Bằng thao tác vi diệu nào đó, chúng tôi đã vượt qua được màn hỏi cung của RX-78 một cách an toàn. Tất cả đều kết thúc khi viên Bảo Tín Châu kia chạm ngưỡng giới hạn sử dụng. Nó vỡ vụn ra, ánh sáng vì thế mà dập tắt. Còn tôi thì thở phào nhẹ nhõm không cần phải lo công cụ kiểm trắc nói dối kia nữa.
Lyan cũng vừa kịp tạo dựng một lý do bao biện cho việc "phản bội" nhân loại. Dễ hiểu thôi, ở bên kia khó sống quá, nợ nần chồng chất, gặp kẻ xấu hãm hại, gặp tư bản bóc lột... Những người như vậy luôn là đối tượng được phe địch ưu tiên lôi kéo.
RX-78 cũng hiểu điều này, nó thì thầm với tôi: "Ngài vừa lập đại công, Jack Livesey. Việc thuyết phục được 'thần chủng' phe địch đầu quân cho chúng ta là chuyện hết sức có lợi. Đợi khi kết nối lại được với hệ thống, đơn vị này sẽ báo cáo lên để xin giảm án cho ngài."
Cảm ơn, nhưng hay là không cần đâu. Bọn tôi kiểu gì cũng té vội khỏi chỗ này chứ điên à mà ở lại?
"Còn cả cô, thần chủng Lyan. Những đóng góp trong tương lai của cô dành cho Wonderland sẽ không bị bạc đãi. Chúng tôi không giống như Nhân Loại có thứ tồn tại kinh khủng gọi là Nhà Tư Bản kia. Từ nay cô không cần phải chịu thiệt thòi nữa."
"Tớ... Tớ sẽ cố gắng..." - Lyan ấp úng khó xử, chỉ biết cười khan cho xong việc.
Tôi tranh thủ kéo tay cô nàng lui ra ngoài, chào tạm biệt cỗ máy kia: "Vậy thì chúc ngươi công tác thuận lợi. Còn bọn ta sẽ đi làm việc mình nên làm."
Nhanh nhanh chuồn khỏi nơi đáng nguyền rủa này thôi.
"Đứng lại."
Chậc, tất nhiên làm gì có chuyện dễ thế.
"Đơn vị này yêu cầu được tham dự nhiệm vụ giải cứu thành phố Spades khỏi sự hủy diệt. Tuân theo giao thức số hai, đây là điều phải làm."
"Ôi dào, làm vậy thì phiền cho ngươi quá. Ta nghĩ hay là..."
"Phủ định. Không phiền, đơn vị này nghiêm túc yêu cầu công dân cung cấp chi tiết nhiệm vụ."
Tôi quay lại, nhìn con mắt kính quang học đỏ ngầu của RX-78, lập tức hiểu ra ngay độ nghiêm trọng. Về cơ bản nó vẫn chưa tin tôi và vẫn chưa hết dị nghị với Lyan. Chẳng qua nó chưa có bằng chứng xác đáng để kết luận, thế nên không ra tay với bọn tôi được.
Tôi đã ngăn RX-78 lại bằng cách khiến cho các 'protocol' của nó xung đột lẫn nhau. Và giờ nó đang cố gỡ rối những xung đột ấy. Chỉ cần chứng minh được Lyan không cố gắng bảo vệ thành phố như đã cam kết, nó sẽ thủ tiêu cô nàng ngay lập tức.
Con rô bốt này không dễ lừa đâu. Chẳng còn cách nào khác, giờ thì buộc phải đi hoàn thành nhiệm vụ Hatta giao cho rồi.
Tôi giơ ngón cái lên thả like: "Được thôi, hoan nghênh gia nhập đội ngũ. Nói thật, được ngươi trợ giúp khiến ta nắm chắc hoàn thành nhiệm vụ lần này hơn."
"Đúng thế, cảm ơn cậu RX-78". Lyan lập tức múa phụ hoạ theo: "Sư phụ, mình phổ biến tình hình cho cậu ấy đi. Có được người bạn đồng hành mạnh mẽ đến vậy, cả đoàn hẳn sẽ an toàn hơn rất nhiều."
Sau đó, tôi dành ra năm phút để trình bày những suy đoán của mình về nhiệm vụ Hatta giao phó. Từ chuyện ả lùn kia chỉ nói bóng gió để tôi phải tự tìm tòi đáp án, cho đến việc câu trả lời nằm trong việc sắp xếp lại những bia đá bản đồ bị đánh tráo vị trí.
Trong quá trình giải thích, tôi vấp phải nhiều chỗ không biết nói sao vì thiếu thông tin, cuối cùng đành viện cớ mình đã mất một bộ phận kí ức do tai nạn trong quá trình chạy nạn.
Lý do này khó để bắt bẻ được. Dù sao dựa trên tình huống thực tế nơi này... Wonderland hẳn đã thua trong cuộc chiến với Giáo Hội Vệ Thần. Sẽ có nhiều nạn dân chạy tứ tán khắp nơi, tôi chỉ cần giả làm một nạn dân mất trí nhớ là được.
RX-78 im lặng nghe hết, sau đó mới phản hồi: "Tính toán... Độ khả thi cao. Tuy nhiên kế hoạch này vẫn còn nhiều lỗ hổng."
"Chỗ nào?"
"Do ngài mất trí nhớ nên kế hoạch có vài điểm chưa chính xác. Đính chính, các bia đá bản đồ không hề bị 'đánh tráo' hay sai vị trí. Đó không phải lỗi, mà là tính năng."
Đùa, tôi không ngờ vẫn còn được nghe câu nói ấy ở đây. Thật sự là tính năng à?
"Thành phố Spades không cố định. Nó là một cơ quan máy móc khổng lồ được chia thành nhiều khu vực. Mỗi khu vực đều có thể di động như những khối ghép hình."
"Ý ngươi là những module phân tách."
"Chính xác, giao tiếp với ngài thật đơn giản. Đơn vị này hiểu vì sao quý cô Hatta lại gửi ngài đến rồi."
Trước đó, RX-78 định lựa ngọn cách giải thích lòng vòng, tựa như để cho thổ dân chân đất cũng có thể hiểu. Nhưng khi biết cả hai đều đã có chút kiến thức chuyên môn kèm theo tư duy mở, thì tiến độ trao đổi được đẩy nhanh hơn nhiều.
Riêng Lyan, cô nàng nghệt mặt dài cổ, nhìn một người một máy thao thao bất tuyệt với nhau. Thỉnh thoảng sẽ đưa tay lên vê cằm, gật gù, nhưng tôi biết trong đầu cô ấy đã sớm biến thành môi trường chân không rồi.
Làm rõ ràng vấn đề xong! Tôi hoàn toàn bị choáng ngợp bởi thiết kế của địa khu này. Nếu đúng như RX-78 nói, vậy thì độ phức tạp của map này sẽ ăn đứt map thủ đô Helvan, trở thành địa khu gây rối não nhất trò chơi.
Thành phố cơ khí biết thay đổi địa đồ một cách ngẫu nhiên ư? Rất táo bạo.
Quả thực như tôi từng nghi ngờ trước đó, Spades là một cỗ máy khổng lồ. Được chia thành mười ba khu vực tương ứng mười ba quân bài của một chất, trong bộ tú lơ khơ.
Bằng cách mang những quân bài đại diện cho một khu vực đi cắm ở bệ đá - 'cổng đầu vào' bất kì. Khu vực đó sẽ di chuyển đến vị trí chỉ định.
Cơn địa chấn nhỏ bùng phát lúc chúng tôi rút bia đá số bốn ra khỏi bệ đá chính là vì những bánh răng khổng lồ bắt đầu chuyển động, gỡ khoá module để sẵn sàng đi động đến vị trí mới.
RX-78 dùng ngón tay kẻ trên nền đất cát, vẽ đại khái kết cấu của thành phố. Nó chia thành một khu trung tâm và mười hai khu ngoại vi được xếp thành ba vòng, với tỉ lệ số module mỗi vòng từ ngoài vào trong lần lượt là năm - bốn - ba.
Lý do tạo thành thiết kế như vậy là để tiện việc sửa chữa. Bởi vì nguồn năng lượng cùng với phần lớn năng lực sửa chữa đều được bảo vệ nghiêm ngặt tại khu trung tâm. Muốn bảo trì module nào, thì cứ di chuyển nó vào trong cùng để tiếp giáp với trung khu là được.
"Trên thực thế, thiết kế này đã đem lại nhiều kết quả tích cực trong chiến tranh. Khi kẻ địch phí sức phá hủy kiến trúc vòng ngoài xong, thì sẽ có một module vòng trong, nguyên vẹn, được đưa lên giữ tuyến phòng thủ. Rồi module gặp thiệt hại lớn kia di động về hậu phương tiến hành sửa chữa. Cứ luân phiên như thế..."
Chỉ nghe RX-78 kể, tôi đã hơi mường tượng ra phe tấn công thành phố này đã sứt đầu mẻ trán biết bao nhiêu, khi phải chứng kiến chiến quả của mình mọc chân lên chạy vào trong, thay vào đó là một bức tường nguyên vẹn cùng vô vàn tháp phòng thủ, lô cốt mới tinh thế chỗ vào... Khá là tuyệt vọng đấy! Tất nhiên, nó không hề bất khả chiến bại. Giáo Hội Vệ Thần đã thành công xóa sổ quốc gia này rồi đấy thôi.
Quay lại chủ đề chính, sau khi hiểu hơn về cách vận hành của Spades, tôi đã có góc nhìn mới mẻ cho nhiệm vụ của mình. Hatta từng nói thành phố này đang trên bờ vực sụp đổ, hẳn tại nó đã không được bảo dưỡng, tu sửa gì suốt quãng thời gian dài, ai mà biết được trôi qua bao lâu rồi?
Thế nên việc cấp bách nhất là bảo trì kết cấu trước khi mọi khớp nối rụng ra khiến di tích này sụp xuống, trôi tản mát đi khắp Biển Tro Tàn đúng như theo dòng thời gian game gốc.
"Chúng ta sẽ phải đưa toàn bộ module về khu trung tâm để tiến hành bảo trì."
"Có một chuyện ta cần báo trước: Mái vòm trên đầu chúng ta đang ghi khu 7, còn dưới chân thì lại là khu 4. Lỗi này có nghiêm trọng không?" - Tôi tham khảo ý kiến từ chuyên gia.
"Xác định. Khả năng cao trục kết nối giữa mái vòm và các module đã hỏng hóc. Khiến mái vòm không thể xoay theo." - Cỗ máy ngẩng đầu lên xem, ống kính quang học của nó dường như không hề bị bóng tối xung quanh ảnh hưởng.
Chà, tôi không phải kiến trúc sư nên không hiểu chuyện này lắm.
"Đánh giá tình hình hiện tại... Ngài phải đưa module 7 qua đây trước, sửa lại trục kết nối của nó với mái vòm, rồi mới đưa cả khu 7 đi đại tu tăng hạn được."
"Có thể bỏ qua mái vòm cho nhanh không, dù gì nó cũng không ảnh hưởng đến kết cấu chính."
RX-78 ngẫm nghĩ trong giây lát: "Đánh giá khả thi. Đấy là nếu ngài không sợ tro đen."
Ừ nhỉ, quên mất trên đầu chúng tôi còn có mưa tro đen. Số lượng mái vòm nguyên vẹn cũng không nhiều nữa. Mái vòm số 7 là phần may mắn chưa hỏng, cung cấp cho bọn tôi vùng an toàn này.
Tưởng tìm được hướng giải quyết rồi thì mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn, ai ngờ bước lên kế hoạch cụ thể mới là ác mộng thực sự.
Mini game dạng ghép hình à? Kiểu cái trò di chuyển thứ tự các mảnh ghép để tạo thành bức tranh ấy, nhưng giờ nó sẽ đi kèm với nội dung nâng cao như: tránh né mưa tro, đánh bại quái thú cấp cao, vân vân.
Đây rõ ràng là một nhiệm vụ trường kì, không thể nào giải quyết chỉ trong vỏn vẹn mấy ngày được. Hatta hẳn sẽ không giao cho tôi một nhiệm vụ bất khả thi chứ?
"Ta nghĩ rồi, khối lượng công việc của kế hoạch này quá lớn. Nên buộc phải chia nhỏ ra thành từng giai đoạn."
"Tán thành. Cần ưu tiên gia cố những khu vực đã suy yếu nghiêm trọng để kéo dài thời gian."
Như vậy, làm thế nào biết kết cấu sắp hỏng nằm ở đâu? Chúng tôi lại còn bao nhiêu thời gian nữa?
Đúng lúc tưởng như bế tắc, RX-78 đưa ra đề xuất: "Kiến nghị. Đơn vị này có thể thử liên hệ với máy chủ trung tâm để thu thập dữ liệu mới nhất. Mỗi tòa thị chính của từng địa khu đều có cổng kết nối với máy chủ trung tâm."
Được, cứ làm vậy đi. Nhưng trước khi mò đường đến tòa thị chính, tôi còn có việc khác không thể bỏ qua.
"Đi thu hoạch chiến lợi phẩm trước đã!" - Tôi gọi cả Lyan và RX-78 theo, cỗ máy kia nếu đã muốn bám đuôi, thì tôi cũng sẽ tận dụng triệt để lợi ích của nó. Nhân lực miễn phí ai mà không thích?
Chiến lợi phẩm chính là thi thể đám quái thú tên Slithy Tove đằng kia, hay chí ít là những gì còn sót lại của chúng. Bởi vì có con đã bị đánh nát bét thành thịt nhão, phần lớn lại bị RX-78 nướng than hoa thơm lừng. Tôi khá nghi ngờ việc sẽ tìm được bất kì thứ hữu dụng nào, nhưng có còn hơn không.
Gần ba chục con quái vật cấp 6, nếu như thu hoạch nguyên vẹn chúng được thì có thể là cười đến sáng mai. Nhưng đúng như tôi đoán, hầu như không sót lại gì nhiều.
"Cháy khét thành than rồi..." - Lyan tiếc rẻ chép miệng.
"Nhìn núi xác đằng kia đi." - Tôi chỉ vào bãi đất trống, nơi có một chồng xác thú cháy đen thui chất đè lên nhau một cách bất thường. Có vẻ như trước khi bị thiêu rụi, bầy Slithy Tove này đã chụm lại với nhau, dùng thân xác che phủ một thứ gì đó.
Để phòng hờ, tôi đưa Lyan cầm khẩu súng Dâu Tây mà cậu Navi cho mượn, còn bản thân mình thì tập trung đào mở núi thịt cháy lên xem bên dưới là gì. Việc này không thể giao cho máy móc hạng nặng như RX-78 làm được, tôi sợ nó sẽ làm hỏng thứ chôn giấu bên dưới.
"Con bảo hộ ta, nếu có bất kì thứ gì động đậy thì bắn ngay." - Tôi căn dặn: "Cảnh giác cao độ! Chỉ cần nhắm thẳng vào chỗ ta sắp đào, ở đây, có biến thì dứt khoát bóp cò."
"Con... con hiểu rồi." - Lyan nuốt nước bọt, lần đầu dùng súng đương nhiên sẽ thấy căng thẳng.
Và rồi sự lo xa của tôi được chứng minh là đúng đắn. Bởi khoảnh khắc vừa đào thông một cái lỗ nhỏ, đã có bóng đen của thứ gì lao vụt ra từ bên trong.
Lyan giật mình cướp cò, nổ cái đoàng, hạ gục đối phương. Ở khoảng cách gần như vậy, cho dù không có chút kinh nghiệm nào thì vẫn sẽ một phát đoạt mệnh như thường.
Lyan lắp bắp khi nhìn thấy thứ vừa đổ gục cách chân mình nửa mét: "Đây là..."
"Là một con non. Nhưng vẫn rất nguy hiểm."
"Nó chết chắc rồi. Cũng may thân xác khá nguyên vẹn." - Tôi kiểm tra nhanh mẫu vật kì lạ trước mặt.
Lúc trước vì mải chạy thục mạng, cộng thêm lớp bụi cát mịt mù do đám Slithy Tove tạo ra che mắt, nên tôi chưa kịp nhìn rõ chúng. Bây giờ mới có cơ hội quan sát tường tận.
Sinh vật này di chuyển bằng tứ chi, tuy chân ngắn nhưng thô to vạm vỡ. Tổng thể nhìn rất quái dị do nó giống như một sản phẩm trộn lẫn giữa thú có vú và bò sát.
Không phải kiểu lai ghép một vài đặc điểm thông qua phối giống đâu, mà thực sự nhìn như bị khâu ghép từ hai loài khác biệt hoàn toàn ấy... Hẳn là một dạng quái thú tổng hợp chimera, phần đầu và nửa thân trước trông khá giống lửng mật, bên ngoài phủ lông mao đen trắng. Thế nhưng nửa thân sau lại là của loài bò sát với lớp vảy chất sừng và chiếc đuôi thằn lằn thon dài.
Đặc biệt, trên đầu nó có một chiếc sừng hình xoắn ốc, nhọn hoắt như mũi khoan. Đây là đặc điểm mà tôi đã nhận diện được từ trước.
"Đây vốn là chiến kị của Kì Lân kị sĩ đoàn, phỏng đoán sau nhiều năm không có ai chăm sóc huấn luyện, chúng đã phát triển thành quần thể thú hoang dã." - Cỗ máy chủ động giải thích.
"Kì Lân kị sĩ đoàn?"
"Chúng là một trong số các lực lượng tinh nhuệ của kẻ địch, từng tham gia trận chiến năm xưa."
Ừ, nhưng nhìn ngang dọc kiểu gì sinh vật này cũng chẳng dính dáng đến kì lân tẹo nào. Không thể vì có một cái sừng trên đầu mà gắn liền với hình ảnh kì lân được! Loài ngựa một sừng mĩ lệ đâu rồi?
Đang giữa cơn hiếu kì, tôi bỗng nhận ra có gì đó không đúng lắm... Lyan từ nãy đến giờ hơi im lặng. "Làm sao vậy?" - tôi hỏi nhỏ.
"Trí tuệ của chúng chắc không thấp đâu nhỉ? Ý con là... chúng biết xúm lại bảo vệ con non khỏi chết cháy như kiểu..." - Lyan nhìn thi thể dài chưa đến hai mét kia, mi mắt hơi rủ xuống.
"Lyan, đừng nghĩ ngợi nhiều. Con không cần cảm thấy áy náy, ta đoán đây chỉ là một loại bản năng nào đó của giống loài này mà thôi."
Bảo vệ con non đã luôn là bản năng của nhiều sinh vật, không nhất thiết phải có trí tuệ cao mới làm được. Nhưng tôi hiểu vì sao Lyan lại cảm thấy khúc mắc trong lòng.
Thường thì, động vật sẽ không biết hi sinh, sẽ không lựa chọn chết thay cho con của chúng. Đơn giản vì con non chết rồi thì đẻ lứa khác là được. Còn bản thân bố mẹ mà chết, khả năng cao con non cũng sẽ chết theo vì chưa đủ trưởng thành để tự sinh tồn nơi hoang dã.
"Hi sinh" là hành động mà chỉ những loài bậc cao đã phát triển ra đạo đức, sự cao thượng... mới có thể thực hiện. Còn ở động vật, nó chỉ đơn thuần là một chiến lược sinh tồn tối ưu, tựa như kiến thợ sẵn sàng bán mạng để bảo vệ kiến chúa, nhưng nó không hề xuất phát từ phương diện tâm lý.
Hành vi cả đàn xúm lại che chở cho một cá thể đã khiến Lyan cảm động, cô nàng này vẫn luôn nhân từ như vậy. Chưa kể, chính cô lại là người nổ súng tước đi sinh mạng đáng lẽ đã có thể tiếp tục sống sót ấy.
Lần giết con hải long ngoài biển á? Ấy là do một vị siêu phàm cấp cao hệ Độc Giả đã tạm thời thao túng thân thể Lyan, chứ không phải bản thân nữ chính ra tay. Vậy nên đây là lần đầu tiên Lyan trực tiếp tham dự vào việc giết chóc, khiến tôi phải chú ý phương diện tâm lý của cô nàng nhiều hơn.
Cho dù kẻ địch chỉ là quái thú đi chăng nữa, nhưng dư vị hẳn cũng rất chua chát.
"Từ từ rồi sẽ quen. Con phải hiểu một khi đã bước lên chặng đường này, chúng ta không thể né tránh sát lục. Chỉ cần một khoảnh khắc do dự, xuống tay chậm một giây, thì người đang nằm dưới đất có thể sẽ là con, hoặc những người quan trọng với con."
"Kẻ địch cần phải bị tiêu diệt."
RX-78, cảm ơn vì đã tóm tắt hộ tôi, nhưng nó không giúp ích gì cho tình huống này đâu.
Cô nàng tóc trắng thở phù ra thật mạnh, rồi lại hít một hơi căng phổi nhằm thả lỏng trái tim đang đập thình thịch của mình. "Con sẽ cố gắng..." - nữ chính nói lí nhí.
"Ừm, cứ làm quen dần thôi. Còn ngươi, RX-78, giúp ta phân tích sâu chiến lợi phẩm này đi.
"Đang quét... tiến hành phân tích... Dựa trên mức độ linh năng thất thoát, mục tiêu này lúc sống đã đạt đến cấp ba, thậm chí tiệm cận cấp bốn. Vì cơ thể còn nguyên vẹn nên sẽ tận dụng được phần lớn nguyên vật liệu, từ da lông, vảy, xương, răng, móng đều có giá trị cao. Đặc biệt chiếc sừng có hoạt linh cao, kiến nghị dùng để chế tạo vũ khí siêu phàm. Thịt ăn được nhưng không ngon..."
Tốt lắm, tôi gật gù. Lượng thông tin nó đưa ra rất tường tận luôn. Quả nhiên có thổ địa làm hướng dẫn viên vẫn cứ là tiện lợi nhất.
"Lyan, đến giúp ta thu hoạch nguyên liệu đi." - Tôi đặt ba lô xuống đất, lấy ra chiếc kìm sắt nhỏ đưa cho nữ chính, còn bản thân mình thì dùng dao xẻ thịt. Sau đó phân công: "Con sẽ lo từ phần đuôi lên, chỉ cần nhổ hết lớp vảy cứng nhất bên ngoài là được."
Nửa thân sau của Slithy Tove là loài bò sát, trông bớt máu me hơn, thích hợp để Lyan làm quen với công việc. Còn nửa thân trước thì hơi động dao đã thấy máu, có phần quá sức cho tân binh.
Toàn thân loài quái thú mới này đều là báu vật, chúng tôi sẽ không để sót lại bất cứ thứ gì. Nhất là trái tim của nó - nơi chứa đựng tàn hồn của một con quái vật tiệm cận cấp bốn. Phải biết loài hải long bình thường sẽ chỉ đạt đến cấp một, riêng cá thể biến dị "thiểm điện" trước đó cũng tiến hóa lên cấp hai là cùng.
Một trái tim này đủ để chưng cất linh tửu cho cả đoàn tẩm bổ đã đời, thậm chí giúp hoàn thành lời hứa phổ cập siêu phàm cho toàn bộ thuyền viên cũng được ấy chứ. Hơi đáng tiếc ở chỗ, không có bộ phận nào của Slithy Tove dùng làm nguyên liệu ma dược được cả. Nguyên liệu chính của ma dược chỉ thu thập được từ thủy quái - những sinh vật bị Tà Thần Mal'urk ô nhiễm. Slithy Tove rõ ràng không nằm trong phạm trù này.
Mổ xẻ xong xuôi, tôi gói gọn toàn bộ vật liệu đã được tách rời vào chính lớp da mới lột xuống kia, bọc chung lại thành một bao cho dễ vận chuyển, riêng trái tim thì được bảo quản trong lọ thủy tinh.
Phần thịt quái tuy ăn được, nhưng thấy bảo là khó nuốt lắm nên tôi chẳng ham hố gì, vứt gần hết, chỉ để lại vài miếng thăn đùi trông có vẻ dễ ăn nhất. Trên thuyền cũng không thiếu thốn lương thực, lấy ít về coi như nếm thử đặc sản địa phương thôi.
"Lyan, con mang chiến lợi phẩm về thuyền trước, báo tin an toàn cho mọi người."
"Sư phụ, ngài định đi đâu, sao không cho con theo với." - cô nàng nhắng nhít lên.
Tôi chỉ kẽ lắc đầu cự tuyệt: "Hôm nay chỉ đến đây thôi, con nên trở về nghỉ ngơi. Đã có quá nhiều thứ xảy ra rồi."
Huyến luyện cũng cần khổ nhàn kết hợp, cho dù là huấn luyện cấp tốc, nếu ép cô nàng quá mức sẽ chỉ càng phản tác dụng thêm thôi.
"Ta đi cùng RX-78 đến tòa thị chính một chuyến. Có cỗ máy chiến tranh này bảo kê, ta sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu." - Tôi vỗ vào lớp thiết giáp trơn loáng bên cạnh, tự tin tuyệt đối. Suy cho cùng mọi nỗi sợ đều bắt nguồn từ không đủ hỏa lực.
"Nhưng..."
"Ngoan. Phải có người trở về báo tin, mà ta thì không thể dẫn cỗ máy này đến trước mặt đoàn mình được. Con biết đấy..." - Nó sẽ lồng lộn lên đòi tiêu diệt nhân loại cho mà xem - Tôi nghĩ thế nhưng dừng lại đúng lúc, không nói thành tiếng. Lyan cũng đủ hiểu ý tôi mà.
Không có thời gian lằng nhằng nữa, RX-78 dứt khoát nâng tôi lên sau vai nó, kêu tôi bám chặt rồi tức tốc di chuyển sâu vào trong khu phố tối thui. So với tôi, nó càng vội đi giải cứu thành phố Spades này hơn.
7 Bình luận