Toàn Tập

Chương 3

Chương 3

“Có chút thời gian không, Sengu?”

Suzune đang ghé văn phòng lấy kịch bản thì nghe có người gọi tên. Cô ngẩng lên khỏi bản thảo vừa mở đọc ở khu lounge và quay về phía phát ra giọng nói.

Một người phụ nữ cao ráo, xinh đẹp với mái tóc nâu hạt dẻ cắt ngang vai bước nhanh về phía cô, gót giày gõ lạch cạch trên sàn, rồi liếc xuống tập kịch bản trong tay Suzune.

Một mùi hương ngọt ngào pha chút đắng khẽ lướt qua khứu giác cô. Là quản lý của cô—Akane Miama. Đó là loại nước hoa yêu thích của chị ấy.

Suzune thì chuộng mùi nhẹ hơn, bớt ngọt hơn; cô vẫn đang dùng chai mua được ở Đài Loan khi đi sự kiện bên đó.

Akane Miama đã quản lý cô từ khi cô gia nhập Earpo. Dù đôi lúc hơi nghiêm khắc, Suzune chưa từng một lần mong muốn có quản lý khác.

“Cuối cùng cũng lấy được kịch bản rồi ha.” Miama thở dài, nhìn Suzune. “Lần nào họ cũng vậy, nhưng mà này—ngày kia thu rồi đấy… Ổn chứ?”

“Không sao ạ. Em có bản trước rồi, với lại cũng quen rồi.”

“Biên kịch đó lúc nào cũng sửa kịch bản ngay tại chỗ rồi dời lịch thu âm. Phiền thật… mà mình cũng chỉ biết làm theo thôi.”

“Cũng tập tám rồi mà. Tập này là nội dung anime-original, nhưng em nắm nhân vật rồi nên xử lý được.”

“Chị chưa từng nghi ngờ em. Nghe vậy là yên tâm rồi. À mà, chị có chuyện muốn nhờ em chút.”

“Chuyện gì ạ?”

“Em còn nhớ cô bé mới vào công ty chứ?”

Tim Suzune khựng lại.

Trong thoáng chốc, cô có cảm giác tim mình sắp nhảy thẳng ra khỏi cổ họng.

Nhớ ư? Nhớ chuyện oshi của mình giờ đã trở thành đồng nghiệp á?

Làm sao có thể quên được?

Nhưng ngoài Yuika ra, không ai biết Suzune là fan cuồng của Karin Shotsuki.

Không phải cô bắt buộc phải giấu, nhưng nếu chuyện đó lộ ra, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công việc.

Dạo này, tham gia radio là một phần quan trọng trong nghề seiyuu, mà đã lên radio thì phải nói chuyện đời tư. Chủ đề fandom—idol, anime, đủ thứ—luôn rất được ưa chuộng.

Nhưng Suzune không muốn đem sở thích riêng tư của mình ra phơi bày như vậy. Cô ghét ý nghĩ oshi của mình, ốc đảo tinh thần của mình, lại trở thành đề tài để MC trêu chọc mua vui.

Dĩ nhiên cũng có lúc cô muốn nói về chuyện đó.

Khi ấy, cô sẽ tâm sự với Yuika.

Yuika không rành idol lắm, nhưng lúc nào cũng kiên nhẫn nghe Suzune nói, khiến cô càng muốn lải nhải hơn. Nếu lỡ độc thoại quá đà, Suzune thường đền bù bằng cách đãi Yuika món tráng miệng.

“Dạ… cũng nhớ mang máng ạ,” Suzune đáp.

Cô tự thấy mình chưa từng nói năng thiếu tự nhiên đến vậy. May mà Miama dường như không để ý.

“Chị sẽ phụ trách quản lý cô bé đó. Hôm nay bọn chị thu demo reel cho em ấy, nên chị muốn nhờ em vào ngồi xem thử.”

“CÁI GÌ CƠ?!”

Suzune bật khỏi ghế trước khi kịp ngăn mình lại.

“Trời ơi, em sao thế?”

“À, xin lỗi ạ, không có gì…”

Suzune gượng cười rồi ngồi xuống lại, cứng đờ.

Chỉ nghĩ đến việc được xem Karin diễn thôi mà cơ thể cô đã phản ứng theo bản năng.

Demo reel về cơ bản là bản thu mẫu giọng nói, nhưng thường bao gồm nhiều tình huống khác nhau, nên không chỉ đơn thuần là giọng nói tự nhiên. Suzune cực kỳ háo hức muốn nghe xem Karin sẽ tạo ra những kiểu giọng nào.

“Nhưng… sao lại là em?”

“Hm? Vì em tình cờ có mặt ở đây thôi? Chị lát nữa có cuộc họp với trưởng bộ phận. Chắc em ấy tự làm cũng được, nhưng nếu em thấy có gì cần góp ý thì chỉ giúp một chút.”

“Vâng.”

“Tốt quá, cảm ơn em. Em ấy đang ở dưới tầng hầm rồi. Xuống chào một tiếng giúp chị nhé?”

Suzune gật đầu. Quản lý vỗ nhẹ lên vai cô, rời khỏi lounge và biến mất vào phòng họp.

Đúng là vận may khủng khiếp!

Thú thật, ban nãy cô còn hơi bực vì kịch bản bị giao trễ, nhưng giờ thì mọi chuyện chẳng còn đáng bận tâm.

Hơn nữa, việc lịch trình của cô vừa khéo lại trống lúc này—cảm giác chẳng khác gì định mệnh.

Suzune nhét kịch bản vào túi tote, khoác lên vai rồi đứng dậy, bước đi hơi loạng choạng. Sắp được chạm mặt oshi ở cự ly gần—chỉ nghĩ thôi cũng khiến cô căng thẳng tột độ.

Trong thang máy, cô bấm nút tầng hầm. Thang máy khẽ rên một tiếng rồi chuyển động, hạ dần xuống. Đinh—cửa mở ra, Suzune bước ra ngoài.

Cửa phòng thu tầng hầm mở thẳng vào một phòng chờ nhỏ hẹp, phía sau là studio. Studio gồm phòng thu và phòng điều khiển. Thông thường, một kỹ thuật viên sẽ vận hành thiết bị, còn tối đa hai diễn viên sử dụng booth.

Trong phòng chờ có màn hình hiển thị hình ảnh bên trong booth. Hiện tại chỉ có kỹ thuật viên ở đó, không thấy bóng dáng Karin.

Hơi bối rối, Suzune đặt túi tote lên bàn rồi ngồi xuống chỗ có thể nhìn thấy màn hình.

Ah…!

Chưa đầy một phút sau, cửa mở ra—và oshi yêu dấu của cô xuất hiện!

Tim Suzune đau nhói rồi đập dồn dập đến mức đáng báo động. Nhịp tim này còn nhanh hơn cả khi cô chạy nước rút 100 mét.

Trong căn phòng nhỏ, Karin cũng nhanh chóng nhận ra Suzune.

“Chào buổi sáng ạ!”

Cô đứng thẳng người rồi cúi chào mượt mà một góc chín mươi độ hoàn hảo.

Suzune cũng bật dậy theo—

“À, ch-chào buổi sá—Á!”

—và ngay lập tức đập đầu gối vào cạnh bàn.

“C-chị không sao chứ?!”

Oshi của cô hoảng hốt chạy lại. Chỉ riêng sự quan tâm ấy thôi cũng đủ làm dịu cơn đau.

“Chị không sao, không sao.”

Suzune mỉm cười dù nước mắt đã lưng tròng.

“Ôi, xin lỗi. Chị dọn ngay đây.”

Cô vội chuyển túi tote từ trên bàn xuống sàn. Nhưng Karin vẫn không đặt ly nước mình đang cầm xuống.

“Xin lỗi nhé, chị đến dùng booth phải không?” Karin vẫn đứng đó nói. “Chị cứ vào trước đi ạ.”

Suzune ngơ ngác vài giây rồi mới hiểu ra Karin đã hiểu lầm.

“Không không. Chị không đến dùng booth đâu. Akane—ý chị là Miama-san—nhờ chị xuống quan sát buổi thu demo reel của em.”

“Quan sát? Chị… Sengu-san?” Trên gương mặt hoàn hảo ấy thoáng qua vẻ bối rối.

“V-vâng. Akane—à không, Miama-san cũng là quản lý của chị, nên… Hả?! Khoan đã, em biết chị sao?!”

Cô ấy vừa gọi là “Sengu-san” đúng không?!

Chẳng lẽ Karin nhớ cô từ buổi fan meeting? Nếu là fan thì đúng là ân huệ trời ban, nhưng xét ở góc độ nghề nghiệp thì lại hơi xấu hổ.

Karin gật đầu. “Vâng. Khi gia nhập công ty, em đã cố gắng ghi nhớ tên và gương mặt của các đồng nghiệp tương lai.”

À… ra là vậy.

Suzune hơi thất vọng khi nhận ra… mình không hề đặc biệt chút nào.

Dù vậy, Suzune nhớ mình cũng từng làm y như thế khi mới bắt đầu. Tùy vào công ty mà sẽ có những quy tắc và lễ nghi riêng cần tuân theo. Ghi nhớ tên và gương mặt của các tiền bối là điều cơ bản nhất.

Cô khẽ hắng giọng, lấy lại bình tĩnh.

Nghĩ kỹ thì, nếu một tiền bối lại đồng thời là fan cuồng của mình, chắc Karin cũng khó xử lắm khi làm việc chung. Có lẽ việc cô ấy không nhớ gì mới là điều tốt nhất.

“Miama-san đang họp với trưởng bộ phận, nên nhờ chị xuống thay chị ấy.”

“Thật vậy sao? Xin lỗi nhé, chắc chị bận lắm…”

“Đừng lo. Chị chỉ ghé văn phòng lấy kịch bản thôi, sau đó cũng không có lịch gì.”

“Cảm ơn chị… làm phiền chị quá.”

Karin cúi đầu. Mái tóc bob ngắn khẽ lay động, thoảng ra một mùi hương dịu nhẹ.

Càng nghe cô ấy xin lỗi, Suzune lại càng thấy có lỗi.

“Không phiền gì đâu, Shotsuki-san. Ngược lại, được xem các diễn viên khác làm việc cũng là một cách học hỏi với chị.”

Nghe vậy, Karin ngẩng lên nhìn cô. Hàng mi dài cong vút cùng đôi mắt to tròn khiến tim Suzune hẫng một nhịp.

“…Àm, chị có thể nói chuyện tự nhiên hơn với em được không? Vì em là người mới, nên khi chị nói chuyện quá trang trọng như vậy, em hơi căng thẳng…”

“Không thể nào!” Suzune buột miệng kêu lên.

Cô vốn không định nói ra thành tiếng. Việc nói chuyện suồng sã với oshi của mình nghe thật quá đỗi tự cao… nhưng nếu chính Karin Shotsuki đã đề nghị, thì cô đành phải chiều theo thôi.

“À, vâng, nếu em đã mu—ý chị là… ừ, được thôi.”

“Vậy tốt quá!”

HNNNGH!

Nụ cười ấy chói lóa đến mức Suzune tưởng mình sắp mù.

Ngay khi khao khát được tiếp tục nói chuyện với Karin vừa bùng lên trong lồng ngực, cửa booth mở ra, kỹ thuật viên ló đầu ra ngoài.

“Sẵn sàng thì vào nhé.”

“À, vâng ạ!” Karin bật dậy, rồi quay sang Suzune, nở nụ cười rạng rỡ. “Em vào đây.”

Một nụ cười đủ thắp sáng cả một dãy phố!

Giữa những con sóng hạnh phúc ấm áp lan khắp cơ thể, Suzune cố gắng giơ tay vẫy nhẹ tiễn cô ấy.

Khi cựu idol bước vào booth và lễ phép chào kỹ thuật viên, Suzune có cảm giác như Karin thoáng ngoái lại nhìn mình.

Giống hệt cảm giác khi oshi vô tình chạm mắt với bạn trong một buổi concert—và có lẽ cũng ảo tưởng y như vậy. Dù sao thì Suzune vẫn hạnh phúc đến tê người.

Aaah… Dễ thương quá đi mất…!

Suzune mềm nhũn người ngồi xuống ghế.

Màn hình phẳng trên tường đang chiếu trực tiếp hình ảnh trong booth.

Bên trong có một chiếc bàn và hai chiếc ghế nhỏ, chật chội vừa đủ cho hai người. Trên bàn đặt micro kèm pop filter, một nút talkback có đèn báo, và một chiếc tai nghe.

Karin lấy từ trong túi xách đặt dưới sàn ra một cuốn sổ, vén tóc ra sau tai rồi đeo tai nghe lên.

Cô lướt nhanh qua những dòng chữ, ngồi thẳng lưng, hít sâu một hơi.

Sau đó đặt tay lên công tắc và cất tiếng.

“Tôi sẵn sàng rồi.”

Khoảnh khắc Suzune nghe giọng nói ấy vang lên qua màn hình, trong cô cũng có một công tắc được bật lên.

Giờ đây, cô không còn nhìn Karin như oshi của mình nữa.

Mà là một diễn viên đang làm việc.

Đó là giọng nói của một seiyuu chuyên nghiệp.

Suzune luôn nghĩ Karin Shotsuki có chất giọng phù hợp với ngành này—ít nhất là với tư cách nghiệp dư. Nhưng để trở thành chuyên nghiệp thì cần rất nhiều rèn luyện.

Và giọng nói của Karin cho thấy cô ấy đã luyện tập cực kỳ nghiêm túc.

Rõ ràng, vang xa nhưng không chói tai, âm thanh bật ra tròn trịa mà vẫn có độ lưu lại—chắc chắn có yếu tố thiên phú, nhưng chỉ thiên phú thôi thì không thể đạt được mức này.

Ngay từ âm tiết đầu tiên trước micro, có thể thấy Karin đã nắm vững nền tảng diễn xuất lồng tiếng.

Earpo không có chương trình đào tạo nội bộ.

Các diễn viên ở đây hoặc là người đã có kinh nghiệm chuyên nghiệp chuyển từ công ty khác sang, hoặc là người mới vượt qua kỳ tuyển chọn để gia nhập như Yuika và Suzune.

Phần lớn những người đậu tuyển chọn đều đã có kinh nghiệm diễn xuất chuyên nghiệp, nhiều người còn tốt nghiệp trường đào tạo chuyên ngành. Dù Earpo có hệ thống thử việc, họ vẫn ưu tiên những người có thể lập tức làm việc được.

Chỉ qua một câu nói, đã đủ chứng minh Karin không được nhận vào chỉ nhờ độ nổi tiếng hay “những lợi thế” mà Yuika nhắc đến.

“Tôi tên là Karin Shotsuki.”

Suzune nhìn chằm chằm vào màn hình, mê mẩn theo dõi từng âm thanh trong giọng nói ấy.

Hình thức demo reel tùy công ty mà khác nhau. Ở Earpo, thường sẽ bắt đầu bằng phần giới thiệu, sau đó là vài sample, rồi đến phần đọc lời dẫn.

“Hôm nay có buổi thu âm nên tôi nghĩ sẽ ‘lấy vía may mắn’ bằng cách xem tử vi trên TV… nhưng đương nhiên lại đứng bét bảng xếp hạng vận may! Tôi thề luôn, cung của tôi lúc nào cũng ở cuối danh sách đó!”

Nghe thì có vẻ chỉ là nói chuyện linh tinh, nhưng thời nay giọng nói tự nhiên của seiyuu ngày càng được coi trọng, nên Earpo cũng thu cả đoạn nói chuyện bình thường.

Thông thường mỗi sample dài chưa đến ba mươi giây.

“Được rồi, cảm ơn.”

Âm thanh từ phòng điều khiển cũng truyền qua màn hình, tiện cho việc đưa chỉ dẫn.

“Sample một.”

Karin gật đầu, ngồi thẳng lại.

“Trời ơi, cô có nghe chuyện về trưởng phòng chưa? Nghe đồn là…”

Sample một là giọng phụ nữ trưởng thành rất đời thường. Bối cảnh có lẽ là văn phòng. Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, giọng Karin chuyển từ nhẹ nhàng sang sắc bén, căng thẳng.

…Gì vậy chứ.

Suzune rùng mình. Cơ thể cô như đông cứng lại.

Thỉnh thoảng cô nghe rakugo hay truyện ma để nghiên cứu. Có những lúc nổi da gà không phải vì tình tiết, mà vì cách một câu thoại được cất lên.

Cảm giác lúc này cũng giống hệt như vậy.

Họ nhanh chóng thu xong sample một, rồi chuyển sang sample hai và ba.

Sample hai có lẽ là thiếu niên. Cao độ giọng không hề nâng lên, vậy mà cách nói lại toát lên khí chất của một học sinh trẻ tuổi. Kỹ năng diễn xuất quá xuất sắc! Chẳng lẽ trước đây Karin từng là diễn viên mà hồ sơ thời idol không ghi rõ?

Sample ba còn khiến Suzune kinh ngạc hơn.

Ở sample một và hai, dù biến đổi thế nào vẫn còn chút dư âm của giọng Karin Shotsuki, nên vẫn nhận ra được.

Nhưng ở sample ba—

Giọng nói thay đổi hoàn toàn.

Vậy mà vẫn không hề gượng ép.

Nhân vật này có vẻ thuộc kiểu game fantasy, chắc bắt kịp xu hướng gần đây. Cô ấy niệm một loại phép thuật nào đó, nói nhanh đến kinh người. Vậy mà từng chữ vẫn rõ mồn một. Chưa kể đó còn gần như một đoạn líu lưỡi—kiểu câu mà phần lớn mọi người sẽ vấp ngay lập tức.

Không thể tin được…

Suzune phải thừa nhận, cô không làm nổi.

Cô không tệ ở những câu thoại tốc độ cao; cô vẫn có thể đọc trơn tru bài luyện tập kinh điển “Uiro-uri” của kabuki mà không vấp. Nhưng trình độ này thì vượt xa cô.

Có một khoảng ngắt ngắn, rồi—

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

Lần này là giọng của một cậu thiếu niên.

Karin hẳn đang nhắm đến tầm học sinh cấp hai, trước tuổi vỡ giọng. Suzune thực sự xúc động. Cảm giác nổi da gà lần này khác hẳn khi nãy.

Thông thường, khi một nữ seiyuu lồng tiếng cho thiếu niên, giọng sẽ có chất “con trai”, nhưng vẫn lờ mờ nghe ra là nữ.

Còn ở phần thể hiện của Karin thì không.

Nếu chỉ nghe mà không nhìn, có lẽ ai cũng nghĩ đó thật sự là một cậu bé đang nói.

Trời ơi, em ấy đỉnh quá!

Suzune phải cố kìm lại để không vỗ tay. Cô muốn được diễn chung với Karin.

Vai nào cũng được. Bao nhiêu tuổi, giới tính gì cũng không quan trọng.

Chắc chắn sẽ rất vui—dù là vai gì đi nữa.

“Tiếp theo là phần narration nhé.”

Theo hiệu lệnh của kỹ thuật viên, Karin đáp “vâng” rồi bắt đầu đọc hai đoạn dẫn chuyện khác nhau.

Đoạn đầu tiên, cô đọc bằng chất giọng tươi sáng nhưng lại có gì đó dịu dàng đến lạ. Kiểu như lời dẫn cho một chương trình về động vật dễ thương—một lựa chọn “ăn chắc mặc bền” cho demo reel.

Còn đoạn thứ hai thì…

“Một màn hợp tác kỳ diệu cùng nhà hàng nổi tiếng! Hương vị của tương lai đã xuất hiện! Chỉ cần một miếng thôi, và—”

Suzune huýt sáo đầy thán phục.

Chọn sample theo kiểu quảng cáo như vậy khá hiếm. Thông thường mọi người sẽ làm dạng bản tin giới thiệu một khu phố mua sắm địa phương—giọng điệu sáng sủa, vui tươi, khác chút so với phần đầu nhưng vẫn cùng một nhóm màu sắc.

“Được rồi, vậy là ổn. Nếu không có vấn đề gì thì hôm nay đến đây thôi.”

Nghe kỹ thuật viên nói vậy, Karin quay về phía camera.

“Àm… Sengu-san có nhận xét gì không ạ?”

Tôi á?!

Suzune giật mình, dù đó chính là lý do cô có mặt ở đây. Cô không chỉ đến để học hỏi từ một đồng nghiệp—ít nhất thì trên danh nghĩa là vậy. Suzune đứng dậy, mở cửa booth.

“Không có góp ý gì cả.”

Kỹ thuật viên gật đầu rồi truyền lại qua talkback.

“Cô ấy nói ổn rồi. Làm tốt lắm.”

Suzune đóng cửa lại và quay về chỗ ngồi.

Thật sự là một trải nghiệm tuyệt vời.

Xem người khác diễn lúc nào cũng thú vị, kể cả chỉ là thu demo reel. Những bản ghi này thực chất giống như một bản lý lịch tóm lược kỹ năng của mỗi người.

Vai trong anime thường được quyết định qua audition, nhưng game thì nhiều khi được chỉ định trực tiếp.

Vai chính tất nhiên sẽ thuộc về các seiyuu nổi tiếng, nhưng game có rất nhiều nhân vật, nên người mới vẫn có cơ hội. Và demo reel thường là yếu tố quyết định. Dù công ty có đề cử talent nào đi nữa, nếu bản demo không khớp với hình dung của phía tuyển chọn thì cũng vô ích.

Tuy vậy, vì cần khả năng diễn ổn định, không thể thu quá nhiều kiểu giọng khác nhau. Tốt nhất là chọn vài màu giọng sở trường nhất.

Suzune chuyên về các nhân vật tuổi teen đủ mọi kiểu—từ nghiêm túc đến lười nhác, cô đều từng đóng. Ngoài ra còn có các bé gái nhỏ tuổi. Cô khá chật vật với vai thiếu niên, nên không thu sample kiểu đó. Dù cũng muốn thử vai phụ nữ trưởng thành, cô chưa có cơ hội—một phần vì giọng tự nhiên của cô khá cao.

“Cảm ơn rất nhiều.”

Vài phút sau, Karin bước ra khỏi booth. Suzune gần như bật dậy ngay lập tức để chào.

Karin nhìn cô đầy ngạc nhiên, rõ ràng thắc mắc vì sao cô lại đứng lên.

Nhưng Suzune phấn khích quá mức để bận tâm.

“Em tuyệt lắm!”

Cô buột miệng nói ra hết suy nghĩ, không qua bộ lọc nào. Không kìm lại nổi.

“Chắc chắn trước đây em từng diễn rồi đúng không—ý chị là, xin lỗi, có phải không? Em giỏi thật sự đấy!”

Karin chớp mắt liên hồi, rõ ràng bối rối. Hai má cô ửng hồng, ánh mắt lảng đi. Xấu hổ sao? Nếu vậy thì cũng đáng yêu quá thể.

“Đặc biệt là vai thiếu niên! Chị rất thích khi seiyuu đóng vai con trai, nhưng của em có khi là hay nhất chị từng nghe! Cái cảm giác trong trẻo của những cậu bé ngay trước khi vỡ giọng—em bắt trúng hoàn toàn luôn!”

“À… c-cảm ơn…”

Thấy Karin hoang mang rõ rệt, Suzune cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

H-H hỏng rồi… mình bật mode otaku mất rồi…

Đặc trưng của dân nerd là nói nhanh như súng liên thanh với những câu dài ngoằng không nghỉ. Ít nhất lần này chủ đề là diễn xuất chứ không phải idol.

“Xong rồi à?”

May thay, Miama bước vào đúng lúc, vô tình cứu Suzune khỏi chính mình.

“Sao rồi? Không có vấn đề gì chứ?”

Suzune mất một nhịp mới nhận ra mình đang được hỏi. “Không ạ,” cô vội đáp. “Không cần thu lại gì cả—em ấy làm rất tốt.”

“Được em khen vậy là hiếm đấy, Suzune. Chị sẽ nghe lại sau. Thôi, hai người làm tốt lắm. Nếu hôm nay xong việc rồi thì sao không tranh thủ làm quen nhau một chút?”

“Hả?!”

Suzune phấn khích đến mức suýt hét lên.

Một phần trong cô đã âm thầm hy vọng được ở lại nói chuyện thêm với Karin, nhưng cô tự nhủ nếu tự dưng rủ đi đâu đó có khi lại bị hiểu lầm là quấy rối.

Nhưng nếu quản lý chung đề nghị, thì đây là chuyện công việc!

“Vậy… đi uống trà gì đó nhé?”

Cố nén kích động, Suzune quay sang Karin. Vài giây chờ đợi câu trả lời kéo dài như mấy phút.

“Àm… nếu Sengu-san không phiền.”

ĐI THÔIIIIII!

Suzune phải dồn toàn lực giữ tiếng hét nội tâm không bật ra khỏi cổ họng, ép môi mình không cong thành nụ cười toe toét.

“Ừ, cũng được,” cô cố giữ giọng bình thản đáp, rồi hai người cùng rời đi.

“Àm… mình có thể đi uống gì đó thay vì trà được không?”

Khi Suzune hỏi ý kiến chọn địa điểm, câu trả lời của Karin khiến cô giật mình.

Cô không ngờ Karin lại đề nghị… uống rượu.

Nghĩ kỹ thì chẳng có gì lạ—Karin cũng đã ngoài hai mươi. Nhưng trong đầu Suzune, idol và rượu bia vốn không đi chung với nhau.

Dù vậy, chuyện này còn tuyệt hơn cô tưởng.

Nếu chỉ đi ăn bánh uống trà (hoặc cà phê), họ sẽ không thể ở lại lâu. Suzune tin rằng nếu thân thiết, cô có thể vui vẻ ở cạnh Karin từ mười hai đến bốn mươi tám tiếng liên tục, bất kể thời gian hay địa điểm—nhưng với Karin thì đây gần như là lần đầu tiên gặp cô.

Nhưng nếu đi ăn tối rồi uống chút gì đó, ít nhất cũng có thể kéo dài hai tiếng. Dù cuối cùng chẳng có gì để nói nhiều, cô vẫn có thể ở cạnh Karin lâu hơn một chút, đắm mình trong sự hiện diện của cô ấy.

Suzune kiểm tra điện thoại.

5 giờ 40 phút chiều. Hơi sớm cho bữa tối, nhưng hầu hết các quán chắc cũng mở cửa từ 6 giờ.

“Đ-được thôi. Em có chỗ nào muốn đến không?”

“Không hẳn… chỉ là em hơi đói thôi. Sengu-san chọn giúp em được không? Em vẫn chưa quen khu này lắm.”

Karin-sama đói kìa! Dễ thương quá đi mất!

“V-vậy thì… nếu em không ngại đi bộ một chút, chúng ta có thể đến một quán chị rất thích? Ở đó có phòng riêng, nếu còn trống chị có thể đặt ngay bây giờ…”

“Cảm ơn, nghe hay đấy.”

“Vậy đợi chị m-một chút…”

Tim Suzune lại nảy lên khi cô chạm vào màn hình điện thoại. Ngón tay cô run bần bật. Nơi đầu tiên cô nghĩ đến là một nhà hàng Trung Hoa cho phép kiểm tra phòng trống và đặt chỗ trực tiếp trên website.

May mắn thay, còn hai phòng.

Cô nhanh tay đặt trước khi bị người khác lấy mất. Vì đã dùng website này nhiều lần, cô thậm chí không cần nhập lại thông tin liên lạc.

“Xong rồi. Là nhà hàng Trung Hoa, em thấy ổn chứ? Có món gì cô không ăn được không?”

“Không đâu, em không kén ăn. Em còn ăn được đồ khá cay nữa.”

Suzune suýt buột miệng: “Chị biết chứ!” nhưng kịp nuốt xuống. Cô từng xem Karin tham gia thử thách ăn siêu cay trên một talk show online.

Lúc mới biết nội dung chương trình, cô còn lo không biết họ sẽ bắt oshi của mình làm gì. Nhưng khi từng người tham gia lần lượt bỏ cuộc, Karin vẫn tiếp tục ăn. Đến khi cô ấy trụ lại cuối cùng và thắng một anh diễn viên hài cứ chọc ghẹo khó chịu dù bản thân cũng chẳng nổi tiếng lắm, Suzune đã hét ầm lên trước màn hình điện thoại.

Dù chương trình có dàn dựng hay không, sự quyết tâm của Karin là thật. Nếu không thì sao cô ấy lại ăn đến mức môi đỏ ửng và sưng lên như vậy?

“Vậy đi thôi?”

Cố nén ham muốn nhảy chân sáo, Suzune xoay người nhẹ nhàng rồi bắt đầu bước đi.

Karin sải bước song song bên cô.

Cô đang đi cạnh oshi của mình.

Đây có phải mơ không vậy?

Thật khó để không liếc sang nhìn cô ấy liên tục. Khó—nhưng tuyệt vời.

Nhưng dù cảm xúc cuộn trào, Suzune có một điều nhất định sẽ không làm.

Cô sẽ không để Karin Shotsuki biết mình là fan cuồng của cô ấy.

Dù sao thì Karin không còn là idol nữa.

Khi đã rời giới idol để bước vào ngành lồng tiếng, chắc chắn cô ấy sẽ thấy phiền nếu người ta cứ nhắc mãi chuyện cũ. Công ty có thể tận dụng thành tích trước đây để quảng bá, nhưng điều đó không có nghĩa cô ấy muốn đồng nghiệp bám riết vào quá khứ ấy.

Có lẽ hoàn toàn không nhắc đến cũng hơi kỳ. Karin chắc sẽ không khó chịu nếu ai đó hỏi về thời idol chỉ vì tò mò. Thậm chí, nếu Suzune cố tình né tránh chủ đề đó có khi còn đáng nghi hơn. Nhưng tốt nhất vẫn nên đối xử với Karin như một seiyuu đồng nghiệp—không hơn, không kém.

“À…” Nhận ra mình vô thức đi thẳng về phía nhà hàng, Suzune dừng lại. “Xin lỗi, em có muốn đi taxi không? Đi bộ khoảng hai mươi phút đấy.”

“Không sao đâu. Hôm nay em đi giày phù hợp mà.”

Karin bước một bước kiểu phô diễn đôi giày của mình—một đôi boots có nút, gót thấp. Hai tông màu, trông rất dễ thương.

“Vậy thì tốt. Chị có thói quen đi bộ nếu dưới ba mươi phút, nên thỉnh thoảng người ta giận chị vì không báo trước là xa vậy.”

“Thật à? Em cũng đi bộ nhiều lắm. Bình thường khoảng mười nghìn bước một ngày.”

“Thật sao? Chị cũng vậy!”

Suzune mừng rỡ khi tìm được điểm chung.

Taxi có thể tiện hơn, nhưng khi đó họ sẽ phải cân nhắc có tài xế nghe thấy hay không. Đi bộ thì khác—họ có thể nói bất cứ điều gì mà không cần giữ ý.

Thời tiết dịu mát, gió thổi nhẹ dễ chịu. Cô phải trân trọng hai mươi phút quý giá được ở riêng với oshi này.

Suzune vắt óc nghĩ một chủ đề an toàn để mở đầu, và quyết định chọn quản lý chung của họ—Miama.

Cô có cả tá câu chuyện về những “chiến tích” của quản lý mình. Chắc chắn sẽ thành một cuộc trò chuyện thú vị.

“Vậy thì… cạn ly.”

Suzune nâng chiếc ly thon dài phủ đầy hơi nước lên, cụng nhẹ. Cô cũng không rõ họ đang chúc mừng điều gì, chỉ cảm thấy nên làm vậy thôi.

“Cạn ly!”

Karin làm theo, động tác rất tự nhiên—rõ ràng đã quen với những tình huống như thế này.

Hai chiếc ly khẽ chạm nhau. Suzune nhấp một ngụm. Lớp bọt mịn và vị đắng thanh của hoa bia khiến cô sảng khoái. Cũng mới gần đây cô mới bắt đầu thấy thích vị bia.

Dù vậy, cô vẫn chưa thể làm quen với gu đồ uống như whisky hay brandy mà Yuika thích.

Họ gọi món theo kiểu gọi lẻ từng món một.

Một trong những món đặc trưng của quán là tôm sốt mayonnaise. Điểm đặc biệt là tôm được giữ thẳng đuột thay vì cuộn tròn thành cục, nên rất dễ ăn. Gia vị cũng vừa vặn, không quá ngọt.

Mỗi người chọn thêm vài món nữa.

Karin gọi đậu phụ mapo, chứng minh cô ấy thực sự ăn cay rất giỏi. Cô còn gọi thêm mấy món dimsum như trứng bách thảo, bánh củ cải và chả giò vuông.

Aaa… đúng là giấc mơ thành sự thật!

Nếu một tháng trước có ai nói Suzune sẽ ngồi ăn tối cùng oshi của mình, cô chắc chắn không tin. Nghe như trò Cá tháng Tư muộn hoặc một màn prank trong chương trình truyền hình giấu camera.

Khoan đã… không phải prank thật chứ…?

Bỗng nhiên lo lắng, Suzune rà soát lại toàn bộ những gì đã xảy ra từ đầu đến giờ, rồi kết luận chẳng có gì phải sợ. Chính cô là người chọn nhà hàng này, nghĩ mình bị sắp đặt ngay từ đầu đúng là ngớ ngẩn.

Việc kịch bản của cô đến hôm nay và việc Karin tình cờ thu demo reel cùng lúc chỉ đơn giản là trùng hợp may mắn.

Họ trò chuyện đủ thứ trên đời—từ độ tươi của tôm, đến những game mobile đang chơi, đến cách tự tạo động lực để đi đủ mười nghìn bước mỗi ngày.

Trong suốt thời gian đó, Suzune cứ như lơ lửng trên mây.

Gương mặt của Karin Shotsuki vốn đã đáng yêu, nhưng Suzune còn yêu cả giọng nói của cô ấy. Lúc này âm sắc của Karin thả lỏng hơn so với khi fan meeting hay MC giữa các bài hát trong concert. Cô ấy nghe thật tự nhiên, chân thật.

Suzune phải cố hết sức để không cười ngu ngơ trước sự xa xỉ của khoảnh khắc này.

Một lúc sau, khi vòng bia thứ hai được mang vào và họ lại ở riêng trong phòng, Karin dè dặt hỏi:

“Àm… vậy… nói thật nhé: Thế nào?”

Suzune lập tức hiểu cô đang nói đến điều gì. “Demo reel à?”

“Ừ.”

À, ra vậy nên cô ấy mới muốn đi uống, Suzune nghĩ. Hỏi ai đó đánh giá thẳng thắn về công việc của mình luôn đáng sợ. Một chút “dũng khí dạng lỏng” quả thật rất hữu ích—cả để hỏi lẫn để nghe câu trả lời.

“Tuyệt lắm.”

Suzune liếm nhẹ môi bằng một ngụm bia rồi nói đúng những gì mình nghĩ. Tuy nhiên, lông mày Karin khẽ nhíu lại. Có lẽ cô lo Suzune chỉ đang xã giao—mà thực tế hoàn toàn không phải vậy.

“Thật sự chị bất ngờ đấy. Em có nền tảng diễn xuất của người có kinh nghiệm hẳn hoi. Đặc biệt là giọng thiếu niên! Làm sao em có thể khiến nó nghe như vậy được? À, em từng học kịch sân khấu à?”

Vai Karin chùng xuống đầy nhẹ nhõm. Sự hào hứng của Suzune hẳn đã chứng minh từng lời cô nói là thật lòng.

“Em vốn có năng khiếu với kiểu ‘giọng con trai’ đó… chỉ là trước giờ chưa có cơ hội thể hiện thôi. Còn diễn xuất thì em có học, nhưng chưa từng đứng trên sân khấu thật sự.”

“Thật sao? Em nói học là sau khi tốt nghiệp idol à? …À, xin lỗi.”

Đến giờ vẫn chưa rõ vì sao Karin Shotsuki lại đột ngột tốt nghiệp.

Trên mạng có đủ loại suy đoán, nhưng sự thật vẫn bị che phủ trong màn sương mù. Suzune lo rằng nhắc đến chuyện này khi chính Karin chưa chủ động nói có thể là bất lịch sự.

“Ha ha, không sao đâu, thật đấy.”

Tư thế Karin có vẻ thả lỏng hơn, có lẽ nhờ bia. Mái tóc mái rơi xuống che một bên mắt, tạo cho cô nét gợi cảm mơ hồ.

Mình muốn đóng băng khoảnh khắc này mãi mãi!

Bản năng fangirl của Suzune suýt nữa trỗi dậy. Cô phải tự nắm lấy tay mình để ngăn nó với tới điện thoại. Nhưng biết đâu lát nữa họ có thể chụp một tấm selfie chung? Hai đồng nghiệp chụp ảnh với nhau thì hoàn toàn bình thường mà, đúng chứ?

“Em tốt nghiệp DIAGONAL vì muốn trở thành seiyuu.”

“Cái gì?! Đợi đã, t-thật sao?!”

Tin này hoàn toàn mới với Suzune—dù nghĩ lại thì lẽ ra phải nhận ra. Nhưng cô chưa từng biết Karin có ước mơ đó. Suzune tin rằng mình đã đọc hết mọi bài phỏng vấn và bài báo về oshi, vậy mà chẳng nơi nào nhắc đến chuyện này.

“Thật ra, ngay từ đầu em ký với công ty cũ là để làm seiyuu chứ không phải idol. Em chỉ tham gia DIAGONAL vì họ bảo đó là một dự án nhóm seiyuu tân binh.”

Còn bất ngờ hơn nữa. Suzune cũng không biết điều này. Nếu DIAGONAL từng quảng bá có liên quan đến lồng tiếng, chắc chắn cô đã nghe rồi.

“Nhưng tất cả chỉ là lời nói dối. Họ cố tình lừa em vì rất muốn biến em thành idol. Có lẽ họ nghĩ rằng một khi em đã bắt đầu rồi thì mọi thứ sẽ tự ổn thôi.”

Karin bĩu môi, khẽ hừ một tiếng.

Là đang giận hay đang dỗi? Dù thế nào cũng đáng yêu.

Suzune không thể rời mắt khỏi cô, dù vẫn chăm chú lắng nghe.

“Ý em là… có lẽ họ cũng không sai hoàn toàn. Và em đúng là đồ ngốc, cứ tin những lời hứa như ‘sớm thôi’ hay ‘một ngày nào đó’… Nhất là vì em vẫn được làm vài công việc liên quan đến anime, dù không phải với tư cách diễn viên lồng tiếng.”

Đúng rồi, mấy bài hát chủ đề… bài nào cũng là banger cả!

“Nhưng rồi em cũng nhận ra thôi, kiểu như: ‘Khoan đã, mình đang đi sai đường rồi.’ Em thật sự yêu fan của mình và các thành viên DIAGONAL lắm. Vì thế em quyết định tiếp tục, ít nhất cho đến khi đủ sức kéo khán giả cho một buổi solo concert ở sân khấu lớn. Trong lúc đó, em nghĩ mình vẫn có thể làm những việc khác, nên đã nhờ một nữ diễn viên kỳ cựu ở công ty giới thiệu cho em một seiyuu cô ấy quen, rồi người đó lại giới thiệu em cho một seiyuu khác dạy riêng cho em suốt một thời gian dài.”

“Chị có thể hỏi tên seiyuu đó không…?”

“Được chứ.” Karin thoải mái nói ra cái tên.

Đó là một seiyuu gạo cội mà Suzune biết rất rõ qua các tác phẩm của cô ấy. Nếu nhớ không nhầm, người đó còn là giảng viên ở một trường chuyên môn nữa.

À, hiểu rồi. Vậy nên trong phòng thu cô ấy mới tự tin như thế—vì vốn dĩ đã biết mình phải làm gì.

Dù vậy, khả năng tạo dựng quan hệ của Karin thật đáng nể. Cô ấy đã xoay xở để được học riêng với một tiền bối dày dạn kinh nghiệm—người mà ngay cả Suzune cũng chưa từng có cơ hội thu âm cùng.

“Nhưng mà… nói cho chị biết hết những chuyện này khi chúng ta mới chỉ làm quen thôi, em không thấy sao chứ? Ý chị là, chị biết mình là người hỏi…”

“Không sao đâu. Em muốn chị biết là em nghiêm túc với chuyện này, chứ không phải hứng lên nhất thời rồi nhảy sang làm seiyuu… Với lại, Miama-san bảo em nên thử tìm đồng minh.”

“Và em chọn… chị? Nhưng tại sao…?”

Tim Suzune khẽ rung lên.

Chẳng lẽ Karin thực sự nhận ra cô từ buổi meet-and-greet hôm đó? Một phần trong cô hy vọng oshi còn nhớ mình, nhưng phần khác lại lo điều đó sẽ khiến mối quan hệ từ giờ trở đi trở nên kỳ lạ.

“Miama-san nói chị là người tốt.”

“C-chị hiểu rồi…”

Suzune không biết phải đáp lại thế nào. Cô uống một ngụm bia dài để che đi khoảng lặng vừa xuất hiện.

Cô không khỏi tự hỏi vì sao Miama-san lại nói về mình như vậy.

Suzune biết mình có xu hướng để ý và chăm sóc người khác, và cô cũng thích khi các seiyuu mới vào nghề ngưỡng mộ mình. Nhưng nghĩ đến khả năng quản lý xem mình như một “con tốt” dễ sai khiến lại khiến cô thấy khó chịu.

“Cô ấy nói kiểu như, ‘Nếu em thẳng thắn và chân thành với Sengu-san, cô ấy sẽ nghiêm túc với em.’ Nên em nghĩ chắc là an toàn khi nói thật mọi chuyện. Vì em thực sự nghiêm túc mà.”

Mặt Suzune đỏ bừng.

Chưa đủ vì oshi đang nhìn thẳng vào cô ở khoảng cách gần đến vậy, giờ cô còn xấu hổ vì đã thoáng nghi ngờ Miama.

“Chị đâu có ghê gớm đến thế…”

Cô khẽ chọc vào con tôm trước mặt. Nó đã nguội bớt, lớp mayonnaise bắt đầu đông lại. Lẽ ra cô nên ăn khi còn nóng.

“Thật à?”

Karin nghiêng đầu, rồi bất ngờ gắp luôn con tôm đó bỏ vào miệng.

Nuốt xong, cô khúc khích cười.

“Mm, ngon thật.”

Thiên thần mất rồi…

Sau khi về nhà, tắm rửa và thay bộ đồ nỉ rộng thùng thình, Suzune ôm chặt chiếc gối ôm trên giường, lâng lâng hồi tưởng lại khoảng thời gian như mơ bên oshi.

Họ đã ở cùng nhau tròn ba tiếng đồng hồ.

Sau hai ly bia, họ chuyển sang rượu Thiệu Hưng, rồi kết thúc bằng mấy tách ô long thơm dịu.

Nhờ được một tiền bối lão luyện chỉ dạy, Karin dường như nắm khá vững những kiến thức cơ bản của ngành—ít nhất là trên lý thuyết.

Họ không nói quá nhiều về công việc, cũng không đào sâu đời tư. Phần lớn thời gian chỉ là tán gẫu linh tinh những chuyện nhỏ nhặt.

Dù vậy, qua cách trò chuyện, rõ ràng Karin là một fan anime cuồng nhiệt. Cô ấy nói mỗi mùa đều xem thử vài tập của hầu hết anime mới rồi mới quyết định theo bộ nào, và kiến thức cũng rất phong phú.

Ngược lại, Suzune mới là người không theo kịp. Từ khi bắt đầu làm seiyuu, cô đã mất khả năng xem anime đơn thuần vì thích. Thay vào đó, cô dành nhiều thời gian hơn cho idol và phim truyền hình người đóng.

Nhìn Karin say sưa nói về anime, Suzune bỗng thấy mình muốn ngừng xem anime dưới góc độ nghề nghiệp. Đây đúng là “tai nạn nghề nghiệp”—diễn viên lồng tiếng thường vô thức chú ý đến phần thể hiện giọng nói nhiều hơn bất cứ điều gì khác.

Cuộc trò chuyện với Karin thực sự tuyệt vời… vậy mà đồng thời, trong cô lại dấy lên chút buồn man mác.

Người ngồi trước mặt cô chắc chắn là Karin Shotsuki—center tuyệt đối của DIAGONAL.

Thế nhưng, cô ấy không còn là idol mà Suzune từng mê mẩn đến ám ảnh.

Hào quang từng bùng nổ như siêu tân tinh giờ đã dịu xuống thành thứ ánh sáng điềm đạm hơn. Nguồn năng lượng bùng nổ cũng giảm đi một bậc. Cô ấy trông trưởng thành hơn nhiều.

Hình tượng idol vốn dĩ chỉ là diễn thôi.

Dĩ nhiên là vậy.

Suzune không coi đó là sự phản bội, cũng không thất vọng. Thậm chí sâu thẳm trong lòng, cô biết như vậy mới tốt—cho cả công việc lẫn đời sống cá nhân của mình.

Nhưng điều đó cũng khiến cô nhận ra rõ ràng hơn rằng oshi của mình thực sự đã “tốt nghiệp”.

Khi Karin nhấp rượu Thiệu Hưng rồi cười khúc khích: “Vị gì mà lạ ghê!”, cô trông chẳng khác gì một phụ nữ hai mươi hai tuổi bình thường.

Đống merchandise DIAGONAL trang trí trong phòng Suzune vẫn lấp lánh như cũ, nhưng giờ đây lại phảng phất vị ngọt đắng—biểu tượng của một điều gì đó đã thuộc về quá khứ.

Nhưng mà… mình mừng vì cô ấy đã tìm được con đường mới.

Từ góc nhìn của Karin, cô ấy cuối cùng cũng quay về với giấc mơ ban đầu. Còn Suzune, cô từng thật sự lo lắng không biết Karin sẽ làm gì sau khi rời khỏi đời idol. Dù chưa bao giờ nghĩ câu trả lời lại là lồng tiếng, nhưng rõ ràng Karin rất nghiêm túc với nó.

Điện thoại Suzune vang lên báo tin nhắn mới. Nhìn vào màn hình khóa, cô thấy thông báo hiện lên—người gửi không ai khác ngoài Karin.

Tim cô lập tức đập mạnh.

Chuyện này là thật sao?!

Cảm giác phấn khích mà vài ngày trước cô còn không dám mơ đến.

Sau khi ăn xong, Karin đã hỏi:

“Àm… chúng ta trao đổi liên lạc được không?”

Từ chối kiểu gì được chứ. Suzune lập tức mở app nhắn tin trong chớp mắt. Họ còn lập hẳn một group chat chỉ có hai người—và thậm chí còn thống nhất sẽ không bao giờ cho ai khác vào.

Giờ cô mở tin nhắn ra đọc.

Cảm ơn hôm nay nhé. Vui lắm, mà cũng rất hữu ích nữa. Hy vọng sớm được đi ăn cùng chị lần nữa.

TRỜI ƠI TẤT NHIÊN RỒI!!!

Suzune hít sâu để giữ bình tĩnh, không trả lời đúng nguyên văn suy nghĩ đó. Suýt nữa thì xong đời. Nếu đáp lại nhiệt tình quá mức như vậy, cô sẽ trông cực kỳ háo hức. Là người lớn tuổi và có kinh nghiệm hơn, cô phải giữ phong độ.

Chị cũng rất vui. Nếu có thắc mắc gì, cứ liên lạc với chị bất cứ lúc nào nhé. Và chị rất sẵn lòng đi ăn cùng em lần nữa.

“………”

Cô ép mình chờ đủ một phút rồi mới bấm gửi.

Được rồi, gửi!

Tin nhắn bay đi kèm hiệu ứng nhỏ. Dấu “đã xem” hiện lên gần như ngay lập tức.

Nhanh vậy?!

Nếu không tỉnh táo, cô đã tưởng Karin đang chờ mình trả lời sẵn rồi. Lý trí bảo rằng chắc cô ấy chỉ đang nghịch điện thoại sau khi nhắn tin thôi.

Nhưng rồi—

Tuyệt quá! Chỉ cần cô không nói vậy vì xã giao là được.

Tin trả lời đến ngay tức thì.

Tất nhiên là không rồi, đồ ngốc.

Lần này Suzune cũng đáp ngay.

Chưa đầy vài giây sau lại có tin nhắn mới.

Lần tới khi nào chị đến công ty?

Chắc tuần sau.

OK, khi nào biết rõ ngày thì báo em nhé. Dạo này em rảnh lắm.

W-wow, cô ấy chủ động thật đấy…

Suzune tất nhiên rất vui, nhưng cũng hơi bối rối. Họ thật sự có thể thân nhanh như vậy sao?

Suzune thì biết rõ Karin thời idol, nhưng Karin đâu biết nhiều về cô. Hay đây là phong cách bình thường của giới trẻ bây giờ?

Ngay lúc đó, một tin nữa hiện lên.

Với lại, nhắn tin thì không cần khách sáo quá đâu. Em mới là người mới mà!

Vậy nhé…

Dù trong lòng còn ngập ngừng khi phải bớt trang trọng với oshi, Suzune vẫn quyết tâm cố gắng thoải mái hơn—nhưng không quá suồng sã—vì đó là điều Karin muốn.

À mà, chị có…

Còn tiếp nữa hả?! Trẻ con bây giờ đúng là bạo thật, Suzune nghĩ.

Cuối cùng, họ nhắn qua nhắn lại thêm hai tiếng đồng hồ.

Ngày hôm sau, khi lật kịch bản trong buổi thu âm, Suzune nhận ra ngón cái của mình hơi đau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!