầu gầm gừ, đồng loạt lao vào tấn công.
Chúng di chuyển linh hoạt, phối hợp với nhau một cách có kế hoạch, một con đánh vào hông, một con cắn vào chân, và con còn lại nhảy lên không trung, nhắm thẳng vào cổ họng.
"Mẹ nó, một con chó này! Ông đã cho mày tấn công chưa?"
Y Thiên uyển chuyển nghiêng người, tránh được một đòn, rồi dùng chân phải đá mạnh vào con còn lại, đẩy nó văng ra.
"Thấy ông đây đã một cú đẹp không?"
Hắn phải chiến đấu bằng một tay, từng nhát chém dường như đều dồn hết sức lực, bắt buộc hắn phải thật chính xác và nhanh nhẹn. Hắn liên tục xoay người, né tránh những cú táp hiểm hóc, dùng kiếm để chặn những đòn tấn công của chúng.
"Ăn kiếm này của ta đi! Lũ chó chết! Còn dám cắn ông đây nữa à?"
Hắn cảm nhận được móng vuốt của chúng cào xé trên da thịt, từng nhát cắn găm sâu vào da thịt, nhưng kỳ lạ thay, nỗi đau đó không còn làm hắn sợ hãi. Trái lại, nó khiến đầu óc hắn trở nên tỉnh táo, và một cảm giác thống khoái dâng trào trong tâm trí. Nỗi đau, đối với hắn bây giờ, như một liều thuốc kích thích, thúc đẩy hắn lao vào trận chiến một cách điên cuồng hơn.
"Grừ.. ừ.. ừ"
Những con Ma Diện Cẩu bắt đầu tham chiến, chúng nhỏ nhắn, nhưng lại hung hãn hơn. Chúng có vẻ như là kẻ chỉ huy trong đàn, ra hiệu cho những con khác cùng tấn công. Chúng có lớp da dày hơn và móng vuốt sắc nhọn hơn, đặc biệt là gương mặt của nó biến ảnh liên tục khiến cho Y Thiên liên tục phân tâm. Đó chính là năng lực chính của lũ Ma Diện Cẩu.
"Chết tiệt! Lũ ma quái này rốt cuộc cũng tung chiêu rồi."
Y Thiên liên tục bị trúng đòn, từng vết thương rách toạc trên da thịt. Nhưng mỗi khi cảm thấy sức lực cạn kiệt, hắn lại cắn một viên yêu hạch, nuốt xuống, mặc cho cơn đau phản phệ dồn dập hành hạ.
Hắn cảm nhận được máu từ các vết thương tuôn ra, hòa với mồ hôi và chảy xuống, nhưng hắn không để ý đến điều đó. Hắn chỉ tập trung vào việc chém giết, vào việc biến nỗi đau thành sức mạnh.
Đây là lần đầu tiên, Y Thiên cảm thấy vui sướng đến điên dại.
"Giết chóc ư? Nó lại vui đến như vậy sao? Hahaha!"
Hắn cười phá lên, tiếng cười vang vọng khắp hang động, trở thành âm thanh kinh hoàng hơn cả tiếng gầm của yêu thú. Các nhát kiếm của hắn càng trở nên đa dạng, điên cuồng hơn, không còn theo một quy tắc nào, chỉ có mục đích duy nhất là chém giết.
Hắn liên hoàn bị phản phệ bởi việc sử dụng linh khí trái với quy tắc ở nơi đây, nhưng thứ cảm giác như bị một vạn con bọ đang cấu xé nội tạng đối với hắn bây giờ là một điều bình thường, có hơi chút thoải mái nữa.
Hắn thấy như có một nguồn sức mạnh vô tận đang tuôn trào, và chỉ có việc chiến đấu mới giúp hắn giải tỏa được nó.
"Đúng như ta đã đọc qua, lũ Linh Cẩu chó chết này đều đi theo bầy đàn cả. Nhưng thế thì càng là quá tốt đi a. Ta lại có thể nắm trên tay nhiều yêu hạch để hấp thụ như vậy! Ta phải đột phá rồi! Hahaha!" Nụ cười hắn dần biến sắc, man rợ hơn cả.
"Ê! Lũ trong kia, sau khi ta giết hết tụi bây. Nhớ xuống Diêm Vương Điện thông báo cho bọn vừa bị ta ăn yêu hạch rằng nó rất ngon nha! Hahaha!"
Khi hắn nghiêng đầu nhìn vào sâu bên hốc trong hang phía trước mặt, hắn thấy đang có hàng ngàn con Linh Cẩu thuộc các loại yêu thú nhất cấp khác nhau, được gọi là Bát Đại Linh Cẩu với tám loại yêu thú nhất cấp đều thuộc họ Linh Cẩu lần lượt là: Hắc Thạch Cẩu, Xích Mục Cẩu, Ma Diện Cẩu, Quỷ Âm Cẩu, Phệ Cốt Cẩu, Âm Nha Cẩu, Tử Ngân Cẩu, Phong Cương Cẩu với các năng lượng và hình thái đặc biệt khác nhau.
Đừng khinh thường chúng là yêu thú cấp thấp, một khi mà bọn chúng đi chung với nhau. Thì có là Kim Đan Cảnh cũng phải dè chừng.
Bọn nó với đôi mắt đỏ ngòm nhìn Y Thiên đứng đó với gương mặt và lưỡi kiếm dính đầy máu của đồng loại mình, chúng nó tức giận nhe nanh.
"Này! Sợ rồi à, nếu sợ rồi thì để ông đây cho các ngươi một cái chết thật thống khoái a."
Không chờ bọn chúng bâu vào, hắn không một chút do dự đã chuyển hướng thân thể, tăng tốc bước chân lao vào chúng mà điên cuồng chém giết. Tiếng vun vút của kiếm chém đến, tiếng va chạm, tiếng thét đau đớn khi lũ Linh Cẩu ngã xuống, đã nhuộm lên một bức tranh u tối chưa từng có ở nơi thâm sâu hiểm cốc này.
Có lẽ đối với bất cứ ai nhìn cảnh này, họ đều phải thốt lên một câu:
"Sinh vật kỳ quái gì đây!?"
Bởi vì Y Thiên quá kỳ dị, hắn tựa như không cảm thấy đau vậy, một tay một kiếm, không còn né tránh, chỉ điên cuồng chém tới, hắn bị thương đến cực hạn của con người. Không sao, vì đã có yêu hạch ở trước mặt hắn rồi, chỉ cần một kiếm chém tới. Lại được một viên yêu hạch để hồi phục tiêu hao.


0 Bình luận