Tập 01: Là tập một

Chương 04.2: Neko, rối rắm và lan man

Chương 04.2: Neko, rối rắm và lan man

Rừng rậm là nơi chúng sanh bình đẳng, là thiên đường của mạnh được yếu thua, song đồng thời cũng là nơi kẻ đi săn có thể trở thành con mồi. Bằng trải nghiệm của vài thế kỷ chung sống với muôn thú Neko đã nhận ra điều đó. Không có chuyện hổ chắc chắn thua thỏ. Cơ mà cũng chẳng thể có chuyện hổ chắc chắn thắng thỏ. Mọi trường hợp đều có cơ hội xảy ra cho dù nhỏ hơn một phần trăm đi chăng nữa. Về phần nhân loại, vì không thể chứng thực điều đó nên chúng đánh bắt vô tội vạ để rồi khi bị săn lại đi đổ thừa cho ông trời. Con vật không như vậy, chúng sinh ra và lớn lên với thứ bình đẳng ấy nên hiểu rất rõ. Chúng luôn thận trọng khi đi săn dù con mồi trông có yếu ớt đến mức nào đi chăng nữa. 

Để làm được việc đó, chúng tối ưu hết phần trăm chiến thắng của mình bằng bản năng và hình thể. Một con hổ sẽ tiến hóa với thân hình to lớn cùng lớp lông đỏ. Còn một con thỏ sẽ có bản năng sinh sản vượt trội, đôi tai và chân lanh lẹ. Chúng biết điểm xuất phát của mình ở đâu và luôn tối ưu những phần giúp mình sống sót. Đấy là thứ mà động vật khác với nhân loại – những kẻ mọi rợ muốn xâm chiếm thiên đàng của chúng. 

Với nhiều vòng lặp tận thế, hành tinh luôn có thời gian để hồi phục hệ sinh thái rừng của mình điều này một phần giúp động vật thoát khỏi tầm tay của con người, phần khiến cho nhiều loài bị tuyệt chủng. Tuy nhiên không một con vật nào căm ghét vòng lặp đó cả. Đơn giản và dễ hiểu là chúng thuận theo tự nhiên, chấp nhận sự thay đổi để tốt hơn của trái đất. Con người khi này lại một lần nữa khác biết, không thuận theo tự nhiên mà luôn cố gắng chống đối lại chúng. Đó là lý do các khu tị nạn bỏ hoang trong khu rừng tại phần rìa phía đông lục địa này ra đời. Chúng được dựng nên sau thảm họa khi mà gần như mọi sự sống trên thế giới đối mặt với hủy diệt, và đã làm tốt nhiệm vụ của mình, giúp một phần nhân loại sống sót qua thảm họa. 

Giờ đây, kế thừa ý chí của nhân loại cũ, những con người mới đến đang nỗ lực để làm giàu đẹp hơn cho các cứ điểm đó. Theo Miko nhớ thì loanh quanh trong rừng đâu đó có hơn sáu điểm và năm điểm là còn người sống. Một cái nằm sát đường chính Neko đang đi. Hai cái ở đầu bắc và nam. Một cái ở gần cái hồ lớn phía bắc. Cái còn lại nằm sát biển.

“À, cái sát biển là bến cảng đúng không? Hình như tôi đi từ đó xuống chỗ mụ.” – Neko ồ lên nói. 

“Ừ… Mà khoan sao lại hình như?” – Miko đang mày mò gì đó bất ngờ quay lên nhìn ra mắt con mèo. 

“À thì…” – Nó bên ngoài, mắt đảo như rang lạc – “Tôi không chắc?” – Mắt nó đánh hẳn sang trái. 

Đều nhịp đều tiếng bước chân lạch cạnh, con mèo vẫn giữ nguyên hướng đó chờ xem phản ứng của nữ thần. Con ngố còn thò tay lên gãi đầu. 

“Mi biết ta đọc được ký ức của mi mà đúng không?” – Nữ thần bực dọc. 

Nó bỗng dừng lại, đổi tư thế ngại ngùng: 

“Ừ, tôi biết.” – Âm giọng nó như thiếu nữ mới biết yêu. 

“Mi cũng biết là nó tốn sức mà đúng không?”

“Ngại ghê!” – Nó tít mắt cười rồi tự cốc đầu mình. 

“Cái con này…” – Nữ thần nghiến răng – “Thôi đủ rồi! Vô đây!” – Cô quát. 

Ghẹo được Miko cái là nó vui ngay. Nhe nanh cười một tiếng và lập tức chui vào lại. Cơ thể nó tiếp tục di chuyển. 

“A mụ đây rồi!” – Nó hớn hở đối mặt với vẻ cau có của nữ thần – “Cần tôi giúp gì nà?”

“Im đi con mèo thúi! Ta tìm ra lý do con hổ đó vồ mi rồi đây.” 

Nữ thần bực bội vung tay ra phía trước, một màn hình sáng bỗng chốc hiện ra. Trên đó chiếu lại những đoạn ký ức cô trích ra từ ký ức của con hổ. 

“Ồ! Trực quan hơn hôm qua rồi nè.” – Con mèo chăm chú xem. 

Nó vốn thắc mắc không hiểu sao con hổ đó lại chọn vồ mình nên đã thử hỏi nữ thần vì mụ là dân bản địa. Nhưng câu trả lời lại cụt ngủn đại loại như “ta không biết” hay “ta cũng thấy lạ”. Thế là nó ngồi nài nỉ ỉ ôi gần tiếng đồng hồ nhờ mụ giúp. Tính mụ thần thì nó biết rõ, cứ khó chịu tí là mụ sẽ giải quyết thôi nên là thành công rồi. 

“Phải dị chớ!” – Con mèo cười thầm. 

“Rồi, sao rồi? Thấy được gì?” – Nữ thần ngán ngẩm hỏi. 

“Từ từ tôi đang tập trung. Mà mụ xem không hiểu thật à?” – Neko quay màn hình qua cho nữ thần xem chung.

“Không. Ta không hiểu nổi động vật nghĩ gì đâu.” – Cô gạt tay nó ra, nhường hết phần cho con mèo. 

“Ò…” – Thấy vậy nó cũng thôi, nhún vai tiếp tục xem. 

Chuyện bắt đầu vào buổi sáng sớm khi con hổ thức dậy gần bờ hồ – nơi mà đáng ra nó không nên ở, nhưng vì miếng ăn nên nó buộc phải đến đây và đi săn trái mùa. Trong khu vực nó sống cứ mỗi mùa hạ đến thì nguồn thức ăn chính là hươu, nai, thỏ sẽ kém hoạt động đi vì lý do sinh sản, và sẽ hoạt động mạnh trở lại vào cuối thu khi con non đã đủ lớn. Do đó, loài của nó sẽ tập trung săn và tích trữ từ đầu mùa hè. Tuy nhiên khi ấy nó lại bị thương và không thể đi săn, cũng không thể hoạt động theo bầy nên mấy ngày nay nó phải đi mò mẫm mọi ngóc ngách tìm thức ăn. Và khi bứt quá không còn cách nào khác nó đã rời khỏi khu vực của loài mình, tiến về phía Lãnh địa chết – thành phố của Miko. Thế là hiện tại nó ở đây, đang men theo bờ suối tiến đến lãnh địa, trên đường cũng mong sao bắt được vài con cá. 

Trời không phụ lòng kẻ nghèo đói, khi nó đang đi thì bỗng từ sau bụi rậm bên cạnh phát tiếng sột soạt. Não bộ và bản năng của nó lập tức bắt sóng. Âm thanh truyền qua tai giúp nó xác định trọng lượng của thứ bên trong. Mùi hương loang trong gió làm rung lên khứu giác của nó, đó là cái mùi thơm ngon của thịt. Đến đây dãi nó tuôn ra như thác đổ. Ánh mắt đờ đẫn vì đói cũng trở nên hoang dại hơn. Rồi nó quyết định tiến tới, gần hơn và gần hơn với thứ sinh vật thơm ngon kia. 

Nhưng, khi nó bước lệch một bước vì cơn đói, chuyện động trong bụi đã dừng lại. Hương thơm của thức ăn cũng biến mất và từ đâu bỗng rộ lên một thứ mùi khó chịu. Nó hôi và có vị như sắt thép. Chưa hết còn rất khét. Một thứ gì đó nặng mùi, hôi và khét, não nó lập tức hiện lên hình ảnh của thứ đó. Nó là vũ khí của con người, một món vũ khí dài khi nổ có thể bắn ra hòn đá bằng kim loại. Nỗi sợ hãi tức thì ngập tràn tâm trí nó. Chân nó run bần bật. Tai co cụm lại. Lông xù lên như nhím. Ánh mắt mất đi vẻ dữ tợn, còn khuôn miệng thì khép nước, méo lệch đi về hai phía. 

“Nó, là thứ đã giết chết cha…” – Con ngươi nó kinh hãi nhìn chằm chằm cái bụi rậm đã nhúc nhích trở lại. 

Nó sợ hãi lùi lại. Cái mùi ghê tởm kia càng lan rộng. Lùi thêm một bước. Nó sấn tới thêm một nhịp. Cả một khoảng không trước mặt nó giờ đã là của thứ mùi đáng sợ kia. Nó không dám tiến lên nữa, chỉ còn biết lùi dần về phía mép sông. Đến khi mà chân đã chạm mặt nước nó mới định thần mà dừng lại. 

Chính lúc này, thứ vũ khí kia lộ một phần ra khỏi bụi rậm. Nó sáng choang, phản chiếu cả ánh mặt trời. Vẻ lạnh lẽo mà chói chang ấy làm con hổ thêm sợ. Nó nhớ về khoảnh khắc cha nó bị bắn bởi thứ đó. Máu từ người ông bắn ra bám đầy cả một gốc cây. Mùi tanh ngòm lập tức xộc vào mũi nó. Và mẹ nó kéo nó đi. Nhanh, nhanh cuối cùng cả hai đã thoát khỏi con người. Nhưng, cho dù có đi xa đến đâu thì cái mùi tanh ấy vẫn luôn ám ảnh nó. Thế nên giờ nó sợ lắm. Nó ước sao cho có gì đó cứu nó lúc này vì với sức khỏe hiện tại nó không thể địch lại thứ vũ khí đáng sợ kia. 

“Làm ơn! Có ai không? Có ai không? Cứu tôi với! Thần linh ơi, cứu con với!” – Lòng nó quặn thắt kêu gào trong tuyệt vọng. 

Cái chói chang của ánh sáng phản chiếu từ thứ vũ khí kia đột nhiên mạnh lên làm nó lóa mặt. Bỗng hình ảnh mờ mờ của vị thần bảo hộ khu rừng chợt hiện lên. Ngay lúc này, nó tự nhiên cảm nhận được thứ đáng sợ kia sắp phát nổ. 

“Nổ rồi!” – Con hổ gầm lên. 

Màu chói sáng biến tan. Một âm thanh khủng khiếp phát ra từ sau bụi cây, là tiếng nổ. Viên đá sáng ngay lập tức phóng tới vị trí của nó, nhằm thẳng vào hộp sọ. Nhưng từ lúc nào con hổ đã lách ra, khiến viên đá chỉ vừa hay sượt qua cổ. Tức thì tận dụng thời cơ, nó vắt chân lên cổ chạy ngay đi, biến mất chỉ sau vài nhịp đập. Lòng nó râm ran, đầm đìa nước mắt vui sương như được sinh ra lần thứ hai. Vừa chạy, nó vừa vội vã cảm ơn thần bảo hộ đã đưa ra chỉ dẫn cứu mạng. 

“Phù… May mà nó chạy!” – Tiếng thở phào bỗng vọng ra từ sau bụi cây – “Cảm ơn mẫu thần!” – Gã đàn ông thu vũ khí vào nói. 

“Quào! Li kì thiệt á! Có chắc là mụ không chỉnh sửa gì không vậy?” – Neko ôm đầu quay sang hỏi nữ thần. 

“Hả? Ta còn không hiểu con hổ đó nói gì thì mi nghĩ ta cắt ghép như nào?” – Miko chán nản phẩy tay. 

Khép tay định đóng lại màn ảnh, con mèo ngay lập tức bị nữ thần nhắc nhở:

“Mi coi thường ta à?” – Mụ ngồi khép chân cúi gằm mặt, giọng điệu nguy hiểm.

“Hả? Tôi đâu có. Việc mụ không hiểu tiếng muôn loài thì có là gì đâu.” – Con mèo vội xua tay lắc đầu. 

“Không, con mèo thúi! Mi vòi ta cái gì mà giờ mới có nhiêu đó đã không muốn xem nữa, hả?” – Miko trừng mắt nhìn nó. Cô biết đây sẽ là thời khắc mình trả đũa. 

“Ờ ha!” – Con mèo ngạc nhiên. Hai tay nó đập vào kêu lên một tiếng bốp rõ to. 

Và cái cú đầu của nữ thần cũng vậy. Không chút ngắt quãng cô cho nó một đòn trả thù xứng đáng. Con mèo giật mình bật lùi ra sau, ôm, xoa đầu lia lịa. Mồm nó chỉ kịp kêu lên tiếng “Đau!” nghe rất bùi tai. 

“Giỡn mặt với bà hả con kia? Làm gì thì làm cho nó đàng hoàng lên coi! Haha…” – Miko tì chân xuống sàn, tay thì cầm cú quát tháo. Nhưng không kìm được mà cười thành tiếng ở phút cuối.

“Biết rồi mà…” – Con mèo chu môi nằm ăn vạ. 

“Ờm… Biết rồi, thì đi mà coi tiếp đi!” – Cô thoáng lúng túng xong gằn giọng, đá vào mông con mèo một cái rõ đau rồi bỏ ra góc ngồi. khóe miệng vô thức nhếch lên cười. Con mèo biết mụ cố ý diễn trò nên không để bụng. 

Câu chuyện trên màn hình tiếp diễn. Ánh sáng xanh soi bóng con hổ khổ sở trong rừng. Nó không dám ra gần con sông nữa, chui rúc trong rừng đào bới. Mục tiêu bây giờ là tìm được gì đó bỏ bụng bởi lẻ với một sinh vật như nó, không ăn trong hai tuần thật sự quá sức chịu đựng. Một con hổ – chúa tể sơn lâm đã phải đào rễ cây mà ăn, nhục nhã làm sao. 

Ngồi trước ánh sáng, Neko ôm cái mông còn đau hồi tưởng về những ngày mình cũng như vậy, phải mò mẫm từng ngóc ngách để kiếm cái bỏ bụng. Cô có chút đồng cảm với nó rồi. Không, thậm chí còn thấy quý nữa. Một sinh vật đang cố gắng sống đến vậy mà. 

“Đần hả cái con này!” – Nữ thần nghĩ thầm. Làm vẻ không quan tâm rồi ra góc ngồi rồi cuối cùng mụ vẫn phải quay lại. 

“Chính tay mi giết nó đó, giờ thì ngồi đấy cười cười!” – Cô tức mình nó.

Cũng chẳng để tâm việc bà thân ngồi kế bên, Neko đáp:

“Thì… Cũng có sao đâu?” – Nó cười dễ thương.

Miko nhìn nó bằng ánh mắt khinh bỉ. Cô chả buồn nói nữa, đơn giản quay qua hướng khác mặc cái con mèo ấy làm gì làm.  

“Sao vậy?” – Neko đờ mặt. Nữ thần không đáp. Nó cũng im luôn, tiếp tục xem. 

Sau khi nó ngủ, cảnh đột nhiên chuyển tới ban trưa, khi này nó vẫn còn trong rừng. Nét mặt nó vẫn còn rõ vẻ sợ hãi, và từng khoảng vằn đen trên người nó cũng đang bạc dần khác xa khi sáng. Neko thắc mắc, cô chưa từng thấy hiện tượng này trước đây. Còn Miko thì ngạc nhiên vì con mèo không biết. 

“Ta tưởng mi rành khoa học lắm mà? Sao giờ lại không biết?” – Nữ thần cười đểu. 

“Ê nha, tôi làm gì đâu mà rành mấy cái đó. Còn mụ, biết không? Tôi nghĩ mụ sống lâu…” 

Còn chưa kịp hỏi hết nó đã có câu trả lời. Một tiếng “không” thẳng thừng thốt ra với cái khuôn mặt lanh tanh của bà thần. Ừ – phản ứng của con mèo. 

Và rồi có chuyện bất ngờ xảy đến. Bỗng từ đâu bay đến một tảng thịt, đập vào mặt con hổ. Nó quýnh quáng té xổng xoài vào bụi rậm. Tiếng cành lá rơi rụng là thứ cuối cùng nó nhận ra trước khi rơi vào cơn say đói khát. Mùi hương của thứ thịt kia quả thật tuyệt vời, nó chuốc mê đến từng tế bào thần kinh của con hổ. Hương thơm ấy, kết cấu trắng nõn nà kia liết cái là nó biết, rằng đó là thịt người. 

“Ơ!” – Con mèo giật mình khi thấy miếng thịt, nhưng chưa kịp nghĩ ngợi gì đã bị cuốn theo đoạn phim. 

Ánh vàng rực sáng sau lớp cỏ hoang, con thú suy nhược ấy đã trở về với dáng vẻ nguyên bản – một chúa tể rừng xanh thực thụ. Đôi đồng tử đóng chặt gần như biến mất khỏi con ngươi, để lại chỉ trơ trọi cái màu vàng cũng đang dần trôi theo cơn khát máu thịt. Nanh nó nhe ra dữ tợn. Nếp nhăn chằng chịt trên cả mõm và mặt. Tai dựng đứng. Cơ bắp căng phồng, lộ rõ qua lớp lông lấp lánh sắc đỏ cam đang xù lên như lông nhím. Hơi nóng tuôn trào cùng nước dãi từ trong khuôn hàm dãn rộng của con thú. Nó chậm rãi bước ra khỏi bụi lùm, từng bước chân uy nghi mà dữ tợn. Chỉ với một táp, tảng thịt tươi rói thơm ngon mọng nước từ trên trời rơi xuống ấy đã nằm gọn trong dạ dày con hổ. Bụng nó sôi như chảo dầu, cồn cào như ai đang rạch lấy, đau đớn, đau đến rơi nước mắt. Nhưng, nó biết đó là gì. Đó là ngon, cái ngon của cơn đói. Và nó muốn thêm nữa, nó thèm cái vị máu ấy. Hít một hơi thật sâu thứ không khí vẫn còn hương thơm, con hổ lập tức bứt tốc lao về phía nguồn thịt. 

“Thịt! Thức ăn! Thức ăn! Ngon!” – Neko tạm dịch lời nó. 

“Nó điên thật rồi!” – Con mèo bất giác nói. 

“Ta thì nghĩ mi hiểu được nó mới điên ấy.” – Nữ thần xua tay, nhìn con mèo bằng ánh mắt dị nghị mặc kệ việc mụ hiểu sao nó làm được. 

Nữ thần của nó là vậy đấy, tính tình hơi khó ưa và mặt lúc nào cũng cau có. Neko quen ả một thời gian rồi nên cũng rõ. Nhưng mà bảo cô đọc vị nữ thần thì: “Chịu, không làm được đâu!”, con mèo sẽ vừa cười vừa trả lời như vậy. Còn bây giờ thì nó mặc kệ bà thần và tiếp tục xem theo lời mụ bảo. Có lẽ đây là cách trả đũa thích đáng nhất. 

“Mà hình như… Mình quên cái gì đó…” – Con mèo đột nhiên che miệng nghĩ. 

Hướng mắt nó vẫn dán chặt vào cảnh con hổ đang căng mình chạy trong rừng tối. Mặc dù đang là buổi trưa nhưng nó vẫn rất tối, giống với nơi Neko từng ở. Một vài hình ảnh từ nơi ấy bỗng hiện lên trong đầu cô mèo. Từ đất đá, lá cây, trời mây đều nhuốm trên mình màu đen u tối khi nắng chưa lên đỉnh. Đó là những kỉ niệm khó quên đối với cô. Nhưng mà khoan – Neko gào lên trong đầu, thứ cô muốn nhớ không phải chúng. Trong cơn bực bội, màu hồng của miếng thịt con hổ vừa ăn chợt hiện lên. Ánh hồng quyến rũ ấy gợi lên bức họa ký ức đã chôn sâu trong tâm trí Neko. Đó là cô của ba tiếng trước còn đang chuyện trò vui vẻ với nữ thần.

Con hổ vẫn phì phà từng hơi thở mệt nhọc trong khi chạy còn con mèo thì đã đắm mình trong dòng ký ức riêng. Ba tiếng trước cách đây vài cây số, cơ thể vẫn di chuyển như thường nhưng không phải tự động mà cô đang điều khiển. Con mèo đang muốn áp dụng vài điều đã học từ bài giảng “linh hồn” của nữ thần. 

Ban đầu nó muốn thử tạo ra một thứ gì đó rồi hút trực tiếp linh hồn vào đó để duy trì sự tồn tại, nhưng khi trình bày thì nữ thần bảo nó không thể. Mụ còn nói chỉ Bạch có thể làm trò đó. Còn với Neko, nữ thần đã chần chừ rồi nói ra nghi ngờ của mình:   

“Mi không phải một Eva sao? Hôm trước ta quên mà hỏi mi dùng năng lượng ra sao nhưng giờ thì ta nhớ rồi. Lũ bản sao như mi ta chưa bao giờ thấy chúng sử dụng năng lượng cả. Mi thì, có à?”

Con mèo biết rõ vấn đề này và nghĩ ngờ của Miko là điều không tránh khỏi. Cô cũng muốn nhân đây trình bày luôn với nữ thần chuyện năng lượng linh hồn bản thân và Ende biết. 

“Không, nếu chỉ là Eva và Adam thì không thể. Còn tôi là Eve, cơ thể tôi đã được tái cấu trúc sau điều ước nên tôi có thể sử dụng năng lượng. Eve và Adam khác thì sao tôi không rõ nhưng cộng sự của tôi cũng có thể.” – Neko thẳng thắn đáp. 

“À mà, ‘Năng lượng linh hồn’ tôi nghĩ nó hơi lỗi thời xíu… Mụ muốn nói theo cách của Ende không? Là ‘Hồn lực’ á.” 

Không cố ý nhưng Neko vừa mỉa mai cái cách gọi từ thời đồ đá của nữ thần, và nó cảm thấy có lỗi. 

“Đần à cái con này.” – Nữ thần thở dài thâm nghĩ – “Chuyện đó sao mà chẳng được.”

“Mi biết một món nhưng mỗi nơi gọi tên mỗi khác mà đúng không? Nên là cứ dùng theo cách mi quen đi. Ta không hiểu thì sẽ hỏi thôi.” – Nữ thần ngán ngẩm đánh tay. 

“Sao mà chẳng được” song mụ ta vẫn phàn nàn kìa, dù vẫn khác xa cảnh Neko tưởng tượng. Nó còn nghĩ mụ phải xù lông rồi gào ầm lên là ta thế này ta thế nọ, may mà không phải. Thế là con mèo tiếp tục công việc thử nghiệm của mình. Nữ thần thì ngồi xem rồi cảnh báo nó không nên làm gì. 

“Như ta nói hồi còn trong thành phố đấy Neko, mi không được phép hút trực tiếp linh hồn vào vật thể. Hãy chỉ biến đổi nó thôi, lấy gián tiếp như cách hô hấp hoạt động thôi.” 

Cái này Neko vẫn còn thắc mắc. Vấn đề là của thế giới này đối với linh hồn. Nữ thần đã cảnh báo theo kiểu “thế giới sẽ xóa sổ mi” như việc một con người có thể làm, và thực chất xóa sổ đó là gì con mèo vẫn chưa rõ. Đoạn, nó hỏi thẳng nữ thần. 

“Thế giới này đích thị là sinh vật sống. Xóa sổ là khi toàn bộ sự hiện diện từ thời gian, vật chất cho đến linh hồn mi biến mất và thế giới làm nó chỉ trong một cái chớp mắt.” – Nữ thần gọn ghẽ đáp.  

Thêm câu hỏi đặt ra trong đầu con mèo. Không phải chuyện thế giới đang sống, không phải việc làm sao nó xóa sổ mà là lý do cho hành động đó. Nghĩ đến vài giả thuyết thôi đã làm nó toát mồ hôi hột. Nữ thần dễ dàng nhận thấy dòng cảm xúc ấy, cô sẽ tiếp tục bồi thêm nguyên do giúp con mèo hiểu. Nữ thần nghiêm túc nói:

“Đúng như nỗi lo của mi, Neko. Ta cũng đã lo lắng như vậy. Nhưng khi ta biết nguyên do dẫn đến xóa sổ ta đã biết cách đối phó với nó.” 

“Biết… Mụ tìm ra rồi hả?” – Neko bừng tĩnh. 

“Rồi. Là khi ta đọc lại ký ức của Bạch nguyên bản. Thứ đó từng hứng chịu một lần xóa sổ nhưng vẫn may mắn sống sót. Và lần theo sa số những việc nó làm ta chắc chắn nguyên nhân chính để bị thế giới nhắm đến là việc làm hao hụt số linh hồn hữu hạn.” – Nữ thần khoanh tay tự tin.

“Linh hồn hữu hạn” nghe qua thì là thứ gì đó mới lạ song nghĩ kỹ thì Neko nhớ ra bà thần từng đề cập đến chuyện số lượng linh hồn trên thế giới có giới hạn. Nhưng hồi đó rõ là mụ cũng bảo nó có thể hồi phục. Vậy?

“Hao hụt đó, là hao hụt quá nhiều hả?” – Neko ngờ ngợ hỏi. 

Nữ thần phì cười. Neko có thể mường tượng ra cảnh mũi mụ nở như hoa sau tiếng cười đó. Nói sao cho đúng đây. Suy nghĩ đó xuất hiện có lẽ vì trong mắt nó bà thần giống một giáo viên đang tự hào vì học trò của mình giỏi lên vậy. Nghe đần thật – Neko nói trong lòng. 

Nữ thận đột nhiên chặt lưỡi, thở ra một hơi dài và rõ mệt. Gì đây, không phải mụ ta vừa cười à? 

“Đúng là vậy đấy.” – Giọng nữ thần chán đi hẳn – “Linh hồn vốn hao tổn vì quá trình sống của sinh vật. Nhưng trong số đó có một vài hoặc cũng có thể xem là chỉ một. Mỗi một kẻ có thể làm hao tổn lượng lớn linh hồn, Bạch nguyên bản.” 

Xen với giọng nói của nữ thần, Neko cũng chú ý đến thứ đang phát triển trên tay mình. Đó là kết quả từ mẫu vật cô dùng để thử nghiệm với linh hồn. Chúng lúc nhúc và cứ ngọ nguậy trên cẳng tay khiến cô hơi nhột, mất tập trung phần nào. Mà nghĩ thì là như vậy thôi chứ nó đang rất chăm chú vào mất cái “đầu” đó đây. Phần nhiều đã bỏ mặc lời nữ thần rồi. 

Và người không nhận ra là ai chứ không phải nữ thần. Mụ đang bon miệng liền dừng lại quát: 

“Cái con mèo kia! Tập trung vào!” – Giọng nữ thần to bất thường, từ trong cái khoảng trống ấy mà để cả tai con mèo bên ngoài còn nghe thấy. 

Quả thật quá khó hiểu. Nó cũng thử nghĩ rồi nhưng vẫn chẳng thấy chút logic nào tồn tại cùng cái cách linh hồn có thể nói chuyện rồi bị đau cả. Có lẽ nó đúng với nguyên tắc một trong ba mà nữ thần nói. Logic tồn tại và cả ba hiện tượng đều tồn tại nên nếu thiếu đi cái nào thì sẽ xảy ra lỗi. Mà nếu…

“Dừng!” – Nữ thần đột nhiên hét lớn, âm giọng hốt hoảng. Mặt mụ cũng tối sầm lại. Và, bắt đầu loạng choạng? 

“Có chuyện gì vậy?” – Neko vội hỏi vọng vào. Nó cũng hoảng không kém. 

Hết cười, nản rồi giờ là gì nữa đây, sao hôm nay của nó kì vậy – con mèo muốn gào ầm lên đôi lời như thế đấy. Nhưng mà hiện tại không phải lúc cho việc trời ơi đất hỡi ấy, Neko vội vàng lao vào trong mặc kệ cơ thể sẽ đổ gục và kết quả thí nghiệm sẽ đi tong. 

“Ổn không đấy Miko?” 

Tuy còn lân lân sau khi tách hồn Neko vẫn nhào tới diều nữ thần ngồi xuống. Từ hành động đến lời nói của nó đều chân thành đến lạ. Nữ thần khi mới quen biết từng nghĩ nó là một kẻ không biết điều và vô trách nhiệm. Đến tận vài chục phút trước cô còn phải bảo nó dừng việc vứt rác lung tung. Ấy vậy mà giờ đây nó lại đang rất lo lắng và quan tâm cô. Nữ thần thoáng chốc đã nghĩ điều này cũng không tệ. Nhưng mà đến tận cùng, từ sâu rất sâu trong ruột non ruột già bà thần thì nó vẫn chỉ là con mèo đần thối não mà thôi. Đến cả việc kéo cái rụp người đang bị choáng xuống đã cho thấy nó chẳng có xíu ý tứ nào rồi. Đây còn chưa kể đến nguyên nhân làm Miko ra nông nỗi này chính là từ nó! Một trong này thôi đã đủ đạp nát cái ấn tượng tốt nó vừa tạo nên rồi. 

“Được rồi, ta ổn rồi. Mau ra ngoài đi. Thí nghiệm của mi kìa.” – Nữ thần mặt nhăn nghiến răng cố nói thành tiếng. 

“Có thật không đó? Mặt mụ nhìn không ổn chút nào!” 

Mặt à… Có lẽ khi nó đi nữ thần sẽ cười đấy. Nên là đi nhanh dùm đi! Ngó cái tay đang cầm cú kia thì bị đấm lúc nào không hay đâu. 

“Tin ta…”

Bà thần rất cố gắng để trưng ra một cái mặt cười cho đáng tin, nhưng mà thú thật nhìn nó dơ lắm không đáng tin tẹo nào. Dù vậy, bằng một cách thần kỳ nào đó sinh vật đầu rối, có tai thú mà đuôi thì không, mặt hung dữ trước mắt cô đã tin. Ờ, nó tin thật. Hay thật! Nữ thần không biết mình nên vui hay buồn nữa, mặt cô chưng hửng một lúc rồi mất luôn biểu cảm. 

Con mèo ra ngoài rồi. Như suy đoán nó ngã thật, may thay đám nhóc trên tay không sao ngược lại còn đang phát triển rất tốt. Chẳng mấy chốc chúng sẽ chín thôi, trong lúc đó Neko sẽ chăm chú nghe Miko xem như an ủi nữ thần. 

“Chắc ta cần…” – Nữ thần bỗng thắng giọng – “À… Đến chuyện Bạch nguyên bản rồi phải không?”

“Hình như tôi mới nghe gì đó, nhưng mà đúng rồi. Bạch nguyên bản hút quá nhiều linh hồn nên bị thế giới chú ý, tôi nói đúng không?” 

“Ờ-ờ, và theo ta đoán phần linh hồn hữu hạn bị hao hụt tự nhiên cũng là do Bạch nguyên bản gây ra. Mi thử nghĩ xem lý do từ đâu.” 

“Hừm, ý mụ là nó vẫn luôn duy trì việc hút? Hay còn cái gì khác?” – Con mèo xoa miệng đáp. Ánh mắt nó có chút khó chịu, mong sao nữ thần dừng cách nói ngắt quãng này lại. 

“‘Việc hút quá nhiều sẽ khiến thế giới phát hiện ngay’ mi lợ ngợ chuyện này phải không? Nếu thế thì đúng vậy đấy. Lấy nhiều cái là thế giới phát hiện vị trí rồi cho bay màu ngay.” – Nữ thần trông khá vui khi nói. 

“Hình như mụ ấy đang cười”, Neko có thể dễ dàng thấy sự vui vẻ ấy nhưng nó không biết là do đâu. Cũng muốn tìm hiểu thêm mà lại sợ nữ thần lên cơn nên đành thôi. Hứa lần sau sẽ nghĩ về nó. Khi này, đột nhiên một suy nghĩ xuất hiện trong đầu Neko rằng: “Có phải mẹ của nữ thần đã chết vì xóa sổ không?”. 

Như nghe thấy câu hỏi ấy, nữ thần lập tức đưa ra thông tin về Bạch nguyên bản. Mụ nói, cái giọng vẫn như có cái gì vui thú lắm:

“Mẹ ta, Bạch nguyên bản ấy từng dính một đòn xóa sổ nhưng may mắn sao vẫn giữ được mạng. Và mọi thông tin ta có về xóa sổ cũng là từ ký ức của người ấy.” 

“Ờ.” – Con mèo lạnh lùng đáp.

Không toát mồ hôi tay, không lo lắng cũng chẳng cần suy nghĩ, con mèo trong tức khắc dùng bản năng đáp lời. Tuy hơi ngắn nhưng từng ấy là quá đủ. Vì, nó đã thấy – cảm nhận được giao động bên trong niềm vui của nữ thần. Nó vẫn đang không suy nghĩ, những cảm đó đơn thuần đến từ bản năng không phải não bộ. Và từ từng thớ thịt, cọng lông trên cơ thể Neko quyết định không nói thêm gì về chủ đề này nữa, chỉ ở đó nghe thôi. 

Câu chuyện tiếp diễn khi Miko nói đôi điều về Bạch nguyên bản tựa như: “Đó là mẹ của mọi linh hồn trên thế giới này” hay “Vì lỗi mà Bạch nguyên bản gây ra nên sinh vật sống mới tồn tại”. Đó là những thông tin khá mới với Neko nhưng nó không quá khó hiểu vì có thể liên hệ Bạch đó với nhiều câu chuyện về thần sáng thế – dù cũng không chuẩn trăm phần trăm. 

Vậy theo ý nữ thần Neko đã suy ra nguyên do thế giới phải xóa sổ Bạch nguyên bản. Đó là vì nếu nó còn tồn tại thì linh hồn sẽ liên tục bị rút, và không phải đơn giản cộng rồi trừ, số lượng linh hồn hao hụt theo cấp số nhân. Bạch không phải mỗi Bạch nguyên bản thôi mà còn rất nhiều loại khác tồn tại khắp vũ trụ, chưa kể đến nhân loại và những sinh vật sống bình thường, vì ảnh hưởng từ Bạch nguyên bản mà vẫn đang phần nào bòn rút linh hồn của thế giới. 

Tuy nhiên ấy âu chỉ là bề nổi, thứ thật sự khiến thế giới muốn tiêu diệt Bạch chính là tác dụng của việc “hút” linh hồn lên các sinh vật. Việc hút không đơn thuần là lấy đi hay nuốt mất, nó là giảm đi về số lượng nhưng bù lại với chất lượng. Một linh hồn khi sinh ra sẽ mang khoảng năng lượng – hồn lực nhất định, và khi “hút” nhiều linh hồn sẽ gộp lại làm một khiến tổng năng lượng bên trong nó tăng lên. Để thích nghi buộc linh hồn phải tự biến đổi, bình chứa của nó sẽ tăng lên song hành với kích thước của linh hồn. 

“Kích thước của linh hồn à, tôi không ngờ nó cũng có kích thước đấy… Ơ khoan, vậy phần vật chất còn lại thì sao?” – Neko giật mình hỏi. 

“Mi cũng biết nhớ bài đấy.” – Nữ thần khoái chí nhếch mép – “Nhưng mà, có vẻ mi quên nguồn gốc của mình rồi.”

Neko kinh ngạc. Khi này nó nhận ra bản thân đã bị cuốn vào câu chuyện này sâu đến mức nào, và như lời nữ thần nói nó đã quên mất nguồn gốc của mình.

“Nghe này Neko, nếu linh hồn bị rút khỏi sự vật thì thứ còn lại trên nó là vật chất và thời gian. Thời gian thì mi không thể nhận biết, nên kết cục của vật đó sẽ do quy luật của vật chất định đoạt. Giờ mi biết câu trả lời rồi phải không?” 

Thanh âm ngọt ngào mà chẳng lọt tai tẹo nào, cái giọng thách thức của nữ thần vẫn luôn là thứ gì đó con mèo rất ghét. 

“Đừng khoái ra mặt vậy nữ thần. Tôi vẫn nhớ mình là thứ gì nha.” – Neko đáp với khuôn miệng gian trá thường thấy – “Vật chất đó rồi sẽ trở về hư không. Đúng ý mụ không?” 

“Ờ, đúng rồi đấy. Giỏi lắm, mèo thúi!” 

Neko thoáng ngửi thấy mùi hương của sự thỏa mãn. Bà thần đã nghĩ gì trong đầu lúc này vậy – con mèo tự hỏi. Tạm gác chuyện đó qua một bên, hương thơm nữ thần tỏa ra thú thật rất ngọt ngào – như kẹo đường vậy. Con mèo thân là một đứa nghiện đồ ngọt nên tâm trạng đã cải thiện rõ rệt. Nó không còn cay tai vì bị thách nữa mà đang cảm thấy cuộc trò chuyện vừa rồi rất vui. Khó hiểu thật.

Rồi sau đó, theo Neko nhớ cả hai tiếp tục vừa đi vừa quan sát mấy bé trên tay. Rồi tới đoạn – đến đây ký ức nó hơi mơ hồ. Con mèo đang không biết nên sắp xếp sự kiện nào trước sự kiện nào sau. Nó tự hỏi sao trí nhớ mình dạo này kém vậy, cố mãi mà không tìm ra câu trả lời nên cũng thôi, nghĩ bụng sẽ tìm hiểu sau – không hiểu nó hứa câu này bao nhiêu lần rồi nữa. Và khi này con hổ vẫn còn hì hục chạy trong rừng.

“Thôi thì chắc cái này lên trước.” 

Con mèo nhắm mắt “bốc đại” và sự kiện được chọn là của mấy bé xinh xắn đáng yêu mọc trên tay. Không phải vì thích đâu – con mèo đỏ mặt biện hộ. Nhân cũng chưa nói gì về mấy bé ấy, Neko xin phép được trình bày một vài ý.

Bằng kinh nghiệm thao tác với sức mạnh của bản thân và kiến thức từ nữ thần, con mèo đã bắt đầu nuôi vài cây nấm trên cẳng tay mình. Về giống, chúng là loài nấm ký sinh đặc thù ở lục địa Ám. Vì môi trường sinh trưởng phức tạp nên không nơi đâu khác nó có thể sinh trưởng – lý do con mèo chọn nó. Sơ qua một ít về sự “đáng yêu” của loài nấm này, giống với nhiều loài nấm khác có rễ, thân, đầu loài này cũng vậy nhưng có một đặc điểm tiến hóa giúp nó sống tốt trong môi trường khắc nghiệt của lục địa Ám – là cơ chế phòng vệ ký sinh hay sinh sản qua những cái gai trên đầu nấm. 

Loài này tiết ra một chất hấp dẫn gần giống với pheromone nhằm thu hút con mồi đến “ăn”, sau đó quá trình ký sinh sẽ bắt đầu. Điều thú vị là gần như mọi loài động vật đều bị hấp dẫn bởi mùi hương đó chứ không riêng gì vài loài sống trong lục địa Ám. Riêng Neko cũng từng dính phải khi đang đói ở dạng người vậy nên con mèo đoán sự hấp dẫn đó diễn ra có điều kiện. Thú vị phải không – con mèo tự thoại. 

Và sau khi nhiễm, con mồi sẽ giống đa phần các loài bị nấm ký sinh khác – dần mất nhận thức rồi bị nấm điều khiển. Tuy nhiên khác với nhiều loài kết thúc quá trình ký sinh bằng cách rải bào tử ra khắp nơi, loài này sẽ duy trì việc điều khiển con mồi đến khi chúng không thể đi được nữa, bấy giờ chúng sẽ bắt đầu phát triển từ xác chết – dùng chính dinh dưỡng còn lại từ xác con vật và đất để bắt đầu vòng đời tiếp theo. Tiện thì một phần quá trình tự hành của thân xác con mèo cũng từ đây mà ra đó.

“À đúng rồi đúng rồi! Còn nữa là chúng nó rất rất là dễ thương luôn, ngắm chúng nó lớn hay như ngắm mấy cái kén bướm óng a óng ánh á!” – Neko thật sự đang rất vui, và hơn nhiều khi nói chuyện với nữ thần. 

Có một loài nấm gọi là Nấm vạc phù thủy khá hiếm mà Neko từng thấy qua, ngoại hình nó giống hệt như cái tên và loài nấm vô danh kia là đảo ngược của thứ ấy. Nấm vạc sẽ có cấu trúc cầu với mặt hướng lên trên bị cắt ngang như ly bình ấm chén, thân nó cũng chẳng thấy rõ nên có thể nói nó chỉ có hình cầu đó thôi. Nấm vô danh – mấy đứa bé đáng yêu của Neko thì cao ráo hơn khi có thân đàng hoàng. Vì là đảo ngược của nấm vạc nên phần gắn liền thân – đầu sẽ là mặt cắt, chân hướng lên nên phần đầu của chúng tròn xoe như quả bóng vậy, ở đây còn có gai để kích hoạt cơ chế ký sinh như đã nói. Và con mèo thì thấy nó giống một quả đầu hói khá dễ thương, vị của nó cũng khá ngọt nữa.

“À! Ra vậy… Hói!” – Con mèo đập tay như vừa phát hiện một sự thật vĩ đại – “Lão Arlex cũng bị hói! Ra đó giờ mình thấy nó hay hay là vì nó giống lão! Quao!”

Một sự thật kinh thiên động địa vừa được con mèo phát hiện ra, phải nói là vượt ngoài sức tưởng tượng. Nhiều khi không hiểu nó đần thật hay bị khùng nữa, có lẽ lời nhận xét của nữ thần đã đúng – con này nó điên thật rồi. 

Đầu nấm đen tròn lúc nhúc khắp cẳng tay Neko, ngọ nguậy như sinh vật sống. Hơi sần sùi nhưng cũng láng mịn, Neko cảm tưởng như mình đang sờ vào da người vậy – khá thích. Mối nối nhỏ giữa đầu và thân  đã bắt đầu rỉ nước rồi, đây là báo hiệu nấm sắp chín – đồng nghĩa với việc sắp héo. Chân nấm co lại, rút thêm chất dinh dưỡng từ tay Neko. Nó rúc vào, co rúm từng đường cơ miếng thịt, da teo lại theo khối lượng thịt mất đi khiến cẳng tay con mèo hiện tại không khác gì cành cây khô. Con mèo cảm thấy ngứa và khá mát, như vết thương đang đóng vảy vào mùa đông vậy – theo nó thôi. Cảm nhận khá kì cục nhưng khi này nữ thần lại tỏ ra đồng tình, không chắc vì cô hiểu hay ừ cái cho qua song nữ thần đã đồng tình. Dù vậy, Miko vẫn tỏ ra khá quan ngại trước tình trạng cánh tay Neko đã bị nấm che phủ hoàn toàn. Chúng được nước đã làm tới, ăn không đủ liền lấn lên lan ra khắp cánh tay Neko. Khô héo là tình trạng chung từ đầu ngón tay đến quá vai con mèo nhưng nó vẫn bình tĩnh quan sát. 

“Dù gì đây cũng đang thí nghiệm mà.” – Nó thầm nghĩ.

Không chỉ đơn giản là ý nghĩ, phần con mèo không nhận ra nhưng sự thật là nó đã được dạy về tầm quan trọng trong việc quan sát thí nghiệm. Arlex đã dạy nó và gã cộng sự rằng khi đang làm thí nghiệm hãy chú ý thật kỉ hiện tượng, không được hoảng sợ hay do dự phải tập trung vào những gì đang xảy ra trước mắt. Nó và cộng sự đã luôn tuân theo lời dạy đó, nhờ vậy mà chiến thắng nhiều trận trong giải Eden. Nó thì như đã nói, là không nhớ đâu nên nói nhiều cũng chẳng để làm gì, tạm ngắt đoạn chuyện về Arlex ở đây – Miko nghĩ thầm. 

Tiếp tục quan sát đám nhóc, Neko nhận thấy điều khác lạ – sự héo không xảy ra, chúng không thể trưởng thành. Chất dịch ở thân vẫn chảy đều từ nãy đến giờ và chưa có dấu hiệu dừng lại. Neko cũng cảm thấy năng lượng trong mình đang hao đi khá nhiều, cả xúc giác trên cánh tay cũng biến mất. Và rồi một ngón tay đông cứng của Neko rụng xuống, theo nó là cây nấm vẫn đang cố hút chút dinh dưỡng cuối cùng. Chạm đất, ngón tay liền vỡ vụn như gỗ mục và đương nhiên cây nấm lập tức đứt gốc. Dịch trên thân nó ngừng chảy, héo đi trong tức khắc, biến thành một quả bóng sần sùi. Ấy là sự héo – chín. 

“Neko!” 

Cánh tay lập tức rụng xuống. Không, là đứt rời, chính con mèo đã chặt tay mình. Như ngón tay trước đó, rơi xuống nó liền vỡ vụn, thế là không còn đường cứu. Còn vết thương thì không hề đau do đã hoại tử. Máu chẳng thèm tuôn vì khô hết rồi. Trong tình trạng này nếu Neko là con người bình thường chắc chắn sẽ phải sống đời còn lại với một tay. Nhưng không bất ngờ nó là một Eva, một thứ quyền năng có thể tự hồi phục vết thương. Vậy là trong tích tắc cánh tay nó đã trở lại, tay áo thì không. 

Thắc mắc vung vẫy đoạn tay còn mất cảm giác, Neko sực nhớ ra đoạn hoại tử ở vai vẫn còn đó. Chạm nhẹ lên vết đen, con mèo nhắm mắt tưởng tượng. Một phần năng lực của nó có liên quan đến sinh học nên có thể dễ dàng điều chỉnh kết cấu của thịt hoại tử. Do đó mà nó quên béng đi mất tay mình chưa bình phục. 

Không mất nhiều thời gian để nữ thần hỏi chuyện, mụ cáu gắt quát: 

“Não mi có vấn đề không mà làm trò rồi tự chặt tay mình vậy?” 

Neko thấy mụ như một bà mẹ đang mắng con mình vì nó chơi ngu – sự thật đấy. Nó không có mẹ nhưng cũng hiểu phần nào lý do các bà mẹ – nữ thần lớn giọng, âu cũng vì họ lo lắng mà thôi.

“Sao đâu mà, mụ khéo lo. Tôi là Eve đó, tự hồi phục thì có gì đâu.” – Nó tiếp tục điều chỉnh cử động tay. 

Thấu hiểu của nó đấy. Dù gì mụ ấy cũng đâu phải mẹ tôi – con mèo nghĩ. 

“Cái con này… Chí ít cũng phải nghĩ trước khi làm chứ!” 

“Xin lỗi, xin lỗi! Hè hè!” – Con mèo cười xòa làm bộ đồng ý cho mau qua chuyện.    

“Đúng là hết nói nổi mi…” – Nữ thần thở dài. 

Neko khom xuống quơ đại một nắm vụn như gỗ mục trước còn là tay của cô. Cảm giác nắm nó trong tay không có gì lạ cả, cũng na ná mấy cái xác trước đây cô thấy. Con mèo chuyển hướng sang kiểm tra nấm. Đám nấm chín đã hóa thành cục tròn nằm lăn lóc dưới đường. Chúng tròn trịa hệt như những lần khác nó thấy, không có gì đặc biệt. Nhưng mà cũng có cái đáng kinh ngạc, rằng lũ bé này vẫn còn tồn tại. 

Trước hết cần biết đến những lần Neko từng thí nghiệm với loại nấm này. Con mèo từng rất nhiều lần cho nó phát triển trên cơ thể mình. Tuy nhiên nó lại chọn cách để nấm phát triển từ đoạn sắp kết trái – chín thay vì cho chúng mọc từ từ như hiện tại. Khi ấy, dù đã hấp thụ chất dinh dưỡng và kết trái nhưng khi rụng chúng bằng cách nào đó vẫn tan biến hệt các tạo vật khác từ năng lực của Neko. Sau đó nó tiếp tục thí nghiệm cách từ từ mọc, kết quả là hiện tại đây. Bấy giờ chưa có kiến thức về linh hồn nên nó hoàn toàn mù tịt nguyên lý, cố suy luận đến đâu kết quả duy nhất trong đầu nó chỉ xoay quanh chuyện thiếu năng lượng sống – hồn lực. 

“Hừm, vậy sự thật là do tụi nó thiếu linh hồn à…” – Con mèo trầm tư xoa xoa cằm – “Thú vị đấy!”

Con mèo thấy biết ơn nữ thần, mặc dù kiến thức mụ đưa có hơi ba chấm nhưng đã giúp ích rất nhiều trong việc giải đáp kha khá thắc mắc của nó. 

“Ê ê, Miko! Mụ có nghĩ là nó còn nhiều ứng dụng hơn nữa không? Như kiểu, tạo ra năng lượng vĩnh cửu luôn á?” – Con mèo hớn hở.

“Gì mà mi vui dữ vậy? Ta không rành mấy chuyện khoa học đâu với cũng chả quan tâm đến vấn đề của nhân loại…” – Nữ thần đang phàn nàn đột nhiên suy tư, mụ quay sang hỏi – “Mi thử đề xuất chuyện đó với Ende xem?”

Không cần suy nghĩ, còn mèo phẩy tay bác bỏ ngay. Nó nói nó làm gì có quyền để nói chuyện với lãnh đạo của Ende, thậm chí việc tham gia vào bất cứ hành động nào cũng không phải do nó toàn quyền quyết định. 

“Tôi vẫn bị hạn chế mà, dù có mạnh như nào thì thứ ban cho tôi sức mạnh vẫn nằm trong tay Ende. Tôi không quyền lực như mụ nghĩ đâu. Ha ha ha!”

“Vậy à…” – Nữ thần lặng lẽ đáp.

Neko cảm thấy kỳ lạ trước thanh âm nhỏ nhẹ ấy nhưng nó không dám hỏi chuyện. Nữ thần lâu lâu vẫn làm mấy chuyện ruồi bu như nó nên cũng chẳng đáng bận tâm mấy, thôi cứ bỏ qua cho lành – con mèo nghĩ. 

“À mà cái này tốn sức phết, hơn nhiều cả lúc tôi liên tục chiến đấu một tháng trời á.” 

Neko hỏi nữ thần trong khi nghe lời mụ cong lưng xuống gom hết “gỗ vụn” và đám nấm. Nữ thần bảo sẽ chỉ nó cách hấp thụ lại chỗ này. 

“Thì do mi dùng linh hồn trong mình để nuôi chúng nó mà. Trước mi đánh nhau chỉ dựa vào ‘vật chất’ thôi nên làm gì tốn sức.” 

“Làm gì có, tôi nói là một tháng á. Ba mươi ngày tôi không ăn không ngủ luôn á. Đâu liên quan gì tới ‘vật chất’?” – Con mèo dừng tay, phản bác. 

“À cái đó à! Mà gom tiếp đi Neko.” – Nữ thần thử suy nghĩ – “Chắc do sức mi trâu thôi, trao đổi chất chậm hay cái gì đấy.” – Ả nhún vai.

Nghe rõ hời hợt, con mèo thấy mụ ấy còn chẳng thèm suy nghĩ. Nó trao đổi chất chậm thì không thể rồi vì trường thọ của nó thuộc một phạm trù khác. Còn nếu nói sức trâu thì mấy chuyện làm phân bón cho cây như này sao bằng hoạt động cường độ cao cả tháng được. Càng ngẫm nó càng nghi ngờ câu trả lời của nữ thần, giống như mụ đang giấu nó cái gì vậy. Nhưng mà mụ ta đã cố giấu rồi thì nó cũng không muốn tọc mạch. 

“Rồi tôi xong rồi đây, Miko.” – Con mèo hô lớn đánh thức nữ thần đang khá yên lặng. Nó nghĩ mụ ta ngủ quên. 

“Làm sao ngủ nhanh vậy được hả con kia, hầy…” – Nữ thần bất giác gãi đầu – “Được rồi giờ nén đám vụn lại thành cục đi. Cẩn thận nhẹ nhàng thôi.” 

Đám vụn Neko ôm trước bụng, nó lướt bàn tay qua và chúng bay lên như mất trọng lực, lơ lửng trước tầm mắt. Quơ một nắm, nó bóp chặt, nén thứ đáng ra quá cỡ bàn tay ấy thành một viên bi. Nó xạm xạm nâu nâu trông rất hãi. 

“Hừm, cái này à… Nói sao ta, nhìn cưng ghê!” – Nó vừa nôn ra một câu còn hãi hơn cái cục kia. 

Nữ thần chán chả buồn nói. Khi nãy cô định bụng sẽ ra ngoài xem tình trạng cục “thịt” đó nhưng nghĩ lại thì thấy nếu bản thân không kiểm soát được năng lực của Neko sẽ rất phiền, đành để con mèo tự kiểm định. 

“Sao rồi Neko?”

Con mèo ngó nghiêng xem quả cầu rồi đáp: 

“Tôi không chắc nhưng mà chắc đúng với mô tả của mụ rồi á. Nó có ấm.” – Con mèo tỏ ra nghi hoặc. 

Nữ thần đã nói rằng thứ đó sẽ ấm vì cô đang truyền năng lượng linh hồn vào nó nhưng bằng cảm giác tay thì con mèo vẫn thấy kỳ. Thử nghĩ xem bản thân vô tình cầm một cục thịt thối lên và nó còn ấm xem, thất kinh luôn. 

Xong bước kiểm định, nữ thần bắt đầu hướng dẫn Neko cách thực hiện. Việc hai người cần làm là chuyển chỗ thịt thối kia về lại cơ thể con mèo, bù cho phần cánh tay. Neko sẽ dựa vào năng lực vật chất để chuyển hóa tế bào bên trong đó như cách nó làm với phần hoại tử trên tay. Nữ thần sẽ tập trung nối lại dòng chảy linh hồn của nó với con mèo. Để làm được, buộc cả hai phải tập trung và đồng bộ về hành động, sai một li là đi một dặm. 

“Rồi, Neko nhắm mắt lại! Hình dung khung cảnh trước mắt mi đi!” 

Không một lời hồi đáp, bóng tối lập tức bao trùm khoảng ánh sáng duy nhất của nữ thần – con mèo đã nhắm mắt. Nó tập trung, hình dung ra khối lượng và hình dạng của vật thể. Đi từ rộng – khối hộp đến chi tiết – đường cong trên cánh tay. Để rồi sau đó hình hài cánh tay hiện lên rõ mồn một trước con mắt nữ thần. 

“Không hổ danh là Eve ha.” – Nữ thần khẽ nhếch mép – “Rồi, tập trung chuyển đổi đi!” – Nữ thần ra lệnh. 

Cô cũng lập tức nhắm mắt, tập trung đưa bản thân vào sâu trong mạch dẫn của cơ thể con mèo. Nữ thần như mũi kim đâm xuyên tất cả, lao nhanh vun vút qua các đường chỉ trắng, tìm đường đến chỗ cánh tay giả. Vì là giả nên nó không chứa linh hồn, đồng nghĩa với không có mạch dẫn. Khi này buộc nữ thần phải dùng kinh nghiệm học được trong lần đi vào ký ức của con mèo. Miko sẽ sử dụng vật chất – thứ năng lực cô còn chưa thể làm quen. Nhưng nữ thần nghĩ nó sẽ ổn thôi, chỉ là cánh tay không có mạch dẫn thôi mà. 

Mụ đánh cược hết vào thiên phú của mình, đưa giọt linh hồn nhỏ bé của bản thân lao vào thứ chất lỏng vàng óng trước mặt. Thao túng năng lượng vật chất để mở đường, Miko lần mò trong vô định kiếm tìm đích đến. 

“Khỉ thật! Sao mà xa quá vậy!” – Nữ thần cũng phải chặt lưỡi đôi lần. 

Và khi cô bắt đầu rối, một sợi dây trắng bỗng xuất hiện. Đó là phần linh hồn đến từ cục thịt thối con mèo đang hấp thụ. 

“Đây rồi, con mèo này! Đáng ra mi phải nhanh hơn!”

Lập tức Miko lao thẳng đến đó, nối liền hai đường dây linh hồn mang lại sức sống cho cách tay giả. Vậy là xong phần của nữ thần rồi. Tại đầu dây nhỏ nối liền hai phần ấy, chút ý thức bé xíu xiu của Miko đã tự bẻ cổ mình để trả lại ý thức cho bản thể lớn hơn – cô còn lại đang trong cơ thể Neko. 

“Xong rồi?” – Nữ thần nhếch mày lòng nghi hoặc, cô vươn tay kiểm tra mạch từ cánh tay – khi này con mèo đã mở mắt. 

“Rồi, xong rồi…” – Nữ thần thở phào. 

“Vậy là… Mụ tự bẻ cổ mình thật rồi hả?” – Nó bối rối gãi đầu hỏi. 

Nữ thần bình thản xác nhận rồi nằm ườn ra sàn giao phần việc còn lại cho con mèo, cũng không quên nhắc nhở chuyện động chạm đến thế giới. Mụ có lẽ đã thiếp đi. 

Còn con mèo thì bồn chồn, nó vẫn chưa tin bà thần tự xác thật. Cảm giác cứ sai sai thế nào ấy nhưng nó không biết phải nói sao. Dù là mụ đã giải thích chuyện chỉ có một bản ngã từ một linh hồn tồn tại trong cũng một thời điểm, nhưng mà liệu nó có cần thiết không khi phải tự giết mình. Con mèo thực sự rất thắc mắc với vấn đề này. 

“Neko, nó thật sự rất quan tâm đến chuyện sống chết nhỉ…” – Nữ thần đăm chiêu – “Sau tất cả… vẫn chỉ là sống với chết à…” 

Con mèo thực hiện phần việc còn sót. Nữ thần đã làm công việc khó nhất là nối lại đường dây linh hồn rồi nên nó hiện tại chỉ cần hấp thụ lại mấy quả nấm thôi. Nhưng mà quái lạ, không phải mỗi cục thịt thối khi nãy mà đến cả mấy quả nấm này cũng ấm ấm. Không giống như truyền nhiệt, Neko cảm giác nó giống một thứ gì đó siêu nhiên hơn, chỉ tội là không biết thứ gì.

“Hầy… Làm việc thì làm lẹ đi ở đó nhìn ngó gì vậy con!” – Nữ thần giọng ngán ngẩm – “Nó là do mi đang cảm nhận năng lượng từ linh hồn nó đấy, do ta cả. Để dừng lại cho.” 

Con mèo ngạc nhiên, hóa ra bà thần vẫn còn thức. Mà chuyện này do Miko gây ra à, thảo nào nó cứ thấy quai quái. Nếu vậy thì đúng chuẩn nữ thần rồi, toàn mấy điều kỳ quái xoay quanh mụ cả. 

“Ừm, nghĩ thật đúng là từ mụ mà ra.” – Con mèo gật gù. 

“Ê! Không phải ta quên cái là được nước làm tới đâu nghe chưa con kia!” – Mụ gắt giọng. 

Bà thần thật sự nghĩ bả chưa từng quên gì kìa – con mèo nghĩ trong lòng. Vẫn lý do cũ, không dám nói. Nhưng mà sự thật thì đúng là mọi điều xoay quanh Miko đều khá quái, ngay từ xuất thân là linh hồn của cái cây thôi đã đúng chuẩn quái vật trong nhận thức của nhân loại rồi. 

“Được rồi, được rồi cái cây biết đi của bé. Giờ mụ muốn bé làm gì với cục nấm này đây, ăn hay vứt nó đi?” – Nó dùng lại cái giọng chói tai hồi còn ở đền, cái giọng mèo khó ưa. 

“Đùa với ta à con mèo kia! Thôi ngay cái giọng ấy đi và hấp thụ nó đàng hoàng vào! Không ăn cũng không vứt, ‘hấp thụ’! Rõ chưa!” – Mụ trừng mắt quát tháo. 

Con mèo huýt sáo, nhếch mép cười trong khi tay thì biến đổi đặt tích của cục nấm. Từ cục nấm tròn nó chuyển thành miếng thịt khá lớn với một lớp da hồng hào và mịn màng hệt da người. 

“Ê, làm gì đấy Neko?” – Nữ thần nhăn mặt hỏi.

Con mèo không trả lời. Nó nhẹ nhàng di chuyển miếng thịt lại gần sát mắt để nữ thần có thể thấy nó rõ hơn. Có cả lông tơ trên đó. Từng đường vân trên lớp da đã được khắc sâu vào tâm trí Miko. Từng ô chấm nhỏ hình tam, lục giác trên da. Màu sắc hồng hào. Độ căng mịn hệt trái cây chín. Và, nó mềm đúng chuẩn da thịt trẻ em. 

Nữ thần mở to mắt nhìn ra khung cửa sổ tâm hồn. Mụ không thể nào rời mắt trước hành động sắp tới của Neko. Nhưng khi ta xem phim kinh di, dù có che mắt thì vẫn phải cố hé ra để chờ xem cảnh hù dọa. Đây cũng vậy, nữ thần đang bất đắc dĩ thành một con nghiện của thứ sắc màu hường phấn kia, cái căng mịn và mềm mại đó. 

“Bùm!” 

Con mèo đột nhiên hô lớn làm nữ thần giật mình chửi đổng. Thấy bà thần thế nó liền ôm bụng cười. Giống như hồi còn ở đền vậy, nữ thần vẫn bị nó lừa bởi trò đùa như thế và nó vẫn cười như thế. Thật sự rất vui đấy – khi nó có thể trêu Miko như vậy. 

“Cái con kia! Mi muốn chết à?” – Nữ thần đỏ mặt tía tai quát, cô ả cắn răng bực bội gì chặt chân xuống lớp sàn đen của không gian trống.  

Con mèo thì vẫn cứ cười. Nó có xin lỗi nhưng vẫn cứ cười. Đoạn, nó dừng lại giải thích rằng miếng thịt đó là giả còn nấm thì nó hấp thụ hết rồi. Nhưng mà nữ thần sao cho qua dễ vậy được, cô lập tức kéo nó vào trong đánh cho một trận. 

“Đau, đau, đau tui! Ha ha!” – Con mèo vẫn vui lắm. 

Trong cơn vui, không hiểu sao nó thoát ra được. Trở lại với cơ thể nó không cảm thấy giống mình vừa bị đánh, như thể mấy đoàn đấm đá đó chỉ tác dụng đến linh hồn của nó vậy. Vậy là chỉ linh hồn bị đau thôi – Neko nghĩ. Nó đưa tay lên xoa cằm, suy nghĩ thì bắt đầu chạy như máy lên dây cót, tiện tay bóp bóp cục thịt cho thoải mái thì nó vứt đi hồi nào không hay. 

“Ê, đừng vứt rác lung tung!” – Nữ thần từ trong gọi ra. 

“À, tôi quên mất. Mà xíu nó cũng biến mất thôi nên không cần lo đâu.” 

“Nhưng mà nó vẫn là rác đấy, lần sau cẩn thận vào, Neko! Ta nhắc mi biết bao lần rồi mà!” 

Rồi nó cũng có làm theo đâu. Không phải do cách dạy của mụ có vấn đề à – Neko khi ấy nghĩ. 

Nhưng hiện tại khi nhìn lại biểu hiện của con hổ đói nó lại nghĩ khác: Điên thật, đáng ra tôi nên nghe lời, là vậy đó. Lý do con hổ tấn công con mèo giờ đây đã rõ. Chính con ngốc Neko đã gây ra với miếng thịt còn dính pheromone của nấm. Sự thật đã sáng tỏ và mặt con mèo thì như robot, mắt tròn mồm vuông cứng đờ. Liếc qua cái bản mặt thấy ghét, nữ thần thở dài một tiếng rồi quay đi. Cô biết từ trước cái kết quả này rồi, cũng lợi dụng chuyện nó hay suy nghĩ để khơi dậy trí nhớ ngắn hạn của nó và làm nó hiểu chuyện nó sai.

“Và cũng là do mi không chịu nghe lời ta đấy, con mèo thúi!” – Nữ thần cười thầm trong bụng. Môt màn trả đũa ngoạn mục từ phía bà thần. 

Con hổ lần theo mùi hương băng qua khu rừng và ra đường chính – tuyến Neko đang đi. Nó dừng lại ngay bãi chiến trường trước đó của con mèo. Ngửi ngửi, mũi lập tức dựng lại hình ảnh Neko đứng đây y hệt cách con mèo tưởng tượng cánh tay nó. Không, thậm chí nó còn có phần vượt trội hơn vì còn mô tả lại chuyển động. 

Lần theo hướng bước chân của con mèo, thứ sinh vật sinh ra với bản năng săn mồi vượt trội đã phát hiện nó từ cách hơn hai trăm mét. Đồng tử nó co bóp theo cách răn hàm nó hoạt động. Với từng hơi thở nhẹ như của loài chim chóc, nó nằm rạp xuống sát mặt đất nhẹ bước tiến về phía con mồi. Chậm rãi theo sau bước chân của Neko, ngang bằng về tốc độ. Nó đang thăm dò, vì nó biết nó có thể bị săn ngược nếu thứ kia phát hiện. Vì mùi hương của thứ đó có lẫn mùi hương của một con thú hùng mạnh. Vì nó sợ. 

Nhưng, con mèo đã không hề phát hiện. Nó thử tăng tốc, dần tiếp cận và con mèo vẫn không hề hay biết – chí ít nó cho là vậy. Và rồi thứ gì đến cũng phải đến, khi khoảng cách đã đủ gần nó đứng phắc dậy lấy đà phi tới vồ con mèo. Kết quả thì ai cũng biết rồi đấy, con hổ bị hạ sau đúng một đòn từ con mèo, chấm dứt chuỗi ngày đói ăn của nó. 

Về phần nữ thần, cô không cho việc Neko giết chết con hổ là đúng và thậm chí là còn thấy áy này vì để con mèo làm vậy. Tuy nhiên, cô hiểu quy luật của cuộc sống – của khu rừng. Nó giống như cách thế giới cho phép Bạch chúng cô tồn tại dù vẫn có thể giết chết hết vậy, khá nhân từ nhưng cũng rất tàn độc. Con hổ đó chết âu cũng vì nó đã chọn nhầm con mồi. Tất cả những gì cô có thể làm bây giờ là câu chúc cho nó thanh thản an nghỉ mà thôi. Nhưng lỗi vẫn chính là nằm ở con mèo. 

Rồi Neko, sau khi biết sự thật thì nó đang như thế nào? Câu trả lời là như một con sên rúc mình trong võ. Nó sợ phải đối diện với ánh mắt của nữ thần. 

“Ê, ra đây đi cái con mèo vô nhân tính kia. Mi có chuyện muốn nói mà phải không?” – Nữ thần khoanh tay dậm chân gặng hỏi.  

“À thì…” – Neko ấp úng. 

“Thì sao!” 

“Dạ, tôi xin lỗi!” – Mặt nó bí xị như cái bánh bao chiều. 

“Chỉ vậy thôi à?” 

Con mèo cụp tai, lập tức quỳ gối cúi mình, dập đầu xuống đất xin lỗi. Nó nghẹn ngào nói:

“Tôi, tôi xin lỗi! Đáng ra tôi nên nghe lời mụ! Đáng ra tôi không nên vứt rác bừa bãi! Đáng ra… Tôi xin lỗi!” – Có cả tiếng khóc.

“Mi nghĩ ta không nhận ra mi đang giả bộ khóc à?” 

Con mèo giật thót. Nó rụt rè ngước mặt lên nhìn nữ thần, mặt thì đá lông nheo cười tinh nghịch. Đáp lại vẻ dễ thương gợi đòn đó là một cái đạp vào mặt, thẳng một cú từ bàn chân trần của nữ thần.

“Đúng là ta không thể ưa nổi cái tánh của mi mà!” – Nữ thần giận dỗi hì một tiếng rõ to – “Đứng dậy dọn dẹp cái xác nhanh!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!