Toàn Tập

Chương 2

Chương 2

Hai ngày sau, tin nhắn triệu tập đến văn phòng được gửi đi.

Suzune vừa kết thúc buổi hot yoga mỗi tuần, tắm rửa sảng khoái rồi thay đồ xong thì kiểm tra điện thoại. Một email nhóm đã được gửi khoảng ba mươi phút trước.

Bất cứ ai rảnh đều được yêu cầu có mặt tại văn phòng lúc hai giờ chiều hôm sau. Tình cờ thay, Suzune lại có một khoảng trống giữa hai buổi thu âm vào đúng khung giờ đó.

Rất hiếm khi công ty liên lạc với toàn bộ mọi người cùng lúc. Thông thường, họ chỉ trao đổi riêng lẻ với quản lý của mình.

Ý nghĩa đã quá rõ ràng: Chắc chắn sắp có một thông báo lớn.

Hay là một dự án khủng cho cả công ty? Suzune nghĩ thầm. Dù vậy… cũng không thiếu những khả năng tồi tệ hơn.

Ví dụ như Earpo có thể sẽ chấm dứt hoạt động quản lý hoàn toàn.

Trước đây cô chưa từng nghĩ đến điều đó, nhưng khi nghề lồng tiếng ngày càng trở nên phổ biến, nhiều công ty sản xuất lâu đời cũng bắt đầu quản lý diễn viên lồng tiếng, còn những công ty mới thì liên tục được thành lập từ đầu. Số lượng tăng lên đồng nghĩa với việc cũng có không ít công ty phải đóng cửa vì cạnh tranh.

Không chỉ các nhà sáng tạo nội dung mới phải tạo ra lợi nhuận nếu không muốn biến mất. Diễn viên lồng tiếng cũng vậy—nếu không tạo ra kết quả, hợp đồng sớm muộn gì cũng sẽ bị chấm dứt.

Mỗi mùa phim là một trận chiến sinh tồn.

Trước hết phải vượt qua vòng tuyển chọn nội bộ của công ty mới được đi audition. Nhưng kể cả có qua được cửa đó, nếu bạn thất bại trong buổi thử vai thì mọi thứ cũng coi như bằng không.

Mỗi khi nghĩ đến những người bị loại khỏi công ty, hay thậm chí không vượt qua nổi vòng xét duyệt ban đầu, Suzune lại thấy day dứt.

Yuika luôn nhắc cô rằng nghĩ nhiều cũng vô ích—ngành này vốn là nơi thực lực quyết định tất cả. Nhưng nghe vậy, Suzune luôn có cảm giác Yuika đang tự trấn an bản thân mình không kém gì cô.

Dù sao thì cũng đúng. Cuối cùng, ngoài việc không ngừng nỗ lực hoàn thiện bản thân, dốc lòng cho nghề, và dồn hết sức cho từng vai diễn, từng buổi thử vai… thì chẳng còn cách nào khác.

Giữ trong lòng tinh thần đó, sáng hôm sau Suzune hoàn thành buổi thu âm cho một anime sắp phát sóng, rồi một mình ghé quán ramen gần đó, gọi một bát tori paitan cỡ nhỏ (nước dùng gà béo ngậy thơm ngon), sau đó đi bộ đến văn phòng Earpo cách hai ga tàu.

Vừa đi, cô vừa nghe một bài của DIAGONAL, tiện thể tăng sức bền và chơi một game đi bộ trên điện thoại.

Đó là bài hát nhóm, nhưng từ khi gia nhập, Karin Shotsuki luôn là center, nên phần hát của cô nhiều hơn hẳn các thành viên khác. Giọng hát ấy rung lên trong cơ thể Suzune, xuyên thẳng vào tận sâu thẳm và tiếp thêm sức mạnh cho cô.

Cô vừa đi vừa cố gắng hấp thụ những dư âm của oshi đã vắng bóng quá lâu của mình suốt khoảng một giờ, cho đến khi đến tòa nhà nơi công ty đặt trụ sở.

Suzune lấy từ túi tote lớn ra một chiếc khăn tay, lau lớp mồ hôi mỏng trên mặt.

Chân cô hơi đau. Đi sneakers sẽ thoải mái hơn, nhưng Suzune thích giày bệt gót thấp. Mang chúng khiến cô cảm thấy mình bất khả chiến bại.

Earpo thuê từ tầng hai đến tầng năm của tòa nhà mười tầng này, cùng cả tầng hầm.

Tầng một là cửa hàng tiện lợi. Suzune đi qua lối vào bên hông và lên thang máy đến tầng năm—khu lễ tân. Tầng hầm là studio, có thể dùng để thu demo audition nếu phòng trống. Nhờ tiện lợi không cần thuê phòng thu bên ngoài—đặc biệt với các vai game hoặc thuyết minh ít thoại—công ty nhận được không ít công việc.

“Chào buổi sáááng!”

Vừa bước vào văn phòng, cô cất giọng chào đầy năng lượng.

Điều này là bắt buộc, dù bạn có là tiền bối dày dạn đến đâu. Giới giải trí vận hành dựa trên lễ nghi và thứ bậc nghiêm ngặt. Thứ tự đó được quyết định bởi lịch sử hoạt động diễn xuất, còn độ nổi tiếng chỉ đứng sau. Việc bạn vào công ty sớm hay muộn không quan trọng, vì có người chuyển công ty giữa chừng.

Suzune bắt đầu làm diễn viên nhí, tính ra đã có hai mươi năm diễn xuất. Nhưng thực tế, cô chỉ thực sự coi đây là nghề toàn thời gian khi trở thành diễn viên lồng tiếng, nên thời gian hoạt động nghiêm túc chỉ khoảng tám năm. “Hai mươi năm kinh nghiệm diễn xuất” là một câu chuyện hay để kể trong các buổi talk show, nhưng cô không bao giờ dùng nó để tự xưng mình là tiền bối hơn người khác.

“Chào buổi sáng,” tiếng đáp lại vang lên từ nhân viên và các diễn viên khác.

Đảo mắt nhìn quanh, Suzune thấy Yuika đang ngồi ở khu lounge—không gian tự do dùng để nghỉ ngơi hoặc họp nhanh.

Các diễn viên của công ty không có bàn làm việc riêng. Khi cần làm giấy tờ, họ dùng lounge hoặc mượn bàn của quản lý.

Cả ba chiếc bàn trong lounge đều kín người. Suzune tiếp tục chào thêm vài tiếng “chào buổi sáng” trước khi ngồi xuống chiếc ghế cạnh Yuika.

“Không biết chuyện gì nhỉ?”

Cô vuốt lại váy liền không tay trước khi ngồi.

Trên bàn trước mặt Yuika là một bình giữ nhiệt inox nhỏ. Cô ấy luôn đựng đầy trà thảo dược Trung Hoa tốt cho cổ họng. Suzune từng thử một ngụm và thấy đắng đến mức không chịu nổi.

“Nghe nói chủ tịch muốn trực tiếp nói chuyện với chúng ta.”

Chỉ với thông tin này, không thể biết tin tức là tốt hay xấu. Nhưng Suzune linh cảm khả năng xấu cao hơn.

“Không phải công ty sắp phá sản đấy chứ?”

“Chắc không đâu… Mà nói thật, chị cũng chưa bao giờ để ý tình hình tài chính của công ty.”

“Em cũng vậy…”

Dù trực thuộc công ty, Suzune và Yuika thực ra không phải nhân viên. Diễn viên lồng tiếng rốt cuộc vẫn là người làm nghề tự do.

Các diễn viên xung quanh cũng có vẻ lo lắng; không ai trò chuyện rôm rả. Không khí yên ắng bất thường, dù ở đây có đến hai tiền bối tương đối tên tuổi trong ngành.

“Sau buổi này chị có việc không, Yuika?”

“Không hẳn… Chị đi tập thanh nhạc. Nghe nói sắp được giao bài hát nhân vật, nên phải chuẩn bị trước. Còn em, Suzu?”

“Em còn một buổi thu nữa. Nhưng chỉ là quảng cáo game mobile thôi.”

“Ở dưới hầm à?”

Yuika chỉ xuống phía studio tầng hầm.

“Không, ở Nishi-Shinjuku.”

“À.”

Chắc cũng chưa đến một tiếng là xong.

Tối qua, Suzune đã xem kỹ tài liệu về nhân vật mình đảm nhận. Vì được chọn làm vai chính, cô còn chơi thử luôn cả game.

Dạo gần đây, Suzune tham gia khá nhiều sự kiện liên quan đến những tựa game mà cô đảm nhận vai diễn. Nếu không trực tiếp chơi game, cô sẽ chẳng thể tám chuyện một cách tự nhiên và thú vị về nó được.

Suzune không muốn làm các fan đến tham dự sự kiện thất vọng, nên cô cố gắng vắt ra thời gian để chơi bất cứ khi nào có thể. Có những ngày cô chỉ kịp đăng nhập điểm danh, nhưng dù sao vẫn duy trì được.

Vấn đề nằm ở chỗ… mấy trò đó đều vui đến mức gây nghiện—ngốn thời gian một cách khủng khiếp.

Hiện tại cô đang chơi tám game cùng lúc. Chỉ riêng việc đăng nhập và làm nhiệm vụ hằng ngày cho từng game thôi cũng đã tốn kha khá thời gian. Cô tranh thủ cày trong lúc di chuyển hoặc chờ đợi giữa các buổi thu.

Cửa phòng họp bật mở với một tiếng cạch, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý trong phòng.

“Cảm ơn mọi người đã chờ.”

Người bước ra đầu tiên là Aoyama Youko, quản lý trưởng của công ty. Dù mới ngoài bốn mươi, cô toát ra khí chất áp đảo; ngay cả những seiyuu kỳ cựu hơn tuổi cũng hơi chỉnh lại tư thế khi đứng trước cô.

Dĩ nhiên Suzune và những người khác cũng làm vậy. Tất cả đều đứng dậy chuẩn bị chào hỏi cung kính, nhưng rồi khựng lại khi Aoyama-san giơ tay lên ra hiệu ngăn.

Tiếp theo là chủ tịch Morisaki Gorou. Từng chơi rugby từ thời đại học, ông là một người đàn ông cơ bắp vạm vỡ ở độ tuổi năm mươi. Với chiều cao gần 1m90, ông trông khá đáng sợ—ít nhất là sẽ như thế, nếu ông không lúc nào cũng nở nụ cười để xoa dịu ấn tượng ấy.

“Ồ hô. Đông đủ ghê nhỉ.”

Hàm răng trắng lóe lên khi ông cười—lúc nào Suzune cũng thấy giống nhân vật anime.

“Hôm nay đội của chúng ta có một ‘tuyển thủ’ mới gia nhập, nên muốn giới thiệu với mọi người.”

Vốn tư duy đậm chất thể thao, ông gọi công ty là “đội”, còn các seiyuu trực thuộc là “tuyển thủ”.

Chủ tịch bước sang một bên, để lộ một cô gái trẻ mặc hoodie rộng thùng thình và quần gaucho phía sau. Suzune thậm chí còn không nhận ra có người đứng sau thân hình đồ sộ của vị lãnh đạo.

Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt cô chạm vào người đó—

HYAGH!

…một âm thanh kỳ quái suýt nữa bật ra khỏi cổ họng.

Một luồng run rẩy không thể diễn tả chạy dọc từ đầu ngón chân lên tận đỉnh đầu, khiến tóc cô dựng đứng. Da đầu như muốn nứt ra.

Không thể nào, không thể nào, không thể nàoooo!

Cô phải dốc hết kỹ năng kiểm soát thanh quản được rèn luyện bao năm để ngăn mình hét lên một tiếng méo mó.

Toàn thân đổ mồ hôi như tắm. Mắt đau nhức. Ngực thắt lại. Cô tưởng như mình sắp chết—nhưng không được! Không phải bây giờ!

AAAAAAAH!

Người đứng sau lưng chủ tịch…

Thiên thần vừa giáng trần xuống văn phòng họ…

Chính là—

K-KARIN-SAMAAAAA?!

“Đây là Karin Shotsuki, từ hôm nay sẽ gia nhập công ty chúng ta.”

Chủ tịch mỉm cười đầy tự hào, như đang khoe một báu vật vô giá.

Không nhầm được—chắc chắn không nhầm.

Đúng là em ấy… Karin-sama bằng xương bằng thịt…!

Suzune run bần bật, hai tay ôm chặt trước ngực. Tim đập loạn xạ. Não bốc hỏa. Cô chỉ mong mình không chảy máu mũi ngay tại chỗ.

“Tôi nghĩ chắc nhiều người trong số các bạn đã nghe đến cô ấy?”

ĐƯƠNG NHIÊN RỒI!

“Nhóm idol mà cô ấy từng tham gia, DIAGONAL, đã thể hiện ca khúc cho không ít anime.”

Và bài nào cũng là tuyệt phẩm hết đó!!!

“Quản lý cũ của Karin ở công ty trước là bạn cũ của tôi. Sau khi bàn bạc về định hướng tương lai của cô ấy, xác nhận vài điều và thực hiện một số cuộc gọi, thì từ hôm nay cô ấy sẽ làm việc với chúng ta. Mong mọi người giúp đỡ cô ấy làm quen với công việc lồng tiếng và trở thành một phần của đội.”

Tất nhiên rồi ạ!!!

Suzune gần như thở dốc.

Cứ giao cho em!

Chủ tịch lại lóe răng cười rồi lùi sang một bên.

“Shotsuki-san, mời cô tự giới thiệu.”

“Vâng.”

Karin Shotsuki khẽ gật đầu, bước lên nửa bước.

Những chuyển động chậm rãi, mềm mại ấy hoàn toàn trái ngược với hình ảnh sắc sảo, mạnh mẽ mà Suzune vốn quen thuộc. Cô chưa từng thấy Karin như thế này, kể cả trong hậu trường.

Biểu cảm của cô ấy cũng hơi cứng; có lẽ đang căng thẳng. Nụ cười rạng rỡ thường ngày như bị một lớp mây mờ che phủ.

Giống hệt một bé mèo con lần đầu đến nhà mới vậy! ĐÁNG YÊU QUÁ ĐI MẤT!

Nếu Yuika nghe được độc thoại nội tâm của Suzune, chắc chắn sẽ buông một câu kiểu “Bà thấy Karin làm cái gì cũng đáng yêu hết á.” Và đúng, vì đó là sự thật.

Mình đang ở cùng một căn phòng với oshi! Hít chung bầu không khí! Chết mất thôi!

Trái tim fangirl héo úa của cô đang được tưới nước dần dần. Mình được “cho ăn” no đến mức chắc ba ngày khỏi cần ăn cơm, cô nghĩ.

Karin Shotsuki nhìn quanh căn phòng.

Ánh mắt tụi mình chạm nhau! …Chắc vậy.

“Rất vui được gặp mọi người. Em là Karin Shotsuki. Em vẫn còn chưa phân biệt nổi đông tây nam bắc trong giới lồng tiếng, nhưng em sẽ cố gắng hết sức để tiến bộ. Mong được mọi người chỉ bảo và giúp đỡ.”

Cô cúi đầu thật sâu.

Giờ mình có vỗ tay không nhỉ?! Vỗ được không?!

Hai bàn tay Suzune ngứa ran muốn đập vào nhau. Cô liếc quanh, nhưng chẳng ai có ý định vỗ tay cả.

Các tiền bối thì mỉm cười ấm áp, khẽ thì thầm chào mừng; trong khi vài tài năng trẻ hơn lại hơi nhíu mày.

Suzune không ngây thơ đến mức trở thành người duy nhất reo hò trong hoàn cảnh này.

Nhưng với tư cách một người chuyên nghiệp, cô cũng không thể im lặng. Lễ nghi là nền tảng của xã hội mà. Người ta chào mình, thì mình chào lại—quá đỗi hiển nhiên.

Suzune siết hai tay trước ngực, hắng giọng.

Rồi bằng chất giọng ấm áp nhất có thể, cô nói—

“Rất vui được meep em!”

Toang rồiiiiii!

Sau khi màn giới thiệu kết thúc, Karin Shotsuki theo quản lý trưởng quay lại phòng họp. Yuika vẫn còn thời gian trước buổi luyện thanh, nên Suzune túm lấy tay cô và kéo thẳng đến quán cà phê gần công ty nhất.

Cô nhất định phải nói chuyện này với ai đó.

Suzune lao vào một booth kín, gọi hai ly trà đen “trong ngày” như thường lệ, rồi đổ người qua bàn về phía Yuika.

“Đây không phải mơ đâu đúng không?!”

Cô phải xác nhận cho chắc. Rất có thể vì quá khát khao được gặp oshi mà cô bắt đầu ảo giác rồi cũng nên.

“Em đang tỉnh táo và tương đối bình thường,” Yuika đảo mắt đáp.

Suzune thở phào nhẹ nhõm.

Vậy là thật. Giọng nói hơi khàn đặc trưng của Karin Shotsuki, khí chất của cô ấy, việc cả hai cùng ở trong một căn phòng.

Não cô vẫn như đang bốc cháy. Thậm chí còn nghe như xèo xèo.

“…Trà Nilgiri của cô đây ạ.”

Chỉ đến khi tách trà được đặt trước mặt, Suzune mới nhận ra mình khát khô cổ. Cô ôm lấy chiếc cốc và uống một hơi.

Chất trà nóng, nhưng không đến mức làm bỏng cổ họng. Ông chủ quán biết rõ đặc thù công việc của Suzune và đồng nghiệp cô, nên lúc nào cũng cẩn thận điều chỉnh nhiệt độ, tránh gây tổn hại đến giọng nói.

“…Aaaah.”

Suzune thở ra một hơi dài thơm mùi trà, rồi đặt tách xuống đĩa lót với một tiếng cạch khẽ khàng.

“Không thể tin chuyện này lại là thật… Phép màu đúng là có tồn tại…”

Dù Suzune đã từng gặp Karin ngoài đời không ít lần, nhưng lần này hoàn toàn khác.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Karin trong trang phục đời thường, chứ không phải đồ idol. Ảnh chụp casual thì cô cũng đã xem rồi, nhưng cô hiểu rất rõ—những thứ đó vẫn chưa phải “bản thật”.

Còn Karin hôm nay… là phiên bản nguyên bản không pha tạp. Karin Shotsuki thực sự, không phải idol trên sân khấu.

Mà gương mặt căng thẳng, nghiêm túc ấy… cũng đáng yêu chết đi được.

“Chị đoán đó là ‘oshi’ mà em nhắc suốt đấy nhỉ?”

Yuika cầm chiếc bình nhỏ chỉ đi kèm với phần trà của cô, không phải của Suzune, rồi rót thứ chất lỏng màu hổ phách vào tách. Là rượu brandy. Cô lúc nào cũng thêm vào trà đen một chút—chỉ đủ để tạo hương.

“Đúng rồi đó! Chính là em ấy! Karin Shotsuki độc nhất vô nhị! Không thấy đáng yêu lắm sao?!”

Yuika bật cười, nhưng không hề phụ họa.

Như vậy cũng không sao.

Không thể ép người khác “đẩy thuyền” oshi của mình được. Gu mỗi người mỗi khác mà.

“Mà cũng lạ thật. Chuyển hướng từ idol sang seiyuu à… Hay là công ty mình đang mở rộng lĩnh vực?” Yuika nói.

“Chắc không đâu. Chủ tịch cũng bảo là muốn tụi mình ‘chỉ cho em ấy cách làm seiyuu’ còn gì.”

“Vậy nghĩa là cô ấy đến đây vì muốn trở thành diễn viên lồng tiếng thật sự. Kỹ năng diễn xuất thế nào?”

Suzune nghiêng đầu. “Karin-sama chưa từng đóng phim truyền hình hay điện ảnh.”

Dù rất không muốn thừa nhận, DIAGONAL cũng chưa phải nhóm idol siêu sao đến mức nhận được những lời mời lớn như thế. Họ chưa từng có show riêng, và những quảng cáo dùng bài hát của họ đều liên quan đến anime.

MV thì có, nhưng chủ yếu tập trung vào phần vũ đạo. Kể cả có cảnh quay riêng từng người, cũng không có thoại vì nhạc đã phủ lên rồi.

“Hm… vậy là vẫn là ẩn số.”

“Nhưng mà, việc nhận em ấy vào công ty vào thời điểm lưng chừng thế này chắc cũng chứng tỏ họ kỳ vọng cao lắm, đúng không?”

“Họ kỳ vọng vào một thứ gì đó ở em ấy thì đúng hơn.”

Giọng nhấn mạnh của Yuika khiến Suzune khựng lại. “Ý chị là sao?”

“Thì em ấy vốn đã là một idol tương đối nổi tiếng…”

Yuika giơ một ngón tay.

“Hát hay, nhảy giỏi…”

Ngón thứ hai.

“Và có sẵn một lượng fan trung thành.”

Ngón thứ ba.

“Đó đều là lợi thế rất lớn với một người mới. Chưa kể việc em ấy tái xuất chắc chắn sẽ tạo không ít tiếng vang.”

Suzune định phản bác rằng nói vậy không công bằng, nhưng rồi lại ngậm miệng.

Vì Yuika nói đúng.

Thời buổi này, làm seiyuu không chỉ cần diễn xuất tốt.

Đó chỉ là mức tối thiểu.

Rất nhiều dự án còn kèm điều kiện phải biểu diễn ca khúc nhân vật. Tần suất phải lộ diện—chụp ảnh, tham gia show online—cũng ngày càng nhiều.

Karin vốn đã nổi tiếng với tư cách idol, nên rất có thể sẽ được gọi đích danh cho những công việc như vậy. Thậm chí có người còn quan tâm việc cô ấy là “chủ đề nóng” hơn là kỹ năng diễn xuất.

“N-nhưng chắc chắn Karin-sama cũng diễn được mà! Khi còn làm idol, em ấy luôn là người cố gắng nhiều nhất để đạt đến sự hoàn hảo! Em ấy chưa từng làm bất cứ màn trình diễn nào mà không dốc hết sức! Em tin em ấy!”

Suzune siết chặt hai nắm tay. Yuika khẽ cười.

“Được rồi, Suzu. Có thể đúng như vậy. Chỉ là đừng hưng phấn quá nhé? Chị nghĩ không phải ai trong công ty cũng vui với diễn biến này đâu, dù họ không thể hiện ra.”

Suzune biết chứ.

Số lượng lời mời thử vai mà công ty nhận được vốn đã có hạn.

Thêm một seiyuu mới đồng nghĩa cơ hội của những người khác sẽ giảm đi.

Giới giải trí là một cuộc chơi dựa trên thực lực. Bạn dùng lý lịch, độ nổi tiếng, và dĩ nhiên là kỹ năng diễn xuất để tranh giành vai diễn. Ngay cả lượng người theo dõi trên mạng xã hội cũng có thể trở thành “vũ khí” để vượt lên người khác.

Ai cũng hiểu điều đó.

Nhưng hiểu không có nghĩa là không thấy chạnh lòng.

Trượt một buổi thử vai đã đủ khiến người ta suy sụp—và đôi khi còn vô thức oán trách người đã giành được vai.

“Có bao gồm cả chị không, Yuika…?”

“Chị á?” Yuika chớp mắt mấy cái rồi cười. “Không, chị chẳng quan tâm. Ngoài mấy bài character song ra thì chị cũng không hát nhảy gì cả, mà nghe giọng nói lúc nãy thì chị nghĩ tụi chị cũng chẳng tranh cùng một dạng vai đâu.”

Cũng đúng.

“Địa bàn” của Yuika chủ yếu là vai phụ nữ trưởng thành. Dù không thường đóng vai chính, cô lại gần như không thể thiếu cho dàn nhân vật phụ.

Dĩ nhiên, cũng có khả năng Karin diễn được đủ loại vai từ trẻ con đến người lớn. Nhưng giọng và phong cách diễn của Yuika rất đặc trưng.

Cô còn thường lồng tiếng chính cho phim nước ngoài nữa. Dù mảng này không trả cát-xê cao bằng anime, nhưng lại giúp xây dựng hình ảnh cá nhân vững chắc, thậm chí có thể trở thành giọng lồng tiếng độc quyền cho một nữ diễn viên nước ngoài.

Yuika có thể không quá nổi bật, nhưng lại là một trong những người mang về doanh thu cao nhất công ty.

Tuy nhiên, không phải seiyuu nào cũng như cô.

Mối quan hệ giữa diễn viên và công ty suy cho cùng vẫn là giao dịch kinh doanh. Một người không tạo ra lợi nhuận sẽ trở thành “gánh nặng” trong mắt công ty. Giữ một người lại vẫn tốn chi phí nhân sự. Nếu công ty đánh giá rằng tương lai bạn khó có thể sinh lời, hợp đồng sẽ không được gia hạn.

Dĩ nhiên, nếu diễn viên cảm thấy công ty không quản lý mình theo cách mong muốn, họ cũng có thể rời đi—nhưng việc đó khó hơn nhiều.

“Còn em thì sao, Suzu? Không thấy em ấy là mối đe dọa à?”

Nụ cười của Yuika hơi cong lên đầy ẩn ý.

“Đối với em á?”

Suzune thậm chí còn chưa nghĩ đến chuyện đó.

Quả thật, hai người có thể sẽ thử vai cho cùng khá nhiều nhân vật.

Hiện tại, mỗi mùa Suzune đều nhận được vài lời mời thử vai chính. Nhưng rất có thể nhiều bên sản xuất sẽ bắt đầu chú ý đến Karin. Xét về lợi ích công ty, họ chắc chắn muốn có thêm gương mặt quen thuộc trong dàn cast, nên hẳn sẽ ưu tiên cho Karin không ít cơ hội.

“Chị coi như là không nhé.”

Suzune chớp mắt, nhận ra giọng điệu đầy trêu chọc của Yuika.

“Chứ còn gì nữa. Em đang cười như ngốc chỉ vì nghĩ đến chuyện có thể đi thử vai chung với em ấy kìa.”

“E-em có thật vậy không?”

Suzune vội đưa tay lên má, như thể làm vậy sẽ giúp cô “nhìn thấy” biểu cảm của mình.

“Sao? Tự tin vào thực lực của một ‘cựu binh’ đến thế cơ à?”

“Không hề. Em vẫn trượt thử vai suốt mà.”

Tỷ lệ đậu của cô chỉ khoảng mười phần trăm. Nhưng với cô, đó đã là thành công vang dội rồi. Thời mới vào nghề, có khi cả một mùa cô chẳng nhận nổi một vai phụ nhỏ, nói gì đến vai chính.

“Em chỉ không có thời gian lo chuyện người khác thôi. Với lại, Karin-sama có được lợi thế đó là nhờ nỗ lực và quyết tâm của chính em ấy.”

Ghen tị hay oán trách cũng chẳng ích gì.

“Giá mà ai cũng nghĩ được như em.”

Suzune hiểu rất rõ ý Yuika.

Trong những năm qua, họ đã chứng kiến không ít đồng nghiệp rời công ty.

Có người thậm chí nói thẳng với Suzune rằng nếu không phải cạnh tranh với cô thì họ đã làm tốt hơn, vừa than thân trách phận vừa tự ti. Có người chuyển sang làm freelance, viện cớ rằng công ty đang kìm hãm họ.

Dĩ nhiên, Suzune không phải người trời sinh đã miễn nhiễm với đố kỵ. Cô chỉ luôn tự nhắc mình mỗi ngày đừng đem bản thân so sánh với người khác.

Chăm chỉ là chìa khóa. Dù vậy, vẫn có lúc kết quả phụ thuộc vào may mắn hay quan hệ—những thứ mà nỗ lực không thể bù đắp. Vì thế, cô hiểu vì sao đôi khi người ta muốn tìm một ai đó để đổ lỗi.

Với những lợi thế sẵn có, Karin Shotsuki chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của kiểu ghen tị ấy.

Nhưng hẳn em ấy đã tính đến điều đó rồi.

Vậy mà vẫn chọn con đường này, bất chấp bao rào cản có thể gặp phải. Đó mới chính là Karin Shotsuki mà cô hâm mộ.

“Karin-sama sẽ ổn thôi. Em tin chắc như vậy!” Suzune tuyên bố.

Và điều đó chỉ càng khiến cô muốn ủng hộ oshi của mình hơn nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!