Toàn Tập

chương 4

chương 4

“Nghe như Karin thích em lắm đấy nhỉ?”

Tại quầy của quán bar quen thuộc, Yuika chống cằm lười biếng trước ly whisky ủ lâu năm. Ánh mắt cô ánh lên vẻ tinh quái khi nở nụ cười nửa miệng nhìn Suzune.

Hồi đầu ngày, Suzune vừa tham gia buổi thu âm tập cuối của một anime theo mùa, sau đó dự tiệc tổng kết ngắn. Yuika cũng có mặt vì từng lồng tiếng cho một nhân vật khách mời, nên hai người tranh thủ chuồn ra ngay khi có cơ hội. Nếu không, kiểu gì cũng bị giữ lại uống tới sáng cùng mọi người như mọi khi.

“Ha ha… chắc vậy thật…”

Suzune lơ đãng khuấy ly rượu mơ đá của mình.

Quả đúng là dạo này cô và Karin nhắn tin gần như mỗi ngày, và hễ cả hai cùng có mặt ở công ty thì Karin sẽ chạy tới tìm cô, nở nụ cười rạng rỡ chẳng kém thời còn làm idol.

Nhưng kể từ buổi ăn tối đầu tiên ấy, họ vẫn chưa ra ngoài riêng lần nào nữa, cũng không hẹn hò gì ngoài công ty. Chủ yếu vì lịch của Suzune kín mít.

Mà dù việc tán gẫu linh tinh mỗi ngày với Karin rất vui, thì cũng chỉ dừng ở đó. Cô biết Karin dùng loại mỹ phẩm nào, thích thương hiệu quần áo gì, món ăn khoái khẩu là gì… nhưng Karin chưa từng hỏi hay chia sẻ thông tin cá nhân sâu hơn. Karin thường hỏi cô về công việc, còn Suzune thì chưa bao giờ nhắc tới quá khứ idol của cô ấy.

“Nhưng đôi lúc vẫn thấy hơi lạ.”

“Lạ thế nào?”

“Em không biết nữa… chỉ là em ấy tiến nhanh quá. Ngay từ ngày đầu gặp đã nhiệt tình như vậy rồi. Có thể đó chỉ là tính cách em ấy thôi, nhưng mỗi lần gặp ở công ty, cảm giác như… như thể em ấy đang cố tình khoe với mọi người rằng bọn em thân thiết vậy? Hễ em tới là gần như lúc nào em ấy cũng đã ở đó.”

Mà lịch trình là do chính Suzune gửi khi Karin hỏi.

“Nhưng chắc chỉ là trùng hợp thôi! Trời ơi, nghe em nói mà như tự yêu bản thân quá mức ấy!”

Cô uống một ngụm lớn.

Dĩ nhiên cô không hề khó chịu nếu Karin muốn thân với mình—hoàn toàn không. Nhưng sâu trong lòng, cô vẫn không khỏi nghĩ: Tại sao lại là mình chứ?

“Không, chị nghĩ em có thể đúng đấy.”

“Hả?”

“Vì có vài người không vui lắm khi Karin vào công ty mình, có khi em ấy muốn tỏ ra thân với em để tránh bị gây khó dễ.”

“Thân với em thì giúp được gì?”

“Em là một trong những ‘con gà đẻ trứng vàng’ của Earpo mà. Có khi em ấy muốn ngầm nhắn: ‘Đụng vào tôi là tôi méc Suzu đấy!’ đại loại vậy?”

“Nhưng em có làm được gì đâu…”

“Có thể em không làm gì thật. Nhưng kiểu người hay ghen ghét và gây chuyện sẽ không nghĩ vậy. Họ sẽ dè chừng, vì bản thân họ sẽ đi mách cấp trên nếu có cơ hội, nên họ nghĩ em cũng thế.”

Viên đá trong ly Yuika khẽ va vào thành khi cô xoay nó trong tay.

“…Vậy nghĩa là Karin-sama cũng có thể là kiểu người đó sao?”

“Trường hợp của em ấy chắc chỉ là học cách tự bảo vệ mình sau thời làm idol thôi. Phải biết lo cho bản thân trước đã.”

“Vậy là… có thể em ấy đang lợi dụng em?”

“Thế em có bận tâm không?”

“…Không. Hoàn toàn không.”

Suzune lắc đầu dứt khoát.

“Nếu vậy thì em còn thấy vinh dự nữa kìa. Chỉ cần thân thiện thôi mà có thể giúp oshi của mình trên con đường mới, thế chẳng phải quá tuyệt sao? Giờ em hiểu rồi. Thảo nào một ngôi sao sáng như vậy lại muốn thân với người như em.”

Cô gật gù như bậc hiền triết. Mọi nghi ngờ tan biến, lo lắng cũng theo đó mà trôi đi. Yuika đúng là người bạn đáng tin cậy.

Còn Yuika thì nhìn cô với một bên mày nhướng lên.

“Em đúng là… hết nói nổi thật đấy.”

“Hử?”

Suzune chớp mắt ngơ ngác, còn Yuika khịt mũi cười.

“Không có gì, quên đi. Em cứ như vậy là được rồi. Thực ra đó lại là điểm mạnh của em.”

“Ờ… cảm ơn?”

Suzune không hiểu lắm, nhưng nghe như đang được khen.

“Thế? Không khí giữa hai người thế nào?”

“Không khí? Ý chị là sao…?”

Khóe môi Yuika cong lên đầy ẩn ý. “Ý là em vừa có màn hội ngộ kỳ tích với oshi yêu dấu mà, đúng không? Không thấy như định mệnh à?”

“Em thì đúng là biết ơn trời đất thật. Đang thiếu ‘oshi content’ trầm trọng mà giờ thì ngập tới cổ. Gần như chết đuối luôn. Không tin nổi vận may của mình… Hay mai em chết cũng nên?”

“Khó lắm.”

Yuika bật cười lớn.

“Nhưng chị không hỏi thế. Em ấy không còn là idol nữa đâu nhé?”

“Ừ… đúng vậy.”

Chỉ cần nghĩ sâu thêm một chút, trong lồng ngực Suzune đã lan ra một cảm giác lạnh buốt.

“Có thể em vẫn xem em ấy là oshi…”

Đương nhiên rồi. Điều đó sẽ không bao giờ thay đổi.

“…nhưng em nghĩ gì về em ấy với tư cách một người phụ nữ, hử?”

Trong khoảnh khắc, Suzune không hiểu câu hỏi.

Cô chỉ ngồi đơ ra.

“Thậm chí còn chưa từng nghĩ tới, đúng không?” Yuika khúc khích. “Vì Karin không còn là idol nữa, nên em ấy có thể hẹn hò với bất cứ ai. Nếu hỏi chị thì đây là cơ hội ngàn năm có một đấy. Hay là em thật sự không có chút tình cảm lãng mạn nào với em ấy?”

Suzune sững sờ đến mức không thốt nên lời.

Tình cảm lãng mạn… với Karin-sama…?

Cô chưa từng tưởng tượng đến chuyện đó. Cô không nghĩ mình thuộc kiểu fan quá khích, ảo tưởng và sa đà đến mức nảy sinh tình cảm yêu đương với idol của mình.

fcfd48eb-8d5c-4e77-bda5-81ccbbcf8130.jpg

Lý do chính khiến cô ủng hộ Karin Shotsuki là vì những màn trình diễn xuất sắc của cô ấy. Nhưng nếu chỉ có thế, thì giờ đây, khi Karin đã rời bỏ con đường idol, Suzune hẳn đã không còn lý do gì để tiếp tục ủng hộ nữa.

Và dĩ nhiên, điều đó hoàn toàn không đúng.

Chỉ riêng việc được nhắn tin với Karin mỗi ngày thôi cũng đủ để nâng đỡ tinh thần Suzune. Cảm giác ấy lấp đầy trái tim cô theo một cách khác hẳn với việc ngắm photobook hay hàng lưu niệm. Kể từ sau lễ tốt nghiệp của Karin, mỗi khi nhìn những món đồ đó, Suzune chỉ có thể chìm trong hoài niệm và tuyệt vọng. Nhưng bây giờ, cô lại có thể tận hưởng chúng giống như khi Karin còn hoạt động.

“N-nhưng em là tiền bối của em ấy ở chỗ làm mà…”

Cô đưa ly lên môi, uống một hơi dài. Rượu mơ lạnh không hề làm dịu được cảm giác nóng rát nơi cổ họng.

Tim cô đập thình thịch.

Trước khi Yuika nói ra, cô thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

Giờ Karin-sama không còn là idol nữa, vậy thì Suzune còn là fan lớn nhất của cô ấy theo cách nào, và vì lý do gì…?

* * *

“Đây là những vai chị định cho em đi audition mùa tới. Em thấy sao?”

Tại văn phòng, Suzune cẩn thận xem từng tài liệu Miama đưa.

Dạo này, mỗi mùa có hơn năm mươi anime mới ra mắt. Mỗi bộ cần từ một đến năm diễn viên chính, tính sơ sơ cũng khoảng một trăm người. Nhưng vì một diễn viên lồng tiếng có thể đảm nhận nhiều vai chính, nên con số thực tế nhỏ hơn nhiều.

Chưa kể, không phải ai cũng có thể thử vai cho mọi bộ mới. Có công ty thậm chí còn không được phía sản xuất liên hệ mời cử người. Mà kể cả có, số lượng người mỗi công ty được đề cử cho một bộ cũng có giới hạn. Tức là trước cả khi bước vào phòng audition, đã phải vượt qua kha khá cửa ải.

Mà để công ty kiếm được lợi nhuận, dĩ nhiên họ sẽ ưu tiên cơ hội cho những diễn viên nổi tiếng nhất của mình.

Thế nên, “cửa sổ cơ hội” cứ mỗi mùa lại càng thu hẹp.

May mắn thay, Suzune đủ “được ưu ái” để tham gia khoảng hai mươi buổi audition mỗi mùa. Dù thường chỉ đậu ba hoặc bốn vai, nhưng trong ngành này, đó đã là tỉ lệ thành công khá cao.

Xem xong toàn bộ tài liệu, cô gật đầu.

“Ổn cả. Đăng ký cho em hết đi.”

“Vâng. À, còn một lời mời lồng tiếng phim điện ảnh. Nếu nhận vai, em sẽ phải xuất hiện ở buổi công chiếu.”

“Em nhận.”

Cô thậm chí còn chưa nhìn tài liệu đã đồng ý.

Nói thật, Suzune không thích tham dự buổi công chiếu cho lắm. Gần đây người ta hay mời các diễn viên nổi tiếng không chuyên lồng tiếng tham gia một số vai. Cô chẳng biết nên tương tác thế nào với họ trên sân khấu, mà phần lớn khán giả cũng chỉ đến vì các ngôi sao tên tuổi kia, nên cảm giác như có cô hay không cũng chẳng khác biệt.

Đối với cô, đó là một sự lãng phí thời gian.

Dù vậy, nếu vai được chỉ định đích danh, cô không thể từ chối. Và nếu Miama đã đưa cho cô, hẳn là phù hợp.

“Được rồi, vậy chị tiến hành nhé, lát nữa chị gửi lịch cho em.”

“Nhờ chị.”

“Để chị lo.”

Quản lý của cô cười, vỗ nhẹ lên vai Suzune rồi quay về bàn làm việc.

Sau đó Suzune còn phải đi thu lời dẫn cho một chương trình truyền hình. Lần này không phải studio tiện lợi ngay dưới tầng, mà là tới tận đài.

Đi taxi thì tiện hơn, nhưng cô sợ kẹt xe. Đã từng có lần vì tắc đường mà cô phải xin lỗi rối rít, từ đó đến nay cô chủ yếu di chuyển bằng tàu điện.

Suzune bỏ tài liệu vào túi tote rồi khoác lên vai.

“Em đi đây,” cô gọi trước khi rời văn phòng.

Đứng chờ thang máy ngoài hành lang, cô tự hỏi không biết mùa này mình sẽ đậu bao nhiêu vai. Hồi còn học cấp hai, cô chưa từng tưởng tượng rằng đến tuổi này mình vẫn gần như liên tục… đi thi.

Vậy mà mỗi lần vẫn hồi hộp như thi tuyển sinh.

Mỗi lần đậu là vui đến phát khóc, còn trượt thì buồn đến mức thật sự rơi nước mắt. Mà khác với thi cử, kết quả audition không có ngày công bố cố định. Thời gian chờ đợi căng thẳng đến nghẹt thở.

Có khi mãi đến lúc công bố dàn diễn viên chính thức mới biết mình trượt, khiến việc chấp nhận sự thật càng khó khăn hơn. Dù có cố không nghĩ đến, nỗi lo vẫn lẩn khuất trong lòng, như lớp bụi nằm ở góc phòng chưa được lau dọn.

Ding.

Thang máy tới nơi, cửa mở ra.

“À…” Suzune buột miệng, rồi vội vàng cúi đầu. “C-chào buổi sáng ạ!”

Cô lùi lại một bước, cúi thấp đầu đến mức chiếc túi suýt trượt khỏi vai.

“…Chào buổi sáng.”

Người đáp lại với giọng khô khan là Mami Gamikawa. Cô gia nhập công ty cùng năm với Yuika, tức là tiền bối của Suzune.

Nói thật, Suzune không thích phải đối diện với cô lắm. Lúc nào Gamikawa cũng căng thẳng, và từng câu nói dường như đều ẩn chứa gai nhọn. Theo lời Yuika, trước đây cô ấy không phải như vậy, nhưng điều đó chẳng khiến Suzune thấy dễ chịu hơn—vì cô chưa từng biết một Gamikawa khác.

“Xin phép ạ.”

Suzune cố lách qua.

“Khoan đã.”

Giọng nói sắc lạnh giữ cô lại.

Ở khoảng cách gần thế này, Suzune không thể giả vờ như không nghe thấy, đành miễn cưỡng dừng lại.

“Vâng?”

Cánh cửa thang máy khép lại ngay trước mắt cô, trượt xuống dưới với tiếng rít khe khẽ.

Thế là hết đường thoát.

Thầm thở dài, Suzune quay sang đối diện với Gamikawa.

“Có chuyện gì ạ?” cô hỏi, nở một nụ cười xã giao.

“Lại đây.” Người phụ nữ bước đến một góc khuất tầm nhìn từ cửa văn phòng, ra hiệu cho cô theo sau.

Suzune làm theo—không phải vì muốn, mà vì không muốn đứng chắn trước thang máy gây cản trở người khác. Dù vẫn còn chút thời gian, cô định ghé quán cà phê đọc lại kịch bản trước khi vào đài truyền hình, nên thật lòng chỉ mong xong chuyện càng nhanh càng tốt.

Hai người đứng ở góc từng là khu vực hút thuốc, tường vẫn còn loang lổ vệt ố vàng. Gamikawa nhìn Suzune với ánh mắt gần như không thèm che giấu sự khó chịu.

“…Tôi thấy dạo này cô thân thiết quá mức với con bé cựu idol đó,” cô ta đột ngột nói. “Nếu là tôi, tôi sẽ tránh xa nó.”

Suzune mất một nhịp mới hiểu cô ta đang nói về Karin.

“Cô biết nó có tiếng xấu chứ? Nghe nói đã giật dây đủ chỗ để vào được đây. Mà cấp trên cũng nhét cho nó cả đống buổi audition mùa tới, phải không? Nếu cô cứ lẽo đẽo theo nó suốt, người ta sẽ nghĩ nó dùng quan hệ để kiếm việc cho cô đấy.”

Nực cười thật.

Suzune nghĩ vậy nhưng không nói ra.

Nếu phản bác, cuộc nói chuyện này chỉ kéo dài hơn. Cách khôn ngoan là cười trừ cho qua… nhưng thật lòng mà nói, cô suýt bật cười vì cái ý tưởng ấy.

Tại sao quản lý của cô lại phải giao việc cho cô chỉ vì cô thân với Karin?

Khoan đã… Karin-sama thực sự có tầm ảnh hưởng lớn đến vậy trong giới giải trí sao?

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị cô gạt đi. Cho dù Karin có nhờ chút quan hệ để gia nhập công ty, thì chuyện nhờ người quen hỗ trợ khi chuyển việc—huống chi là chuyển hẳn sang một ngành khác—cũng là điều hoàn toàn bình thường. Được ai đó giới thiệu vào công ty nào đó có gì lạ đâu.

Còn chuyện Karin có bao nhiêu buổi audition mùa này, Suzune không rõ. Nhưng việc công ty lẫn nhà sản xuất muốn tận dụng độ “nhiệt” từ quá khứ idol của cô ấy cũng là điều dễ hiểu. Nếu thật sự muốn “nhét vai” cho cô ấy, họ đã giao thẳng vai luôn chứ đâu cần audition làm gì.

Thế nhưng khi Suzune nói như vậy, Gamikawa chỉ cười khẩy.

“Đừng ngây thơ thế. Cô với tôi đều biết mấy cái audition đó chỉ là hình thức thôi—đừng giả vờ như Karin thắng vai bằng thực lực thật sự. Mấy chuyện sắp xếp sẵn thế này xảy ra suốt. Mà nếu cô cứ dính lấy nó, người ta cũng sẽ nghĩ vai của cô được phát tận tay đấy. Cô hiểu chứ?”

CÁI GÌ CƠ?!

Đó là giọt nước tràn ly.

Không phải lời ám chỉ về bản thân khiến Suzune nổi giận.

Mà là lời xúc phạm đến oshi của cô.

Dám nói vậy sao.

Cô có biết Karin Shotsuki đã nỗ lực đến mức nào không?

Bất kỳ fan nào của Karin đều biết rõ. Cô ấy đã dốc toàn bộ tâm huyết cho công việc idol, dù ước mơ thật sự là trở thành diễn viên lồng tiếng. Chỉ cần xem cô ấy biểu diễn, nghe cô ấy hát, là hiểu ngay. Cô ấy chưa từng cắt xén công sức, chưa từng lơ là.

“Trước hết thì—”

Ngay khi Suzune định nói cho ra lẽ, thang máy lại ting một tiếng, cửa mở ra.

“Ô, chào buổi sáng!”

Karin-samaaaa!

Đúng là cô ấy.

Hôm nay cô mặc sweatshirt in họa tiết với quần rộng thùng thình, đội mũ newsboy che nghiêng một bên mắt. Trên vai là chiếc túi bucket rút dây, và một bên tai đung đưa chiếc khuyên hình mèo.

Dễ thương quá đi mất!

Karin bước tới với dáng vẻ tung tăng.

Lần này, Gamikawa chẳng buồn che giấu vẻ khó chịu.

“Chào buổi sáng.” Cô ta lẩm bẩm, lảng đi mà không nhìn Karin lấy một cái. Rồi khi bước vào văn phòng, lại cất giọng chào to và tươi hẳn lên.

Suzune thả lỏng người, thở ra một hơi. Chiếc túi tote suýt tuột khỏi vai.

Cô đã lỡ mất cơ hội nổi giận.

Cuộc đối thoại vừa rồi khiến cô nhớ lại thời còn đi học—và chẳng phải ký ức dễ chịu gì. Lúc nào cũng có những người giả vờ “lo cho bạn” để lôi kéo bạn về phe mình.

Từ khi đi làm, đây là lần đầu cô gặp kiểu người như vậy. Trước giờ cô hoạt động gần như độc lập, nên tự hỏi không biết trong môi trường công sở chuyện này có phổ biến không.

Chắc phải hỏi Miama-san mới được.

Một diễn viên nên được thúc đẩy bởi sự tò mò, chứ không phải những oán giận nhỏ nhen.

“Có chuyện gì à?”

Karin liếc nhìn theo bóng lưng Gamikawa. Suzune lắc đầu.

“À… hôm nay em đến văn phòng có việc gì thế?”

Sáng nay nhắn tin, Karin không nói gì về việc đến công ty. Mà Suzune cũng thế.

“Miama-san gọi em lên bàn về mấy buổi audition. Còn chị, Sengu-san?”

“Giống chị .”

“Vậy à… À, chị có lời khuyên gì cho em không?”

“Hả?”

“Ý là… nên chọn vai thế nào, thu hẹp phạm vi ra sao ấy.”

Đùa tôi à?

Suzune vừa ngạc nhiên vừa hơi hoảng trước cách nhìn nhận của Karin. Nhỡ đâu quản lý nghĩ oshi của cô quá tự cao thì sao?

“Không, chị không bao giờ chọn lọc. Thường chị nhận hết các buổi audition được đề nghị. Nếu em có điều kiện nào không chấp nhận được thì Miama-san sẽ nghe, nhưng những lời mời chị ấy đưa cho em vốn đã được cân nhắc kỹ rồi.”

“Ồ…” Karin tròn mắt.

Dù vậy, Suzune phải công nhận—Karin hẳn rất tự tin vào sự nghiệp của mình mới mặc nhiên cho rằng sẽ có nhiều lời mời ngay từ đầu.

Nhưng với Karin Shotsuki, sự tự tin ấy hoàn toàn có cơ sở.

“…Thì ra bên lồng tiếng cũng thế à…” Karin gật gù. “Được rồi, vậy em cũng làm vậy. Nếu chị tin tưởng Miama-san đến thế, chắc em không cần lo.”

Sự tin tưởng ấy khiến Suzune thấy… hơi quá mức.

Cô vui vì Karin dựa vào mình, nhưng cũng lo lắng nếu cô ấy dễ tin người như vậy, biết đâu lại tự chuốc rắc rối.

Ngay cả trong giới giải trí, idol còn phải cẩn trọng hơn nữa. Suzune vốn nghĩ Karin hẳn đã quá quen với điều đó, vì cô từng thành công trong thế giới idol—nhưng có khi cô đã lầm?

“À, Sengu-san… Nếu lát nữa chị rảnh, mình đi uống trà với nhau được không…?”

“Chị xin lỗi nhé. Sau đây chị phải đến đài thu lời dẫn rồi.”

“À, đúng rồi… Xin lỗi, em quên mất chị bận. Thôi, tối nay em nhắn lại nhé? Chúc chị may mắn!”

“Ừ! Cảm ơn em.”

Karin mỉm cười với Suzune, rồi quay vào văn phòng. Suzune trở lại trước thang máy, ấn nút.

Cô không nhớ chính xác từ khi nào hai người bắt đầu nhắn tin cho nhau mỗi ngày. Cứ như thể chuyện đó lặng lẽ xảy ra lúc nào không hay.

Khi thang máy đến, Suzune bước vào rồi quay lại—chỉ thấy Karin vẫn còn đứng ở cửa văn phòng, khẽ vẫy tay về phía cô.

Suzune cũng vẫy lại cho đến khi cửa đóng hẳn.

Cô cảm thấy hơi ngượng ngùng, bối rối—một cảm giác đã rất lâu rồi cô chưa trải qua.

Nhưng đó không phải là cảm giác tệ chút nào. Hoàn toàn không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!