Tập 5

Chương 566: Phát giác

Chương 566: Phát giác

"Reng reng reng!"

Một tiếng chuông điện thoại vang lên.

Trong căn hộ của một khu chung cư cao cấp trong thành phố.

Khương Thượng Bạch bận rộn cả ngày mới về đến chỗ ở không bao lâu vốn tưởng rằng có thể thở phào nhẹ nhõm, hôm nay gã vì xử lý chuyện Quỷ Họa mà không ngơi nghỉ chút nào, bất kể là gã, ba người phụ trách của thành phố này, còn có một số người của tổng bộ, cùng với các Ngự quỷ giả tham gia tập huấn đều tham gia vào.

Cũng may, phần lớn mầm mống đã bị đè xuống, đến giờ phút này mọi chuyện đều đã được giải quyết hữu kinh vô hiểm.

Mặc dù xuất hiện một số thương vong, nhưng cũng nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Dù sao làm gì có sự kiện linh dị nào không chết người.

"A lô."

Khương Thượng Bạch cầm điện thoại lên, khi nhìn thấy người gọi tới lập tức nhíu mày có chút không vui: "Cậu bị làm sao vậy? Muộn thế này rồi có việc gì mai hẵng nói, tôi phải nghỉ ngơi rồi."

"Khương tổng, xảy ra chuyện rồi." Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói: "Ngay mấy tiếng trước, Phí tổng đột nhiên nhảy lầu tự sát, hơn nữa vệ sĩ Trương Kiến bên cạnh Phí tổng cũng mất liên lạc."

"Cái gì?" Sắc mặt Khương Thượng Bạch thay đổi kịch liệt: "Đang yên đang lành sao lại xảy ra chuyện như vậy? Đã tra ra nguyên nhân cụ thể chưa."

Phí tổng sẽ nhảy lầu tự sát?

Gã là người đầu tiên không tin, hơn nữa Trương Kiến cũng mất tích, chuyện này rõ ràng rất không bình thường.

"Chuyện này vẫn chưa rõ, đang điều tra." Bên kia điện thoại nói.

"Mau chóng tra rõ ràng." Khương Thượng Bạch trầm giọng nói.

"Vâng."

Sau khi cúp điện thoại, Khương Thượng Bạch nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.

Vào thời điểm mấu chốt này, Trương Kiến mất tích, Phí tổng tự sát, tuyệt đối không phải là điềm báo tốt, có lẽ là một thế lực nào đó đã ấp ủ từ lâu chuẩn bị ra tay với Hội Bạn Bè của mình rồi.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì lại thấy không có khả năng lắm.

Thế lực nào điên rồi dám đối phó với người của Hội Bạn Bè ở đây?

"Tên quản trị viên Diễn đàn Linh Dị ở thành phố Đại Hải - Diệp Chân dường như cũng có thành viên ở đây." Khương Thượng Bạch đầu tiên nghi ngờ cái tên mắc bệnh "trung nhị" (hoang tưởng tuổi dậy thì) kia.

Tên kia mà lên cơn điên thì không nói lý lẽ đâu.

"Hay là mấy công ty vốn nước ngoài đang mượn gió bẻ măng nhân sự kiện Quỷ Họa để giở trò?" Khương Thượng Bạch lại nhớ tới mấy công ty lớn có bối cảnh nước ngoài.

Mặc dù những công ty đó trong mắt người ngoài là doanh nghiệp chính quy, nhưng thực tế chẳng qua chỉ là một số vỏ bọc mà thôi, lén lút bên trong cũng có dấu vết hoạt động của Ngự quỷ giả, chỉ là bình thường khá kín tiếng không dám lộ diện.

Nghĩ nghĩ.

Khương Thượng Bạch cầm điện thoại lên gọi cho Hạ Thiên Hùng, định bảo hắn đi quản chuyện này, mình gia nhập tổng bộ còn phải bận xử lý những thứ khác.

"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi..."

Một lát sau, mặt Khương Thượng Bạch đen lại.

Điện thoại của Hạ Thiên Hùng tắt máy.

Gã lại gọi vào số cá nhân của Hạ Thiên Hùng, kết quả cũng y như vậy, cũng tắt máy không gọi được.

Lần này Khương Thượng Bạch ý thức được vấn đề dường như nghiêm trọng rồi.

Thử gọi điện thoại của công ty.

Điện thoại công ty gọi được, trong tòa nhà Bình An còn có nhân viên trực ban.

Chỉ là nhân viên nói Hạ tổng đã tan làm từ rất sớm.

"Không thể nào trùng hợp như vậy được, Phí tổng tự sát, Trương Kiến mất tích, Hạ Thiên Hùng cũng mất liên lạc, tên kia là người chế ngự hai con quỷ, hơn nữa quỷ của hắn cũng thuộc loại dị loại, vả lại trong tay hắn còn có búp bê thế mạng... Nếu hắn thật sự xảy ra vấn đề, thì tình hình e rằng tồi tệ hơn tôi nghĩ nhiều."

Khương Thượng Bạch chậm rãi đặt điện thoại xuống, sắc mặt vô cùng khó coi.

Nếu Hạ Thiên Hùng chết thật, gã sẽ không cảm thấy kỳ lạ, mặc dù hắn quả thực không tầm thường, nhưng dù sao cũng phải đối mặt với rủi ro lệ quỷ khôi phục.

Điều khiến gã kinh nghi là Hạ Thiên Hùng gặp nguy hiểm lại không hề có tin tức cầu cứu nào.

Nếu Hạ Thiên Hùng chết, thì nhất định là bị người ta xử lý trong nháy mắt.

Nếu là như vậy, thì thật đáng sợ.

"Phải đi tra xem sao."

Khương Thượng Bạch không còn tâm trạng ngủ nữa, gã lập tức ra khỏi cửa, quyết định trước khi cuộc họp tổng bộ ngày mai bắt đầu phải làm rõ chuyện này.

Hơn nữa ở nhà cũng không thể ở được nữa, không chừng mình sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.

Rất nhanh.

====================

Hắn lái xe rời khỏi khu chung cư, đồng thời gọi mấy cuộc điện thoại. Ngoại trừ điện thoại của Lý Dao ở công ty là không liên lạc được, các trợ lý và giám đốc khác đều bắt máy.

Khương Thượng Bạch lập tức ra lệnh cho bọn họ chạy tới các địa điểm xảy ra sự cố để điều tra.

Khoảng nửa giờ sau.

Khương Thượng Bạch đến nơi Phí tổng ngã lầu, nhưng lúc này trên mặt đất chỉ còn lại một vũng máu, thi thể đã biến mất. Hắn đoán rằng có người đã báo án và cấp trên đã phái người xuống xử lý.

Đi dạo một vòng, hắn không phát hiện ra điểm khả nghi nào khác.

Ngay lập tức, hắn chạy tới biệt thự của Hạ Thiên Hùng ở ngoại ô, muốn xem thử Hạ Thiên Hùng có thật sự đã chết ở nhà hay không.

"Có dấu vết thu dọn đồ đạc rời đi, khả năng tên này chưa chết là rất lớn."

Khương Thượng Bạch bước vào căn biệt thự nguy nga tráng lệ, nhìn thấy trong phòng khách chất đầy những đống vàng thỏi, còn có một số giấy tờ bất động sản, hợp đồng các loại.

"Hơn nữa trước khi đi còn để lại toàn bộ tài sản? Thế này là sao? Bỏ tiền mua mạng à? Nhưng những thứ này lại không bị lấy đi, chứng tỏ kẻ ra tay hôm nay không phải vì tiền... Không lấy tiền, nhưng cũng không giết được Hạ Thiên Hùng sao? Xem ra Hạ Thiên Hùng đã bị đánh cho sợ vỡ mật, trốn đi lánh nạn rồi."

"Hạ Thiên Hùng hẳn là biết rõ năng lực của Hội Bạn Hữu, hắn chọn cách bỏ trốn là vì cho rằng Hội Bạn Hữu chúng ta không đấu lại đối phương?"

Cầm lên một thỏi vàng nặng trịch, hắn bóp nhẹ, bên trên hiện ra mấy dấu tay, đây quả thực là hàng thật không sai.

Đúng lúc này hắn lại nhận được một cuộc điện thoại, là một giám đốc gọi tới, nói rằng ở quán bar của Trương Kiến đã có manh mối mới.

Khương Thượng Bạch lập tức ném thỏi vàng trong tay xuống, lái xe lao tới quán bar đối diện tòa nhà Bình An.

Khi hắn đến nơi, một vị giám đốc đã đợi sẵn ở đó.

"Khương tổng, đây là dữ liệu camera trong quán bar hôm nay. Thông qua nhận diện khuôn mặt, chúng tôi phát hiện một người lạ đã xuất hiện tại quán bar, sau khi đối chiếu với kho dữ liệu thì phát hiện người lạ này là... Quỷ Nhãn, Dương Gian." Vị giám đốc vừa nói, trên trán không kìm được toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

"Cái gì?"

Khương Thượng Bạch lập tức giật lấy máy tính bảng trong tay giám đốc, mở video xem lại, quả nhiên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc xuất hiện trong khung hình.

Quả nhiên là Dương Gian.

Tên này tuổi còn trẻ, trông như một gã công tử bột, tuy ở bên ngoài không mấy nổi bật, nhưng trong giới lại rất dễ khiến người ta ghi nhớ, bởi vì Ngự quỷ giả ở độ tuổi này thực sự cực kỳ hiếm.

"Chuyện hôm nay là do hắn làm sao?"

Ánh mắt Khương Thượng Bạch lóe lên, hắn nhớ tối nay còn chạm mặt Dương Gian một lần, đó là lúc vô tình đụng độ khi xử lý sự kiện Quỷ Họa.

Lúc đó hình như Lý Dao cũng ở bên cạnh Dương Gian.

Khoan đã, Lý Dao?

Khương Thượng Bạch dường như lúc này mới phản ứng lại, sắc mặt tối sầm, ánh mắt trở nên cực kỳ âm u.

Hội Bạn Hữu có kẻ phản bội.

Chắc chắn là Lý Dao đã tiết lộ thông tin Hội Bạn Hữu muốn đối phó Dương Gian cho hắn biết, nên lúc này Dương Gian mới ra tay trước.

"Nói vậy thì, việc tôi và Dương Gian tình cờ gặp nhau trước đó không phải ngẫu nhiên? Hắn đợi tôi ở đó, muốn ra tay với tôi." Thần sắc Khương Thượng Bạch lạnh băng: "Nếu lúc đó không có Trần Nghĩa và Trương Lôi ở đó, e rằng hắn đã ra tay rồi."

"Tên này cũng đủ tàn nhẫn đấy..."

Nhớ lại cuộc gặp gỡ đó, giờ hiểu ra vấn đề, trong lòng hắn thậm chí còn có chút sợ hãi.

Dương Gian này có chuẩn bị mà đến, nếu hắn cố tình đánh lén, mình tuyệt đối sẽ không có thời gian phản ứng, trực tiếp bị miểu sát ngay lập tức.

"Đưa tài liệu này cho tôi, chuyện hôm nay các người đừng nói ra ngoài." Khương Thượng Bạch cầm lấy máy tính bảng, quay người vội vã rời đi.

Nếu Dương Gian vẫn còn đang hành động, vậy thì mình hiện tại rất có khả năng sẽ bị hắn tập kích bất cứ lúc nào.

Cho nên nơi này không thể ở lâu.

Thật ra điều Khương Thượng Bạch không ngờ tới là Dương Gian ngay từ đầu đã không định giết hắn.

Đối phó với Hội Bạn Hữu, tổng bộ chắc chắn sẽ mắt nhắm mắt mở, nhưng đối phó với Khương Thượng Bạch thì tổng bộ chắc chắn không thể ngồi yên mặc kệ.

Cho nên Khương Thượng Bạch đã nghĩ sai, ngoài ra hiện tại hành động của Dương Gian cũng đã dừng lại.

Thời cơ ra tay đã qua, hơn nữa trong thời gian ngắn Quỷ Nhãn của hắn đã đạt đến giới hạn, không thể nào trong nháy mắt khiến một Ngự quỷ giả biến mất được.

Không làm được điều đó, đồng nghĩa với việc sau khi giết chết một Ngự quỷ giả, Dương Gian sẽ phải chịu trách nhiệm đối phó với con quỷ phục sinh, rủi ro khi làm vậy là quá lớn.

Vì thế hôm nay chỉ có thể thu tay.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.

"Một khoảng thời gian không sử dụng năng lực của Quỷ Nhãn, sự cân bằng của bản thân sẽ khiến Quỷ Nhãn từ từ chìm xuống sao?"

Trong căn phòng suite tại khách sạn Bình An tối om, đèn không bật, Dương Gian ngồi trên ghế sofa, thân hình ẩn trong bóng tối.

Hắn sờ sờ mu bàn tay.

Cảm giác rung động của sự phục sinh đang được bình ổn.

Năng lực áp chế ba con quỷ đang phát huy tác dụng.

Cơ thể dường như đang tự sửa chữa.

"Nhưng nếu vào một thời điểm nào đó vượt quá giới hạn, năng lực áp chế ba con quỷ cũng có khả năng mất hiệu lực." Dương Gian phán đoán tình trạng bản thân, lại có thêm một nhận thức rõ ràng về giới hạn của mình.

Quỷ Nhãn trong thời gian ngắn có thể sử dụng hai lần Quỷ vực tầng năm, vượt quá hai lần thì ngay cả Quỷ vực cũng không thể duy trì ổn định.

Bóng quỷ không đầu đang ở trạng thái chết, có thể sử dụng mà không sợ rủi ro lệ quỷ phục sinh, nhưng để đề phòng việc nó tự ý thay đổi cơ thể, cần dùng một suất áp chế của quỷ để đè nó lại, khi cần thiết có thể nới lỏng áp chế, chừa ra một suất.

Cánh tay quỷ hiện tại lại là con quỷ ngoan ngoãn nhất.

Có thể là do bị một suất áp chế, lại bị Bóng quỷ không đầu chế ngự, nên không mất kiểm soát, không có rủi ro phục sinh, thậm chí còn dễ dùng hơn cả tay thật của mình.

"Có lẽ đây chính là tiềm năng của Bóng quỷ không đầu. Mình chế ngự bóng quỷ, rồi để bóng quỷ chế ngự cánh tay quỷ, chỉ cần Bóng quỷ không đầu của mình không mất kiểm soát thì mọi chuyện đều dễ nói." Dương Gian thầm nghĩ.

Hiện tại hắn phát hiện con quỷ quan trọng nhất trong cơ thể mình không phải là Quỷ Nhãn, mà là Bóng quỷ không đầu.

Có Bóng quỷ không đầu, hắn mới thấy mình có vô hạn khả năng sống sót, mà con quỷ trông có vẻ không lợi hại nhưng thực chất lại vô cùng quan trọng này đã sớm bị Dương Gian làm cho rơi vào trạng thái chết, không còn rủi ro phục sinh. Điều duy nhất cần lo lắng là tuyệt đối không được để Bóng quỷ không đầu tỉnh lại từ trạng thái chết.

Nếu không hắn sẽ phải đối mặt với tình huống vô cùng tồi tệ.

Mà cách để không cho Bóng quỷ không đầu tỉnh lại rất đơn giản, đó là cơ thể Dương Gian phải giữ được sự khỏe mạnh.

Một khi bắt đầu thối rữa, bốc mùi, mọc ra thi ban như trước kia, thì bản năng của bóng quỷ sẽ xuất hiện, tự ý thay thế cơ thể cho hắn.

"Ngày mai, e rằng sẽ không yên bình rồi." Dương Gian nhìn thành phố đèn đuốc rực rỡ ngoài cửa sổ, không kìm được khẽ thì thầm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!