Mộc Đế Thiên Hà
S.Soo Cậu Mực
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1: Hành Tinh Viola.

Chương 09: SSS+

2 Bình luận - Độ dài: 4,305 từ - Cập nhật:

Họ dừng trước ba tòa nhà xếp thành hình chữ U, ôm lấy khoảng sân lát đá nhẵn nhụi. Những bức tường đá vôi ngả vàng, bề mặt mịn phẳng, mang nét thanh lịch cổ điển mà không hề cũ kỹ. Cửa sổ cao và hẹp, chia thành nhiều ô vuông nhỏ, lắp kính trong suốt, phản chiếu ánh sáng dịu dàng của buổi chiều.

Mái nhà lợp ngói sẫm màu, viền mái được chạm trổ tinh tế, toát lên vẻ tao nhã và vững chãi. Chính giữa sân, một bức tượng đồng đứng sừng sững, ánh kim loại ấm áp dưới ánh mặt trời, như một biểu tượng bất diệt của những anh hùng đã từng đặt chân đến nơi này.

Bước vào sân, Hồng Mị tiến gần đến bức tượng đồng sừng sững giữa quảng trường. Cô bé ngước nhìn dòng chữ khắc bên dưới:

"HERO: CHINO LI MING XIU."

Tượng đồng tạc hình một người phụ nữ cầm trượng dài gần hai mét, đầu trượng khảm một viên tinh thể được đúc nổi, phản chiếu ánh sáng mờ ảo. Tay còn lại đặt nhẹ lên lồng ngực, khuôn mặt ôn nhu, miệng hơi hé như đang niệm một câu thần chú.

Chiếc váy ôm đến đầu gối, đường nét điêu khắc khéo léo tái hiện sự gọn gàng, thanh lịch. Áo choàng đúc nổi, viền lông thú được chạm trổ tỉ mỉ, làm nổi bật vẻ uy nghiêm. Trên trán cô là một sợi dây kim loại mảnh, kéo dài vòng qua đầu, từ đó rủ xuống một viên tinh thể nhỏ.

Hồng Mị đứng lặng hồi lâu, ánh mắt dán chặt vào bức tượng. Linh Lung khẽ vỗ vai Hồng Mị. Cô bé như bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn phản chiếu hình bóng bức tượng.

Giọng Hồng Mị khe khẽ:

“Cô ấy đẹp quá.”

Linh Lung nhìn theo ánh mắt của Hồng Mị, cũng dừng lại trước bức tượng:

“Đúng vậy, Ming Xiu là nữ pháp sư cấp năm mạnh nhất vương quốc. Cô ấy là một truyền kỳ.”

Hồng Mị ngước nhìn bức tượng thêm lần nữa. Dưới ánh nắng, từng đường nét kiên cường của người phụ nữ kia càng trở nên sắc sảo:

“Cháu cũng muốn trở thành một anh hùng.”

Linh Lung cúi xuống, đặt tay lên vai Hồng Mị. Nụ cười trên môi cô dịu dàng mà kiên định, tựa như ánh sáng phản chiếu từ viên tinh thể trên cổ bức tượng:

“Được, cô tin cháu có thể làm được. Sau này, cô còn muốn làm mẹ của một anh hùng mạnh nhất vương quốc cơ.”

Hồng Mị mỉm cười gật đầu, cùng Linh Lung bước vào trong. Sảnh tầng một rộng rãi, sạch sẽ và thoáng đãng. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, khiến không gian trở nên sáng rõ, tươi mới. Linh Lung nắm tay Hồng Mị, bước đi nhẹ nhàng về phía quầy lễ tân.

Linh Lung đến gần quầy, lễ phép chào hỏi:

“Xin chào, tôi đưa con gái mình đến đây để kiểm tra ma khí.” Cô nói, đồng thời đưa ra giấy tờ. “Đây là giấy căn cước của tôi, bên trên có con chip ma thuật. Còn đây là giấy tờ của con gái tôi, con bé chưa có căn cước, nhưng hôm nay đã nộp đơn và được thông qua. Đây là giấy chứng nhận.”

Nhân viên lễ tân nhận lấy giấy tờ từ Linh Lung, chăm chú kiểm tra thông tin trên đó. Cô ghi lại tuổi của Hồng Mị – 7 tuổi, và lần đầu tiên kiểm tra. Nhìn về phía cô bé, đang đứng gần Linh Lung, dáng vẻ gầy và nhỏ nhắn. Nhân viên lễ tân đã gặp rất nhiều trẻ em lần đầu kiểm tra ma khí, 7 tuổi kiểm tra ma khí đã được coi là muộn. Cô nở một nụ cười chuyên nghiệp rồi quay lại nhìn Linh Lung:

“Vâng, chị vui lòng chờ trong giây lát.”

Sau khi ghi chép lại thông tin, cô kiểm tra các phòng còn trống. May mắn là hôm nay không phải cuối tuần, vẫn còn vài phòng trống. Nhân viên lễ tân đứng dậy, trả lại giấy tờ và đưa cho Linh Lung một tờ phiếu.

“Em đã sắp xếp lịch kiểm tra ma khí cho bé. Chi phí kiểm tra là 10 đô. Chị vui lòng thanh toán giúp em nhé.”

Giọng nói của nhân viên lễ tân vẫn nhẹ nhàng, lịch sự nhưng đầy chuyên nghiệp, thể hiện tác phong làm việc chu đáo.

Linh Lung gật đầu, lấy tiền từ ví và đưa cho cô thu ngân. Sau khi nhận được tiền và đóng dấu biên lai, Linh Lung cầm lấy tờ giấy và dẫn Hồng Mị đi đến một căn phòng chỉ định để tiến hành kiểm tra ma khí. Cô khẽ gõ cửa.

Cửa mở, một nữ nhân viên cao ráo, với khuôn mặt niềm nở và chuyên nghiệp, chào đón hai người. Cô nhận lấy tờ giấy từ Linh Lung và mời họ bước vào. Nữ nhân viên hướng dẫn Hồng Mị ngồi vào chiếc ghế ở góc phòng, gần một chiếc bàn nhỏ. Trên bàn, có một chiếc máy hình vuông với màn hình nhỏ màu đen, xung quanh là 18 sợi dây dài, mỗi sợi có màu sắc khác nhau như đen, vàng, đỏ, xanh… và mỗi sợi dây có một mảnh giấy vuông nhỏ gắn ở cuối.

Khi Hồng Mị đã ngồi vào vị trí, nữ nhân viên bắt đầu công việc của mình. Cô nhẹ nhàng luồn các sợi dây vào trong áo của cô bé và dán chúng vào những vị trí đã xác định sẵn. 

Sau khi công việc chuẩn bị hoàn tất, nữ nhân viên quay lại chiếc máy dò ma khí hình vuông trên bàn. Cô mở nắp và đặt một viên tinh thể nhỏ vào bên trong máy. Khi viên tinh thể đã được đặt vào đúng vị trí, nữ nhân viên bật công tắc khởi động. Một tiếng "tít" vang lên, và màn hình của máy bắt đầu sáng lên, hiển thị dòng chữ:

“Đang kiểm tra - Xin vui lòng chờ trong giây lát.”

Sau vài giây, một thanh tiến trình xuất hiện, bắt đầu dần dần lấp đầy. Mọi thứ đều im lặng, chỉ có ánh sáng từ màn hình máy phản chiếu nhẹ nhàng, tạo ra một không khí tĩnh lặng nhưng căng thẳng.

Bất chợt, màn hình đột ngột chuyển sang màu đỏ. Những dòng chữ cảnh báo liên tục nhấp nháy trong khung đỏ:

"Lỗi! Vượt qua mức độ xác định. Vui lòng thử lại."

Linh Lung giật mình, sắc mặt lập tức trở nên căng thẳng. Cô quay sang nữ nhân viên, giọng đầy lo lắng:

"Chuyện gì vậy?"

Nữ nhân viên thoáng sững lại trước tình huống bất ngờ, nhưng ngay lập tức lấy lại bình tĩnh. Cô nhanh chóng kiểm tra hệ thống, thao tác thử lại nhiều lần, song kết quả vẫn không thay đổi. Đèn báo động đỏ vẫn nhấp nháy không ngừng trên khoang kiểm tra.

Linh Lung càng thêm sốt ruột, cô gấp gáp hối thúc:

"Dừng lại kiểm tra ngay!"

Nữ nhân viên giữ nguyên giọng điệu chuyên nghiệp, cố gắng trấn an Linh Lung:

"Xin chị hãy bình tĩnh, kiểm tra sắp hoàn tất. Hệ thống vẫn trong tầm kiểm soát."

"Không! Dừng lại đi! Nếu có tiếp tục, biết đâu nó sẽ ảnh hưởng đến ma khí trong cơ thể con bé, các người chịu trách nhiệm được không?" Linh Lung lớn giọng, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Hồng Mị vẫn ngồi đó, không nhúc nhích. Ít nhất bây giờ cô bé vẫn chưa cảm thấy có điều gì nguy hiểm. Cô bé không rõ hết mọi chuyện xung quanh, đành im lặng chờ Linh Lung giải quyết.

Linh Lung không còn kiên nhẫn nữa, giọng cô trở nên sắc lạnh:

"Tôi yêu cầu dừng lại ngay! Nếu không, tôi sẽ tố cáo cô!"

Trước sự kiên quyết của Linh Lung, nữ nhân viên đành phải tuân theo. Cô nhanh chóng ngắt kết nối máy dò ma khí, sau đó bắt đầu giúp Hồng Mị gỡ từng sợi dây trên cơ thể cô bé.

Linh Lung vội vã bước tới, cúi xuống nắm lấy vai Hồng Mị, lo lắng kiểm tra xem có vết thương hay dấu hiệu bất thường nào không. Khi chắc chắn Hồng Mị vẫn ổn, không có gì đáng lo ngại, cô mới đứng dậy. Ánh mắt cô sắc bén như dao, nhìn thẳng vào nữ nhân viên, chất vấn:

"Thiết bị của các người gặp vấn đề mà vẫn để trẻ con vào kiểm tra sao? Con bé mới mấy tuổi chứ? Nếu có chuyện gì xảy ra, các người có gánh nổi trách nhiệm không?"

Một tràng dài chất vấn, mỗi câu nói của Linh Lung đều vang lên rõ ràng, không một chút kiên nhẫn. Nữ nhân viên chỉ có thể cúi đầu, không ngừng xin lỗi và giải thích, nhưng Linh Lung vẫn không chút mềm lòng. Cô là một quân nhân, đã quen với sự kiên quyết, và chuyện này không thể đơn giản cho qua bằng một lời xin lỗi.

Sau một hồi chất vấn, nữ nhân viên nhận thấy không thể tự mình giải quyết khi Linh Lung quá quyết đoán, cô cúi người thật thấp, giọng nói chân thành:

"Chân thành xin lỗi quý khách, tôi sẽ gọi người đến kiểm tra thiết bị ngay. Xin quý khách đợi một chút."

Dưới sự kiên quyết của Linh Lung, nữ nhân viên cúi đầu một lần nữa rồi vội vã rời khỏi phòng để báo cáo tình hình. 

Chỉ một lát sau, cô trở lại cùng ba người đàn ông khác, mỗi người cầm theo một chiếc túi nhỏ chứa dụng cụ sửa chữa. Ở giữa họ là một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ vest đen, dáng vẻ lịch sự. Linh Lung nhận ra ngay đây chính là người cô đang chờ đợi, một nhân viên cấp cao hơn, người có thể giải quyết tình huống này. Cô không muốn làm khó dễ một nhân viên nhỏ bé, điều này không phù hợp với phong cách của mình.

Người đàn ông bước đến trước mặt Linh Lung, cúi người 90 độ và đưa ra thẻ nhân viên hiệp hội Heroes:

"Chào quý khách, tôi là Henry Foster Cenada, ủy viên thuộc Hội Heroes, phụ trách đội an toàn kiểm tra thiết bị. Hiện tại đội ngũ của chúng tôi đang tiến hành kiểm tra thiết bị. Kính mong quý khách vui lòng chờ đợi. Nếu có bất kỳ vấn đề gì, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm và bồi thường tổn thất."

Hồng Mị nhìn người đàn ông, cảm nhận một sự dễ gần từ anh ta. Anh ta khá trẻ, khuôn mặt điển trai và nụ cười niềm nở. Thầm nghĩ, “Họ Cenada? Trong các bài báo, gia tộc này thực sự rất lớn và đông người. Có vẻ là thật.”

Dưới ánh mắt sắc lạnh của Linh Lung, cô kiểm tra kỹ thẻ nhân viên của Henry. Sau khi xác nhận, cô không ngừng chất vấn, giọng nói đầy tức giận:

“Nực cười! Nếu con gái tôi xảy ra chuyện, các người định bồi thường thế nào chứ?"

Henry vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói trầm ổn nhưng chân thành. Anh cúi nhẹ đầu, thể hiện thái độ tôn trọng khi trả lời:

"Thành thật xin lỗi quý khách vì sự cố lần này. Là khách hàng lâu năm và đã nhiều lần sử dụng dịch vụ kiểm tra, hẳn ngài luôn tin tưởng vào chất lượng phục vụ của chúng tôi. Chúng tôi cam kết sẽ tiến hành kiểm tra chi tiết, xác định nguyên nhân và khắc phục triệt để vấn đề. Đồng thời, để thể hiện thành ý, chúng tôi xin tặng quý khách ba lượt kiểm tra miễn phí, cùng ba lọ Thanh Lọc Sơ Cấp nhằm hỗ trợ quá trình thanh lọc ma khí hiệu quả hơn. Rất mong quý khách thông cảm và tiếp tục tin tưởng dịch vụ của chúng tôi."

Linh Lung thoáng im lặng. Cơn giận trong cô dần lắng xuống khi nghe lời giải thích rõ ràng và sự bồi thường hợp lý từ Henry. Cô nhìn xuống Hồng Mị, ánh mắt dịu lại. Cô biết rõ ba lọ Thanh Lọc Sơ Cấp này sẽ rất cần thiết cho cô bé trong thời gian tới. Quan trọng hơn, may mắn là Hồng Mị không gặp tổn thương nghiêm trọng nào.

Linh Lung gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với giải quyết của Henry, nhưng sự thận trọng trong cô vẫn chưa hoàn toàn buông lỏng:

"Được, tôi sẽ chờ kết quả kiểm tra. Nhưng các người phải đảm bảo rằng không có sự cố nào tương tự xảy ra nữa."

Henry mỉm cười gật đầu:

"Đương nhiên, chúng tôi sẽ làm mọi thứ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho quý khách."

Cảnh tượng căng thẳng đã dịu lại, nhưng Linh Lung vẫn không rời mắt khỏi những người đang kiểm tra thiết bị, trong lòng vẫn còn vài phần lo lắng:

“Thôi được, vậy các người kiểm tra cho cẩn thận. Tôi sẽ ở đây chờ.”

Giọng Linh Lung không nhanh, không chậm nói với Henry. Anh vẫn giữ nét cười lịch thiệp, cúi đầu.

Linh Lung dẫn Hồng Mị đến góc phòng, nơi có bộ bàn ghế đã được chuẩn bị sẵn. Nữ nhân viên rót trà cho họ, đôi tay khéo léo thể hiện sự chu đáo. Linh Lung ngồi xuống, nhìn vào Hồng Mị:

“Con thật sự không sao chứ? Cơ thể có chỗ nào không thoải mái không?”

Hồng Mị lắc đầu, nở nụ cười xinh xắn:

“Không ạ. Có cô ở đây mà.”

Linh Lung nhìn cô bé một lúc, nụ cười của cô ấm áp hơn một chút, nhưng ánh mắt thì vẫn không rời đi. Đó là sự quan tâm mà chỉ người làm mẹ mới có thể nhận ra:

“Thật biết nịnh...” Linh Lung cười nhẹ, giọng cô ấm áp. “... Nếu có chỗ nào không khỏe, phải nói cho cô biết ngay đấy.”

“Dạ.”

Hai người tiếp tục trò chuyện. Đúng lúc ấy, Hồng Mị ngẩng lên, mắt lướt qua Henry đang bước vội ra khỏi phòng. Một nét lo lắng in hằn trên gương mặt anh, như thể đang xảy ra chuyện gì đó.

Một lúc sau, cánh cửa lại mở, và lần này, Henry bước vào cùng một người đàn ông lớn tuổi. Tóc ông đã bạc, nhưng dáng đi vẫn vững chãi, không hề có chút yếu đuối nào. Chiếc áo trắng choàng trên người ông bay nhẹ theo từng bước đi, bên hông là chiếc túi đeo nặng trĩu. 

Linh Lung đứng lên nhìn ông già, không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Đôi mắt của cô liếc nhẹ Henry. Cô không lên tiếng, nhưng trong lòng đã có câu hỏi.

Henry bắt gặp ánh mắt cô, lập tức tiến lên một bước và nói:

“Đây là giáo sư Mario. Còn đây là cô Linh Lung, đưa con gái đến kiểm tra ma khí lần đầu.”

Linh Lung thoáng vẻ ngạc nhiên, cúi người bày tỏ sự kính trọng:

“Xin chào ngài giáo sư Mario. Tôi là Linh Lung, đây là con gái tôi, Hồng Mị.”

Giáo sư Mario nhìn Hồng Mị. Cô bé không tỏ ra sợ hãi mà ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định, mặc dù không nói gì, nhưng lá gan không nhỏ. Dám đối diện với cái nhìn lạnh lùng của ông.

Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề. Linh Lung nhận ra sự lạ lùng trong ánh mắt của ấy, không thể không lên tiếng:

“Có chuyện gì xảy ra vậy ạ?”

Giáo sư Mario quay lại, nhìn cô một cách lạnh nhạt, không có vẻ gì là khẩn cấp. Ông đáp, giọng trầm tĩnh:

“Không có gì. Máy gặp trục trặc, tôi đến để giúp cô bé kiểm tra một lần nữa.”

Linh Lung vẫn còn cảm giác mơ hồ, ánh mắt cô đầy nghi hoặc. ‘Kiểm tra ma khí bình thường cũng cần giáo sư sao?’ Câu hỏi này lóe lên trong đầu cô, nhưng cô không để nó trồi lên miệng. Cô hiểu rằng tình huống này có thể có lý do riêng. Cô gật đầu đồng ý, mặc dù không ngừng cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Mọi người theo chân giáo sư đi vào. Nữ nhân viên nhanh chóng giúp Hồng Mị cố định dây trên cơ thể cô bé. Giáo sư Mario thao tác lại với chiếc máy, giống như lúc đầu. Màn hình vẫn hiển thị dòng chữ ‘Lỗi’ không thay đổi.

Nhưng giáo sư không hề tỏ ra nản lòng. Mặc dù chiếc máy vẫn đang phát tín hiệu lỗi, ông kiên nhẫn lấy thêm một viên tinh thể nhỏ từ trong túi áo, đặt vào ống và tiếp tục thao tác. Lúc này, Linh Lung có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Giáo sư lặp lại động tác thêm vài lần, mỗi lần thêm một viên tinh thể, ông lại thở dài tiếc nuối.

Linh Lung nhìn cảnh này với ánh mắt lo lắng. Cô muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy mọi lời nói lúc này đều vô ích. Một giáo sư quyền cao chức trọng, cô phải tin tưởng vào khả năng của ông. Tuy vậy, cảm giác bồn chồn vẫn không giảm đi.

Giáo sư cuối cùng cũng dừng lại, nhìn vào màn hình với vẻ mặt mệt mỏi. Lần thao tác thứ bảy, khung đỏ trên màn hình bỗng ngừng nhấp nháy. Màu sắc chuyển từ đỏ sang xanh, và một tiếng "Tít" nhẹ vang lên, báo hiệu quá trình kiểm tra đã hoàn tất.

Giáo sư thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình. Màn hình hiện lên dòng chữ "Hoàn tất". Ông quay sang Linh Lung, ánh mắt lướt qua cô một thoáng rồi khẽ lắc đầu, giọng trầm xuống:

"Đúng như Henry nói, lượng ma khí quá lớn. Tôi đã thêm tinh thể để kiểm tra, kết quả sắp có rồi."

Linh Lung giật mình. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Lời giáo sư như một cú đánh mạnh giáng xuống, khiến cô ngập ngừng, rồi buột miệng:

"Cái gì cơ?"

Vừa dứt lời…

“Tít.”

Tiếng máy kiểm tra ma khí phát ra âm thanh chói tai, như muốn xé nát không gian im lặng. Trên màn hình, từng dòng chữ lần lượt hiện lên rõ ràng, sắc nét, như từng nhát dao khắc sâu vào ý thức cô:

Tên: Võ Hồng Mị

Tuổi: 7

Dân tộc: Việt Nam (Thiểu số)

Lượng ma khí: SSS+

Tỷ lệ đã thanh lọc: 0%

Không gian như bị bóp nghẹt.

Nữ nhân viên sững sờ, đôi mắt mở lớn đến mức gần như sắp trật khỏi hốc. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn một suy nghĩ văng vẳng trong tâm trí. ‘SSS+… Thảm họa.’

Không ai lên tiếng. Không ai dám thở mạnh. Sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, như thể cả thế giới vừa nín thở trước kết quả phi thực kia.

Linh Lung siết chặt bàn tay. Móng tay hằn sâu vào da thịt, đau đến tê dại. Cô muốn phủ nhận, muốn thốt lên ‘Không thể nào’, nhưng cổ họng khô khốc. Chỉ có im lặng.

"Phụp."

Đôi chân cô mất hết sức lực, cơ thể cô ngã quỵ xuống đất. Một giọt mồ hôi lạnh trượt dài trên thái dương, hơi thở dồn dập. Tim đập như muốn vỡ tung trong lồng ngực. ‘SSS+… Làm sao có thể?’

Một con số không tưởng. Một mức độ chưa từng xuất hiện trong lịch sử. Kể từ khi lập quốc, chưa ai vượt qua cấp SS. Vậy mà bây giờ…

Giáo sư thở dài, nhìn nữ nhân viên đang vội vã đỡ Linh Lung dậy. Ông không ngạc nhiên, không kích động. Chỉ là... đã lường trước kết quả này.

“Sau bảy lần tăng cường bằng tinh thể, hệ thống vẫn không thể đo lường chính xác.” Giọng ông bình thản, nhưng từng câu, từng chữ như búa tạ nện thẳng vào đầu Linh Lung. “Dữ liệu chỉ hiển thị SSS+, nhưng thực tế, lượng ma khí có thể còn cao hơn.”

Mọi thứ xung quanh nhoà đi, như bị hút vào một vùng trống rỗng. Linh Lung siết chặt bàn tay nhỏ bé của Hồng Mị, mắt cô mờ dần:

“…Giáo sư.” Giọng cô khản đặc, yếu ớt như bị rút cạn sức sống. “Tôi… phải làm gì đây?”

Giáo sư im lặng. Ánh mắt không còn lạnh lùng, mà đượm chút thương hại. Ông phất tay, thở dài.

“Chúng tôi không thể làm gì hơn. Con bé còn nhỏ, vẫn có cơ hội tu luyện. Nhưng tỷ lệ thành công gần như bằng không.”

Ông dừng lại một nhịp, rồi chậm rãi nói tiếp. Giọng ông trầm hẳn xuống:

“Cô cũng biết mà. Vương quốc… sẽ sớm phái người tìm đến cô.”

Không ai lên tiếng. Cả phòng chìm trong một sự im lặng nặng nề. Giáo sư quay người, rời đi. Ông không ngoảnh lại. Không phải vì không quan tâm, mà vì… ông biết chuyện gì sắp xảy ra.

Linh Lung hiểu, với những người sở hữu lượng ma khí ở mức S trở lên, con đường trở thành năng giả không hề dễ dàng. Họ phải tu luyện gấp đôi, thậm chí gấp mười lần người bình thường để có thể thành công. Nhưng điều đáng sợ nhất, chính là với một lượng ma khí khổng lồ như vậy, tỷ lệ biến thành ma vật sẽ cực kỳ cao. Những người mang trong mình ma khí biến dị mạnh mẽ sẽ không chỉ là mối đe dọa cho bản thân mà còn cho cả thành phố, và họ có thể trở thành một thảm họa di động.

Những người như vậy thường bị đưa đến biên giới, nơi mà điều kiện sống hết sức tồi tệ. Trẻ em dưới 15 tuổi còn có cơ hội học hành, nhưng chỉ có một con đường duy nhất. Nếu thành công thanh lọc, họ sẽ được trở về, được tái hòa nhập với xã hội. Còn nếu không, họ sẽ mãi mãi ở đó, cách ly khỏi thế giới bên ngoài. Công việc ở đó vô cùng khắc nghiệt, và đời sống chỉ có thể được miêu tả bằng một từ, ‘khó khăn’.

Nhưng nếu thành công… họ sẽ trở thành vương giả của vương giả, đạt đến đỉnh cao mà không ai dám mơ tưởng. Vấn đề là, chưa ai thành công cả. Và giờ, khi thông tin này hiện ra, nó như đang phán quyết một tương lai u ám cho Hồng Mị.

Linh Lung cảm nhận được sự tê dại trong lòng. Cô cúi xuống nhìn Hồng Mị. Khoé mắt rơi xuống từng giọt nước mắt.

Chỉ nghĩ đến thôi, Linh Lung đã cảm thấy lồng ngực mình như bị siết chặt, không thể thở nổi. Đầu óc quay cuồng, nước mắt lăn dài trên má cô. ‘Phải làm sao đây?’ Câu hỏi nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra thành lời.

Hồng Mị chưa đi học, chưa hiểu được ma khí hay sự tàn khốc của thế giới này. ‘Ma khí nhiều thì sao chứ?’ Dù vậy, cái cảm giác mà Hồng Mị có thể cảm nhận được là, quá nhiều ma khí không phải chuyện gì tốt. 

Giơ tay, Hồng Mị chạm nhẹ vào đôi mắt ngấn lệ của Linh Lung, gương mặt cô bé buồn bã đến mức trái tim người khác cũng phải thắt lại. Cô bé khẽ nói, giọng như thì thầm:

“Mẹ… đừng khóc… Hồng Mị sẽ ngoan mà.”

Đôi mắt ngấn lệ của Linh Lung mở to, không tin vào những gì vừa nghe. Đó là lần đầu tiên, lần đầu tiên Hồng Mị gọi cô là mẹ. Cảm xúc nghẹn lại, Linh Lung không thể kìm nén được nữa. Nước mắt cô rơi xuống lã chã, từng giọt rơi đều đặn như những nhịp đập không thể ngừng. Con gái cô, cô bé ngoan ngoãn và nhỏ bé ấy, lại phải đối mặt với một tương lai quá tàn khốc. Linh Lung muốn bảo vệ cô bé, muốn ngăn chặn mọi điều xấu xa có thể đến với Hồng Mị.

Cô ngồi xổm xuống, ôm chầm lấy Hồng Mị, như muốn siết chặt hết những lo âu, những đau đớn vào lòng mình. Cô hạ quyết tâm, dù thế nào, cô cũng sẽ cùng con gái đối mặt với mọi thử thách, cùng con bước qua những đau thương sắp tới.

Hồng Mị bị Linh Lung ôm chặt, không một chút sợ hãi. Cô bé vỗ vỗ vai Linh Lung, động tác nhẹ nhàng, như muốn an ủi người mẹ nuôi đang nghẹn ngào.

Giọng Linh Lung nghẹn ngào, run rẩy:

“Mẹ biết rồi, Hồng Mị, con yên tâm... Mẹ sẽ mãi mãi bảo vệ con.” 

Hồng Mị cảm nhận được hơi ấm từ Linh Lung, từng cơn run nhẹ truyền qua bờ vai gầy. Một cảm giác xa lạ len lỏi vào lòng, nhè nhẹ mà sâu lắng. ‘Đây là… tình mẹ sao?’

Cô bé chầm chậm đưa tay, vòng vào eo Linh Lung, ôm lấy. Nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm nhận thứ hơi ấm của tình thương này. Mềm mại, mơ hồ, khiến lòng Hồng Mị lâng lâng khó tả.

Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận

Cho tui hỏi tí là dạng thật của hồng mị là cấp mấy vậy :)?
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Hồng Mị là kẻ biến dị cấp 8 nha.
Còn hiện tại Hồng Mị muốn hoà nhập với con người bắt đầu cảnh giới thanh lọc, nên chỉ được xem là lượng ma khí cấp SSS+ thôi. Chứ chưa có cấp bậc.
Xem thêm