Trong dòng thời gian bản game cũ, nữ chính không thể nào dính líu đến nền văn minh cổ này, cho nên nội dung về nó cũng chẳng được khai thác. Nhưng tôi - kẻ mượn nhờ thân xác của một công dân Wonderland, thì lại tác động vào phần cốt truyện này được.
Cũng chính vì biết rằng đây là chuỗi sự kiện dành riêng cho người chơi nên tôi mới không đem nữ chính theo. Lyan có sứ mệnh riêng của cô nàng, tôi không muốn gây thêm sự phân tâm không cần thiết. Vừa mới đây thôi nữ chính đã suýt chết mấy lần chỉ vì dính dáng đến nhiệm vụ cá nhân của tôi rồi.
Nền văn minh Wonderland này dường như rất bài ngoại, chưa kể họ từng có chiến tranh với Giáo Hội Vệ Thần. Việc để một trong những người thừa kế của Vệ Thần đi dạo quanh đây... chắc chắn không phải ý kiến hay.
Thế là chỉ có mình tôi lên đường.
RX-78 chở theo tôi trên vai, di chuyển vào sâu bên trong khu số 4. Đừng nhìn thân hình cục mịch mà vội đánh giá sai tốc độ cũng như sự linh hoạt của nó. Chúng tôi đang lao đi với vận tốc trung bình khoảng sáu mươi cây số trên giờ.
Với thiết kế rất giống khỉ đột, cỗ máy này phải di chuyển bằng cả tứ chi, dùng hai cánh tay làm trụ lực chính. Mỗi bước di chuyển đều như một cú nhảy ngắn, khiến cho nền đất bên dưới rạn nứt ra, các mảnh vụn văng tung tóe khắp nơi.
Đường xá bên trong khu phố không phải lát đá, cũng không phải đường gạch... mà là phủ nhựa đường. Đúng rồi, chính là chất liệu trải đường hiện đại ấy. Thậm chí tôi còn thấy một vài cột đèn giao thông đổ gãy ở những ngã tư nữa.
Trò chơi đang từ phong cách fantasy, bỗng trở thành thể loại đô thị hậu tận thế. Lúc này mà có mấy con zombie xông ra từ ngóc ngách nào thì tôi cũng không ngạc nhiên đâu.
Rốt cuộc bên trong Biển Tro Tàn là thứ gì vậy? Một nền văn minh cổ đại sao? Nhưng nhìn thế nào cũng thấy thành phố Spades mang nặng xu hướng khoa học viễn tưởng. Tất nhiên vẫn có vài chỗ khác biệt, để mà nói thì nó giống một loại hình sci-fi kết hợp steam-punk.
Nhờ vào ánh sáng từ đèn pha trên đầu RX-78, tôi có thể nhìn rõ những kiến trúc ven đường. Thay vì nhà cao tầng bê tông cốt thép, chúng lại là từng khối kim loại được ghép vào với nhau bằng các khớp nối thủy lực, các bánh răng đồng hồ cỡ đại, và thật nhiều đường ống dẫn khí bị rò rỉ đang xả hơi nước nóng hổi.
Dựa vào nhiệt lượng và độ ẩm tỏa ra từ những đường ống này mà sự sống vẫn có thể phát triển, dù cho nơi đây hầu như không có ánh sáng mặt trời. Rêu cỏ mọc lan rộng trên những kiến trúc bỏ hoang, thậm chí có cả những loài nấm phát sáng nhờ vào cơ chế phát quang sinh học. Đôi khi tôi còn trông thấy những đám bụi lấp lánh bay lượn trong không trung, chẳng biết đấy là bào tử nấm phát quang hay côn trùng dạng đom đóm nữa.
Tất cả đều là minh chứng cho một hệ sinh thái sôi động, tuyệt đối không phải vùng đất chết chỉ có kẻ địch dạng máy móc mà tôi từng biết. À thì, ít nhất nó sẽ còn duy trì được như vậy cho đến khi Spades giải thể, chìm xuống biển đúng như dự báo.
"Tự phát triển ra một hệ sinh thái riêng cỡ này... Thảo nào những quái thú cấp cao như Slithy Tove vẫn có thể sinh tồn được."
Phải biết sinh vật càng mạnh mẽ lại càng cần nguồn năng lượng duy trì lớn hơn. Ban đầu tôi còn thắc mắc chúng ăn cái gì để phát triển thành bầy đàn gần trăm con, giờ thì rõ rồi.
"Có thể vẫn còn nhiều bầy đàn Slithy Tove khác, ngài nên nâng cao cảnh giác."
"Vẫn còn? Sao ngươi biết được?" - Tôi giật mình.
Chỗ rêu xỉ này tuy phong phú thật, nhưng để nuôi dưỡng thú ăn cỏ cỡ lớn thì khó đấy. Số lượng còn phải đủ nhiều để kẻ ăn thịt - Slithy Tove - đi săn nữa. Tôi cho rằng hệ sinh thái khu vực này nuôi được trăm con thú ăn thịt cỡ lớn đã là cực hạn rồi.
"Bên trên mặt đất thì đúng vậy, nhưng phần lớn không gian thành phố lại nằm ở dưới lòng đất. Mỗi module cư trú đều bao gồm nhiều tầng."
Ừ nhỉ, tôi quên mất cả thành phố này chính là một cỗ máy khổng lồ. Nếu chỉ đánh giá bề nổi thì thật sai lầm. Thậm chí ai biết dưới lòng đất còn có loài quái vật nào mạnh hơn Slithy Tove hay không?
"Trên thực tế, đơn vị này cho rằng đàn Slithy Tove kia chính vì không thể cạnh tranh được ở vùng nội khu, nên mới phải ra rìa ngoài kiếm ăn và đụng độ nhóm nhân loại ngài dẫn theo. Như vậy, chắc chắn phải có quần thể mạnh hơn bọn chúng sống ở chỗ sâu."
Tôi nuốt khan ngụm nước bọt, thận trọng suy nghĩ về khả năng đáng sợ này. Nhớ lại lúc bọn tôi rút bia đá rồi dẫn đến cơn chấn động mạnh dưới lòng đất... Có thể vì vậy mà đã đánh động một thứ gì đó sống ở dưới sâu, khiến nó tức giận, còn đàn Slithy Tove chỉ đơn giản là chạy nạn khỏi "thứ ấy" mà thôi.
Kịch bản quen thuộc này đã được dùng đi dùng lại đến nát rồi. Chứ không tự nhiên chúng chạy ra mép biển làm cái gì? Đi bắt cá chắc?
Tôi tự vỗ mặt cho tỉnh táo, tạm thời không suy nghĩ vấn đề này nữa. Chẳng có cách nào để đối đầu thứ đáng sợ như vậy nếu như nó có thật.
Nếu vấn đề có thể giải quyết, vậy thì không cần lo lắng. Nếu vấn đề đằng nào cũng không giải quyết được, thì lo lắng làm gì?
Chỉ cần tập trung vào nhiệm vụ trước mắt, không cần phải xuống tầng sâu hơn làm gì cả. Còn ở trên mặt đất này, RX-78 có thể một đường quét ngang, không ngán bố con thằng nào.
Cỗ máy này có thể giải phóng sức mạnh công kích ngang siêu phàm cấp 8. Điểm trừ duy nhất là quá tốn năng lượng. Lúc này nó chỉ còn khoảng 25% năng lượng thôi. Ngoài vận động bình thường ra, RX-78 vừa đủ năng lượng để đánh thêm hai đòn toàn lực nữa.
Ngay cả như thế thì cũng không có con quái thú nào ngu si đến mức chủ động kiếm chuyện với chúng tôi. Bởi dù có liều mạng lên đánh thắng thì sẽ thu về được gì chứ? Một đống sắt vụn không ăn được, khuyến mãi thêm một tên nhân loại không đủ nhét kẽ răng...
Mọi người đều chỉ muốn kiếm sống mà thôi, sao phải làm khó nhau? Lùi một bước trời cao biển rộng.
Cái cảnh đám quái thú hình thể khổng lồ săn đuổi một nhân loại nhỏ bé trên phim rất là vô lý. Năng lượng bỏ ra không tương xứng với phần thưởng, cho dù sắp chết đói cũng không thèm săn làm gì, chỉ tổ chết đói được nhanh hơn.
Tất nhiên vẫn có ngoại lệ. Ví dụ như Lyan chẳng hạn, hoặc nếu tôi là một người siêu phàm, có lẽ đám quái thú sẽ muốn ăn tôi để nâng cao thực lực. Đáng tiếc tôi vẫn chỉ là người bình thường, khiến cho lớp bảo hiểm lớn nhất của tôi chính là sự "vô giá trị" với đám quái thú.
Thế là một đường phóng nhanh không gặp cản trở gì. Tuy thỉnh thoảng chúng tôi có đi ngang lãnh thổ của quái thú nào đó, nhưng bọn chúng cũng chỉ âm thầm quan sát trong bóng tối và lựa chọn làm ngơ.
"Công dân Dawn, toà thị chính ở ngay phía trước rồi." RX-78 thông báo.
Thế nhưng khác với thông tin trên bản đồ, nơi ngã tư chúng tôi đứng chẳng có công trình quái nào cả. Chỉ thấy một cái hố lộ thiên to tổ chảng. Nhòm xuống dưới xem toàn là mảng đổ vỡ cùng với các thể loại đường ống đứt gãy.
"Chỗ này bị thả bom trúng hay gì?"
RX-78 không đáp, nó đang mải quét địa hình để tìm manh mối còn sót lại. Vốn dĩ đến toà thị chính là vì muốn tìm cổng thông tin kết nối với máy chủ, chẳng qua tôi thấy tình hình này... E là không còn cái gì nữa rồi.
Sau một lúc, cỗ máy bỗng thông báo: "Cập nhật thông tin mới... Thành công. Địa khu số 4 đã thất thủ, toà thị chính bị phá hủy hoàn toàn."
Cái đó tôi tự thấy được rồi.
"Tuy nhiên vẫn còn sót lại thứ này, khả năng cao nó sẽ giúp chúng ta thu được manh mối mới."
Nói rồi RX-78 đưa tay gạt phăng đống đổ nát, đào móc lên một thiết bị kì quái hình hộp chữ nhật. Tuy nhìn bề ngoài nó bị trầy xước, móp méo nhiều chỗ, nhưng có vẻ vẫn chưa hỏng hẳn.
Một cái tủ lạnh à? - Tôi thầm nhủ, xem xét kĩ cái thứ to hơn cả cơ thể mình này.
"Đây là máy huấn luyện quân sự cấp tốc cho tân binh."
Đoán được chết liền!
"Áp dụng công nghệ thực tế ảo, nó sẽ cho các tân binh được trải nghiệm chiến trận một cách chân thực, tích lũy vô số kinh nghiệm thực chiến mà không cần đánh cược tính mạng."
Máy huấn luyện quân sự cấp tốc... Vậy là vào thời khắc cuối cùng của cuộc chiến năm xưa, Wonderland đã tuyệt vọng đến mức phải mang chúng ra tiền tuyến nhằm huấn luyện bổ sung binh lính tại chỗ.
Một nền văn minh thiên về công nghệ và sử dụng máy móc... lại bị ép đến mức đem sinh mạng công dân ra lấp tiền tuyến. Họ đã phải tuyệt vọng đến mức nào chứ?
"Rồi thứ này sẽ cho ta manh mối mới kiểu gì?"
"Nhằm đem lại kết quả huấn luyện tốt nhất, chương trình huấn luyện của chúng ta được cập nhật liên tục, tiệm cận tình hình thực tế trên chiến trường."
Vậy thì hiểu rồi. Tóm lại công nghệ Wonderland đỉnh đến mức họ có khả năng lấy thông số chiến trường thực tiễn đem đi huấn luyện mô phỏng cho tân binh. Có thể nói mỗi tân binh sau khi hoàn thành khoá đào tạo cấp tốc này và bước ra chiến trường, họ sẽ chẳng khác gì lão binh hết. Nắm rõ toàn bộ tình hình tác chiến, loại kẻ địch cần đối mặt, điểm mạnh, điểm yếu của chúng, không bị bất ngờ chút nào.
Cũng đồng nghĩa với... Chỉ cần tham dự đào tạo cấp tốc, tôi sẽ biết chính xác tình hình chiến sự của Wonderland cho đến tận khoảnh khắc nó thất thủ. Cách này rõ lằng nhằng hơn so với việc RX-78 kết nối trực tiếp đến máy chủ và tìm thông tin.
"Đơn vị RX-78 này chưa được cấp phép truy cập, hiện tại không tìm được người đủ thẩm quyền để cấp phép... Kiến nghị, công dân Dawn nên sử dụng thiết bị huấn luyện cấp tốc."
Biết ngay... Dù sao đây cũng là kịch bản cốt truyện cá nhân được thiết kế riêng cho "người chơi" mà.
"Hướng dẫn đi." - tôi trượt xuống khỏi vai cỗ máy.
"Chỉ cần ngài nằm vào trong thiết bị. Còn lại cứ để đơn vị này thao tác hộ từ bên ngoài... Theo phân tích, thiết bị huấn luyện đã gặp trục trặc khiến cho kịch bản huấn luyện mỗi lần đều bị chọn ngẫu nhiên."
Phó bản dạng tạo map ngẫu nhiên à? Cũng được.
"Thời gian huấn luyện khoảng bao lâu?" - tôi mở nắp tủ lạnh ra, chui vào. Cũng may bên trong không phải tủ lạnh thật sự, nó còn được lót đệm cơ sinh học rất êm ái nữa.
Không cần cắm dây rợ gì, thế càng tốt, tôi khá sợ việc gắn những thứ dị vật không rõ nguồn gốc vào hệ thần kinh.
"Thiết bị này dùng sóng Linh năng để ảnh hưởng đến tâm trí người dùng, tạo ra một ảo cảnh chân thật. Thế nên tỉ lệ đồng bộ thời gian có thể tinh chỉnh tùy ý. Nhanh nhất là gấp một nghìn lần."
Cũng tức là ở trong ảo cảnh khoảng bốn mươi ngày thì bên ngoài mới trôi qua có một giờ? Đáng tiếc, đây chỉ là huấn luyện về mặt kinh nghiệm thực chiến, chứ nếu mà có thể gia tăng chỉ số thực chất thì sẽ chẳng khác bật hack là bao.
Nhưng thế cũng ổn rồi, đây là cơ hội vàng dành cho tôi.
Đóng nắp hòm lại, nhắm mắt thả lỏng. Tôi để cho sóng linh năng xâm nhập não bộ mình. Tiếp theo là thứ cảm giác như để bản thân từ từ chìm sâu xuống đáy biển.
Cảm giác này có chút quen...
Khoan đã! Tôi thực sự đang "chơi game thực tế ảo" bên trong một con game thực tế ảo đấy à?
Bỗng nhiên, một cơn đau nhói truyền dọc từ ống chân lên đến não bộ khiến tôi bừng tỉnh dậy.
Còn chưa kịp hoàn hồn, tôi đã bị choáng ngợp bởi ánh sáng chói lọi xung quanh, đi kèm đó là vô số tiếng ồn ào náo loạn. Trò này thích 'flash bang' người chơi thế nhỉ!
"Đứng dậy ngay! Giòi bọ!"
Cơn đau truyền đến thêm lần nữa. Tôi nghiến răng, gượng mở mắt ra để xem cái người vừa sút vào chân mình tận hai phát.
Trước mặt lúc này là một chị gái trung niên mặc quân phục đen, đang đứng nhìn tôi từ trên xuống. Bộ quân phục tương phản với môi trường khiến nó vô cùng bắt mắt. Áo dài tay dáng vai vuông, quần âu ống rộng kèm ủng cao... Đây là mẫu quân phục hiện đại, theo hướng tối giản thực dụng chứ không phải kiểu quân phục trung đại loè loẹt thường thấy tại Nalmir.
Đáng nói, tất cả đều thuần một màu đen viền xanh lam. Có chút phụ kiện, hoạ tiết màu trắng nhưng rất ít. Ấn tượng đầu tiên - nó toát ra hào quang của phe phản diện. Tôi không hề đánh đồng màu đen với phản diện đâu, nhưng mà nó thực sự đem lại cảm giác bức bối, áp lực bị đè nén khi nhìn vào, nhất là khi đi kèm vết sẹo dọc bên má của chị gái này nữa.
Nhìn tiếp một chút, tôi càng thêm kinh ngạc.
"...Thú, thú nhân?"
Thật vậy, chị gái này có một cặp tai chó cụp màu đen trên đầu. Không chỉ thế, đuôi cũng có luôn!
Thực sự là thú nhân chứ không phải người siêu phàm hệ Cuồng Binh Ngoại Lai, bởi người trước mắt rõ ràng chỉ là sinh mệnh thông thường, không có chút dao động linh năng nào toả ra. Nếu đó là hệ cuồng binh đang hoá thú, họ phải vận dụng linh năng để liên tục duy trì hình dạng mới đúng.
"Thú nhân... Ngươi muốn chết à? Sâu bọ!" - Nét mặt chị gái tai chó bỗng đanh lại, tràn đầy phẫn nộ.
Hình như tôi nhỡ đụng tới từ ngữ cấm kị gì mất rồi. Khi nãy nhỡ buột mồm trong vô thức.
Nhưng chung quy là không có thuốc hối hận, mọi cái dại đều phải trả giá, trả xong học phí mới khôn ra được.
Học phí của tôi là một phát đạn ghim ngay giữa trán, xuất phát từ khẩu súng ngắn đeo bên hông chị gái chó đen.
Pằng!
Giả lập kết thúc...
Tổng kết... thí sinh đạt 0 điểm. Đánh giá... Hạng F-
Moá!!!
Game chó chơi à! Ờ thì bị chó 'chơi' một vố theo đúng nghĩa đen... Cơ mà không phải thế!
"Công dân Dawn, ngài hoàn thành khoá huấn luyện sớm hơn dự kiến."
"Im đi." - tôi xụ mặt: "Ngoài ra, ta nhớ đã dặn ngươi gọi ta là Jack Livesey."
"Chỉ khi có người ngoài thôi."
Nhỡ có ai đó đang bí mật quan sát thì sao hả? Chậc, thôi được rồi, tôi nhận là mình chỉ đang cố bắt bẻ nó vì cay cú sau khi chơi game thua một cách lãng xẹt, tôi xin lỗi được chưa.
"Ngài thu được thông tin gì rồi?"
"Tuyệt đối đừng gọi người bản địa ở đây là thú nhân."
"Tán thành, dù sao đó cũng là cách gọi miệt thị của nhân loại dành cho các ngài."
Ừ, và Wonderland lại là vùng đất của thú nhân. Thảo nào... Trong trò chơi cũ không hề thấy bóng dáng họ, đến mức phải sinh ra riêng một hệ siêu phàm nhằm thoả mãn sở thích tai thú của người chơi.
Bởi vì... Thú nhân vốn đã bị nhân loại tận diệt rồi.
"Chơi lại, ta không phục!" - Tôi hậm hực nằm trở về thiết bị huấn luyện kia, chìm vào ảo cảnh thêm lần nữa. Nhớ cẩn thận mồm miệng là chị gái quân nhân kia sẽ không có lý do gì cho tôi ăn đạn cả.
Lần này, tôi cố gắng bật dậy thật sớm để tránh việc bị ăn sút. Thế nhưng lạ thay...
Xung quanh tôi không còn là ban ngày nữa, mà là màn đêm - một màn đêm hoen ố bởi ánh lửa dữ dội.
Chị Mực đâu? - tôi thầm nghĩ và tiện thể đặt tên cho đối phương luôn, chó đen mà không gọi là Mực thì hơi phí. Chắc chắn không phải tôi cay cú do bị chị ta sút chân hai lần cộng với một viên đạn vào đầu!
"Thằng kia! Đứng đơ ra đó làm gì? Ngươi muốn chết à, đồ đần?" - Giọng đàn ông vang lên từ phía sau, rõ ràng là nói hướng đến tôi rồi.
Sao hôm nay nhiều người hỏi mình "muốn chết" thế nhỉ?
Tôi đang định đáp lời thì một âm thanh rít tai kéo dài vang lên, suýt khiến tôi thủng màng nhĩ. Ngẩng đầu lên, chỉ thấy hư ảnh tỏa sáng mãnh liệt của một cây búa khổng lồ giáng xuống. Tôi nhận ra ngay nó là cái gì...
"Con mẹ nó... Búa Thẩm Phán?"
Một mỏ neo cấp cao thuộc con đường siêu phàm Tinh Tú Hành Hương, nói cách khác, là người của Giáo Hội Vệ Thần ra tay.
Thứ cuối cùng mà tôi nghe thấy là một thanh âm văng vẳng từ trên bầu trời đêm: "Nghiệt súc, ăn một chày từ ta!"
Giả lập kết thúc...
Tổng kết... thí sinh đạt 0 điểm. Đánh giá... Hạng F-
2 Bình luận