Arc 01: Thành phố Ánh Trăng - Mở đầu trò chơi Trốn Tìm

Chương 20: Itou Miana - Đoá hoa hồng đỏ thẫm

Chương 20: Itou Miana - Đoá hoa hồng đỏ thẫm

Kuzuri mơ thấy mình đang đứng trong một căn phòng thí nghiệm quen thuộc.

Mọi thứ đều sạch sẽ, quá sạch. Những bức tường trắng không một vết bẩn, sàn nhà bóng loáng phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Không có cửa sổ. Không có đồng hồ. Chỉ có tiếng máy móc chạy đều đều như nhịp tim nhân tạo.

Ở giữa phòng, người bạn thân của ông đang đứng quay lưng lại.

Anh ta mặc áo blouse trắng, tay cầm một xấp tài liệu dày cộp. Dáng vẻ phấn khích như một đứa trẻ vừa giải được câu đố khó.

“Kuzuri, tớ làm được rồi.”

Anh ta quay lại, đôi mắt sáng lên.

“Không phải giả thuyết nữa. Nếu tiếp tục, con người có thể vượt qua giới hạn sinh học hiện tại. Đây chính là một bước đột phá lớn trong y học!”

Kuzuri nhìn thấy thứ phía sau lưng anh ta, một bức tường kính. Sau lớp kính ấy là bóng tối dày đặc, không ánh sáng, không hình dạng, như thể nơi đó không thuộc về thế giới này.

“Dừng lại đi.” Giọng Kuzuri vang lên rất to, trong đó đi kèm sự sợ hãi. “Cậu đang đi quá xa rồi.”

Người kia bật cười:

“Xa sao? Phải có ai đó tiên phong chứ.” Anh ta bước lùi lại một bước, lưng gần chạm vào tấm kính. “Nếu không có kẻ đi trước, thì làm gì có sự tiến bộ vượt bậc?”

Ngay khoảnh khắc ấy, mặt kính vỡ ra.

Không có tiếng nổ lớn. Chỉ là một âm thanh khô khốc, như xương bị bẻ gãy.

Từ phía sau, bóng tối tràn ra, quấn lấy cơ thể anh ta. Kuzuri đứng bất động, nhìn cánh tay bị kéo giật ra sau theo một góc không thể tồn tại. Máu bắn lên tường trắng, loang ra thành những vệt méo mó.

Người kia mở miệng, như muốn nói điều gì đó. Nhưng không còn âm thanh nào phát ra.

Chỉ trong vài giây, căn phòng trở lại trạng thái ban đầu, vừa sạch sẽ vừa yên tĩnh, như thể chưa từng có ai đứng ở đó.

Chỗ người kia vừa đứng trống rỗng.

Trên sàn, trước mặt Kuzuri, chỉ còn lại một vệt máu mỏng kéo dài rồi đột ngột dừng lại. Kuzuri vì thế mà cúi xuống nhìn vệt máu ấy rất lâu.

Trong giấc mơ, ông không cảm thấy sợ hãi. Cũng không thấy đau buồn.

Chỉ có một suy nghĩ hiện lên rõ ràng đến lạnh người:

Kẻ đi trước luôn là kẻ chết trước.

****

Giấc mơ kết thúc, Kuzuri bắt đầu cảm nhận được bản thân đang thở trong thực tại. Nhưng cảm giác của ông lúc này như thể bản thân đang chìm dần xuống nước, cùng những âm thanh bọt khí xung quanh vang lên.

Đôi mắt ông ta vẫn nhắm chặt, chỉ thấy một mảng đen tối bất tận như khoảnh khắc mà ông ta nhìn thấy bạn của mình bị quái vật nuốt chửng. Dù vậy, cái cảm giác lạnh lẽo trong lòng vẫn còn hiện hữu ở đó.

Vài phút sau, mực nước bắt đầu rút xuống khiến cơ thể ông ta cũng từng chút một hạ dần chiều cao. Cho đến khi chân Kuzuri cảm nhận được sự lạnh lẽo của tấm nền dưới chân, đôi mắt ông ta cũng mở ra.

Cảnh tượng đầu tiên là ông trông thấy bản thân bị nhốt trong một chiếc bình kính đặt ở trung tâm một căn phòng thí nghiệm. Trước mặt là một cô bé có mái tóc trắng khoảng 12 tuổi đang ép chặt cuốn sổ tay vào ngực mình.

Cô mặc một bộ đồng phục học sinh với màu sắc chủ đạo là xanh lam, bên ngoài choàng một chiếc áo blouse quá cỡ. Đôi mắt vàng của cô bé ấy nhìn thẳng vào Kuzuri, đâu đó hiện lên sự mừng rỡ đan xen với nội tâm lo lắng.

Kuzuri không nói gì. Ông đặt tay lên mặt kính, đầu ngón tay khẽ gõ một nhịp đều đều, như đang kiểm tra độ dày của nó. Ngay lập tức, lồng kính bắt đầu nổ tung như quả bom khiến các mảnh vỡ văng tứ tung.

Dù vậy, họ vẫn không có chút phản ứng nào tỏ ra bản thân đang bất ngờ. Trông như thể mọi chuyện diễn ra vốn đã được toan tính từ trước.

“Mừng thầy đã tỉnh giấc.” Cô bé nhanh chóng cúi đầu kính cẩn, đâu đó lộ ra một chút sự nhí nhảnh của một đứa trẻ..

Ông ta giương ánh mắt lạnh như băng của mình về phía cô bé, miệng mỉm cười cùng tông giọng điềm tĩnh:

“Em là… để ta đoán.” Kuzuri liếc mắt lên xong lại hướng nó về đối phương. “Tsukiyo đúng chứ? Hình dạng đó là sao?”

Cô bé ấy chậm rãi đứng thẳng dậy, miệng rủ xuống ra vẻ buồn bã và tự trách đáp lại:

“Giây phút đó, em đã bị ả ta giết một lần. Và…”

“Và em đã chuyển sinh, hay một cơ chế nào đó tương tự vậy đúng chứ?” Kuzuri hất kính lên đáp.

Tsukiyo gật đầu không phủ nhận, cũng không giải thích thêm bất kỳ điều gì bởi nó liên quan trực tiếp đến sự sống của cô. Trên thực tế, cô đang cảm thấy tội lỗi vì đã không làm tròn nghĩa vụ bảo vệ và chăm sóc của mình.

Kuzuri lúc này vẫn không thay đổi thái độ, nhẹ nhàng nhất chiếc tay phải. Tuy nhiên, nó đã biến dạng thành hai chiếc xúc tu khổng lồ với màu sắc xanh đen như khối thép.

“Vẫn còn một câu hỏi nữa. Đây là gì?” Ông ta nói với vẻ có chút bất mãn.

“Thưa thầy, cánh tay phải của thầy đã bị chặt đứt nhưng em vẫn chưa thể tìm lại nó.” Tsukiyo đáp lại một cách áy náy khi đôi mắt dán xuống mặt sàn.

Nghe thấy điều đó, Kuzuri chỉ im lặng mà nhắm mắt lại. Tâm trí ông ta bắt đầu hồi tưởng về cái ngày truy bắt Haku trong con hẻm chật hẹp kia.

Ngay giây phút mà hai người họ để mất dấu Haku, đã có một kẻ lạ mặt xuất hiện và chặn lại hoàn toàn lối đi. Đó là một cô gái với mái tóc hồng, thấp hơn ông ta hai gang tay nhưng khí chất lại cao ngút trời.

Cô mặc một chiếc áo Blouse giống với Tsukiyo, nhưng có phần bẩn và dính đầy máu tươi. Có lẽ đó chỉ là hàng ăn cắp chứ không thật sự của cô ta.

Vì Kuzuri đã lên tiếng hỏi danh tính nhưng đối phương không trả lời. Tsukiyo đã nóng vội mà lao vào kẻ lạ mặt đó và kết quả là bị đối phương rút từ hư không một kiếm và chém cô làm đôi, còn Kuzuri thì bị mất một cánh tay và bất tỉnh vì mất máu.

Giây phút đó ông ta cứ ngỡ như bản thân đã chết, nhưng có lẽ nhờ Tsukiyo mà bản thân có thể giữ mạng được đến giờ. Bên cạnh đó, tung tích của cô gái lẫn Haku cho đến giờ vẫn không rõ ràng.

Kuzuri nhìn về phía Tsukiyo trong bộ dạng trẻ con, từ từ bước ngang qua cô trong khi suy nghĩ vẫn còn đang rối bời. Ông không rõ mục đích sau cùng của cô ta là gì, nhưng có một điều mà ông có thể chắc chắn là sự xuất hiện của cô không phải tình cờ.

“Ta đã ngủ trong bao lâu rồi.” Ông nghiêng đầu quan sát cánh tay đột biến, để mặc nó khẽ co giật như thể đang kiểm tra một món công cụ mới.

“Cụ thể là 10 ngày. Em không giỏi ma thuật trị liệu nên đã tự tiện dùng nghiên cứu của thầy thay thế.” Tsukiyo dùng cuốn sổ che mặt lại, xấu hổ không dám nhìn vào đối phương.. “Xin lỗi thầy vì sự vô dụng của em?”

“Chà…” Kuzuri liếc mắt về sau cùng một nụ cười hiền từ. “Chẳng phải ta đã bảo không cần phải nói chuyện cứng nhắc như vậy sao? Làm vậy khiến ta cảm thấy hơi ngột ngạt đấy!”

Dù là vậy, Tsukiyo hiểu bản thân đã suýt để đối phương mất mạng nên không thể không áy náy. Cô vẫn giữ nguyên tư thế của mình, hai tay siết chặt vào cuốn sổ tay.

“Kể ra thì em có biết cô gái đó là ai không?” Kuzuri quay người lại đưa ra thắc mắc.

Tsukiyo mở miệng như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khép môi lại rồi khẽ lắc đầu. Bàn tay cô nắm chặt chiếc áo của mình. Sau vài giây im lặng suy nghĩ, cô nói:

“May mắn là cô gái đó không có mong muốn sát sinh nên chúng ta đã giữ được mạng.” Tsukiyo chống hông cau mày nói.

“Không muốn sát sinh? Vậy có nghĩa là cô ta thừa biết em không thể chết nên mới dứt khoát chém em sao?” Kuzuri vừa vuốt cằm vừa cười, nhưng trong lòng lại dấy lên suy nghĩ phức tạp.

Vào khoảnh khắc mà cô gái tóc hồng đó chém đứt tay Kuzuri, thanh kiếm mà cô ta mang theo tựa như đang chứa một thứ sức mạnh nào đó mang lại hiệu quả hồi phục rất cao. Có lẽ là nhờ nó mà ông ta mới giữ được mạng cho đến khi Tsukiyo hồi sinh, sau đó mới mang ông về phòng thí nghiệm.

Nếu suy nghĩ vậy thì mọi chuyện sẽ rất hợp lý, rằng chẳng có lý do gì mà cô gái đó phải giết hai người cả. Tuy vậy, câu hỏi về động cơ của cô ta lại càng lớn hơn.

“Tiếc là chúng ta đã để xổng mất Haku, nhưng cũng không có vấn đề gì to tát lắm.” Ông nói với giọng bình tĩnh.

“Em cứ nghĩ cậu ta khá đặc biệt nên thầy mới chú ý chứ?” Tsukiyo nghiêng đầu thắc mắc.

“Đặc biệt sao? Cũng không sai nhưng tạm thời vẫn chưa cần thiết. Thời điểm đó đã đến rồi. Đến thành phố tiếp theo thôi.” Kuzuri dứt khoát đáp lại

“Nếu anh đã nói vậy thì em sẽ không ý kiến nữa.” Tsukiyo cúi đầu mệt mỏi.

Cô gái tóc bạch kim kia thì lại chìm vào hoài nghi, chẳng rõ “thời điểm đó” mà ông ta đang nhắc đến là gì. Nhưng chắc  nó sẽ diễn ra trong tương lai sắp tới nên cô đã không đào sâu vào chuyện này.

“Thành phố tiếp theo?” Tsukiyo nghiêng đầu nói.

“Chẳng phải nơi này đầy xác sống sao? Chúng ta nên rời khỏi đây sớm nhất có thể thôi. Vả lại vài ngày nữa thành phố này sẽ hoàn toàn sụp đổ bởi một sự kiện khá hấp dẫn đấy.” Kuzuri vuốt cằm tỏ ra thích thú.

Ở khu vực ngoài kia cũng đang hiện hữu một lượng lớn xác sống. Đó là lý do mà nơi này rất thiếu an toàn. Hơn nữa chỉ vỏn vẹn vài ngày nữa là nơi này sẽ trở nên hoang tàn, chẳng biết Kuzuri muốn ám chỉ đến điều gì nhưng chắc chắn sẽ có một sự kiện không hay sắp xảy ra.

“Ta thức giấc đúng thời điểm đấy! Cô bé đó chắc cũng sắp đến rồi nhỉ?”

Kuzuri im lặng, dẫn theo Tsukiyo đi ra phía hành lang và tiến về phía cánh cửa ra vào. Ông ta di chuyển khá nặng nề do cánh tay phải đột biến, nhưng lại chẳng có bất kỳ lời than vãn nào.

Một tiếng gõ cửa từ bên ngoài bỗng vang lên, Tsukiyo bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn chuẩn bị diễn ra. Cô quay mặt nhìn thầy Kuzuri, trông thấy khuôn mặt ông ấy đầy bình tĩnh và chính vì điều đó đã làm cô xuất hiện nhiều nỗi băn khoăn nhưng không tiện nói.

Tsukiyo nuốt nước bọt sau đó tiến lại gần cửa sau của khu thí nghiệm này. Cô nhẹ nhàng kéo nó vào trong.

Khi nhận ra bên ngoài có một bóng người, Tsukiyo vô thức lùi lại nửa bước, đứng chếch trước Kuzuri, rồi nhìn kẻ trước mặt với ánh mắt dò xét.

Đứng thấp thỏm bên ngoài là một cô bé mái tóc ngắn đen cùng ngoại hình tương đối thấp với cơ thể gầy guộc, gương mặt đầy thâm quầng và đôi mắt trũng sâu. Thân trùm theo một tấm chăn nâu đã rách tươm với đầy vết máu khô sẫm màu dính trên nó.

“Gì đấy? Tiếp đón nồng hậu quá đó.”

Cô bé ấy vừa nói vừa dùng tay của mình chỉnh lại vị trí chiếc nơ đỏ ở trên đầu. Có vẻ như vì trước đó đã nhịn ăn và di chuyển rất vội vã nên khuôn mặt trông khá xanh xao, dễ dàng thấy rõ từng giọt mồ hôi chảy ra từ vầng trán của đối phương.

“Cô là…?”

Tsukiyo thoáng chốc chìm vào sự kinh ngạc khi nhìn thấy khuôn mặt thân quen này. Đây rõ ràng là người mà thầy Kuzuri đã giết vào hai tuần trước thế mà giờ lại lành lặn đứng ở nơi này.

Mà lành lặn cũng chẳng đúng khi tấm chăn mà cô trùm theo đã lấm lem bởi vết máu. Thế nhưng điều kỳ là ở đây là khuôn mặt cô đang nở một nụ cười đầy kỳ lạ.

“Chẳng phải hơi trễ sao Mia?” Kuzuri ngồi trên chiếc ghế phía sau bỗng lên tiếng.

“Do có một số việc em cần phải làm ấy mà.”

Cô bé kia vừa nói vừa che tay cười khúc khích sau đó bước vào bên trong, bỏ qua sự hiện diện của cô gái có mái tóc bạch kim đang lặng im trước cánh cửa kia.

Về phía Tsukiyo thì cô vẫn đang mở to đôi mắt sững sờ, không thể tin được vào những gì mình đang chứng kiến. Mia, cô bé mà cô tưởng đã chết, giờ đây đang thong dong bước vào như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Chỉ một thời gian ngắn không gặp, trông em đã thay đổi rất nhiều nhỉ?”

Giọng Kuzuri bỗng vang lên nhưng nói được nửa lời, ông bỗng tắt đi nụ cười trên khuôn mặt sau khi chứng kiến cơ thể dính đầy vết máu của Mia. Đứng hình một lúc lâu, ông ta cau mày hỏi:

“Những vết thương đó là?”

“Đừng lo. Là máu của bọn xác sống ấy mà.” Cô im lặng một lúc. “Về Haku, có lẽ thầy đã thất bại rồi nhỉ?” Cô mỉm cười vui vẻ nói, nhưng trong lòng có chút không vừa ý.

“Xin lỗi nhé! Nhưng liệu ta có thể biết được lý do em muốn giết cậu nhóc đó không?”

Mia lấy trong chiếc áo của mình một con dao bếp nhỏ rồi vuốt ve nó như báu vật. Miệng cô nở một nụ cười nhưng chẳng có niềm vui nào hiện rõ trên nó cả.

“Trước khi cuộc chiến giữa con người và thiên sứ bắt đầu, em không muốn nhìn thấy Haku phải sống trong sự dày vò.”

Mia bỗng quay mặt lại nhìn về phía Kuzuri, đôi mắt cô hiện lên dáng vẻ vô hồn. Sau khi cười lạnh một tiếng, miệng cô tiếp tục nói:

“Đừng lo. Em vốn chẳng thể sống được lâu nữa. Khi mọi chuyện kết thúc, em cũng sẽ đi theo cậu ấy.”

Kuzuri cau mày, nhưng ông đã nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh vốn có rồi thở dài nhìn vào mắt cô bé kia.

“Mia…”

“Ả Satsuki đột nhiên xuất hiện như thế đúng là ngoài dự tính của em mà.” Mia chặn miệng của Kuzuri sau đó thở dài.

Tsukiyo từ phía sau bỗng tiến đến gần hai người họ. Mặt cô từ đầu đến giờ vẫn hiện rõ một dấu chấm hỏi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tay cô nắm lấy áo của Kuzuri khiến ông ta chú ý, ngay sau đó ông ta liền nở một một nụ cười.

“Phải rồi. Ta chưa nói với em nhỉ?”

Trước đây, Kuzuri đã cùng Mia hợp tác để có thể đoạt mạng Haku. Người đưa ra yêu cầu đương nhiên là Mia. Mục đích là muốn cậu bạn kia chết vào ngày hôm đó.

Mặc dù đến giờ vẫn chẳng rõ Mia đang tính toán điều gì nhưng có vẻ như việc để Haku tiếp tục sống dường như đang cản trở kế hoạch của cô. Về phía thầy Kuzuri cũng chẳng mất mát gì nên cũng đồng ý với yêu cầu.

Nhưng kế hoạch đã hoàn toàn bị đạp đổ khi xuất hiện cô gái Satsuki kia. Ngay sau đó Mia cũng lặng mất tăm vài ngày để làm một số chuyện gì đó bên ngoài. Còn phía Kuzuri thì tìm một vị trí an toàn để dưỡng thương.

“Ra vậy. Cô gái đó tên Satsuki sao? Em biết người đó là ai à?” Kuzuri vuốt cằm nói.

“Cũng không hẳn.”

Mia nói xong thở dài rồi im lặng đi ngược về phía cửa ra vào. Bước đi cô trông khá mệt mỏi và đầy nặng nề.

“Em không định đi cùng thầy sao, Mia?” Kuzuri nói nhưng không nhìn cô.

“Xin lỗi! Em đến để thông báo rằng em không đi cùng như dự định ban đầu thôi. Vẫn còn một số việc cần em giải quyết.”

Mia bỗng chấp hai tay cố làm ra dáng vẻ hối lỗi. Khuôn mặt cô nở một nụ cười đầy tinh nghịch như thể biết rõ mình chắc chắn sẽ được tha thứ.

Thấy dáng vẻ đó, trong lòng Kuzuri có chút bất an. Ông thở dài một hơi rồi nói với Tsukiyo:

“Giúp ta chuẩn bị trang phục khác cho Mia nhé!”

Sau lời đề nghị, Tsukiyo lập tức gật đầu rồi vội vã chạy đi. Còn Mia thì đứng nghiêng người làm ra dáng vẻ bản thân chẳng biết tí gì.

“Có lẽ thầy đã đoán ra chút ít rồi. Kẻ lên toàn bộ kế hoạch giết Haku vốn không phải là em nhỉ?” Kuzuri vừa nói vừa cười đầy điềm tĩnh. “Mà… gác lại chuyện đó sang một bên, với bộ dạng đó của em thì việc đi qua thành phố khác thật chẳng ổn chút nào.”

“Chà… em chưa hề nói em sẽ đi đến thành phố khác. Cơ mà… cảm ơn nhé! Thầy Kuzuri.”

Mia bỗng đưa ngón tay lên tự chọc vào má mình, đồng thời nghiêng đầu nói. Đôi mắt cô bé đầy vô hồn và nụ cười cô thể hiện ra trông chẳng có chút cảm xúc nào cả. Có lẽ Itou Miana mà mọi người biết đã không còn từ lâu rồi.

Một lát sau, Tsukiyo từ cửa bước vào đồng thời cầm theo một trang phục của nữ sinh và một chiếc áo choàng nâu che phủ đi kín thân. Cô đưa nó cho Mia sau đó cúi đầu.

Mia cũng vui vẻ nhận lấy trang phục xong liền đưa tay nhẹ nhàng mở cánh cửa, lặng lẽ bước ra chẳng nhìn về sau. Bóng hình cô hoà vào màn đêm tăm tối của ánh trăng mờ nhạt.

“Nè… thầy Kuzuri. Chẳng phải chiếc nơ đỏ đó, cô bé đã đã để lại cho tên nhóc Haku sao?” Tsukiyo nghiêng đầu hỏi.

“Em không để ý sao? Chiếc nơ mà Haku giữ lúc đó trông còn khá mới. Còn chiếc mà Mia đang đeo, màu sắc đỏ tươi vốn có của nó đã tối sẫm đi phần nào. Chứng tỏ đó là đồ cũ đó.” Kuzuri hất kính nói

“Ý thầy là… cô bé đó đã mua một chiếc mới rồi gửi nó lại cho Haku sao?”

Cách giải thích đó cũng phần nào thuyết phục. Nhưng việc chiếc nơ của Mia sẫm màu đi không có nghĩa là nó đã cũ, vì trước đây cô đã trải qua một cuộc chiến với xác sống.

Tuy vậy cũng chẳng thể nào đoán được suy nghĩ của cô bé đó đang định làm gì. Tặng quà cho kẻ mà mình muốn đoạt mạng, rốt cuộc là thế nào?

“Chà… nếu để nói thì nó giống như là một chút tình cảm cuối cùng còn sót lại trong cô bé. Hiện tại thì chắc hẳn lý trí và cảm xúc của Mia đang không ngừng đấu tranh lẫn nhau. ” Kuzuri lấy tay hất kính nói.

Dường như khi thấy dáng vẻ kỳ lạ của Tsukiyo, người thầy kia cũng phần nào hiểu được suy nghĩ của cô. Đó là lý do mà ông ta đã đưa ra câu hỏi như thế.

“Chẳng phải vẫn còn nhiều cách tốt hơn sao?” Tsukiyo ngập ngừng hỏi lại.

Theo lý mà nói, nếu hai người cứ như trước, tin tưởng và bảo vệ lẫn nhau thì sẽ không ai phải đau khổ. Việc đưa ra quyết định tàn sát lẫn nhau như thế thật sự không hay chút nào.

“Phải, Mia hẳn cũng đã tính tới nhưng lại sợ bản thân sẽ bị tổn thương về sau. Mà lựa chọn của cô bé có chút cực đoan, tuy nhiên trong câu chuyện này chúng ta chỉ là những kẻ ngoài cuộc thôi.”

Kuzuri vừa nói vừa ngoảnh đầu đi lại vào bên trong, đôi mắt ông nhắm lại ngước mặt lên trần nhà để lộ ra sự mệt mỏi. Trong lòng Kuzuri biết rõ bản thân mình sẽ chẳng bao giờ dập tắt được sự quyết tâm của Mia.

Nếu muốn cô bé ấy thay đổi suy nghĩ, thì chắc chỉ có mỗi lời của chính Haku là thuyết phục được. Nhưng liệu Mia sẽ cho Haku chút thời gian để nói chuyện trước khi giết chứ? Thứ cô bé mong muốn là tặng cho cậu bạn kia một cái chết nhẹ nhàng nhất có thể, nên việc kết liễu nhanh chóng và dứt khoát vốn là chuyện cần thiết.

Tình hình lúc này thật phức tạp. Kuzuri chỉ mong Haku và Mia sẽ không bao giờ còn chạm mặt nhau trong tương lai nữa. Dù cho có chuyện gì xảy ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!