Tập 01: Thế Giới Quan của Kẻ Yếu Đuối
Mở Đầu: Ngược về Quá Khứ (1)
2 Bình luận - Độ dài: 4,887 từ - Cập nhật:
Mở đầu: Glimpse of the Past
•••••
Một mùa đông của 1400 năm trước.
Đó là một ngày mưa tầm tã ở vương đô Rigel, vương quốc Iliberty. Dù đó là một ngày dài với mưa không nguôi, người trong tòa tháp cao nhất thành phố vẫn không ngừng làm việc. Họ hoạt động như một cỗ máy, với tay cầm trượng, khoác áo choàng và miệng lẩm bẩm những thứ tiếng khó lòng học thuộc. Đó là những pháp sư danh tiếng bậc nhất vương quốc Iliberty, có độ tuổi đa dạng từ giả đến trẻ, thậm chí còn có cả thần đồng ma thuật. Một nơi mà nhiều con người quan trọng của vương quốc, chưa kể đây còn là một vương quốc anh cả của lục địa và đi đầu về ma pháp học, họ chắc hẳn là đang phát triển một dự án nào đó mang tầm vóc thế giới rồi.
“Chỉ còn một chút nữa thôi. Chúng ta sắp hoàn thành rồi.” Giọng nói của một nam thuật sư vang lên, như tiếp thêm động lực cho những người đồng nghiệp khác.
Công việc thử nghiệm ma pháp này của họ đã diễn ra được nhiều tháng, đối với một số tiền bối đã đóng góp xây dựng những phác thảo ma thuật đầu tiên thì là đã gần mười năm. Tất cả là để chờ gặt được thành quả ngày hôm nay. Ngay tại căn phòng cao nhất của tòa tháp tráng lệ, họ đã gần đạt được kết quả.
Họ làm việc tất bật quanh một cái sàn nhỏ bằng gạch, có bậc thang. Trên sàn có những đường kẻ vẽ nên một pháp trận lớn với nhiều chi tiết phức tạp.
Mục đích của cái sàn gạch này không gì hơn ngoài một ma trận để thi triển ma thuật. Còn về loại ma thuật kinh khủng nào cần đến sức lực của nhiều nhân sự, một vòng tròn phép với quá nhiều chi tiết nhỏ và hơn mười người đứng xung quanh sàn đồng thanh niệm thuật, sự việc hãy để cho những người trong cuộc làm sáng tỏ.
“Đệ nhị công chúa đã đến chưa?” Một vị thuật sư đứng tuổi đứng quan sát đội niệm thuật liên tục truyền ma lực vào sàn phép. Ông quay đầu sang nhìn hậu bối của mình, một thanh niên tuổi chưa đến độ ba mươi.
“Công chúa đang trên đường đến đây, có vẻ cũng gần tới nơi rồi, thưa hiền triết Gremone.” Anh ta đáp lại cùng với sự phấn khởi.
Niềm hân hoan trên gương mặt của mọi người là cũng phải thôi, họ đã đợi sự kiện này lâu lắm rồi.
Không chỉ với những cộng sự trẻ, Hiền triết Gremone, người đặt bút cho những thiết kế đầu tiên về Ma thuật bậc tám này, vuốt bộ râu trắng của mình, tự hào với công trình mà mình đã gầy dựng nên.
Thuật triệu hồi.
Ma thuật cho phép họ chống chọi với thảm họa mang tên “Ma vương” và thế lực tà ác của hắn. Con người ở đại lục này không đủ sức thanh tẩy toàn bộ lục địa khỏi lũ quỷ dù cho có xuống tay dốc hết sức lực. Đó là khi những niềm tin về một anh hùng được triệu hồi, một con người thật sự mạnh mẽ, một anh hùng đến từ tương lai, xuất hiện.
Chính vào thời điểm Ma vương đoạt lại được một số khu vực vốn dĩ thuộc về thuộc hạ của mình, nữ thần ánh sáng Theia đã đáp lại khao khát của con người.
Chính nhà hiền triết Gremone đã lắng nghe lời khuyên của nữ thần. Ông đã chuẩn bị rất kĩ lưỡng, lường trước cả hậu quả, và cất công mời gọi các thành viên trong hội pháp sư đến làm việc suốt nhiều tháng nay. Nghĩ đến công sức mọi người đã đổ ra vì mục đích cao cả sắp được đền đáp, Hiền triết Gremone không khỏi vui trong lòng.
Mai đây, chúng ta sẽ không còn phải e dè Quỷ quốc nữa.
“Đệ nhị công chúa đã đến,” một người lính đã đến trước báo tin. Không lâu sau đó, cánh cửa đôi được mở ra, người bước vào trong cùng với những người hầu là một cô gái vừa đến tuổi hai mươi. Cô công chúa có mái tóc vàng óng đặc trưng, diện trang phục quý phái rất ra dáng hoàng tộc, tuy thế vẫn giữ được nét thanh lịch và vẻ dịu dàng của một thiếu nữ. Đệ nhị công chúa trông mảnh mai, quyến rũ, đó là một nét đẹp khó lòng tìm được trong vương quốc.
Trong số ba cô công chúa của quốc vương, con gái thứ hai của ngài sở hữu nét đẹp giống với mẹ nhất. Nếu người đời từng gọi hoàng hậu là mỹ nhân đẹp nhất Iliberty, vị trí ấy bây giờ đã nằm trong tay của cô con gái thứ hai mất rồi.
Trông thấy sắc đẹp yêu kiều của đệ nhị công chúa từ trực diện, hậu bối của ngài hiền triết có hơi đỏ mặt. Phải đến khi Gremone hắng giọng thì anh ta mới sực tỉnh, đồng thời vội rời đi để đôn đốc công việc.
Cũng chẳng trách, Gremone thở nhẹ. Rồi sau đó, ông đặt tay sát ngực, chào đệ nhị công chúa bằng phép xã giao với người cao quý. “Cuối cùng thì cháu cũng đã tới, Evelyne.”
Đệ nhị công chúa Evelyne vén nhẹ chiếc váy sang trọng của mình, khẽ nhún đầu gối cúi chào, “Xin thứ lỗi về sự chậm trễ, bác Gremone.” Mỗi cử chỉ đều tôn lên nét thanh cao, xứng với vị thế hoàng tộc.
“Vậy là ‘Thuật triệu hồi’ đã hoàn thành rồi hay sao?” Nhị công chúa nhẹ nhàng hỏi. Để đáp lại, Hiền giả Gremone chỉ mỉm cười.
Một người trong số các pháp sư đang đứng hành lễ cất lời với giọng tự hào. “Xin công chúa cứ yên tâm, Nếu đó là tri thức của nữ thần Theia và công sức của nhà hiền triết Gremone, Iliberty thật sự sẽ đạt được một bước tiến mới về ma thuật ngay trong ngay hôm nay!”
Lời anh ta quả quyết có hưởng ứng của những người đồng nghiệp, “Đúng thế”, “Cuối cùng cũng có ngày hôm nay”, “Với cái này thì quỷ quân sẽ đại bại”,… những nhận xét tích cực của các pháp sư cũng khiến cho người hầu và lính canh cười nói rôm rả.
Vị hiền triết Gremone thì chỉ biết gãi đầu. “Thật là, mấy cái đứa nhóc này… Mà, ta cũng đã đòi hỏi mọi người quá đáng trong suốt thời gian vừa qua. Họ được tự do bàn tán như thế cháu cứ tính vào phần của ta nhé.”
Đáp lại, Evelyne chỉ đưa tay trước miệng, cười nhẹ, “Xin bác Gremone đừng lo, cháu hiểu mà.”
Vấn đề khiến cho họ cần Đệ nhị công chúa Evelyne phải cấp tốc đến đây là vì cô đã được nữ thần chỉ định sẽ thực hiện “nghi lễ” triệu hồi. Evelyne đã nhận được chúc phúc của nữ thần ánh sáng ngay khi “Thuật triệu hồi”, hay đúng hơn là “Nghi lễ triệu hồi anh hùng” được nhắc đến tên. Mới hôm nào mà đã trôi qua bảy năm, Gremone vuốt nhẹ bộ râu trắng mà hạ giọng nói.
“Vậy thì, xin nhờ cháu hợp tác với đội thuật sư, chúng ta sẽ thực hiện nghi thức ngay.”
“Cháu hiểu rồi.” Evelyne cười đáp, sau đó theo yêu cầu của Gremone và mọi người, cùng nhau thi triển thuật triệu hồi anh hùng.
Đó là cách mà Vương quốc Iliberty, ngọn hải đăng của nền ma thuật nhân loại, tìm tới “Thuật triệu hồi” để kêu gọi anh hùng của tương lai, hi vọng họ sẽ giúp sức cho nhân loại, diệt trừ Ma vương và giải phóng lục địa này khỏi mối nguy họa đem bám dai dẳng suốt hàng trăm năm qua.
Đó là cách mà họ nghĩ. Họ đã suy nghĩ như thế.
…
Đồng thời thì, chính sự hiện diện của nữ thần Theia của bảy năm trước cũng khiến cho phía Ma thần điện đứng ngồi không yên, họ không thể nhắm mắt làm ngơ chuyện này được và vẫn đang phải tìm cách đối phó.
Ngay tại Ma vương điện lúc này, một tòa lâu đài phía cực Nam lục địa, được đặt giữa vùng đất cằn cõi, bao quanh bởi ám khí dày đặc…
“Chúng ta nên trừ khử anh hùng đó ngay, Bê hạ!” Giọng nói trẻ con của một cô nhóc vang vọng khắp căn phòng to lớn. Thậm chí lính canh ở bốn góc lâu đài của Ma vương cũng nghe thấy, và điều chán chường ở đây là giọng nói này đã vang vảng suốt hơn ba mươi phút đồng hồ.
Người gây rối trong phòng ngai của Ma vương là Milis, một nữ quỷ thuộc tộc quỷ Lilith. Cô cứ đi đi lại giữa phòng, đôi cánh đen rất nhỏ ở sau lưng cứ vỗ liên hồi, chứng tỏ cô đang rất bực bội.
Với cặp sừng quá nhỏ mọc ngay điểm tết tóc cùng thân hình chưa phát triển, Milis toát ra một hình tượng trẻ con dù địa vị cho thấy điều ngược lại. Ai mà nghĩ được, cô là một trong những Thất quân chủ, cấp dưới trực tiếp của Ma vương tiền nhiệm.
Nãy giờ nhắc đến thân hình của cô rồi cũng xin được đính chính lại, cô nàng này đã mười bảy tuổi rồi.
“Thôi làm phiền Bệ hạ đi, nhóc lùn, ngài chắc chắn là đã có cách đối phó từ lâu rồi.” Một người thanh niên trang bị giáp bạch kim cất lời phàn nàn.
Vóc dáng cao ráo, mái tóc đen. Khuôn mặt bặm trợn như thổ phỉ. Dù thế người này lại là chỉ huy của cả một đội quân “Hắc kị sĩ đoàn.” Một trong những đơn vị chiến đấu mạnh mẽ nhất của Ma vương.
Chiến binh của tộc Ilgrax, Arg’os, tay phải đắc lực nhất của Ma vương điện hạ.
“Nhóc lùn, hả!? Ngươi chán sống rồi chứ gì,?” Bình sinh trên đời, bị nói “lùn” chính là sự sỉ nhục lớn nhất của tộc Lilith, tất nhiên Milis không để tên kia vào mắt được. Bàn tay phải thanh mảnh của cô tụ ma khí, hóa thành móng vuốt lớn. Dù không chạm tới nhưng áp lực từ vũ khí vẫn cày nát sàn dưới chân thành năm đường rạch.
“Ta không nghĩ một con nhóc suốt ngày càm ràm sẽ khiến ta sợ cả.” Arg’os cắm thanh đại kiếm xuống trước mặt, thanh kiếm nặng hơn cả trọng lượng của chủ được nhấc ra khỏi bao một cách dễ dàng.
Ngay khi chỉ nhìn thấy một phần nhỏ của lưỡi kiếm, hắc khí trong phòng liền bị hút vào trong bao. Nụ cười hung tợn của anh ta rõ là đang rất tự hào với khả năng chiến đấu thiên bẩm của tộc Ilgrax.
Đã không biết bao nhiêu mảnh đất bị hai kẻ này phá hoại rồi, nay chuyện này lại tái diễn, ngay trong điện nơi Ma vương đang ngự tại.
Rồi chỉ chốc sau, hai người họ tiếp cận nhau với tốc độ cao, Arg’os vung mạnh đại kiếm từ trên xuống, Móng vuốt của Milis cày nát sàn, hòng vụt lên chém hắn một phát. Khí lực thổi tung đồ đạc trong phòng dù kiếm vẫn chưa chạm vuốt sắc.
“Im lặng.” Một giọng nói đầy uy lực đến từ phía chiếc ngai đặt ở trên bậc thang cao nhất. Những ngọn đuốc đồng trên trụ đá như phản ứng với khí chất của Ngài mà lung lay. Cả hai Quân chủ đều đổ mồ hôi hột, lời nói vừa rồi dội đến như bóp nghẹt tim của bọn họ. Chỉ nói ngắn gọn đúng một câu, cả hai thuộc hạ đều cứng họng, không dám động thủ nữa.
Ngồi trên ngai vàng, Ngài đưa ánh mắt chán ghét mà nhìn xuống hai cận thần của mình.
Raulfalwen M. Arsgloria, Ma vương đương nhiệm của Quỷ Giới. Anh ta diện một trang phục xanh đen, khoác ngoài một chiếc áo choàng đen có gia huy đặc trưng của hoàng tộc quỷ. Dù bề ngoài có vẻ không phù hợp với phong thái của một Quỷ vương, bất kì ai trông thấy ngài cũng cảm nhận được sức mạnh kinh khủng mà khiếp sợ.
Ma vương của thần điện này, đại vương đứng trên vạn người, là nỗi khiếp sợ của cả ác quỷ và nhân loại…
…Là một thanh niên chỉ đến mười tám theo cách tính tuổi của loài người.
Giọng điệu bực dọc nhưng phần nào mang vẻ buồn chán: “…Ước gì bọn họ đừng có đến quấy phá cung điện này nữa thì tốt biết mấy.”
Raulfalwen đặt tay lên tay vịn, chống cằm, “Vậy thì tôi đi về phòng được chưa? Chuyện anh hùng được triệu hồi thì để sau hẵng tính nhé?”
Arg’os cắm thanh đại kiếm xuống mặt đất nứt vỡ, anh ta đưa bàn tay thô ráp uy lực của mình ra gãi đầu. “Không được đâu, thưa điện hạ…”
“…Hạ thần biết Ngài rất mạnh nên có thể không màng chuyện anh hùng. Nhưng năm thành viên còn lại của Thất Quân Chủ sẽ tự mình hành động mất.”
Milis hừ một tiếng. Móng vuốt hình thành nhờ ma thuật hóa thành làn khói đỏ thẳm. Cô đi thẳng về phía ngai vàng, rồi đứng trước bục mà ngước nhìn Ma vương. “Raulf điện hạ, lãnh thổ của bọn họ giáp với Nhân giới, bọn họ lúc này như đang ngồi trên đống lửa vậy. Bọn họ đã bàn từ trước là phải làm gì rồi.”
Cái nheo mắt đáng sợ của Ma vương khiến Milis vô thức lùi lại một bước. Cô biết Raulfalwen thừa hiểu họ đã bàn những gì, và quyết định cuối cùng của họ là thứ mà Ngài ghét nhất.
“Đừng có bảo tôi là—” Ma vương ung dung đứng dậy, chiếc áo choàng đen sau lưng tung bay theo gió chỉ nhờ khí lực toát ra xung quanh người mạnh nhất Liên minh Quỷ quốc Agad.
Arg’os hít một hơi thật sâu, rồi lấy dũng khí nói ra sự thật: “Họ sẽ thôn tính các Nhân quốc lân cận.”
Ngay lập tức, một cảm giác rùng mình như bắn vào dây thần kinh não của bất kì ai có trong Ma vương điện. Nến trên đèn trần, đuốc gắn trên tường đều bị một lực vô hình dập tắt. Bất kì ai, kể cả hai Quân chủ Milis và Arg’os đều hiểu ra rằng: Ma vương đang tức giận.
“Đám người kia đã yêu cầu là không được nói cho Ngài biết rồi mà.” Milis lập tức quỳ dập xuống, ánh mắt liếc nhìn người đằng sau.
Arg’os cũng khuỵu một chân, đáp lại người đằng trước bằng một giọng nhỏ: “Cái con nhóc lùn này. Ngài ấy thừa biết chuyện gì đang xảy ra, ngươi đừng đổ là tại ta.”
Chuyện ma tộc đối đầu với nhân tộc đã diễn ra từ rất lâu về trước, mối quan hệ thì như nước với lửa. Bản tính của ma tộc thì luôn là trấn áp bằng cách gieo rắc sự khiếp sợ và kiểm soát bằng sức mạnh. Về điểm này thì không lạ gì nhân tộc buộc phải tìm đủ mọi cách để tự vệ.
Song, nhân tộc dần dần xây dựng được sức mạnh và hình thành được niềm tin rằng triệt tiêu hoàn toàn ma tộc là sứ mệnh của nhân loại.
Làm ơn đừng có giải quyết bằng bạo lực nữa được không?Ma vương Raulfalwen thầm nghĩ như thế. Khí chất quá lớn của một đấng quân vương toát ra, uy áp quá lớn dập tắt nến trong phòng.
Cả hai thế lực lớn của lục địa đều không hiểu được rằng một bên biến mất sẽ đánh đổ cán cân duy trì trật tự thế giới. Dù ai chiến thắng thì thế giới cũng sẽ loạn lạc. Đáng ghét rằng những Ma vương trị vị lãnh thổ trước khi con người đương nhiệm này ngồi lên chiếc ngai vàng đều tìm cách để đoạt lấy lãnh thổ cho ma tộc, đồng thời thị uy sức mạnh của mình.
Ma vương của thời đại này được sinh ra với một tư tưởng khác. Anh ta chỉ muốn tìm cách duy trì sức ảnh hưởng của ma tộc đến phần còn lại của thế giới ở mức vừa phải.
Anh muốn tối thiểu hai bên sẽ tránh xung đột lẫn nhau. Tốt hơn hết là chuyện của ai người nấy làm. Chỉ có điều mong muốn này rất khó thực hiện, chính Ma vương đương nhiệm cũng không biết phải làm sao cả.
Bây giờ thì Thất quân chủ đã rục rịch hành động không cần nghe lệnh của mình. “Thật là…” Càng huy động lực lượng của hai bên giao chiến với nhau, những ngày tháng bình yên của Ma vương chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Dù có là Ma vương, vẫn có những Quân chủ không phục với quyền quyết định của mình. Thật không thể tin được.
“Bọn họ muốn có một lời giải thích để trấn an chứ gì? Vậy thì…” Ma vương điện hạ đứng dậy, sau đó đưa tay ra trước, “Imprint [note71246].”
Một vòng tròn phép thuật xuất hiện và lớn dần từ lòng bàn tay của Raulfalwen, vòng tròn chứa hàng trăm kí tự và nhiều vòng tròn nhỏ hơn – Tám vòng chồng chất lên nhau theo thiết kế phức tạp
Ma thuật bậc tám, cấp bậc cao nhất của ma pháp hiện tại. Một cấp bậc tiêu thụ ma lực lớn đến mức Đại hiền triết cũng nhọc công mới tạo ra được.
Tuy nhiên, Ma vương đương thời này là một thiên tài về ma thuật.
Raulf, Ma vương bất đắc dĩ của Liên minh quỷ quốc thống nhất Agad, người được cho là kẻ thù mạnh mẽ nhất của nhân loại…
…là một thanh niên rất lười tham gia vào các công việc chính trị.
Sau khi triển khai được thuật thức này, mình sẽ có thể an tâm quay về ngủ rồi. Raulf điện hạ nghĩ thầm trong lòng. Cơn gió dữ xoáy lốc quay anh ta không hề cản bước một ma thuật chưa một ai nhìn thấy. Với Milis và Arg’os, họ vốn đã quen với ma thuật mạnh mẽ của anh ta rồi.
Milis nhìn Ma vương điện hạ mà cười to: “Lâu rồi thần mới thấy một thuật thức bậc tám của ngài đó, Raulf Đại Vương!”
Arg’os chỉ cất lời bằng một giọng thấp: “Thật thất vọng khi năm quân chủ kia không tin tưởng vào ngài.”
Chẳng phải anh đã hưởng ứng họ sao? Raulf cười khổ.
Nhiều dòng ký tự cổ thoát ra ngoài từ trung tâm pháp trận, nhanh chóng vượt qua Milis và Arg’os đang đứng ở bên dưới và dán chặt vào chính giữa căn phòng lớn, tạo thành một hình lục giác lớn. Pháp trận đặc biệt được tạo ra từ ‘Imprint’ nhanh chóng hoàn tất các công đoạn còn lại: tự vẽ nên chi tiết ma pháp bên trong hình, khoanh một vòng vừa đủ cho một người đứng ở chính giữa.
“Đây là… thuật triệu hồi của Raulf Đại Vương?” Milis nhìn chằm chằm vào pháp trận đặc biệt sáng rực rỡ mà Ma vương tạo ra, khó hiểu hỏi. Đáp lại, Raulf phủi tay sau khi hoàn tất thuật thức của mình. “Ấn thuật thực ra cũng chỉ là thứ để thi triển ma thuật khác. Đó là ‘Intervention[note71247]’ dành riêng cho ‘Sacred Summoning [note71248]’ của nhân giới.”
Anh ta đứng khoan thai ở trước ngai vương của mình, ánh mắt như nhìn về một nơi nào đó rất xa xôi. “Nếu có tác động gì đến dòng chảy ma lực tự nhiên mà tạo ra cổng không gian, ta sẽ dùng cái này để chiếm quyền điều khiển.”
“Ma…” Milis ngừng một nhịp, nuốt nước bọt, bỗng chốc tiếp tục, “…Ma thuật này tuyệt quá, Raulf Đại Vương!” Nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh đó của Milis khi nhìn thẳng vào mình, Raulf chỉ biết ngồi lại vào ghế rồi chống cằm nhìn sang hướng khác. Vốn dĩ gọi một thuật bằng pháp trận phức tạp đã khó, không chắc pháp trận được thành lập có chính xác hay không. Thế mà Raulf sử dụng Ấn thuật cấp tám để gọi một thuật có độ khó tương tự chỉ dựa vào suy nghĩ và trí nhớ của mình, và nó còn hoạt động trơn tru. Thực tế thì Raulf chỉ nên dành chút thời gian vẽ một thuật ‘Intervention’ ra là được, chỉ có điều khắc từng nét một thì cực kì tốn công sức. Anh hình dung pháp trận trong đầu rồi in nó ra thôi sẽ nhanh hơn nhiều.
“Quả là một ý tưởng hay. Nhân cơ hội khi anh hùng vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chúng ta sẽ trừ khử ngay lập tức. Trong trường hợp thuận lợi, hắn sẽ trở thành đối tượng thí nghiệm cho Đệ tứ quân chủ sử dụng.” Arg’os tự diễn giải theo cách nghĩ của anh ta.
Tại sao khuyên anh ta từ bỏ ý định trở thành anh hùng lại không phải ý tưởng đầu tiên của anh vậy? Raulf không biết phải trình bày như thế nào để khiến Arg’os từ bỏ ý định mổ xẻ người ngoài như thế, anh đành nói: “Việc triệu hồi này tôi sẽ giải quyết, nhờ Milis gửi thông điệp đến các thành viên quân chủ còn lại, ‘không chủ động gây chiến với nhân quốc lúc này’.”
“Tuân lệnh, Raulf Đại Vương!” Milis hớn hở thi triển thuật liên lạc bằng một ma vật lớn vừa bằng bàn tay, có hình dạng thủy tinh thể màu xanh lam, được trang trí bằng nhung lụa đắt tiền. Việc liên lạc để cho Milis tự lo, còn Raulf và Arg’os thì liếc mắt nhìn vào pháp trận. Pháp trận lúc này đang phát sáng, có vẻ như ‘Sacred Summoning’ đã được kích hoạt.
“Milis, chúng ta sẽ triệu tập các quân chủ khác về thần điện. Hãy nói với họ như vậy đi.” Arg’os đề nghị Milis, rồi nhìn Ma vương điện hạ. “Vậy phiền ngài, Raulf điện hạ.”
“…Được rồi.” Chỉ hi vọng mấy cái con người này không làm ầm chuyện lên thôi. Nghĩ thế, Ma vương điện hạ nhìn thẳng về pháp trận, đôi mắt của anh ta sáng lên, dường như đang bí mật theo dõi tình hình của phía nhân loại, cụ thể là những người ở tòa tháp lúc này.
…
Vòng triệu hồi của hiền triết Gremone sáng lên mạnh mẽ. Đệ nhị công chúa, cùng những người niệm thuật, bắt đầu truyền ma lực được chúc phúc bởi nữ thần ánh sáng Theia. Hiện tại thì mọi chuyện đang diễn ra trôi chảy. Theo tính toán của Gremone, cánh cổng không gian đã được tạo ra.
‘Vị anh hùng nào sẽ xuất hiện’, tất cả mọi người đều có cùng suy nghĩ như thế. Họ tập trung nhìn vào cột sáng được tạo ngay trên sàn đá cẩm thạch. Ánh sáng chiếu thẳng lên đỉnh tháp, giữa vùng trời giông bão.
Và thứ ánh sáng chói lóa đó đã mở ra một cánh cổng không gian, dẫn đường đến thế giới này của 1400 năm sau…
Khi khoa học và ma thuật đan xen vào nhau trong thế giới hiện đại. Nhiều thành phố mọc lên như nấm, nhiều góc hẻm được hình thành giữa những tòa nhà cao tầng. Và tại một con hẻm nhỏ vắng vẻ kẹp giữa các tòa nhà lớn, nơi mà một người thường đi lại mỗi ngày từ trường về nhà, một pháp trận thình lình hiện lên ngay trước mặt cậu ta.
“Cái gì đây?”
Rei Amari, một thanh thiếu niên chỉ mới trải qua phân nửa tháng ngày đi học nhàm chán và chỉ vừa hoàn thành kì thi để đăng ký vào một học viện. Đang đối mặt trước một pháp trận được kì công dựng nên ngay bên dưới chân mình.
Thoạt nhìn thì đây không phải bẫy. Chỉ đơn giản là một thuật dịch chuyển nếu nắm được kiến thức nâng cao của thời giáo dục trung cấp. Chỉ có điều. thuật dịch chuyển là một loại thuật rất khó sử dụng và rất hiếm thấy trong thời đại này, đến mức Rei không hề trông thấy ai sử dụng trong thành phố lớn này cả.
Đó là cách nhìn nhận của một người bình thường trong xã hội bình thường.
Rei thì lại có vài hiểu biết về ma pháp học, cậu ta chỉ cần nhìn những chi tiết trong pháp trận là giải ra được chức năng của ma thuật cấp tám.
“Anh hùng, thuật dịch chuyển xuyên thời gian…” Đây là vòng tròn triệu hồi. Không mất nhiều thời gian để Rei hiểu ra cậu đang được đưa trở về một thời điểm của quá khứ. Con người ở thời đại trước phát minh ra thuật triệu hồi, và mình là người được chọn sao?
Ý nghĩ nảy lên đã đủ để khiến cho Rei cảm thấy có chút hứng thú. Bởi trải qua một thời gian dài tẻ nhạt đã có chút nào tác động tiêu cực đến Rei, một người từng có ước mơ lớn. Nghĩ lại những ngày lặp đi lặp lại trong một môi trường một có chút tốt đẹp nào, Rei cảm thấy bản thân mình kiệt quệ biết bao nhiêu. Cậu bây giờ không có chấp niệm nào trong thời điểm hiện tại, biết đâu ở một thế giới khác tôi sẽ tìm thấy bản thân mình. Chí ít thì đó là những mà cậu ta nghĩ.
Chùm sáng chiếu thẳng lên bầu trời xám xịt và mờ dần. Rei có thể cảm nhận một sự lôi kéo và áp lực lớn từ nó.
Dù thế, cậu vẫn mặc cho trọng lực lớn đè nặng, liền nhấc chân lên.
Tìm lại bản thân mình? Cái ý định đáng ghét đó nên biến mất ngay!
Rei đạp thật mạnh xuống đất. Một việc tưởng chừng như không thể là vô hiệu hóa thuật thức bậc tám lại xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật, bởi chính một kẻ chỉ mới mười tám tuổi.
Ầm! Một tiếng động cực lớn phát ra, khiến đồ đạc rải rác linh tinh trong con hẻm bị thổi bay tứ tán. Phần bê tông ngay bên dưới pháp trận bị đập nát, vết nứt lan rộng và làm lan đến cả vách tường của hai tòa nhà xung quanh.
Xung chấn lớn này chắc chắn đã kích động những người đi bộ ở ngoài những con đường lớn ở xa, cho thấy sức phá hủy của chỉ một cú tung chân “cơ bản”.
Lí do khiến cho Rei từ chối bị dịch chuyển cũng đơn giản thôi.
“Trải qua bao nhiêu chuyện rồi mà còn chưa rút ra được bài học nào?”
Thực tại nghiệt ngã khiến cho cậu ta ghét phải nhúng tay vào bất kì điều gì lớn lao nữa.
Cậu chỉ muốn trải qua một quãng đời bình thường.
Nhìn những mảnh vỡ ma thuật, những mảnh ánh sáng lơ lửng biến mất dần, Rei thầm nghĩ, vòng triệu hồi này mà được phát hiện thì hẳn phải là một sự kiện chấn động mất.
"Tại sao nó lại nhằm vào một học sinh chỉ mới mười tám và đang chuẩn bị vào học viện là Rei Amari", cái này thì chỉ có trời mới biết.
Cậu chỉnh lại túi duffle[note71249] trên vai của mình, rồi nhảy lên sân thượng của một tòa nhà bằng cách bật qua lại giữa hai bức tường, trước khi cậu bị cảnh sát và máy bay ma thuật bắt gặp.
Phải tranh thủ để còn đi làm. Nghĩ thế, Rei Amari nhanh chóng tìm đến đại lộ và lẩn khuất trong dòng người đông lúc tại ngã năm trung tâm thành phố.


2 Bình luận