Quân Khu Wooden.
Samuel Mitchell Cenada tựa lưng vào ghế, mắt dán vào báo cáo, nhưng chẳng thể tập trung. Đống tài liệu trước mặt chỉ là những con chữ vô nghĩa, tâm trí anh như mắc kẹt trong một mớ suy nghĩ rối ren.
Bỗng nhiên, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên giữa bàn. Samuel nheo mắt, nhìn chằm chằm vào tấm giấy màu da đang phát sáng. ‘Bùa chú tin tức?’
Ánh sáng mờ dần, để lộ một lá bùa giấy màu da với các ký tự khó hiểu. Bên trên tấm bùa xuất hiện một mảnh giấy trắng gấp vuông vức. Samuel chậm rãi mở ra. Đọc xong, tay anh cứng đờ:
"Đùa?"
Hai chữ bật ra từ kẽ môi, khô khốc. Tin tức về Hồng Mị, ma khí cấp SSS+, đã lan đến tất cả các quan chức cấp cao. Samuel tuy chỉ giữ chức vụ trung cấp, nhưng là tư lệnh duy nhất ở thủ đô, nơi mọi tin tức quân sự quan trọng đều phải qua tay ông. Mọi mối đe dọa dù nhỏ nhất cũng cần được nắm rõ.
Ông lục tìm trong ngăn kéo. Một tờ hồ sơ mỏng của Hồng Mị được rút ra. Cầm bút, viết vội vài dòng, nhét vào túi áo. Không chần chừ thêm, Samuel rời khỏi văn phòng, leo lên xe quân dụng, phóng đi giữa màn nắng chiều đỏ ngả xuống con đường.
—-
Sáng hôm sau…
Hồng Mị rời phòng muộn hơn thường lệ. Bên ngoài, đồ ăn sáng đã được bày sẵn. Linh Lung tươi cười nhìn cô bé, đôi mắt ánh lên sự dịu dàng quen thuộc. Nhưng mái tóc rối bù kia... Cô chỉ biết bất lực lắc đầu.
Lúc nào cũng vậy, chẳng bao giờ chải đầu cả.
“Hồng Mị, rửa mặt rồi ăn sáng đi con.”
“Dạ.”
Hồng Mị đi rửa mặt.
Mái tóc dài rũ xuống bồn nước, từng sợi lòa xòa quanh khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô bé chăm chú nhìn mình trong gương, ánh mắt dần tối lại.
Lúc trước, Hồng Mị chưa từng ghét mái tóc này. Nhưng giờ đây, nó lại khiến cô bé khó chịu đến lạ. Một thứ vướng víu. Một thứ không cần thiết.
Lông mày khẽ nhíu, bàn tay nhỏ túm lấy toàn bộ tóc, quấn đại một vòng rồi cột chặt phía sau.
Bước ra ngoài, cô chạm phải ánh mắt Linh Lung. Người phụ nữ khẽ bật cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân.
Cô lấy ra một sợi dây chun, kéo Hồng Mị lại gần. Những ngón tay thon dài chậm rãi chải tóc, kiên nhẫn gỡ từng nút rối. Rồi cô cột lại, gọn gàng. Hai búi tóc nhỏ như sừng trên đầu.
Ngắm nhìn thành quả, Linh Lung híp mắt cười. Nhưng trong giọng nói vẫn mang theo chút trách móc nhẹ nhàng:
“Sao lại ghét chải tóc đến vậy hả, con bé này?”
Hồng Mị ngước lên, khóe môi cong cong. Cô bé ôm chầm lấy Linh Lung, dụi mặt vào lòng cô. Giọng nói lí nhí vang lên, mềm mại như bông:
“Vì con muốn mẹ cột tóc cho con.”
Linh Lung bật cười, dùng ngón tay chọt chọt vào má cô bé:
“A… Con định biến mẹ thành nô lệ của con sao?”
“Không có mà!”
Hai mẹ con vừa ăn sáng, vừa trêu chọc nhau. Tiếng cười khe khẽ vang lên, hòa tan bầu không khí nặng nề còn vương lại từ hôm qua.
Nhưng Hồng Mị biết. Linh Lung vẫn đang lo lắng. Cô chỉ cố gắng làm như không có chuyện gì, để Hồng Mị không nhận ra mà thôi.
“Cốc, cốc, cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ sự bình yên mong manh. Nụ cười trên môi Linh Lung tắt hẳn. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy Hồng Mị vào phòng, giọng trầm xuống:
“Không được ra ngoài.”
Hồng Mị ngoan ngoãn gật đầu, đóng cửa lại. Ngay khi cánh cửa vừa khép kín, tiếng gõ ngoài cửa lại dồn dập hơn. Linh Lung hít sâu một hơi định thần lại, rồi mới bước đến mở cửa.
Cửa vừa mở, đập vào mắt Linh Lung là ba người đàn ông với ba phong thái khác nhau. Uy nghiêm, hiền hậu và thần bí.
Người đàn ông đứng giữa khoác áo choàng đen, nửa trên khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc mặt nạ, dáng người cao lớn, khí thế lạnh lùng. Chỉ nhìn vào chiếc mặt nạ kia, Linh Lung đã đoán ông đến từ Hiệp hội Arcane.
Người bên trái là một người đàn ông trung niên, sơ mi trắng, quần tây đen, khuôn mặt phúc hậu với nụ cười hiền hòa.
Người cuối cùng đứng bên phải, khoác quân phục sĩ quan. Ánh mắt ông ta sắc như dao, vẻ mặt nghiêm nghị. Linh Lung khẽ nheo mắt. Cô cảm thấy khuôn mặt này… có chút quen thuộc.
Cô liếc nhanh ra ngoài. Có bóng dáng binh sĩ lẩn khuất trong những góc tối. Cẩn trọng, kín đáo, nhưng vẫn không thể che giấu hoàn toàn khỏi đôi mắt của cô. Rõ ràng, những người này không hề tầm thường.
Ánh mắt Linh Lung quay lại, lướt qua ba người đàn ông trước mặt. Cô không cần đoán cũng biết họ đến vì chuyện gì. Dù vậy, cô vẫn cất giọng, điềm tĩnh nhưng mang theo sự cảnh giác:
“Các ngài tìm tôi có việc gì?”
Người đàn ông mặc sơ mi trắng bước lên một bước, nở nụ cười thân thiện. Giọng nói trầm ấm, không nhanh không chậm:
“Cô là Võ Linh Lung, phải không?”
Linh Lung gật đầu, xác nhận. Người đàn ông tiếp tục, sắc thái không hề thay đổi.
“Chúng ta vào trong nói chuyện nhé?”
Linh Lung chần chừ một chút, ánh mắt dò xét từng người họ. Sau một thoáng im lặng, cô gật đầu, mời họ vào. Khi hai binh sĩ bước vào, đóng cửa lại, Linh Lung đã kịp rót nước và đặt bốn cốc lên bàn, ngồi xuống đối diện với họ, ánh mắt không rời ba người đàn ông ấy.
Người đàn ông mặc bộ công sở giản dị nhìn cô một lát rồi nhẹ nhàng lên tiếng, sự tôn trọng hiện rõ trong giọng nói:
“Trước hết, tôi xin phép tạo phòng cách âm.”
Ông giơ tay lên, niệm một chuỗi thần chú ngắn gọn. Ngay lập tức, một luồng sáng xanh lá vọt lên, kết thành vòng ma pháp rồi chuyển màu vàng nhạt. Vòng phép dần mở rộng, bao phủ toàn bộ căn phòng. Khi ánh sáng biến mất, không gian dường như bị khóa lại, chỉ còn lại tiếng nói của họ.
“Giờ, chỉ có chúng ta nghe thấy cuộc trò chuyện. Xin tự giới thiệu, tôi là Daniel Anderson Cenada, hiệu trưởng Học viện Heroes Earth One.”
Linh Lung không có ấn tượng nhiều về Daniel khi còn ở học viện. Dường như ông mới nhậm chức sau khi cô rời trường.
Một giọng nói khác cất lên. Người mặc quân phục, tiếp lời với giọng điệu dứt khoát, không có lấy một chút mềm mỏng.
“Tôi là Isaac Thompson Cenada, tư lệnh Quân Khu Flame.”
Linh Lung hơi ngỡ ngàng, sửng sốt một chút. Quân Khu Flame… Là một cái tên quá nổi tiếng. Tư lệnh Quân Khu biên giới nằm giữa ranh giới với ma vực, mạnh mẽ, uy quyền. Ông ấy là một người trong gia tộc Cenada, nhưng không phải ai cũng biết rằng ông thuộc nhánh nhỏ của tộc Cenada Two. Một nhánh nhỏ mà vẫn có thể vươn lên trở thành anh hùng cấp 3, làm tư lệnh ở tuổi 33. Vậy mà Isaac từ một nhánh nhỏ lại mạnh mẽ đến vậy, đứng vững trong quân đội. Nhưng… tính cách của ông ta có vẻ hơi…
Người cuối cùng lên tiếng, giọng trầm thấp, thần bí như con người ông:
“Quản lý Hiệp hội Arcane.”
Linh Lung không thể che giấu vẻ sửng sốt, đôi mắt mở lớn một cách bất ngờ. Thân phận của họ không khác gì những gì cô dự đoán, nhưng một Quản lý của Hiệp hội Arcane đến tận đây thì thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.
Cô cúi đầu, thể hiện sự tôn trọng, khẽ lên tiếng:
“Chào các vị, tôi là trưởng đội 3 thuộc Quân Khu Wooden, Võ Linh Lung. Các vị tìm tôi có việc gì?”
Isaac nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng, không hề bộc lộ một chút cảm xúc nào. Giọng ông trầm ổn:
“Cô cũng là một phần tử trong quân đội, chắc cũng đoán được lý do chúng tôi đến đây.”
Linh Lung chậm rãi gật đầu. Cô không phủ nhận, nhưng cũng không biểu lộ quá nhiều. Giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ:
“Tôi có suy đoán. Nhưng vẫn kính mong các vị chỉ điểm thêm.”
Ánh mắt Isaac tối lại, giọng ông trầm xuống, đầy áp lực:
“Chúng tôi muốn cô đưa con nuôi của mình về nơi nó thuộc về. Hoặc ít nhất, đưa nó ra biên giới.”
Linh Lung thoáng cau mày, nhưng chưa kịp đáp lời, Daniel đã đứng bật dậy. Ông đập mạnh tay xuống bàn, giọng đầy tức giận:
“Isaac! Ông đang nói cái quái gì vậy? Con bé cần đi học! Nếu thành công, nó có thể trở thành cứu tinh của chúng ta!”
Isaac khẽ hừ lạnh, một sự khó chịu lộ rõ trên gương mặt.
“Cứu tinh?” Hắn cười khẩy. “Đúng hơn là một thảm họa.”
Daniel không nao núng. Giọng ông vẫn bình tĩnh, nhưng có chút nặng nề:
“Hiện tại, vẫn chưa phải.”
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm. Không gian như đọng lại.
Isaac nhìn thẳng vào Daniel, đôi mắt như một vực sâu lạnh lẽo. Giọng ông thấp xuống, nhưng sức ép trong lời nói lại càng rõ ràng hơn:
“Ông đùa sao? Đợi đến lúc nó thật sự trở thành thảm họa, ông định làm gì?”
Daniel nheo mắt, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Nhưng ông không lùi bước, cũng không dao động.
“Hừ! Dù ông có nói gì đi nữa, tôi vẫn sẽ cho đứa bé này vào trường. Không ai có thể ngăn tôi làm điều đó.”
Linh Lung lặng im quan sát cuộc đấu tranh của hai người họ. Nhưng sâu trong lòng cô, lại có một cảm giác nhẹ nhõm. Thế giới này có thể lạnh lùng, có thể tàn nhẫn, nhưng không phải ai cũng cúi đầu trước định kiến. Vẫn còn những người dám bảo vệ điều đúng đắn. Dám bảo vệ con gái cô.
Cô hít một hơi thật sâu, điều chỉnh nhịp thở, rồi lên tiếng:
“Xin lỗi, con gái tôi sẽ đi học. Tôi không muốn con bé chưa bắt đầu đã bị dồn vào thế bại trận. Nó xứng đáng có một cơ hội.”
Isaac khẽ nhếch môi. Ánh mắt hắn nhìn cô như thể cô chỉ là một kẻ đáng thương đang cố níu kéo điều không thể. Giọng nói của hắn mang theo sự giễu cợt lẫn khinh thường:
“Cô định dùng thân phận nào để bảo đảm? Đội trưởng nhỏ bé như cô à?”
Linh Lung không bận tâm đến sự mỉa mai trong lời nói của hắn. Cô ngẩng cao đầu, đôi mắt không chút dao động:
“Dù kết quả ra sao, tôi cũng sẽ bảo vệ con bé đến cùng.”
Một thoáng im lặng.
Isaac bật cười. Hắn cười khẩy, như thể vừa nghe thấy một chuyện nực cười nhất trong đời:
“Haa… thật ngây thơ.”
Hắn lắc đầu, nhìn cô bằng ánh mắt đầy giễu cợt, giọng nói chậm rãi nhưng mang theo sức nặng:
“Quân nhân như cô, lại đang bảo vệ một con quái vật.”
Linh Lung cảm nhận được ngọn lửa giận bùng lên trong lòng. Bàn tay cô siết chặt. Nhưng cô vẫn giữ nguyên sắc mặt, không để cảm xúc bộc lộ ra ngoài.
Hắn nói đúng. Đối với bọn họ, Hồng Mị là một quái vật đang trưởng thành. Và chính cô, dù không muốn thừa nhận, cũng hiểu rõ điều đó hơn ai hết.
Cô đã làm việc trong quân đội đủ lâu để biết số phận của những kẻ có lượng ma khí cấp S trở lên. Những người đó, hầu hết đều bị đưa đến trấn gần Quân Khu Flame dưới quyền của tư lệnh Isaac. Nơi đó, bọn họ bị giám sát nghiêm ngặt, sống dưới sự kiểm soát chặt chẽ. Và mỗi khi có ai đó bên trong biến thành ma vật, chính tay Isaac là người thanh trừng.
Linh Lung đã từng không quan tâm đến chuyện này. Cô luôn tuân theo mệnh lệnh, luôn chiến đấu vì vương quốc.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã xảy ra ngay trước mắt cô. Và lần này, cô không thể làm ngơ được nữa. Là một quân nhân, cô biết phải chọn vương quốc. ‘Nhưng là một người mẹ, cô có thể lựa chọn như vậy không?’
Linh Lung nhìn thẳng vào Isaac, ánh mắt cô tĩnh lặng nhưng giọng nói lại vô cùng kiên quyết.
“Xin lỗi. Nếu vương quốc không thể chấp nhận, vậy tôi chỉ có thể từ chức và bảo vệ con gái mình.”
Isaac khựng lại một thoáng. Hơi thở hắn trầm xuống, đôi mắt tối sầm. Bàn tay siết chặt, từng khớp ngón tay căng cứng, trắng bệch. Rồi, sự phẫn nộ bùng nổ như một nhát búa giáng xuống.
“Cô không xứng đáng làm một quân nhân! Thư sa thải sẽ đến tay cô sau buổi trò chuyện này!”
Lời nói của hắn như một tiếng gầm dữ tợn vang vọng khắp căn phòng, khiến không khí chấn động. Cảm giác áp lực nặng nề đè xuống, khiến mọi người nín thở. Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy…
“Cốc! Cốc! Cốc!”
Tiếng đập cửa vang lên, phá vỡ không gian căng thẳng.
“Linh Lung, bà có đó không?”
Câu nói ấy khiến cả căn phòng cứng lại trong chốc lát. Linh Lung không quay đầu, nhưng đôi mắt thoáng ánh lên một tia dao động, là Văn Lương.
Họ đã thống nhất từ trước, hôm nay, họ sẽ cùng đối mặt với những người mà vương quốc phái đến. Cùng nhau đối mặt. Nhưng với tình hình này, có lẽ không dễ dàng như thế. Linh Lung siết chặt tay. Cô không muốn kéo anh vào rắc rối này nữa, cứ để cô một mình gánh chịu đi.
Vậy nên, cô chọn cách im lặng.
Isaac liếc nhìn cô, nở một nụ cười đầy chế giễu. Rồi hắn hất cằm, ra hiệu cho binh sĩ. Một người lính lập tức tiến ra ngoài, đuổi kẻ đang đứng ngoài cửa.
Nhưng…
‘Rầm’
Tiếng ai đó ngã xuống nền nặng nề vang lên, kéo theo một tiếng rên đầy đau đớn.
“Cái quái?!”
Linh Lung giật mình, cơn giận bùng lên như lửa bén dầu. Cô siết chặt nắm tay, định lao ra ngoài. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp vang lên, không lớn, nhưng đủ để khiến không gian chùng xuống:
“Dừng lại đi, Isaac.”
Isaac thoáng khựng lại. Giọng nói kia không chứa ý trách cứ, cũng chẳng mang theo cảm xúc, chỉ bình thản đến mức khiến người ta nghẹt thở. Một áp lực vô hình lan tỏa.
Isaac chậm rãi quay đầu, ánh mắt lướt qua vị Quản lý Arcane. Một thoáng do dự, rồi nhanh chóng thu lại sắc mặt:
“Vâng, thưa ngài.”
Lời đáp gọn gàng, không có nửa điểm chống đối.
Linh Lung nhìn thấy rõ sự kiêng dè thoáng qua trong mắt ông ta khi đối diện với Quản lý Arcane. Bên ngoài, tiếng xô đẩy lại vang lên. Linh Lung không thể chần chừ thêm nữa. Cô hít sâu, lấy hết can đảm nói:
“Thưa ngài Quản lý, bên ngoài là chồng sắp cưới của tôi.”


0 Bình luận