Arc 01: Thành phố Ánh Trăng - Mở đầu trò chơi Trốn Tìm
Chương 04: Chuỗi tuyệt vọng
0 Bình luận - Độ dài: 3,943 từ - Cập nhật:
"Đây là... cậu tặng tớ thứ này sao, Haku?"
Đó là vào khoảng hai năm trước, Mia trên tay cầm một chiếc khăn đỏ im lặng ngắm nghía nó khi ngồi trên giường. Cô liên tục lật qua lật lại với ánh mắt chan chứa đầy sự tò mò.
Haku lúc này ngồi xếp chân dưới mặt sàn, khuôn mặt không chút cảm xúc nhìn đối phương nhưng thực tế trong lòng đầy hồi hộp. Trước đó, cậu đã hỏi Haruto về món quà sinh nhật dành cho cô ấy, nhưng chẳng thu được gợi ý nào ra hồn.
"Tớ nghĩ cậu có thể dùng nó làm phụ kiện quấn quanh túi xách, hoặc mũ chẳng hạn." Haku nhún vai đưa tay ra gợi ý.
Mia gật đầu rồi vuốt cằm suy nghĩ, có vẻ như là đang cân nhắc. Sau đó liền mỉm cười đứng dậy đi về phía cửa sổ, đôi tay nâng niu chiếc khăn cùng đôi mắt hết lòng trân quý.
"Không, thế thì phí lắm. Chờ tớ một chút nhé!"
Cô nói thế, xong đưa chiếc khăn ấy về phía tóc mình từ từ thắc thành một chiếc nơ đỏ buộc chặt với tóc. Sau đó cô quay mặt lại nở một nụ cười tươi rói, hứng trọn ánh nắng của mặt trời ngoài xa.
"Thế nào? Ổn chứ?"
Haku quên mất cả việc trả lời. Ánh mắt cậu dừng lại nơi mái tóc có chiếc nơ đỏ, tim khẽ thắt lại vì một cảm giác rất lạ. Theo một hướng nào đó, độ đáng yêu của cô dường như đã được nâng lên một tầm cao mới.
****
Một cơn gió lướt qua. Ký ức tan đi, để lại Haku quỳ giữa thực tại lạnh lẽo. Chiếc nơ bỗng nhiên mất đi chủ nhân liền bung ra, để lộ hình dạng thật sự của nó. Đó là một chiếc khăn đỏ rất dài và vẫn còn khá mới.
Món quà đầu tiên mà cậu đã dành tặng cho một người mà cậu luôn yêu quý. Chẳng phải cả hai đã hứa sẽ không bỏ rơi nhau sao?
Haku lao về phía trước, bắt lấy thứ đang rơi xuống vào trong phía tay mình. Cơ thể bỗng ngã bịch xuống đất, nhưng cậu chẳng màng quan tâm đến vấn đề đó.
Trong đầu hiện ra vô số câu hỏi, rằng Mia đã đi đâu và tại sao lại biến mất? Mọi chuyện ở đây thật kỳ lạ, không khí xung quanh ngay từ đầu vốn cũng đã bất thường rồi.
Sự bình tĩnh trong Haku tan biến ngay khi chiếc khăn đỏ rơi vào tay cậu. Một cảm giác kinh hoàng xâm chiếm, như thể mọi thứ trước mắt đang tan rã. Mắt cậu cay xè, bàn tay run rẩy ôm chặt chiếc khăn đỏ của Mia như đang bám vào một mảnh ký ức cuối cùng.
Tay cậu giữ chặt chiếc khăn đỏ, miệng liên tục lẩm bẩm cái tên "Mia" tựa như một người đã phát điên. Đôi mắt mở căng ra, khuôn mặt cũng xanh xao như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.
Nỗi sợ hãi đang nhấn chìm, trộn lẫn với cảm giác lo âu và tuyệt vọng. Cậu nhìn về phía hai kẻ đã khiến Mia biến mất, sự hoảng loạn từng chút một dâng cao lên tựa như trông thấy quỷ thật sự.
Tại sao ông ta lại giết Mia?
Câu hỏi ấy cứ liên tục xuất hiện trong đầu. Nhiều tới mức cậu bắt đầu hoài nghi về những điều thực tế đang diễn ra trước mắt.
Sự hoảng loạn này có lẽ đến từ việc tâm trí cậu vẫn đang cố bảo rằng “Mia vẫn chưa chết.”, cô bé ấy vẫn còn sống. Ai đó đã kịp thời cứu cô, hoặc người kéo theo cậu nãy giờ chỉ là một ảo giác, một ai đó có ngoại hình giống với Mia.
Mia đã biến mất là chuyện hoàn toàn không có thật. Đó là chuyện hoang đường.
Haku tựa như phát điên, miệng nở nụ cười ra tiếng trong khi vẫn đang khóc. Thật kỳ lạ thì các dòng cảm xúc hỗn loạn cứ liên tục bủa vây lấy cậu.
Bỗng nhiên, từ bên ngoài con hẻm bắt đầu vang lên một tiếng bước chân khác, nhẹ nhàng và đầy chậm rãi nhưng toát ra sự uy nghiêm. Hiện ra trước mắt là một người phụ nữ với mái tóc bạch kim cùng đôi tai thú màu trắng.
Cô gái đó mặc trang phục thư ký, có vài vị trí bó sát để lộ ra những đường cong. Cô dùng đôi mắt vàng óng của mình, liếc xuống Haku đang quỳ rạp dưới sàn cùng một nụ cười như thể muốn chế giễu.
“Lần đầu tiên tôi nghi ngờ trực giác của bản thân mình đấy. Đứa trẻ hèn nhát này lại là một trong những kẻ bị nguyền rủa sao?” Cô ta chống hông, để lộ một cái đuôi trắng mút đung đưa phía sau.
“Đừng vội. Mọi sự thức tỉnh đều cần thời gian.” Người đàn ông hất kính nói với giọng đầy điềm tĩnh.
Haku liếc nhìn với ánh mắt nghi hoặc xen lẫn sự sợ hãi. Cậu không hiểu họ đang nói gì, nhưng chắc chắn là những điều mà một người thường không thể chạm đến. Đôi mắt cậu hướng về người đàn ông dò xét.
Kuzuri, là thầy hiệu trưởng cũng đồng thời là giáo viên dạy thế môn toán lớp cậ ngày hôm qua. Thật kỳ lạ khi ông ta lại xuất hiện ở đây vào thời điểm này. Phải chăng sự hiện diện này là đã có sự tính toán từ trước?
“Chúng ta lại gặp nhau rồi, chú chim bị lạc khỏi đàn.” Ông ta điềm tĩnh tiến về trước.
Nhận ra tiếng bước chân đang dần tiếp cận mình, Haku bắt đầu run rẩy từ từ ngước mắt lên. Dù đều là con người với nhau, nhưng chẳng rõ vì sao cậu lại cảm thấy một cảm giác đầy áp bức khi nhìn thấy ông ta.
Có lẽ những ảo giác, những giấc mơ trong suốt quãng thời gian qua là hồi chuông cảnh báo cho những chuyện này. Trực giác mà chỉ những kẻ yếu sở hữu, nhưng cậu đã không tin vào nó.
Có lẽ cậu đã thành công trong vai trò của một con chim lạc khỏi đàn, đó là cảm nhận được nguy hiểm. Nhưng cậu đã thất bại trong việc tự đưa ra quyết định trong lựa chọn của mình để tìm một con đường khác tốt hơn.
Cái chết của Mia là cái giá cho sự do dự của Haku. Và cũng là câu trả lời mà Kuzuri chờ đợi.
Đây lẽ nào là sự hoảng sợ? Có thứ gì đó rất kỳ lạ đang toát ra từ ông ta khiến cậu cảm thấy rất khó chịu… nhưng chỉ sau vài giây ngẫm nghĩ thì cậu liền nhận ra cảm xúc này đến từ đâu.
“Mia… đang ở đâu?” Cậu nhíu mày, giọng nói rụt rè như thể sắp phát khóc.
Kuzuri chợt dừng bước chân cùng một khuôn mặt lạnh tanh. Ông ta cứ thế mà bất động một hồi như thể đang suy nghĩ điều gì đó, song lại tiếp tục bước ngang qua Haku đang quỳ rạp bên dưới mặt đất.
“Ở đâu sao? Chẳng phải em đã thấy rồi sao? Mà… em hẳn phải rất sốc nên ta có thể thông cảm.” Kuzuri nghiêng nhẹ đầu, tay nhẹ nhàng vuốt cằm.
“Đừng có luyên thuyên nữa.” Cậu vung tay nắm chặt lấy quần của đối phương khi đang nghiến răng. “Trả lời tôi!”
Cậu hét lớn với đầy sự tức giận, dù vậy khuôn mặt vẫn xanh xao với đôi mắt tối đen như mực, như thể đã mất đi ánh sáng. Cậu tuyệt vọng trước những gì đang diễn ra, cảm xúc tiêu cực không ngừng trộn lẫn vào nhau.
Cho đến một lúc sau, khi ngước mặt lên thì cậu một lần nữa cứng họng khi thấy Kuzuri không có ý định trả lời, chỉ chăm chăm nhìn cậu với một ánh mắt lạnh như băng. Chưa kịp hiểu chuyện gì, cậu liền hứng trọn một cú đá văng thẳng vào tường.
Cậu hộc ra máu, đôi mắt thoáng chốc trắng bệch vì cơn đau. Khi mở mắt ra, trông thấy cô gái với mái tóc bạch kim kia đang dần thu chân lại cùng khuôn mặt cay nghiệt.
“Tên nhân loại kia, đã ai cho phép ngươi chạm vào ngài ấy chưa?” Cô hằng giọng nói.
Haku mơ hồ nhìn hai người họ, tay đưa lên lau đi vết máu rồi cố gắng đứng dậy. Kuzuri thì không nói, ngay cả cô gái đi cùng cũng không phải người thường bởi chỉ với một cú đá bình thường cũng đủ thôi bay cả cậu.
Mục đích của họ đến đây là gì? Mia dường như cũng có liên quan đến chuyện này.
“Đôi khi sự hèn nhát lại chính là món vũ khí mạnh nhất để sinh tồn nhỉ?” Kuzuri mỉm cười nhìn về phía Haku.
“Ông muốn nói gì?” Haku khó khăn thở gấp vì vết thương trước đó.
“Không phải sao? Bản năng hèn nhát của cậu đã cứu cậu một mạng, trái lại Miana quá thiếu thận trọng nên đã dẫn đến mất mạng. Thật ngu ngốc!”
Ông ta vừa nói vừa lê bước chân đến gần Haku. Phong thái của Kuzuri vô cùng điềm tĩnh, chậm rãi đánh giá hai người như thể đã tìm hiểu và phân tích từ trước.
Chính điều này làm bản thân Haku cảm thấy rất khó chịu. Hai tay siết chặt nhưng vẫn cố gắng lùi ra xa đối phương.
“Ông nói vậy là ý gì? Mia đã tin tưởng ông như thế… vậy mà tại sao?” Cậu cau mày nhưng vẫn kìm nén cơn giận trong lòng.
“Chính bởi tin ta nên mới gọi là ngu ngốc. Sau cùng thì…”
Ông ta bắt đầu nở một nụ cười đầy nham nhở.
“Chỉ những kẻ ngu ngốc mới tiên phong, và những kẻ tiên phong lúc nào cũng sẽ chết trước.”
Khi Kuzuri vừa dứt lời, bầu không khí xung quanh bỗng trùng xuống. Trong lòng Haku bắt đầu chia ra hai luồng cảm xúc. Một nửa là sự sợ hãi vì bị đối phương nắm thóp, nửa còn lại là sự tức giận vì cái chết của người cậu quan tâm đã bị xem thường.
Và rồi, trong giây phút người thầy ấy vẫn đang đắc chí thì ông ta đã không nhận ra một cú đấm đã gần sát bên mặt mình. Dù vậy, Kuzuri nghiêng người né sang một bên, cùi chỏ giáng thẳng vào lưng cậu.
Nhưng chỉ một giây ít ỏi sau đó, ông ta liền mở to mắt kinh ngạc khi trước mắt ông ta không có ai. Rõ ràng trước đó vẫn đang thấy Haku ở trước mặt thế mà giờ lại biến mất như thể chưa từng tồn tại.
“Thầy Kuzuri.”
Cô gái kia từ từ đi lại, đâu cô có chút nghiêng cùng ánh mắt có chút khó hiểu liếc nhìn ông ta. Sau đó cô liền hướng mắt vào trong con hẻm, khiến Kuzuri cũng phải quay đầu nhìn theo.
Hướng đó là bóng dáng của Haku đang chạy thoát. Có lẽ cậu ta hiểu rõ bản thân không thể làm gì ở đây nên đã lựa chọn rời khỏi để bảo toàn mạng sống.
“Chuyện gì vừa…”
Kuzuri đưa tay lên mặt mình, xoa xoa lấy đôi mắt như thể vừa gặp ảo giác. Suy nghĩ một lúc, ông ta làm như thể đã hiểu ra điều gì đó nên miệng đã bắt đầu nở một nụ cười đầy bí ẩn.
“Ra vậy là vậy. Chúng ta bám theo thôi, Tsukiyo.”
Nghe thấy những lời đó, cô gái với mái tóc bạch kim bắt đầu ngộ ra hàm ý đối phương nên đã cau mày nhìn ông ta một cách nghiêm túc. Cô gật đầu, xong cũng nối theo bước chân của Kuzuri mà đi vào trong con hẻm.
Cùng lúc này, Haku đang thục mạng chạy mà chẳng để ý xung quanh. Khuôn mặt cậu xanh xao, hơi thở thì dồn dập.
Cậu không dám tin đây là thực tại. Rất có thể đã có một tiết mục trò đùa nào đó diễn ra ở đây, hoặc mọi thứ chỉ đơn giản là một giấc mơ.
Thế nhưng mà chẳng rõ vì sao không gian nơi này quá đỗi chân thật. Tiếng lá kêu xào xạc như những lưỡi dao cạ vào nhau, mùi máu thoang thoảng phảng phất quanh những góc nhà quen thuộc.
Chẳng rõ vì sao, cậu không dám tin vào mắt mình khi chứng kiến những cảnh tượng này. Lá phổi bỗng trở nên đau nhói, khiến Haku phải dừng lại bước chân và nép người vào bức tường bên cạnh.
Giả sử… tất cả chỉ là một màn kịch do ai đó sắp đặt thì sao? Làm gì có chuyện một người đột ngột biến mất như Mia chứ. Có lẽ là đã có kỹ xảo nào đó can thiệp vào.
“Haruto…”
Giây phút này, cậu chợt nghĩ về người bạn thiên tài kia. Nếu là cậu ta thì những việc như thế này thật sự không quá bất ngờ.
Các mảnh ghép bắt đầu liên kết lại với nhau và điều đó làm cho đôi mắt của Haku lóe lên một tia hy vọng. Cậu tin rằng những trò thế này là do một tay Haruto gây ra bởi với bộ óc thiên tài đó thì những chuyện này lại khá đơn giản.
Nghĩ được như vậy, cậu cười thầm trong lòng nén lại sự đau khổ. Ít nhất thì cậu đã tìm được câu trả lời, nhưng tại sao lại cứ thấy nhói đau trong lòng.
Cho đến khi, một tiếng bước chân bắt đầu văng vẳng phía trước mình, ngay góc khuất của ngã tư sâu trong con hẻm. Nó chậm chạp, nặng nề và đầy vẻ gì đó rất bất thường.
Cậu ngỡ rằng Kuzuri đã đuổi kịp, nhưng chợt nhận ra chỉ có duy nhất một tiếng bước chân đều đặn và ổn định y như người máy được lập trình. Vài giây sau đó, một bóng người chợt hiện ra.
Một người đàn ông với cơ thể nhếch nhác, đầy vết thương. Một bên con mắt ông ta lòi ra, một cánh tay đã gãy nát nhìn như một miếng nùi dẻ dính chặt cơ thể và cả phần hông còn để lộ cả xương sườn.
Nhìn đầy kinh dị và tởm lợm như thế, song Haku bên cạnh nỗi sợ còn có một cảm giác phức tạp đến khó tả. Dù đã biến hình đổi dạng, cơ sao dáng vẻ tên quái vật đó lại giống ông ta đến thế?
“Bố…?” Giọng cậu khựng lại. “Là… hóa trang sao?”
Cậu che giấu đi sự sợ hãi, cố gắng nói một cách lưu loát cùng ánh mắt dò xét đối phương. Và rồi trong giây phút cậu lơ là, người mà cậu nhận ra bố đã lao đến, dứt khoát xé toạc cánh tay cậu bằng bộ hàm của mình.
Haku đau đớn hét lớn, lùi lại phía sau vài bước rồi loạng choạng ngồi bệt xuống nền đất với đôi chân run rẩy. Cánh tay suýt thì đứt lìa, máu cứ không ngừng úa ra như cơn thác.
Cơn đau này hẳn không phải là ảo giác. Không, vốn dĩ tất cả luôn là thật. Cậu chỉ đang trốn tránh khỏi cái chết của Mia và sự thật rằng thành phố này có vấn đề.
Và vấn đề đó thật sự đã hiện hữu ngay trước mắt.
Con quái vật kia từng bước tiếp cận cậu một cách chậm chạp. Haku cố nén nước mắt, vội vã đứng dậy rồi bỏ chạy sang một hướng khác.
Chẳng rõ vì sao mà vết thương không còn đau nữa. Phải chăng là nhờ “adrenaline” hay chỉ đơn giản là cánh tay này bắt đầu xuất hiện sự biến đổi.
Cậu không còn để tâm nữa, cứ thế mà chạy về hướng nhà của mình mà núp bên trong đó. Ắt hẳn ở nơi xuất hiện làn sương đen kia sẽ có câu trả lời mà cậu tìm kiếm.
Cánh cửa nhà vẫn mở toang như trước đây. Cậu không chần chừ mà đi vào trong, cảm giác như nơi này thật lạ lẫm như không còn là nhà mình nữa.
Nó không có sự thay đổi nào, nhưng bầu không khí quanh đây đã có gì đó u ám và đầy buồn tẻ. Haku bỏ qua chuyện đó, ôm lấy cánh tay đang bị thương mà từng bước đi vào trong.
Khi đến nhà vệ sinh, nó đã không còn bất kỳ làn sương đen nào như trước đây cả. Chỉ còn là một căn phòng với chiếc bồn tắm trống rỗng như hố sâu.
Rốt cuộc thì… đâu mới là ảo giác, đâu là hiện thực? Cậu bắt đầu mất đi định hướng của mình, vô tình liếc mắt vào chiếc gương đặt trên bồn rửa tay.
Ở nơi đó, khuôn mặt cậu xuất hiện một đường gân máu khá nổi bật. Có lẽ không sớm thì muộn, cậu cũng sẽ trở thành một con quái vật giống bố cậu.
“Chuyện thật mà cứ như đùa vậy.”
Cậu nở một nụ cười khổ trong lòng, lê lết bước chân đi vào căn phòng bếp im ắng. Với một chút động lực nhỏ nhoi, cậu bắt đầu cầm lấy một con dao và bắt đầu hướng nó vào chính mình.
Con dao lạnh ngắt trong tay. Haku nhìn chằm chằm vào lưỡi kim loại phản chiếu gương mặt méo mó của chính mình. Ít nhất thì cậu vẫn sẽ được ra đi tại đây, ngay căn nhà mà mình luôn trân trọng với đầy những kỉ niệm đẹp suốt thời gian qua.
Chỉ cần chịu đau thêm một phút nữa thôi, mọi chuyện sẽ chấm hết. Cậu nhắm chặt mắt với đầy sự sợ hãi. Tuy nhiên, cậu không hề do dự bởi cậu đã cảm nhận được cánh tay còn lại của mình đang dần mất đi cảm giác.
Nếu không nhanh hơn thì sẽ không còn cơ hội nữa.
Haku vẫn giữ chặt con dao trong tay, nhưng cánh tay ấy đã không còn nghe theo ý chí của cậu nữa. Các đầu ngón tay dần trở nên lạnh ngắt, cảm giác như đang bị nhấn chìm trong một lớp băng vô hình.
Lồng ngực phập phồng yếu ớt. Mỗi nhịp thở trôi qua đều mang theo cơn đau nhói, khiến tầm nhìn của cậu mờ dần như bị phủ bởi một màn sương mỏng.
Âm thanh xung quanh bắt đầu trở nên mơ hồ. Những tiếng động quen thuộc của căn nhà như tiếng gió lùa qua khung cửa sổ, tiếng nước nhỏ giọt trên vòi chưa được khóa kín. Tất cả dường như bị kéo lùi ra rất xa, như thể không còn thuộc về cùng một thế giới.
Con dao trượt khỏi tay, rơi xuống nền nhà với một tiếng khẽ vang lên rồi lăn sang một bên.
Haku ngã khuỵu xuống sàn, lưng tựa vào tủ bếp lạnh ngắt. Cậu mở mắt nhìn lên trần nhà quen thuộc, nơi từng in hằn biết bao kỷ niệm vụn vặt của cuộc sống thường ngày, những thứ giờ đây bỗng trở nên xa xỉ đến lạ.
“Mia…”
Cái tên ấy thoát ra khỏi môi cậu chỉ còn là một làn hơi yếu ớt.
Chiếc khăn đỏ vẫn còn được cậu ôm chặt trong tay, thấm đẫm máu. Haku vô thức siết nó lại, như thể chỉ cần buông ra thôi, cậu sẽ đánh mất nốt thứ cuối cùng níu giữ mình với thế giới này.
Mi mắt trở nên nặng trĩu. Dù cố gắng thế nào, cậu cũng không thể chống lại cơn buồn ngủ đang kéo tới. Ý thức tan rã từng mảnh nhỏ, hòa lẫn vào cảm giác mệt mỏi và lạnh lẽo lan khắp cơ thể.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi chìm vào bóng tối, Haku mơ hồ cảm thấy như có ai đó đang gọi tên mình ở rất xa.
Nhưng cậu đã không còn đủ tỉnh táo để phân biệt đó là thật hay chỉ là một ảo giác cuối cùng.
Đôi mắt khép lại.
Căn bếp trở lại với sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn lại vệt máu loang dần trên nền gạch lạnh lẽo, minh chứng rằng mọi chuyện vừa xảy ra không hề là một giấc mơ.
****
Vài phút đã trôi qua, bên ngoài ngôi nhà ấy chợt xuất hiện bóng dáng của một thiếu nữ đang tiến đến gần. Cô gái ấy đi chân trần, khoát một chiếc áo blouse trắng như một nhà nghiên cứu.
Mái tóc cô có màu hồng phấn hoa với độ dài qua hông, được buộc gọn gàng sang hai bên và đang đung đưa trong ngọn gió nhẹ. Dù sở hữu dung nhan đẹp đẽ như thế, ngoại hình cô lại đang bị nhuốm bởi những giọt máu đỏ tươi.
Cô cầm theo một cánh tay phủ lớp áo Blouse trắng khác. Đôi mắt thì lạnh tanh như sát thủ không cảm xúc.
Cứ như thế cho đến khi vào trong căn nhà và đứng trước phòng bếp, cô mới thả rơi cánh tay kia xuống mặt sàn khiến nó vang lên âm thanh lọc cọc. Song song với đó, cánh cửa gỗ cũ kỹ cũng bắt đầu mở ra.
Không gian bên trong tối đen như mực trong khi cửa sổ vẫn còn mở toang. Cứ như thể có một màu sắc đen nào đó đã nuốt chửng ánh sáng bên ngoài.
Cô gái ấy liếc nhìn xung quanh không gian phòng bếp, để ý từng chi tiết lạ có thể xuất hiện. Và rồi khoảnh khắc âm thanh của chiếc cốc vỡ vang lên, đã có một thực thể lao về phía cô gái.
Đôi mắt cô ấy nhìn về nơi chiếc cốc rơi xuống, chợt trông thấy một cánh tay đang vươn đến chuẩn bị bóp nát khuôn mặt mình. Ngỡ như cô sẽ trúng đòn tấn công đó, cánh tay của kẻ kia bất chợt nổ tung như bị gài bom, khiến máu bắn ra tung tóe khắp căn phòng.
Kẻ đó lùi lại về sau với tư thế bò bốn chân như con thú dữ. Ánh sáng lúc này cũng chiếu vào để lộ ra khuôn mặt của Haku, nhưng làn da đã chảy ra như bị tạt a-xít.
Đôi mắt cậu đỏ ngầu, gầm gừ cảnh giác trước người vừa bước vào bên trong như thể đang dò xét kẻ xâm nhập. Vài giây sau, cậu ta lao lên tấn công cô nhưng viễn cảnh trước đó một lần nữa lặp lại, khiến Haku mất thêm một bên cánh tay.
Sau khi đáp xuống mặt đất, Haku chợt gào lên trong khi cơ thể đang rỉ máu như thể sắp vỡ vụn. Cho đến khi đôi mắt đỏ ấy trở nên trắng bệch, cơ thể cậu ta nằm rạp xuống mặt đất rồi bất tỉnh.
Cô gái ấy nhìn vào xác cậu trai trẻ nằm dưới sàn, khuôn mặt vẫn lạnh tanh như thể cảnh tượng vừa rồi chẳng là gì. Vài giây sau, giọng nói cô chợt vang lên:
“Mình đến trễ rồi.”
0 Bình luận