Web Novel

Chương 119: Nghệ Sĩ

Chương 119: Nghệ Sĩ

Chương 119: Nghệ Sĩ

Kỳ nghỉ hè của Học viện Robern kết thúc, đã đến lúc sinh viên quay trở lại.

Đầu năm nay có nhiều chuyện xảy ra nhưng Học viện đã tìm lại được sự ổn định.

Không những thế, những việc làm thiện nguyện của Uy Linh Sư trong kỳ nghỉ hè này bắt đầu được lan truyền, khiến sự quan tâm dành cho Học viện Robern, nơi anh đang công tác, càng trở nên đậm nét.

Thậm chí, vì đây trở thành nơi duy nhất ở Vương quốc Griffin có thể học về hắc ma pháp, nên các ma pháp sư có tên tuổi cũng tới tấp gửi yêu cầu muốn đến nghe bài giảng của Deus dưới danh nghĩa bài giảng đặc biệt.

Bị thu hút bởi cái tên Uy Linh Sư, với danh sách dài dằng dặc những nhân vật tầm cỡ đến giảng dạy đặc biệt.

Các phụ huynh nghe thấy đội hình hoành tráng đó liền không tiếc tiền tài trợ cho phía Học viện, và sự kỳ vọng của sinh viên cũng ngày càng lớn.

Và cái bụng phệ của Hiệu trưởng càng ngày càng phình to ra.

“Hư hơ hơ! Deus Verdi là số một!”

Nếu bảo quỳ lạy về hướng Northweden thì ông ta cũng làm, Hiệu trưởng cười khanh khách.

Dù chỉ có bài giảng vào ba ngày trong tuần nhưng ông ta đã chuẩn bị cả đại giảng đường lớn nhất cho anh.

Vì không chỉ sinh viên, mà vô số ma pháp sư đến giảng dạy cũng sẽ để ý mà muốn vào nghe giảng.

“Huhu.”

Hơn nữa, những thứ anh yêu cầu khi ký hợp đồng cũng đã được chuẩn bị xong. Với quyền hạn của Hiệu trưởng, ông ta đã lấy được quyền truy cập danh mục sách cấm của Thư viện Thiên niên kỷ, và cũng đã tạo riêng mẫu đơn đăng ký thiết bị nghiên cứu.

Chừng này quà chắc anh ta cũng hài lòng.

Nóng lòng muốn gặp Deus, Hiệu trưởng cười hí hí nhìn ra ngoài cửa sổ, chắp tay sau lưng, nhưng...

Cạch.

Giáo sư Y tế Karen bước vào mà không thèm gõ cửa, miệng ngậm kẹo nói.

“Hiệu trưởng, Giáo sư Deus báo sẽ đến muộn một chút.”

“Cái gì cơ!?”

Hiệu trưởng lập tức làm quá lên, mắt mở to thao láo.

Sinh viên tụ tập trước bảng thông báo khổng lồ.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào một tờ thông báo khá nhỏ so với kích thước bảng, việc làm tờ thông báo nhỏ là do mong muốn nhỏ nhoi của Hiệu trưởng rằng mọi người đừng nhìn thấy thì tốt.

“Uy Linh Sư đến muộn sao?”

“A, đã mong chờ thế mà.”

“Nghe nói thầy ấy đã giải quyết vụ án giết người hàng loạt Scolia còn bỏ ngỏ? Muốn nghe kể chuyện đó quá.”

“Tao định viết luận văn về vụ án kỳ quái mà thi thể rải rác khắp đông tây nam bắc, định hỏi dò thầy ấy chút.”

“Nhưng mà thực sự tất cả là do ma quỷ làm sao? Thú thật tao không tin mấy cái đó lắm.”

“Năm nay trải qua rồi nên mọi người mới thấy ma quỷ thực sự có ảnh hưởng đấy chứ.”

Vốn là những sinh viên ghét hắc ma pháp sư và mù tịt về ác linh nên ai nấy đều bàn tán xôn xao.

Nhưng dù vậy họ vẫn nhất định sẽ nghe bài giảng của Deus Verdi.

Học kỳ 1 đầy ám ảnh.

Mọi người đều thấm thía rằng để bảo vệ bản thân trong Học viện đầy rẫy ác linh thì cần phải cầu kiến thức từ Uy Linh Sư.

Trong lúc đó, nghe tin Uy Linh Sư đến muộn khiến bài giảng bị hoãn, ai nấy đều lo lắng.

“Không lẽ thầy ấy không đến đâu nhỉ?”

“Êy, dù sao thì thời khóa biểu và kế hoạch giảng dạy cũng lên hết rồi mà.”

“Nhưng mà thầy ấy thuộc Hoàng gia mà còn kiêm nhiệm chức Giáo sư thì ghê thật đấy.”

Giữa những lời bàn tán qua lại, Eleanor lén lút tách khỏi đám đông.

‘Xì.’

Vốn dĩ cô cũng định đến Học viện cùng Deus, nhưng cô hầu gái của anh ta biến mất một thời gian nên anh ta bảo đợi, cô đành phải đến trước.

Dù bảo sẽ đợi cùng nhưng bị nói là học sinh thì phải hành xử cho ra dáng học sinh nên bị đẩy đi trước.

‘Thế mà chính chủ lại đến muộn!’

Rất bực mình nhưng biết sao được. Người bao dung như mình phải nhịn thôi!

Trở về giảng đường, Eleanor chạy vội đến chỗ ngồi quen thuộc từ học kỳ 1, rồi lấy sổ và bút ra.

Người khác nhìn vào trầm trồ khen ngợi Công chúa quả nhiên chăm chỉ, ngày đầu khai giảng đã ôn bài trước, nhưng...

Thực ra Eleanor đang thè lưỡi hí hoáy vẽ bậy.

Không chỉ thích vẽ, mà còn được đối tượng muốn vẽ cho phép.

Eleanor đang vẽ Kim Shin-woo mặc trang phục của Vương quốc Griffin.

‘Quần áo trang trọng kiểu quý tộc cũng hợp, nhưng mặc áo choàng hờ hững kiểu ma pháp sư thì hợp hơn.’

Vì đã vẽ Kim Shin-woo nhiều lần nên Eleanor đang vẽ thêm quần áo phù hợp cho anh, chơi trò thay đồ.

Không biết Deus có thích đến mức đó không nhưng dù sao việc vẽ tranh cũng đã được cho phép.

Hôm nay cũng với tâm trạng đi mua sắm, Eleanor vẽ Kim Shin-woo và tưởng tượng ra bộ đồ phù hợp với anh, thì...

“Vẽ gì đấy?”

“Oái!”

Giọng nói rợn người như ma quỷ vang lên từ phía sau khiến Eleanor giật mình, lấy hai tay che bức tranh lại.

Mái tóc đen dài rũ xuống vai Eleanor, chủ nhân của nó là Aria Lias đang trừng mắt nhìn Eleanor với vẻ mặt đáng sợ.

“Không lẽ lại vẽ tôi đấy chứ?”

“K, không phải!”

Vì cùng ở Northweden nên hai người đi cùng xe ngựa đến Học viện Robern.

Trên xe ngựa Eleanor cũng vẽ tranh, và bị Aria phát hiện đang vẽ gì.

Không vẽ Kim Shin-woo.

Eleanor không có ý định cho bất kỳ ai xem khuôn mặt của Kim Shin-woo.

Thứ Eleanor vẽ là Aria.

Lại còn là trong bộ trang phục lòe loẹt và làm lố của Cô gái phép thuật (Magical Girl).

Thấy cái đó, Aria đã trợn ngược mắt xé nát bức tranh, nhưng dù sao thì...

“Lại mặc đồ kỳ quái cho tôi chứ gì?”

“Đã bảo không phải mà! Với lại đó là bộ đồ Giáo sư chỉ cho đấy!”

Vì đang mê mẩn Cô gái phép thuật nên Eleanor hét lên, mắt Aria mở to.

“Giáo sư chỉ cho bộ đồ đó sao? Không lẽ là cô gái phép thuật hồi đó?”

“Phải! Thầy ấy trực tiếp chỉ cho tôi đấy!”

Thấy vẻ mặt Eleanor không có vẻ gì là nói dối, đầu Aria nghiêng sang một bên.

“Thầy ấy thích cái đó sao?”

“... Chắc là vậy?”

“Ưm, vậy cho xem đi.”

“Cô xé hết rồi còn đâu!”

“Vẽ lại là được mà.”

Aria tự nhiên ngồi xuống cạnh Eleanor. Cuốn sổ của Eleanor lật sang trang mới, che đi bức tranh Kim Shin-woo đang vẽ dở.

Đặt bút lên trang giấy trắng tinh, Eleanor nói.

“Vậy lần này cô làm mẫu đi. Tôi bảo tạo dáng thế nào thì làm thế ấy nhé.”

“... Phải thế sao? Chỉ cần vẽ quần áo thôi mà.”

“Không thích! Đây là sự cố chấp của nghệ sĩ!”

“Công chúa mà nghệ sĩ cái gì.”

Thở dài ngán ngẩm, Aria suy nghĩ một chút. Bộ đồ lòe loẹt đó khá xấu hổ nhưng dù sao cũng không phải mặc thật.

Hơn nữa có khả năng nhìn thấy một phần sở thích của Deus sắt đá, nên...

“Được rồi, biết rồi.”

“Được! Vậy giờ tôi vẽ ngay đây, cô chống cằm đi.”

Không ngờ bắt đầu ngay thế này, Aria lúng túng tạo dáng.

Tay phải chống cằm nhìn lên bảng. Hơi thiếu tự nhiên nhưng Eleanor không quan tâm.

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt.

Eleanor vẽ rất chăm chú. Có vẻ định vẽ xong trước khi bắt đầu giờ học nên bút di chuyển rất nhanh.

“Giáo sư không chỉ cho cái gì khác à?”

Aria hỏi dò. Eleanor đương nhiên không mắc bẫy.

Những cuộc trò chuyện và kiến thức chia sẻ với Deus Verdi đối với cô chẳng khác nào rương kho báu.

“Im lặng đi.”

“Nói thêm một cái nữa thôi thì tôi sẽ im lặng.”

“...”

Lườm Aria một cái sắc lẹm, Eleanor thở dài trả lời.

“Cô gái phép thuật ấy?”

“Ừ.”

“Nghe nói người cực kỳ thích những thứ như thế được gọi là ‘Otaku’ đấy.”

“Otaku?”

Nghe cái tên đã thấy không có cảm tình, Aria nhíu mày, nhưng Eleanor thì ngược lại.

“Cảm giác rất hợp luôn. Hơn nữa nghĩa gốc chỉ là người đam mê mãnh liệt một cái gì đó thôi.”

“Thế à?”

Eleanor hừ mũi cười rạng rỡ.

“Ừ! Nên tôi quyết định làm Otaku! Vì tôi khá thích cô gái phép thuật mà.”

“Cảm giác không nên làm thế đâu.”

Aria lầm bầm gãi má bằng bàn tay đang chống cằm. Trước phản ứng đó, Eleanor bĩu môi.

“Gì chứ. Cô cứ đòi hỏi về cô gái phép thuật mãi nên tôi mới khó khăn lắm mới tìm hiểu được đấy.”

“Ừ thì... Chắc Giáo sư không dạy cái gì kỳ quái đâu nhỉ.”

Nhưng có khi nào vì Eleanor phiền phức quá nên thầy ấy nói đại cái gì đó để đuổi đi không?

Aria nghe đi nghe lại vẫn thấy từ Otaku không có chút cảm tình nào.

“Hư hừng, ta da.”

Vẽ xong, Eleanor xoay cuốn sổ lại cho xem.

Ở đó là Cô gái phép thuật Aria đang chống cằm chìm trong suy tư.

Chiếc váy lộng lẫy và cây gậy phép thuật đặt trên bàn.

Và bên dưới là chữ ký của Eleanor.

- by. Otaku Eleanor Luden Griffin

“Dùng như tên hiệu cũng hay đấy chứ? Otaku Eleanor! Nghe bắt tai mà? Cảm giác như bậc thầy ấy?”

“... Tôi chịu thôi.”

Aria quyết tâm sau này sẽ đến hỏi Giáo sư xem một công chúa có nên công khai dùng danh hiệu đó không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!