Angel's False
Jisouka A.I
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 2: Bi ai

Chương 06: Không đội trời chung

0 Bình luận - Độ dài: 5,562 từ - Cập nhật:

[03:44 AM]

“Đáng đời mày, Noelle.”

Nhìn vào gương, khuôn mặt thê thảm của tôi làm tôi muốn cười một tràng cho hả hê. Sống được đến bây giờ chẳng qua cũng chỉ là nhờ sự thương hại, một kẻ ăn bám. Có lẽ, nghĩ đến cái chết cũng chẳng phải điều xa xỉ nữa rồi.

Nhưng mà, mày vẫn còn một điều phải hoàn thành trước khi nhắm mắt xuôi tay.

“Bảo vệ Emilia và…”

Giữ chặt bức ảnh nhỏ trên tay, nhìn ngắm khuôn mặt quen thuộc ấy một hồi lâu, tôi đã hạ quyết tâm… Thêm một lần nữa.

[07:35 AM]

Chiếc xe ngựa dừng lại ngay khi bước qua một cây cầu gỗ. Tôi liếc qua chiếc đồng hồ quả quýt mình mang theo, kim giờ và phút cùng nhau chỉ vào số bảy, nghĩa là vẫn còn hai mươi lăm phút trước khi bài kiểm tra chính thức bắt đầu.

Rời khỏi cỗ xe, chào đón tôi và Emilia là con đường dài với đầy những học sinh đến để nhập học và tham gia bài kiểm tra đầu vào. Cây cầu tôi cùng cô đang đứng bắc ngang qua hồ nước lơ lửng giữa không trung. Không kể học viện Clemmorths, tứ phía chỉ là một không gian vô định, như thể nơi này nằm biệt lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài, trôi nổi giữa một nơi không ai hay.

Emilia vẫn mơ màng, cô đã đánh một giấc trên đường đến đây, nhưng dẫu cho cô có thức, quãng thời gian suốt hai tiếng đi đường sẽ chỉ là một khoảng lặng dài tưởng chừng như vô tận.

“Oáp… Ta đến rồi à?” Cô dụi đôi mắt lim dim, miệng lẩm nhẩm khó mà nghe được rõ nếu tôi không đứng bên cạnh.

Đánh mắt nhìn quanh một lượt, tôi có thể thấy có đủ thể loại người ở đây. Đầu tóc chải chuốt gọn gàng như kia khả năng cao là quý tộc, những kẻ bước đi chậm rãi và có chút e dè đa số sẽ là thường dân… Vẫn còn nữa… tóc trắng à…

“Oa, học viện này lớn thật đó!”

Cô chạy ra bên lan can cầu, tì người lên thành mà nhìn dọc theo cái bóng trải dài trên mặt nước, đôi mắt đen và xám nhìn về phía toà nhà với mái hình chóp cao vút mà trầm trồ. Học sinh xung quanh nhận ra màu tóc của cô đồng loạt tránh xa cô khoảng chừng hai mét. Chúng biết, có khi còn biết rõ hơn tôi rằng màu tóc kỳ lạ ấy không chỉ để trưng ra cho đẹp.

“Emilia, đừng háo hức quá.”

Tôi tiến lại gần, khẽ kéo vai cô ấy lại. Emilia và tôi chạm mắt trong thoáng chốc, tâm trạng của cô ấy chưa gì đã thay đổi. Liếc nhìn xuống mặt nước rồi đến vẻ mặt của những học sinh xung quanh, tôi không biết làm gì hơn mà ngó lơ đi đôi mắt kinh hãi của họ.

“À, ừm… Tớ phản ứng hơi quá rồi.”

Lại là đôi mắt thương hại ấy của cô. Tôi đã chán ngấy nó rồi. Nhưng biết làm sao được? Khi tôi của bây giờ có khi còn là định nghĩa của sự ghê tởm và xấu xí? Nếu không nhờ băng gạc che đi phần lớn những vết sẹo, có lẽ tôi sẽ còn trông kinh khủng hơn thế.

Chúng tôi băng qua cây cầu, nhờ việc nổi bật ngoài ý muốn, tôi và Emilia đến được nơi kiểm tra giấy tờ của thí sinh dự thi mà không gặp chút khó khăn gì. Nhưng chỉ ngoại hình của tôi thôi là chưa đủ để khiến hôm nay thêm tồi tệ hơn.

Emilia đưa giấy tờ mà cô mang theo ra, người phụ nữ ngồi đằng sau chiếc bàn thở dài thườn thượt một cái rồi cầm lấy xấp giấy. Ánh mắt của cô ta đang vội lướt qua thật nhanh thì dừng lại, đồng tử co nhỏ và đôi mắt thì trợn tròn.

“Emilia… Shirina?”

Tiếng bước chân hối hả xung quanh dừng lại, cả tiếng loạt xoạt giấy tờ của những người khác cũng chững lại. Không gian như bị kéo căng ra bởi sự im lặng đột ngột. Một vài ánh mắt liếc sang, rồi chẳng mấy chốc, tôi có thể nhận ra hàng chục đôi mắt đã đổ dồn lên người Emilia.

Được gọi tên đột ngột như vậy, Emilia có chút giật mình, nhưng đánh giá lại tình hình xung quanh, cô hẳn đã biết tại sao mọi người lại phản ứng như vậy. Gắng giữ vẻ mặt điềm tĩnh, cô chậm rãi nghiêng đầu, nở một nụ cười nhàn nhạt.

“Vâng, có vấn đề gì sao?”

Người phụ nữ dường như vẫn chưa hết bàng hoàng, cả những người xung quanh vẫn vậy. Nhận ra mái tóc trắng, cô ta mím môi làm lớp son đỏ lem ra ngoài, rõ ràng là đang do dự điều gì đó. Rồi, như thể nhận ra mình thất thố, cô ta vội vã chỉnh đốn lại tư thế sao cho nghiêm chỉnh, chậm rãi đặt tờ giấy xuống bàn.

“Không… Không có gì.” Giọng cô ta khẽ run, nhưng sớm đã lấy lại được vẻ chuyên nghiệp. “Em có thể vào trong và chờ đến khi bài kiểm tra bắt đầu. Cửa vào ở bên trái.”

“Vậy…” Emilia chần chừ. “Noelle, tớ đi trước nhé.”

Đáp lại nụ cười vẫn còn dè dặt và cái vẫy tay chần chừ, tôi gật đầu, mặc cho nỗi lo lắng cứ dâng lên trong lòng mà nhìn theo bóng lưng của Emilia trước khi bị bức tường che khuất.

“Còn cậu, nhanh lên, đừng để người khác chờ.”

Giọng nói có phần gắt gỏng vang lên, kéo tôi trở lại thực tại.

“À vâng…”

Chị ta đọc lướt qua nội dung trên xấp giấy tôi đưa, chốc chốc lại đánh mắt nhìn một lượt người tôi như thể đang đánh giá. Cứ lặp đi lặp lại đến 5 lần, chị ta mới nói:

“Người như cậu mà lại dùng kiếm cơ đấy… Được rồi, đi đi.”

Đôi mắt chị ta toát lên vẻ nghi ngờ, và những học sinh khác xung quanh tôi cũng vậy. Không thể trách họ được, bởi thân xác tôi đã tàn tạ đến thế rồi mà.

“Này, năm nay tại sao họ lại cho bài kiểm tra thực hành vào phần thi nhỉ?”

Ở một góc của khán phòng rộng thênh thang, có một nhóm học sinh tụm lại, bàn tán sôi nổi. Đi ngang qua họ, tôi cũng lắng tai nghe ngóng.

“Thì tại lũ khủng bố chứ sao, dám tuyên bố hùng hồn sẽ loại bỏ ma thuật cơ mà, ta cũng phải trang bị thêm khả năng chiến đấu thôi.”

“Nhưng như thế thì… khó quá.”

Chiến tranh đã kết thúc từ hơn 40 năm trước, số học sinh biết vận dụng ma thuật vào trong chiến đấu có lẽ chỉ còn là những người được rèn luyện từ nhỏ do truyền thống gia đình. Đánh giá tổng quan tất thảy 8933 học sinh tôi đã quan sát thấy, chỉ có trên dưới một trăm người là phải dè chừng. Đó là dấu hiệu tốt, Emilia sẽ an toàn.

“A! Noelle, lại đây lại đây.”

Emilia ngồi sẵn trên một chiếc ghế, vẫy vẫy tay cho gọi tôi đến với cô. Và tôi cũng im lặng làm theo như một con chó nghe lời.

“Kỳ thi tuyển sinh của Clemmorths có hơi khác biệt, nghe nói năm nay hiệu phó sẽ phát biểu trước khi chúng ta thi.”

“Vậy à…”

Kỳ thi năm nay gồm ba thay vì hai vòng thi: Lý thuyết, thực hành và thực chiến. Tôi được miễn phần thi thực hành, câu chuyện đằng sau đó có phần dài dòng. Còn về phần thi lý thuyết tôi không quá bận tâm… có lẽ tôi sẽ phải chú ý đến phần thực chiến, đó là cơ hội tốt nhất để tôi biết được thực lực của những người ở đây.

Xung quanh, hàng trăm học sinh đang tụ tập, những hàng ghế dài dần được lấp đầy. Một vài người lặng lẽ ôn tập, lẩm bẩm những câu thần chú dưới hơi thở. Số khác thì bàn tán sôi nổi, thậm chí còn cá cược xem ai sẽ đạt điểm cao nhất. Nhưng dù bầu không khí có rộn ràng thế nào, tất cả đều chững lại khi một hồi chuông vang lên.

Phía trên bục cao, một người đàn ông đứng sẵn. Mái tóc bạc được chải chuốt gọn gàng, bộ đồng phục hiệu phó phẳng phiu không một nếp nhăn. Đôi mắt ông ta quét một lượt khắp khán phòng, mang theo một áp lực vô hình khiến những tiếng xì xào dần tắt hẳn.

“Chào mừng các em đến với kỳ thi tuyển sinh của học viện Clemmorths.” Giọng nói của ông ta vang vọng, từng chữ đều rõ ràng, không quá lớn nhưng đủ khiến cả khán phòng phải chú ý. “Như các em đã biết, năm nay kỳ thi có một số thay đổi so với trước đây. Không chỉ đánh giá kiến thức và khả năng kiểm soát ma thuật, chúng ta còn bổ sung phần thi thực chiến.”

Một làn sóng xôn xao lan khắp đám đông. Rất nhiều ánh mắt lo lắng trao đổi với nhau, nhưng không ai dám lên tiếng ngắt lời. Tôi liếc qua Emilia, cô ấy chỉ mím môi, dường như cũng đang chờ đợi vị hiệu phó nói tiếp.

Hiệu phó tiếp tục: “Chúng ta không còn sống trong thời kỳ hoà bình tuyệt đối. Những kẻ chống đối ma thuật ngày càng lộng hành, đe dọa không chỉ học viện mà cả thế giới bên ngoài. Do đó, Clemmorths cần những học sinh không chỉ có tri thức, mà còn có khả năng tự vệ.”

Không khí trở nên nặng nề. Một vài người bắt đầu rút lui, rời khỏi khán phòng với vẻ mặt hoang mang. Nhưng tôi biết, những kẻ ở lại mới là những người đáng để tôi để mắt đến.

“Tất cả các em ở đây đều đã là những tinh anh, những người sẽ quyết định tương lai của nền ma thuật thế giới.” Ông ta nhấn mạnh, đôi mắt bỗng dưng nghiêm nghị và sắc bén như dao cạo. “Vậy nên đừng có làm chúng ta thất vọng.”

Dứt lời, cuộn giấy da trong tay ông bốc cháy dưới sức nóng của ngọn lửa đen kịt. Không một ai nói gì, nhưng tất thảy học sinh ngồi trong khán phòng đồng loạt hoang mang nhìn xuống vòng sáng dưới chân. Khi nhận ra thứ đó là gì, họ thở phào nhẹ nhõm mà chuẩn bị sẵn một tâm thế sẵn sàng.

… Lại là phép dịch chuyển, nó khiến tôi cảm thấy không thoải mái một chút nào.

“Bây giờ, kỳ thi tuyển sinh của học viện Clemmorths chính thức bắt đầu.”

***

Bài kiểm tra lý thuyết trôi qua suôn sẻ, công sức nghiền ngẫm thư viện của bà Aurelia đã được đền đáp. Và từ phòng thi cách phòng của tôi ba cánh cửa, Emilia cũng đồng thời bước ra, nở nụ cười tự tin với tôi.

Nhưng chỉ mới kết thúc phần thi đầu tiên, tôi và Emilia nhanh chóng mỗi người một ngả. Bước qua dãy hành lang dài dằng dặc không ánh đèn điện mà vẫn sáng trưng, tôi dừng chân ngó vào sân tập, nơi đang diễn ra bài thi thực hành. Với những pháp sư không có đủ tiền mua một cây gậy phép, họ phải lẩm nhẩm những câu thần chú dài dằng dặc chỉ để tung ra một phép ở mức “tạm được”. Còn với những phù thuỷ thì phần thi này không khác gì một trò đùa với họ. Đó là những kẻ mà tôi mặc định đưa vào danh sách phải dè chừng.

Thẳng tiến đến với sân đấu, ở đây đã có lác đác vài học sinh, mỗi người đều toả ra khí chất của đẳng cấp tinh anh trong những tinh anh. Nhìn thấy một kẻ với vẻ ngoài dị thường như tôi, cặp mắt của họ đã nhanh chóng soi xét, đánh giá. Phải thêm một lúc nữa mới đến giờ của bài kiểm tra này, chờ đợi trong bầu không khí như này đúng là chỉ kém cực hình một bậc…

Ba mươi phút chờ đợi trôi qua. Dưới sân tập, từng nhóm thí sinh lần lượt bước vào, đối diện với những chướng ngại vật đã được chuẩn bị sẵn. Những cột băng sắc nhọn mọc lên từ mặt đất, những cánh rừng với cỏ cây rậm rạp, cả những cạm bẫy phép thuật vô hình rải rác khắp nơi và vô số thứ khác, tất cả tạo nên một sân đấu như muốn tái hiện lại mọi địa hình chiến đấu mà bất cứ ai cũng có thể gặp phải. Tuy nguy hiểm và gây nhiều khó khăn, chúng suy cho cùng chỉ là để đánh lạc hướng, đóng vai trò địa hình địa vật cho cuộc đấu giữa hai thí sinh. Thứ nguy hiểm nhất trên sân đấu là đối thủ chứ không phải địa hình.

Tôi lặng lẽ quan sát, đánh giá từng người một. Trong số đó, có vài kẻ nổi bật. Một cậu nhóc tóc đen, chỉ với một cái búng tay đã dựng lên bức tường gió mạnh đến mức bẻ cong cả những cột băng trước mặt, chặn đứng toàn bộ đòn tấn công chớp nhoáng của đối thủ. Một cô gái tóc đỏ, đôi mắt sáng rực, bước đi thản nhiên với những quả cầu lửa xoay xung quanh đầy uy hiếp, chỉ cần giải phép, chúng đã vùn vụt lao đi. Những người như họ sẽ là đối thủ đáng gờm. Nhưng, dẫu có tài năng cách mấy, họ vẫn sẽ không bao giờ so sánh được với những cá nhân từ khi sinh ra đã đặc biệt.

“Ariel, tìm thấy Emilia chưa?”

Tôi ngồi đó, chờ đợi phản hồi.

“… Cô nhóc ấy thua rồi.”

Cô ấy… thua ư?

“Đối thủ là ai?”

“Enora…” Ariel đang nói, bỗng dừng lại như đang không dám chắc chắn. “Enora Rothschild.”

… Nhà Rothschild, quả nhiên.

Tình trạng hiện tại của nhà Shirina rất thê thảm. Cái danh Đại Gia Tộc vẫn còn đó, nhưng chín mươi phần trăm lãnh thổ cai trị đã chỉ còn là một đống đổ nát đang trong quá trình tu sửa, dự kiến sẽ phải mất đến 2 năm chỉ để tại tạo lại được một nửa. Tuy nhiên, điều đó không làm suy yếu đi sức mạnh của nhà Shirina là bao, bởi gia tộc tôi đang phục vụ không có lực lượng hùng hậu những pháp sư, phù thuỷ, hay đơn giản chỉ là những quân nhân bình thường. Một mình phu nhân Maria là đã đủ để làm chao đảo cán cân sức mạnh giữa Tam Đại Gia Tộc.

“Hai thí sinh đã thể hiện rất tốt. Cặp đấu tiếp theo, xin mời thí sinh số 3112…”

Và một trong hai gia tộc còn lại, nhà Rothschild được đồn rằng sở hữu số lượng thiên tài nhiều đến mức lố bịch, như thể đang trong cơn lạm phát. Chưa kể, mối quan hệ giữa nhà Shirina và Rothschild đã tệ sẵn từ nhiều năm trước. Cứ tiếp diễn thế này, sớm muộn gì họ cũng sẽ bắt kịp chúng tôi.

“Noelle!”

Tiếng hét chói tai của Ariel đưa tôi lại với khung cảnh đấu trường mịt mù bụi. Từ vị trí của giám thị bài thi thực chiến, viên ma thạch màu trắng gắn trên ngực áo ông vọng ra thứ âm thanh ồn ào, đinh tai nhức óc.

“Thí sinh số 3112, Noelle, sẽ đấu với thí sinh số 7428, Sebastian.”

Tôi nhìn xuống ngực áo, nơi đã có một chiếc huy hiệu màu vàng gắn ở đó đánh số 3112 từ lúc nào không hay. Có thứ gì đó thôi thúc tôi chạm lên nó, và trong khoảnh khắc, tôi đã đứng sẵn ở dưới sân đấu.

“Sebastian…?” Tôi lẩm nhẩm.

Có lẽ là trùng hợp mà thôi.

Cổ tay trái tôi xuất hiện một vòng sáng màu đỏ bao quanh, được yểm một thứ ma thuật đậm đặc ma lực. Pháp tự khắc trên nó cho thấy đây là ma thuật bảo vệ, mỗi dòng lại tạo ra một ngôi sao bay lơ lửng xung quanh cơ thể tôi, tổng cộng có đến ba ngôi sao. Ở bên trái của sân đấu, còn có một màn hình ti-vi trông thật lạc quẻ với một nơi như Clemmorths. Nó giống như một đồng hồ đếm giờ, được cài đặt sẵn ở mốc 5 phút.

Dù mải suy nghĩ nên không để ý đến khúc phổ biến thể lệ bài thi, tôi vẫn có thể đoán ra được mình sẽ phải phá huỷ hết ba lượt bảo vệ của đối thủ để dành chiến thắng và đạt được số điểm cao nhất có thể trong khoảng thời gian có hạn.

“Có cần ta giúp không? Cơ thể của cậu vẫn…”

“Không.”

Vừa từ chối yêu cầu trợ giúp của Ariel, tôi vừa rút thanh kiếm mình giắt bên hông ra khỏi vỏ. Tiếng kim loại mài vào võ kiếm vang khắp đấu trường đầy chướng ngại, thay lời khiêu chiến của tôi đến với đối thủ đâu đó bên kia sân đấu.

Đây sẽ là dịp tốt để kiểm tra khả năng của tôi.

Lẽ ra là vậy.

Choang!

Tiếng còi giao chiến vừa kêu lên, mũi tên ánh sáng từ trên cao đã đâm thủng mũi bàn chân tôi, kéo theo đó là tiếng vỡ như thuỷ tinh của ngôi sao đầu tiên.

“Noelle! Tập trung!”

Sau tiếng gào phát ra từ tâm trí tôi của Ariel, tảng đá lớn như toà nhà trước mắt vỡ vụn, tia sét màu xanh lam bổ xuống mặt đất một đòn trời giáng. Lửa từ đòn tấn công nhanh chóng lan ra hai bên, đốt cháy những khúc cây bằng nhiệt lượng khổng lồ hâm nóng cả sàn đấu. Chật vật tránh những mảnh vỡ vụn vặt xong xuôi, tôi mới có được một giây quan sát đối thủ.

Nhưng rồi, đôi mắt tôi lại tối đen, như thể đã mù loà trong giây lát. Còn tôi thì nghe thấy âm thanh của ngôi sao thứ hai vỡ vụn.

Không thể nào.

Mái tóc màu vàng ấy, nét mặt kiêu ngạo khi ỷ bản thân có tài năng hơn người và vẻ đẹp chẳng ai sánh bằng ấy… Tôi không thể quên được.

“… Sebas?”

***

“Trận này, cậu nghĩ ai sẽ thắng, Robin?”

Đứng từ phòng hậu cần, ba pháp sư năm ba ngồi ung dung rung đùi, thưởng trà, ngắm nhìn hết trận đấu này đến trận đấu khác qua ổ cửa kính ma thuật. Người vừa đặt câu hỏi là Amber Reed, một ma dược sư.

Robin ngả người trên chiếc ghế, hai chân vắt chéo đặt trên mặt bàn, cái mũ chóp úp lên mặt chị, dáng vẻ này là đang phân vân. Cùng lúc đó, người còn lại, Saffron, đang chăm chú quan sát qua ô cửa kính. Qua thân hình vạm vỡ và cây rìu chiến anh dùng để chống cằm, không khó để đoán rằng gã này là một ma “kiếm” sư.

“Chủ quan mà nói thì… Tên nhóc điển trai tóc vàng kia sẽ có cửa thắng cao hơn.” Ngay ngắn ngồi lại vào bàn, Robin nói.

Nhận được câu trả lời, Amber không quá bất ngờ. Đã là một pháp sư, việc nhìn ra lượng ma lực dồi dào, vượt xa Noelle của thí sinh số 7428 hay Sebastian là điều không mấy khó khăn. Đây lại còn là cuộc chiến giữa một ma kiếm sư và một pháp sư. Với lợi thế về ma lực, cũng như là tầm hoạt động của mình, Sebastian nắm trong tay cơ hội thắng gần như tuyệt đối.

Trừ khi thí sinh số 3112 có thể tạo ra đột biến để xoay chuyển tình thế.

“Không.” Vốn đang im lặng từ đầu đến cuối, Saffron bỗng dưng lên tiếng. “Chúng ngang cơ nhau đấy.”

Khẳng định của Saffron không đi kèm với một căn cứ cụ thể mà chỉ xuất phát từ linh cảm sau ba năm học tập tại Clemmorths. Nó lại càng trông như một trò đùa khi hai lớp bảo vệ của Noelle đã bị phá trong chưa đầy năm giây khi trận đấu vừa bắt đầu. Tuy nhiên, Amber và Robin, không ai trong hai người họ là cười phá lên chế giễu cậu ta. Kinh nghiệm của họ sau những buổi đấu tập đã cho họ một cái đầu đủ tỉnh táo để đánh giá lại thực lực đôi bên.

Trên sân đấu, khi những thí sinh còn đang trầm trồ trước tài phép của Sebastian, chính cậu ta đã cảm nhận thấy một mối nguy hiểm tiềm tàng toả ra từ cơ thể gầy guộc ốm yếu trước mắt cậu. Không nhụt chí, cậu ta tiếp tục niệm phép, câu chú dài dằng dặc được cậu niệm trong chưa đầy hai giây. Từ bàn tay cậu, ba quả cầu lửa đỏ rực xuất hiện giữa không trung, lao đi vun vút với tốc độ tiềm cận tốc độ âm thanh.

Nhưng cũng thật trớ trêu, tốc độ này tưởng chừng quá nhanh để một người có thể kịp phản ứng, nó lại là thứ mà mắt của Noelle vốn đã theo kịp từ lâu.

Lấy lại tinh thần của mình khi hai lớp bảo vệ đã bị phá đầy chóng vánh, cậu lách người, đứng giữa khe hở nhỏ giữa hai quả cầu, né tránh đòn tấn công một cách hoàn hảo. Noelle siết chặt chuôi kiếm, giơ cao, chuẩn bị cho đòn phản công.

Giật mình trước tiến triển bất ngờ của trận đấu, Sebastian không nao núng, cậu dựng sẵn bốn bức tường đá xung quanh, tay chĩa thẳng lên trời, niệm sẵn một câu chú, chờ đợi khoảnh khắc Noelle xuất hiện. Nhưng cậu ta lại đánh giá sai sức mạnh của đối thủ.

“Đòn thế đó!” Saffron đứng bật dậy, làm đổ chiếc ghế gỗ đằng sau. Mắt của anh trừng trừng dõi theo lưỡi kiếm màu bạc, cơ thể run lên bần bật vì phấn khích. Trong lúc hai người kia vẫn ngơ ngác, anh ta đã nhận ra cái cách cầm kiếm bằng một tay và khí thế ngút trời như đang muốn cắt phăng cả một ngọn núi trước mắt của Noelle là từ ai mà ra.

Lưỡi kiếm chẻ đôi cả bốn bức tường một cách ngọt lịm, cơ thể của Sebastian không chịu nổi uy lực từ đòn tấn công mà bị hất văng đi, một ngôi sao của cậu đã vỡ. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cậu ta đã nhìn thấy một hình bóng quen thuộc lướt qua trước mắt.

Đứng dậy từ giữa mê trận ngập trong biển lửa, Sebastian không muốn tiếp tục phạm sai lầm nữa mà nhanh chóng di chuyển, nơi rộng khoảng cách giữa cậu và Noelle. Cậu niệm phép, khiến một áp lực vô hình xuất hiện từ gót chân cậu, đẩy cậu ta văng xa đến cả chục mét.

Ấy vậy mà lưỡi kiếm đã từ đâu bay đến, đâm thẳng vào trán cậu. Nếu không vì lớp bảo vệ, hộp sọ của cậu đã bị đâm thủng.

Thế trận một chiều nay đã về thế cân bằng.

Những đòn phép được Sebastian tung ra liên tục nhưng chẳng có lấy một cái là trúng đích. Thanh kiếm trên tay Noelle thẳng thừng cắt đứt hay đánh bay mọi chướng ngại trước mặt cậu. Bây giờ, cậu ta không khác gì vị Kiếm Thánh kia, một con quái vật đằng đằng sát khí không thể cản phá.

Rơi vào thế bí, Sebastian chưa gì đã phải dùng đến “biện pháp mạnh” mà cậu đã chuẩn bị sẵn. Cậu ta di chuyển nãy giờ không chỉ là để chạy trốn mà còn để vẽ ra một pháp trận có quy mô bao kín cả sân đấu này. Không cần phải niệm chú, cậu giật lấy viên ngọc treo bằng sợi chỉ mỏng trước ngực, ấn mạnh xuống mặt đất.

Sân đấu như đang trong một cơn động đất dữ dội, những vết nứt gãy đồng loạt xuất hiện đan lẫn vào nhau chi chít trên sân. Noelle mất thăng bằng khi bước hụt nhưng vẫn kịp thời tìm được một điểm đặt chân. Chớp lấy cơ hội này, Sebastian niệm một câu thần chú ngắn, năm mũi tên ánh sáng xuất hiện ngay trên đầu của năm ngón tay.

Dù không nhanh bằng vận tốc của ánh sáng, không kẻ nào có thể tránh được đòn này mà không cần dùng đến phép bảo vệ. Tuy nhiên, nếu Noelle tạo vòng bảo vệ và trốn trong đó, cậu ta sẽ nắm chắc thất bại trước Sebastian.

Nhưng bằng đôi tai nhạy bén, Noelle đã đoán được ý đồ của đối thủ và đi trước cậu ta một bước chỉ bằng pháp chú đầu tiên thoát ra từ khoang miệng của Sebastian.

Chỉ sau một cái nhún chân, Noelle đã thoát khỏi tầm nhắm của Sebastian. Cậu ta như xuất hiện từ hư không, rơi xuống từ trần của vòm bảo vệ đấu trường, mũi kiếm tắm trong ngọn lửa màu xanh lam tựa viên thiên thạch đang lao thẳng xuống. Cảnh tượng ấy khiến những ai chứng kiến cũng đều phải nín thở chờ đợi. Kết quả sẽ được định đoạt chỉ trong 4 giây kế tiếp.

Tích.

Lớp khiên bảo vệ được tạo ra, Sebastian thành công chặn đứng đòn phủ đầu. Nhưng cậu ta nhanh chóng nhận ra vấn đề… Noelle không ở đó cùng với thanh kiếm.

Tắc.

Như một bóng ma, thân thể tàn tạ ấy thình lình xuất hiện phía sau cậu. May mắn thay, nhờ kịp thời cảm nhận được ma lực bỗng từ đâu xuất hiện, cái cúi đầu đầy luống cuống đã trở thành pha cứu thua trong gang tấc.

Tích.

Vòng bảo vệ bị ngắt, mũi kiếm rơi xuống nằm gọn trong tay của Noelle. Vừa hay, Sebastian đã niệm xong một câu thần chú, đẩy bản thân cậu lùi ra xa, đứng trên mỏm đá mà khi nãy Noelle đã đứng.

Tắc.

Choang!

Năm mũi tên ánh sáng ẩn mình trong lớp bụi mờ bỗng dưng lao đến, găm thẳng vào lồng ngực của Sebastian, làm cho ngôi sao cuối cùng của cậu ta vỡ nát. Chính những người quan sát còn chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Có chăng, chỉ có duy nhất hai người ở đó là hiểu được – vị trọng tài với đôi mắt sắc sảo và Robin Stephens, người đứng đầu khoa ma thuật năm ba.

“Mũi tên… vừa dừng lại giữa không trung sao?” Amber không muốn tin vào cảnh tượng mà cô đã loáng thoáng nhìn thấy.

“Không, không phải là chúng bị dừng lại.” Để đáp lại câu hỏi của người bạn, Robin phủ nhận. “Mà là chúng không thể đi qua khoảng không gian phía trước.”

“Nói cách khác… Cậu ta, thí sinh số 3112, đã sử dụng ma thuật thao túng không gian.” Tiếp lời của Robin, Saffron không giấu nổi sự phấn khích mà siết chặt hai tay quanh cán rìu.

“Tạo ra một khoảng không gian rộng đến khó tin, rồi nén và sắp xếp chúng lại trong một khu vực vừa đủ để chặn đứng đòn tấn công, chờ đến thời cơ thích hợp rồi giải phép, tạo thế gậy ông đập lưng ông… Ai mà ngờ được ma thuật hệ không gian lại làm được như vậy chứ.”

Dù là người đứng đầu về ma thuật trong số những học viên năm ba, Robin vẫn phải trầm trồ trước màn trình diễn vừa rồi của Noelle.

“Nhưng không phải làm như vậy sẽ tiêu tốn rất nhiều ma lực sao? Tạo ra cả một không gian đủ rộng trước đầu mũi tên như vậy cơ mà.”

Amber vội thắc mắc.

“Nghĩ như cậu không sai. Tuy nhiên, tạo ra một phần không gian không chứa bất cứ thứ gì thì chỉ cần một pháp sư tập sự cũng có thể làm được… Vấn đề lớn nhất là làm sao để nén nhỏ và duy trì nó mà thôi.”

Nói xong, Robin nghiêng đầu, ra hiệu cho Amber nhìn về phía Noelle. Qua đôi mắt đỏ như hồng ngọc, cô nhận ra ma lực của Noelle vừa hay đã cạn kiệt.

“Là may mắn và trùng hợp hay là đã nằm trong tính toán rồi đây…” Nụ cười trên môi của Saffron nở rộng. Sâu trong thâm tâm, anh ta ước bản thân trẻ lại những hai năm để được học cùng niên khoá với cậu thí sinh mà anh nhất thời nảy sinh hứng thú, và cũng như là để được đứng trên sân đấu cùng với cậu ta.

***

Sân đấu đổ nát đang dần trở lại nguyên trạng. Không còn những vết nứt gãy, nó đã trở lại thành một khoảng đất rộng rãi.

Đôi mắt tôi liếc qua đối thủ, đen đủi làm sao lại va phải màu mắt hận thù của cậu ta. Tôi gắng lờ nó đi, chậm rãi tra thanh kiếm vào trong vỏ, phủi đi lớp bụi bám trên áo quần. Những người trên khán đài khi thấy trận đấu ngã ngũ đã đồng loạt vỗ tay. Ngay cả khi đứng dưới mái vòm bảo vệ, tôi vẫn nghe được chút âm thanh lọt qua được.

Tôi và cậu ta không phải là hai kẻ xa lạ. Sau ba năm mới lại thấy được khuôn mặt của cậu ta, tôi đã tưởng gã này sẽ quên mất tôi là ai và liệu tôi có từng tồn tại. Nhưng qua ánh mắt hừng hực ngọn lửa thù địch, có lẽ dù ngoại hình tôi có thay đổi, cậu ta vẫn sẽ nhận ra được tôi.

Rốt cuộc, cậu căm ghét tôi đến mức nào vậy, Sebas? Đó đã là chuyện của năm năm trước rồi.

Huy hiệu gắn trên ngực áo tôi loé sáng, bao bọc tầm nhìn của tôi bằng màu trắng chói loà. Trước khi nó hoàn toàn che phủ tầm mắt và đôi tai tôi bằng một âm thanh inh ỏi, tôi vẫn kịp nghe lời rủa cay nghiệt hướng thẳng về phía tôi.

“Thứ như mày còn không đáng để được tồn tại!”

Ha, ha ha…

Xin lỗi nhé, Sebas. Tôi không có ý cười vào mặt cậu đâu. Chỉ là… Ngoài cười trừ ra, tôi còn biết làm gì hơn đây?…

Màu trắng chói loá dần rút đi, để lại tôi trong cảm giác lửng lơ như bị treo trên một sợi dây thừng giữa vũ trụ mênh mông. Khi mắt tôi gần như trợn ngược vì cái cảm giác ghê tởm đang bò lổm ngổm trong cơ thể, ánh sáng lần nữa quay trở lại với tôi.

Tôi xuất hiện trước quảng trường, phía xa xa có một đài phun nước. Tụ tập xung quanh là cả trăm, thậm chí là cả ngàn học sinh hồi hộp nhìn lên những cột đá đen xì, chờ đợi kết quả của bài kiểm tra.

Còn tôi, chính tôi đã phải tự bóp nghẹt lấy con tim này. Nỗi sợ hãi len lỏi vào trong tâm trí, truyền tín hiệu đến từng tế bào trong cơ thể tôi. Thứ cảm xúc quen thuộc như tử thần đã ở ngay sát bên cạnh này…

“Bài kiểm tra diễn ra không mấy suôn sẻ nhỉ?”

Tiếng bánh xe lộc cộc lăn trên nền đá chảy vào tai, tôi cắn răng nuốt trôi ngụm nước bọt đang ứ đọng xuống cổ họng, chậm rãi quay người, đối diện với chủ nhân của giọng nói đó.

Lần này, không chỉ là cảm giác của tôi nữa mà ngoại trừ tôi và người đó, thời gian của thế giới đã dừng hẳn lại.

Vẻ ngoài hiền lành của cô dư sức đánh lừa những kẻ non nớt, nhưng với kinh nghiệm của người đã một lần trải qua cái chết cận kề dưới cây lưỡi hái của phu nhân Maria, người này sánh ngang với bà ta, một tồn tại đơn lẻ đủ để làm chao đảo cán cân quyền lực của thế giới.

Ngồi trên chiếc xe lăn của mình, cô ta chậm rãi lăn bánh xe đến trước mặt tôi. Không quên phép tắc của kẻ yếu đuối hèn mọn, tôi nghiêm chỉnh cúi đầu trước bà ta.

“… Hiệu trưởng.”

Người phụ nữ “tưởng như vô hại” trước mặt tôi đây, không ai khác, là hiệu trưởng của học viện Clemmorths. Một tồn tại đã phá vỡ cả quy luật của thế giới, được Hội Đồng Ma Thuật nể nang và gọi với danh xưng: Chronomancer.

“Khỏi phải lễ nghĩa rườm rà, ta có chút chuyện cần bàn với cậu đây, Noelle.”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận