- Đường này phải không?
- Chắc thế.
- Anh không nhớ đường về nhà nữa à?
- Hình như thế.
Anh nửa đùa nửa thật nói, rồi cười khằng khặc sau lưng cô. Tất nhiên anh vẫn còn tỉnh táo để chỉ đường về nhà mình, chỉ chọc vài câu theo thói quen vậy thôi.
- Mấy giờ rồi nhỉ?
Cô vừa rẽ qua một ngã tư, thuận miệng hỏi. Khang mở điện thoại, liếc qua một cái rồi đáp:
- Chín giờ.
“Vẫn còn sớm.” Anh nghĩ. Vẫn còn đủ thời gian để lôi kéo cô ở đây một lát trước khi anh tắm rửa nghỉ ngơi để ngày mai đi trực. Nghĩ vậy thôi, chứ anh cũng chẳng biết bịa ra chuyện gì để giữ cô ở lại nữa. Từ giờ đến khi về nhà chắc chỉ còn năm phút đi đường, anh phải nghĩ cho ra cách gợi chuyện mới được. Nhưng tác dụng của rượu khiến đầu anh hơi trì trệ, càng cố gắng tỏ ra hề hước lại càng thấy mình xàm đếch chịu được.
- Ở đây phải không?
An lên tiếng sau khi dừng xe trước cổng. Khang ừ hử vài tiếng rồi xuống xe, lấy chìa khóa ra rồi giơ lên trước mặt cô:
- Mở cửa hộ anh.
Cô không phản đối gì, im lặng giúp anh mở khóa cổng rồi đến khóa cửa. Khi cả hai bước vào trong phòng khách, cô mới nói:
- Nhà anh có ai khác nữa không?
- Không. Anh sống một mình mà.
- Thật à?
- Không. Anh còn mấy con dơi thứ thiệt thỉnh thoảng đến ở ké nữa.
Anh bật cười trước câu đùa nhạt nhẽo của mình, nghĩ rằng mình đùa hơi xàm nên vội quay đi cho đỡ quê. Nhưng không ngờ là cô cũng cười theo. Tiếng khúc khích đi theo anh vào tận trong bếp, tự nhiên như thể không phải lần đầu cô đến nhà anh.
- Anh có gì để giải rượu không? - Cô nhìn quanh một vòng nhà bếp. - Hoa quả chắc cũng được đó.
Khang gật gật đầu, mở tủ lạnh lấy mỗi thứ một loại rồi bày ra bàn. Cô khó hiểu nhíu mày:
- Chơi đồ hàng à?
- Cho em thử chất lượng tủ lạnh nhà anh. - Anh cười hề hề, trong khi cô định lấy dao gọt quả thì anh đã nhanh tay làm trước và chỉ xuống ghế. - Ngồi đi. Làm khách thì làm cho tới.
Cô cười khúc khích, kéo ghế đến cạnh anh:
- Đảm đang quá. Mà người nhà anh ở đâu? - Cô chống cằm, nghiêng đầu nhìn anh. - Anh có anh chị em không?
Anh liếc nhìn cô trong nửa giây rồi lập tức thu ánh mắt trước khi bị phân tâm mà cắt trúng tay. Từ lúc An bước vào trong nhà đến giờ, không hiểu sao anh cứ có một cảm giác kì lạ. Có lẽ bởi vì không gian yên tĩnh này chỉ có hai người, hoặc vì anh đang hơi lâng lâng vì rượu nên mới sợ mình sẽ làm điều gì mất kiểm soát.
- Bố anh ở cách đây năm trăm mét.
- Hả?
Anh tặc lưỡi, đặt quả táo đã gọt vỏ vào chiếc đĩa trống bên cạnh:
- Không thích ở chung nên anh chuyển ra đây thôi. Anh là con một, họ hàng cũng ít.
- Thế còn…
Cô bỏ lửng câu nói, bối rối mím môi và không biết có nên hỏi tiếp hay không. Câu trả lời của anh không nhắc đến mẹ, chỉ sợ rằng đó là một vấn đề nhạy cảm mà anh muốn giấu thôi.
- Còn cái gì? - Lần này anh nhìn cô lâu hơn, ánh mắt tập trung trên khuôn mặt đầy tò mò, cầm dao thận trọng hết mức để không nạo trúng tay mình. - Nói hết câu xem nào.
Cô khẽ nhún vai, tiếp tục:
- Mẹ anh thì sao? - Hỏi câu này xong thấy mặt anh hơi đơ ra, cô tiếp lời. - Em không định tọc mạch gì đâu. Nếu anh không muốn trả lời thì có thể bỏ qua.
Anh ngừng tay, không nói lời nào mà chỉ chăm chú vào cô một hồi lâu. Trong đầu anh đang hiện lên rất nhiều loại suy nghĩ hỗn loạn. Mẹ anh ư? Anh thậm chí còn chẳng biết mặt bà ấy, sao mà anh biết được bà ấy đang ở đâu kia chứ. Còn Ngọc An, mái tóc ngắn của cô hôm nay được buộc túm lên một ít sau đầu, những lọn tóc mềm mượt buông xuống vai và khẽ lay động khi cô hơi xoay người. Làn da trắng hồng khi nhìn ở khoảng cách gần mang vẻ mê hoặc khó tả. Trong phút chốc, anh thấy gò má cô hơi đỏ lên, trước khi anh giật mình nhận ra mình đang ngắm nhìn cô một cách vô tri.
Anh vội quay đầu ra phía khác, lầm bầm hai chữ “xin lỗi” rất nhỏ, cũng chẳng hiểu mình xin lỗi về điều gì. Rồi anh tiếp tục gọt táo, giọng nói mất tự nhiên hơn hẳn:
- Lấy muối chấm đi. Ở trên tủ đấy.
Ngọc An gật đầu rồi đứng bật dậy ngay tức khắc, dùng những hành động vội vã để che giấu sự bối rối. Mở cánh cửa tủ gỗ ra, cô nhìn thấy đủ loại gia vị được nhét lộn xộn trong ngăn dưới và rất nhiều thứ khác nữa ở ngăn trên mà cô không nhìn được vì quá cao.
- Anh để ở đ…
Cô lần mò một hồi không tìm được muối chấm, định lên tiếng hỏi thì nhận ra anh đã bước tới sau lưng từ khi nào. Khang ngó đầu nhìn những chai lọ lỉnh kỉnh của ngăn trên, nhưng cũng chẳng thấy được thứ muốn tìm.
- Ở đâu nhỉ?
Anh gãi gãi đầu, với tay lục tìm sâu bên trong, gạt hết mấy thứ lộn xộn sang hai bên. Anh không nhận ra mình đang dồn cô vào sát bàn bếp và chặn hết đường thoát của cô, hoặc có nhận ra, nhưng vẫn cố tình đứng đó. Lọ muối chấm nằm ở sát góc trong cùng, anh hài lòng cười thầm, hơi rướn người và cầm nó trong tay. Đột ngột, cánh cửa tủ bên cạnh bị đẩy đập vào đầu anh, và anh giật mình trượt chân.
Anh ngã về phía cô, vội vã chống tay lên bàn bếp, chỉ chậm hơn một chút thôi là gần tạ thịt đè lên người cô rồi. Ngọc An sợ hãi bám lấy tay anh trong vô thức và ngẩng đầu nhìn anh, cùng lúc cả hai nhận ra mình đang phải đối mặt với người kia trong tư thế vô cùng khó xử.
Khuôn mặt cô đang ở khoảng cách rất gần, gần hơn so với bất cứ thời điểm nào trước đây. Anh thấy rõ tim mình đang đập thình thịch giữa không gian yên tĩnh, cả người cứng đơ như bị ghim cứng tại chỗ. Anh không điều khiển được bản thân mình nữa rồi. Anh biết mình không muốn lùi ra, không muốn rời khỏi người cô. Anh có một ham muốn mãnh liệt, là được chạm tay vào khuôn mặt cô.
Và anh đã không cản mình lại.
Ngón tay anh nhẹ lướt trên làn da mềm mại, ôm lấy khuôn mặt đang đỏ ửng lên. Cô cũng không né tránh hành động ấy, chỉ im lặng, nhìn anh trong hồi hộp.
Trong đầu anh chỉ còn tồn tại duy nhất hình ảnh của người trước mặt.
Chẳng hiểu điều gì thôi thúc anh tiến lại gần hơn, rồi càng gần hơn nữa. Đôi mắt sâu thẳm ấy hút hồn anh và rút đi mọi lí trí còn sót lại. Anh có thể cảm nhận được rõ nhịp thở căng thẳng của cô, và cả đôi môi nhỏ nhắn đang khẽ run lên, ngay trước mắt anh, ngay sát gần.
Anh không nhận ra mình đã áp môi mình lên đôi môi ấy từ khi nào.
Một luồng sáng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, toàn thân đều phát sáng rực rỡ và nguồn năng lượng dồi dào ào tới đột ngột báo hiệu sự thành công của “đánh dấu”. Dường như sự tỉnh táo đã trở về ngay trong chốc lát nhưng cả hai đều chẳng để ý đến điều đó. Một tay anh vẫn ôm lấy khuôn mặt cô, cánh tay kia kéo sát cô vào người mình và nuốt lấy từng hơi thở của cô. Cô vòng tay qua cổ anh, kiễng chân đáp lại thật nồng nhiệt. Nụ hôn diễn ra tự nhiên và nhanh chóng đến mức cả hai chẳng thể làm gì khác ngoài đắm chìm đến mê muội. Cho đến khi nhịp thở trở nên bất ổn, cô mới lùi ra khỏi anh.
Thật ấm áp.
Hoặc là nóng.
Đó là những gì anh cảm nhận được sau khi “đánh dấu”. Anh thấy toàn thân tràn trề sức lực, tỉnh táo đến mức có thể làm việc xuyên đêm không mệt. Anh vô thức thở hắt ra một tiếng khi có được sức mạnh tràn trề, mỉm cười đầy hài lòng.
Nhưng An đã bối rối cúi đầu, chần chừ chỉ nửa giây trước khi vội vã nói: “Em về đ…” rồi ôm mặt chạy mất.
Anh không kịp nghe chữ cuối cùng, giật mình đuổi theo cô ra đến tận cửa. Cô xua xua tay và lắc đầu quầy quậy, vô cùng quyết tâm chạy trốn trước khi bị anh giữ lại.
Anh ngơ ngác phải đến mười phút.
Tại sao cô ấy lại chạy mất?
Tại sao “bạn đời” của anh lại bỏ anh mà đi mất rồi?
…
Đêm hôm đó, Khang thức đến ba giờ sáng.
Anh trằn trọc suốt cả đêm, lăn đi lộn lại trên giường mà chẳng thể ngủ được. Đầu anh tự động nhớ đến cảm giác của nụ hôn đó, và cả việc cô đột ngột bỏ chạy nữa.
Lúc đó cô đã nghĩ gì nhỉ?
Hối hận ư? Vì để anh lộng hành đến thế?
Hay cô sợ hãi vì phản ứng của đánh dấu?
Anh bật dậy, ngồi ngơ ngẩn trên giường, rất muốn nói chuyện với ai đó để hỏi ý kiến thử. Nhưng giờ này thì làm gì có ai còn thức nữa cơ chứ.
- Không, có một người mà.
Anh đột nhiên bật ra lời nói giữa yên tĩnh, không nghĩ gì nhiều liền nhắn tin cho Hải Lâm.
“Tao vừa đánh dấu.”
Lâm trả lời tin nhắn ngắn gọn của anh gần như ngay lập tức. Sự kinh ngạc hiện rõ cả trong tin nhắn:
Lâm: “Thật à??Thấy thế nào?”
“Cũng được. Mà cũng không được lắm.”
Khang thở dài. Thật ra hôm nay anh định tỏ tình luôn cơ. Chẳng hiểu sao lại đảo lộn thứ tự bằng cách đánh dấu trước, rốt cuộc làm cô sợ rồi chạy mất. Anh không vội nói vấn đề phía Ngọc An mà tiếp tục nhắn:
“Tao thấy khỏe lắm, như vừa nốc hết cốc cà phê đen ấy. Khỏi ngủ luôn.”
Lâm gửi cho anh một biểu tượng mặt cười rồi trả lời:
Lâm: “Mày nhắn cho tao chỉ để khoe chuyện đó thôi à?”
“Hehe. Thực ra tao muốn hỏi thử xem trải nghiệm của này có thế không.”
Lâm: “Tự dưng xát muối vào vết thương thế?”
Anh cười ha hả giữa đêm. Không hề cố ý, nhưng anh lỡ động vào nỗi đau của thằng bạn mất rồi. Từ khi ra nước ngoài, Lâm vẫn luôn thông báo tình hình cho anh, và anh biết là anh ta vẫn chưa có người yêu mới nào bên đó cả.
“Chia sẻ cho tao thử xem. Biết đâu sau này tao lại giúp được mày.” Anh nhắn, dùng lợi thế của mình để dụ dỗ Lâm. “Tao sẽ cập nhật tin tức thường xuyên cho mày.”
Bên kia im lặng một hồi lâu, rốt cuộc đi thẳng vào vấn đề chính:
Lâm: “Hồi đó tao cũng như mày thôi. Thức hết đêm không thấy mệt.”
Khang cười hề hề.
“Nhưng hình như mỗi lần đánh dấu lại khác nhau.” Anh tiếp tục. “Đây không phải lần đầu của tao mà. Cô ấy cũng kì lạ nữa.”
Lâm: “Lạ thế nào?”
“Chạy mất rồi. Tao không kịp nói gì luôn.”
Lâm: “...
Mày cưỡng hôn người ta à?”
Anh chợt giật mình. Có phải không? Có phải anh thật sự đã cưỡng hôn cô ấy không? Nhưng cô cũng đáp lại anh mà?
“Tao… không phải thế. Cũng không hẳn. Nhưng không phải tao bị từ chối đâu.”
Lâm: “Thì tao có bảo mày bị từ chối đâu. Chắc tại người ta chưa kịp chuẩn bị thôi.”
“À, chắc là bị bất ngờ.”
Anh gật gù với ý tưởng này, bỗng cảm thấy nhẹ lòng hơn hẳn.
Anh muốn nói chuyện hẳn hoi với cô một lần nữa, để bày tỏ tình cảm. Ngày mai thì anh đi trực rồi, chắc sẽ nhắn cho cô vài câu hỏi thăm, rồi sau đó hẹn một ngày để gặp.
Anh tính vậy và vùi mặt xuống gối, bấn loạn vì suy nghĩ của mình thêm nửa giờ nữa rồi chìm vào giấc ngủ.
…
Sáng hôm sau Khang vẫn dậy đúng báo thức. Chỉ ngủ có ba tiếng nhưng anh vẫn tỉnh táo lạ thường. Anh đến viện với vẻ mặt tươi hơn hớn và không thể nào vui vẻ hơn, vẫy tay chào bất cứ ai gặp phải trên đường.
Anh hài lòng vô cùng với tác dụng của đánh dấu. Cũng lâu rồi, anh suýt quên mất cảm giác này rồi… nếu không tính lần cuối đã bị lãng quên hơn một năm trước.
- Nghĩ gì mà cười tươi thế Khang?
Một chị điều dưỡng liếc nhìn anh, vừa trêu chọc vừa che miệng cười khúc khích. Anh lắc đầu và cười gượng gạo, đáp lại:
- Em đang nghĩ về một ngày trực náo động chị ạ.
- Nào, phủi phui cái mồm! - Chị phẩy tay, nhỏ giọng nói. - Nhìn mày thế này là biết có tin tốt rồi.
Anh chẳng biết làm gì ngoài im lặng cười trừ. Chẳng cần anh phải thừa nhận, chị ấy cũng biết chuyện gì xảy ra với anh rồi. Bởi lẽ chị ấy là một người thú, hơn nữa lại là người sói, không có loại mùi nào có thể lọt khỏi tầm mũi của chị được. Mọi sự tiếp xúc đều để lại mùi, trong đó đánh dấu sẽ lưu mùi đậm nhất. Nên một người sói như chị ấy chỉ cần bước ngang qua thôi là quá đủ để biết “bạn đời” của anh là ai.
Một ngày trực của anh vẫn bận rộn như mọi khi, vẫn là những thai phụ ôm bụng vượt mặt nhập viện chuẩn bị đẻ, những ca cấp cứu bất ngờ kéo anh lên phòng mổ ngay lập tức. Hết một ngày như thế, đầu anh không còn nghĩ được gì khác ngoài công việc, đến cả việc nhắn tin cho An cũng chẳng nhớ.
Đến tận tối, khi anh ăn xong được một lúc và tạm ngồi nghỉ mới có thời gian nghĩ lại chuyện hôm qua.
“Giờ này cô ấy đang làm gì nhỉ?”
Khang mở khung chat vốn vẫn im lặng từ lâu, chần chừ mãi vẫn không biết nhắn gì. Cả hai mới chỉ bình thường trở lại từ hôm qua, vậy mà giờ lại im lặng rồi.
Anh cố nặn ra vài chữ hỏi thăm thông thường, cứ gõ rồi xóa, mãi vẫn chưa gửi được tin nào hẳn hoi.
Đột ngột, điện thoại anh rung lên và màn hình hiện thông báo có cuộc gọi đến.
Anh giật bắn mình, suýt đánh rơi điện thoại khi nhìn thấy cái tên đang hiển thị.
Sao An gọi đúng lúc vậy?
Anh hắng giọng cho đến khi đạt được độ cao ưng ý mới bắt máy, nhưng chưa kịp lên tiếng, giọng nói gấp gáp của cô đã vang lên:
- Cháu em… cháu em không ổn rồi anh ơi… - Dường như cô còn chẳng điều khiển được câu từ trong lời nói của mình, cứ run rẩy như sắp khóc. - Bác sĩ bảo nó đang… diễn biến xấu. Em phải làm sao…
Khang đứng bật dậy ngay tức khắc, nhìn quanh khu cấp cứu và những nhân viên y tế khác vẫn đang mải mê làm việc, cấp tốc tính toán về tình trạng hiện tại của khoa.
- Anh đến đó bây giờ đây. - Anh đáp vội, nhìn đồng hồ rồi trấn an cô. - Em bình tĩnh đã, để anh đến xem thế nào.
Anh giao cho nội trú và sinh viên trông khoa, dặn bọn chúng có bệnh nhân thì gọi cho anh. Sau đó anh gấp gáp chạy lên tầng năm dù chẳng biết mình có giúp được gì hay không.
Anh vừa đặt chân tới hành lang bên ngoài khoa nhi sơ sinh đã nhìn thấy ba người nhà Ngọc An đứng đó. Cô lao về phía anh ngay lập tức, níu tay anh và khuôn mặt mang đầy sợ hãi:
- Anh ơi, lúc nãy bác sĩ gọi, bảo là thằng bé diễn biến nặng, đang phải cấp cứu… Làm sao giờ?
Anh khẽ nhíu mày, nén lại mong muốn được ôm cô vào lòng ngay lúc này để an ủi. Anh siết tay cô, hạ giọng nói:
- Em bình tĩnh nào.
Rồi anh kéo cô đến chỗ hai người nhà kia. Là mẹ của An và chị Châm. Anh nhẹ cúi đầu chào, lên tiếng nói trước những ánh mắt nhìn anh đầy mong chờ:
- Để cháu vào đó hỏi thử xem, mọi người đừng lo quá.
Ba người kia đồng loạt gật đầu. Có lẽ trong lúc này họ chẳng còn cách nào ngoài nghe theo lời anh. Họ sợ hãi trước tình huống xấu nhất có thể xảy đến, bám víu vào bất cứ niềm hi vọng mong manh nào. Họ đặt niềm tin vào anh, mà không biết rằng anh cũng chẳng thể làm gì khác.
Lúc này, anh không còn là một bác sĩ nữa rồi.
Anh là người nhà bệnh nhân.
Một người nhà có đặc quyền của nhân viên y tế, được bước vào khu vực hạn chế và hỏi thăm tình hình cháu mình. Chỉ vậy thôi. Chẳng thể giúp được gì hơn nữa.
Anh cũng lo lắng chẳng kém gì những người đứng ngoài kia.
0 Bình luận