Tập 5

Chương 611: Cho leo cây

Chương 611: Cho leo cây

Chín giờ ba mươi sáng.

Trong phòng họp của Tổng bộ, vì chuyện của Dương Gian mà hôm nay đặc biệt triệu tập một cuộc họp cá nhân. Số người đến không nhiều, nhưng đều là nhân vật chủ chốt của Tổng bộ.

Phó bộ trưởng Tào Diên Hoa, giáo sư Vương Tiểu Minh, tổ trưởng Thẩm Lương, Ngự quỷ giả Vệ Cảnh, đội trưởng Lý Quân... và nhân viên trực tổng đài Lưu Tiểu Vũ.

Lưu Tiểu Vũ bị cưỡng ép đánh thức, khi phát hiện ra cô vẫn đang trong tình trạng hôn mê. Bây giờ đầu óc cô vẫn ong ong, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, cô chỉ nhớ tối qua mình hình như bị Dương Gian đánh ngất.

"Dương Gian vẫn chưa xuất hiện sao?" Tào Diên Hoa xem giờ, lại trôi qua mười phút.

Theo lý thuyết cuộc họp kiểu này cậu ta sẽ đến sớm, dù sao Dương Gian cũng coi như là người đúng giờ.

"Vẫn chưa xuất hiện." Thẩm Lương vẫn luôn theo dõi tình hình ra vào bên ngoài Tổng bộ.

Tào Diên Hoa gật đầu rồi lại tiếp tục đợi.

Rất nhanh thời gian đã đến chín giờ năm mươi.

Tào Diên Hoa lại hỏi: "Còn mười phút nữa là đến giờ hẹn, Dương Gian vẫn chưa đến sao?"

"Vẫn chưa, không có báo cáo Dương Gian vào Tổng bộ." Thẩm Lương nói.

Tào Diên Hoa không nói gì, tiếp tục đợi.

Thời gian đến mười giờ đúng, Dương Gian vẫn chưa đến, gần Tổng bộ ngay cả cái bóng người cũng chẳng thấy đâu.

"Cậu ta đến muộn?" Tào Diên Hoa nhíu mày: "Hay là cậu ta đã dùng Quỷ vực chạy tới rồi?"

"Không có dấu hiệu Quỷ vực bao phủ, mọi thứ rất bình thường." Lý Quân nói.

Đợi đến mười giờ ba mươi phút, Tào Diên Hoa thấy Dương Gian vẫn chưa xuất hiện, lập tức không nhịn được đập bàn một cái: "Dương Gian chắc chắn là cho chúng ta leo cây, không định đến rồi."

Tiếng đập bàn của ông ta đánh thức Vương Tiểu Minh đang gục xuống ngủ ở phía đối diện.

Vương Tiểu Minh ngẩng đầu ngáp một cái, sau đó vẻ mặt bình thản nói: "Dương Gian không đến đúng không?"

"Cậu đoán được cậu ta sẽ không về?" Tào Diên Hoa hỏi.

"Đại khái là vậy."

Vương Tiểu Minh nói: "Khả năng cậu ta đến Tổng bộ họp sẽ không cao hơn 40%, dù sao cậu ta đã định từ chức rồi, nghiêm túc mà nói đã không còn thuộc biên chế đội trưởng. Hơn nữa cậu ta cũng đã tiêu diệt cả Hội Bạn Hữu, cộng thêm trước đó quyết sách xử lý của Tổng bộ có chút sơ suất, nên Dương Gian nảy sinh cảnh giác."

"Cậu ta cảnh giác cái gì?" Tào Diên Hoa nhíu mày nói.

Vương Tiểu Minh nói: "Cảnh giác đây là một bữa Hồng Môn Yến, cậu ta sợ chúng ta giết cậu ta. Dương Gian hiện tại rất rõ giá trị của mình đã không còn lớn... Cậu ta đã dùng hộp nhạc, chịu lời nguyền đáng sợ, còn sống được mấy ngày? Theo suy nghĩ của cậu ta, cậu ta chết đi sẽ có lợi cho cục diện hơn là còn sống. Dù sao chuyện tối qua làm lớn như vậy, thậm chí còn tự tay giải quyết Khương Thượng Bạch, những vấn đề này đều chưa xử lý, hơn nữa cũng khiến chúng ta biết rõ cậu ta chết sẽ gây ra sự kiện linh dị khủng khiếp đến mức nào."

"Đây là chứng hoang tưởng."

Tào Diên Hoa có chút bực bội: "Cậu ta nộp đơn từ chức cho Lưu Tiểu Vũ, bên tôi chưa phê duyệt, cậu ta hiện tại vẫn là đội trưởng, Tổng bộ sao có thể giết đội trưởng của mình? Lưu Tiểu Vũ, nhanh, cô đi gọi điện liên lạc với Dương Gian, bảo cậu ta mau đến họp. Nói với cậu ta, tôi Tào Diên Hoa lấy tính mạng ra đảm bảo, tuyệt đối sẽ không động thủ với cậu ta, nếu cậu ta không tin tôi có thể đích thân ra cổng Tổng bộ đón cậu ta."

Lưu Tiểu Vũ cũng có chút kinh ngạc, dường như bị suy đoán này của Vương Tiểu Minh dọa sợ.

Tổng bộ muốn tiêu diệt Dương Gian?

Nhưng nhìn trận thế này... dường như cũng có vài phần giống.

====================

Vương Tiểu Minh nói: "Vô dụng thôi, cậu ta sẽ không đến tổng bộ đâu. Cậu ta kiêng kỵ Tần lão, cộng thêm việc đã gặp Vệ Cảnh nên trong lòng đã nảy sinh cảm giác nguy cơ. Tối qua tôi để Vệ Cảnh đi truyền tin chính là muốn giảm bớt sự đề phòng của cậu ta, để cậu ta biết tôi không giấu giếm một nhân vật đặc biệt như vậy, nhưng giờ xem ra hiệu quả không lớn."

"Hơn nữa, tối hôm qua quả thực tôi cũng đã cân nhắc đến phương án loại bỏ Dương Gian."

"Cái gì?" Tào Diên Hoa kinh hãi, nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi.

Vẻ mặt Vương Tiểu Minh vẫn bình thản: "Suy nghĩ rất bình thường thôi. Dù sao Dương Gian cũng sắp chết, mối nguy hại sau khi cậu ta chết là quá lớn, tương đương với một sự kiện linh dị cấp S. Nếu tiêu diệt cậu ta trước thì đồng nghĩa với việc bóp chết một sự kiện linh dị sắp bùng nổ, xét trên một mức độ nào đó thì rất đáng giá."

"Tôi biết cậu ấy đang chịu lời nguyền, nhưng cuộc họp lần này của chúng ta là để bàn cách giúp cậu ấy mà."

Tào Diên Hoa càng thêm bất an, không ngờ Giáo sư Vương lại thực sự nghĩ đến việc bày ra một bữa Hồng Môn Yến.

"Cậu ta không tin tưởng chúng ta, hơn nữa lời nguyền hộp nhạc trước đó tôi cũng chưa giải quyết được, cho nên không có đủ lý do để thuyết phục cậu ta. Nếu tôi đoán không lầm, Dương Gian đang muốn lên chiếc xe buýt kia trong vài ngày tới, hoặc là tìm kiếm sự giúp đỡ từ những thông tin nào đó..." Vương Tiểu Minh nói: "Cậu ta có phương án dự phòng, sau khi suy tính kỹ càng mà không đến họp cũng là chuyện bình thường."

Tào Diên Hoa sững sờ, nếu đứng ở góc độ của Dương Gian mà ngẫm nghĩ thì quả thực cũng có vài phần đạo lý.

Lúc này Vương Tiểu Minh đứng dậy: "Đi thôi, đến khách sạn Bình An, hiện tại Dương Gian chắc đang đợi chúng ta ở đó. Có điều phải nhanh lên mới được, đoán chừng cậu ta đã chuẩn bị sẵn sàng để rời khỏi thành phố rồi."

"Cậu đã sớm đoán được điểm này, tại sao không nói sớm?" Tào Diên Hoa nói.

"Tối qua tôi không ngủ, vừa rồi ngủ quên một chút. Nhưng xét thấy Phó bộ trưởng ông có thói quen đập bàn, nên khoảng mười giờ tôi chắc chắn sẽ bị đánh thức." Vương Tiểu Minh tinh thần uể oải, bộ dạng như chưa ngủ đủ.

Tào Diên Hoa lập tức không biết nói gì cho phải, đành vội vàng hành động, dẫn theo vài người chạy tới khách sạn Bình An.

Đi muộn thì hôm nay tổng bộ lại mất thêm một vị đội trưởng nữa.

Hơn nữa Dương Gian vừa đi, chuyện của Hội Bạn Hữu một khi bị phanh phui ra, chắc chắn sẽ gây ra hàng loạt phản ứng dây chuyền.

Dương Gian quả thực không đến tổng bộ họp, nhưng hắn cũng chưa rời khỏi đây. Hắn ngồi trên ghế sofa trong phòng, đang thu dọn một số đồ đạc.

Một chiếc vali chứa đầu người chết.

Một đôi giày thêu hoa.

Một con dao chặt củi quỷ dị.

Một bộ áo thọ của người chết.

Ngoài ra còn có hai con búp bê thế mạng, vài cây nến quỷ màu trắng.

Nến quỷ màu đỏ đã hết, hắn tặng Hoàng Tử Nhã một cây, tặng cho cô bạn học Miêu Tiểu Thiện một cây, trong tay cũng không còn hàng dự trữ, dù sao thứ này quả thực hơi khó kiếm.

"Lời nguyền hộp nhạc à, đúng là đau đầu thật." Dương Gian bỏ những thứ đã thu dọn vào túi đựng xác, nghe giai điệu đang vang vọng trong đầu, chìm vào trầm tư.

Hắn không đến tổng bộ, không phải là không muốn đi chuyến này, mà là đang do dự.

Sự do dự này đã qua suy tính kỹ càng, bởi vì Dương Gian biết hôm qua mình đã đánh sập Hội Bạn Hữu, cộng thêm việc xử lý Khương Thượng Bạch. Vế trước còn đỡ, chẳng qua chỉ là ân oán cá nhân, nhưng cái chết của Khương Thượng Bạch lại liên quan đến một vị đội trưởng.

Thử hỏi.

Một cựu đội trưởng đã từ chức, cộng thêm việc sắp bị lệ quỷ khôi phục, tối qua lại xử lý một đội trưởng khác, suýt chút nữa gây ra một sự kiện linh dị quy mô lớn...

Một người như vậy thử hỏi sẽ bị xử lý thế nào?

Theo suy nghĩ của Dương Gian thì chắc chắn là phải tiêu diệt, giữ lại quá nguy hiểm.

Chính vì nghĩ đến điểm này, Dương Gian mới không đến tổng bộ.

Biết đâu mình vừa bước vào tổng bộ, hai bên đã mai phục mấy trăm đao phủ, đến lúc đó Vương Tiểu Minh ném ly làm hiệu, Lý Quân dẫn người xông ra, nếu hô thêm một câu: Ta có thượng tướng Vệ Cảnh, có thể chiến Dương Gian... thế thì chẳng phải mạng ta xong đời sao.

Chưa kể cái linh vật Tần lão kia còn có thể có mặt ở đó.

Cho dù mình có con dao chặt củi quỷ dị cũng không thể nào giết vào rồi lại giết ra được.

Cho nên để an toàn, không đi.

"Nếu họ thực sự có lòng muốn nói chuyện với mình, hẳn là sẽ đích thân đến khách sạn Bình An, hơn nữa còn sẽ không mang theo nhiều người." Trong lòng Dương Gian phỏng đoán như vậy.

"Đội trưởng, anh thu dọn đồ đạc là muốn đi sao?" Lúc này, cửa phòng bỗng mở ra, giọng một người phụ nữ vang lên.

Dương Gian hoàn hồn, hắn hơi ngẩng đầu nhìn một cái, lại thấy Hoàng Tử Nhã đang dựa vào cửa. Mang giày cao gót khiến đôi chân trắng nõn của cô ta trông thon dài thẳng tắp, vòng eo mảnh khảnh cùng vòng một đầy đặn đến mức phi lý phác họa nên một đường cong quyến rũ thướt tha, khuôn mặt trái xoan trắng trẻo không tì vết mang theo vài phần cười cợt lả lơi.

Điểm duy nhất không hài hòa là mái tóc dài rũ xuống gần đến thắt lưng sau lưng cô ta, đen nhánh dày đặc, toát ra một loại hơi thở quỷ dị.

"Ừ, chuyện ở đây coi như xong rồi, tôi phải đi lo chút việc riêng." Dương Gian nói.

Hoàng Tử Nhã nói: "Vậy còn chuyện lập đội thì sao? Anh không thể một mình lén lút chạy mất được, đám người chúng tôi nếu không có ai dẫn đội thì lần tới gặp sự kiện linh dị khả năng bị diệt đoàn là rất lớn đấy, anh không muốn nhìn thấy một đại mỹ nữ như tôi cứ thế chết trong tay mấy thứ quỷ quái đó chứ."

Nói xong cô ta hất mái tóc đen, phô diễn sức quyến rũ kinh người của mình.

Dương Gian liếc nhìn một cái: "Cô lại dùng năng lực của con quỷ đó à?"

Hắn phát hiện vóc dáng ngoại hình của Hoàng Tử Nhã lại có chút thay đổi, sự thay đổi này không nói rõ được, dường như chỗ nào đó gầy đi, chỗ nào đó thêm chút thịt, tóm lại vóc dáng và tướng mạo trở nên hoàn hảo hơn.

"Quả nhiên là đội trưởng, thật tinh mắt, tôi đã tốn cả một buổi tối để nghiên cứu, cuối cùng cũng sở hữu được vóc dáng và tướng mạo hoàn hảo nhất."

Hoàng Tử Nhã tự tin tràn đầy nói: "Bây giờ tôi chắc chắn là đệ nhất mỹ nữ châu Á, sau này sẽ là gương mặt đại diện cho đội, dù sao cũng phải gặp người ngoài, anh nhìn cái dạng của Trương Lôi xem, còn cả Vương Giang, cái mặt như người chết của Phùng Toàn nữa, chắc chắn là không thể ra đường rồi."

"Cô bảo ai mặt người chết hả?" Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói, Trương Lôi vác khuôn mặt cứng đờ, sắc mặt như người chết đi tới.

"Anh tự soi gương xem thì biết tôi có nói sai hay không." Hoàng Tử Nhã xoay người lại nói.

Trương Lôi nhìn thấy Hoàng Tử Nhã lúc này thì ngẩn ra một chút: "Vị đại mỹ nữ này là ai?"

"Không nhận ra tôi chứ gì?" Hoàng Tử Nhã cười nói.

Trương Lôi đánh giá từ trên xuống dưới, hắn cảm thấy quả thực kinh diễm, người phụ nữ trước mắt tuyệt đối là người đẹp nhất hắn từng gặp trong đời này: "Ảo giác à? Hoàng Tử Nhã đâu có trông như thế này, cô ta vừa gầy vừa xấu..."

Chưa nói xong đã bị Hoàng Tử Nhã cắt ngang: "Câm miệng, đây mới là diện mạo vốn có của tôi, trước kia chắc chắn là anh nhớ nhầm rồi."

"Không thể tin nổi, thật không thể tin nổi, quả thực là kỳ tích trong giới linh dị, cảm giác cô như vừa thay một lớp da khác vậy, cơ thể này là thật sao?"

Trương Lôi có chút kinh ngạc, không nhịn được đưa tay muốn sờ thử, xem có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể người sống hay không.

"Muốn chiếm tiện nghi của bà đây à?"

Hoàng Tử Nhã hừ nhẹ một tiếng, đi thẳng vào trong phòng, ngồi xuống ghế sofa, sau đó nhìn Dương Gian bên cạnh nói: "Nếu là đội trưởng muốn tiếp xúc thân mật với đệ nhất mỹ nữ châu Á này thì có lẽ tôi sẽ đồng ý đấy."

"Cô cảm thấy cô đẹp, hay là người phụ nữ trong bức ảnh này đẹp?" Dương Gian lấy ra một bức ảnh đặt lên bàn trà.

"Hả?"

Hoàng Tử Nhã đảo mắt, nhìn người phụ nữ trong ảnh.

Hoàn hảo, không tì vết, kinh diễm, toát ra một vẻ đẹp tri thức không thuộc về thời đại này.

"Không thể nào, trên đời này sao có thể có mỹ nữ xinh đẹp thế này được." Hoàng Tử Nhã lập tức nói: "Ảnh chắc chắn là photoshop."

Dương Gian nói: "Quả thực không có mỹ nữ xinh đẹp như vậy, nhưng ảnh cũng không phải giả, bởi vì người phụ nữ này căn bản không phải là người... Đây là người phụ nữ trong Bức Tranh Quỷ."

"Cái gì?" Hoàng Tử Nhã kinh hãi.

Trương Lôi cũng kinh ngạc đi tới: "Tài liệu về Bức Tranh Quỷ tôi đã xem qua, người phụ nữ trong tranh căn bản mờ mịt không rõ, ngũ quan rất mông lung, giống như chưa được vẽ ra vậy, chỉ có một đôi tay... Đội trưởng, anh đã nhìn thấy hình dáng của Bức Tranh Quỷ rồi?"

"Coi là vậy đi, cho nên tôi để các người nhớ kỹ dáng vẻ của Bức Tranh Quỷ, biết đâu sau khi tôi rời khỏi thành phố này các người có cơ hội gặp phải, đến lúc đó đừng có không nhận ra." Dương Gian nói: "Ảnh thì chụp lại lưu giữ đi, có lẽ là một thông tin tình báo, có thể hữu dụng với các người, quay về đưa cho bọn Phùng Toàn một tấm."

"Anh muốn đi thì tôi theo anh về thành phố Đại Xương là được rồi." Hoàng Tử Nhã nói: "Sự kiện linh dị cấp độ này tôi không dám đụng vào đâu."

Trương Lôi nói: "Vấn đề của tôi còn chưa giải quyết, nếu giải quyết xong thì tôi cũng sẽ không ở lại đây."

"Tôi biết, anh muốn giải quyết vấn đề lệ quỷ khôi phục, nhưng tôi lực bất tòng tâm rồi, đồ trong tay tôi không giúp được anh, hy vọng bên phía tổng bộ có cách." Dương Gian nói.

"Hy vọng là vậy." Trương Lôi nói.

Dương Gian lập tức lại suy tư, vấn đề lệ quỷ khôi phục của Trương Lôi thì dùng áo thọ quỷ chắc là có thể kéo dài.

Chỉ là hắn không nói ra.

Bởi vì áo thọ quỷ hắn cũng cần, nếu giải quyết xong lời nguyền hộp nhạc mà vẫn phải đối mặt với vấn đề lệ quỷ khôi phục, vậy thì hắn chỉ có thể dùng áo thọ quỷ làm con quỷ thứ tư mình chế ngự.

Tất nhiên đây là một thủ đoạn dự phòng, nếu có thể thì hắn không muốn mặc bộ áo thọ của người chết này lên người.

"Ngoài ra, chuyện lập đội tạm thời gác lại vài ngày, nếu vài ngày nữa tôi còn sống thì bàn tiếp." Dương Gian lập tức nói thêm.

Trong lòng hắn quả thực có ý định thành lập một đội ngũ ngự quỷ giả, hơn nữa quân số cũng đủ, Phùng Toàn, Đồng Thiến, Trương Lôi, Hoàng Tử Nhã, Vương Giang... tính cả Hùng Văn Văn nữa là vừa đẹp.

Nhưng trong khoảng thời gian này đã xảy ra một số chuyện, khiến nhiều việc không thể thuận lợi hoàn thành.

"Đội trưởng anh định đi làm chuyện gì nguy hiểm sao?" Hoàng Tử Nhã kinh ngạc hỏi.

Dương Gian nói: "Không phải, bản thân tôi xảy ra chút vấn đề, trúng phải lời nguyền của một con lệ quỷ, tôi cần đi giải quyết. Nếu giải quyết được tôi có thể sống sót, nếu không giải quyết được, sau vài ngày nữa tôi sẽ chết."

"Cái gì?" Trương Lôi khiếp sợ: "Sao đang yên đang lành lại như vậy."

Hoàng Tử Nhã cũng sững sờ, nhìn Dương Gian với vẻ khó tin.

"Đánh nhau với Hội Bạn Hữu một trận nên mới thế, tuy rằng hiện tại tin tức còn chưa truyền ra, nhưng qua vài ngày nữa các người sẽ biết thôi." Dương Gian nói.

Trương Lôi lúc này mới nhớ tới tình huống quỷ dị tối hôm qua, hắn thậm chí còn nhận được tin báo tử của Dương Gian, nhưng sau đó lại biết tin Dương Gian còn sống. Tin tức này làm hắn hơi hồ đồ, cho nên sáng nay mới đặc biệt lên xem tình hình, xác nhận xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Không ngờ, Quỷ vực xuất hiện tối qua lại là do Dương Gian và người của Hội Bạn Hữu đánh nhau.

"Không cần ngạc nhiên, dù sao kết quả là tôi thắng..." Dương Gian nói đến đây thì dừng lại một chút, ánh mắt hơi nhìn xuống lầu.

Tào Diên Hoa và Vương Tiểu Minh đến rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!