Tập 1: Đom đóm mơ mộng

Chương 5.02 The others

Chương 5.02 The others

5.02 The others

Rina không thể tin vào mắt mình.

Mọi luồng thông tin đan xen hỗn loạn, khiến cô không tài nào chấp nhận được cảnh tượng đang bày ra trước mắt.

── Cái quái gì thế này?

Đó là câu đầu tiên hiện lên trong tâm trí cô.

Biết bao chuyện đã xảy ra. Trở thành Mushitsuki, biết đến sự tồn tại của Cục Bảo tồn Môi trường Đặc biệt, rồi thành lập nhóm kháng chiến mang tên "Mushibane". Trải qua bao phen vào sinh ra tử, cô đã liều mạng để bảo vệ giấc mơ của mình.

Trong khoảng thời gian đó, Rina đã gặp gỡ và bắt đầu để ý đến một cậu thiếu niên cùng lớp. Cậu ta chẳng có đặc điểm gì nổi bật, nhưng một nét độc đáo nào đó ở cậu đã thu hút Rina.

Cô cũng đã gặp được một thiếu nữ mà lần đầu tiên cô có thể gọi là bạn thân. Cô gái ấy lúc nào cũng rụt rè, trông chẳng đáng tin cậy chút nào, nhưng bản chất lại vô cùng cứng cỏi. Cuộc gặp gỡ ấy đã cứu rỗi Rina biết bao nhiêu.

Thế nên, khi biết hai người đó quen nhau, cô đã nghĩ không thể nào. Cô đã nghĩ nếu thần linh thực sự tồn tại, thì tại sao Ngài lại trêu ngươi đến thế.

Nhưng rồi Rina vẫn chấp nhận điều đó.

Chấp nhận hiện thực trước mắt, và cả vận mệnh của chính mình. Cô nghĩ rằng kết cục cho cuộc đời vốn chẳng có gì tốt đẹp này, rốt cuộc cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nhưng, riêng cái kết cục này thì quả thực quá tàn nhẫn.

A, Thần linh ơi ──.

Vứt bỏ chiếc mặt nạ trắng, cô thầm nghĩ.

Ngươi quả nhiên là gã khốn nạn tồi tệ nhất trần đời ──.

「...Ahaha...」

Cô buột miệng cười. Có vẻ như cô có cái tật hễ quá ngạc nhiên hay quá tức giận là lại bật cười.

「Hóa ra tôi vẫn luôn... bị giám sát sao...?」

Trước mắt Rina, một thiếu niên đang đứng lặng. Chính là kẻ mà mới lúc nãy thôi còn là kẻ thù đáng hận, "Kakkō".

Nhưng giờ đây, trong đôi mắt Rina lại phản chiếu hình dáng của một người hoàn toàn khác.

Gương mặt đồng bộ với con Mushi màu xanh lục toát lên vẻ lạnh lùng, dù mái tóc có dựng ngược lên vì sức mạnh thì cũng không thể nào nhìn nhầm được. Suốt mấy tháng kể từ lần đầu gặp gỡ, Rina vẫn luôn chỉ dõi theo cậu.

「Chẳng phải cậu đáng lẽ đang đợi Shiika ở công viên giải trí sao? Này, Kusuriya...」

Trước câu hỏi của Rina, "Kakkō" ── Kusuriya Daisuke ── người đã mất đi chiếc kính bảo hộ, vẫn im lặng. Cậu ta giữ thái độ điềm nhiên quan sát tình hình.

「... Rốt cuộc cậu là ai? Kusuriya Daisuke? Hay là "Kakkō"?」

「Ít nhất khi ở trường thì tôi là Kusuriya Daisuke. Việc cố tình nhập học vào thời điểm đó để lẻn vào trường đúng là nhiệm vụ của "Kakkō", nhưng mà...」

Tuy nhiên, giọng điệu của Daisuke lại là của "Kakkō". Một chất giọng trầm thấp bị kìm nén, chẳng giống chút nào với cách nói chuyện của Daisuke ngày thường.

"Kétttt", âm thanh nghiến răng của chính cô truyền đến tai.

「Cứ như thế, cậu cũng đã lừa dối cả Shiika sao? Cậu biết con bé là "Fuyuhotaru" đúng không?」

「...」

Daisuke không trả lời. Chỉ thấy cậu ta dường như khẽ cắn môi.

「Cậu tiếp cận như vậy, rồi lại định biến con bé thành Kẻ Khiếm Khuyết lần nữa sao? Đúng là thủ đoạn mà chỉ kẻ hèn hạ như cậu mới nghĩ ra được. Đấu trực diện thì không tự tin thắng nổi à? Hay là cậu vừa nhìn Shiika hạnh phúc vì không hay biết gì, vừa cười thầm trong bụng?」

Haji, kẻ đang ở phía đối diện với Daisuke, thay đổi sắc mặt.

「Ý cô là sao, "Kakkō"? Cậu ──」

Tuy nhiên, câu nói của gã đàn ông đã bị chặn lại bởi âm thanh đôi cánh của con bọ rùa khổng lồ đang dang rộng.

Trong lồng ngực Rina, những cảm xúc mãnh liệt tưởng chừng đã quên lãng giờ đây lấp đầy tất cả. Cảm xúc từng dành cho người cha đã đẩy mẹ cô vào cái chết và dồn ép cả chính cô ── sát ý, giờ đây đang chi phối trái tim Rina còn hơn cả lúc đó.

「Giết chết ngươi...」

Ngay khi cô lầm bầm, con bọ rùa chấn động đôi cánh.

「Riêng ngươi thì nhất định, chính tay ta sẽ kết liễu ngươi!」

Sóng xung kích lớn nhất từ trước đến nay ập tới tấn công Daisuke.

Daisuke lập tức nâng súng lục lên và bóp cò. Một viên đạn pháo với sức công phá vượt xa súng lục thông thường va chạm trực diện với sóng xung kích.

Nhưng đòn tấn công mà Rina tung ra hoàn toàn áp đảo về uy lực. Daisuke bị thổi bay cùng với những mảnh bê tông vỡ vụn.

Haji dẫn theo những tên Goggles khác, định lao vào Rina.

「... Đừng lại gần!」

Người ngăn cản đám người đó lại chính là Mushitsuki mang tên "Kakkō".

Đẩy đống gạch vụn ra, thiếu niên đứng dậy. Dù hứng chịu hai lần sóng xung kích chứa sức hủy diệt đủ để nghiền nát cả ô tô, biểu cảm của Daisuke khi đồng bộ với Mushi vẫn bình thản. Một nửa khuôn mặt nhuộm đỏ máu tươi, bước chân loạng choạng, nhưng nét mặt của thiếu niên không hề lay chuyển dù chỉ một chút.

「Các người, lùi lại đi.」

Bị nói một cách dứt khoát, Haji nhún vai. Hắn ra lệnh cho đám Goggles bao quanh.

「Okay, những ai không phải "Kakkō" thì quay lại tiêu diệt "Mushibane" đi... Tôi sẽ đứng xem ở đây. Có một khán giả chắc cũng không sao chứ?」

Rina và Daisuke đều phớt lờ lời của gã đàn ông.

「... Ư...」

Tầm nhìn của Rina méo mó. Có lẽ do sử dụng quá nhiều sức mạnh cùng một lúc, tinh thần lực của cô đã bị bào mòn đáng kể. Nhưng cô vẫn trừng mắt nhìn kẻ thù trước mặt, nghiến chặt răng.

Muốn nói là đã cạn tình cạn nghĩa với tất cả ── nhưng Rina vẫn còn những việc chưa làm xong.

Việc bị lừa dối suốt bấy lâu nay cũng vậy, nhưng điều Rina không thể tha thứ nhất là thứ quan trọng hơn tất thảy đối với cô đã bị tổn thương. Daisuke đã cướp đi hy vọng từ cô gái chỉ biết cười những nụ cười rụt rè ấy.

「Cậu, đã cướp đi nụ cười của Shiika...」

Đôi vai thiếu niên khẽ run lên.

Một lần nữa, cô tung ra sóng xung kích toàn lực.

Thiếu niên phản xạ dùng khẩu súng lục mọc râu để đánh trả, nhưng quả nhiên không địch lại. Cậu ta ẩn mình sau tấm bê tông bị lật tung, nhưng vẫn không thể phòng thủ hết và bị đập mạnh vào cột điện.

「Cậu đã cướp đi tất cả của Shiika!」

Và, cả của tôi nữa ──.

Gạt đi những giọt nước mắt nhạt nhòa, Rina tiếp tục tấn công không khoan nhượng. Mỗi lần tung ra sóng xung kích, cô cảm thấy như có thứ gì đó bị rút mạnh khỏi trái tim mình.

Daisuke chạy vọt lên đống đổ nát của tòa nhà, nhảy qua vòng xoáy xung kích. Cậu tiếp đất ngay bên cạnh con bọ rùa và bắn đạn ở cự ly gần. Từ phần bụng của con bọ rùa, một lượng lớn dịch thể bắn tung tóe.

Nhưng Rina không gục ngã. Dù bị cơn chấn động như búa tạ giáng vào đỉnh đầu tấn công, cô vẫn dùng ý chí ra lệnh cho Mushi. Cái chân như thanh kim loại gạt phăng cơ thể thiếu niên đi.

「Tại sao, lúc nào cậu cũng thắng chứ? Chẳng phải ba người chúng ta đều có những giấc mơ giống nhau sao? Tại sao cậu lại là kẻ mạnh nhất chứ!」

Những giọt nước mắt tưởng đã gạt đi lại làm ướt đẫm gò má Rina. Nhưng Rina vẫn tiếp tục chiến đấu trong ý thức hỗn độn, đến mức chính cô cũng không còn cảm nhận được điều đó nữa.

「Chẳng phải giấc mơ của cậu là tìm được nơi cần đến mình sao? Tại sao cậu không nhận ra, Shiika cũng như vậy sao? Hơn nữa, cả tôi, cả tôi cũng...!」

「Dừng lại đi, Rina! Cứ tiếp tục dùng sức mạnh thế này, cô sẽ ──」

「Tôi không nhớ là cho phép cậu gọi tên tôi trống không đấy!」

Một khối năng lượng cực lớn đánh trực diện vào nhà ga.

Sau lưng Daisuke vừa né được trong gang tấc, nhà ga vỡ vụn thành từng mảnh.

Sự trống rỗng lại nảy sinh trong lòng Rina. Khả năng tư duy gần như đã biến mất, Rina đứng đó chỉ bằng bản năng đấu tranh chống lại kẻ thù trước mắt.

「Tại sao chứ... Tại sao trong tất cả mọi người, cậu lại là "Kakkō" chứ...」

Lần đầu tiên, một bóng tối rõ rệt phủ xuống biểu cảm của Daisuke.

「Người mạnh nhất trong chúng ta, chắc chắn là Shiika.」

Rina ngẩn ngơ ngước mặt lên.

「Nhưng quả nhiên người yếu nhất là Lady Bird... Rina, là cô đấy. Chúng tôi vẫn còn đang lạc lối... nhưng sẽ không nhầm lẫn kẻ thù như cô đâu.」

Giọng điệu của Daisuke có chút gì đó bi thương.

「Cái gì chứ...」

Ý thức đang dần tan biến bỗng sống lại như bị đánh thức.

「Cậu... Không phải các cậu đang cướp đi giấc mơ của Mushitsuki sao! Người cướp đi giấc mơ của Shiika, không ai khác chính là bản thân cậu còn gì!」

Con bọ rùa phóng ra sóng xung kích. Daisuke luồn qua đòn tấn công với tốc độ phi thường.

「Kẻ thù của Mushitsuki bọn mình, đâu phải là thứ đó...! Nếu Tokukan cản trở giấc mơ của chúng ta, thì tôi đã xóa sổ bọn chúng khỏi thế gian này từ lâu rồi! Nếu những kẻ phân biệt đối xử với chúng ta là kẻ thù, tôi đã giết sạch không chừa một mống!」

「Vậy thì là cái gì chứ! Tại sao lại thành ra thế này! Tại sao bọn tôi toàn gặp phải những chuyện tồi tệ thế này! Tại sao tôi lại...」

Cùng với nước mắt tuôn trào, những mảnh ký ức đang dần trở nên trống rỗng của Rina ùa về.

Bắt đầu từ cái chết của người cha tồi tệ và người mẹ dịu dàng, bị một người phụ nữ kỳ lạ qua đường biến thành Mushitsuki, mỗi ngày đều sống trong nỗi sợ hãi mất đi giấc mơ. Bên ngoài giả vờ vui vẻ, nhưng không để bất cứ ai lại gần mình, cũng không lại gần bất cứ ai; người bạn mãi mới tìm được thì bị tổn thương, và cả chính bản thân Rina cũng ──.

Nhưng, một câu nói của thiếu niên đã đánh thức ý thức hỗn trọc của Rina.

「Kẻ thù của chúng ta, chẳng phải lúc nào cũng ở ngay trước mắt sao?」

Cô mở to mắt.

"Kétttt", con bọ rùa bên cạnh cử động bộ hàm.

「Shiika vẫn luôn chịu đựng. Bốn năm trước... và cả bây giờ cũng vậy. Cô ấy không hận bất cứ ai khác, cũng không đổ lỗi cho ai. Không nói một lời, cô ấy chỉ một mực chiến đấu với Mushi của chính mình. Cho đến khoảnh khắc bị tôi biến thành Kẻ Khiếm Khuyết, cô ấy vẫn tuyệt vọng chiến đấu với Mushi.」

Gương mặt Shiika hiện lên trong tâm trí.

Tớ muốn có một nơi chốn dành cho mình ──.

Biểu cảm của Shiika khi nói câu đó chỉ chứa đựng một ước nguyện thuần khiết. Cô bé chưa từng thốt ra một lời oán hận nào về cảnh ngộ của mình hay về "Kakkō".

Shiika ──.

Cô nhớ lại gương mặt người bạn thân.

Bảo vệ Shiika ư, thật nực cười.

Shiika mạnh mẽ hơn cô gấp nhiều lần, gấp trăm lần ──.

「Tôi... đã thua từ lâu rồi... thua Mushi của chính mình...」

Rina mỉm cười.

「Nhưng, có vẻ như nhận ra thì đã hơi... muộn rồi...」

Đã đến giới hạn.

Cô cảm thấy ký ức về những con người, những sự việc từng gặp gỡ đang nứt vỡ ra.

Con bọ rùa trong tầm nhìn đang rực sáng đôi mắt đỏ ngầu. Nó run lên bần bật như thể đã mong chờ khoảnh khắc này từ lâu.

Thiếu niên nhận ra sự biến đổi, sắc mặt thay đổi. Cậu chạy vội về phía Rina.

「Rina...!」

Daisuke đỡ lấy cơ thể đang đổ gục của Rina.

Cảm nhận hơi ấm truyền từ cánh tay thiếu niên, Rina nhớ lại bức tranh của mình vẫn còn để trong phòng mỹ thuật. Cảnh sắc cô từng ngắm nhìn khi mải mê vẽ tranh vì ghét phải nghe tiếng mẹ khóc ── lúc ngắm nhìn cảnh sắc ấy, mình đã mơ ước điều gì nhỉ?

「A... đến giờ, mình mới nhớ ra... giấc mơ thực sự của mình...」

Nhìn con bọ rùa đang phình to trông thấy trong tầm mắt, Rina thì thầm.

「Mình... đã muốn có một nơi chốn, để có thể trở nên hạnh phúc...」

Con bọ rùa khổng lồ ngẩng lên trời, cất tiếng gầm phản loạn.

5.03 Daisuke Part 5

「Rina! Tỉnh táo lại đi!」

Daisuke lớn tiếng gọi Rina đang nằm trong vòng tay mình.

Rina mở đôi mắt vô hồn. Trên gương mặt ấy vẫn còn sót lại chút cảm xúc yếu ớt.

Không sao đâu, nhất định vẫn còn kịp. Là đối thủ cậu đã từng chiến đấu cùng nên cậu hiểu rõ. Rina không thể chết ở một nơi như thế này được ──.

「Không... được nữa rồi. Vì con Mushi đó, nó không còn nghe lời tôi nữa...」

Phía sau giọng nói yếu ớt của Rina, cơ thể dị dạng của con bọ rùa đang lớn lên trông thấy. Nó đốt cháy đôi mắt đỏ rực bằng ngọn lửa phản nghịch, run rẩy thân mình như đang say sưa trong niềm hoan hỉ được giải phóng.

Con bọ rùa lại gầm lên.

Luồng gió nổ quét sạch xung quanh. Những tên Goggles và thành viên "Mushibane" đang ngẩn người nhìn hành động của Mushi bị đập mạnh vào đống đổ nát.

「Chết tiệt, hóa thành trùng sao...! Làm cách nào... không có cách nào sao! Haji!」

Vừa che chở cho Rina khỏi những mảnh đá bay tới, cậu vừa hỏi gã đàn ông đang bước lại gần.

Haji cất súng đi, ngước nhìn con Mushi vẫn đang tiếp tục khổng lồ hóa.

「Đến nước này còn nói gì nữa. Chẳng phải tất cả là do hành động nửa vời của cậu gây ra sao.」

Trước những lời nói điềm tĩnh đến lạnh lùng của hắn, Daisuke nghẹn lời.

「Cô bé đó sẽ chết ở đây.」

Haji nói một cách dửng dưng.

「Thì sao nào? Cô bé đó vốn dĩ ngay từ đầu đã là kẻ thù rồi. Thế mà tại sao cậu lại hoảng hốt đến thế? Tôi không muốn nghĩ đến khả năng này nhưng... Cậu, ở lập trường của một giám sát viên đáng lẽ phải tuyệt đối không can thiệp, chẳng lẽ đã tiếp xúc với cô bé đó quá mức cần thiết rồi sao.」

Ánh mắt lạnh lùng của Haji xuyên thấu Daisuke. Rina với ánh mắt mơ màng, ngước nhìn Daisuke.

「... Thì đã sao nào.」

Gã đàn ông thở dài.

「Mà, thôi được. Cũng không phải lúc để soi mói chuyện đó. Dù sao thì, nếu muốn cứu mạng Lady, chỉ còn một cách duy nhất. Giết con Mushi kia đi.」

Thịch, tim Daisuke đập mạnh một nhịp.

Giết con Mushi trước mắt, điều đó có nghĩa là ──.

「Đúng vậy, chỉ còn cách biến Lady thành Kẻ Khiếm Khuyết ngay bây giờ. Giống như cậu đã từng làm với "Fuyuhotaru" ngày trước vậy. Khi đó cũng thế, cậu đã giết Mushi để cứu cô bé sắp bị ăn trọn giấc mơ, đúng không?」

Rina mở to đôi mắt đục ngầu. Bàn tay cô nắm lấy cánh tay Daisuke, dồn vào đó chút sức lực yếu ớt.

Không nhận ra tình trạng của Rina, Daisuke ngước nhìn con Mushi trước mắt.

Con bọ rùa khổng lồ đã lớn hơn cả nhà ga bị sập. Dù vậy nó vẫn tiếp tục bành trướng. Các chiến binh của Cục Bảo tồn và những người sống sót của "Mushibane" đều nín lặng nhìn chằm chằm vào sự biến dị đó.

Chỉ còn cách đánh bại con Mushi kia.

Rina nắm chặt lấy cánh tay của Daisuke khi cậu định siết chặt khẩu súng lục và đứng dậy.

「... Này... ở lại đây đi...」

Trước lời nói thốt ra từ miệng Rina, Daisuke nín thở.

「Sẽ... xong ngay thôi... Này, chỉ một chút nữa thôi... Kusuriya...」

Rina đang mỉm cười. Ánh sáng đã dần tắt trong đôi mắt đen, nhưng trên khóe môi lại nở một nụ cười hạnh phúc. Giọng điệu cũng không còn là của Lady gay gắt với "Kakkō", mà đã chuyển sang giọng của Tachibana Rina nói chuyện với bạn cùng lớp Kusuriya Daisuke.

Chứng kiến nụ cười ấy của thiếu nữ, Daisuke bất giác hét lên.

「... Đừng có làm vẻ mặt đó chứ! Vẫn chưa kết thúc mà... Từ trước đến giờ cậu chưa bao giờ bỏ cuộc cơ mà! Dù chiến đấu với Tokukan có bị thương, cậu cũng không bao giờ bỏ cuộc cơ mà! Thế mà, mới thế này đừng có làm vẻ mặt đó! Nếu đằng nào cũng cười, thì hãy cười giống như lúc cậu vẽ tranh cho tôi ấy...」

「Nè... tớ có một thỉnh cầu... Kusuriya...」

Dường như đến cả lời của Daisuke ở ngay bên cạnh cũng không còn nghe thấy nữa, Rina thì thầm. Đôi mắt thiếu nữ hướng về phía mặt Daisuke, nhưng không biết liệu cô có còn nhìn thấy rõ hình dáng cậu hay không.

「Hãy... cứu lấy... Shiika...」

Daisuke cứng đờ mặt mũi.

「... Làm ơn đi mà... hãy trở thành nơi chốn... của con bé... Con bé, đã chẳng còn ai ngoài Kusuriya nữa rồi...」

Từ đôi mắt đang dần trở nên mờ đục của Rina, một dòng lệ lăn dài.

Daisuke cắn môi. Cậu nhớ lại nụ cười cuối cùng mà Shiika đã cho cậu thấy.

Tạm biệt ──.

Shiika đã nói rõ ràng như thế.

「Tôi...」

Cắt ngang lời Daisuke, Rina lại thì thầm.

「Tớ đúng là... thật sự... Ngốc quá... Đến lúc này rồi mà lại... muốn sống...」

Rina mỉm cười. Nhưng Daisuke không thể nghe được cô đã nói gì.

「Rina...? Tôi nghe không rõ.」

Ngay khi Daisuke hỏi lại, con bọ rùa khổng lồ cất tiếng gầm như muốn xé toạc màng nhĩ.

5.04 The others

「Rina...? Tôi nghe không rõ.」

Rina cảm thấy giọng nói của Daisuke vang vọng từ nơi nào đó xa xăm lắm.

Có lẽ, lời nói đó chỉ là ảo giác. Tinh thần của Rina đang mất đi nhanh đến mức cô cảm thấy như vậy.

Cố cạy đôi mi mắt nặng trĩu, cô ngước nhìn khuôn mặt Daisuke.

Hình dáng người bạn học thường thấy trong lớp học đang ở đó. Một cậu thiếu niên hết sức bình thường, có phần không đáng tin cậy và chưa từng nổi bật trong lớp. Thật khó tin cậu ta và kẻ mạnh nhất trong các Mushitsuki, "Kakkō", kẻ đã bao lần dồn ép cô lại là cùng một người.

── Chẳng lẽ, chuyện này và cả chuyện kia tất cả đều là mơ sao?

Cô lơ mơ nghĩ. Đúng rồi, chắc chắn là vậy. Nghĩ thế nào đi nữa, kịch bản mối tình đầu lại là kẻ thù đáng hận thì thật quá tồi tệ.

Thế nhưng, một hơi ấm chân thực đang bao bọc lấy Rina. Là cảm giác truyền đến từ đôi cánh tay mạnh mẽ.

Nhưng mà, chỉ riêng điều này thì không phải là mơ đâu nhỉ ──.

Rina như muốn bám chặt lấy, nhưng lại nhẹ nhàng quàng tay mình vào cánh tay thiếu niên như đang nâng niu thứ gì đó quý giá hơn cả mạng sống.

「Nè, Kusuriya, cậu biết không? Tớ, đã luôn dõi theo cậu đấy.」

── Nhớ lại thì, sự việc bắt đầu từ vài tháng trước.

Nhớ ra mình quên dọn bức tranh vừa vẽ, Rina quay lại phòng mỹ thuật.

Thế rồi, giữa căn phòng học đáng lẽ không có ai, một thiếu niên đang đứng lặng lẽ.

Là một gương mặt quen thuộc. Hình như là nam sinh cùng lớp với Rina. Hai người vẫn chưa từng nói chuyện với nhau lần nào.

Rina không thể bước vào phòng học.

Bầu không khí của cậu thiếu niên, người mà cô vốn chỉ nhớ mang máng vì ấn tượng mờ nhạt, khác hẳn ngày thường. Gương mặt thiếu niên khi ngắm nhìn bức tranh của Rina trông thật dịu dàng. Nhưng đó là một vẻ mặt tĩnh lặng, như đang đè nén những cảm xúc mãnh liệt vào bên trong. Một vẻ mặt cô chưa từng thấy bao giờ ── không, là vẻ mặt cô chắc chắn đã thấy ở đâu đó rồi.

Rina ngồi xuống đống họa cụ chất ở hành lang. Cũng không thể vứt bức tranh đó mà đi về, nhưng cũng không thể bước vào lớp.

Suốt ba mươi phút đồng hồ, cả hai cứ giữ nguyên như thế, không rời khỏi chỗ đó.

Thiếu niên ngắm nhìn bức tranh, còn Rina ngắm nhìn thiếu niên.

── Khi ấy, lần đầu tiên biểu cảm của thiếu niên thay đổi.

Cậu ấy đã cười.

Không phải cười nhạo sự non nớt của bức tranh, cũng không phải mỉa mai việc bản thân đứng ngẩn ngơ không làm gì.

Đó là một nụ cười của sự ngưỡng mộ.

Đó là nụ cười của một con người khao khát những dãy phố hạnh phúc, giống hệt như cô khi ngắm nhìn cảnh tượng trong tranh ngày trước.

Trong lòng Rina, có thứ gì đó lay động.

Khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười của thiếu niên, một cảm xúc vừa nóng hổi vừa đau nhói đã xuyên thấu lồng ngực cô.

Nhớ lại thì, từ lúc đó Rina đã luôn dõi theo thiếu niên ấy. Nếu xét theo chỗ ngồi trong lớp, hình dáng thiếu niên nằm ở phía chếch về trước của Rina. Cô muốn nhìn thấy nội tâm của cậu bạn ngày thường chẳng hề nổi bật ấy, muốn biết cậu đang nghĩ gì, và khi nhận ra thì Rina đã luôn nhìn cậu.

「Kusuriya cũng đã luôn dõi theo tớ nhỉ.」

Dù là với tư cách kẻ thù, hay chỉ là đang giám sát, thì Daisuke cũng đã nhìn Rina. Dù ánh mắt chưa từng giao nhau, nhưng hai người vẫn luôn dõi theo nhau. Biết được điều đó, cô vui đến mức không chịu nổi.

Daisuke có lẽ đã không nhận ra ánh mắt của Rina. Rina cũng không nhận ra ánh mắt của cậu. Nếu nhận ra ánh mắt của nhau, có lẽ họ đã không làm tổn thương nhau như thế này ──.

── Nhưng mà, nếu thế thì sẽ thành ra tranh giành với Shiika mất.

Nở một nụ cười mỉm, Rina hé môi.

「Tớ, đến tận bây giờ mới tìm thấy, giấc mơ của mình...」

Vừa trân trọng ôm lấy hơi ấm truyền từ cánh tay thiếu niên, cô vừa nghĩ.

Bởi vì, tớ đã gặp được cậu và Shiika mà. Tớ đã rất hạnh phúc ──.

── Đó, có lẽ chỉ là ảo giác.

Ngọn đèn sinh mệnh của Rina đã tắt dần và yếu ớt đến mức độ đó rồi.

5.05 Daisuke Part 6

「Rina...? Tôi nghe không rõ.」

Ngay khi Daisuke hỏi lại, con bọ rùa khổng lồ cất tiếng gầm như muốn xé toạc màng nhĩ.

Một trận cuồng phong như muốn thổi bay tất cả quét qua thành phố Hashiba.

Ngoảnh mặt tránh những đám bụi đất bay lên, Daisuke nhìn xuống Rina đang nằm trong vòng tay mình.

「... Rina...?」

Cậu cất tiếng gọi.

Quả nhiên không có tiếng trả lời. Cơ thể của thiếu nữ với đôi mắt nhắm nghiền, dường như trở nên nặng nề hơn.

Một vẻ mặt bình yên như đang ngủ.

「............ Ư ư!」

Trong lòng Daisuke, mọi cảm xúc trào dâng cùng một lúc. Vì dùng sức quá mạnh, cánh tay ôm Rina run lên bần bật.

Con bọ rùa vẫn tiếp tục gầm lên những tiếng hoan hỉ vì được giải phóng khỏi sự kiểm soát của Rina.

Cơ thể khổng lồ sánh ngang tháp sắt được bao phủ bởi lớp giáp xác gồ ghề như đá tảng, trên đôi cánh dang rộng nổi lên bảy đốm đỏ như máu. Trên phần đầu nằm sát mặt đất, vô số con mắt bao gồm cả mắt kép đang rực sáng. Những cái chân thì đã chẳng còn có thể gọi là chân nữa. Nó giống như những cái cây bằng đá khổng lồ sừng sững mọc lên. Những ngôi nhà bị giẫm nát lún sâu vào bê tông dưới sức nặng khủng khiếp.

「Thành trùng... rồi sao?」

Nhìn con bọ rùa đã hoàn tất quá trình biến thái, Haji lầm bầm. Khóe miệng lúc nào cũng nở nụ cười hời hợt giờ đây méo xệch đi vì cay đắng.

「Trong số những Mushi đã thành trùng từ trước đến nay, con mạnh nhất là của Hỏa Chủng Số 6... Ngay cả khi đánh bại nó, chúng tôi đã phải huy động tổng lực năm Mushitsuki từ Hỏa Chủng Số 1 đến Số 5 bao gồm cả cậu. Bây giờ Mushi của Hỏa Chủng Số 1 đã thành trùng, cậu có tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra không, "Kakkō"...?」

Trong giọng nói của Haji dường như thấm đẫm một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Nhưng, những lời của gã đàn ông lúc này đối với Daisuke chỉ là những âm thanh chói tai.

Cậu nhẹ nhàng đặt cơ thể Rina xuống đất. Ngay cả khi đã mất đi sự sống, khuôn mặt trắng bệch của thiếu nữ vẫn rất đẹp. Mái tóc đen tuyền xõa ra trên khối đá như những gợn sóng.

Các chiến binh của Cục Bảo tồn Môi trường Đặc biệt lướt qua bên cạnh Daisuke, lao vào tấn công con bọ rùa dị dạng.

Trong khi đó, các thành viên của "Mushibane" có lẽ do sốc vì mất đi thủ lĩnh nên chỉ biết đứng chết trân. Có thể thấy những đôi mắt đằng sau chiếc mặt nạ trắng vô cảm đều đang mở to hết cỡ.

Trước mắt Daisuke, một cuộc tàn sát đơn phương bắt đầu.

Một con Mushi màu xanh lục giống chuồn chuồn cỏ nhảy bổ vào đầu con bọ rùa. Nó định dùng bộ hàm mọc ra những chiếc răng nanh sắc nhọn để cắn, nhưng ngược lại bị cơ quan miệng khổng lồ của con bọ rùa cắn nát một cách dễ dàng.

Một con bướm trắng toàn thân trắng toát rải phấn độc từ trên đầu con bọ rùa xuống. Tuy nhiên, nó bị sóng xung kích áp đảo đẩy lùi, và ngược lại tên Goggles vật chủ bị phủ đầy thứ phấn đó lên người đã hét lên thảm thiết.

Một con bọ hung toàn thân bao phủ lớp giáp cứng tung cú húc cơ thể. Nhưng nó bị cái chân của con bọ rùa uể oải giẫm nát, tan biến vào không khí một cách dễ dàng mà không kịp thốt lên tiếng kêu hấp hối.

Ý thức của Daisuke, người đang lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó, bỗng trở nên xa xăm. Trong một khoảnh khắc, cậu cảm thấy như sắp ngất đi.

Ký ức cuối cùng về Rina mà cậu vừa chứng kiến ngay trước mắt đang phai nhạt dần như bị sương mù che phủ.

「...」

Cậu nhìn con Mushi Kakkō của chính mình đã đồng bộ từ súng lục đến cánh tay, rồi đến cơ thể. Sợi râu mọc ra từ nòng súng khẽ động đậy.

Con mắt hiện lên ở gốc sợi râu đang phát sáng màu đỏ nhạt.

Daisuke cố gắng níu giữ ý thức, trừng mắt nhìn Mushi của mình.

── Giấc mơ của tao ngon đến thế sao? Nếu vậy thì bây giờ, tao sẽ cho mày ăn một bữa thỏa thích.

Trong khi ký ức, giấc mơ đang bị hút đi nhanh chóng, Daisuke nhận thức rõ ràng. Những con Mushi trước mắt là kẻ thù không thể tha thứ.

Cậu trừng mắt nhìn con bọ rùa của Rina.

── Giấc mơ của Rina có ngon không? Nhưng tao sẽ bắt mày trả lại. Vì đó là thứ thuộc về người con gái có cùng giấc mơ với tao.

Cậu chậm rãi nhắm vào đầu con bọ rùa.

「Aaaaaaa!」

Dồn toàn bộ sức lực, Daisuke bóp cò.

5.06 Shiika Part 8

Trên sân thượng trường học đã hoàn toàn biến thành đống gạch vụn, Shiika đang đứng đó.

Nước mắt đã cạn khô từ lâu. Shiika đứng lặng như một con búp bê, lặp đi lặp lại câu lầm bầm không biết đã nói bao nhiêu lần.

「Đủ rồi... dừng lại đi...」

Trong đống hoang tàn về đêm, ánh sáng trắng lại lóe lên.

『Nghiền nát... Phá hủy...』

Thứ dệt nên giọng nói của chính Shiika chứ không ai khác, là con Mushi trắng toát đang lơ lửng trước mắt.

Trên lớp vỏ trắng nổi lên những hoa văn màu bạc, đôi cánh mỏng manh trong suốt thậm chí còn chẳng hề vỗ. Như thể thao túng cả trọng lực, nó ngự trị giữa luồng ánh sáng trắng tinh khiết. Đôi mắt nằm hai bên đầu phát ra ánh sáng đỏ rực như lửa đốt.

「Đi nàoooo!」

Con ve sầu "Minmin" đã tích tụ sức mạnh lao ra như một viên đạn nhắm vào con đom đóm trắng.

Con đom đóm trắng gia tăng độ sáng.

Con ve sầu đang xoay tròn tấn công bỗng dừng khựng lại giữa không trung.

「Hự... con khốn này!」

"Minmin" nghiến răng. Con ve sầu nhích lại gần Shiika được một chút, nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc rồi lập tức bị đẩy lùi trở lại.

Ánh sáng trắng thuần khiết tràn ngập căn phòng học hoang tàn.

Bên cạnh cuộc đọ sức giữa đom đóm và ve sầu, những con Mushi bao vây Shiika cất tiếng kêu hấp hối.

Một con ốc sên mình đầy vỏ cứng bị nghiền nát như thể bị một bàn tay vô hình vo tròn lại.

Bầu trời đêm chẳng biết từ lúc nào đã bị mây đen che phủ. Trên bầu trời không trăng không sao, một hình bóng khổng lồ hiện ra.

Là con bọ kiến vương giống như một chiến hạm khổng lồ đã thực hiện cuộc tập kích ban đầu. Nó vỗ sáu cái cánh, định dùng luồng gió lốc thổi bay nhóm Shiika.

Nhưng ngọn gió không bao giờ chạm tới được Shiika.

『Dừng lại... đừng làm tôi bị thương...』

Tiếng lầm bầm của Shiika vang vọng khắp xung quanh như tiếng chuông. Luồng gió lốc bị đẩy ngược lại toàn bộ, con bọ kiến vương mất thăng bằng nghiêm trọng giữa không trung.

『Nếu phải bị thương... thì thà mọi thứ cứ hỏng hết đi cho rồi...』

Lần này một luồng gió lốc thổi thốc lên từ dưới chân Shiika. Toàn thân bị đập bởi những khối bê tông bay lên, con bọ kiến vương rơi xuống sân trường, vung vãi lượng lớn dịch thể.

「Guo...o...!」

Gã đàn ông cao lớn mặc chiếc áo khoác đen tuyền ôm ngực gục xuống đất.

Ánh sáng của con đom đóm trắng lại tăng lên.

Phá vỡ bức tường âm thanh, một mảnh tuyết chạm vào cơ thể con ve sầu.

「A... Aaaaaa...!」

Rắc, cánh ve sầu gãy gập. Trên khuôn mặt của "Minmin", bóng tối của sự tuyệt vọng lướt qua.

Những Mushitsuki khác đã hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu. Tuy không có ai bỏ chạy, nhưng cũng chẳng còn ai dám lao vào tấn công Shiika nữa.

Nhưng con đom đóm dị dạng không hề khoan nhượng.

Vài con Mushi nổ tung từ bên trong cơ thể, tan xác trong tích tắc. Phía sau con đom đóm đang tỏa sáng rực rỡ, vài tên Goggles ngã gục xuống đất.

「Aaaaaa!」

Rắc rắc, từng cái chân của con ve sầu "Minmin" bị bẻ gãy.

「Cái ──」

Từ đôi môi của "Minmin", giọt máu chảy xuống. Như muốn xóa tan nỗi đau và sợ hãi của bản thân, cô ta cắn môi mạnh đến mức bật máu.

「Đừng có coi thường taoooo!」

Cơn bão siêu thanh thổi qua dữ dội.

Con ve sầu bắt đầu xoay tròn trở lại, từng chút một tiến về phía Shiika.

「Tao khác với mấy đứa yếu đuối khác! Tao khác với lũ hễ chút là bỏ cuộc! Tao nhất định sẽ bắt được mày... rồi từ Mushitsuki trở lại làm người bình thường! Tao cũng, thực ra thì... Cả Haji-san chắc chắn cũng, vì tao là Mushitsuki nên...!」

Cơ thể con ve sầu đang từ từ tiếp cận Shiika phát ra tiếng kêu răng rắc khi bị ép nát.

Dù vậy, con ve sầu vẫn không chịu dừng lại. Do ma sát sinh ra từ hai luồng sức mạnh triệt tiêu nhau, cơ thể con ve sầu đang xoay tròn bắt đầu nóng đỏ lên.

Chân Shiika run rẩy vì sợ hãi.

Cô chỉ có thể ngẩn người nhìn lại đôi mắt của "Minmin", người đang mất dần sinh khí nhưng quyết không lùi bước.

Khi chỉ còn cách Shiika một mét, chuyển động của con ve sầu dừng lại.

「... Tại sao...」

Thịch, con ve sầu rơi xuống đất. Bao trùm trong ngọn lửa, nó biến thành màu than đen.

「Tại sao... lại là mày và "Kakkō"...? Mày và tao khác nhau ở chỗ nào? Tao cũng có ước mơ mà... Tao chỉ muốn giúp đỡ người mình yêu thương thôi mà...」

Từ đôi mắt đang mất dần sắc màu của "Minmin", nước mắt trào ra.

Ngay cả với con ve sầu đang trút hơi thở cuối cùng, con đom đóm vẫn không ngừng tấn công. Sức mạnh vô hình liên tiếp giáng xuống cơ thể con ve sầu.

「... Cứu em với... Keigo-san... Em không muốn thế này đâu...」

Cơ thể "Minmin" nghiêng đi. Cô ta gục xuống đất như thể đổ sụp từ đầu gối.

『Nếu làm tôi tổn thương, thì tất cả hãy biến mất đi...』

Không chịu nổi nữa, Shiika ôm chặt lấy con đom đóm trắng từ phía sau.

「Đủ rồi, dừng lại đi! Đừng cướp đi giấc mơ của người khác thêm nữa...!」

Giấc mơ của chính cô đã cạn kiệt, chỉ cần lơ là một chút là cô có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Nhưng Shiika vẫn không thể chịu đựng được cuộc tàn sát trước mắt. Cô gào lên bằng giọng khản đặc vì nước mắt.

「Đúng vậy... Tôi quả thật đã từng nghĩ như thế! Tôi đã từng tự hỏi tại sao chỉ mình tôi gặp chuyện đau khổ! Bốn năm trước cũng vậy... mấy ngày nay cũng vậy, tôi đã nghĩ như thế bao nhiêu lần! Bị mọi người sợ hãi... chẳng được ai giúp đỡ... Nếu chỉ mình tôi phải chịu đau khổ, thì thà những người khác biến mất hết đi cho xong...!」

Đôi mắt đỏ của con đom đóm nhìn Shiika.

Shiika nhìn thẳng lại vào mắt Mushi bằng đôi mắt đẫm lệ.

「Nhưng mà, mày cũng biết mà phải không? Tao đã luôn chịu đựng. Đã luôn kìm nén và cố gắng. Tao đã định chiến đấu đến cùng, không để mày cướp đi giấc mơ quan trọng của tao... Bốn năm trước tao đã bỏ cuộc, nhưng lần này tao đã quyết định tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc nữa. Vì tao đã gặp được những người quan trọng ngang với giấc mơ của mình... Vì tao nghĩ cuối cùng mình cũng có thể thực hiện được ước mơ...」

Con đom đóm trắng lại tỏa sáng toàn thân.

Vài con Mushi ngã xuống cùng tiếng kêu hấp hối.

「Dừng lại đi!」

Shiika vắt kiệt sức lực còn lại để ghìm Mushi của mình xuống.

「Tại sao lại làm chuyện như vậy? Mày có quyền gì chứ? Bọn tao chỉ đang cố gắng hết sức để thực hiện giấc mơ thôi mà, tại sao mày lại cản trở? Làm ơn đi, đừng cướp đi giấc mơ của bọn tao nữa!」

Tiếng kêu bi thiết của Shiika dường như chẳng gây chút cảm xúc nào cho con đom đóm. Cuộc tấn công của đom đóm vào những con Mushi trước mắt vẫn không dừng lại.

Shiika định mở miệng hét lên nữa, nhưng cơn chóng mặt ập đến khiến cô ngã vào con đom đóm.

Đã không thể làm gì được nữa rồi.

Thậm chí cử động ngón tay cũng không thể.

Bị cướp mất giấc mơ, chia lìa với người quan trọng, Shiika chỉ còn lại một mình.

「Dừng lại... làm ơn...」

Cô lầm bầm như nói mê.

Nỗi buồn giống hệt bốn năm trước lại trào dâng. Cảm giác bại trận vì thua Mushi, nỗi sợ hãi về việc sẽ quên hết tất cả, và cảm giác tuyệt vọng khi mất đi mọi thứ.

Trong khi chìm dần vào cảm giác rơi tự do tựa như cơn mơ màng, cô bỗng nhớ đến "Kakkō".

Cậu ấy bây giờ đang làm gì nhỉ? Liệu có nhớ lời hứa với Shiika không? Nếu có, cô muốn gặp và nói chuyện một lần nữa. Cô muốn trò chuyện thật lâu về những chuyện đã xảy ra trong bốn năm kể từ khi Shiika trở thành Kẻ Khiếm Khuyết.

Xin lỗi nhé, tớ đã ──.

Dòng nước mắt tưởng đã khô cạn lại làm ướt gò má Shiika.

Đau khổ quá ──.

Mọi thứ đều quá đau khổ.

Đó là một giấc mơ khó khăn đến thế sao?

Đó là một giấc mơ xa xỉ đến thế sao?

Shiika chỉ muốn có một nơi chốn mà sự tồn tại của cô được chấp nhận. Chỉ đơn giản thế thôi, vậy mà phải chịu đựng đau khổ đến nhường này mới có được hay sao?

── Nếu có chuyện gì đau khổ, hãy gọi tớ bất cứ lúc nào.

Trong Shiika, ký ức sống lại.

── Tớ sẽ chạy đến ngay. Dù ở bất cứ đâu, nhất định tớ sẽ đến chỗ Shiika.

Đó là lời Daisuke đã nói.

Trong đôi mắt đang sắp tắt của Shiika, những mảnh vỡ cảm xúc sống lại.

Daisuke-kun ──.

Muốn gặp cậu ấy. Muốn gặp và cùng đi công viên giải trí một lần nữa. Đã hứa thế rồi mà.

Shiika gom góp chút cảm xúc còn sót lại, ôm lấy con đom đóm trắng.

Gặp lại một lần nữa thôi, rồi sẽ thổ lộ tất cả.

Bị sợ hãi cũng được, bị ghét bỏ cũng được. Mushi hay gì thì mình sẽ tự sức mình kìm hãm nó. Vì thế, hãy đến chỗ hẹn ngay bây giờ. Daisuke chắc chắn đang đợi ở đó.

『Dừng lại... Sợ quá...』

Con đom đóm trắng nói bằng giọng của Shiika.

Shiika mỉm cười.

「Ừ, sợ lắm... Sợ đến mức không biết phải làm sao...」

Không biết Daisuke có chấp nhận mình không. Không biết cậu có thực hiện giấc mơ cho mình không. Nghĩ đến việc có thể bị từ chối, cô sợ không chịu nổi. Việc mình có thể làm tổn thương Daisuke cũng thật đáng sợ.

「Nhưng mà... việc không thể gặp lại Daisuke-kun... còn đáng sợ hơn...」

Đôi mắt đỏ của con đom đóm dao động.

「Vì thế, tao sẽ không bỏ cuộc ──」

Luồng ánh sáng trắng tinh khiết đang liên tục tấn công dường như co lại trong một khoảnh khắc.

Nhưng, ngay khoảnh khắc đó ──.

Shiika cảm thấy một cú va chạm nóng hổi ở bụng.

「A...」

Trên chiếc áo khoác trắng Shiika đang mặc, vết máu đỏ loang ra.

Cô chậm rãi cử động đầu.

Con bọ kiến vương rơi xuống sân trường đã cử động cơ thể bị thương và vươn đầu về phía này. Vô số cái sừng vốn có ở đó đã biến mất. Thay vào đó, xung quanh chân Shiika có cắm vô số những cái gai màu đen. Một trong số đó đang cắm vào mạn sườn Shiika.

Tầm nhìn của Shiika méo mó.

Hiện lên trong tâm trí cô là cảnh tượng buổi diễu hành ở công viên giải trí mà cô đã xem cùng Daisuke.

Một lần nữa thôi, cùng với Daisuke-kun ──.

Trước cái nhìn của con đom đóm trắng đang tỏa sáng, Shiika gục ngã tại chỗ.

5.07 Daisuke Part 7

Có thể gọi là ánh sáng lóe lên trong khoảnh khắc trước khi ngọn nến vụt tắt chăng.

Trong Daisuke, những ký ức từ trước đến nay sống lại rõ mồn một.

── Điều cậu nhớ là tiếng côn trùng kêu vang trong căn phòng trọ chật hẹp tĩnh lặng.

Trong không gian vắng lặng ấy chỉ có một mình Daisuke khi còn nhỏ.

Bố thì vốn dĩ đã không có.

Gia đình ba người gồm mẹ, Daisuke và người chị hơn Daisuke một tuổi. Chị cậu bẩm sinh cơ thể yếu ớt, nói thật lòng thì việc mẹ đưa chị đi khỏi đây khiến cậu thấy nhẹ nhõm. Daisuke lúc đó đã là Mushitsuki thì không nói làm gì, nhưng nếu bị cha mẹ bỏ rơi thì chị cậu chắc chắn không sống nổi.

Nhìn xuống con Mushi Kakkō nhỏ đậu trên sàn nhà, Daisuke đã nghĩ.

Từ giờ trở đi, mình phải sống một mình. Phải trở nên mạnh mẽ đến mức có thể sống một mình. Phải tự mình tìm ra nơi chốn của mình ──.

Nhưng may mắn thay, Daisuke được vợ chồng người chú nhận nuôi. Người chú đã tìm ra tung tích của người mẹ đang mang thai chị cậu và bỏ đi như mất tích. Nhưng ở đó chỉ có mỗi mình Daisuke.

Vợ chồng người chú chấp nhận Daisuke và đối xử rất tốt. Con gái của họ cũng đối xử dịu dàng với cậu. Nhưng, có gì đó sai sai. Càng ở trong không gian hạnh phúc, cậu càng cảm thấy tội lỗi.

Việc bản thân là Mushitsuki cũng là một nguyên nhân. Nếu chú biết chuyện đó thì sẽ ra sao, không cần nghĩ cũng biết. Nghĩ vậy, đối với Daisuke, gia đình ấm áp chỉ là ảo tưởng.

Bị cha mẹ bỏ rơi, bị Cục Bảo tồn Môi trường Đặc biệt lợi dụng, trong gia đình hạnh phúc thì chỉ là "người lạ", dù vậy cậu vẫn tiếp tục tìm kiếm nơi chốn của mình.

Chính lúc đó, Daisuke đã gặp "Fuyuhotaru".

Thiếu nữ đang lang thang trong khu dân cư với những bước chân chậm chạp.

Chắc hẳn cô bé đã kiệt sức vì phải liên tục chạy trốn khỏi những tên Goggles bí ẩn. Thiếu nữ bị gió lạnh giữa mùa đông thổi vào người, trông như sắp ngã quỵ đến nơi.

Thiếu nữ xoa tay trước chiếc áo khoác rộng thùng thình, hà hơi vào đó. Trên chiếc khăn quàng cổ, những bông tuyết trắng tinh khiết rơi từ trên trời xuống đã đọng lại một lớp mỏng.

Hòa lẫn vào làn tuyết rơi, một điểm sáng nhỏ lơ lửng trên đầu thiếu nữ. Đó là một con đom đóm trắng được bao bọc trong ánh sáng mờ ảo.

「Lạnh quá nhỉ...」

Thiếu nữ mỉm cười yếu ớt, ngước nhìn con đom đóm.

Khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng đột ngột tắt trong đôi mắt thiếu nữ. Như mất hết sức lực, cô bé ngã gục xuống tuyết.

Thời gian trôi qua bao lâu rồi nhỉ. Gương mặt thiếu nữ tưởng như con búp bê đã lấy lại sinh khí.

Cô bé lồm cồm bò dậy. Tuyết đọng trên cơ thể nhỏ bé rơi xuống.

Thiếu nữ lại bắt đầu bước đi.

「... Tại sao lại thành ra thế này nhỉ...」

Thiếu nữ với mái tóc dài đặc trưng lầm bầm một mình.

「Là vì bọn mình chỉ cần sống thôi cũng đã làm tổn thương những người xung quanh rồi.」

Daisuke, người đã che giấu khuôn mặt bằng kính bảo hộ, cuối cùng cũng cất tiếng. Cậu đã bám theo cô bé từ khá lâu rồi. Nghe nói đó là Mushitsuki Chỉ định Số 1 giống mình nên cậu đã cảnh giác, nhưng nhìn bộ dạng cô bé thì có vẻ không có gì nguy hiểm.

Trên gò má của thiếu nữ khi quay lại, vẫn còn in rõ vệt nước mắt.

「... Ai thế?」

Giọng nói thốt ra từ miệng thiếu nữ khàn đặc. Từ biểu cảm có phần ngơ ngác, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng hiểu cô bé trước mắt đang sắp bị Mushi ăn trọn giấc mơ.

「"Kakkō".」

Nhìn vẻ ngoài của Daisuke, có vẻ cô bé hiểu đó là kẻ thù. Trong một thoáng, khuôn mặt cô bé cứng đờ lại, nhưng không hiểu sao lại không định bỏ chạy.

「Giấc mơ của cô là gì?」

Daisuke hỏi. Dù biết là vô nghĩa nhưng cậu tò mò. Điều gì ở cô bé trông có vẻ yếu ớt này lại khiến cô trở thành Mushitsuki Dị chủng Số 1 ── cô bé nhỏ nhắn trước mắt vừa mới biến một nửa số nhân viên Cục Bảo tồn Môi trường Đặc biệt thành Kẻ Khiếm Khuyết chỉ vài giờ trước.

Rốt cuộc giấc mơ nào đang chống đỡ cho cô bé nhỏ bé này. Cậu nhất định muốn biết điều đó.

Thiếu nữ làm vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức trả lời bằng giọng nhỏ nhẹ.

「Giấc mơ của tớ là tìm được một nơi mà tớ được phép ở lại...」

Bàn tay đang cầm súng của Daisuke giật nảy lên phản ứng.

「Giống giấc mơ của tôi nhỉ.」

「Thế hả?」

「Ừ.」

Khi cậu gật đầu, thiếu nữ không hiểu sao lại mỉm cười vui vẻ. Nhìn nhau một lúc, dường như suy nghĩ điều gì đó, thiếu nữ thực hiện một hành động không ngờ tới.

「Vậy thì, tớ cho cậu giấc mơ của tớ nhé.」

Thiếu nữ chìa con đom đóm trắng nhỏ bé về phía cậu mà không chút do dự.

Daisuke mở to mắt. Hành động quá đỗi bất ngờ của thiếu nữ khiến đầu óc cậu rối bời.

Nhìn Daisuke bối rối, thiếu nữ mỉm cười.

「Giấc mơ của tớ sắp biến mất rồi... Thế nên, hãy đặt giấc mơ của tớ bên cạnh giấc mơ của cậu nhé. Một ngày nào đó khi giấc mơ của cậu thành hiện thực, hãy nhớ đến giấc mơ của tớ nhé.」

Nước mắt trào ra từ đôi mắt thiếu nữ.

「Thế nên, cậu tuyệt đối đừng từ bỏ giấc mơ nhé.」

Nhìn thiếu nữ rơi những giọt nước mắt trong suốt, Daisuke ngộ ra.

Cô bé này không hận ai cả. Không hận người biến mình thành Mushitsuki, cũng không hận kẻ thù đã dồn ép mình. Cô bé chỉ thuần túy đau buồn vì không thắng được Mushi và phải từ bỏ giấc mơ ──.

「Tôi hiểu rồi.」

Vừa nâng khẩu súng lên, Daisuke vừa gật đầu.

「Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc. Hứa đấy. Vì thế, cô cũng một ngày nào đó ──」

Đó là sự việc xảy ra bốn năm trước.

Daisuke vẫn luôn giữ lời hứa. Dù có chuyện gì xảy ra, dù phải hy sinh điều gì, cậu vẫn tiếp tục bảo vệ giấc mơ của mình. Cậu cũng lần lượt hoàn thành các nhiệm vụ của một người giám sát. Giả làm một thiếu niên bình thường ở bất cứ đâu, cậu làm mọi việc được coi là bình thường để danh tính không bị bại lộ.

Nhưng, chính vì thế mà cậu đã làm tổn thương Shiika, người đã vực dậy từ một Kẻ Khiếm Khuyết.

Vài năm sau cuộc gặp gỡ năm xưa, khi tái ngộ, Daisuke thậm chí còn không nhận ra Shiika là "Fuyuhotaru". Cậu thậm chí còn không nhận ra cô ấy là một Mushitsuki.

Chỉ vì có một "Kusuriya Daisuke" ── một thiếu niên bình thường ở đâu cũng có ── ở bên cạnh, Shiika đã bị dồn vào đường cùng. Còn "Kakkō" thì vì không đủ can đảm gặp lại "Fuyuhotaru" mà mình đã tự tay biến thành Kẻ Khiếm Khuyết, nên đã không nhận ra thân phận thật của cô. Vì sợ hãi, vì lạc lối, cậu đã khiến Shiika phải khóc.

Cậu không biết rốt cuộc phải làm thế nào để chuộc lại lỗi lầm của mình.

Cậu không biết rốt cuộc phải làm thế nào để thực hiện lời hứa với Shiika.

Và ──.

Cậu không biết rốt cuộc phải làm thế nào để có thể gặp lại Shiika.

Daisuke ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào quang cảnh trước mắt.

Vô số con mắt đang rực sáng màu đỏ dường như đang cười nhạo cậu.

「── Đến cả cậu cũng không làm được thì hết cách rồi. Kết thúc rồi.」

Từ bên cạnh, giọng nói nhạt nhẽo của Haji vang lên.

Daisuke, người đã hoàn toàn kiệt sức, buông thõng khẩu súng lục.

Con bọ rùa khổng lồ, vốn là Mushi của Rina, vẫn bình an vô sự. Dù hứng chịu đòn tấn công cuối cùng của Daisuke, nó cũng chỉ khẽ nhúc nhích. Nó rung cái thân hình bè bè, chậm rãi dang rộng đôi cánh có gai nhọn.

── Thế nên, cậu tuyệt đối đừng từ bỏ giấc mơ nhé.

Lời hứa trao nhau với Shiika bốn năm trước bị đẩy về phía bên kia của sự lãng quên.

Con bọ rùa gầm lên.

Nó dang rộng đôi cánh khổng lồ, gieo rắc cơn bão xung kích.

Cơn chấn động như thể bom hạt nhân vừa rơi xuống làm rung chuyển toàn bộ thành phố Hashiba.

Những tòa nhà, ô tô, con người ở gần nhà ga, tất cả đều bị thổi bay về phía sau nhẹ như những chiếc lá. Nhựa đường bị bóc lên, nghiền nát đống gạch vụn.

Daisuke với ý thức hỗn độn không thể di chuyển khỏi chỗ đó.

Lúc đó, Haji bất ngờ đẩy Daisuke bay đi. Cùng với Rina trong vòng tay, cậu lăn vào bóng của tòa nhà đã bị phá hủy.

Khoảnh khắc tiếp theo, chấn động dữ dội ập đến chỗ nhóm Daisuke. Bị cuốn vào luồng gió giật như vòi rồng, họ bị đập mạnh vào tường tòa nhà.

Giữa cơn chấn động mà chỉ cần lơ là một chút là sẽ bị cướp đi toàn bộ ngũ quan, Daisuke với toàn thân đầy thương tích thoáng thấy bóng dáng Haji. Anh ta bị những mảnh gạch vụn bay tới hất văng, lưng đập mạnh vào cột điện. Khối máu trào ra từ miệng làm bẩn bộ vest.

「Ha... Haji...」

Sau khi sóng xung kích qua đi, Daisuke định bò lại gần gã đàn ông.

Nhưng cơn chóng mặt dữ dội ập đến.

Con bọ rùa như muốn chế giễu bọn họ, rùng mình thật mạnh. Chỉ thế thôi mà chấn động gần như động đất đã tấn công nền đất.

Ký ức của Daisuke mờ đi nhanh chóng.

Ký ức về thời thơ ấu bị mẹ và chị bỏ lại, ký ức khi được vợ chồng người chú nhận nuôi. Cuộc gặp gỡ với Haji, cuộc gặp gỡ với "Fuyuhotaru", cuộc gặp gỡ với Tachibana Rina, và cuộc "tái ngộ" với Anmoto Shiika.

── Nè... tớ có một thỉnh cầu... Kusuriya...

Xin lỗi, Tachibana-san, tớ thậm chí còn không thể thực hiện ước nguyện cuối cùng của cậu ──.

Ý thức của Daisuke quay trở lại là Kusuriya Daisuke, bạn cùng lớp của Tachibana Rina.

── Ừ, hứa nhé.

Xin lỗi, Shiika. Lời hứa cùng đi xem diễu hành lần nữa, có lẽ không thực hiện được rồi ──.

Ý thức của Daisuke dần trở nên mờ đục.

Nhưng, tiếng nổ vang lên bên tai làm Daisuke bừng tỉnh.

「...!」

Khẩu súng lục mà Daisuke đang nắm chặt điên cuồng xả đạn liên hồi.

Con mắt của Kakkō Mushi đã đồng bộ với thân súng đang rực sáng màu đỏ. Nó đang thẩm thấu cơ thể màu xanh lục vào cơ thể Daisuke hơn bao giờ hết. Cánh tay phải của Daisuke đã hoàn toàn bị nuốt chửng vào cơ thể Mushi.

Uy lực của những viên đạn bắn ra từ nòng súng đã hoàn toàn biến thành bộ hàm của Mushi, thật kinh khủng. Tòa nhà sụp đổ, nước phun trào dữ dội từ cái hố lớn bị khoét trên mặt đất. Một phát bắn lên trời tạo ra vụ nổ lửa ở tận chân trời xa tít tắp.

「Ư... hự!」

Vung vẩy cánh tay bị chi phối như một cái roi, Kakkō Mushi nhảy múa loạn xạ. Mỗi lần bắn đạn, lực phản chấn lớn lại đè nặng lên cơ thể đầy thương tích của Daisuke.

Đến lúc đó có lẽ mới nhận diện Daisuke là kẻ thù, con bọ rùa phóng sóng xung kích về phía này.

Daisuke không thể cử động, không có đường thoát.

Kakkō Mushi lóe sáng đôi mắt đỏ. Nó cưỡng ép hướng cánh tay của Daisuke về phía con bọ rùa, và từ cái miệng mở to, nó phun ra ngọn lửa địa ngục.

Lực phản chấn chưa từng có tấn công toàn thân Daisuke.

Tiếng kêu đau đớn của con bọ rùa vang vọng khắp thành phố hoang tàn. Viên đạn pháo mà Kakkō Mushi bắn ra đã xuyên thủng sóng xung kích và đục một lỗ lớn trên cánh con bọ rùa. Nhưng ngay cả vết thương đó cũng đang tái tạo lại trong nháy mắt, như đang xem một đoạn băng tua ngược.

... Với những kẻ như thế này... mà mình định thắng sao...?

Daisuke thậm chí không thể nhăn mặt. Chỉ có cảm giác bất lực không thể chịu đựng nổi đang chi phối cậu.

Giấc mơ của mình, rốt cuộc cũng chỉ đến mức này thôi sao ──.

Đôi mắt hé mở của Daisuke bắt gặp đôi mắt đỏ của Kakkō Mushi.

── Nó đang cười.

Tuyệt đối không nhìn nhầm. Con Mushi đang cười nhạo Daisuke, kẻ đã kiệt sức và sắp chết. Nó đang nhìn xuống kẻ cứ mãi theo đuổi giấc mơ không thể thành hiện thực là cậu.

「Ha... haha...」

Daisuke thấy buồn cười, khóe miệng méo xệch.

Đúng vậy, tao là một thằng ngu hết thuốc chữa ──.

Chỉ khư khư giữ gìn lời hứa với thiếu nữ bốn năm trước, bám víu vào đó một cách thảm hại, hy sinh những Mushitsuki khác để tiếp tục bảo vệ giấc mơ của mình.

Trường hợp của Rina cũng vậy.

Cậu không hề có ý định bắt chuyện.

Cậu lẽ ra phải tự cấm mình tiếp xúc với Rina quá mức cần thiết, chỉ giữ vai trò là người giám sát và bạn cùng lớp đơn thuần.

Nhưng ngày hôm đó, cậu đã nhìn thấy bức tranh hoàng hôn Rina vẽ. Khi nhìn thấy bức tranh đó, Daisuke đã thực sự cảm nhận được. Rằng cô ấy cũng ấp ủ giấc mơ giống mình, nỗi niềm giống mình ──.

Đối với Shiika thì còn tồi tệ hơn. Không chỉ biến cô thành Kẻ Khiếm Khuyết một lần, lần này cậu còn lừa dối cô.

Không nhận ra Shiika là Mushitsuki, không nhận ra cô là "Fuyuhotaru", và đã làm tổn thương cô đến tận cùng.

Bị cười nhạo cũng đáng thôi. Ít nhất nếu là Rina, chắc cô ấy sẽ cười lớn vào mặt cậu như thế này.

Nhưng ──.

「... Nhưng mà này」

Nhìn dáng vẻ cười cợt của Kakkō Mushi, những gì Daisuke dồn nén bấy lâu nay bỗng bùng nổ.

「Riêng mày thì tao đếch muốn bị mày cười nhạo đâu!」

Cậu gầm lên giận dữ, dùng hết sức bình sinh đập mạnh cánh tay phải vào tường tòa nhà. Sợi râu của Kakkō Mushi lún vào bê tông căng cứng lại như bị co rút.

「Đúng là tao ngu thật! Tao là thằng đại ngu, thằng hèn nhát hết thuốc chữa!」

Mặc kệ cơn giận, cậu đập cánh tay phải vào bất cứ đâu. Cột đèn đường bị đấm gãy gập từ gốc.

Như để kháng cự, con Mushi xả đạn loạn xạ. Cùng với tiếng nổ, quang cảnh thành phố lần lượt bị phá hủy.

Nhưng Daisuke không dừng tay. Cậu đập con Mushi vào tường và mặt đất liên tục.

「Tao không có dũng khí gặp lại "Fuyuhotaru" mà tao đã biến thành Kẻ Khiếm Khuyết, tao do dự không hạ gục Rina là kẻ thù nên đã hại chết cô ấy! Tất cả là do tao nửa vời!」

Vừa vung vẩy cánh tay phải điên cuồng, cậu vừa gào lên.

「Nhưng mà, riêng mày thì tao tuyệt đối không muốn thua! Tao tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc đâu!」

Một ngày nào đó nhất định sẽ thực hiện được giấc mơ ──.

Daisuke không có can đảm đi gặp cô ấy, người lẽ ra đang ở "GARDEN". Dù là để cứu mạng, nhưng người biến Shiika thành Kẻ Khiếm Khuyết không ai khác chính là Daisuke. Cậu luôn cảm thấy tội lỗi.

Shiika, dù trở thành Kẻ Khiếm Khuyết vẫn không từ bỏ giấc mơ. Dù thậm chí không biết mình đang làm gì, cô vẫn tìm kiếm nơi chốn của mình và đến thành phố Ouka.

Tớ tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc, hứa đấy. Vì thế, cậu cũng một ngày nào đó ──.

Bốn năm trước, chính Daisuke đã nói điều đó.

── Vì thế, cậu cũng một ngày nào đó hãy nhớ lại giấc mơ của mình nhé.

Shiika đã giữ lời hứa. Suốt bốn năm, cô đã tuyệt vọng bảo vệ giấc mơ.

Daisuke cũng đã giữ lời hứa. Sống dai dẳng, tiếp tục tìm kiếm nơi chốn của mình.

Chỉ dựa vào lời hứa với thiếu nữ bốn năm trước, Daisuke đã tiếp tục sống. Dù có chuyện gì đau khổ, dù tổn thương đến đâu, cậu vẫn chỉ bám vào đó mà chiến đấu.

「...!」

Nòng súng chĩa thẳng vào giữa trán Daisuke.

Đôi mắt đỏ của Kakkō Mushi nhìn chằm chằm vào Daisuke từ chính diện. Cậu cảm nhận được viên đạn rực lửa đang hình thành sâu trong cái hàm mở to hướng về đầu mình.

「Tao không sợ mày đâu.」

Trước đây, Rina từng hỏi.

Thứ đáng sợ hơn Mushi là gì ── câu trả lời đó, bốn năm trước Shiika đã dạy cậu.

「Vì việc phải từ bỏ giấc mơ do lũ Mushi bọn mày gây ra, đối với tao còn đáng sợ hơn nhiều.」

Ánh mắt của Kakkō Mushi dao động.

Vẫn còn hai điều đã hứa.

Một lần nữa cùng Shiika đi xem diễu hành, và ── Daisuke đã hứa sẽ chạy đến bất cứ lúc nào Shiika gặp chuyện đau khổ.

Nhờ lời cuối cùng của Rina, cậu đã nhớ ra.

Kusuriya Daisuke đã quyết định rồi. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ, cậu đã quyết định.

Sẽ bảo vệ Shiika.

Sẽ làm cho cô ấy cười từ tận đáy lòng.

Dù là Mushitsuki hay gì đi nữa cũng không quan trọng. Không thể cứ sợ bị từ chối mãi được. Con người tên là Kusuriya Daisuke đã quyết định như thế. Sẽ bảo vệ người con gái mình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên dù có chuyện gì xảy ra ── cậu hiểu ra đó chính là phương tiện duy nhất mang lại câu trả lời cho cậu.

Vì thế hãy gặp lại Shiika một lần nữa để xác nhận ──.

Trong thâm tâm, cậu quyết tâm như vậy.

「Có lẽ tao cuối cùng cũng tìm thấy rồi, nơi chốn thực sự của tao ── của TÔI.」

Đôi mắt Kakkō Mushi và ánh nhìn của Daisuke giao nhau ở cự ly gần.

「Không để ai cản trở nữa đâu.」

Daisuke tuyên bố dõng dạc.

Khoảnh khắc đó ──.

Kakkō Mushi gầm lên.

Đó là tiếng gầm của Kakkō Mushi màu xanh lục mà ngay cả vật chủ Daisuke cũng lần đầu tiên nghe thấy.

Đó là một âm thanh kỳ lạ, vừa khiến lồng ngực người nghe thắt lại vì bi thương, nhưng đâu đó lại thấm đẫm sắc màu của sự hoan hỉ. Ngay cả con bọ rùa khổng lồ cũng dừng lại như bị tiếng kêu đó cướp mất tâm hồn.

Tiếng kêu của Mushi vang vọng khắp thành phố trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi bị hút vào bầu trời đêm.

Từ đôi mắt của Kakkō Mushi đang chĩa súng vào mũi Daisuke, ánh lửa vụt tắt.

Nó giải phóng sự trói buộc đang chi phối cánh tay Daisuke, trở lại hình dạng chiến đấu ban đầu.

Sự tĩnh lặng bao trùm lên dãy phố điêu tàn.

Bóng tối từng cướp đi ý thức của Daisuke đã biến mất như chưa từng tồn tại.

「Một chút nữa thôi... chỉ một chút nữa thôi, hãy cùng tôi thực hiện giấc mơ nhé, "Kakkō".」

Daisuke lặng lẽ nhìn xuống Kakkō Mushi đã đồng bộ với thân súng, rồi chuyển ánh nhìn sang con bọ rùa trước mắt.

Đôi mắt đỏ của con bọ rùa ở tít trên cao và ánh nhìn sắc bén của Daisuke giao nhau.

Con bọ rùa vỗ cánh.

Vụ nổ lớn lại bao trùm thành phố.

Ngược lại luồng gió nổ đang thổi dữ dội, Daisuke lao đi.

Chống lại bụi đất và cuồng phong đang che khuất tầm nhìn, cậu chạy thẳng một mạch xuyên qua cơn bão nhắm vào con bọ rùa khổng lồ.

Luồn qua những cái móc vuốt dường như là chân trước, cậu tiếp tục lao về phía trước.

Vượt qua bức màn bụi đất và gió nổ, cái đầu hiện ra ngay trước mắt.

Trong một khoảnh khắc, dường như vô số con mắt đỏ kia đã dao động vì sợ hãi.

「Giáng sinh vui vẻ, "Nanahoshi".」

Cậu nhắm vào đôi mắt Mushi đang tỏa sáng.

「Chủ nhân của ngươi, là một người tuyệt vời nhất đấy.」

Một tiếng pháo cực lớn vang vọng khắp toàn bộ thành phố Hashiba.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!